THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2201 - Chương 2205

Chương 2201: Hôn ước từ nhỏ (1)

Ầm ầm!

Khí tức cường đại, lập tức từ trên người Trương Huyền toả ra, dường như trong nháy mắt thiên địa sụp đổ, nhật nguyệt vô quang, toàn bộ thế giới không còn.

Bị khí tức áp chế, thân thể lão giả áo đen cứng ngắc, trong đầu nổ vang.

Thời gian nháy con mắt, giống như thấy được một thần linh từ trên trời giáng xuống, mang theo uy áp từ sâu trong linh hồn, trong lòng không sinh ra ý niệm động thủ, còn có loại cảm giác đầu gối như nhũn ra, tùy thời quỳ bái.

- Ngươi là... Dương sư? Không đúng, là Dương sư lưu lại một đạo ý niệm?

Đồng tử co rút lại, trong nháy mắt đã minh bạch chuyện gì xảy ra.

Vừa rồi rõ ràng là Trương Huyền, thời gian nháy mắt khí tức bạo tăng nhiều như vậy, chỉ có một khả năng... Đó chính là Dương sư vì chiếu cố bản đệ tử, chuyên môn lưu lại một đạo ý niệm giấu ở trong cơ thể, tiến hành bảo hộ, thời khắc nguy hiểm mới hiển lộ ra.

- Đúng là bổn tọa! Như thế nào, ngươi muốn động thủ với học sinh của ta?

Thanh niên ở trên không trung, dung mạo không có bất kỳ biến hóa, thần tình lại như thay đổi một người, vô luận khí chất hay thanh âm, đều hoàn toàn khác nhau.

Nhất là ánh mắt, mang theo băng lãnh, trầm mặc, giống như đến từ một thế giới khác, sóng lớn quét sạch, để cho lão giả áo đen tựa như giam cầm ở trong lồng giam, động cũng không dám động.

Dường như chỉ cần nhúc nhích thoáng cái, sẽ bị chém giết.

Mặc dù hắn là Thánh Vực thất trọng, toàn bộ Đại Lục cũng cực kỳ hiếm thấy, nhưng biết rõ, loại thực lực này, ở trước mặt tồn tại đỉnh phong chính thức, cái gì cũng không tính.

Giống như con sâu cái kiến, không chịu nổi một kích.

Đừng nói chiến đấu cùng công kích, chỉ sợ ngay cả một ý niệm trong đầu cũng không chịu nổi, gạt bỏ ngay tại chỗ, hồn phi phách tán, cái gì cũng không thừa nổi!

- Ngươi thật là... Dương sư?

Thân thể run rẩy, lão giả áo đen vẫn còn mang theo nghi kị, có chút không dám tin tưởng.

Hắn gặp qua Dương sư.

Thanh âm không phải như thế, hơn nữa khí tức cũng bất đồng, như thế nào cũng nghĩ không ra là một.

- Lạc Thừa Tân, ngươi chất vấn bổn tọa?
“Thanh niên” tiến về phía trước một bước.

Rầm ào ào!

Không khí bốn phía keng keng rung động, tựa hồ có loại xu thế sụp đổ, tựa như lực lượng trên người hắn quá mạnh mẽ, một phương thế giới cũng không chịu nổi.

- Thừa Tân không dám...

Sắc mặt trắng nhợt, lão giả áo đen vội vàng ôm quyền, không dám thở mạnh.

Loại cảm giác áp bách khổng lồ này, hắn chỉ ở trên người lão tổ gặp được qua, không nghĩ tới vị trước mắt này cũng thi triển ra.

Mấu chốt nhất là, hắn chưa bao giờ nói qua tên của mình, đối phương có thể nói ra, nói rõ tất nhiên nhận thức!

Còn nói bản thân gọi Dương Huyền... Chẳng lẽ thật sự là vị kia?

Chỉ là... Hắn ở trước mặt vị kia, con sâu cái kiến cũng không tính, dù gặp qua một lần, cũng là bởi vì lão tổ... Tên cũng không có cơ hội báo, sợ vũ nhục lỗ tai của đối phương...

Làm sao có thể nhớ, hơn nữa nói thẳng ra?

- Không dám? Ta xem ngươi là lá gan rất lớn...
“Thanh niên” mặt không biểu tình, hoàn toàn bất đồng vừa rồi không kiêu ngạo không siểm nịnh, làm cho người ta cảm giác một cỗ uy nghiêm miệt thị chúng sinh, cao cao tại thượng.

- Thánh Nhân Lạc gia, huyết mạch cường đại, Đại Tĩnh Không Công Pháp khoáng tuyệt cổ kim. Thân là đệ tử Lạc gia, không chăm chỉ tu luyện, ngược lại chơi đùa chỉ tốt ở bề ngoài, Tam Tiêu Âm Mạch, nghịch chuyển Âm Dương, chân khí hỗn tạp mà không thuần túy, lực lượng bác mà không tinh; Hỗn Độn Thất Huyệt, trọc khí ngập trời, càng là ba huyệt điên đảo, lực lượng quỷ dị, vượt qua phạm vi thừa nhận.

- Thời điểm Nguyên Thần phá vực, đầu cơ trục lợi tổn thương căn bản, dẫn đến lĩnh vực không được đầy đủ, chân khí hỗn tán... Đường đường đệ tử Thánh Nhân quý tộc, không đi giải quyết những thứ này, tranh thủ sớm ngày đột phá, lại tới nơi đây hù dọa vãn bối của bổn tọa, là cảm thấy thực lực của mình cường đại?

Nhướng mày, “thanh niên” lên tiếng như tiếng sấm nổ tung:

- Có muốn... Bổn tọa chơi với ngươi hay không?

- Không dám...

Toàn thân cứng đờ, Lạc Thừa Tân bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, thân thể như dính ở trên không trung, động cũng không dám động.

Đối phương nói, Tam Tiêu Âm Mạch, Hỗn Độn Thất Huyệt... Đổi lại những người khác khả năng hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng mà hắn nghe vào trong tai, như là Lôi Minh, tựa hồ tùy thời có thể bạo tạc nổ tung.

Đúng là nội dung trên quy tắc chung của Lạc gia Đại Tĩnh Không Công Pháp.

Huyết mạch Lạc gia, đối với không gian có thiên phú rất mạnh, trong đó truyền thừa Chí Bảo Tĩnh Không Châu, là siêu cấp Pháp bảo có thể giam cầm không gian.

Nguyên nhân chính là như thế, Đại Tĩnh Không Công Pháp hoàn toàn bất đồng công pháp khác, Tam Tiêu, Thất Huyệt... là từ ngữ vô cùng cơ mật trong đó, không phải đệ tử hạch tâm, không người nào biết được.

Người trước mắt này nói ra, hơn nữa nói ra mình tu luyện thiếu sót, để cho thân thể của hắn rét run, mồ hôi từ trên lưng liên tục chảy ra.

Nếu như nói lúc trước hoài nghi, có phải Dương sư hay không, hiện tại một chút tâm tư cũng không có.

Coi như không phải, cũng tuyệt đối là một vị cường giả siêu cấp tương đương lão tổ, nếu không tuyệt đối không có khả năng liếc nhìn ra vấn đề của mình, nói không sai chút nào.

Mặc dù hắn là đệ tử Thánh Nhân gia tộc, từ nhỏ có Danh Sư cường đại chỉ điểm, nhưng chịu hạn chế bởi huyết mạch cùng thiên phú, trong tu luyện còn khó tránh khỏi có chút sai lầm cùng lỗ thủng, dù không ảnh hưởng triển khai thực lực, nhưng muốn đạt tới cấp bậc cao hơn, đã là không thể nào.

Đây cũng rất bình thường, nếu như tu luyện không có thiếu sót, chẳng phải mỗi một cấp bậc không có bình cảnh sao? Người người đều có thể tu luyện tới cao nhất?

Nhưng cho dù có thiếu sót, cũng không phải người thường có thể nhìn ra được, đối phương liếc nhìn ra, loại nhãn lực này, chỉ sợ cũng chỉ có Danh Sư cửu tinh mới có thể đạt tới!

- Tại hạ không dám!

Chương 2202: Hôn ước từ nhỏ (2)

Thanh âm phát run, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh, Lạc Thừa Tân không dám thở mạnh.

- Không dám? Ta xem ngươi rất dám a! Nếu như ta lưu lại đạo ý niệm này không ra, có phải tính toán giết học trò của ta hay không?

“Thanh niên” nhìn qua, ánh mắt lạnh lùng, tựa hồ chỉ cần đối phương nói sai một câu, sẽ trực tiếp giết.

- Ta... không có tính toán động thủ với Trương sư!

Nuốt ngụm nước miếng, Lạc Thừa Tân vội vàng giải thích:

- Tiểu công chúa là ta từ nhỏ nhìn lớn... người nàng thích, coi như ta lỗ mãng, cũng tuyệt không dám đả thương, nếu không tất nhiên sẽ oán trách ta cả đời! Sở dĩ tìm Trương sư... Kỳ thật là muốn cho hắn biết khó mà lui, không nên liên lụy quá sâu, làm công chúa thương tâm...

- Như thế nào, ý của ngươi là, đệ tử của Dương mỗ không xứng với Thánh Nhân Lạc gia các ngươi?

Thanh âm vang lên, mang theo sát khí.

- Ta không phải ý tứ này...

Run rụt thoáng cái, Lạc Thừa Tân vội vàng giải thích:

- Quy củ của gia tộc, Dương sư tất nhiên cũng biết, sự tình tiểu công chúa cùng Trương gia quan hệ thông gia, không có biện pháp sửa đổi... Cuối cùng để cho hai người đều bị thương tổn, còn không bằng quyết định thật nhanh, thừa dịp bọn hắn chưa lâm vào bể tình quá sâu... Liền chấm dứt!

- Không có biện pháp sửa đổi? Là nguyên nhân Lạc gia các ngươi, hay là Trương gia? Nếu như là cái sau, ta đi tìm vị lão tổ kia nói một chút!

Ánh mắt “thanh niên” nheo lại.

Lạc Thừa Tân lắc đầu:

- Hôn ước của hai đại gia tộc sớm đã ở hai mươi năm trước liền định ra... Tiểu công chúa cũng là người bị hại, không có cách nào!

- Hai mươi năm trước liền định ra? Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Thanh niên nhíu mày.

- Vị siêu cấp thiên tài kia của Trương gia, chắc hẳn Dương sư cũng có nghe thấy, còn chưa ra đời, liền được xác định là huyết mạch tinh thuần nhất! Hai mươi năm trước sinh ra, mây đỏ đầy trời, thánh quang chiếu rọi, bài vị Khổng Sư lơ lững trên không! Khi đó, Trương gia lão tổ tìm lão tổ của chúng ta, định cái hôn ước này, cũng ước định...

Lạc Thừa Tân nói:

- Tháng ba sang năm, thành hôn! - Tháng ba sang năm?

Khuôn mặt “thanh niên” trầm xuống, thanh âm như hàn băng:

- Thành hôn, cũng cần ngày hoàng đạo sao?

- Cũng không phải ngày hoàng đạo, giống như nói quan hệ lấy một đại sự, lão tổ hạ xuống tử lệnh, ai cũng không dám cãi lời...

Lạc Thừa Tân cười khổ lắc đầu:

- Tiểu công chúa bời vì sự kiện này, ở trong tộc náo loạn thật lâu, kết quả chọc gia chủ tức giận, phong ấn tu vi! Bất quá tính khí của tiểu công chúa cũng vô cùng cố chấp, lặng lẽ rời nhà trốn đi, ta cũng là vừa tìm được không lâu... Phát hiện, nàng đã tình căn sâu nặng với Trương sư... Mới nghĩ biện pháp khuyên can!

- Đại sự?

- Cụ thể là cái gì, ta liền không có tư cách biết, cũng là trong lúc vô tình nghe được, dù sao Lạc gia chúng ta, bản thân cũng không yếu, không cần thiết nịnh bợ Trương gia, nếu không phải bởi vì nguyên do đặc thù, không có khả năng đáp ứng thỉnh cầu vô lễ như vậy của đối phương...

Lạc Thừa Tân gật đầu.

- Nếu từ nhỏ liền định ra hôn ước, vị tiểu công chúa này của các ngươi, vì sao phải ồn ào với gia tộc? Vì sao không muốn gả cho siêu cấp thiên tài kia của Trương gia?

“Thanh niên” hỏi tiếp, tựa hồ có chút nghi hoặc.
Từ nhỏ liền lập hôn ước, lại là hai đại gia tộc, môn đăng hộ đối, dựa theo đạo lý, hẳn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư mới phải, trực tiếp cự tuyệt, còn không tiếc cùng gia tộc náo mâu thuẫn, cái này là vì sao?

Lạc Thừa Tân kỳ quái nhìn thoáng qua, cảm thấy nhân vật như Dương sư, như thế nào đột nhiên cảm thấy hứng thú với sự tình của tiểu nhi nữ, bát quái như vậy rồi hả...

Bất quá không dám nghi vấn, tiếp tục nói:

- Vị siêu cấp thiên tài kia của Trương gia hết sức kỳ quái, sinh ra không lâu, liền bắt đầu bế quan, hai mươi năm qua chưa bao giờ xuất hiện một lần, Thánh Tử Điện cũng không có đi qua...

- Ngay cả lão tổ chúng ta cũng không có gặp qua... Nghe nói đang tiếp thu truyền thừa đặc thù nào đó, không tiện gặp người. Tiểu công chúa từ nhỏ đến lớn cũng không có gặp qua vị hôn phu này, càng không biết, cụ thể là bộ dáng nào, bản tính ra sao, tự nhiên không muốn...

- Chưa bao giờ xuất hiện qua?

“Thanh niên” nhíu mày.

Chủ động đính hôn, nhưng ngay cả người cũng không thấy... Còn đệ nhất Thánh Nhân quý tộc của Danh Sư Đại Lục...

Trương gia này cũng đủ quái dị.

- Vâng, dù sao trong Thánh Nhân quý tộc đồn đãi, đều nói vị thiên tài Trương gia này, kỳ thật không có thiên phú lợi hại như vậy! Cũng có nói, thời điểm kích hoạt thiên phú không thành công, sợ mất đi mặt mũi của quý tộc, lúc này mới cố ý ẩn núp, không dám để cho đối phương gặp người.

- Càng có người nói, vừa ra đời liền mất tích, không biết đi nơi nào, những năm này Trương gia phái vô số người tìm kiếm, tìm khắp nơi cũng không được; dù sao... Vị thiên tài này không ai gặp qua, càng không người biết rõ ở đâu...

Lạc Thừa Tân thở dài.

Cẩn thận nói tiếp, tiểu công chúa cũng là người cơ khổ.

Vừa ra đời liền lưng đeo trách nhiệm gia tộc, nhất định phải gả cho một người chưa bao giờ thấy qua, đổi lại là ai, chỉ sợ cũng sẽ sinh ra tâm lý nghịch phản rất nặng.

- Ước định hôn ước, nhưng ngay cả người cũng ẩn núp đi, Trương gia này thật đúng là đệ nhất gia tộc...

Ánh mắt nheo lại, “thanh niên” hừ lạnh.

Thấy qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy.

- Còn có vị siêu cấp thiên tài kia... Xem về sau ta không hảo hảo giáo huấn một chút, cho các ngươi biết rõ... làm người như thế nào!

Chương 2203: Lại vào Khâu Ngô Cung (1)

Dù vị thiên tài kia của Trương gia nói ba hoa chích choè, thế gian hãn hữu, nhưng có Thiên Đạo Thư Viện, hắn có được tự tin tuyệt đối, cấp bậc giống nhau đụng phải, tuyệt đối có thể hành hạ đối phương kêu cha gọi mẹ, hoài nghi nhân sinh.

Không vì cái khác, chỉ vì những năm này Nhược Hi bị ủy khuất!

Nữ nhân của Trương Huyền ta, ai dám chạm, ta liền giết kẻ đó!

- Dương sư, nếu như Trương sư này là học sinh của ngươi, ta sẽ không quấy rầy, cáo lui trước...

Thấy ánh mắt của “Dương sư” nheo lại, sát cơ bắn ra, Lạc Thừa Tân run rụt thoáng cái, cẩn thận từng li từng tí nói.

Sớm biết Dương sư ở trên người Trương Huyền lưu lại ý niệm cường đại như thế, tuyệt đối không đến nhắc nhở a...

- Đi đi!

“Thanh niên” khoát tay áo.

- Đa tạ Dương sư...

Lạc Thừa Tân vội vàng xoay người, đi vài bước, ngừng lại, chần chờ một lát, lần nữa nhìn qua:

- Mong Dương sư có thể nói cho Trương sư một tiếng, có thể buông tay thì buông tay đi, tiểu công chúa từ nhỏ đến lớn, chịu khổ quá nhiều, ta thật không muốn nhìn nàng... tiếp tục bị thương tổn!

Nghe nói như thế, “thanh niên” nhíu mày, thấy đối phương chân tâm thật ý, là thật cân nhắc vì Lạc Nhược Hi, lắc đầu:

- Đi đi!

- Vâng!

Lạc Thừa Tân nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới xoay người rời đi.

Thấy đối phương đi xa, lúc này “thanh niên” mới nhẹ nhàng thở ra, lúc trước khí tức trên người như đâm rách thiên địa, trong nháy mắt tiêu tán, cả người như bóng da xì hơi, toàn thân mềm yếu, tựa hồ nhấc không nổi cánh tay.

- Nguy hiểm thật... Thiếu chút nữa liền kiên trì không nổi!

Trương Huyền lắc đầu.

Vừa rồi để cho Ngoan Nhân thôn phệ bản chép tay của Khổng Sư, sinh ra khí tức cường đại, mặc dù hiệu quả không tệ, nhưng trên thực tế kiên trì không được bao lâu.

May mắn gần đây tâm cảnh khắc độ gia tăng, không kém đối phương nhiều, mới không có bị nhìn ra, nếu không khẳng định lòi đuôi.

Đương nhiên, cũng may mắn vừa rồi một đường chạy như điên, nơi này ít ai lui tới, nếu không khí tức cường đại như vậy để lộ, tất nhiên đưa tới vô số cường giả. - Nhanh chóng trở về, nếu như gia hỏa này phát hiện không đúng, tới nữa mà nói, lại không có nhiều bản chép tay của Khổng Sư như vậy sinh ra khí thế...

Biết rõ bây giờ không phải là thời điểm ngừng, Trương Huyền vội vã bay vút về phía Chiến Sư Đường.

Không lâu sau, trở lại chỗ ở của mình, lúc này mới cảm thấy cực kỳ buồn ngủ.

Dù mượn nhờ rất nhiều thủ đoạn chấn nhiếp đối phương, nhưng hắn biết rõ, ngụy trang ở trước mặt cấp bậc cường giả này, không thể nghi ngờ là khiêu vũ trên mũi đao, bảo hổ lột da, trong lòng thừa nhận áp lực có thể nghĩ.

Nếu không phải tâm lý tố chất vượt qua thử thách, khẳng định sớm đã bị đối phương nhìn ra.

Khoanh chân ngồi dưới đất, điều tức một canh giờ, lúc này mới hoàn toàn khôi phục.

- Nhất định phải ở trước tháng ba năm sau... Có được thực lực hoặc địa vị có thể chống chọi Trương gia!

Nhớ tới lúc trước cùng Lạc Thừa Tân đối thoại, trong lòng Trương Huyền có cảm giác áp bách nồng đậm.

Nghe khẩu khí của hắn, hôn ước này không riêng gì quan hệ thông gia, còn liên lụy một chuyện rất lớn, không cho cự tuyệt, coi như là Lạc Nhược Hi là tiểu công chúa được Lạc gia thương yêu nhất, cũng không được!

Dù mình là thiên tài, nhưng sự tình Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả không dám tuyên dương, đã định trước đối phương không có khả năng coi trọng.

Vì vậy muốn quang minh chính đại lấy Lạc Nhược Hi, để nàng không giống như Mộc sư hối hận cả đời, chỉ có thể mau chóng tăng lên thực lực cùng địa vị!

Trước tháng ba năm sau, có được năng lực nói chuyện ngang hàng với Trương gia! Như vậy đối phương mới có thể coi trọng, mới có thể cân nhắc đề nghị của mình.

Nếu không, tuyệt đối không có khả năng vì một cái gọi là “thiên tài”, mà đắc tội Thánh Nhân quý tộc đệ nhất Đại Lục, đắc tội một siêu cấp thiên tài có thể làm cho pho tượng Khổng Sư lơ lửng.

- Còn có tám tháng... Bây giờ là Thánh Vực nhị trọng đỉnh phong, muốn có được năng lực thảo luận điều kiện với Trương gia, ít nhất phải vượt qua Lạc Thừa Tân, vượt qua Thánh Vực thất trọng...

Trương Huyền trầm tư, đã có cảm giác áp bách nồng đậm.

Dù từ khi bắt đầu tu luyện, đến bây giờ Thánh Vực nhị trọng, chỉ dùng không đến một năm, tốc độ cực nhanh, nhưng hắn rõ... Tu vi càng về sau càng khó!

Không chỉ công pháp càng ngày càng ít, càng ngày càng khó tìm, càng trọng yếu là, tài nguyên tu luyện thiếu thốn!

Lúc trước, một Linh Thạch hạ phẩm, có thể để cho hắn từ Võ Giả đột phá đến Hóa Phàm, liên tiếp mười đại cấp, mà bây giờ... Coi như là Tinh Nguyên thượng phẩm, cũng chưa hẳn có thể để mình tiến bộ.

Càng trọng yếu là, tu luyện tới Thánh Vực, liên lụy đến Linh Hồn cùng Nguyên Thần, không riêng gì linh khí sung túc có thể đột phá, còn có quan hệ tới tâm tính, tâm cảnh, tuyệt đối không có khả năng giống như trước một thoáng mà thành tựu.

Bởi vậy, dù chỉ là sáu cấp bậc, nhưng muốn trong vòng tám tháng hoàn thành... rất khó! Coi như là hắn, cũng không có bất kỳ nắm chắc, chỉ có thể tranh thủ thời gian, nắm chặt thời gian.

- Mau mau tu luyện... Nhược Hi, ngươi đợi ta, ta tuyệt sẽ không để ngươi bị ủy khuất!

Xiết chặt nắm đấm, ánh mắt Trương Huyền kiên định.

Thông qua nói chuyện với Lạc Thừa Tân, hắn cũng biết, lúc trước Lạc Nhược Hi có thể đáp ứng hắn, là đã trải qua loại dày vò nào.

Đối phương quyết định cùng mình ở chung một chỗ, thân là nam nhân, không thể phụ lòng.

Vô luận như thế nào, cũng phải để nàng quang minh chính đại gả cho mình, không chịu một chút ủy khuất.

Trương gia thật muốn ngăn trở, vậy... liền dẫm lên!

Trong lòng có quyết định, tâm niệm càng thêm thông suốt, Trương Huyền cảm thấy linh hồn của mình đã nhận được lột xác, trở nên càng thêm tinh thuần, càng thêm thuần túy.

- Tu luyện! Tranh thủ trước hừng đông trùng kích đến Thánh Vực tứ trọng...

Khoanh chân ngồi dưới đất, Trương Huyền xem qua công pháp Thánh Vực tam trọng, tứ trọng một lần.

Lúc trước liền sưu tập xong, hiện tại vừa vặn có thời gian, thừa cơ tu luyện một phen.

Chương 2204: Lại vào Khâu Ngô Cung (2)

Cổ tay khẽ đảo, từ trong tay Sở Thiên Hành lấy được 17 viên Tinh Nguyên thượng phẩm, xuất hiện ở lòng bàn tay.

Hiện tại hắn tu luyện, Linh Thạch bình thường đã không có hiệu quả.

Bình tâm tĩnh khí, chân khí vận chuyển trong người, ý thức trong nháy mắt đi vào trước mặt Nguyên Thai.

Thánh Vực tam trọng, Thai Anh Cảnh, cũng gọi là Nguyên Anh cảnh, là để cho Nguyên Thai cùng Linh Hồn dung hợp, hình thành trẻ mới sinh.

Cửa này, khó khăn nhất chính là nghiền nát Nguyên Thai, để cho nó phá kén thành bướm, cũng chính là phá thai thành anh.

Không ít tu luyện giả, đều vây ở cửa này, không cách nào đột phá.

Đã có Thiên Đạo công pháp, dù không tồn tại bình chướng, nhưng Nguyên Thai của hắn đã đạt tới cấp bậc hoàn mỹ, kiên cường dẻo dai, muốn phá vỡ, chỉ sợ khó hơn người bình thường rất nhiều.

- Linh Hồn, ra!

Tinh thần khẽ động, hồn thể khổng lồ đi vào trước mặt Nguyên Thai.

Đột phá Thai Anh Cảnh, có hai bước.

Thứ nhất, Linh Hồn cùng Nguyên Thai dung hợp, thứ hai, Nguyên Thai phá kén thành bướm, thai vỡ hóa anh.

- Dựa theo Thiên Đạo công pháp miêu tả, Linh Hồn đi vào Nguyên Thai cực kỳ đơn giản, chỉ cần mở ra một cánh cửa liền có thể đi vào trong đó, dung hợp...

Cân nhắc pháp quyết tu luyện trong công pháp, Trương Huyền tập trung tinh thần, trên Nguyên Thai quả nhiên chậm rãi xuất hiện một cánh cửa.

Hồn thể nhoáng một cái, thẳng tắp chui vào trong.

Rặc rặc!

Mới chui thoáng cái, lập tức đứng ở giữa không trung, hai chân liên tục run rẩy.

- Không tốt... Kẹt rồi!

Hồn thể của hắn thật sự quá lớn, trải qua Phong Thánh, một lần nữa về tới mười mét, dù Nguyên Thai ở trong đồng cấp, coi như là tồn tại nghịch thiên, nhưng so sánh với hồn thể, còn kém quá nhiều.

Căn bản là chui không lọt!

Coi như Linh Hồn có thể biến hóa, có thể lớn có thể nhỏ... Cũng có hạn độ nhất định, thật giống như để cho voi tiến vào hạt đào... Căn bản là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Vùng vẫy nửa ngày, mới rút Linh Hồn bị kẹt ra, khóe miệng co giật, khuôn mặt Trương Huyền xoắn xuýt. Tinh Nguyên thượng phẩm đã có, Thiên Đạo công pháp cũng không có chút sai lầm nào, nhưng hồn thể quá lớn, chui không lọt Nguyên Thai, làm sao tu luyện?

Vào không được, liền không có biện pháp dung hợp... Thì càng đừng nói Phá Thai Thành Anh rồi!

- Cái này gọi là chuyện gì...

Lại chui mấy lần, đồng dạng bị kẹt, còn có một lần thiếu chút nữa không rút ra được, Trương Huyền phiền muộn sắp khóc.

Vốn nghĩ rằng bị kích thích, tức giận phấn đấu, một hơi liên tục đột phá hai tầng, đạt tới Nguyên Thần Cảnh lại nói... Hiện tại xem ra, nghĩ quá đơn giản.

- Thiên Đạo công pháp là không có bất kỳ sai lầm, nhưng mà ta tu luyện Vu Hồn Sư, hồn thể cường đại, dĩ nhiên không thích hợp rồi...

Xoa xoa mi tâm.

Trước kia tu luyện, linh hồn là linh hồn, chân khí là chân khí.

Mà muốn trùng kích Thai Anh Cảnh, nhất định phải hoàn mỹ dung hợp hai thứ này.

Chân khí tu luyện giả, cùng Vu Hồn tu luyện giả, là hai phương hướng, hơn nữa tu luyện tới cuối cùng, đều có thể đạt tới cực hạn.

Dưới tình huống bình thường, không ai có thể kiêm tu.

Trương Huyền mượn nhờ Thiên Đạo công pháp thành công cải tiến pháp quyết Vu Hồn, để cho nhục thân cùng Linh Hồn cùng chung phát triển, giai đoạn trước không có cảm thấy cái gì, nhưng đến thời điểm dung hợp, liền xảy ra vấn đề. Hai loại đều đạt đến cực hạn... Như là nước mỡ, khó có thể dung hợp!

Tỷ như, đánh bóng một công cụ phức tạp, không có cấu tạo chỉnh thể tham khảo, coi như chế tạo linh kiện đơn độc lại xinh đẹp, lại hoàn mỹ, gây chuyện không tốt cũng sẽ lắp ráp không vào, lớn nhỏ không thích hợp.

Nguyên Thai cùng hồn thể của hắn, giống như ê-cu chỉ lớn chừng hột đào, lại đối ứng một ốc vít đường kính mười mét... Có thể lắp vào mới là lạ.

- Nên làm cái gì bây giờ?

Tinh thần rời khỏi đan điền, Trương Huyền sầu muộn.

Còn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này.

Trước kia, có được kinh nghiệm tu luyện của tiền nhân, trực tiếp lợi dụng Thư Viện dung hợp là tốt rồi, hiện tại... Không ai gặp được loại sự tình này, coi như muốn mượn cũng không có biện pháp.

- Khó trách Khổng Sư nói, muốn đi xa hơn, cần phải đi ra con đường thuộc về mình, một mực kế thừa trí tuệ tiền nhân, tuy có thể tiến bộ nhanh hơn, nhưng đồng dạng sẽ gông cùm xiềng xích phương hướng cùng động lực tiến lên... Xem ra, hắn đã phát hiện ta tu luyện tồn tại vấn đề!

Ban đầu ở Khâu Ngô Cung, Khổng Sư đã nói với hắn, tu luyện phải đi con đường của mình.

Hiện tại mới hiểu được, có khả năng đối phương đã nhìn ra vấn đề của hắn, mới cho nhắc nhở, đáng tiếc... Bản thân không có coi là chuyện quan trọng.

- Đi con đường của mình? Đi như thế nào?

Loại tình huống này, đã không còn mục tiêu có thể tham khảo, Trương Huyền nhíu mày, trong lòng trầm tư.

Đi con đường của mình, nói đơn giản, trên thực tế khó càng thêm khó... Có thể nói, là không thể nào hoàn thành.

- Đúng rồi, đi Khâu Ngô Cung nhìn xem, có lẽ có thể tìm được Khổng Sư lưu lại cái gì, sinh ra dẫn dắt!

Trầm tư hồi lâu, cũng không có tìm được phương pháp giải quyết, trong lòng khẽ động.

Cổ tay khẽ đảo, một Thủy Tinh Cầu xuất hiện ở lòng bàn tay, phía trên điêu khắc hoa văn đặc thù, tựa như địa đồ.

Lúc trước luyện hóa thủy tinh, liền thu toàn bộ Khâu Ngô Cung vào trong đó, tùy thân mang theo... Chỉ là chưa bao giờ đi vào mà thôi.

- Vào xem!

Thân là chủ nhân, có được phương pháp đi vào, tinh thần khẽ động, trong nháy mắt Trương Huyền biến mất khỏi tại chỗ.

Chương 2205: Diễn Không Thiên Thư (1)

Vù vù!

Sau một khắc, đã đi tới trước mặt bia đá của Khâu Ngô Cung.

Thân bia khổng lồ do Linh Thạch thượng phẩm điêu khắc thành, lúc trước để cho hắn động tâm không thôi, muốn trộm đi, hiện tại... Loại Linh Thạch cấp bậc này, đối với hắn đã không có tác dụng gì, bởi vậy cũng không còn lực hấp dẫn.

- Cái chữ này... Dĩ nhiên đạt đến cảnh giới giống như thực giống như huyễn!

Ánh mắt rơi vào trên ba chữ to “Khâu Ngô Cung”.

Lúc trước, chức nghiệp Thư Họa không cao, nhìn không ra ưu khuyết, hiện tại xem ra, ba chữ kia tuyệt đối đạt đến Bát Cảnh.

Tuy kiểu chữ đơn giản, làm cho người ta cảm giác không bằng một bộ Thư Họa, nhưng nhìn lâu, như trước sẽ đắm chìm trong đó, không cách nào tự kìm chế.

- Hả? Không đúng, cái chữ này... sao có chút không đúng?

Xem một lát, Trương Huyền đang muốn rời đi, đột nhiên nhướng mày.

Vừa mới bắt đầu nhìn, ba chữ kia không có đặc thù gì, nhưng nhìn lâu, chân khí trong cơ thể lưu động, vậy mà tùy theo vũ động, giống như tùy thời bắn tung toé ra.

- Là phương pháp vận hành Đại Bi Thiên Ma Chưởng...

Cảm thụ chân khí theo quỹ tích ba chữ kia vận hành, Trương Huyền có chút sững sờ.

Đại Bi Thiên Ma Chưởng, là hắn học của Khâu Ngô Cổ Thánh, sao ba chữ kia lại gây ra phản ứng?

- Thử xem!

Không có áp chế chân khí vận chuyển, bàn tay Trương Huyền nhẹ nhàng dựng thẳng lên, nhẹ nhàng quét tới thạch bích.

Đại Bi Thiên Ma Chưởng đạt tới Thiên Đạo cấp, đã đạt đến cảnh giới nặng nhẹ tùy tâm, tuy tiếp xúc bia đá, nhưng lại không để cho nó bị tổn thương.

Ô...ô...ng...

Mới cùng bia đá tiếp xúc, đột nhiên ba chữ to đại phóng ánh sáng, Trương Huyền lảo đảo, lập tức biến mất khỏi tại chỗ.

Mở to mắt, phát hiện đi vào một không gian khác, thoạt nhìn không lớn, trước mắt rậm rạp chằng chịt các loại phù văn.

- Diễn Không Thiên Thư?

Đồng tử co rụt lại, một nhóm chữ xuất hiện ở trước mắt. Những phù văn này, tổ hợp chung một chỗ, tạo thành một bộ công pháp tu luyện đặc thù, gọi là Diễn Không Thiên Thư.

Xem một lát, Trương Huyền liền biết cực kỳ cao thâm, vượt xa bất kỳ pháp quyết nào hắn tu luyện.

- Chẳng lẽ... Cái này là Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa?

Nắm đấm xiết chặt.

Lúc trước tượng đá Cổ Thánh bị hắn đả kích biến mất, chưa kịp nói truyền thừa của mình ở đâu, vốn tưởng rằng sẽ không còn khả năng nhận được, không nghĩ tới... lại có thể giấu ở trong tấm bia đá!

Đi vào di tích, người người chỉ muốn đi tìm chỗ bí ẩn nhất, nằm mộng cũng không nghĩ đến, kỳ thật vật trân quý nhất liền giấu ở địa phương bắt mắt nhất!

Bất quá, cái không gian này, cần Đại Bi Thiên Ma Chưởng mới có thể kích hoạt, đi vào trước mặt bia đá, coi như phát hiện đặc thù, không biết chiêu này, khẳng định cũng không cách nào tiến đến.

Chớ nói chi là được truyền thừa.

- Diễn Không Thiên Thư, lấy số lượng Đại Diễn tiến hành suy tính, tháo gỡ bầu trời, không gian ra, tiến hành khống chế...

Tuy không biết phù văn phía trên, nhưng mà ánh mắt đảo qua, lập tức minh bạch ý tứ trong đó.

- Bộ công pháp này, giống như Đại Bi Thiên Ma Chưởng, chia làm ngũ trọng, đạt tới tầng thứ năm, có thể đứng ở đỉnh phong của thế giới, so với ta cũng không yếu chút nào...

Từng đạo phù văn đi vào trong đầu, ánh mắt Trương Huyền càng ngày càng sáng. Vốn có được Thiên Đạo công pháp, không thèm để ý Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, nhưng xem hết phù văn, mới biết được bộ công pháp này cường đại, nghiêm túc tu luyện mà nói, đối với không gian sẽ có được lực khống chế rất mạnh, thậm chí... Có thể tiện tay bố trí không gian gấp, sẽ không cần bị động như thế.

Cùng người chiến đấu, lực lượng tuyệt đối sẽ bạo tăng không biết bao nhiêu lần.

- Bộ Diễn Không Thiên Thư này, tu luyện tới nhị trọng đỉnh phong, gặp lại Lạc Thừa Tân lúc trước, coi như đánh không lại, cũng hoàn toàn có thể đào tẩu...

Sắc mặt hắn tràn đầy kích động.

Lạc Thừa Tân là người mạnh nhất xuất thủ với hắn cho đến trước mắt, Thánh Vực thất trọng, coi như dùng hết hết thảy thủ đoạn cũng không thể chiến thắng, thậm chí trốn cũng trốn không thoát... nhưng tu luyện Diễn Không Thiên Thư liền không giống!

Không nói đạt tới ngũ trọng, chỉ cần đạt tới nhị trọng đỉnh phong, có thể đơn giản tránh thoát đối phương áp bách, thuận lợi bỏ trốn!

Bất quá, bộ công pháp này đối với chân khí, lực lượng cũng có yêu cầu rất cao, muốn tu luyện đến nhị trọng đỉnh phong, không có thực lực Xuất Khiếu Cảnh đỉnh phong, hầu như là làm không được.

- Nhìn xem có thể dung hợp thành Thiên Đạo công pháp hay không!

Rất nhanh, xem hết phù văn một lần, thuận tiện ghi chép vào Thư Viện, Trương Huyền thở ra một hơi.

Những ngày này, ghi chép công pháp, bí tịch, số lượng đã đạt đến mức độ kinh người, có lẽ có thể cùng Diễn Không Thiên Thư thuận lợi dung hợp.

- Chính xác!

Thấp giọng hô một tiếng, một quyển sách xuất hiện ở trước mắt.

Ngón tay điểm trên một chút, tri thức chảy vào trong đầu.

- Tạo thành Thiên Đạo công pháp nhất trọng, nhị trọng... Còn kém rất xa, còn dư lại càng không cần phải nói...

Rất nhanh xem hết, trên mặt Trương Huyền mừng rỡ.

Loại tình huống này nằm trong dự liệu.

Tuy Diễn Không Thiên Thư là một bộ pháp quyết, nhưng kèm theo cấp độ bất đồng, đối ứng phương pháp tu luyện cũng tất nhiên bất đồng.

Trong khoảng thời gian này hắn sưu tập công pháp cấp bậc cao nhất cũng chỉ là Thánh Vực trung kỳ, ở Thanh Nguyên đế quốc coi như là rất lợi hại, nhưng muốn dung hợp Diễn Không Thiên Thư liền kém quá xa.

Có thể dung hợp hoàn chỉnh nhất trọng, liền coi như không tệ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau