THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2186 - Chương 2190

Chương 2186: Giống như thực giống như huyễn (2)

- Vừa vào liền trò chuyện, đã quên nói một tiếng, vị Trương Cửu Tiêu này, ba năm trước cùng ta học tập giám bảo, thời gian ngắn như vậy, thì đến được thất tinh, thiên phú mạnh, có thể nói khủng bố... Các ngươi đều là Danh Sư, hẳn là không cần giới thiệu a!

- Trương sư thiên tài tuyệt đỉnh, tự nhiên không cần!

Ngô sư nhẹ gật đầu, nhìn Trương Huyền nói:

- Mục Hội trưởng, vị này là bằng hữu của ta, Trương Huyền Trương sư, chớ nhìn hắn tuổi không lớn lắm, nhưng cũng là một vị thiên tài hiếm thấy, vốn tính toán đi tìm ngươi khảo hạch Giám Bảo Sư, nếu như đụng phải, liền sớm nhận thức một chút!

- Bằng hữu? Ta còn cho là vãn bối của ngươi...

Mục Hội trưởng sững sờ.

Niên kỷ của Ngô sư đều bảy tám trăm tuổi, vốn cho rằng dẫn theo một thanh niên hai mươi tuổi, là đệ tử mới thu nhận hoặc là vãn bối, không nghĩ tới là bằng hữu.

Có thể xưng hô như vậy, nói rõ là ngang hàng luận giao, đủ thấy coi trọng.

- Trương sư đại tài, xưng hô bằng hữu là ta trèo cao, sao có thể là vãn bối, ta cũng không dám...

Ngô sư vội vàng khoát tay.

Vị trước mắt này là Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả, xưng hô bằng hữu hoàn toàn chính xác coi như trèo cao, thật muốn nói là vãn bối, chính hắn cũng bị hù chết.

- A?

Thấy lão hữu thận trọng như thế, không giống ra vẻ khiêm tốn, Mục Hội trưởng nghi hoặc liếc nhìn Trương Huyền, từ lúc trước khinh thường, cũng trở nên ngưng trọng:

- Nếu như Ngô sư coi trọng như thế, đó cũng là bằng hữu của Mục mỗ!

Ngô sư là lão hữu nhiều năm của hắn, luôn luôn thanh cao, coi trọng quy củ, có thể nói như vậy, đủ để nói rõ, người thanh niên trước mắt này, là thật không đơn giản.

- Mục Hội trưởng khách khí!

Trương Huyền ôm quyền.

- Cái này có gì khách khí, ta cùng Ngô sư là lão bằng hữu nhiều năm!

Mục Hội trưởng cười cười, quay đầu nhìn về phía Trương Cửu Tiêu:

- Cửu Tiêu, tuy các ngươi niên kỷ không sai biệt lắm, nhưng vị Trương sư này, nếu như là bằng hữu của ta, cũng sẽ là sư thúc của ngươi, gọi là thúc a!

- Thúc...

Thân thể Trương Cửu Tiêu nhoáng một cái, thiếu chút nữa thổ huyết.

Vừa mới cho đối phương cái lồng, để đối phương theo ở phía sau học tập, kết quả là tới một câu như vậy... Nghẹn đến sắc mặt đỏ lên, xém chút ngất đi.

- Ân! Mục Hội trưởng nhẹ gật đầu:

- Ngô sư, Trương tiểu huynh đệ, những người khác không sai biệt lắm đều đến đông đủ, mời!

- Tốt!

Ngô sư nhẹ gật đầu.

Mấy người theo sát ở sau lưng, đi vào đại sảnh.

Đường kính của đại sảnh chừng hơn ba mươi mét, chính giữa có một cái bàn hình chữ nhật, hai bên quả nhiên đã ngồi đầy người, đại bộ phận đều râu bạc trắng, tuổi tương tự Mục Hội trưởng.

Có hai người quen cũng ngồi ở bên trong, theo thứ tự là Khải Linh Sư Công Hội Nguyễn Hội trưởng cùng Kinh Hồng Sư Công Hội Vệ Hội trưởng.

Mục Hội trưởng đi vào cái bàn trước nhất, ngồi xuống, ngay sau đó mời:

- Ngồi đi!

- Ân!

Trương Huyền gật đầu cùng Ngô sư song song ngồi xuống.

- Cửu Tiêu, ngươi đứng ở đằng sau ta!

Thấy Trương Cửu Tiêu cũng muốn ngồi xuống, Mục Hội trưởng nhíu mày nói.
- Vâng!

Da mặt co lại, Trương Cửu Tiêu gật đầu, đứng ở sau lưng Hội trưởng, vẻ mặt u oán.

Vốn nghĩ rằng tới, bằng vào thân phận Giám Bảo Sư thất tinh, có thể ở trước mặt đối phương hòa nhau một thành, kết quả, còn chưa bắt đầu biểu hiện ra... Liền bị đối phương áp không ngẩng đầu được lên.

- Nếu như tất cả mọi người đến đông đủ, bằng hữu, có thể lấy ra đồ đạc của ngươi rồi hay không?

An bài xong, nhìn về phía một người ngồi đối diện, Mục Hội trưởng nói.

Người này mang mặt nạ bằng đồng xanh, nhìn không tới dung mạo, xuyên thấu qua làn da trần trụi, có thể thấy được tuổi ở bốn mươi đến năm mươi.

- Các vị đều là nhân vật có mặt mũi của Thanh Nguyên thành, lại có Danh Sư Đường Ngô đường chủ tọa trấn, danh dự ta tự nhiên tin tưởng, bất quá... Từ tục tĩu nói trước, chỉ cho các ngươi đánh giá đồ vật, nghĩ biện pháp phá giải trận văn lưu lại ở phía trên, còn ở bên trong phong ấn cái gì, các ngươi nhìn xảy ra điều gì, ta đều không có tính toán bán ra... Đương nhiên, chỉ cần có thể giúp ta giải quyết vấn đề, tất có hậu lễ đưa tặng!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh mở miệng.

Thanh âm có chút khàn khàn, nghe xong liền biết cải biến âm thanh, tận lực ngụy trang khiến người ta nghe không hiểu.

- Ngươi yên tâm, ta có thể tìm bọn họ đến, nhất định là đáng giá tin tưởng!

Mục Hội trưởng khoát tay áo.

- Ta tin được nhân phẩm của Mục Hội trưởng!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhẹ gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một quyển trục xuất hiện ở trước mặt mọi người, nhẹ nhàng mở ra, một bức tranh sơn thủy xuất hiện ở trước mặt, ngọn núi xanh biếc gần ngay trước mắt, trên núi chim thú kêu to, dòng nước róc rách, làm cho người ta giống như thực giống như huyễn.

Dường như, thật sự có một ngọn núi dựng lên ở cách đó không xa, trên mặt thậm chí có thể cảm nhận được khí tức ôn nhuận từ trong toả ra.

- Cái này là... Thư Họa bát tinh, dĩ nhiên đạt đến cảnh giới giống như thực giống như huyễn...

Chứng kiến họa tác trên quyển trục, một lão giả mãnh liệt đứng dậy, kích động đến hốc mắt đỏ bừng, thân thể liên tục run rẩy. Vị lão giả này mặc trường bào Thư Họa Sư, trước ngực có bảy vì sao lóng lánh, hẳn là Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội mà lúc trước Ngô sư nói.

- Giống như thực giống như huyễn?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Giống như thực giống như huyễn là năng lực của Thư Họa Bát Cảnh, đạt tới loại cảnh giới này, làm ra họa quyển, giống như thật, người bình thường nhìn không ra thiệt giả, mấu chốt nhất là... Thư Họa có thể tự động hấp thu linh khí, duy trì linh tính bên trong còn sống, thậm chí tu luyện, thời gian lâu dài có thể nhảy ra, giống như sinh mệnh... Nói cách khác, Thư Họa đạt tới loại cảnh giới này, đã giống như thật, giống như thực không phải thực, giống như huyễn không phải huyễn rồi!

Ngô sư giảm thấp thanh âm giải thích.

- Mạnh như vậy?

Trương Huyền khiếp sợ, trong mắt lặng lẽ hiển hiện từng đạo hoa văn, nhìn về phía họa quyển trước mắt.

Chương 2187: Kiêu ngạo Trương Cửu Tiêu (1)

Họa quyển trước mắt, nếu không nhìn kỹ, thật giống như sơn thủy dựng lên ở bên cửa sổ, khoảng cách hơi xa, lại rõ ràng có thể thấy được, Minh Lý Chi Nhãn nhìn gần hơn, chi tiết trên ngọn núi xuất hiện, thậm chí có thể chứng kiến gân lá của từng lá cây.

- Giống như thật!

Trương Huyền khiếp sợ.

Mặc dù là hắn, cẩn thận quan sát bức họa này, như trước giống như thật, quả thực là đáng sợ, nếu như treo trên tường, tuyệt đối sẽ không cảm thấy là một bức họa, mà sẽ cho là cửa sổ.

- Nhưng bức họa này... không có phong ấn a?

Minh Lý Chi Nhãn dạo qua một vòng, Trương Huyền nhíu mày.

Đối phương nói, phía trên này có phong ấn, nhưng mặc dù hắn thi triển ra Minh Lý Chi Nhãn, cũng không nhìn ra ở địa phương nào.

- Xem ra, thực lực của ta còn quá thấp, xem thấu Thất Cảnh họa quyển không có vấn đề gì, Bát Cảnh... còn khó có thể làm được!

Lắc đầu.

Dù Minh Lý Chi Nhãn trải qua bốn lần Thiên Nhận Danh Sư, liên tục tấn cấp, nhưng không biết làm sao thực lực của hắn quá yếu, chỉ có Thánh Vực nhị trọng.

Họa quyển Bát Cảnh, liên lụy đến lực lượng Linh Hồn cường giả Xuất Khiếu Cảnh mới có thể thi triển, coi như là Minh Lý Chi Nhãn đặc thù, cũng nhìn không ra.

- Bức họa này có phong ấn?

- Trông sống động như thế, đã ẩn chứa chân lý giống như thực giống như huyễn, thật muốn có phong ấn... sẽ phong ấn cái gì?

- Không biết, bất quá nếu như đối phương lấy ra họa quyển trân quý như thế, đến đây hỏi thăm, tất nhiên là phát hiện cái gì!

...

Trương Huyền không nhìn ra, mọi người ở trong phòng cũng nhíu mày, giảm thấp thanh âm lên tiếng, riêng phần mình nghị luận, tựa hồ cũng không nhìn ra.

- Ta có thể tới gần quan sát không?

Có chút không hiểu, Mục Hội trưởng đứng dậy nói.

- Tùy ý!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh lên tiếng, không có bất kỳ biến hóa nào.

- Đa tạ!

Cũng không nhiều lời, hai bước đi vào trước mặt, Mục Hội trưởng lấy ra một Thủy Tinh Cầu dùng để phóng đại, nhìn sang.

Thuật nghiệp có chuyên chú, hắn là Giám Bảo Sư lợi hại nhất ở đây, thấy hắn quan sát, tất cả mọi người đều đè lại hô hấp, sợ quấy rầy.

Sau một lúc lâu.
Mục Hội trưởng hơi nghi hoặc:

- Bằng hữu, ngươi có thể nói rõ chi tiết một chút không, cái gọi là phong ấn, đến cùng ở địa phương nào, lại là loại hình thức nào không? Như vậy mọi người cũng không cần đoán tới đoán lui, trực tiếp nghĩ biện pháp phá giải!

- Mục Hội trưởng cũng không nhìn ra?

Nghe nói như thế, trong thanh âm của người mang mặt nạ bằng đồng xanh lộ ra vẻ thất vọng.

Ngay cả phong ấn cũng nhìn không ra, thì làm sao phá giải?

- Ta đến xem một chút!

Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng đứng dậy, đi vào trước mặt, cúi đầu nhìn sang.

Phương thức Thư Họa Sư phân biệt không giống Giám Bảo Sư, lấy ra cũng không phải Thủy Tinh Cầu, mà là một cây bút lông khô, vũ động ở trên không trung, tựa như lăng không Thư Họa.

- Hắn là thông qua phân tích phương thức vẽ tranh, tới phỏng đoán cảm xúc của người vẽ...

Thấy Trương Huyền không hiểu, Ngô sư truyền âm tới.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu.

Kỳ thật này và vẽ có chút tương tự.

Vẽ lâu rồi, tự nhiên sẽ biết rõ tâm huyết của người sáng tác, nếu quả thật có phong ấn, hẳn là có thể phát hiện.
Vẽ chỉ chốc lát, lông mày của Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội càng nhăn càng chặt, nhìn lại:

- Bức họa này, nước chảy mây trôi, làm liền một mạch, không có chút nào trở ngại, ta cũng cảm thấy không có phong ấn... Nếu quả thật có, tuyệt đối không thể trôi chảy như thế...

- Không có phong ấn, ta cũng không cần tiêu phí giá cả như thế, đến đây tìm kiếm các vị... chẳng lẽ các ngươi cho là ta rảnh rỗi nhàm chán, hay cố ý tới tiêu khiển?

Thấy Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng nói như vậy, người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc lắc cánh tay, trong thanh âm tràn đầy không vui.

Còn tưởng rằng ở đây đều là nhân vật cao nhất của từng chức nghiệp ở Thanh Nguyên thành, có thể liếc nhìn ra họa quyển bất thường, hiện tại xem ra, suy nghĩ nhiều...

Họa quyển Bát Cảnh, đã vượt ra khỏi phạm trù Thanh Nguyên đế quốc có thể lý giải.

- Ta đến đi!

Ngô sư đứng dậy đi tới.

Không lâu sau, lắc đầu, lui về tại chỗ.

Lấy nhãn lực của hắn cũng chỉ nhìn ra, bức họa này quý giá bất phàm, không nhìn ra cái gọi là phong ấn ở địa phương nào.

Rất nhanh, mọi người ở đây đều xem một lần, tất cả đều lắc đầu.

- Được rồi, vị bằng hữu kia, ngươi cũng đừng thừa nước đục thả câu, chúng ta nhìn không ra phong ấn ở nơi nào, nhưng mượn lực lượng nhiều người như vậy, liên thủ phá vỡ, vẫn có khả năng! Rút cuộc là phong ấn gì, ở loại địa phương nào, cứ việc nói thẳng đi!

Thấy tất cả mọi người đều vẻ mặt uể oải, Mục Hội trưởng khoát tay.

Cái gọi là phong ấn, khả năng cần nghiên cứu thật lâu, mới có thể tìm được dấu vết để lại, đã lãng phí thời gian, còn không bằng trực tiếp để đối phương nói ra, mọi người cũng có thể động thủ, không đến mức phiền toái như thế.

- Được rồi...

Thấy tất cả mọi người không nhìn ra, thất vọng trong mắt người mang mặt nạ bằng đồng xanh càng đậm, bất quá, đoán chừng hẳn không có những biện pháp khác, đành phải nhẹ gật đầu, chỉ mây mù bao phủ trên đỉnh núi.

- Phong ấn ở trong mây mù! Nếu như đoán không sai, dưới mây mù như cũ là một bức tranh, hơn nữa liên lụy đến bí tịch gì đó, đáng tiếc nhìn không tới...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc đầu.

- Mây mù?

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Trên sơn mạch, cao vút trong mây, vị trí giữa sườn núi có một đám mây trắng bao phủ, che đậy non nửa sơn mạch, trông rất sống động, tựa như biết lưu động, vốn tưởng rằng chỉ là trang trí, không nghĩ tới là phong ấn?

Trương Huyền cũng kỳ quái nhìn sang, Minh Lý Chi Nhãn chiếu xuống, mây trắng trên họa quyển chậm rãi chảy xuôi, tựa như tự nhiên hình thành, làm cho người ta cảm giác thoải mái như ẩn chứa hơi nước, nhìn không ra bất luận đặc thù gì.

Chương 2188: Kiêu ngạo Trương Cửu Tiêu (2)

- Sao ngươi có thể xác định, mây trắng này là phong ấn?

Xem một lát, Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội nhịn không được mở miệng.

Mọi người cũng đồng loạt nhìn lại.

- Lấy bó đuốc tới đây!

Lắc đầu, người mang mặt nạ bằng đồng xanh quay đầu phân phó.

Một Giám Bảo Sư canh giữ ở cửa nhẹ gật đầu, lui ra ngoài, không lâu sau mang tới một bó đuốc.

Tiện tay tiếp nhận, người mang mặt nạ bằng đồng xanh cầm họa quyển, nhẹ nhàng hơ hơ, ở dưới ánh lửa chiếu rọi, toàn bộ sơn mạch lập tức thay đổi, từ xanh biếc lúc trước, biến thành màu tro bụi, duy chỉ có mây trắng không có bất kỳ biến hóa nào.

- Cái này...

Đồng tử của Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội co rụt lại:

- Mây trắng không có biến hóa, nói rõ... không phải cùng lúc vẽ, cả hai chênh lệch ít nhất ba mươi năm... vừa rồi ta lại nhìn không ra...

Dựa theo tình huống bình thường, nếu như làm liền một mạch, hẳn là cả bức họa đều biến màu mới đúng, hiện tại mây trắng không có xuất hiện biến hóa, hoàn toàn chính xác giống như đối phương nói, là sau này vẽ lên, hẳn là thuộc về loại đồ vật bị phong ấn.

- Cả hai có thể hoàn chỉnh kết hợp, để cho chúng ta nhìn không ra, hẳn là cùng một người vẽ, hơn nữa... thời điểm vẽ mây trắng, bút lực lần nữa gia tăng, mới có thể cùng bức tranh lúc đầu phù hợp tốt như vậy, ai cũng khó có thể phát hiện...

Mục Hội trưởng chen vào nói.

Mọi người gật đầu.

Cũng chỉ có cùng một người vẽ tranh, mới có thể để cho một đám cao thủ không thể phát hiện.

- Nhưng coi như biết phong ấn, cũng không có biện pháp cởi bỏ a...

Cảm khái xong, mọi người trầm mặc.

Biết mây trắng là về sau tăng thêm, vô cùng có khả năng là phong ấn, nhưng cả hai hoàn mỹ dung hợp, căn bản không giải được.

- Ai, xem ra ta đánh giá Thanh Nguyên đế quốc quá cao...

Thấy nói ra phong ấn, tất cả mọi người còn thúc thủ vô sách, người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc đầu, thở dài một tiếng, đang định thu hồi họa quyển, chợt nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Ta có thể nhìn một chút hay không?

Ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một thanh niên đứng lên đi tới.

Đúng là Trương Huyền.

Đối với bức họa này, hắn cũng có chút kỳ quái, nếu như mọi người nhìn không ra, hắn muốn xác định một chút.
- Ngươi bất quá một Giám Bảo Sư ngũ tinh mà thôi, có thể nhìn ra cái gì? Để ta tới đi!

Còn chưa đi đến trước mặt, sau lưng có một thanh âm vang lên, Trương Cửu Tiêu ngạo nghễ đi tới.

Đi vào trước mặt, Trương Cửu Tiêu duỗi ra ngón tay:

- Loại Họa quyển Bát Cảnh này, trước kia ta nhìn thấy qua, biết rõ phương thức sử dụng loại phong ấn này.

- Nhìn thấy qua? Kính xin nói rõ, nếu như có thể cởi bỏ, ta nguyện ý dâng tặng hậu lễ!

Thấy vị trước mắt này tự tin như thế, người mang mặt nạ bằng đồng xanh dừng bước, xoay người nói.

- Loại phong ấn này, gọi là Phong Vân Khấu! Là dùng phương thức lấp mực, che chắn lên một tầng vật, nhưng không tổn thương căn bản, nếu như đoán không sai, trong đó gia nhập linh tính đặc thù, nếu không thời gian dài tất nhiên sẽ triệt để dung hợp...

Trương Cửu Tiêu giơ đầu lên.

- Phong Vân Khấu?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh cùng tất cả mọi người đều nghi hoặc nhìn lại.

Rất hiển nhiên, chưa bao giờ có người nghe qua thuyết pháp này.

- Tại hạ ở gia tộc, thấy tận mắt có người cởi bỏ qua loại phong ấn này, bởi vậy biết rõ giải quyết như thế nào!

Chắp hai tay sau lưng, Trương Cửu Tiêu mang theo vẻ ngạo nhiên.

- Gia tộc?
- Ngươi không biết? Vị Thanh Nguyên thành đệ nhất thiên tài này, kỳ thật là hậu bối của Thánh Nhân Trương gia!

- Thánh Nhân Trương gia?

- Khó trách, loại thân thế này, dù chỉ là chi thứ, kiến thức cũng không phải chúng ta có thể so sánh...

...

Nghe được hắn có phương pháp giải quyết, mọi người xôn xao, từng cái lộ ra vẻ bội phục.

- Giải quyết như thế nào?

Nghe hắn đến từ Thánh Nhân Trương gia, trên mặt người mang mặt nạ bằng đồng xanh lộ ra vẻ ngưng trọng, ôm quyền hỏi.

- Rất đơn giản, muốn bài trừ phong ấn, tìm một người am hiểu Linh Hồn, lấy Linh Hồn làm cầu, hấp dẫn linh tính ẩn chứa trong đó ra...

- Người am hiểu Linh Hồn?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nghi hoặc.

- Đúng vậy, Linh Hồn lan tràn trong đó, rút ra linh tính, không còn tầng ngăn cách, phong ấn tự nhiên sẽ tiêu tán...

Trương Cửu Tiêu nói.

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh chần chờ:

- Không biết ngươi nói người am hiểu Linh Hồn này, phải đạt tới cấp bậc gì?

- Cần Linh Hồn khống chế tinh tế như tơ, hơn nữa lại không thể quá mạnh mẽ, nếu không sẽ hư hao họa quyển, khiến họa quyển Bát Cảnh biến thành phế phẩm, đương nhiên quan trọng nhất là, người này nhất định phải biết rõ linh tính ở địa phương nào, cực kỳ hiểu rõ Thư Họa mới được!

- Cái này...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh sửng sốt một chút, nhăn mày lại:

- Loại người này... Ở đâu mới có thể tìm được?

Đối phương nói yêu cầu tuy không nhiều, nhưng có thể làm được, toàn bộ Thanh Nguyên thành, chỉ sợ cũng không có.

- Không cần tìm...

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Cửu Tiêu thẳng lưng, tựa như cây thương, làm cho người ta cảm giác sen trong bùn mà không nhiễm, sóng nhẹ lăn tăn, lộ ra khí tức ngạo nghễ ta mặc kệ hắn là ai.

- Tại hạ bất tài, vừa vặn phù hợp!

Chương 2189: Trương Cửu Tiêu đầu đầy sầu riêng (1)

- Ngươi?

Ánh mắt sáng lên, người mang mặt nạ bằng đồng xanh xiết chặt nắm đấm.

Mọi người chung quanh cũng tràn đầy khiếp sợ.

- Không sai!

Hừ một tiếng, Trương Cửu Tiêu ngẫng đầu, cảm thấy trong nháy mắt bản thân thật bay đến cửu tiêu.

Đường đường Thanh Nguyên đế quốc đệ nhất thiên tài, đi tới nơi này, lại chỉ có thể đứng, khiến hắn tràn đầy biệt khuất, hiện tại cuối cùng có cơ hội hãnh diện, trong lòng hưng phấn có thể nghĩ.

- Kính xin Trương sư giúp ta giải quyết phong ấn!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh ôm quyền.

Từ khi vừa đến, hắn liền cương quyết bướng bỉnh, ngay cả đám người Ngô sư cũng không có để ở trong lòng, giờ phút này nghe được Trương Cửu Tiêu nói ra tên phong ấn, hơn nữa có thể giải quyết, rút cuộc kìm nén không được.

- Đơn giản!

Hai bước đi vào trước mặt Thư Họa, lấy ra một cái bút lông, Trương Cửu Tiêu quay đầu nhìn thoáng qua:

- Trương Huyền Trương sư, khả năng phải làm phiền ngươi giúp ta mài mực!

- Ta?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, ta muốn giải quyết phong ấn, ở đây nhiều người như vậy, khẳng định cũng đều muốn nhìn một chút... chuyện trọng yếu như thế, hẳn là nghĩa bất dung từ đi!

Trương Cửu Tiêu nhíu mày.

Vị trước mắt này, từ Luyện Tâm Kiều liền đánh mặt hắn, khiến hắn không xuống đài được, vừa rồi càng làm cho mình hô “Thúc”, hiện tại tìm được cơ hội, tự nhiên phải nhục nhã một phen, để đối phương biết rõ, thiên tài chính là thiên tài, không phải a miêu a cẩu nào cũng có thể so sánh.

- Được rồi!

Cười khổ một tiếng, Trương Huyền lắc đầu.

Nếu đối phương có thể cởi bỏ phong ấn, mài mực liền mài mực, với hắn mà nói không sao cả, vừa vặn cũng có thể nhìn xem, Họa quyển Bát Cảnh thần kỳ như thế nào.

Đi vào trước mặt, lấy ra nghiên mực, bắt đầu mài mực.

- Ân!

Thấy gia hỏa trước mắt này ở dưới khí chất ưu tú của mình chấn nhiếp, ngoan ngoãn làm việc, không dám nhiều lời nửa câu, Trương Cửu Tiêu thoả mãn không nói ra được, chấm bút lông, nhẹ nhàng vẽ lên.

Ô...ô...ng...

Mực nước cũng không nhỏ lên tấm hình, ngược lại dừng ở trên hư không, bao phủ mây trắng. Hư không họa sách!

Thời gian nháy con mắt, một đám mây giống như mây trắng phía dưới xuất hiện ở giữa không trung, yên tĩnh lơ lửng, làm xong những thứ này, Trương Cửu Tiêu đẩy gõ một cái, hẳn là xác định vị trí của linh tính ở dưới đám mây, lúc này mới vung tay lên đưa mực nước về nghiên mực, nhướng mày, tinh thần khẽ động, lực lượng Linh Hồn lan tràn về phía họa quyển.

- Hả? Hồn lực quả nhiên tinh thuần, hẳn là tu luyện bí pháp đặc thù...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Hồn lực của đối phương so sánh với hắn, tuy không đáng giá nhắc tới, nhưng có thể ở thực lực này làm được điểm ấy, nói rõ tất nhiên tu luyện bí pháp lợi hại nào đó.

Chắc hẳn có rất lớn quan hệ với Thánh Nhân Trương gia.

Không hổ là đại gia tộc, dù là chỉ là chi thứ, vô luận kiến thức hay pháp quyết tu luyện, cũng đều không phải tu luyện giả ở địa phương nhỏ bé có thể so sánh.

Trong lòng cảm khái, Trương Huyền lặng lẽ đưa tay tới, nhẹ nhàng đụng họa quyển một cái.

Ô...ô...ng...

Trong đầu lập tức xuất hiện một quyển sách.

Đang muốn quan sát, liền chứng kiến sắc mặt của Trương Cửu Tiêu trở nên trắng bệch, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.

- Làm sao vậy?

Không có thời gian đọc nội dung, Trương Huyền nhíu mày.

Không riêng gì hắn, mọi người cũng đều nhìn ra không đúng.
Nếu quả thật đơn giản giống như đối phương nói, không có khả năng bộ dáng như thế.

Bành!

Mọi người còn chưa kịp hỏi thăm, liền thấy trên mặt Trương Cửu Tiêu tái nhợt, nhiều ra một đoàn ửng đỏ, ngay sau đó dưới chân lảo đảo, lui về sau bảy tám bước, phun ra một ngụm máu tươi.

Mục Hội trưởng vội vàng đi vào trước mặt.

- Không có việc gì, chỉ là Linh Hồn bị linh tính của họa quyển công kích...

Lắc đầu, Trương Cửu Tiêu đang muốn nói tiếp, liền thấy Mục Hội trưởng hoảng sợ nhìn qua.

- Lão sư, làm sao vậy?

Trương Cửu Tiêu nhíu mày.

Coi như hắn vô cùng ưu tú, biết rõ giải quyết phong ấn như thế nào, lượng tri thức vượt qua đối phương, cũng không cần biểu lộ như thế a.

- Không phải, ngươi, ngươi... Trên đầu ngươi mọc sầu riêng!

Mục Hội trưởng nhịn không được nói.

- Sầu riêng?

Trương Cửu Tiêu sững sờ.

- Trên mông đít còn tăng lên cái đuôi...

Một vị lão giả nói.

- Hả?

Trương Cửu Tiêu quay đầu nhìn lại, đồng tử co rụt, thiếu chút nữa thổ huyết.

Chỉ thấy trên mông đít tăng lên một cái đuôi hồng sắc, lông xù, tựa như cỏ đuôi chó, sừng trên đầu thông qua thần thức cũng rơi vào trong mắt, giống như cái sầu riêng, một cái tiếp theo một cái, đầu đầy đều có, dài khắp gai nhọn, thậm chí còn có xu thế nở hoa...

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Sắc mặt trở nên trắng bệch, liên tục lui về phía sau mấy bước, Trương Cửu Tiêu sắp điên rồi.

Chỉ là muốn bài trừ phong ấn trên Thư Họa... Như thế nào không chỉ bị thương, trên người còn dài ra những đồ chơi này?

- Ngươi như vậy là trong cơ thể bị kích hoạt linh tính thực vật... Loại linh tính này, mọc rể nảy mầm, lúc này mới như vậy, bất quá cũng may, chỉ là linh tính thực vật bình thường, nếu như là những thứ khác, lớn lên còn nhanh hơn...

Nhìn ra vấn đề, Nguyễn Hội trưởng giải thích.

Chương 2190: Trương Cửu Tiêu đầu đầy sầu riêng (2)

Thân là Khải Linh Sư thất tinh đỉnh phong, loại tình huống này, nàng cũng đã được nghe nói, bất quá tận mắt nhìn thấy còn rất khiếp sợ.

- Linh tính thực vật? Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Nghe được trong cơ thể lại có thể kích hoạt linh tính thực vật, còn nở hoa kết quả... khóe miệng Trương Cửu Tiêu co giật, sắp muốn điên rồi.

Hắn chỉ là muốn giải quyết phong ấn, đại xuất danh tiếng, thuận tiện đả kích Trương Huyền, nằm mơ cũng không nghĩ đến, cái gì cũng không có làm, trên đầu mọc đầy sầu riêng, thời gian nháy con mắt, đã kết bốn quả rồi...

- Hẳn là ngươi muốn diệt linh tính trên họa quyển, kết quả... Bị cắn trả!

Trương Huyền đồng tình nói.

Loại tình huống này, ở trên người Hình Đường chủ đã từng gặp, mình ở trên nguyên thần của đối phương nhóm lửa linh tính, kết quả... Liền biến thành cái dạng này, trên đầu mọc sừng, sau lưng có cái đuôi...

Hiện tại gia hỏa này xuất hiện tình huống đồng dạng, rất hiển nhiên, là ở thời điểm xử lý linh tính của họa quyển, bị cắn trả, chẳng những không có xử lý thành công, ngược lại bị đối phương ăn mòn, biến thành bộ dạng này.

- Vậy phải làm thế nào?

Sắc mặt trắng nhợt, thân thể Trương Cửu Tiêu lắc lư.

Hắn là Thanh Nguyên đế quốc đệ nhất thiên tài, thần tượng vô số thiếu nữ sùng bái, nếu như mang cái đồ chơi này đi ra ngoài, còn không tươi sống bị người chết cười?

- Rất đơn giản, gạt bỏ linh tính thực vật ở trong cơ thể ngươi là được!

Trương Huyền nói.

Loại sự tình này xử lý qua một lần, vừa mới bắt đầu vô cùng kinh ngạc, hiện tại đã không coi vào đâu, rất dễ dàng.

- Gạt bỏ? Làm sao gạt bỏ...

Trương Cửu Tiêu vội vàng nhìn qua.

Lúc trước Nguyên Thần của Hình Đường chủ cường đại như thế, cũng không gạt bỏ được linh tính, cuối cùng vẫn là Trương Huyền tự mình xuất thủ.

- Rộng mở linh hồn của ngươi, tùy ý ta dò xét, giúp ngươi tìm được linh tính, giết chết liền có thể giải quyết!

Trương Huyền nói.

- Rộng mở Linh Hồn? Điều đó không có khả năng...

Trương Cửu Tiêu vội vàng lắc đầu.

Thân là đệ tử Trương gia, trong linh hồn hắn liên lụy rất nhiều bí mật, làm sao có thể tùy tiện mở ra?

Rộng mở Linh Hồn, cùng trần trụi đứng ở trước mặt đối phương, có cái gì khác nhau?

Chắc chắn sẽ không đi làm!

- Không được? Như vậy đi, ta trước xem linh tính trong bức họa này là cái gì, sau đó lại nghĩ biện pháp đúng bệnh hốt thuốc, có lẽ có thể chế biến ra dược vật có thể gạt bỏ linh tính... Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Không rộng mở linh hồn cũng được, chỉ cần biết linh tính trong cơ thể đối phương là cái gì, chế biến ra độc dược đối ứng, hạ độc chết cũng dễ làm thôi.

Lúc trước hắn cũng giới thiệu qua loại phương pháp này cho Hình Đường chủ, chỉ tiếc đối phương không đồng ý.

- Tốt, ngươi mau nhìn...

Nghe được không cần rộng mở Linh Hồn, Trương Cửu Tiêu vội vàng nói.

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền không để ý tới đối phương nữa, ánh mắt rơi vào trên họa quyển, tinh thần lại lặng lẽ đi vào thức hải, rơi vào thư tịch vừa mới xuất hiện.

Xem một lát, nhăn mày lại.

- Ngươi nhìn ra điều gì sao?

Thấy bộ dạng của hắn, Ngô sư mở miệng.

Không có trả lời hắn, Trương Huyền ngược lại quay đầu nhìn về phía người mang mặt nạ bằng đồng xanh:

- Bức tranh này ngươi lấy được từ chỗ nào?

- Ta chỉ là mời các ngươi giúp ta cởi bỏ phong ấn, không cần thiết nói ra đồ từ đâu đến đi?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh mặt lộ vẻ không vui.
- Hoàn toàn chính xác không cần thiết nói ra đồ từ chỗ nào đến!

Chắp hai tay sau lưng, Trương Huyền nhướng mày:

- Đầm lầy Tế Bắc, ẩm ướt rất nặng, bức tranh này, mặc dù chỉ là Thư Họa, nhưng ở loại địa phương này đắm chìm hơn hai nghìn năm, như trước dính đầy ướt át chi khí, chỉ cần tới gần có thể cảm thấy, hỏa diễm thiêu cháy mới có thể cải biến màu sắc...

- Ngươi...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh sững sờ, trên mặt tựa hồ lộ ra kinh hãi.

Chỉ nhìn trên họa có ẩm ướt, liền phát hiện đến từ đầm lầy Tế Bắc?

Vị trước mắt này, nhãn lực không khỏi quá tốt đi.

- Đầm lầy Tế Bắc, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, kỳ ngộ cũng đồng dạng rất nhiều, có thể tìm được tác phẩm lúc trước Vô Bi lão nhân lưu lại, không coi vào đâu, chỉ là... Vô Bi lão nhân lưu lại Thư Họa, ba mươi năm sau lại cố ý che giấu bí mật ở trong sơn mạch... Nói rõ là không muốn hậu nhân biết được, bí mật này, chỉ sợ liên lụy không nhỏ?

Trương Huyền nói tiếp.

Khóe mắt nhảy dựng, ánh mắt người mang mặt nạ bằng đồng xanh híp lại:

- Nếu như các ngươi không cách nào cởi bỏ phong ấn, ta mang họa quyển đi là được, không cần ở chỗ này nghi thần nghi quỷ...

- Ai nói không cách nào cởi bỏ phong ấn?

Trương Huyền nói:

- Nếu như không muốn nhiều lời lai lịch của bức họa này, ta cũng lười phân tích. Chất liệu của bức họa này, là da Thanh Giác Ngư dung hợp da hươu Bạch Giác Lộc làm thành, mực nước dùng Thiên Lam Thạch, dung hợp Kim Nguyên Thủy, bởi vậy, tuy trải qua hơn hai nghìn năm, chẳng những không có mục nát, ngược lại càng chói mắt, làm cho người ta có cảm xúc càng sâu!

- Nhìn màu sắc cùng biến hóa của mực nước, hẳn là bị ngươi từ nơi chôn dấu, lấy ra đại khái ba năm, mà thời gian hoàn thành họa quyển, là hai nghìn một trăm bốn mươi hai năm, dựa theo thời gian suy tính, hẳn là Vô Bi lão nhân ở lúc hai trăm bảy mươi tuổi vẽ! Cuối cùng bổ sung đám mây kia, là hắn ở lúc ba trăm tuổi lưu lại, nói cách khác... Bổ sung xong những thứ này, hắn liền mất tích, là bị giết, hay bắt đi, không người biết được!

- Cái này...

Mọi người khiếp sợ.

Mục Hội trưởng càng mở to hai mắt nhìn.

Vừa rồi hắn cẩn thận quan sát cả buổi, cũng không có nhìn ra niên hạn cụ thể của bức họa này, vị trước mắt này, chỉ nhìn thoáng qua, liền biết kỹ càng như vậy, năng lực giám bảo thật là đáng sợ!

Thân thể của Trương Cửu Tiêu cũng nhoáng một cái, ánh mắt choáng váng, thiếu chút nữa khóc lên.

Gia hỏa này không phải nói, là Giám Bảo Sư ngũ tinh sao?

Ngũ tinh khác, hắn nhìn cũng không nhìn... Mà cái này, sao cảm giác còn lợi hại hơn Giám Bảo Sư thất tinh như hắn?

- Vô Bi lão nhân ba trăm tuổi, tu vi dĩ nhiên đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, hắn lưu lại đám mây, kết hợp cảnh giới Thư Họa giống như thực giống như ảo, khiến người ta tìm không rõ đầu mối, cũng rất khó phá giải...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau