THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Đuổi đi (1)

- Đây là bái thiếp của chúng ta, mong rằng Tôn quản gia đưa giúp một chút. Nhận được Dương sư triệu kiến, hai người huynh đệ ta nhất định sẽ cảm kích tình nghĩa ngươi thông báo.

Hình như nhìn ra được Tôn Cường kiêng kỵ, Lục Tầm mỉm cười, chắp hai tay ở sau lưng, lộ ra nụ cười tự tin.

Từ nhỏ đến lớn, hắn một đường xuôi dòng thuận gió, hơn nữa mấy năm nay đánh ra danh tiếng, hắn có tự tin và phong độ này.

Chỉ cần ở bên trong Thiên Huyền vương quốc, đưa ra cái tên “Lục Tầm” này, ai chẳng nhìn với cặp mắt khác, lễ độ thêm ba phần?

Nếu nói trước đây, dựa vào thân phận “đế sư” của phụ thân hắn, Lục Trầm đại sư, vậy bây giờ, “lão sư sao kim Lục Tầm” lại là danh hiệu do chính hắn đánh ra.

- Được rồi!

Tôn Cường gật đầu, cầm bái thiếp ở trong lòng bàn tay, không có dừng lại quá lâu, đi vào phủ đệ.

Tuy rằng Lục Tầm hiện tại chỉ là lão sư sao kim, nhưng dựa vào kinh nghiệm, trở thành danh sư là chuyện ở trong tầm tay. Vấn đề giữa các danh sư, hắn một quản gia nho nhỏ, cũng không muốn dính vào quá nhiều. Tất cả vẫn do lão gia quyết định.

- Cáo mượn oai hùm, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!

Thấy người béo mập trước mắt nghe được tên, thái độ thay đổi lớn như vậy, xoay người đi vào, Vương Siêu hừ lạnh, vẻ mặt xem thường.

Tình hình về Tôn Cường, hắn đã sớm nghe được. Chỉ là ông chủ của một cửa hàng cho thuê mà thôi. Cũng không biết Dương sư nhìn trúng hắn về điểm nào, lúc này mới biến hóa nhanh chóng, có thân phận như bây giờ.

Hơn bốn mươi tuổi mới đạt tới Bì Cốt cảnh, mập mạp như lợn, không có bản lĩnh gì, còn dám la hét đối với mình. Nếu không phải là nể tình hắn là quản gia của Dương sư, khẳng định đã sớm ra tay dạy dỗ hắn.

- Nhân vật nhỏ mà thôi, Vương huynh không cần để ý.

Lục Tầm mỉm cười.

- Hóa ra là Lục Tầm lão sư và Vương Siêu lão sư. Vừa không nhận ra được, thất kính thất kính.

- Hai vị lão sư lại là nhân vật nổi danh nhất trong cả học viện, ta vẫn muốn tới thăm hỏi, không nghĩ lại gặp được ở chỗ này.

- Thực sự là may mắn ba đời. Sau đó có khả năng còn có chuyện phải làm phiền hai vị lão sư...

Trong tai nghe thấy lời nói chuyện của bọn họ, đám người xếp hàng ở phía sau không tức giận giống như trước nữa. Mỗi một người đều đặc biệt khách khí.

Sư giả chia ra làm hai tầng lớp lão sư bình thường và danh sư.

Lão sư bình thường phân ra ba loại lão sư sơ cấp, cao cấp cùng với sao kim.

Danh sư lại chia ra làm hai loại học đồ (cũng gọi là trợ giáo) và danh sư chính thức.

Lục Tầm, Vương Siêu tuy rằng vẫn dừng lại ở cấp bậc thứ nhất, nhưng dĩ nhiên đạt tới đỉnh phong, thu được tư cách đi tới danh sư. Chỉ cần lấy được sự tán thành của một vị danh sư, bọn họ có thể lập tức trở thành danh sư học đồ, thay da đổi thịt, gà mái biến thành phượng hoàng.

Loại thân phận này, cho dù những người chờ ở trước cửa mỗi người có thực lực không kém hơn, địa vị được tôn sùng, cũng không dám đắc tội.
Hơn nữa, hai người bọn họ hiện tại đang thăm hỏi Dương sư, nếu may mắn không chừng sẽ được coi trọng. Một khi thành học đồ của Dương sư, đến lúc đó mới nịnh bợ, có thể đã muộn.

Thấy thái độ mọi người như thế, hai người Lục Tầm đồng thời cười tươi, bàn tay bóp một cái, rất có cảm giác cao cao tại thượng, chỉ điểm giang sơn. Dường như giờ phút này, bọn họ đã biến thành danh sư học đồ.

Tuổi còn trẻ lại sáng tạo ra danh tiếng lớn như vậy, không phải là vì cái này sao?

- Hai vị cũng không cần tức giận với quản gia kia. Chờ các vị trở thành học đồ của Dương sư, nói vậy cho hắn thêm mười lá gan hắn cũng không dám nhiều lời.

Một người tu luyện nịnh bợ, cười nói.

- Đúng vậy, trở thành học đồ, chính là đệ tử đích truyền của Dương sư, tương đương với hậu bối. Hắn là một quản gia, người hầu mà thôi!

Lại một người nói.

- Các vị khách khí rồi. Trở thành học đồ khó khăn tới mức nào. Làm gì có thể dễ dàng như vậy được.

Ngoài miệng Lục Tầm nói lời khiêm tốn, trên mặt lại lộ ra dáng vẻ tươi cười, tự tin, ngoài ta ra còn ai nữa.

Cũng đúng. Trong toàn bộ Thiên Huyền vương quốc hắn được xem là người đứng đầu trong những lão sư sao kim lợi hại nhất. Nếu như danh sư thật sự thu học đồ, hắn khẳng định việc nhân đức không nhường ai, không người nào có thể so sánh.

- Lục lão sư khiêm nhường. Ta trước đó lại nghe nói Lưu sư đã sớm có ý thu ngươi làm học đồ!

- Ta cũng nghe nói. Chỉ có điều, ngay cả Lưu sư cũng muốn tới thăm hỏi Dương sư. Nếu như có thể trở thành học đồ của hắn, khởi điểm khẳng định càng cao hơn.

- Nếu thật sự trở thành học đồ của Dương sư, sợ rằng địa vị đã không thua kém gì danh sư nhất tinh. Đến lúc đó chúng ta khẳng định còn phải dựa vào hai vị lão sư nhiều hơn...

Mấy người lại nịnh nọt. - Yên tâm đi, nếu như Dương sư thật sự thu ta làm học đồ, chắc chắn sẽ không quên các vị.

Hai người Lục Tầm đồng thời cười. Lúc đứng ở trước mặt mọi người, giống như hoa sen lộ ra khỏi nước bùn, cao quý không thể tả xiết, khiến người ta âm thầm cảm thấy mình dơ bẩn, không dám nhìn thẳng.

Két!

Nhưng vào lúc này, cửa viện “két” một tiếng mở ra. Tôn Cường lại đi ra.

Thấy hắn đi ra, hai người bước lên trước.

- Đã làm phiền Tôn quản gia thông báo, vẫn mong đi trước dẫn đường.

Vương Siêu khẽ cười, lông mày thoáng nâng lên, lại muốn đi về phía trong viện.

Còn chưa đi được hai bước, hắn đã bị một bóng người mập mạp ngăn cản ở phía trước. Chỉ thấy vẻ mặt cổ quái Tôn Cường nhìn qua.

- Lẽ nào Dương sư không để cho chúng ta tiến vào trong?

Sắc mặt Vương Siêu trầm xuống.

Không phải chứ? Trên bái thiếp hai người đã viết kỹ càng tỉ mỉ về thành quả dạy học trong mấy năm nay, tuyệt đối là lão sư sao kim. Làm sao có thể không được triệu kiến?

- Tiến vào trong? Ai bảo các ngươi tiến vào? Cho hai người các ngươi lựa chọn. Hoặc là xếp hàng, hoặc là... cút đi!

Tôn Cường vẫy bàn tay một cái.

- Ngươi...

Không nghĩ tới đưa lên bái thiếp, đối phương vẫn là bộ dáng này, Lục Tầm, Vương Siêu thiếu chút nữa tức nổ phổi.

- Đây là ý của Dương sư sao? Quản gia nho nhỏ, ngàn vạn lần không nên tự ý làm sai!

Lục Tầm bước lên trước.

Vừa rồi lưu lại uy phong cho mọi người, mình cảm giác hài lòng, cho rằng Dương sư nhất định triệu kiến. Kết quả đối phương lại muốn đuổi người đi. Nếu thật sự đi như thế, thanh danh của hắn tuyệt đối cũng sẽ lập tức quét ra rác, lại không ngóc đầu lên được.

- Tự ý làm sai? Người đâu, đuổi hai kẻ quấy rối này ra ngoài.

Tôn Cường lười để ý tới, ngoắc tay.

Ầm!

Chương 222: Đuổi đi (2)

Mấy tên hộ vệ từ phía sau cửa đi ra. Mỗi người cầm một cây gậy, đi về phía hai người Lục Tầm.

- Ngươi...

Vương Siêu tức giận, sắc mặt đỏ lên:

- Tôn Cường, ngươi dám...

Ngươi nói vậy là có ý gì?

Cầm gậy gộc đuổi người đi?

Xem chúng ta là kẻ ăn mày sao?

Chúng ta lại là lão sư sao kim, là tồn tại trong toàn bộ Hồng Thiên học viện, thậm chí Thiên Huyền vương quốc cũng có tiếng tăm lừng lẫy... Nếu thật sự bị ngươi đuổi ra ngoài, uy nghiêm ở đâu?

- Có gì không dám? Lão gia nói, bất luận là ai, muốn gặp hắn, đều cần xếp hàng, nộp lên ba trăm vạn kim tệ. Lão sư cũng không thể ngoại lệ. Nếu không, ai cũng cầm một bái thiếp qua, lão gia còn không phải bận chết sao? Còn là lão sư sao kim, ta nhổ vào. Tiền không trả, muốn chen ngang. Đừng giả vờ giả vịt, làm mất mặt lão sư!

Tôn Cường khinh bỉ liếc mắt nhìn hai người, khoát tay áo, giống như là đuổi con ruồi:

- Đuổi đi cho ta!

Hắn vừa rồi cũng rất khẩn trương. Sau khi đưa bái thiếp cho lão gia, lão gia chỉ hỏi một câu, giao tiền không? Nghe được không giao, lão gia lại khoát tay áo, nói một câu làm theo quy định.

Từ điểm này cũng có thể thấy được, lão sư sao kim gì đó... căn bản không coi ra gì.

Cũng đúng. Ngay cả ba danh sư qua, lão gia còn hờ hững. Một lão sư sao kim nho nhỏ mà thôi, đã tính là cái gì?

Ầm!

Nghe được Tôn Cường phân phó, mấy tên hộ vệ đi tới trước mặt:

- Hai vị lão sư, xin mời!

Nói xong tất cả đều lộ ra vẻ mặt cổ quái.

- Còn tưởng rằng lão sư đều coi trọng mặt mũi, hóa ra không giao tiền, đưa ra một bái thiếp, đã muốn trà trộn đi vào?

- Dương sư làm đúng. Đối xử bình đẳng, lão sư cũng không có đặc quyền. Bội phục!

- Không có tiền còn chen ngang, da mặt thật là dày. Mệt cho ta vừa rồi còn muốn cùng hắn kết giao...

Loại người không có phẩm chất này, Dương sư khẳng định cũng chướng mắt. Còn muốn trở thành danh sư... Buồn cười!

...

Không chỉ ánh mắt hộ vệ không dễ nhìn, mọi người xung quanh, mỗi người đều hừ lạnh. Phần lớn bọn họ đều nộp tiền, xếp hàng đã mấy ngày, chưa từng nhận được triệu kiến. Cái gì cũng chưa từng đưa ra, đã muốn vọt vào. Đùa kiểu gì vậy? Đây không phải là muốn bị ăn mắng sao?

- ...

Thấy ánh mắt mọi người nhìn mình giống như nhìn kẻ ngu si, Lục Tầm, Vương Siêu thiếu chút nữa lập tức phun máu.

Sỉ nhục rõ ràng, khiến cho bọn họ choáng váng từng đợt.

Tất cả mọi người không muốn gặp mặt xấu hổ, chi phí ba trăm vạn thăm hỏi cơ bản đều lặng lẽ đưa ra, trong lòng hiểu không nói ra. Lục Tầm cũng đã sớm tính toán được, viết lên bái thiếp, ngôn từ thành khẩn một chút. Cho dù đối phương không gặp bọn họ, cũng nhất định sẽ chiếu cố tới thân phận sẽ không nói rõ ra.

Tên mập này thì hay rồi. Không chỉ mở miệng nói ra, còn là loại ánh mắt này...

Hai người Lục Tầm khóc không ra nước mắt.

Em gái ngươi à!

Lần này, mặt mũi xem như là vứt xuống trận nhà bà ngoại. Nếu như trên mặt đất có khe nứt, bọn họ tuyệt đối đã sớm chui vào.

- Ngươi...

Còn muốn tiếp tục nói chút lời xã giao, tìm về chút mặt mũi, Vương Siêu lại cảm thấy cánh tay căng thẳng, bị Lục Tầm kéo đi.

- Thật ngại quá Tôn quản gia, là chúng ta lỗ mãng. Ngày hôm nay chúng ta lại cáo từ trước...

Nói xong hắn xoay người rời đi.
Vị Tôn quản gia này chính là một chày gỗ, cái gì cũng dám nói. Không mau chóng rời đi, tiếp tục đợi ở đây nữa, sợ rằng không những bị tức chết, khẳng định còn có thể càng lúc càng mất mặt.

Có thể trở thành lão sư sao kim, tất nhiên không ngốc. Thấy bằng hữu tốt xoay người rời đi, Vương Siêu cũng ý thức được vấn đề này, oán hận liếc mắt nhìn Tôn Cường, sau đó đi theo sát.

- Lục Tầm, bây giờ làm sao đây?

Rời khỏi đoàn người, đi tới một ngõ nhỏ không người, hai người ngừng lại. Vương Siêu không nhịn được mở miệng.

Vốn tưởng rằng đưa lên bái thiếp, đối phương nhất định sẽ coi trọng. Chỉ cần được gọi vào, bọn họ tự tin dựa vào học thức, nhất định có thể thu hút sự chú ý của đối phương. Dù nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới... người ta không những không có cho tiến vào, còn muốn vạch trần chuyện bọn họ không giao tiền. Vô cùng phiền muộn, khiến cho hai người sắp phát điên.

- Còn có thể làm sao nữa? Đưa tới ba trăm vạn, sau đó quang minh chính đại tiến vào trong.

Lục Tầm cắn răng.

Nhìn thấy Dương sư, mới có khả năng thể hiện sở học, làm cho đối phương nhìn với cặp mắt khác. Ngay cả người còn không nhìn thấy được, cùng quản gia tranh cãi nữa có ích lợi gì?

- Ba trăm vạn? Đi nơi nào lấy ra được đây?

Mặt Vương Siêu giống như trái mướp đắng.

- Ngươi cũng biết, ta và lão gia tử ầm ĩ mâu thuẫn. Hắn có cũng sẽ không cho. Lại nói, ta mở miệng thế nào?

Lục Tầm lắc đầu.

- Ban đầu, lão gia tử nhà chúng ta có thể lấy ra. Nhưng ngay mấy ngày hôm trước, học được một bộ thương pháp lợi hại, nộp học phí mấy trăm vạn, cũng không có tiền. Đừng nói ba trăm vạn, hơn mười vạn cũng khó khăn...

Vương Siêu cười gượng.

Lão gia tử nhà bọn họ, mấy ngày qua như mê như say học tập thương pháp, ngay cả hắn cũng không gặp mặt được một lần. Đừng nói không có tiền, cho dù có, chỉ sợ cũng không lấy được.

- Đúng vậy, nên làm cái gì?

Hai người đều có chút sầu muộn.

- Lục Tầm, thật sự không được, ngươi hỏi Thẩm Truy bệ hạ mượn một chút... Ngươi không phải từ nhỏ lớn lên ở vương cung sao? Mượn ba trăm vạn, không khó lắm. Một khi trở thành học đồ, trả lại hắn là được...

Đột nhiên nhớ tới một việc, Vương Siêu không nhịn được nói.

- Thẩm Truy bệ hạ?

Lục Tầm xoa xoa mi tâm. Qua một lát, hắn nói:

- Được!

Chương 223: Trị liệu cho Thẩm Hồng (1)

Lại ở thời điểm Lục Tầm, Vương Siêu suy nghĩ làmthế nào mượn được ba trăm vạn, bái kiến “Dương sư”, đương sự Trương Huyền đang cau mày.

Mục đích Lục Tầm đến đây bái kiến, suy nghĩ một chút hắn có thể hiểu rõ. Gặp cùng không gặp, đối với hắn mà nói đều không có vấn đề gì. Hắn cũng không để cho Tôn Cường quá mức khó xử.

Giữa hai người chỉ là đánh giá sư giả bình thường, không dính dáng tới thù hận, không cần thiết cố ý gây phiền toái. Lại nói, hiện tại hắn không có thời gian suy nghĩ tới điều này. Bởi vì... đứng trước mắt hắn là một người áo đen.

Người này là từ cửa sau tiến vào, trang phục màu đen, gương mặt bị che kín, khiến người ta không nhìn ra được là ai. Ban đầu còn tưởng rằng muốn người này tới gây phiền toái. Ai biết vừa đến trước mặt, người này lập tức khom người, chậm rãi lấy miếng vải đen che mặt xuống.

- Thẩm Truy bệ hạ, ngươi làm vậy là...

Nhìn thấy rõ ràng diện mạo, Trương Huyền ngây người tại chỗ.

Còn tưởng rằng là trộm cắp, cường đạo các loại. Không nghĩ tới là Thẩm Truy bệ hạ hôm qua mới gặp.

Đường đường là quốc vương, toàn bộ vương quốc đều là của hắn. Hắn không quang minh chính đại thăm hỏi, mặc toàn trang phục màu đen lặng lẽ qua, bộ dạng thần thần bí bí, đây là muốn làm gì?

- Ta mạo muội đến đây, là muốn mời Dương sư... cứu người!

Thấy ánh mắt chất vấn của hắn, Thẩm Truy bệ hạ vội vàng giải thích.

- Cứu người?

Trương Huyền nghi ngờ.

Quần áo màu đen, lặng lẽ lẻn vào phủ đệ, đây không phải là cứu người... Là giết người đi?

- Ta không phải đã nói sẽ ra tay sao?

Hắn nhướng mày, nhìn lại.

Đối phương muốn cứu chữa lão tổ của bọn họ, ngày hôm qua cũng đã nói. Hơn nữa, điều kiện mình đưa ra vốn đã nói rõ ràng. Thế nào lúc này đã chạy tới?

Lẽ nào người này cảm thấy bí tịch Thông Huyền cảnh không tiện thu thập, định dùng lực cưỡng ép?

Nghĩ vậy, hắn không nhịn được cảnh giác một hồi.

Có thể trở thành quốc vương của một quốc gia, thực lực của vị Thẩm Truy bệ hạ này khẳng định đã sớm đạt tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Tuy rằng gần đây hắn tiến bước rất lớn, gặp phải cường giả siêu cấp thực lực như vậy, vẫn không phải là đối thủ.

Chỉ có điều, ý nghĩ này vừa xuất hiện, hắn lại lập tức lắc đầu.

Trước đó không nói đối phương biết mình là “Danh sư“. Cho dù không xác nhận được, muốn để mình cứu người, cũng không dám làm như vậy.
Nếu chẳng may mình tức giận không ra tay, hoặc cố ý làm sai, đừng nói cứu người, sợ rằng sẽ chết nhanh hơn.

- Ta biết mạo muội đến đây tìm Dương sư, là ta không đúng. Vốn ta định chuẩn bị cho tốt bí kỹ Thông Huyền cảnh lại tới mời. Nhưng ai biết... tối hôm qua tình hình của lão tổ đột nhiên nặng thêm... Sợ rằng, ngày hôm nay cũng không kiên trì qua nổi...

Thẩm Truy bệ hạ nhìn ra được đối phương không vui, vội vàng khom người giải thích:

- Cho nên... Ta chỉ đành mạo muội đến đây, hi vọng Dương sư có thể đi với ta một chuyến, cứu chữa cho lão tổ nhà ta.

- Không kiên trì nổi? Cho dù bảo ta cứu người... cũng không đến mức mặc thành như vậy chứ...

Trương Huyền đầy vẻ bất đắc dĩ.

Ngươi lại là quốc vương của một quốc gia, cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Cho dù lão tổ sắp chết, muốn cho ta ra tay, cũng không cần thân mặc áo đen, che mặt leo tường đi đến đây.

Làm vậy giống như muốn giết người. May mắn những hộ vệ kia thực lực không cao. Nếu không, lập tức đánh chết ngươi, chắc hẳn cũng sẽ chết vô ích.

- Sức khỏe của lão tổ là chuyện cơ mật lớn nhất của cả vương quốc, hoàn toàn không thể truyền ra ngoài...

Thẩm Truy bệ hạ giải thích.

Thiên Huyền vương quốc dựa vào vị lão tổ này mới có thể có được bình an. Không ít người đều biết thân thể hắn không tốt. Nếu như Thẩm Truy bệ hạ quang minh chính đại tới trước mời, các thế lực khác nhận được tin tức, có thể đoán ra nguyên nhân. Một khi chữa trị không hết, nhất định bọn họ sẽ rục rịch, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Mà đổi lại thành người khác mời, lại không đủ tôn trọng. Hắn rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là tự mình che đi thân hình, lặng lẽ qua đây.

Hắn là cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong, tránh mọi người, tiến vào đây, không tính là vấn đề quá khó. - Ừ!

Nghe đối phương giải thích xong, Trương Huyền lúc này mới hiểu được:

- Được, ta đi với ngươi xem thử.

Xem ra vị quốc vương bệ hạ này xem mình thành cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Chỉ có điều, đối với hắn mà nói không có vấn đề gì. Dù sao cũng là giao dịch. Nếu quả thật có thể cứu vị lão tổ kia, chuyện bí tịch Thông Huyền cảnh khẳng định không dám đùn đẩy.

Chỉ cần tìm được hơn một nghìn quyển bí tịch Thông Huyền cảnh, thu thập được câu nói chính xác, thực lực của hắn khẳng định còn có thể nhanh chóng tăng thêm.

- Bên ngoài tai vách mạch rừng, có khả năng còn phải làm phiền Dương sư theo ta từ cửa sau rời đi...

Nghe thấy hắn đáp ứng, hạ ánh mắt Thẩm Truy bệ lóe lên sự hưng phấn. Ngay sau đó hắn thoáng lộ ra vẻ áy náy nói.

- Không sao!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn sai người tìm gọi Tôn Cường tới, căn dặn một tiếng, sau đó đi theo Thẩm Truy bệ hạ, lặng lẽ rời khỏi phủ đệ.

Vù!

Phía trên nóc nhà Thiên Huyền vương thành, hai bóng người giống như chim bay, lướt qua. Tu vi không đạt được Đỉnh Lực cảnh, cho dù tập trung ánh mắt, cũng chỉ thấy hai bóng đen, căn bản không nhìn thấy rõ rốt cuộc là người nào.

Đó chính là hai người Trương Huyền và Thẩm Truy đi tới vương cung.

Thân là cường giả Thông Huyền cảnh, hơn nữa tu luyện võ kỹ không tầm thường, tốc độ Thẩm Truy đi tới phía trước cực nhanh. Chỉ có điều, khi thấy Dương sư phía sau, một chút lòng kiêu ngạo hắn cũng không có.

Một đường đi về phía trước, hắn thay đổi mười hai loại thân pháp, chạy kiệt sức, đầu lưỡi đều nhanh thè ra. Dương sư phía sau lại nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, hít thở hoàn toàn không có chút gấp gáp nào, dường như hoàn toàn không để ý chút nào.

Tuy rằng không nhìn ra thực lực chân chính của đối phương, nhưng chỉ dựa vào điểm ấy, có thể nhìn ra chân khí của đối phương hùng hậu hơn hắn rất nhiều, thân pháp không có để lại bóng, càng cường đại hơn.

Căn bản không phải cùng một khái niệm.

Có thể có chân khí hùng hậu và thân pháp tuyệt diệu như thế, thực lực lại làm sao có thể thấp được?

Chương 224: Trị liệu cho Thẩm Hồng (2)

Thảo nào hắn có thể khiến cho ba vị danh sư đều bội phục không thôi. Chỉ riêng thực lực như vậy, lại khẳng định vượt qua Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Không chừng... còn là một cường giả siêu cấp vị Tông Sư cảnh!

Nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn càng thêm kính nể.

Thẩm Truy đi phía trước càng nghĩ càng sợ hãi. Còn Trương Huyền đi phía sau, nói thật, trong lòng cũng đầy phiền muộn.

Người này ngay từ lúc đầu lại dùng toàn lực chạy như điên. Nếu như không theo kịp, thân phận cũng rất dễ dàng bị lộ. Hắn không thể làm gì khác hơn là cắn răng kiên trì tới mức sắp muốn nôn ra máu.

Hắn chỉ có Ích Huyệt cảnh đỉnh phong. Mặc dù mở huyệt đạo trước kia chưa từng có ai, lực lượng có thể so với Thông Huyền cảnh trung kỳ, nhưng so với đối phương loại cường giả đỉnh phong đứng đầu vương quốc, vẫn kém hơn một đoạn rất lớn.

May là mấy ngày hôm trước, hắn vừa học được thân pháp thiên đạo, phương diện tốc độ tăng thêm không ít. Bằng không, đừng nói đuổi kịp, sợ rằng một chút thất thần, lại biến mất không thấy bóng dáng, mắt mở trừng trừng ăn đất.

Dù vậy, cũng có nhiều lần hắn thiếu chút nữa bị bỏ rơi. Hắn không thể làm gì khác hơn là vận dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tìm ra chỗ thiếu hụt và thói quen trong thân pháp của đối phương, sớm làm ra phán đoán, đi tới khoảng cách gần hơn, lúc này mới bị tụt lại ở phía sau.

“May mắn thân pháp của hắn có nhiều chỗ thiếu hụt. Bằng không mình thật sự bị bỏ rơi, cao nhân cũng không mong giả vờ được...”

Đối phương lao đi cực nhanh. Thứ nhất, tình hình của lão tổ vương thất khẳng định không lạc quan, trong lòng sốt ruột. Thứ hai, khẳng định mang theo ý thử dò xét. Nếu là danh sư thực sự lợi hại, tốc độ tự nhiên phải nhanh hơn nhiều. Cho dù dùng toàn lực cũng không tính là gì cả. Không theo kịp, xem như vị Thẩm Truy bệ hạ không dám trực tiếp nói ra, cũng trong lòng tất nhiên có nghi ngờ.

Chính là bởi vì hiểu rõ điểm ấy, hắn mới cảm thấy phiền muộn.

Chuyện gì thế này? Nói rõ là đi cứu người, kết quả thành thi chạy. Phải liều mạng đuổi kịp mới được. Nếu không phải là e ngại hình tượng “cao nhân”, chỉ sợ hắn đã sớm một cước đạp qua.

Đây là mời hắn giúp một tay hay mời hắn thi chạy...

Mấu chốt dùng toàn lực đuổi kịp, còn hoàn toàn không thể lộ ra sự mệt mỏi rã rời. Nếu không phải là mấy ngày qua vừa đột phá, chân khí trong cơ thể phát ra dao động, sợ rằng mình thật sự lại lộ ra sơ hở.

Đau trứng. Giả vờ làm một cao nhân, cũng không dễ dàng như thế. Thật sự không để cho người sống nữa.

Nếu như cho Tôn Cường biết được ý nghĩ này, khẳng định biểu hiện tán thành sâu sắc. Hắn cũng bởi vì giả vờ cao nhân một hồi, thiếu chút nữa làm mình giả chết... Bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, muốn nôn ra máu.

“Đồ của Triệu Nhã các nàng đã đến. Chờ tìm được bí tịch Thông Huyền cảnh, để vị “Dương Huyền” này rời đi...”

Trong lòng hắn âm thầm quyết định.

Tuy rằng ngụy trang thành danh sư được người người tôn trọng, địa vị được tôn sùng, nhưng phiền phức cũng nhiều. Một khi bị người khác nhìn thấu, bị đánh chết cũng là nhẹ.

Hiện tại xem ra, Thẩm Truy bệ hạ tìm được bí tịch, để vị “Dương Huyền danh sư” này biến mất.

Một đường đi tới, mười mấy phút sau, bọn họ đã đi tới trước vương cung.

Xem ra đã sớm căn dặn trước, bọn họ một đường đi về phía trước hoàn toàn không gặp phải bất kỳ ngăn cản nào. Thời gian không lâu, hắn nhìn thấy được một đại sảnh rộng rãi.

- Đang ở bên trong... Thẩm Truy bệ hạ đẩy cửa đi vào.

Trong đại sảnh, đám người Lưu sư, Trang sư đều đang ở đây. Mỗi một người đều nhăn mặt nhíu mày, nhìn về phía một lão gì nằm cách đó không xa.

Nền tảng của Thiên Huyền vương quốc, Thẩm Hồng.

Mấy ngày hôm trước, thời gian vừa tới, lão già có râu tóc bạc trắng này còn có thể một mình đi lại. Nhưng bây giờ, hắn chỉ có thể nằm ở trên giường, hít vào thì ít, thở ra lại nhiều. Xem ra hắn sẽ chết bất cứ lúc nào.

- Dương sư!

Thấy bọn họ đi vào, đám người Lưu Lăng tiến lên nghênh đón.

Trải qua lần trước thăm hỏi, biết vị Dương sư trước mắt này có thể là danh sư cấp bậc cao hơn bọn họ, ba người hoàn toàn không dám có chút khinh thường nào.

- Vẫn mong Dương sư ra tay...

Thẩm Truy bệ hạ nhìn qua, vẻ mặt sốt ruột.

- Có thể cứu, ta nhất định sẽ ra tay.

Trương Huyền đáp một tiếng, đi tới trước mặt lão già.

Thẩm Hồng trước mắt so với Trần Tiêu đan sư nhìn thấy trước đó, tử khí còn muốn nặng hơn. Hắn nằm thẳng ở trên giường, cũng không thể động đậy được dù chỉ một chút. Nếu không phải là đồng tử thoáng di chuyển, Trương Huyền cũng hoài nghi hắn có phải đã chết hay không.
Thảo nào Thẩm Truy bệ hạ đặc biệt chạy tới tìm mình. Loại tình trạng hiện tại này, không mau chóng cứu chữa, có thể sống qua ngày hôm nay hay không, cũng khó nói được.

Sau khi đi dạo qua một vòng, không nhìn ra nguyên nhân, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là đặt ngón tay lên trên mạch đập của đối phương.

- Hả?

Thiên Đạo Đồ Thư Quán không có động tĩnh chút nào.

Không phải thủ pháp sai, mà là... Thẩm Hồng này vẫn chưa hôn mê. Hiện tại đồng tử của hắn còn có thể chuyển động, là đang tỉnh...

- Cái bộ dạng này, bảo hắn đứng lên đánh quyền, không mấy thực tế...

Sắc mặt Trương Huyền khó coi.

Người này với bộ dạng hiện tại, đừng nói đánh quyền, có thể mở mắt cũng không tệ. Nếu chẳng may cưỡng chế đánh quyền, sợ rằng còn chưa có ra tay, liền trực tiếp chết ở trước mặt.

- Dương sư... Có thể có phương pháp cứu chữa hay không?

Thấy hắn nhíu mày, Thẩm Truy bệ hạ có phần không nhịn được, khẩn trương hỏi.

Đây đã là hy vọng cuối cùng. Nếu như lại không có cách nào, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn lão tổ chết đi.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Cũng không thể nói không nhìn ra được điều gì...

Có ý thức người đánh quyền, tiếp xúc với người hôn mê, hai loại người này hắn đều đặc biệt thử qua, đều có thể làm cho Đồ Thư Quán sinh ra sách. Nhưng... loại nửa chết nửa sống này, hắn phải làm thế nào?

Quyền không thể đánh, chạm đến lại không có phản ứng...

Yếu tới mức hôn mê một chút còn được. Rõ ràng cũng sắp không mở mắt nổi, còn không hôn mê, muốn làm gì?

- Khụ khụ...

Rầu rĩ một lát, Trương Huyền có chút do dự, ngẩng đầu nhìn qua:

- Vậy... chỗ ngươi có thứ gì, có thể để cho người ta nhanh chóng hôn mê, lại... không chết hay không?

Chương 225: Độc sư (1)

- Nhanh chóng hôn mê, lại không chết?

Thẩm Truy bệ hạ và Lưu Lăng, Trịnh Phi liếc mắt nhìn nhau, trên đầu đều xuất hiện dấu chấm hỏi.

Không phải tới cứu người sao?

Cần thứ có thể khiến người ta hôn mê làm gì?

Cứu người chỉ nghe nói qua các loại thủ đoạn truyền thụ chân khí, dùng thuốc, châm cứu huyệt đạo. Còn có loại phương pháp này sao?

So với sự kỳ quái của những người khác, Trang Hiền đứng ở một bên, khóe miệng giật một cái. Hắn cảm giác mông căng thẳng, một loại cảm giác táo bón dâng lên.

Tuy rằng sử dụng rất nhiều thuốc, nhưng hôm nay mặt hắn vẫn sưng, trên người thoáng động còn có chút đau đớn. Mặc dù đối phương giúp hắn thành công đột phá, trong lòng hắn tồn tại sự cảm kích, nhưng... thủ đoạn cũng không tránh khỏi quá khiến người ta phản cảm.

Danh sư bình thường giúp người đột phá, đều có trình tự nhất định, thậm chí đã hình thành quy phạm. Người này thì hay rồi. Chùm đầu đánh một hồi... Bây giờ nghĩ đến, trong lòng còn sợ hãi.

Đương nhiên, tình huống của hắn đặc biệt, về tình về lý có thể hiểu được. Có thể cứu chữa cho Thẩm Hồng sắp chết, cần thứ có thể khiến người ta hôn mê làm gì?

Sẽ không phải là sử dụng phương thức trị liệu gì đó khiến người ta khó có thể hiểu được chứ...

- Nơi này có một loại thuốc bột, ngửi một hơi, là có thể khiến người ta hôn mê...

Do dự một lát, Thẩm Truy bệ hạ nói.

Trong vương cung, các loại thuốc cơ bản đều có đủ. Tìm một loại có thể khiến cho người ta hôn mê, lại không chết cũng không khó.

- Được, lấy tới đây!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên, phân phó nói.

Thời gian không lâu, một tên thái giám lại đưa tới một cái bình ngọc.

Mở bình ngọc ra, quả nhiên thấy bên trong chứa bột phấn màu trắng.

- Không sai.

Thoả mãn gật đầu, Trương Huyền cầm lấy bình ngọc, lại đi tới trước mặt Thẩm Hồng. Ở trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, hắn nghiêng miệng về phía lão tổ vương thất đang thở ra nhiều, hít vào ít kia, vẻ mặt tự tin và khí thế:

- Ngửi đi! Nào, ngửi một hơi!

Phù phù!

Mọi người thiếu chút nữa ngất đi.

Vốn tưởng rằng hắn muốn thuốc này có tác dụng gì. Nghe hắn nói như thế, ba vị danh sư và Thẩm Truy bệ hạ suýt tí nữa bị nước bọt sặc chết.
Người ta cứu người, đều cho uống thuốc bổ, uống linh dịch, hấp thu linh khí... Ngươi bảo người ta ngửi mê dược...

Ngươi làm vậy không phải là cứu người, là tới giết người đi!

Mọi người muốn phát điên, vẻ mặt lão tổ vương thất càng thêm hoảng sợ giãy dụa lắc đầu. Nếu không phải là thân thể không thể nhúc nhích, chỉ sợ hắn đã sớm nhảy lên chạy trốn.

Thời điểm còn rất khỏe mạnh, ngửi thứ này đều cũng mang đến gánh nặng cho thân thể. Hiện tại sắp chết, còn bảo ngửi. Ngươi là cảm thấy ta chết không đủ nhanh? Muốn giúp một chút sao?

Trong lòng sốt ruột, hắn vội vàng nhìn về phía Thẩm Truy bệ hạ cách đó không xa.

Ngươi không phải muốn mời danh sư trị liệu, khiến cho ta đột phá, kéo dài tuổi thọ sao?

Hắn chạy tới bảo ta ngửi mê dược làm gì?

Ngươi đây là đang chời đùa cái gì vậy?

Quá gài bẫy!

- Khụ khụ, Dương sư... thân thể lão tổ đã cực kỳ suy yếu. Ta sợ... nếu thật sự ngửi một hơi, sẽ... không chịu nổi!

Nhìn thấy được ánh mắt chất vấn của lão tổ, khóe miệng Thẩm Truy bệ hạ giật một cái, vội vàng tiến về phía trước, nói.

Ngày hôm qua hắn đã biết thủ đoạn của vị Dương sư này kỳ lạ. Hắn vốn tưởng rằng chỉ giới hạn ở đột phá. Dù nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, chữa bệnh cũng không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Nhìn bộ dạng lão tổ, có thể kiên trì đến khi ngươi qua đây, đã coi như là nghị lực rất lớn. Nếu thật sự ngửi vào một hơi, đáng lẽ vốn không có chết, cũng không khác biệt lắm.

- Không chịu nổi? Trương Huyền dừng lại.

Cũng đúng. Nhìn bộ dạng người này, bất cứ lúc nào đều sẽ tắt thở, hoàn toàn dựa vào một niềm tin cố gắng kiên trì. Nếu thật sự hôn mê, niềm tin đánh mất, làm không tốt thật sự sẽ chết ngay tại chỗ.

Không thể để cho hắn hôn mê, lại không có cách nào đánh quyền?

Làm sao bây giờ?

Trương Huyền sầu muộn.

Vốn tưởng rằng vừa đến, mượn Đồ Thư Quán, có thể rất dễ dàng nhìn ra điểm mấu chốt, cho dù không tìm được phương pháp giải cứu, cũng có thể nói ra một vài điểm. Hiện tại thì hay rồi, nửa chết nửa sống, thủ đoạn gì cũng không thể sử dụng, ngược lại làm cho hắn bó tay không làm gì được.

- Vậy... có thứ gì có thể để cho lực sinh mạng của hắn trong khoảng thời gian ngắn tăng cường, cho dù rơi vào hôn mê cũng không chết được hay không?

Do dự một lát, Trương Huyền nói tiếp.

Nếu hiện tại bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, sử dụng mê dược mê choáng váng khẳng định không được, chỉ có thể nghĩ biện pháp khiến cho lực sinh mạng của hắn tạm thời tăng cường, bảo đảm hôn mê không chết.

- Hôn mê không chết?

Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.

Xem ra vị Dương sư này là quyết tâm muốn làm cho Thẩm Hồng lão tổ hôn mê...

- Lưu sư, trong các thủ pháp chẩn đoán bệnh của danh sư, có thể có... cách nào khiến người ta hôn mê mới có khả năng chẩn đoán bệnh hay không?

Trang Hiền không nhịn được lặng lẽ truyền âm.

Danh sư khám bệnh cho người, có rất nhiều phương pháp chẩn đoán bệnh, giống như thầy thuốc khám bệnh, thông qua những thủ đoạn này, có khả năng hiểu rõ tình hình của đối phương, trị thẳng vào chỗ yếu hại.

Cách làm của vị “cao nhân” trước mắt này, thật sự quá quỷ dị. Cho dù là danh sư, cũng không thể nào lý giải được.

- Cái này... đều là đối phương tỉnh táo mới có khả năng chẩn đoán bệnh. Hôn mê... ta cũng không biết!

Lưu Lăng lắc đầu.

Hắn kiến thức rộng rãi, đã từng đi du lịch qua rất nhiều vương quốc. Hắn đã nhìn thấy người khác đặc biệt cứu người hôn mê tỉnh lại, sau đó liền chẩn đoán bệnh. Nhưng hắn vẫn chưa từng nghe nói khiến cho người đang tỉnh bị hôn mê.

Người đã hôn mê, ngay cả ý thức cũng không có, cùng thi thể không có gì khác nhau, làm sao tìm được vấn đề xảy ra?

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau