THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2181 - Chương 2185

Chương 2181: Trung Thanh Vương trúng độc (1)

Trần Triết này, để lộ tin tức của Chương Dẫn Khâu cho Dị Linh tộc, để cho bọn họ ở Khâu Ngô Cung thiếu chút nữa không về được, sớm đã vi phạm chuẩn tắc của Danh Sư, sao còn cần ngợi khen?

Cũng quá trái ngược lẽ thường a!

Thấy hắn không hiểu, Trương Huyền lắc đầu, giải thích nói:

- Sau khi Trần Triết bị bắt trở về, từ trong miệng hắn thẩm vấn ra điều gì, lại khai báo cái gì, không ai biết rõ! Nếu như định tội... Chứng cứ đâu? Chứng cứ ở đâu? Không có chứng cứ liền định tội, hơn nữa người này còn chết ở trong Danh Sư Đường... Ngươi cảm thấy những người khác sẽ nghĩ như thế nào?

- Cái này...

Ngô sư yên lặng.

Người người đều có tâm đồng tình kẻ yếu, nhưng có phải kẻ yếu hay không, không phải như mặt ngoài.

Thực định tội Trần Triết, hắn vừa trùng hợp chết ở trong nhà giam của Danh Sư Đường... Chỉ cần có người trợ giúp, các loại tin tức “hắc thủ” tất nhiên theo nhau mà đến, ai cũng không có biện pháp phân biệt chính xác hay sai lầm.

Đến lúc đó, cục diện vốn có lợi với bọn họ, sẽ thoáng cái trở nên bất lợi, lại không còn biện pháp.

- Tuyên dương hắn vì nhân tộc mà chết, thưởng công huân, mà không phải tội danh... Như vậy người giết hắn, tất nhiên sẽ cảm thấy tin tức để lộ, có chút hoảng hốt, đến lúc đó... sẽ tự nhiên lộ ra chân tướng. Chỉ cần đối phương động thủ, còn dư lại liền dễ dàng, định tội lần nữa cũng không coi vào đâu!

Trương Huyền nói.

- Thì ra là thế...

Giờ mới hiểu được, Ngô sư bừng tỉnh đại ngộ.

Cái này xác thực là biện pháp tốt nhất.

Đã có thể hóa giải ảnh hưởng đối phương giết chết Trần Triết mang đến, lại có thể dụ cá cắn câu... Nhất cử lưỡng tiện.

- Tốt, hiện tại ta sẽ làm!

Hiểu được, Ngô sư gật đầu, xoay người phân phó một câu.

- Kế tiếp, nên làm như thế nào?

Hết thảy an bài thỏa đáng, Ngô sư lần nữa nói.

Đối với vị trước mắt này, hắn bội phục đầu rạp xuống đất, sự tình tiếp sau liền chẳng muốn đi nghĩ.

- Tiếp sau, không cần quản, tối nay như trước tham gia Phẩm Giám Hội... Mồi câu đã buông, là cá mà nói, chung quy sẽ mắc câu.

Trương Huyền nở nụ cười.

Ngô sư gật đầu, không muốn hỏi nhiều.

Rời gian phòng giam giữ Trần Triết, Trương Huyền không có lưu lại ở đây, trực tiếp đi Tàng Thư Khố của Danh Sư Đường.

Có lệnh bài thân phận của Ngô sư, công pháp Thánh Vực tam trọng, tứ trọng đều có tư cách quan sát, chưa tới một canh giờ, liền thu nhập toàn bộ vào Thư Viện.

Sưu tập hoàn tất, cũng lấy ra thư tịch mà Sở Thiên Hành bệ hạ cho, khắc sâu vào thức hải.

- Chính xác!

Thư Viện lắc lư, hai quyển thư tịch xuất hiện.

Đúng là Thiên Đạo công pháp Thánh Vực tam trọng cùng tứ trọng. Mở ra xem một lần, ánh mắt Trương Huyền tỏa sáng.

- Đều đạt đến Thiên Đạo, có thể trực tiếp tu luyện...

Đây là lần đầu tiên hắn sớm sưu tập ra công pháp siêu việt hai cấp... Đã có hai quyển sách này, hoàn toàn có thể nhẹ nhàng đột phá, trực tiếp trùng kích Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần Cảnh!

- Trời đã tối rồi, trước cùng Ngô sư đi Phẩm Giám Hội, sau đó lại tu luyện...

Nhìn thoáng qua phía ngoài, thấy trời đã tối, Phẩm Giám Hội mà Ngô sư nói sắp bắt đầu, không kịp tu luyện, Trương Huyền duỗi lưng một cái, đi ra Tàng Thư Khố.

Có công phương, tu luyện liền đơn giản, một canh giờ có thể giải quyết, thật sự không giải quyết được, vậy hai canh giờ... Không có khác nhau quá lớn.

Dù sao với hắn mà nói, chỉ cần tu luyện, chính là đại thành... Không tồn tại bình chướng gì.

Hay là trước nghĩ biện pháp khảo hạch toàn bộ phụ tu đến thất tinh, trở thành Danh Sư thất tinh lại nói.

- Trương sư, chúng ta lên đường đi!

Thấy hắn đi ra, Ngô sư cười cười, hai người đồng loạt đi ra ngoài.

...

Bên này Trương Huyền đi tham gia Phẩm Giám Hội, trong đại điện Hoàng Cung.

- Đáng giận, đáng giận...

Trung Thanh Vương đứng dậy, hàm răng cắn khanh khách rung động, trong mắt hận ý như lửa, chỉ muốn thiêu đốt người.

- Được rồi, cái gì cũng không có chuẩn bị, liền xuất thủ đối phó một vị Danh Sư, lá gan thật là lớn!

Sở Thiên Hành hừ một tiếng nói.
- Bệ hạ, ta...

Trung Thanh Vương ôm quyền.

- Được rồi, không cần phải nói, ngươi hấp thụ giáo huấn đi, lần này vì bảo đảm ngươi, ta là hao tốn giá cả thật lớn!

Sở Thiên Hành khoát tay áo.

- Vi thần biết sai rồi...

Trung Thanh Vương vội vàng gật đầu.

- Biết rõ là tốt rồi... mấy ngày nay ngươi không vội trở về Vương Phủ, liền ở chỗ này của ta, chăm chỉ tu luyện, nhớ lại có địa phương nào nói sai hay không, đừng để cho người bắt lấy nhược điểm! Nếu không, ai cũng không cứu được ngươi!

Sở Thiên Hành nói.

- Vâng!

Trung Thanh Vương nhẹ gật đầu:

- Yên tâm đi, hẳn là không có xảy ra vấn đề gì, chủ yếu là Trương Huyền kia, không theo như lẽ thường an bài, hơn nữa thực lực của hắn, tựa hồ so với tin tức thì cao hơn quá nhiều...

Trên mặt tràn đầy hận ý, nói lên Trương Huyền, Trung Thanh Vương liền tức giận nghiến răng, bất quá nói còn chưa dứt, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, thân thể không tự chủ được đung đưa.

- Nguy rồi...

Đồng tử co rụt lại, da đầu của Trung Thanh Vương thoáng co giật.

- Làm sao vậy?

Sở Thiên Hành nhíu mày.

- Ta... Ta trúng độc, phốc!

Trung Thanh Vương liên tục run rẩy, phun máu tươi từng ngụm từng ngụm, cảm thấy lục phủ ngũ tạng cả người tựa hồ tất cả đều sắp nát.

- Trúng độc? Làm sao sẽ trúng độc?

Đồng tử của Sở Thiên Hành co rụt lại.

Trung Thanh Vương này luôn ở bên cạnh hắn, lúc trước không có bất kỳ báo hiệu, làm sao sẽ đột nhiên trúng độc?

- Ta cũng không biết...

Đau đớn kịch liệt, liên tục lăn qua lăn lại, trên đầu Trung Thanh Vương ứa ra mồ hôi, lại thủy chung nghĩ không ra trúng độc lúc nào.

- Hôm nay ngươi có ăn cái gì hay không?

Sở Thiên Hành vội vàng hỏi.

Trung Thanh Vương là Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, thực lực như thế cũng không chịu nổi, độc này thật sự là đáng sợ.

Chương 2182: Trung Thanh Vương trúng độc (2)

Có thể hạ độc, hơn nữa khiến đối phương không có chút phòng bị nào, ít nhất cũng là Độc Sư thất tinh đỉnh phong.

Loại người này, thật muốn xuất hiện, làm sao có thể một chút ấn tượng cũng không có?

- Hôm nay...

Trung Thanh Vương sửng sốt một chút:

- Trương Huyền kia cho uống vài hồ lô rượu, còn Tôn Cường ở trên người ta xát ớt và muối...

Thức ăn của hắn, khẳng định không có vấn đề, đi Danh Sư Đường, cũng chưa từng ăn gì, duy nhất không minh bạch, là Trương Huyền cho uống rượu ngon, Tôn Cường xát gia vị.

- Xát ớt và muối?

Sở Thiên Hành ngẩn ngơ.

Xát cái đồ chơi này làm gì?

Bất quá, biết rõ lúc này không phải là thời điểm hỏi thăm, nhướng mày:

- Xem ra, nhất định là Trương Huyền hạ độc rồi... Chỉ là, đây rốt cuộc là độc gì? Người đâu, đi mời Tôn Y Sư tới đây!

- Vâng!

Một hộ vệ vội vã đi ra ngoài.

Không lâu sau, một lão giả theo ở phía sau tới.

- Bệ hạ!

- Ân, Tôn Y Sư, Trung Thanh Vương trúng độc, ngươi xem một chút, là độc gì, có thể hỗ trợ giải hay không...

Sở Thiên Hành phân phó.

Tôn Y Sư là Y sư ngự dụng của Thanh Nguyên Hoàng Cung, sớm đã đạt đến thất tinh đỉnh phong, lý giải đối với y đạo xuất thần nhập hóa, muốn nói ai có thể cứu chữa, tất nhiên là hắn.

- Bệ hạ yên tâm, chỉ cần không cao hơn thất tinh, ta đều có thể đơn giản giải hết!

Nhếch miệng cười cười, Tôn Y Sư lộ ra miệng đầy răng vàng, ngón tay khẽ đảo, chân khí trong cơ thể ngưng tụ thành sợi, lập tức bao phủ Trung Thanh Vương ở bên trong, tựa như một viên cầu.

Phương pháp khám và chữa bệnh độc môn của hắn... Tằm âm bắt mạch!

Lợi dụng chân khí bao phủ huyệt đạo bệnh người, cẩn thận quan sát, điều tra bệnh trạng cụ thể, sau đó lại đúng bệnh hốt thuốc.

- Hả? Độc này có chút kỳ quái...

Bao phủ một lát, Tôn Y Sư nhíu mày.

- Kỳ quái?

Sở Thiên Hành nhìn qua:

- Có thể chữa hay không?

- Bệ hạ yên tâm, tuy độc này kỳ quái, khiến người ta khó có thể phát hiện, bất quá chỉ cần chân khí của ta đi vào trong cơ thể Trung Thanh Vương, sử dụng phương pháp tơ nhện điều tra, tất nhiên có thể biết xảy ra chuyện gì, thuận lợi giải quyết tai hoạ ngầm!

Tôn Y Sư tự tin. - Ân, vậy nhanh lên đi!

Thấy sắc mặt của Trung Thanh Vương trắng bệch, tựa hồ tùy thời không chịu nổi tử vong, Sở Thiên Hành vội nói.

- Tốt!

Tôn Y Sư nhẹ gật đầu, hít sâu một hơi, bàn tay lăng không trảo một cái.

Xì xì xì!

Một đạo chân khí từ đầu ngón tay kích xạ ra, rơi xuống mi tâm của Trung Thanh Vương, dọc theo kinh mạch chui vào.

Phương pháp tơ nhện điều tra, là chân khí ngưng tụ thành sợi, đi vào trong cơ thể người bệnh, mượn cái này điều tra căn nguyên tổn thương, sau đó lại đúng bệnh hốt thuốc.

Vừa rồi thi triển tằm âm bắt mạch, dò xét không ra kịch độc trên người đối phương là cái gì, chỉ có thể dùng loại phương pháp này.

Vù vù!

Rất nhanh dò xét một lần, như trước không có phát hiện độc gì, Tôn Y Sư thu hồi chân khí, mày nhíu lại thành nút.

Trong cơ thể đối phương, không có chút độc tính nào, vì sao nội tạng lại như bị kịch độc ăn mòn, khiến hắn trăm mối vẫn không có cách giải.

- Như thế nào?

Sở Thiên Hành lần nữa nhìn tới.

- Độc này, có chút quỷ dị, ta đang nghĩ biện pháp...

Đang muốn nói tiếp, đột nhiên sắc mặt của Tôn sư trắng nhợt, lập tức dựa trên mặt đất, liên tục run rẩy, phun ra từng ngụm máu tươi:

- Nguy rồi, ta cũng trúng độc...
Nói xong nằm trên mặt đất, co quắp vài cái, liền hôn mê bất tỉnh.

- Cái này...

Sở Thiên Hành lại càng hoảng sợ.

Vừa rồi còn lời thề son sắt, nói độc này có thể giải, kết quả, còn không có xác định là độc gì, liền ngất rồi...

Vị này đã là Y sư lợi hại nhất của Hoàng Cung, lúc này cũng đã trúng độc, nên làm cái gì bây giờ?

Lại loại kịch độc nào, ngay cả Y sư cũng không có phát hiện?

- Bệ hạ... Phủ đệ của ta giam giữ tới không ít Độc Sư... Bắt một cái tới đây...

Trung Thanh Vương hữu khí vô lực ngẩng đầu.

- Ngươi chịu đựng, ta liền phái người đi!

Sở Thiên Hành lần nữa quay đầu phân phó.

Kèm theo Hoàng Đế hạ lệnh, rất nhanh hộ vệ liền xông ra ngoài, không lâu sau, liền mang theo một thanh niên mặc áo đen đi vào trước mặt.

Đúng là Tần quản sự lúc trước!

- Vương gia, Độc Sư ở phủ đệ đều bị Trương Huyền thả rồi...

- Thả rồi hả? Phốc!

Trung Thanh Vương thần thái uể oải, lúc này đã hữu khí vô lực, tùy thời không chịu nổi.

- Không có Độc Sư, Y sư lại không thể giải... đi tìm Trương sư cho ta, đường đường Danh Sư, lại có thể dùng độc...

Khuôn mặt Sở Thiên Hành xanh mét.

Bỏ ra giá cả lớn như vậy, mới nộp tiền bảo lãnh vị Vương gia này ra, cứ như vậy bị hạ độc chết... Thanh Nguyên hoàng thất sẽ bị người chê cười.

- Trương sư? Dùng độc?

Tần quản sự ở một bên nghe được, nhịn không được nhìn lại:

- Bệ hạ, Vương gia nhà của chúng ta, là bị Trương Huyền kia hạ độc?

- Nhất định là hắn, trừ hắn ra, không ai có cơ hội!

Sở Thiên Hành khẽ nói.

- Nếu như là hắn hạ độc...

Tần quản sự chần chừ một chút, vẻ mặt bình tĩnh cùng tự tin:

- Ta biết rõ giải như thế nào!

Chương 2183: Tần quản sự giải độc phương pháp (1)

- Ngươi biết?

Sở Thiên Hành cùng Trung Thanh Vương có chút kỳ quái nhìn qua.

Đường đường Tôn Y Sư thất tinh đỉnh phong cũng không có tìm được biện pháp, bản thân ngược lại bị độc choáng váng, ngươi một quản sự y thuật cũng không hiểu, làm sao có thể biết được?

- Ân, lúc trước ta cũng trúng qua loại độc này, bây giờ đã triệt để chế trụ...

Tần quản sự gật đầu.

- Vậy thì tốt quá, còn không mau mau trị liệu giúp ta...

Nghe được thuộc hạ lại cũng bị Trương Huyền hạ độc, còn chữa khỏi rồi, Trung Thanh Vương vội vàng hô.

- Vâng! Bất quá ta trị liệu, có thể sẽ tương đối đau, mong Vương gia nhẫn nại một ít...

Tiến về phía trước một bước, vẻ mặt Tần quản sự ngưng trọng.

- Bổn vương trải qua sinh tử, dạng thống khổ gì không có chịu qua, yên tâm!

Trung Thanh Vương mang theo tự tin cùng uy nghiêm.

Năm đó ở chiến trường cửu tử nhất sinh còn không sợ, giải độc mà thôi, lại thống khổ, còn có thể thống khổ đi nơi nào?

- Chỉ cần có thể giải độc, ta lập tức phong ngươi làm quản gia của vương phủ, quản lý tất cả mọi người...

Trung Thanh Vương nói tiếp, lời còn chưa dứt, liền chứng kiến một bàn tay phá không mà đến.

Ba!

Thoáng cái quất vào trên mặt của mình, nóng rát giống như muốn xé rách khuôn mặt thành hai nửa.

- Ngươi...

Không có nghĩ đến thuộc hạ này không giúp đỡ trị liệu, ngược lại trực tiếp tát tai, Trung Thanh Vương sắp điên rồi, tức giận gầm lên, nhưng tiếng nói còn không có kết thúc, lại chứng kiến đối phương hung hăng rút xuống.

Ba! Ba! Ba! Ba!

Liên tục mấy tát, khuôn mặt của Trung Thanh Vương lập tức sưng đỏ lên, tròn như bột bánh bao lên men, tràn đầy tơ máu.

- Vương gia, cảm giác khá hơn chút nào không?

Liên tục mấy tát, đã dùng hết toàn lực, Tần quản sự mệt mỏi thở hồng hộc, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua.

- Tốt muội muội ngươi, lão tử muốn giết ngươi... Ánh mắt huyết hồng, Trung Thanh Vương đứng dậy, biểu lộ muốn giết người.

Thanh Nguyên đế quốc đệ nhất Vương gia, thân phận cao như thế, lại có thể bị thuộc hạ của mình, ở trước mặt Hoàng Đế tát, mấu chốt là đánh xong, còn hỏi... tốt hơn chút nào không?

Thật giống như cưỡng gian xong, còn hỏi “thoải mái không”.

Tốt mẹ ngươi a!

Lão tử đánh chết ngươi...

Trung Thanh Vương tức giận sắp nổ.

- Còn chưa khỏe? Vương gia đừng gấp, ta còn có biện pháp tốt hơn...

Ổn định Trung Thanh Vương nổi giận, Tần quản sự cắn răng.

- Biện pháp tốt hơn?

Trung Thanh Vương sửng sốt một chút, đang muốn nói chuyện, liền chứng kiến Tần quản sự đã cỡi giầy, tản ra mùi thối đặc thù, thẳng tắp đập tới khuôn mặt của hắn.

Bành!

Còn chưa kịp phản ứng, cả bộ mặt quay thành bánh quai chèo, lăng không xoay tròn hai vòng, trùng trùng điệp điệp ngã trên mặt đất.

Cái này là Tần quản sự sau khi đánh mặt hiệu quả trị liệu không tốt, tìm người thí nghiệm qua, hiệu quả hết sức rõ ràng, một cước xuống dưới, thì có kỳ cống hiến.
Vốn thuộc về bí pháp, không dám nói cho người khác biết, nếu như Vương gia cũng trúng độc, tự nhiên phải lấy ra.

- Ta giết ngươi...

Nhìn dưới đất rơi vài cái răng, ngửi mùi vị thối hoắc trên mặt, Trung Thanh Vương thật điên rồi.

Để thuộc hạ giải độc, chẳng những không cho dược vật, ngược lại tát tai, quất giày... Quả thực tội không thể thứ cho!

Mãnh liệt đứng dậy, khí tức trên thân như rồng như hổ, hai mắt như điện, hận không thể lập tức xé đối phương thành hai nửa.

Còn chưa kịp động thủ, chợt nghe Hoàng Đế bệ hạ kinh ngạc lên tiếng:

- Trung Thanh Vương, độc của ngươi... giải rồi hả?

- Độc?

Nhịn không được sửng sốt một chút, giống như bị đối phương liên tục công kích, kịch độc mang đến đau đớn, tựa hồ thật giảm bớt, hơn nữa càng ngày càng ít.

- Cái này... Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Cố nén xúc động xé đối phương thành hai nửa, Trung Thanh Vương hỏi.

- Bẩm báo Vương gia, hôm nay ngươi để cho ta đi mang Trương Huyền tới, trong lời nói xuất hiện chút mâu thuẫn, hắn liền lặng lẽ hạ độc ta... Loại độc chất này, ta tìm người xem, không phát hiện được không nói, còn sẽ ăn mòn nội tạng, khiến người ta thống khổ không chịu nổi... Bất quá, hắn nói với ta phương pháp giải độc... là tát tai! Đánh càng tàn nhẫn, hiệu quả trị liệu càng nhanh, vì vậy... thuộc hạ mới cả gan xuất thủ với Vương gia, kính xin Vương gia thứ lỗi!

Tần quản sự ôm quyền, giải thích cặn kẽ một lần.

- Đánh tát giải độc? Còn có loại độc dược này?

Trung Thanh Vương cùng Sở Thiên Hành liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ, biểu lộ như gặp quỷ rồi.

Loại độc chất này, đừng nói chưa thấy qua, nghe cũng không có nghe qua.

- Vâng!

Tần quản sự gật đầu.

- Chế biến ra loại độc dược này, Trương Huyền kia quả thực đáng giận...

Tức giận đến bờ môi run rẩy, Trung Thanh Vương đang muốn tiếp tục nhục mạ, lại cảm thấy thân thể run lên, đau nhức kịch liệt kéo tới.

- Không tốt, lại muốn phát tác... Nhanh, nhanh lên!

Chương 2184: Tần quản sự giải độc phương pháp (2)

Vừa nghĩ tới kịch độc mang đến đau đớn, toàn thân Trung Thanh Vương phát run, vội vàng đi vào trước mặt Tần quản sự, đưa mặt tới, cắn chặt hàm răng, tràn đầy khát vọng:

- Dùng sức!

...

- Quả nhiên có tác dụng...

Vừa đi ra Danh Sư Đường, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Thời điểm cho Trung Thanh Vương uống rượu ngon, liền lặng lẽ lưu lại một đạo ý thức, giấu ở trong cơ thể đối phương, coi như là cường giả Nguyên Thần Cảnh cũng không cách nào phát hiện.

Thời điểm đối phương nhục mạ mình phát động, khiến Thiên Đạo chân khí biến thành kịch độc, tàn sát bừa bãi trong người, nguyên nhân chính là lưu lại chuẩn bị như thế, mới không chút do dự giao cho Hoàng Đế bệ hạ.

Dù sao sinh tử đều ở một ý niệm của mình, mang đi hay không đều không coi vào đâu.

Vốn lưu lại Tần quản sự kia chẳng qua coi là một con cờ sử dụng, không nghĩ có tác dụng gì quá lớn, không nghĩ tới tên này lại có thể tin tưởng phương pháp “đánh mặt trị liệu” của mình...

Như vậy ngược lại làm cho mình giảm đi không ít phiền toái, trước hết để cho Trung Thanh Vương nếm chút khổ sở lại nói.

Ở dưới ý thức của hắn khống chế, tuy phương pháp đánh mặt trị liệu thoạt nhìn có thể chữa trị Thiên Đạo chân khí mang đến ăn mòn, nhưng cũng phải dùng nhiều lần...

Thời điểm đánh “giải độc”, thời điểm không đánh phát tác... chuyện thú vị như vậy, hắn có thể chơi vui vài ngày.

Bất quá, cũng không biết vị Trung Thanh Vương này, có thể chịu bao lâu...

Câu thông đạo ý thức giấu ở trong cơ thể đối phương một lát, Trương Huyền liền không để ý tới nữa, theo sát ở sau lưng Ngô sư, không lâu sau, đi tới một Giao Dịch Tràng thật lớn.

- Đây không phải địa phương của Giám Bảo Sư Công Hội chỗ sao?

Nhìn chung quanh, xác định vị trí, Trương Huyền kỳ quái.

Căn cứ Hình Đường chủ nói, nơi đây hẳn là Giám Bảo Sư Công Hội, thế nào lại là cửa hàng?

- Đặc tính của Giám Bảo Sư Công Hội ngươi cũng rõ ràng, chỉ cần thành lập, chung quanh nhất định sẽ diễn biến thành cửa hàng, cái này là chuyện không có cách nào khác!

Ngô sư cười nói.

- Cũng đúng...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Giám Bảo Sư có thể phân biệt bảo vật là thật hay giả, chức nghiệp đặc thù, Công Hội thành lập, thì có liên tục không ngừng người tới đây xem xét, được giấy chứng nhận, tương đương đã có bảo đảm chất lượng, dễ dàng bán ra, bởi vậy tới nơi này mua đồ, so sánh đi địa phương khác càng nhiều... Dần dà, chung quanh Công Hội liền hình thành thương hội khổng lồ, tạo thành trung tâm mậu dịch.

- Đúng rồi, ngươi nói Phẩm Giám Hội, là chuyện gì xảy ra? Vì sao Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng tới? Trương Huyền hỏi tiếp.

Nếu như chỉ là đánh giá bảo vật, Giám Bảo Sư Công Hội Hội trưởng xuất hiện không kỳ quái, Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng xuất hiện là có ý tứ gì?

- Bảo vật cần đánh giá, là Vô Bi lão nhân hai nghìn năm trước lưu lại một bức tranh chữ.

Ngô sư nói.

- Vô Bi lão nhân?

- Hắn là Thư Họa Sư nổi danh nhất Thanh Nguyên đế quốc từ trước tới nay, thiên phú cực cao, chưa tới ba trăm tuổi, đã đạt đến bát tinh... Chỉ tiếc, vừa mới chúc mừng xong ngày sinh ba trăm tuổi, ở ngày thứ ba liền biến mất vô tung vô ảnh, cụ thể đi địa phương nào, ai cũng không biết! Đoán chừng là bị người hại.

Ngô sư lắc đầu.

- Ba trăm tuổi? Loại tuổi này đối với cường giả Thánh Vực mà nói, không tính lớn, vì sao phải gọi là... Vô Bi lão nhân?

Trương Huyền không hiểu.

Vô luận Hình Đường chủ hay Ngô sư, đều ít nhất vượt qua năm trăm tuổi, ba trăm tuổi... ở Thánh Vực coi như là vô cùng trẻ, xưng hô thế này...

- Sở dĩ tự xưng Vô Bi lão nhân, cùng bản thân trải qua có quan hệ, nghe nói lúc còn trẻ, thiên phú không hiển sơn lộ thủy, mãi cho đến hơn một trăm tám mươi tuổi, Thánh Vực cũng không có đạt tới, vốn tưởng rằng rất nhanh sẽ tử vong, ai ngờ không biết như thế nào đột nhiên thông suốt, thiên phú Thư Họa như quỷ thần phụ thể, ngắn ngủn mười năm, thì đến được thất tinh, mượn cái này tu vi cũng đột phá Thánh Vực... Bởi vì thời điểm đột phá lớn tuổi, thoạt nhìn cực kỳ già nua, vì thế tự cho mình là lão nhân.

Nhớ tới cuộc đời của Thư Họa Đại Tông Sư kia, Ngô sư giải thích.

- Thì ra là thế... Trương Huyền gật đầu.

Tuổi thọ của Hóa Phàm cảnh chỉ khoảng hai trăm năm, một trăm tám mươi tuổi vẫn còn Hóa Phàm, cơ bản liền không cách nào đột phá, bằng chừng ấy tuổi, lại có thể lấy họa nhập đạo, thong dong thành Thánh... Không thể không nói, là một truyền kỳ.

Hai người đang nói chuyện, thì đi vào cửa hàng.

Cửa hàng so với tưởng tượng còn muốn hùng vĩ, bảo vật cái gì cần có đều có, không ít người qua lại ở bên trong, lựa chọn vật phẩm mình cần.

Minh Lý Chi Nhãn chuyển động, Trương Huyền nhìn lướt qua, nhịn không được lắc đầu.

Dù nơi đây có không ít bảo bối, nhưng đều là vô cùng bình thường, đối với cường giả Hóa Phàm có lẽ tác dụng không nhỏ, nhưng với hắn mà nói, căn bản không dùng được.

- Vật phẩm lầu một của cửa hàng, đều là tạp hoá, giá cả không tính quá cao, tới đây mua, hầu như đều mang theo tâm lý đào bảo, có thể đào được tốt nhất, đào không được, cũng sẽ không thua thiệt quá nhiều! Từ lầu hai bắt đầu, rất nhiều bảo vật có giấy giám định của Giám Bảo Sư, dù giá cả hơi cao, nhưng có thể cam đoan, mua không phải là hàng giả!

Ngô sư giới thiệu một chút:

- Trương sư có muốn ở trong cửa hàng đi dạo, tùy tiện nhìn xem hay không?

- Không cần...

Trương Huyền lắc đầu.

Hiện tại hắn thiếu nhất chính là Tinh Nguyên thượng phẩm, mà thứ này, nơi đây khẳng định không có.

Còn dược liệu, khoáng thạch, Sở Thiên Hành đã lấy ra toàn bộ, không cần mua sắm.

Cái gì cũng không thiếu, thì không cần phải loạn chuyển ở chỗ này.

- Vậy thì chúng ta trực tiếp đi lầu năm, Phẩm Giám Hội cử hành ở trên đó...

Ngô sư cười cười, dẫn đường.

Vượt qua đám người, dọc theo thang lầu đi lên lầu năm.

Nơi đây không có địa phương bán bảo vật, mà là một đại sảnh rộng lớn.

Đi thẳng về phía trước, hai người còn không có vào phòng, liền chứng kiến hai người đi tới, nhìn thấy một cái trong đó, Trương Huyền nhịn không được sững sờ.

Không phải người khác, đúng là vị “cố gắng lên” kia, hậu nhân Trương gia... Trương Cửu Tiêu!

Chương 2185: Giống như thực giống như huyễn (1)

Lúc này Trương Cửu Tiêu mặc trường bào màu xanh nhạt, lộ ra cực kỳ nho nhã, trước ngực treo không phải huy chương Danh Sư, mà là Giám Bảo Sư, bảy vì sao lóng lánh tỏa ánh sáng, đại biểu thân phận.

Bên cạnh đi cùng hắn, là một lão giả, bộ dáng hơn sáu mươi tuổi, đồng dạng mang theo huy chương Giám Bảo Sư thất tinh, tu vi dĩ nhiên đạt đến Thánh Vực tứ trọng, khí độ bất phàm.

- Gia hỏa này... Còn là Giám Bảo Sư?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn thấy tận mắt qua Trương Cửu Tiêu lăng không viết chữ, biết rõ ở trên Thư Họa tạo nghệ không thấp, không nghĩ tới giám bảo cũng đạt tới thất tinh.

Không hổ là đệ nhất thiên tài của Thanh Nguyên đế quốc, quả nhiên không có đơn giản như tưởng tượng.

- Mục Hội trưởng, đã lâu không gặp!

Thấy lão giả, Ngô sư cười nghênh đón.

- Ngô Như Phong, không mời ngươi, ngươi sẽ không tới đây gặp ta, có phải sớm đã quên bằng hữu cũ rồi hay không hả?

Lão giả nện cho đối phương một cái, cười mắng.

- Làm sao có thể, ta cũng vừa về không lâu, bận xử lý một ít chuyện...

Ngô sư nói.

- Xem ra vị này hẳn là Giám Bảo Sư Công Hội Hội trưởng rồi...

Nhìn hai người hàn huyên, quan hệ rất quen, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Thân là Giám Bảo Sư thất tinh, lại được Ngô sư xưng “Hội trưởng”, rất dễ dàng đoán ra thân phận.

Đang muốn cẩn thận quan sát vị Hội trưởng này, lại cảm thấy một ánh mắt nhìn chằm chằm tới, Trương Huyền ngẩng đầu, liền thấy Trương Cửu Tiêu nhìn mình, trong mắt mang theo địch ý nhè nhẹ.

Tuy không phải rất mãnh liệt, nhưng tâm cảnh của hắn đạt tới 25.1, có thể so với Danh Sư bát tinh, rất nhẹ nhàng có thể cảm ứng ra.

- Địch ý? Mình chưa đắc tội qua hắn a?

Trương Huyền nghi hoặc.

Hai người chỉ gặp qua một lần, sợ gây ra hiểu lầm, còn chuyên hô “cố gắng lên” cổ vũ, thái độ hữu hảo như thế, không báo đáp coi như xong, mang địch ý... làm gì đó?

- Tại hạ Trương Cửu Tiêu, không biết các hạ xưng hô như thế nào?

Đang cảm khái người tốt khó làm, thanh niên đi vào trước mặt, ôm quyền hỏi.

- Trương Huyền!

- Trương Huyền? Là tân nhiệm Viện trưởng của Hồng Viễn Danh Sư Học Viện? Ta nghe nói qua sự tích của ngươi, là một thiên tài! Nghe được tên, Trương Cửu Tiêu bừng tỉnh đại ngộ:

- Khó trách ở trên tâm cảnh bất phàm như thế, có thể đơn giản thông qua Luyện Tâm Kiều, gánh vác một Học Viện, tâm cảnh không mạnh, hoàn toàn chính xác làm không được!

Lúc trước vẫn muốn biết vị Danh Sư lục tinh kia là ai, giờ phút này mới rút cuộc rõ.

Vị Trương Huyền này có rất nhiều sự tích, hắn nghe nói qua một ít, hoàn toàn chính xác được xưng tụng thiên tài trong thiên tài.

Bất quá, lại thiên tài, cũng chỉ là Danh Sư lục tinh mà thôi, so sánh với hắn, còn xa xa không bằng.

- Là rất nhiều thầy trò của học viện nâng đỡ, có chút cố mà làm, đang định từ chức...

Trương Huyền khoát tay áo.

Viện trưởng Danh Sư học viện, Chương Dẫn Khâu về, hắn đã sớm tính toán từ bỏ, chỉ là mọi người không chịu mà thôi.

- Từ chức? Cũng đúng, ngươi nhỏ tuổi như vậy, thiếu khuyết rèn luyện, trực tiếp làm Viện trưởng Danh Sư Học Viện, hoàn toàn chính xác sẽ để cho Học Viện thanh danh không tốt!

Trương Cửu Tiêu nhẹ gật đầu.

- Ách...

Không nghĩ tới bản thân khiêm tốn, đối phương lại coi thật, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, lập tức mất đi hứng thú trò chuyện với đối phương, đang muốn rời đi, chợt nghe thanh âm của đối phương tiếp tục vang lên.

- Ngô sư có thể mang ngươi tới Phẩm Giám Hội, xem ra cực kỳ coi trọng... Chỉ là không biết, Trương sư có học qua giám bảo không?
- Giám bảo... Hơi học qua một ít!

Trương Huyền gật đầu.

- Không biết đạt đến mấy tinh?

Nghe được học qua, Trương Cửu Tiêu sửng sốt một chút, nhìn qua.

- Hổ thẹn, chỉ có ngũ tinh!

Trương Huyền cười khổ.

So sánh những chức nghiệp khác, thư tịch Giám Bảo Sư rất ít, chỉ đạt tới ngũ tinh, không tính quá cao minh.

- Ngũ tinh? Kỳ thật lấy tuổi của ngươi, cũng xem như không tệ... Nói rõ có thiên phú phương diện này, về sau học tập tốt, vượt qua ta cũng có khả năng!

Nhẹ gật đầu, Trương Cửu Tiêu khẽ nói:

- Giám Bảo Sư ngũ tinh, dựa theo đạo lý là không có tư cách tới thịnh hội này, bất quá, hẳn là Ngô sư cưng chiều, mang ngươi tới đây tăng trưởng kiến thức a!

- Xem như thế đi!

Trương Huyền thuận miệng đáp một tiếng.

- Ân!

Trương Cửu Tiêu nói:

- Lần này đánh giá đại hội, mời không ít cường giả tới, đều là nhân vật lĩnh quân của một phương chức nghiệp, đến lúc đó, có thể sẽ lấy ra không ít bảo vật, ta và ngươi nhận thức cũng coi như có duyên, lại nói đều họ Trương, như vậy đi, một lát nữa đi theo đằng sau ta, nếu có cái gì không biết, hoặc xem không hiểu, có thể trực tiếp hỏi, tất cả mọi người là Danh Sư, chỉ điểm ngươi vài câu, thuận tiện tăng lên cho ngươi một ít tri thức giám bảo, là nên phải! Có lẽ sau lần này, bừng tỉnh đại ngộ, thừa cơ trùng kích Giám Bảo Sư lục tinh cũng chưa biết chừng.

- Làm phiền rồi!

Trương Huyền gật đầu.

- Không cần khách khí! Mặc dù ta là Danh Sư, nhưng ở trên chức nghiệp giám bảo, cũng hạ xuống công phu thật lớn, ở Thanh Nguyên đế quốc Giám Bảo Sư Công Hội, tính là có chút danh khí, vẫn còn có chút thể diện!

Thần sắc của Trương Cửu Tiêu hờ hững, trong giọng nói để lộ ra ngạo khí.

Lúc trước xông Luyện Tâm Kiều, bị vị trước mắt này đả kích, hiện tại hòa nhau một thành, ý niệm trong đầu thông suốt, khoan khoái dễ chịu không nói ra được.

- Ân...

Trương Huyền gật đầu, đang muốn nói tiếp, liền thấy Ngô sư cùng Mục Hội trưởng đồng loạt nhìn lại, người sau tràn đầy vui vẻ:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau