THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2191 - Chương 2195

Chương 2191: Còn không qua đây mài mực (1)

- Nhìn ra thời gian chất liệu cùng tranh vẽ, đối với phá giải phong ấn không có chỗ lợi gì đi?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhíu mày, cắt đứt Trương Huyền.

- Là không có tác dụng trực tiếp, nhưng có thể căn cứ cái này, suy đoán nguồn gốc bức tranh, phân tích ra tại sao đối phương lưu lại phong ấn, cùng với chưa đủ cùng lỗ thủng của phong ấn.

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

- Chỉ bằng vào niên đại bức tranh, có thể phỏng đoán ra phong ấn chưa đủ cùng lỗ thủng... lời này có chút tự đại đi!

Cái đuôi cuốn cuốn, Trương Cửu Tiêu ở một bên ngửa đầu, bởi vì nói chuyện quá dùng sức, sầu riêng trên đầu loạn chiến, tựa hồ tùy thời sẽ rơi xuống.

Tuy mọi người không nói chuyện, nhưng mà cũng tương đối đồng ý quan điểm của hắn, niên đại họa quyển, nhìn chính xác đến đâu, nhiều nhất có thể nói rõ năng lực ngươi giám bảo mạnh mẽ, nhưng cùng phong ấn có quan hệ gì?

- Ngươi không hiểu, không có nghĩa là ta không nhìn ra được!

Cười khẽ một tiếng, thân thể Trương Huyền thẳng lên, trên mặt tràn đầy tự tin, dọc theo Thư Họa vòng một vòng, đột nhiên nhìn về phía Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cách đó không xa:

- Vị này chắc là Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội!

- Tại hạ Mông Trùng, thẹn là Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội!

Mông Trùng Hội trưởng đứng dậy ôm quyền.

- Mông Hội trưởng, ta muốn làm phiền ngươi cùng mọi người nói một chút, hai nghìn một trăm bốn mươi năm trước, Thư Họa Sư Công Hội của Thanh Nguyên đế quốc chúng ta, truyền lưu phong cách vẽ tranh gì? Am hiểu dùng là dạng bút mực gì?

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Sửng sốt một chút, Mông Trùng Hội trưởng suy tư một lát, nói:

- Thanh Nguyên đế quốc hơn hai nghìn một trăm năm trước, lưu hành là Cố Bản Tác Họa Pháp! Nói cách khác, giống như in ấn xuất bản, thời điểm vẽ tranh, dựa theo cách thức đặc biệt, lớn nhỏ đặc biệt, cố định từng tầng một bôi lên. Loại phương thức vẽ tranh này, bình thường đều là trước tiên ở trên giấy đánh lên một tầng mực in, sau đó lại từng tầng một bôi sắc, mỗi một tầng, đều gắng đạt tới hoàn thiện, không hiện ra chỗ sơ suất... Làm như vậy, tuy thoạt nhìn rườm rà, lại có thể khiến họa quyển tinh tế, không hiện ra chỗ sơ suất!

Thư Họa giống như tu luyện, kèm theo thời gian chuyển dời, sẽ xuất hiện tình huống đổi mới, từng thời đại, đều có dấu vết rất rõ ràng, mỗi thời đại là hoàn toàn bất đồng.

Nguyên nhân chính là như thế, Giám Bảo Sư mới có thể thuận lợi phân biệt ra niên đại bảo vật, không có sai lệch.

Vững chắc tranh vẽ, hưng thịnh ở hai nghìn đến hai nghìn năm trăm năm trước, truyền lưu rất rộng, trong mấy vị có sức ảnh hưởng nhất có Vô Bi lão nhân này.

Vì vậy, mọi người vừa nhìn thấy tác phẩm, liền biết là người này lưu lại.

- Đúng vậy, là Cố Bản Tác Họa Pháp!

Nghe được đối phương giải thích cực kỳ kỹ càng, Trương Huyền nhẹ gật đầu:
- Loại phương pháp vẽ tranh này, tuy có thể khiến tác phẩm vô cùng tinh tế, tựa như in ấn, nhưng có thiếu sót rất lớn... Đó chính là, hết thảy mực in, dùng số lượng nhất định phải giống nhau, cả bức họa phẳng như bào, nếu không... liền bị người khác cười nhạo, xa rời chính đạo, trình độ quá kém...

Trương Huyền cười cười:

- Các ngươi nhìn bức họa này, vô luận sơn thủy hay bầu trời, hoa cỏ bốn phía, đều dùng độ dày giống nhau...

Mọi người đồng loạt nhìn lại, thần thức kích động.

Một lát sau, tất cả đều nhẹ gật đầu.

Đúng là như thế.

Nếu như đối phương không nói, còn không nhìn ra.

- Hình thành thì như thế nào?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh hừ một tiếng:

- Ta chỉ muốn phá giải phong ấn!

- Không cần phải gấp, nghe ta nói xong, muốn phá giải phong ấn, nhất định phải biết rõ những thứ này!

Trương Huyền tiếp tục nói:

- Vừa rồi ta đã nói qua, bức họa này thành phẩm ở hai niên đại, chính giữa cách nhau trọn vẹn ba mươi năm! Nói cách khác, ba mươi năm trước, họa quyển là hoàn chỉnh, hình ảnh tất nhiên cũng hình thành... Ba mươi năm sau, vị Vô Bi lão nhân này, vì che giấu cái gì, cố ý tăng thêm mây trắng ở phía trên! Nếu như gia tăng lên mực in, độ dày khẳng định bất đồng, bây giờ chư vị nhìn vị trí đám mây, có thể nhìn ra cái gì?

Mọi người lần nữa nhìn lại phương hướng mây trắng, thời gian nháy con mắt, tất cả đều nhíu mày. - Hình như là đồng dạng như một...

- Không có bất kỳ biến hóa nào a?

Thanh âm nghị luận vang lên.

Hình ảnh chỗ mây trắng cùng địa phương khác, đồng dạng như một, nhìn không ra vấn đề.

- Xem ra, không cần nhiều lời, mọi người cũng đã nhìn ra, là đồng nhất! Cũng nói rõ... Hắn không chỉ ở phía trên thêm mực in, còn tước mất một tầng cả bức tranh!

Trương Huyền gật đầu.

- Cái này...

Mọi người trừng to mắt, có chút không dám tin tưởng.

- Gọt sạch nguyên tác, sau đó lại vẽ lên sẽ bất đồng, cái này... Làm sao có thể hoàn thành?

Thư Họa Sư Công Hội Mông Trùng Hội trưởng nhịn không được nói.

Thân là Thư Họa Sư thất tinh đỉnh phong, biết rõ độ khó.

Mặc kệ họa quyển có chất liệu gì, một khi mực in dính vào, sẽ rót vào trong đó, cạo một tầng, lần nữa vẽ lên hình ảnh bất đồng... Thật có thể hoàn thành sao?

- Là rất khó, nhưng nếu như sử dụng Hư Không Lâm Thư thì sao?

Trương Huyền nói.

- Sử dụng Hư Không Lâm Thư? Như vậy... sẽ rơi xuống a!

Mông Trùng Hội trưởng nói tiếp.

Hư Không Lâm Thư, tương đương với vẽ tranh trong không khí, cùng bản thân bức tranh không cách nào dung hợp, chỉ cần di động, cả hai nhất định sẽ chia lìa... Làm sao sẽ giống như hiện tại, dung hợp hoàn mỹ vô khuyết?

- Cái này giống như Trương Cửu Tiêu nói, chính giữa gia nhập linh tính đặc thù, nếu như mây trắng cùng họa quyển lúc trước, so sánh thành hai tờ giấy... linh tính này chính là keo, để cho bọn nó hoàn mỹ dung hợp, rồi lại không phân quấy nhiễu lẫn nhau!

Trương Huyền gật đầu.

- Thì ra là thế...

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Chương 2192: Còn không qua đây mài mực (2)

Lúc trước Trương Cửu Tiêu nói, trong phong ấn có linh tính, tất cả mọi người có chút không hiểu, nghe xong giải thích, giờ mới hiểu được, nguyên lai là có chuyện như vậy.

- Nói đến nói đi, kết quả còn không phải giống ta sao?

Trương Cửu Tiêu bĩu môi.

Còn tưởng rằng gia hỏa này có thể nói ra lý luận kinh người gì, kết quả nói tới nói lui, cùng hắn lấy được kết luận giống nhau.

- Không giống nhau!

Trương Huyền lắc đầu:

- Ngươi biết giữa hai bức họa có linh tính xen lẫn, vậy có biết tại sao lại xuất hiện loại tình huống này, có biết phải làm sao mới có thể tiêu trừ không?

- Ta...

Sắc mặt đỏ lên, Trương Cửu Tiêu nói không ra lời.

Sở dĩ hắn biết rõ những thứ này, là vì ở gia tộc, thấy tận mắt qua có người phá giải tác phẩm cùng loại... Còn vì sao làm như vậy, phá giải như thế nào, lại không hiểu rõ tình hình.

Nói thật nếu biết được, cũng sẽ không biến thành trên đầu tất cả đều là sầu riêng, cái đuôi thô lại dài rồi.

- Linh tính dung hợp tới hai bức họa, có tác dụng cố định, dựa theo tình huống bình thường, dùng biện pháp gì cũng rất khó chia lìa, cưỡng ép đi làm, ngược lại sẽ hủy cả hai bức họa... Thật giống như tính toán tách ra hai tờ giấy dùng keo dán mấy nghìn năm, coi như có thể thành công, ngươi xác định họa quyển phía dưới còn có thể phân biệt được?

Không để ý tới công tử ca tự cho là đúng kia, Trương Huyền nói.

- Cái này...

Da mặt co lại, người mang mặt nạ bằng đồng xanh không còn thái độ kiêu ngạo như vừa rồi, ngược lại trầm mặc xuống.

Mục đích của hắn là vì nhìn phía dưới đến cùng phong ấn cái gì, nếu như cưỡng ép tách ra, phía dưới nhìn không được, phía trên cũng hủy... Tuyệt đối là được không bù mất.

- Không biết Trương sư có biện pháp nào cam đoan phía dưới không xảy ra vấn đề không?

Chần chừ một chút, nhìn qua.

Vị trước mắt này, có thể nói kỹ càng như thế, chứng minh rõ như lòng bàn tay, có lẽ... sự tình người khác khó có thể làm được, hắn có thể hoàn thành.

- Ta nói nhiều như vậy, tự nhiên có nắm chắc!

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- A? Kính xin chỉ giáo...

Ánh mắt sáng lên, người mang mặt nạ bằng đồng xanh vội vàng ôm quyền.

- Rất đơn giản! Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nói:

- Nếu như hắn dùng những vật khác dung hợp, muốn hoàn thành rất khó, nhưng dùng linh tính ngược lại dễ dàng! Linh tính dung hợp hai bức họa, giống như linh tính thực vật, sẽ dựa theo phương thức đặc biệt sinh trưởng hoặc vận chuyển, mục đích là vì hoàn thành nhiệm vụ, bản thân không có ý thức! Điểm ấy, Nguyễn Hội trưởng chắc hẳn rất rõ ràng.

- Ân!

Nguyễn Hội trưởng gật đầu.

Rất nhiều thực vật cũng có linh tính, khống chế được hấp thu dinh dưỡng, tăng trưởng bản thân... Nhưng sẽ không giống như linh tính động vật, có được ý niệm của mình, chạy tán loạn khắp nơi, xu cát tị hung.

- Nhiệm vụ của linh tính này, chính là dung hợp hai bức họa kia, vĩnh viễn cũng không chia lìa, nếu như... ta có thể biến nó thành linh tính động vật, có được linh trí, các ngươi cảm thấy... Nó còn có thể tiếp tục dung hợp hay không?

Trương Huyền nở nụ cười.

- Cái này...

- Nếu như linh tính này đã có linh trí, vẽ lên mây trắng, thật giống như ở trên người đâm gai, vô cùng khó chịu, nhất định sẽ hủy đối phương!

- Đúng là như thế, chỉ là... Khải Linh cho linh tính này, chỉ sợ không quá dễ dàng a?

- Điểm ấy ta cũng không biết...

...

Tất cả mọi người ánh mắt sáng lên, đồng thời nghi hoặc.
Khải Linh cho binh khí dễ dàng, nhưng mà Khải Linh cho loại linh tính yên lặng mấy nghìn năm này, để nó có được linh trí, chỉ sợ không có đơn giản như vậy!

- Loại phương pháp Khải Linh này, cũng không dễ dàng, nhưng ta vừa vặn có thể làm được!

Trương Huyền nở nụ cười.

- Kính xin Trương sư hỗ trợ... Nếu như có thể hoàn thành, tại hạ tất nhiên có hậu tạ...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh khom người.

Lúc trước, hắn ai cũng không nhìn, cảm thấy người Thanh Nguyên đế quốc có tiếng không có miếng, nghe xong vị Trương sư trước mắt này phân tích, bội phục đầu rạp xuống đất.

Có thể trong thời gian ngắn như vậy, tìm ra chỗ mấu chốt, hơn nữa tìm ra phương pháp giải quyết chính thức, vô luận nhãn lực hay kiến thức, đều vượt qua người bình thường quá nhiều.

- Trước không cần phải gấp, coi như ta có thể làm được, vì cam đoan không tổn hại hai bức họa, cũng phải trước xác định một ít chuyện mới được...

Trương Huyền nói.

- Vâng!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh gật đầu:

- Không biết Trương sư, cần gì, chỉ cần làm được, ta sẽ nghĩ biện pháp thỏa mãn...

Giải thích dễ dàng, chính thức làm được tất nhiên không đơn giản, nếu không hắn cũng không cầm thứ này lâu như vậy, lại không có biện pháp giải quyết.

- Tạm thời còn không cần!

Trương Huyền lắc đầu, dừng lại một chút, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cây bút:

- Bức họa này là một chỉnh thể, muốn Khải Linh, nhất định phải phá hư ý cảnh của họa quyển, hoặc là mở ra một lỗ hổng, để ý thức đi vào trong đó, nếu làm như vậy, đối với bức họa có tổn thương, mong được tha thứ!

- Không sao!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhẹ gật đầu.

Hắn muốn là đồ vật dưới phong ấn, coi như họa quyển quý giá, nếu quả thật có thể chứng kiến đồ vật phía dưới, cũng đáng.

- Vậy là tốt rồi...

Nhẹ nhàng thở ra, cầm bút lông trong tay, Trương Huyền đang muốn mài mực, đột nhiên nhíu mày, nhìn về phía Trương Cửu Tiêu cách đó không xa, quát lớn.

- Còn Danh Sư thất tinh, lại ngay cả một chút nhãn lực cũng không có? Còn không qua đây mài mực!

Chương 2193: Khổng Sư hư tượng (1)

- Ngươi...

Nghe được quát lớn, thân thể của Trương Cửu Tiêu nhoáng một cái, thiếu chút nữa thổ huyết.

Hắn vừa mới ép người ta mài mực, thời gian nháy con mắt lần nữa rơi xuống trên người mình... Cái đánh mặt này cũng quá nhanh đi!

Nghẹn đến sắc mặt đỏ lên, sầu riêng kết trái cây rơi trên đất, Trương Cửu Tiêu đang muốn tức giận, chợt nghe thanh âm của đối phương tiếp tục vang lên.

- Như thế nào? Không đồng ý? Ta muốn giải quyết phong ấn, ở đây nhiều người như vậy, khẳng định đều muốn nhìn một chút... chuyện trọng yếu như thế, hẳn là nghĩa bất dung từ a...

Khuôn mặt biến thành màu đen, lời Trương Cửu Tiêu muốn nói giờ phút này tất cả đều dấu ở trong ngực, rút cuộc nói không nên lời.

Bề ngoài giống như... lời này là vừa rồi hắn nói với đối phương a, một chữ cũng không sai...

Vừa rồi hăng hái, chỉ điểm giang sơn, mà bây giờ... thay đổi cái thân phận, mặt đã sưng lên.

- Tự gây nghiệt không thể sống...

Cực kỳ phiền muộn, nhưng cũng biết vừa rồi chọc tức đối phương như vậy, đối phương nói ra lời giống nhau, không gì đáng trách, tuy tức giận sắp bạo tạc nổ tung, nhưng vẫn đi vào trước mặt, bắt đầu mài mực.

- Ân!

Thấy hắn không nhiều lời, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Nói thật, hắn không phải người mang thù, bởi vì có cừu oán liền báo ngay tại chỗ.

Đối phương có địch ý với hắn, vừa thấy mặt liền nhìn ra, đã như vậy, cũng không cần thiết làm người tốt...

Huống chi, gia tộc của gia hỏa này còn muốn lấy Lạc Nhược Hi...

Lúc trước Phùng Huân chỉ là bày tỏ, liền bị đánh thành đầu heo, thiếu chút nữa xong đời, tuy không biết gia tộc của gia hỏa này ở đâu, thực lực tạm thời cũng không có tư cách tìm phiền toái, nhưng mà không ngại trước thu chút tiền lãi.

Thấy đối phương mài mực xong, Trương Huyền đang muốn chấm bút lông, bài trừ ý cảnh của bức họa, ý niệm có thể đi vào, đột nhiên trong lòng khẽ động, ngẩng đầu nhìn Mông Trùng Hội trưởng cách đó không xa.

- Mông hội trường, không biết ngươi có tùy thân mang theo thư tịch Thư Họa không? Lục Cảnh, Thất Cảnh đều muốn, số lượng càng nhiều càng tốt, tìm một điểm thích hợp nhất, kích hoạt linh tính, mới có thể làm được cả hai không tổn thương... Ta muốn nhìn xem, có thư tịch cùng loại có thể tham khảo hay không!

- Thư tịch Lục Cảnh, Thất Cảnh?

Không nghĩ tới lúc này, vị trước mắt còn muốn xem sách, Mông hội trường lắc đầu:

- Trên người ta không mang bao nhiêu, bất quá Thư Họa Sư Công Hội cách nơi đây không xa, ta có thể đi về lấy một ít tới!

- Vậy làm phiền rồi... Trương Huyền ôm quyền.

- Không cần khách khí!

Đáp một tiếng, Mông Trùng Hội trưởng xoay người ra khỏi phòng, không lâu sau, một lần nữa trở về, cổ tay khẽ đảo, một đống thư tịch rơi vào trước mắt, rậm rạp chằng chịt chừng mấy vạn bản.

Hắn là Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội, lấy chút thư tịch sẽ không ai dám nói nhiều.

Trương Huyền đi vào trước mặt, rất nhanh quét một lần, lúc này mới giả vờ giả vịt lấy ra một quyển, tiện tay mở ra, giả bộ như cẩn thận đọc, trên thực tế ý thức lại đi vào Thư Viện.

- Thiên Đạo Thư Họa tầng thứ sáu, tầng thứ bảy...

Nhẹ nhàng cười cười, mở ra vừa thư tịch tầng thứ sáu mới hình thành.

Hắn chỉ học qua tầng thứ năm, tuy bằng vào Thiên Đạo công pháp thần kỳ, có thể làm ra họa quyển Linh Trí Phá Phàm, trên thực tế không học qua công pháp tầng thứ sáu.

Sau nửa canh giờ, thấu hiểu tầng thứ sáu.

Lại sau nửa canh giờ, tầng thứ bảy cũng thấu hiểu.

Lúc này Trương Huyền mới thở ra một hơi, thả thư tịch trong tay ra, hai mắt tỏa ánh sáng.

Giờ phút này, hắn lý giải Thư Họa dĩ nhiên đạt đến thất tinh đỉnh phong, thậm chí có thể so với Thư Họa Đại Tông Sư bát tinh sơ cấp rồi.
- Trương sư... Có thể bắt đầu chưa?

Thấy vị trước mắt này cầm một quyển sách tầm thường, ngồi xuống chính là một canh giờ, người mang mặt nạ bằng đồng xanh cực kỳ sốt ruột.

- Có thể!

Gật gật đầu, Trương Huyền hít sâu một hơi, đi vào trước họa quyển, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, lần nữa nhìn sang.

Nếu như nói vừa rồi bức họa này hoàn toàn xem không hiểu, toàn bộ bằng Thư Viện cho ra thiếu sót, tiến hành lý giải, hiện tại đã có thể thấy được cụ thể xảy ra chuyện gì, rất nhiều địa phương vô sự tự thông (*không thầy cũng tự thông tỏ), hoàn toàn hiểu.

- Ta muốn bắt đầu...

Không nói thêm lời, bút lông nhẹ nhàng tiếp xúc nghiên mực, tìm đúng vị trí, đầu bút lông nhẹ nhàng rơi xuống.

Vù vù vù vù vù!

Thời gian nháy con mắt, một bức tranh vẽ xuất hiện ở trước mắt, yên tĩnh lơ lửng ở trên không trung, nhưng không có hạ xuống.

- Hư Không Lâm Thư thật cao minh!

Chứng kiến hắn vẽ tranh, Mông Trùng Hội trưởng ở một bên đồng tử co rụt lại.

Người thường xem náo nhiệt, trong nghề thấy môn đạo.

Đồng dạng là Hư Không Lâm Thư, vừa rồi Trương Cửu Tiêu làm, chỉ là da lông, mà vị trước mắt này, ẩn chứa ý cảnh ở bên trong, dĩ nhiên đạt đến cảnh giới cực kỳ cao thâm.

- Cao minh? So với ngươi thì như thế nào?

Mục Hội trưởng nhìn qua.

- Nói thật... Ta xa xa không bằng, đối phương Hư Không Lâm Thư, mỗi một khoản vẽ một cái, đều kèm theo ý vị, làm cho người ta giống như thực giống như huyễn, tựa hồ tùy thời độc lập đi ra, biến thành đồ vật chính thức... Dĩ nhiên đến gần Thư Họa Bát Cảnh vô hạn, ta kém rất nhiều...

Mông Trùng cười khổ.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng cũng biết, đối phương vượt qua hắn thật sự quá nhiều.

Khó trách có thể liếc nhìn ra vấn đề của bức họa, loại năng lực này, Thanh Nguyên đế quốc chỉ sợ đã không người sánh bằng.

- Cái này...

Chương 2194: Khổng Sư hư tượng (2)

Thấy một màn như vậy, khóe miệng của Trương Cửu Tiêu co giật, cảm thấy sắp điên rồi.

Thời điểm vừa gặp đối phương, còn đắc ý nói muốn chỉ điểm, hiện tại mới biết được, người ta vô luận giám bảo hay Thư Họa, đều cao minh hơn hắn không biết bao nhiêu lần...

Khoe khoang ở trước mặt đại sư... Thật sự là mất mặt chết người rồi...

Vù vù vù!

Trong lúc mọi người khiếp sợ, ngòi bút của Trương Huyền liên tục, một đồ án bộ dáng cánh cửa xuất hiện ở trước mắt mọi người.

- Môn hộ?

- Vẽ môn hộ làm gì?

- Ngươi cái này cũng không biết, bức sơn thủy đồ này, chúng ta nhìn tới, tựa như chiếu ở bên ngoài cửa sổ, thoạt nhìn rất gần, trên thực tế có khoảng cách nhất định... ý thức muốn tới gần mà nói, chỉ có một biện pháp, mở môn hộ, đi vào trước mặt, nếu không vĩnh viễn làm không được!

...

Nhìn rõ ràng đồ vật hắn vẽ ra, mọi người vốn khiếp sợ, sau đó bừng tỉnh đại ngộ.

Ở đây đều là nhân vật cao nhất của Thanh Nguyên thành, tuy nhìn không ra phong ấn đến cùng giải quyết như thế nào, nhưng loại thủ đoạn này, vẫn có thể lý giải.

Sơn thủy đồ, đạt đến cảnh giới giống như thực giống như huyễn, thoạt nhìn rất gần, trên thực tế cực xa, muốn Khải Linh linh trí của đối phương, chỉ có đi vào trước mặt mới có thể làm được, tự nhiên là cần một cánh cửa...

Vù vù!

Môn hộ hoàn thành, Trương Huyền thu bút, nhướng mày, bàn tay mãnh liệt chúi xuống.

Rầm ào ào!

Không trung lơ lửng mực nước lập tức rơi xuống trên họa quyển.

Ầm ầm!

Nổ vang một tiếng, lúc trước sơn mạch cách rất xa, lập tức xuất hiện ở trước mắt mọi người, giống như hắn vẽ cánh cửa, mở ra thông đạo, người người có thể trực tiếp chui vào trong bức tranh.

- Tốt rồi, ta muốn bắt đầu...

Làm xong những thứ này, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn Ngô sư:

- Ngô sư, phiền toái ngươi giúp ta thủ hộ!

Tuy mọi người không có khả năng đánh lén, nhưng vẫn phải cẩn thận một ít.
- Tốt!

Ngô sư đi tới.

Lúc này Trương Huyền mới khoanh chân ngồi dưới đất, tinh thần khẽ động, một đạo ý niệm dọc theo môn hộ đi vào.

Đi vào đại môn, lập tức cảm thấy hơi nước đậm đặc đập vào mặt, ý niệm của Trương Huyền rất nhanh tiến lên, đi vào giữa sườn núi.

Ngọn núi ở dưới mây trắng bao phủ, một mảnh đen kịt, cái gì cũng nhìn không tới, đi vào trong đó giống như đêm tối, Trương Huyền biết rõ nguyên nhân là linh tính chưa đốt, cũng không ngừng nghỉ, vận chuyển phương pháp Khải Linh, ngón tay mãnh liệt điểm tới.

Vù vù!

Từng đạo hào quang chiếu rọi, liên tục thắp sáng hơn hai mươi ngọn lửa, lúc này mới đốt sáng chung quanh, bất quá cách triệt để kích hoạt linh tính còn kém một tia.

Dù vậy, hào quang cũng chiếu sáng xung quanh, toàn bộ ngọn núi hoàn chỉnh xuất hiện ở trước mắt.

Là một rừng rậm dày đặc, thoạt nhìn cùng địa phương khác không có gì khác nhau, bất quá trên thân núi, ánh mặt trời phóng xuống, một bóng dáng nhàn nhạt chậm rãi hiển hiện, làm cho người ta cảm giác muốn cúng bái.

- Cái này...

Nhìn thoáng qua, đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Cái hư ảnh này, hắn gặp qua.

Khổng Sư! Lúc này Khổng Sư yên tĩnh hờ hững, làm cho người ta cảm giác tường hòa, vừa làm cho người ta xuyên thẳng qua thời gian, tùy thời có thể biến mất.

- Cái này là... cảnh tượng Vô Bi lão nhân thấy!

Nắm đấm xiết chặt.

Cái bức họa này, là Vô Bi lão nhân vẽ ra, Khổng Sư hư ảnh tự nhiên cũng là giả dối, nhưng hư ảnh trước mắt này, say mê hấp dẫn, làm cho người ta cảm giác quỳ bái, cũng không phải phán đoán liền có thể tưởng tượng ra.

Nói cách khác...

Vị Vô Bi lão nhân này, tận mắt thấy qua tình cảnh kia, ký ức quá mức khắc sâu, lúc này mới vẽ ra.

- Ngô sư nói, vị Vô Bi lão nhân này lúc còn trẻ cực kỳ bình thường, sau một trăm tám mươi tuổi, đột nhiên đốn ngộ, không chỉ tu vi tăng mạnh, ở trên Thư Họa cũng như thần trợ... Chẳng lẽ, là vì thấy được Khổng Sư hư ảnh, đột nhiên thông suốt?

Ngô sư nói với hắn vị Vô Bi lão nhân này, trải qua có thể nói thần tích.

Nếu như nói không có đại cơ duyên gì, đánh chết cũng không tin.

Có lẽ... Đúng là bởi vì thấy được Khổng Sư hư ảnh, nhất thời đốn ngộ, mới được Thư Họa Sư bát tinh, về sau thực lực đạt tới, cảm động và nhớ nhung ân tình, trong lòng nhận thấy, lưu lại ở trên giấy.

- Bất quá, sự tình Khổng Sư liên lụy quá lớn, vẽ xong bức tranh, biết rõ một khi để lộ tin tức, tất nhiên sẽ có vô số phiền toái... Có lẽ phiền toái đã tới, lúc này mới dùng mây trắng che lấp, kết quả... vẫn bị độc thủ, vừa làm xong những thứ này, liền mất tích không thấy...

Trương Huyền phỏng đoán.

Trải qua bốn lần Thiên Nhận Danh Sư, suy nghĩ của hắn rõ ràng có trật tự, tuy thoạt nhìn rất nhiều chuyện không có đầu mối, nhưng nghĩ một lát, như trước có thể phỏng đoán ra một ít.

Khổng Sư hư tượng, tại sao lại xuất hiện ở trên sơn mạch này, địa điểm xuất hiện lại đang ở đâu... Những thứ này đều là vấn đề, bị người hữu tâm phát hiện, tất nhiên sẽ gây ra rung chuyển rất lớn.

Thân là Thư Họa Sư bát tinh, cường giả Xuất Khiếu Cảnh, Vô Bi lão nhân không có khả năng không biết.

Đáng tiếc, làm ra tác phẩm, mình cũng không đành lòng bỏ, xoắn xuýt trọn vẹn ba mươi năm... Kết quả, còn không có đào thoát vận mệnh.

- Khổng Sư xuất hiện ở nơi đây, nói rõ giống như Khâu Ngô Cung, nơi đây tất nhiên có lưu di tích... Xem trước một chút, hư ảnh bây giờ ở địa phương nào!

Nghĩ thông suốt, Trương Huyền vội vã ngẩng đầu nhìn sang địa phương Khổng Sư hư ảnh xuất hiện.

- Ở đó...

Rất nhanh đã tìm được vị trí cụ thể, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vã bay vút đi.

Chương 2195: Mỹ nhân đi tắm (1)

Vô Bi lão nhân nhìn vô cùng cẩn thận, bức tranh cũng vô cùng cẩn thận, vị trí Khổng Sư hư tượng xuất hiện cực kỳ rõ ràng, bất quá cũng không xác định ở một chỗ, mà là một phạm vi.

Rất nhanh đi vào trước mặt.

Là một khe hở thật lớn, tràn đầy tảng đá màu hoa râm.

Loại tảng đá này cực kỳ hiếm thấy, bình thường còn chưa bao giờ thấy qua.

Trương Huyền đang định đi vào trong đó, tìm kiếm vị trí cụ thể, liền thấy Khổng Sư hư tượng ở không trung lắc lư một cái, vù vù… thoáng cái biến mất vô tung vô ảnh.

- Nguy rồi...

Sắc mặt trầm xuống.

Còn tưởng rằng có thể duy trì một đoạn thời gian, hiện tại xem ra, là nghĩ quá đơn giản.

Dựa theo tình huống bình thường, hư ảnh bức họa này hẳn có thể một mực xuất hiện, nhưng họa quyển bị cứng rắn cắt mỏng, ý cảnh giống như thực giống như huyễn tồn tại không được bao lâu.

Hơn nữa hơn hai nghìn năm mài diệt, có thể kiên trì lâu như vậy, đã coi như không tệ.

- Được rồi, biết rõ ở trong khe hở cũng tốt, không biết ngọn núi này... là cái gì!

Biết rõ Khổng Sư hư ảnh, xuất hiện ở trong khe hở, về sau thời điểm gặp được ngọn núi này, hoàn toàn có thể tới tìm kiếm.

Đương nhiên... Điều kiện tiên quyết là nhận ra ngọn núi này là cái gì, lại đang ở vị trí nào.

Ít nhất, hắn gặp qua hết thảy sơn mạch, còn không có cái nào giống nhau.

- Người mang mặt nạ bằng đồng xanh kia, một lòng muốn phá vỡ phong ấn, thậm chí không tiếc hủy diệt một họa quyển Bát Cảnh, có phải biết rõ dưới mây trắng, sẽ có Khổng Sư hư ảnh hay không?

Đang muốn triệt để kích hoạt linh tính, rời khỏi nơi đây, đột nhiên trong lòng Trương Huyền khẽ động.

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh này, không dám dùng bộ mặt thật khoe người, bản thân liền kỳ quái không nói, lại càng không tiếc phá hư tác phẩm trân quý như thế, cũng muốn nhìn xem dưới phong ấn đến cùng bảo tồn cái gì...

Chẳng lẽ, đã sớm biết một ít chuyện?

- Mặc kệ hắn có biết hay không, nhưng nếu như mở ra phong ấn, phát hiện không có Khổng Sư hư ảnh, nhất định sẽ nghi ngờ!

Trong lòng trầm tư.

Tuy không nhìn ra người mang mặt nạ bằng đồng xanh này thực lực cụ thể cao bao nhiêu, nhưng dám vô lễ với đám người Mục Hội trưởng như thế, tất nhiên không giống bình thường.

Nếu cho gia hỏa này biết rõ, bởi vì mình quan sát, chơi đùa Khổng Sư hư ảnh biến mất, có thể hay dưới sự giận dữ, bắt lấy mình tìm phiền toái hay không?

- Sự tình Khổng Sư, vẫn là người biết càng ít càng tốt...

Liên lụy Khổng Sư, hơi không cẩn thận, sẽ giống như Vô Bi lão nhân, chết cũng không biết chết như thế nào.

- Như vậy đi, ta sửa chữa vài nét bút...

Dừng lại một chút, tinh thần của Trương Huyền khẽ động, ý niệm huyễn hóa ra một cây bút lông, thân thể nhoáng một cái đi vào không trung, lăng không hư họa.

Tránh khỏi phiền toái, cũng chỉ có thể như vậy. Rất nhanh vẽ xong, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, bàn tay nhẹ nhàng đẩy, khắc ở địa phương vừa rồi xuất hiện Khổng Sư hư tượng, lúc này mới lui về tại chỗ, tinh thần khẽ động, triệt để thắp sáng bốn phía.

Ầm ầm!

Một hồi lắc lư, biết rõ linh tính đã kích hoạt, cũng không dừng lại, ý thức Trương Huyền rời khỏi môn hộ, trở lại nhục thân.

Vù vù!

Phun ra một ngụm trọc khí, mở mắt.

- Như thế nào?

Thấy hắn tỉnh lại, người mang mặt nạ bằng đồng xanh vội vàng nhìn qua.

Sắc mặt Trương Huyền trắng nhợt, hữu khí vô lực nói:

- May mắn không làm nhục mệnh... Bất quá cũng hao tổn thật lớn, nếu như ngươi có Tinh Nguyên thượng phẩm, cho ta một hai trăm viên, hẳn là có thể khiến ta khôi phục một ít...

- Một hai trăm?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh co giật:

- Ta không có thứ này, bất quá, thật thành công bài trừ phong ấn, chắc chắn sẽ không bạc đãi...

Tinh Nguyên thượng phẩm, đế quốc liên minh cũng không có bao nhiêu, gia hỏa này mới mở miệng một hai trăm... Thực dám nói a!

Thấy đối phương không có những thứ này, Trương Huyền lắc đầu đứng dậy, ngón tay nhẹ nhàng điểm một chút.

- Tỉnh lại! Vù vù!

Kèm theo hắn nói, bức tranh mãnh liệt đứng lên, duỗi lưng một cái, giống như một người lười biếng vừa mới tỉnh ngủ.

- Cái này là... cả bức họa được Khải Linh?

Khóe miệng mọi người co lại.

Duỗi lưng mỏi xong, họa quyển như thấy được hoàn cảnh chung quanh, đột nhiên thân thể khẽ động, thẳng tắp chạy ra ngoài.

- Hừ!

Nhướng mày, người mang mặt nạ bằng đồng xanh lăng không trảo một cái, không gian chung quanh lập tức bị phong tỏa.

- Nửa bước Xuất Khiếu!

Vừa ra tay, Trương Huyền lập tức nhìn ra thực lực, dĩ nhiên là cường giả nửa bước Xuất Khiếu Cảnh.

Khó trách dám kiêu căng như thế, không để ý rất nhiều Hội trưởng, Đường chủ.

Bị phong bế, họa quyển trốn không thoát, đành phải lui trở về, tràn đầy ủy khuất.

- Ta tới cùng nó thương nghị một chút!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền đi vào trước mặt, đưa ngón tay tới.

Là hắn Khải Linh, có thân cận đặc thù, thấy ngón tay đưa tới, họa quyển cũng không trốn tránh.

Nhẹ nhàng thở ra, Trương Huyền truyền tới một đạo ý niệm.

Ô...ô...ng...

Tựa hồ nghe hiểu ý tứ của hắn, họa quyển lắc lư một cái, mây trắng lơ lửng trên ngọn núi như bị gió quét sạch, không ngừng run rẩy, giống như tùy thời sẽ tiêu tán.

- Quả nhiên có thể...

Thấy một màn như vậy, người mang mặt nạ bằng đồng xanh cùng rất nhiều Hội trưởng, Đường chủ mắt sáng rực lên, từng cái xiết chặt nắm đấm.

Loại phong ấn trên Bát Cảnh Thư Họa này, bọn hắn lần đầu tiên nghe nói... Có thể tận mắt nhìn thấy kỳ tích, tất cả đều tràn đầy kích động.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Kèm theo họa quyển liên tục lắc lư, mây trắng cũng run rẩy càng ngày càng lợi hại, không lâu sau, rút cuộc không chịu nổi, như vảy nến bị xé toang bệnh, rơi trên mặt đất.

- Hả?

Thấy phong ấn rơi trên mặt đất, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau