THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2216 - Chương 2220

Chương 2216: Hắn gọi Trương Huyền! (2)

Có người xông đường, liền tương đương với có người đập phá quán, thân là Danh Sư trong đó, phải đi tới thủ hộ!

- Trương Huyền, mặc kệ thiên phú của ngươi như thế nào, muốn xông đường... Trước qua cửa của Trương Cửu Tiêu ta lại nói!

Xiết chặt nắm đấm, ánh mắt của Trương Cửu Tiêu nheo lại.

Liên tục hai lần đánh mặt, đã như vậy... quang minh chính đại đánh về!

...

Thanh Nguyên Hoàng Cung.

Một trung niên tựa như đầu heo nằm trên mặt đất, miệng lớn thở hổn hển.

Trung Thanh Vương.

Liên tục đánh một đêm, độc trong cơ thể tạm thời bị áp chế, nhưng người cũng sắp phế đi, nếu không phải công lực tinh thuần, thực lực mạnh mẽ, lại có vô số đan dược duy trì, chỉ sợ sớm đã chết rồi.

Bởi vì quất hắn, liên tục thay đổi hơn hai mươi hộ vệ, từng cái bàn tay sưng phù, toàn thân thoát lực.

- Vương gia, hiện tại cảm giác như thế nào?

Tần quản sự đi vào trước mặt.

- Không sao... Đúng rồi, hai mươi hộ vệ đánh ta kia, tất cả đều giết! Chuyện của ta, không hy vọng ngoại nhân biết được!

Ánh mắt nheo lại, Trung Thanh Vương khẽ nói.

- Yên tâm đi, Vương gia, ta đã an bài xong...

Tần quản sự vội nói.

- Ân!

Giùng giằng ngồi dưới đất, điều tức cả buổi, cảm thấy khôi phục một ít, lần nữa ngẩng đầu:

- Bên Điền Phó Đường Chủ có tin tức không?

- Ta đã dựa theo như ngươi nói truyền tin tức Phó đường chủ bị giam giữ cho Cẩu Đường Chủ...

Nói đến đây, Tần quản sự có chút chần chờ:

- Cẩu Đường Chủ sẽ cứu Điền Phó Đường Chủ? Tội danh mưu hại... Danh Sư, ta nghe nói là không nhỏ!

- Yên tâm đi, nhất định sẽ cứu đấy!

Trung Thanh Vương cười lạnh:

- Chỉ cần Điền Phó Đường Chủ không có việc gì, ta sẽ không sự tình, gây chuyện không tốt còn có thể tuyệt địa phản kích! Để cho Ngô Như Phong cùng Trương Huyền chịu không nổi!

- Vậy là tốt rồi...

Tần quản sự nhẹ nhàng thở ra, có chút nghi hoặc: - Vương gia, vị Trương Huyền này, đến cùng có lai lịch gì? Một Danh Sư lục tinh, không chỉ biến Vương gia ngươi thành dạng này, ngay cả Điền Phó Đường Chủ cũng bại té ngã?

- Mặc kệ hắn có lai lịch gì, đắc tội Điền Phó Đường Chủ, sẽ chết chắc rồi... Yên tâm đi, nhảy đáp không được bao lâu, đoán chừng hôm nay hoặc là ngày mai, sẽ bị Danh Sư Đường bắt, chết ở trong lao...

Trung Thanh Vương khoát tay áo.

Lời còn chưa dứt, chợt nghe thanh âm của Trương Huyền vang vọng, chấn thiên địa không ngừng run rẩy.

- Trương Huyền ta, lấy thân phận Danh Sư lục tinh, xin Tổng bộ xông Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, không chết... Không ngớt!

- Xông đường? Hặc hặc, một Danh Sư lục tinh muốn xông đường? Đây không phải muốn chết sao? Nội tình Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, Danh Sư bát tinh hạ phẩm cũng không dám xông... Một lục tinh muốn xông, thật sự là không biết trời cao đất rộng...

Sửng sốt một chút, Trung Thanh Vương cười ha ha, nước mắt sắp chảy ra.

Độ khó xông đường, chỉ cần là Danh Sư, đều rất rõ ràng, có thể nói cửu tử nhất sinh, hầu như không người có thể hoàn thành.

Gia hỏa này lại muốn tới một lần, thật sự là bản thân muốn chết!

- Bệ hạ!

Đang cười to, chỉ thấy Hoàng Đế Sở Thiên Hành đi nhanh tới, hưng phấn hô lên:

- Trương Huyền kia muốn xông đường, xem ra không cần ta xuất thủ, cũng sống không lâu rồi...

- Lúc trước ta nghe qua xông đường, đúng là hẳn phải chết không thể nghi ngờ...

Sở Thiên Hành gật đầu, có chút nghi hoặc nhìn qua:

- Đúng rồi, trong lịch sử, có xông đường thành công hay không? - Cái này... Ta không rõ ràng lắm, bất quá kêu Bạch sư đến, chẳng phải sẽ biết...

Trung Thanh Vương nói.

Tuy Danh Sư Đường mặc kệ sự tình trong triều đình, nhưng một ít đế quốc cường đại cũng có thể mời chào một ít Danh Sư quy thuận.

Danh Sư của Danh Sư đường, tương đương với trong biên chế, Danh Sư tán tu, lại thuộc về tư nhân.

Vị Bạch sư này, đúng là hộ quốc Danh Sư của Thanh Nguyên đế quốc.

Sở Thiên Hành gật đầu, phái người đi mời, không lâu sau, một lão giả đi tới.

- Bạch sư, ta muốn hỏi một chút, trong lịch sử Thanh Nguyên đế quốc chúng ta, có người xông đường thành công hay không?

- Bệ hạ chờ một chốc, ta để cho bằng hữu điều tra!

Bạch sư gật đầu.

Hiện tại hắn không thuộc về Danh Sư của Danh Sư Đường, không thể nào điều tra, chỉ có thể dựa vào bằng hữu điều tra.

Ô...ô...ng...

Chỉ chốc lát, Ngọc Bài trong lòng bàn tay lập loè, Bạch sư nhìn thoáng qua, ôm quyền:

- Bẩm báo bệ hạ, trong lịch sử, hoàn toàn chính xác có người xông đường thành công, tổng cộng ba vị...

- Ba vị?

Nghe được số lượng ít như vậy, Trung Thanh Vương cùng Sở Thiên Hành nhẹ nhàng thở ra.

Từ khi có được chức nghiệp Danh Sư đến bây giờ, đã trải qua vài vạn năm, xuất hiện nhân vật thiên tài như cá diếc sang sông, nhiều vô số kể, nhiều cường giả như vậy, chỉ có ba cái thông qua, đủ thấy độ khó.

Xem ra Trương Huyền này, tuyệt đối không có khả năng thông qua.

- Bọn họ là người nào, có tên không?

Trung Thanh Vương hỏi.

- Có... Thứ nhất gọi Lạc Thiên Vân, thứ hai gọi Viên Hi, một cái là lão tổ Thánh Nhân Lạc gia, một cái là lão tổ Thánh Nhân Viên gia...

- Cái thứ ba thì sao?

Nhìn tên biểu hiện trên ngọc bài, Bạch sư dừng lại một chút.

- Hắn gọi...

- ... Trương Huyền!

Chương 2217: Trương Huyền VS Thương Cửu Tiêu! (1)

- Trương Huyền? Trương Huyền nào?

Trong lòng Sở Thiên Hành, Trung Thanh Vương đồng thời lộp bộp một phát.

- Hiên Viên Vương quốc Trương Huyền, về sau là... Hồng Viễn Đế Quốc Danh Sư Học Viện... Viện trưởng!

Tiếp tục nhìn xuống, bờ môi Bạch sư run rẩy.

Vừa rồi gây ra động tĩnh lớn như vậy, hắn tự nhiên biết, vốn tưởng rằng Trương Huyền này là tự tìm đường chết, không nghĩ tới... đã xông đường thành công qua một lần!

Tưởng là muốn chết, kết quả là ngựa quen đường cũ!

- Hiên Viên Vương quốc là một Vương quốc, rất dễ dàng thông qua, đây chính là Thanh Nguyên đế quốc, tuyệt đối không có khả năng thành công?

Thân thể Trung Thanh Vương run rẩy.

- Lúc trước xông đường, tất nhiên biết rõ độ khó xông đường, dám khiêu chiến, nói rõ không phải xằng bậy...

Bạch sư lại không có cùng cách nhìn.

- Không ai sẽ thành công...

Trung Thanh Vương nghiến răng.

- Ta không biết có thể thành công hay không, bất quá... Mặc kệ thành công hay không, Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, coi như... Đã xong!

Bạch sư lắc đầu.

Sở dĩ quy tắc xông đường xuất hiện, là vì một thiên tài Danh Sư bị oan uổng tới chết, vì để tránh cho thiên tài vẫn lạc, mới lập ra chế độ này, chỉ cần bị ủy khuất, hoặc gặp đãi ngộ không công bằng, có thể xông đường hóa giải tranh chấp.

Vô luận thành công hay không, một khi Tổng bộ đồng ý, chẳng khác nào phân bộ kia mang nhãn hiệu đãi ngộ không công bằng với một nhân tài, Cẩu Đường Chủ nhất định sẽ bị Tổng bộ mời đi thẩm vấn, tên tuổi anh hùng cả đời hủy hoại chỉ trong chốc lát.

- Sẽ không thành công, hắn nhất định sẽ chết ở bên trong... Phốc!

Nghiến răng nghiến lợi, Trung Thanh Vương đang điên cuồng gào rú, lại cảm thấy ngực khó chịu, phun ra máu tươi, sắc mặt trắng nhợt, vội vàng nhìn về phía Bạch sư:

- Nhanh quất ta, quất ta, hung hăng quất ta, ta muốn, ta muốn...

- ...

Bạch sư.

- ...

Sở Thiên Hành.

...

Danh Sư Đường.

Nhìn hai chữ hiển hiện ở trên bầu trời, trước mắt Ngô sư biến thành màu đen. Tuy hắn cũng cảm thấy Cẩu Đường Chủ làm sự tình có mất đúng mực, quá mức bất công, nhưng nơi đây dù sao cũng là địa phương hắn trưởng thành, biến thành cái dạng này, thật sự không đành lòng chứng kiến.

Bất quá, hắn cũng biết, bây giờ nói gì cũng đã chậm.

Trương Sư làm như vậy, cũng là bị buộc bất đắc dĩ.

Hắn chỉ là Danh Sư lục tinh, Cẩu Đường Chủ thân là Danh Sư thất tinh, càng là đường chủ một đường, thật muốn cho đãi ngộ không công bằng, ngoại trừ xông đường, không có những biện pháp khác.

Trong lòng của hắn thở dài, cảm thấy không cách nào vãn hồi, Cẩu Đường Chủ lại tức đến run rẩy, thiếu chút nữa ngất đi.

Làm Đường chủ năm trăm năm, lập tức muốn về hưu, vốn nghĩ rằng lui về bình an, chuyện gì cũng không có, vẽ một dấu chấm tròn viên mãn, nằm mơ cũng không có nghĩ đến... Chọc phải một đại tai họa, chỉ muốn nổ tung ngay tại chỗ.

Lần này, mặc kệ đối phương thắng hay bại, Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc cũng triệt để xong đời, biến thành trò cười của tất cả mọi người.

- Ngươi, ngươi, rất tốt, ngươi có biết xông đường đại biểu cái gì không?

Cố nén ngực sắp nổ tung, nghiến răng nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

- Đại biểu cái gì? Hừ!

Trương Huyền nhướng mày, ánh mắt như thai nghén Lôi Đình:

- Trương Huyền ta, vì nhân tộc, độc thân đi vào địa quật chữa trị phong ấn; vì nhân tộc, chém giết Thanh Điền thập đại Vương Giả, tránh cho hạo kiếp; vì nhân tộc, bồi dưỡng Danh Sư, để cho đối phương có thể so với Chiến Sư! Vì nhân tộc, cúc cung tận tụy, trăm chết không hối hận! Mà bây giờ, ở Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, nhận được vũ nhục như thế... Chỉ hy vọng Tổng bộ cho một cái công bằng! Ngươi đã ngu ngốc vô năng, bao che tiểu nhân, như vậy... ta dùng phương thức của mình giải quyết!

- Còn ngươi mất mặt hay không... có quan hệ gì tới ta!

- Ngươi...

Cẩu Đường Chủ tức đến phun ra một ngụm máu tươi. Vốn tưởng rằng chỉ là Danh Sư lục tinh, quát lớn vài câu sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nằm mơ cũng không nghĩ đến, người ta không sợ chút nào!

- Đường chủ... Ngươi thật sai rồi!

Ngô sư lắc đầu.

Người khác không biết, hắn không biết sao?

Vị trước mắt này, là Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Địa Phong Thánh!

Nhân vật như vậy, có thể so với Khổng Sư, đừng nói ngươi một Đường chủ phân bộ, coi như là Đường chủ của Tổng bộ Danh Sư Đường, cũng không dám vũ nhục, không thể vũ nhục!

Vũ nhục hắn, tương đương vũ nhục trời xanh, nếu không lấy lại công đạo, làm sao tâm minh Thiên Đạo?

- Làm sai? Xông đường, Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, cũng không phải dễ dàng xông! Đánh chuông!

Thấy Ngô sư nói ra lời này, sắc mặt của Cẩu Đường Chủ dữ tợn, cắn chặt hàm răng.

Dù sao sự tình đã không cách nào vãn hồi, vậy thì chiến đi!

Đông đông đông đông!

Kèm theo hắn hét lớn, Danh Sư Đường vang lên bốn tiếng chuông.

Bốn tiếng, xông đường.

Oanh long long!

Trong một khắc, tất cả Danh Sư lục tinh trở lên của Thanh Nguyên Thành, toàn bộ đi vào, từng cái thần sắc ngưng trọng, như là binh sĩ trước chiến trường.

- Xông đường, cần hai bước, thứ nhất, chiến thắng tất cả Danh Sư của Danh Sư Đường; thứ hai, xông Danh Sư tháp! Hiện tại Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc ta, tất cả Danh Sư lục tinh trở lên đều ở đây, ngươi muốn xông đường, nhất định phải đạp lên tôn nghiêm của bọn họ đi tới!

Nhìn trước mắt tập hợp rất nhiều Danh Sư, Cẩu Đường Chủ nhìn quanh một vòng:

- Danh Sư của Danh Sư Đường ta, có người khiêu chiến tôn nghiêm của chúng ta, làm sao bây giờ?

- Giết hắn!

- Cho hắn biết, đường không phải dễ xông như vậy...

- Một Danh Sư lục tinh mà thôi, gà đất chó kiểng, xem ta một tay diệt sát...

...

Mọi người cũng hiểu rõ xảy ra chuyện gì, từng cái gân xanh kéo căng, lên tiếng hét lớn.

Chương 2218: Trương Huyền VS Thương Cửu Tiêu! (2)

- Rất tốt! Vậy thì bắt đầu đi!

Thấy sĩ khí bốc lên, người người chiến ý như rồng, Cẩu Đường Chủ nhẹ nhàng thở ra.

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, Danh Sư, lục tinh trở lên chừng mấy vạn, toàn bộ tập hợp người ta tấp nập, coi như là Trương Huyền này thiên phú cao, lực lượng mạnh mẽ, chiến thuật biển người cũng có thể mài cho chết.

- Người nào xuất chiến trước?

- Ta, ta cũng là một phần tử của Danh Sư Đường, ta muốn thay Danh Sư Đường xuất chiến!

Vừa dứt lời, chợt nghe không trung có thanh âm vang lên, một thanh niên thẳng tắp lao đến.

Trương Cửu Tiêu!

Từ Giám Bảo Sư Công Hội chạy tới.

- Ngươi tới, ta an tâm...

Cẩu Đường Chủ gật đầu.

Trương Cửu Tiêu này, là hậu bối của Thánh Nhân Trương gia, cho dù chỉ là bàng chi, nhưng thiên phú mạnh khoáng tuyệt cổ kim, hơn nữa thân là Danh Sư thất tinh, thủ đoạn rất nhiều, chấn phục gia hỏa trước mắt này, tuyệt đối cực kỳ đơn giản!

- Không nên lưu tình, cho hắn biết... Xông đường phải trả giá như thế nào!

Sau khi đáp ứng, liền lặng lẽ truyền âm.

- Đường chủ yên tâm!

Lông mi dựng thẳng lên, khí tức trên người Trương Cửu Tiêu càng ngày càng mạnh, quay đầu nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, ánh mắt nheo lại.

Từ ngày hôm qua nhìn thấy vị này, vẫn để cho hắn nhục nhã... Đã như vậy, vậy chiến một trận giải quyết ân oán đi!

- Danh Sư chiến đấu, có tâm cảnh, phụ tu, sức chiến đấu, giảng bài... Nhiều loại phương thức, ngươi đã tới đây xông đường, vậy thì do ta lựa chọn!

Tiến về phía trước một bước, đi vào địa phương cách Trương Huyền không đến năm thước, Trương Cửu Tiêu sinh ra tự tin đậm đặc.

Thân là con em gia tộc, tuy tâm cảnh hơi có không bằng, nhưng mà phương diện khác, tuyệt đối thuộc về cao cấp nhất, không kém bất luận kẻ nào!

Vị này nếu như dám khiêu chiến, vậy cho hắn biết, thực lực chân chính cùng cường đại.

- Nói!

Chẳng muốn nhiều lời, Trương Huyền gật đầu.

- Ta lựa chọn... Luận võ!

Cười lạnh một tiếng, Trương Cửu Tiêu nói.

Luận võ trực tiếp nhất, cũng nhanh nhất, thân là con em gia tộc, tu luyện qua rất nhiều võ kỹ cao minh, chiến thắng một người thực lực còn thấp hơn hắn, có lẽ không có vấn đề.

- Cửu Tiêu, không thể... Nghe được vị Danh Sư thiên tài này mở miệng muốn luận võ, vừa nghĩ tới Điền Phó Đường Chủ vừa rồi vị Trương Huyền một chưởng đập bay, đồng tử của Cẩu Đường Chủ co rụt lại, vội vàng mở miệng.

Thực lực của Trương Cửu Tiêu, tuy đồng cấp nổi tiếng, nhưng so với Điền Phó Đường Chủ, còn kém một đoạn rất lớn.

Ngay cả người sau cũng không phải đối thủ, hắn làm sao có thể ngăn cản?

- Đường chủ yên tâm, ta chính là đệ tử của Thánh Nhân Trương gia, tuy tu vi chỉ có Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu lại không chỉ như vậy, nói thật, từ khi đi tới nơi này, ta còn chưa bao giờ chính thức biểu hiện ra thực lực của mình...

Trương Cửu Tiêu cười khẽ.

Từ khi đi vào Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, chưa từng triệt để triển lộ qua sức chiến đấu mạnh nhất, nếu như hôm nay muốn giáo huấn Trương Huyền, vậy phóng thích toàn lực đi!

Ầm ầm!

Trên thân rất nhiều huyệt đạo đồng thời mở ra, một tiếng nổ vang kịch liệt, khí tức cả người liên tiếp kéo lên.

Thời gian nháy con mắt đã đột phá Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, đạt đến tứ trọng.

- Trương Cửu Tiêu sớm đã đột phá?

- Xem bộ dáng là lúc trước đã đột phá, chỉ là cố ý áp chế...

- Chưa đủ ba mươi tuổi, thì đến được Thánh Vực tứ trọng, thật là đáng sợ...

- Thiên tài chính là thiên tài, loại thực lực này, khẳng định không phải một Danh Sư lục tinh có thể chống lại!

...

Chứng kiến Trương Cửu Tiêu không có áp chế, thời gian nháy con mắt thì đến được Thánh Vực tứ trọng, tất cả mọi người đều tràn đầy kinh ngạc, sùng bái. - Trương Sư rất đẹp trai... Ta biết ngay thực lực của Trương Sư lợi hại nhất!

Bờ mông cối xay chẳng biết lúc nào cũng tới đại sảnh, trốn ở góc phòng, hai mắt tràn đầy ngôi sao.

Sớm biết thần tượng của mình bất phàm, không nghĩ tới bất phàm như vậy, còn không có xuất thủ, thanh thế cũng đã làm cho người ta sợ hãi, khiến người ta hưng phấn không thôi.

Vù vù!

Nguyên Thần Cảnh sơ kỳ, Trương Cửu Tiêu ngừng lại, bóp bóp nắm tay, phát ra thanh âm Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~, cổ nghiêng một cái, tràn đầy khinh miệt nhìn về phía thanh niên đối diện:

- Bắt đầu đi!

- Ngươi chuẩn bị xong?

Trương Huyền nói.

- Đúng vậy, nếu như ngươi muốn dùng binh khí mà nói, có thể sử dụng... Ta tự nhiên tay không nghênh đón, yên tâm, ta sẽ đánh ngươi hoài nghi nhân sinh, biết rõ cái gì là cường giả chính thức!

Lạnh lùng cười cười, Trương Cửu Tiêu vận chuyển chân khí, bàn tay tựa như biến thành màu vàng kim óng ánh.

- Binh khí?

Trương Huyền có chút bất đắc dĩ:

- Ta không rảnh cùng ngươi chậm trễ thời gian, ngươi đã chuẩn bị xong, ta sẽ bắt đầu...

Hắn còn có nhiều việc.

Xông đường, cần đối mặt tất cả Danh Sư, còn có đối kháng vô số tổ tiên lưu lại ý niệm trong Danh Sư tháp, không có thời gian nói chuyện tào lao với gia hỏa này.

- Ta cũng không rảnh chậm trễ thời gian với ngươi, nằm xuống cho ta!

Gào thét một tiếng, Trương Cửu Tiêu lăng không dựng lên, bàn tay áp xuống, gào thét mà đến.

- Nằm xuống? Không có hứng thú, ngược lại là ngươi...

Tránh cũng không tránh, Trương Huyền chậm rãi đi về phía trước, ngẩng đầu lên, tiếng như chuông lớn, đột nhiên nổ vang:

- Quỳ xuống!

Ầm ầm!

Như là sấm sét đột nhiên nổ lên, công kích của Trương Cửu Tiêu như gặp khắc tinh, thời gian nháy con mắt tan thành mây khói, mọi người còn không có kịp phản ứng, liền phù phù từ không trung rớt xuống.

Đầu gối uốn lượn, quỳ gối ở trước mặt đối phương, trên mặt tràn ngập phát điên cùng khuất nhục.

Chương 2219: Có tin hay không ta sẽ quất ngươi! (1)

- Cái gì?

- Cái này... Làm sao có thể?

Tất cả mọi người biến sắc.

Mông cối xay càng trực tiếp té ngã trên đất, triệt để choáng váng.

Nàng một mực sùng bái thần tượng... Thậm chí ngay cả tiếng quát của đối phương cũng không chịu nổi, liền quỳ xuống... Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Trong nháy mắt, kiên trì cùng nhân sinh quan của nàng ầm ầm sụp đổ.

- Không...

Mọi người không thể tin được, trên trán Trương Cửu Tiêu càng gân xanh kéo căng, phát điên.

Hắn là thiên tài!

Siêu cấp thiên tài!

Đối phương quát liền từ không trung quẳng xuống, hơn nữa khuất nhục quỳ xuống, để cho hắn không tiếp thu được.

- Ta muốn giết ngươi...

Gào thét một tiếng, bàn tay mãnh liệt vỗ mặt đất, lần nữa bay lên lao đến.

Hắn xông lại là muốn chứng minh bản thân, không phải tới đây chịu nhục, bị đánh!

- Cút!

Thấy vị này vọt tới lần nữa, Trương Huyền không có xuất thủ, tiếp tục quát.

Lạch cạch!

Trương Cửu Tiêu từ không trung rơi xuống, vừa lăn vừa bò, lăn ra ngoài.

- Cửu Tiêu, cẩn thận, tâm cảnh của ngươi yếu kém, tâm cảnh của hắn lợi hại hơn ngươi, sử dụng thủ đoạn Ma Âm Sư công kích ngươi, phong ấn thính giác, công kích sẽ yếu hơn rất nhiều...

Cẩu Đường Chủ ở một bên vội vàng hô.

Người khác không nhìn ra đến cùng xảy ra chuyện gì, có thể sẽ rất kỳ quái, vì sao Trương Cửu Tiêu nghe lời như vậy, nhưng hắn biết rõ, vị đệ tử Trương gia này, tâm cảnh không tính quá mạnh mẽ, đối phương lại cường đại đáng sợ, lúc này mới quát một tiếng liền khuất phục.

Có thể nói, đã tìm được khuyết điểm của đối phương, tiến hành tiến công.

Nghe được truyền âm, Trương Cửu Tiêu hiểu được, cắn chặt hàm răng, trực tiếp đóng thính giác, thân thể nhoáng một cái, hai tay như móc câu, lần nữa lao đến Trương Huyền.

Thấy vị trước mắt này không biết sống chết, liên tục hai lần còn muốn hung hăng, Trương Huyền lắc đầu, cong ngón búng ra.

Bành! - A...

Kêu thảm một tiếng, Trương Cửu Tiêu giống như con ruồi bị bắn bay, bay rớt ra ngoài, trực tiếp đâm vào trên vách tường đại sảnh, đọng ở phía trên.

Tuy gia hỏa này rất mạnh, nhưng so với hắn, còn kém nhiều lắm.

Một chỉ đạn bay, Trương Huyền nhìn về phía rất nhiều Danh Sư trước mắt, chắp hai tay sau lưng:

- Vì tiết kiệm thời gian... Các ngươi cùng lên đi!

- Một người muốn đồng thời khiêu chiến nhiều người như vậy?

- Điên rồi sao? Đừng nói chỉ là Thánh Vực nhị trọng đỉnh phong, coi như Xuất Khiếu cảnh, cũng chống lại không được...

...

Nghe được lời của hắn, tất cả mọi người đều điên rồi.

Trong đại sảnh chạy tới Danh Sư lục tinh trở lên, cộng lại chừng hơn vạn... Nhiều Danh Sư như vậy, thực lực yếu nhất cũng đạt đến Bán Thánh, đồng loạt ra tay mà nói, lực lượng dung hợp chung một chỗ, thiên địa cũng có thể sụp đổ, đừng nói một Thần Thức cảnh đỉnh phong, coi như là Xuất Khiếu cảnh cũng ngăn không nổi!

- Không động thủ? Ta đến trước...

Chẳng muốn nói nhảm, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, đi vào trước mặt mọi người, thanh âm lập tức vang lên, như là Lôi Minh, nổ tung ở trong lòng tất cả mọi người.

- Tu luyện chi đạo, quý ở chuyên, chuyên tâm chi đạo, quý ở vu thành, tâm thành lại tình chí, tình chí lại...

Một bên giảng giải, một bên về phía trước.
- Làm cái gì vậy?

- Giống như giảng giải pháp quyết cùng công pháp trong tu luyện!

- Không nói chiến đấu sao? Giảng giải cái này làm gì?

...

Vốn cho là hắn sẽ trực tiếp nhảy vào đám người, thi triển toàn lực chiến đấu, nằm mơ cũng không nghĩ đến, chẳng những không có động thủ, ngược lại mở miệng nói một ít tri thức trên việc tu luyện, tất cả mọi người đều có chút phát mộng.

- Mọi người cẩn thận, hắn đang thi triển Sư Ngôn Thiên Thụ... Không chiến mà khuất phục người!

Đang kỳ quái, chợt nghe thanh âm tràn đầy sốt ruột của Cẩu Đường Chủ vang lên.

Nói thật, Cẩu Đường Chủ là thật sợ hãi.

Thiên tài lợi hại như Trương Cửu Tiêu, được xưng đệ nhất Thanh Nguyên đế quốc... Kết quả, ở trước mặt đối phương, ngay cả một câu cũng nhịn không được... Chỉ bằng vào điểm ấy, cũng có thể thấy được, tâm cảnh khắc độ của Trương Huyền này, chỉ sợ so với hắn chỉ mạnh không yếu!

Tâm cảnh lợi hại như thế, phối hợp thêm Sư Ngôn Thiên Thụ, đối với quần công mà nói, tuyệt đối là tai nạn có tính chất huỷ diệt.

Có thể nói so với Độc Sư còn muốn khủng bố!

Độc Sư, nhiều nhất hạ độc chết đối thủ, mà Sư Ngôn Thiên Thụ của Danh Sư, hoàn toàn có thể thu phục đối thủ, trở thành học sinh của mình...

- Sư Ngôn Thiên Thụ? Hình như là vậy... Ta muốn phản kháng, nhưng hắn nói thật rất đúng!

- Dựa theo hắn nói tu luyện, ta cho rằng có thể làm cho tu vi bạo tăng gấp đôi...

- Chỉ sợ không chỉ như vậy, thật không nghĩ tới, trên thế giới còn có phương pháp vận chuyển chân khí tinh diệu như thế, thật là đáng sợ...

...

Nghe được Cẩu Đường Chủ la lên, mọi người muốn phản kháng, rồi lại nhịn không được muốn học tập, cảm thấy đối phương giảng giải thật sự quá tốt.

- Các ngươi đi công kích trước, ta trước hết nghe một lát... Không vội, chờ hắn nói xong lại ra tay!

- Ai dám động thủ, ta gấp với hắn, đoạn này vừa lúc là thiếu sót của ta trong khi tu luyện, nếu như có thể đền bù, ta nhất định có thể thuận lợi đột phá thất tinh trung phẩm...

...

Trong đám người đều nghị luận, bầu không khí vốn giương cung bạt kiếm, thời gian nháy con mắt, liền biến thành thảo luận học thuật.

- ...

Cẩu Đường Chủ run rẩy, vẻ mặt phát điên.

Chương 2220: Có tin hay không ta sẽ quất ngươi! (2)

Đại ca, các ngươi tỉnh lại dùm, hắn đây là xông đường, không phải tìm các ngươi trao đổi...

- Đường chủ, tiếp tục như vậy nữa, tất cả Danh Sư của Danh Sư Đường Thanh Nguyên đế quốc, chỉ sợ đều trở thành đệ tử của hắn...

Sắc mặt của Điền Thanh Phó điện chủ trắng bệch đi vào trước mặt.

Mới vừa rồi bị đối phương một chưởng đập thiếu chút nữa chết, đến bây giờ mới tính khôi phục lại.

- Ta biết rõ, nhưng mà Sư Ngôn Thiên Thụ căn bản không có biện pháp cắt ngang! Trừ khi... Hắn nói có sai lầm!

Sắc mặt Cẩu Đường Chủ đỏ lên.

Sư Ngôn Thiên Thụ là giảng giải nội dung phù hợp Đại Đạo, mới có thể đưa tới đồng cảm, chỉ cần giảng giải xuất hiện sai lầm, mọi người sẽ lập tức thoát ly loại ý cảnh này, một lần nữa trở nên lý trí.

- Đợi hắn nói ra sai lầm? Cái này phải đợi tới khi nào? Nếu như hắn dám thi triển, tất nhiên là sớm chuẩn bị...

Điền Phó Đường Chủ vội nói.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Rất đơn giản, để cho Trương Cửu Tiêu đánh lén xuất thủ... Dù sao cũng là luận võ, hơn nữa hắn cũng nói, để cho tất cả mọi người cùng tiến lên, tiến công cũng không coi vào đâu... Chỉ cần thành công, là có thể cắt ngang Sư Ngôn Thiên Thụ, đến lúc đó... Hắn xông đường cũng thất bại!

Điền Phó Đường Chủ cười lạnh.

- Tốt!

Chần chừ một chút, Cẩu Đường Chủ nhẹ gật đầu.

Sư Ngôn Thiên Thụ, không thể đánh đứt, Đường chủ như hắn xuất thủ, nhất định sẽ bị người cười nhạo, Trương Cửu Tiêu không giống.

Bản thân chính là nhân viên tới tỷ thí, lúc này xuất thủ, cũng không coi vào đâu.

Trong lòng khẽ động, vội vàng dùng phương pháp đặc thù liên hệ đối phương.

Trương Cửu Tiêu đóng cửa thính giác, không nghe được Sư Ngôn Thiên Thụ, lúc này cảm giác được cái gì, mở ra thính giác, sau đó nghe được Đường chủ truyền âm.

- Ta liền động thủ!

Nghe được phân phó, ánh mắt của Trương Cửu Tiêu nheo lại.

Bị một chỉ đạn bay, mất hết mặt mũi, hắn muốn rửa nhục!

Rầm ào ào!

Bàn tay khẽ đảo, hai thanh trường kiếm, bốn chuôi trường đao xuất hiện ở trước mắt, tản mát ra khí tức kinh người.

Dĩ nhiên là hai kiện Thánh Khí trung phẩm, bốn kiện hạ phẩm!

Thánh Khí trung phẩm, Cẩu Đường Chủ mới có một kiện, vị Trương Cửu Tiêu này một hơi lấy ra hai kiện, còn có bốn kiện hạ phẩm... Tài phú có thể nói khủng bố. - Đi!

Nhướng mày, bàn tay của Trương Cửu Tiêu đẩy ra.

Phần phật!

Sáu kiện binh khí thẳng tắp bay tới Trương Huyền đang giảng bài, đâm nhanh đến!

Hắn cũng không phải muốn giết chết đối phương, mà là muốn đánh gãy Sư Ngôn Thiên Thụ.

Thánh Khí trung phẩm, lực lượng có thể so với cường giả Nguyên Thần Cảnh, Thánh Khí hạ phẩm cũng không kém cường giả Thần Thức cảnh bao nhiêu, sáu chuôi đồng thời tiến công, uy thế to lớn, coi như là Điền Phó Đường Chủ cũng phải tạm lánh phong mang!

Đây mới là nội tình chính thức của hắn!

Sở dĩ có tự tin tuyệt đối, ai cũng không sợ, chính là dựa vào có nhiều binh khí như vậy hộ thể.

- Trương Sư cẩn thận...

Không nghĩ tới Trương Cửu Tiêu lại đánh lén, Ngô sư ở một bên tràn đầy sốt ruột, nhịn không được hô lên.

Đối phương xông đường, hắn không thể ra tay, nếu không chẳng khác nào vi phạm quy định.

Phần phật!

Ở trong tiếng la, sáu kiện binh khí kéo lê một đường cong, đâm tới sau lưng của Trương Huyền, người sau như không có phát hiện, như trước giảng bài.

- ... Nội tức rơi vào cơ quan nội tạng, giống như linh tính của binh khí lưu chuyển qua Khí Thai, có chút cùng loại. Binh khí, muốn trở nên càng mạnh hơn nữa, ngoại trừ rèn luyện, chính là rèn luyện linh tính, linh tính trở nên mạnh mẽ, trong đồng cấp tự nhiên cũng trở nên càng mạnh hơn! Đồng dạng Thánh Khí trung phẩm, có thì thực lực Nguyên Thần Cảnh, có thì có được thực lực Xuất Khiếu cảnh, cũng không phải chất liệu tốt, phương pháp rèn luyện chưa đủ, mà là... linh tính quá yếu! - Binh khí linh tính yếu, rất dễ dàng bị chủ nhân gạt bỏ, sinh mệnh tiêu tan...

Thanh âm của Trương Huyền vang lên ở trên không trung, linh khí hội tụ, hình thành từng đóa hoa hạ xuống.

Binh khí vốn đâm tới sau lưng, nghe được mấy câu này, tất cả đều ngừng lại, từng cái yên tĩnh lơ lửng ở trên không trung.

- Giết hắn đi...

Đang toàn lực tiến công, không nghĩ tới trực tiếp ngừng lại, sắc mặt của Trương Cửu Tiêu trắng nhợt, chân khí trong cơ thể tuôn ra, lớn tiếng la lên.

Những binh khí này, đều là hắn luyện hóa qua, tuyệt sẽ không nhận người khác làm chủ, giờ phút này lại dừng, chẳng lẽ... Binh khí cũng nghe tiết học?

Sư Ngôn Thiên Thụ, không phải chỉ có thể thi triển với Danh Sư sao?

Lúc nào cũng có thể thi triển với binh khí?

Trương Cửu Tiêu cảm thấy sắp điên rồi.

- Là... Là sư giả chi tâm, hữu giáo vô loại...

Trước mắt tối đen, Cẩu Đường Chủ kìm lòng không được lắc lư một cái.

Sư Ngôn Thiên Thụ bình thường, chỉ có thể thi triển với Danh Sư, để cho đối phương bị dạy bảo, chân khí trong cơ thể không tự chủ được dựa theo đối phương nói vận chuyển, tự động trở thành đệ tử.

Giờ phút này, nội dung đối phương giảng giải, ngay cả binh khí cũng nghiêm túc lắng nghe, nói rõ... Dĩ nhiên lĩnh ngộ sư giả chi tâm, hữu giáo vô loại!

Có được loại năng lực này, lại thi triển Sư Ngôn Thiên Thụ, không chỉ Danh Sư, người bình thường, thậm chí sinh vật, binh khí cũng sẽ phải chịu mê hoặc.

- Động thủ cho ta...

Thấy binh khí một mực cứng ở tại chỗ, hô cả buổi cũng không động, da đầu Trương Cửu Tiêu nổ tung, lần nữa gào thét.

Vù vù!

Tiếng la còn không có chấm dứt, trường kiếm Thánh Khí trung phẩm vừa rồi bay ra ngoài, lập tức bay trở về.

Rầm ào ào!

Kiếm Khí rơi xuống, liền bổ hắn bay rớt ra ngoài, lần nữa áp ở trên tường.

- Câm miệng, không thể để cho ta yên tĩnh nghe tiết học sao? Chỉ biết ở chỗ này ồn ào! Nói nhảm nữa, có tin ta quất ngươi cha mẹ nhận không ra hay không!

Hừ lạnh một tiếng, trường kiếm tràn đầy ngạo kiều, thân thể chuyển một cái, lần nữa trở lại sau lưng Trương Huyền, yên tĩnh lơ lửng, giống như học sinh tiểu học nghiêm túc nghe giảng bài, thỉnh thoảng còn lắc lư hai cái, ý bảo bản thân nghe hiểu rồi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau