THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2171 - Chương 2175

Chương 2171: Tin tức của Lạc Nhược Hi (1)

Nữ nhân xinh đẹp gặp qua không ít, hơn nữa vừa rồi còn có hai cái thổ lộ... Chỉ là, chưa thấy qua cối xay lớn như vậy... Quả thực có thể dùng làm xe lu.

- Được rồi!

Trương Huyền lười để ý đến, cũng không có gì phải tức giận, tìm người hỏi thăm chỗ ở của Ngô sư, nhấc chân đi tới.

Rời đi không xa, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, vội vàng đi về phía trước.

- Mộc sư!

Một bóng người xuất hiện ở trước mắt, không phải người khác, đúng là Mộc Viên Mộc sư!

Sau khi rời Khâu Ngô Cung, hắn liền trở về Phong Hào Đế Quốc, đáp ứng Ngô sư tới Danh Sư Đường, là định thuận tiện tìm vị này, không nghĩ tới vừa vặn đụng phải.

- Sư thúc...

Thấy là hắn, Mộc sư ôm quyền.

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhìn qua:

- Ngươi đột phá đến Thánh Vực tứ trọng rồi hả?

Lúc trước Mộc sư chỉ là Thánh Vực tam trọng, trong cơ thể có lực lượng Kim thuộc tính áp chế, một mực không cách nào đột phá, chỉ có thể duy trì ở trong thất tinh, không nghĩ tới hơn một tháng không gặp, vậy mà đột phá gông cùm xiềng xích, đạt đến Nguyên Thần Cảnh.

- Đúng vậy, nhờ có Dương sư chỉ điểm, mới có hôm nay...

Mộc sư lộ ra vẻ cảm kích nồng đậm.

Ban đầu ở Hồng Viễn Thành, gặp được Dương sư, được chỉ điểm, lúc này mới có hôm nay, nếu không cả đời sẽ đều bị vây ở tam trọng, không cách nào đi ra.

- Không biết... Dương sư có tới Đế Đô không? Ta muốn bái phỏng một chút!

Hàn huyên vài câu, Mộc sư hỏi.

Vị ân nhân này, khiến hắn đi ra tâm lý oán hận, càng hóa giải lực lượng Kim thuộc tính trong cơ thể, có thể đột phá, vẫn muốn tìm cơ hội nói một tiếng cảm tạ, chỉ bất quá đối phương thần long kiến thủ bất kiến vĩ, lần ấy từ biệt, hầu như không có gặp qua.

- Lão sư hành tung phiêu hốt, đều là hắn tìm ta, coi như là ta, cũng không liên lạc được...

Trương Huyền lắc đầu.

Cái thân phận Dương Huyền này, chỉ là một bối cảnh khiến người ta kiêng kị, nếu không hắn vô duyên vô cớ tiến bộ nhanh như vậy, chắc là sẽ bị người ngấp nghé, thậm chí gây chuyện không tốt, còn sẽ bị bắt đi nghiên cứu... Nhưng có vị này tọa trấn, liền không giống, vô luận người nào muốn động thủ, đều phải suy nghĩ thoáng cái, đắc tội một vị có khả năng vượt qua Danh Sư bát tinh, có đáng giá hay không.

Dù sao, loại Danh Sư cấp bậc này, không chỉ thực lực mạnh, càng trọng yếu là, sau lưng còn có chức nghiệp thứ nhất làm chỗ dựa.

Dám đắc tội, thì có thể đối mặt khả năng bị tiêu diệt.

Vu Hồn Sư cường đại không, đáng tiếc, ở trước mặt Danh Sư Đường, như trước đơn giản bị nghiền nát.

Nếu là bối cảnh, tự nhiên không có khả năng thường xuyên lấy ra khoe người, nếu không loại Danh Sư cấp bậc này liền không đáng tiền, bị người phát hiện sơ hở.
- Ta còn nghĩ có thể ở trước khi đi, gặp Dương sư một lần, tự mình nói lời cảm tạ, xem ra... không có cơ hội rồi!

Mộc sư cười khổ lắc đầu.

- Trước khi đi? Mộc sư muốn đi đâu?

Trương Huyền kỳ quái.

Hắn chính là Danh Sư của Thanh Nguyên Phong Hào Đế Quốc, muốn đi đâu?

- Ta khôi phục thực lực, Kim thuộc tính trong cơ thể tiêu trừ, nhớ tới lúc trước Dương sư nói, vì vậy quyết định... trở lại Mộc gia, mặc kệ đối phương xử trí như thế nào, cũng thản nhiên tiếp nhận!

Ánh mắt Mộc sư tràn đầy kiên định.

Trương Huyền giật mình.

Vị Mộc Viên này, là người Thánh Nhân quý tộc Mộc gia, bởi vì ưa thích một nữ tử, để lộ công pháp, bị trục xuất gia tộc, lưu lạc đến nơi đây.

- Đúng vậy! Lá rụng về cội, ta cũng muốn đi trở về, không thể một mực phiêu bạt! Dù không được tha thứ, cuối cùng chết ở chỗ đó, cũng tốt hơn một mực lưu lạc ở bên ngoài!

Mộc sư gật đầu.

Trương Huyền trầm mặc.

Hắn chưa từng có gia tộc, cũng không có trải qua gia tộc, nên không biết loại tình cảm này.

Bất quá, có thể từ trong mắt đối phương, nhìn ra mùi vị quyết tuyệt, tựa hồ coi như Mộc gia xử tử, cũng cam tâm tình nguyện.

- Ta không muốn một mực làm... Đào binh!
Mộc sư cười khổ.

- Đào binh?

- Đúng vậy! Trái gia tộc quy định, tự tiện hành động, chính là đào binh! Tuy lúc ấy không cảm thấy gì, nhưng từ khi rời gia tộc, không có một ngày không hối hận...

Mộc sư lắc đầu.

Nhìn biểu lộ của đối phương, Trương Huyền không biết mở miệng khuyên can như thế nào.

- Trương sư, ta biết rõ ngươi thích Lạc sư, nhưng phải sớm khuyên ngươi vài câu!

Mộc sư nhìn qua.

Vị Trương sư trước mắt này, quan hệ cùng Lạc sư, hắn nhìn ở trong mắt, biết rất rõ ràng.

- Mời nói!

Thần thái của Trương Huyền cung kính.

- Thân phận chuẩn xác của Lạc sư, ta cũng không rõ ràng, bất quá hẳn là cùng Thánh Nhân Lạc gia có liên quan thật lớn... Nếu thật là vị tiểu công chúa kia, trừ khi Dương sư tự mình xuất thủ, nếu không, muốn cưới nàng, khẳng định không dễ dàng như vậy!

Mộc sư nói.

- Ngươi cũng không rõ ràng thân phận của nàng?

Trương Huyền sững sờ.

Lạc sư là vị trước mắt này đưa đến Hồng Viễn học viện, vốn tưởng rằng biết nàng rất nhiều, không nghĩ tới, lại có thể nói như vậy.

- Đúng vậy, ta đã rất nhiều năm không có rời Thanh Nguyên thành, càng rất nhiều năm không có trở về Thánh Nhân quý tộc, không ít chuyện không rõ ràng. Bất quá, Lạc sư trẻ tuổi như vậy, thực lực liền vượt xa ta, hẳn là vị tiểu thiên tài kia của Lạc gia! Không chỉ khống chế bảo vật quan trọng nhất của Lạc gia, còn là huyết mạch tinh thuần nhất... Loại người này, là không thể nào tùy tiện gả cho ngoại nhân!

Mộc sư lắc đầu.

- Ta biết rõ!

Trương Huyền thở dài.

Hắn nghe Hàn Hội trưởng cùng Ngô sư thông báo qua rồi.

Biết rõ muốn lấy Lạc sư rất khó.

Bất quá, hắn không quan tâm.

Thân là Thiên Nhận Danh Sư cùng Thiên Nhận Thánh Giả, có tự tin cùng quyết đoán này.

Quản hắn là ai, dám ngăn trở... nghiền ép là được!

Chương 2172: Tin tức của Lạc Nhược Hi (2)

- Biết rõ là tốt rồi, ta khuyên ngươi, chỉ có một câu: Ngàn vạn lần đừng để cho nàng... hối hận!

Mộc sư nói.

- Hối hận?

Trong lòng Trương Huyền rùng mình.

Lúc trước hắn còn nghĩ, nếu như Lạc gia thật không đồng ý, chờ thực lực mạnh, hoàn toàn có thể cướp người đi, dám phản kháng, trực tiếp nghiền ép... Nghe được khẩu khí của đối phương, cùng chứng kiến kinh nghiệm của hắn, biết rõ làm như vậy, tuy có thể để Lạc Nhược Hi cùng mình chung một chỗ, nhưng chỉ sợ sẽ khiến nàng hối hận cả đời.

Cũng đúng.

Nàng vừa ra đời liền được toàn gia tộc chiếu cố cùng yêu thương, sớm đã có cảm xúc thâm hậu với gia tộc, chỉ vì yêu mình, khiến nàng cùng gia tộc náo tách ra mà nói, chỉ sợ thật sẽ khiến nàng hối hận một đời.

- Yên tâm đi, ta sẽ quang minh chính đại lấy nàng, không khiến nàng khó xử...

Nắm đấm xiết chặt, trong lòng Trương Huyền hạ quyết định.

Muốn đối phương không đối nghịch gia tộc, chỉ có một biện pháp, đó chính là... Nỗ lực để Thánh Nhân Lạc gia thừa nhận mình!

Chỉ có như vậy, mới không khiến Nhược Hi khó xử.

- Ngươi biết là tốt rồi...

Thấy vị trước mắt này đã có quyết định, Mộc sư nhẹ gật đầu, không nói thêm lời.

- Đúng rồi, Mộc sư, Nhược Hi nàng... Nói có việc phải ly khai, ngươi có biết nàng đi đâu không? Thánh Nhân Lạc gia này, đến cùng ở địa phương nào?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Lạc Nhược Hi đi rất vội vàng, không nói đi đâu, càng không nói mình đi nơi nào tìm, nếu như Mộc sư cũng xuất thân Thánh Nhân quý tộc, nên biết một ít.

- Thánh Nhân Lạc gia ở Thánh thành Khúc Phụ... Bất quá, ta cho rằng nàng hẳn là không có về gia tộc, mà là đi Thánh Tử Điện!

Chần chừ một chút, Mộc sư nói.

- Thánh Tử Điện?

Trương Huyền nhíu mày.

- Ân, Thánh Tử Điện, là nơi tập hợp người trẻ tuổi có thiên phú trong thiên hạ, mà sáng lập, có thể đi vào trong đó, hầu như đều là hậu nhân của Thánh Nhân quý tộc, là tuyệt thế thiên tài cao cấp nhất trên đại lục! Ta nghe qua tin tức, vị tiểu công chúa Lạc gia kia, kỳ thật chính là đệ tử của Thánh Tử Điện, bởi vì chuyện kia mà không vui, mới trốn đi, không biết tung tích!

Suy nghĩ một chút, Mộc sư nói.

- Đệ tử của Thánh Tử Điện?

Trương Huyền khiếp sợ.

Tuy không biết thực lực chân chính của Lạc Nhược Hi, nhưng nàng nhẹ nhõm đột phá giam cầm của Thiên Diệp Vương, dĩ nhiên vượt ra khỏi khả năng suy nghĩ.

Thực lực như thế, chỉ là đệ tử...
Nơi này không khỏi thật đáng sợ đi!

- Thánh Tử Điện, là địa phương bồi dưỡng Thánh tử, Danh Sư Đường Đường chủ khoá trước, cùng gia chủ các đại gia tộc, hầu như đều xuất từ nơi đây! Trương sư, nếu quả thật muốn cho Lạc gia thừa nhận ngươi, hơn nữa thuận lý thành chương lấy Lạc sư, tốt nhất có thể đi vào nơi đây, hơn nữa từ trong mọi người trổ hết tài năng... như vậy coi như không có bối cảnh gia tộc, cũng không ai dám khinh thường!

Mộc sư nói tiếp.

Trương Huyền gật đầu.

Tuy người người đều biết, phía sau hắn có “Dương sư”, thân thế không đơn giản, nhưng mà hắn tự mình biết xảy ra chuyện gì.

“Dương sư” là giả, nếu quả thật muốn quang minh chính đại cưới Lạc Nhược Hi, khẳng định cầm không ra.

Ở địa phương nhỏ tiểu đả tiểu nháo, giả vờ giả vịt, người khác nhìn không ra, gặp được Danh Sư chính thức, khẳng định thoáng cái sẽ lộ, gây chuyện không tốt, chết cũng không biết chết như thế nào.

Nếu quả thật có Thánh Tử Điện, hơn nữa có thể đi vào mà nói, tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất.

Đương nhiên, để hắn động tâm nhất chính là, có thể sớm đi tìm Lạc Nhược Hi...

Vừa nói yêu thương, đừng nói lâu như vậy không gặp, coi như một ngày không gặp, cũng trắng đêm tưởng niệm.

- Không biết... làm sao đi vào Thánh Tử Điện kia?

Trương Huyền hỏi.

- Thánh Tử Điện, hàng năm trung tuần tháng chín khai giảng, đều tuyển nhận đệ tử mới, Danh Sư Đường của Phong Hào Đế Quốc, đều có một danh ngạch, nếu như có thể được... tự nhiên có thể đi vào!

Mộc sư gật đầu.

- Trung tuần tháng chín... Vẫn chưa tới hai tháng?
Lông mi Trương Huyền nhảy dựng.

Hắn tới thế giới này đã gần một năm.

Thời điểm tới, vừa mới khai giảng, nói cách khác... cách khai giảng đã chưa đủ hai tháng.

- Đúng vậy, chưa đủ hai tháng, chuẩn xác mà nói, là một tháng mười bảy ngày!

Mộc sư đáp.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày:

- Vậy không biết... Muốn được danh ngạch này, đối với thực lực cùng cấp bậc Danh Sư có yêu cầu hay không?

Nếu là thiên tài cao cấp nhất của toàn bộ Đại Lục tập trung, tự nhiên không có khả năng tùy tiện người nào cũng có thể đi vào, khẳng định có điều kiện tiên quyết cùng yêu cầu.

- Tự nhiên có!

Mộc sư nhẹ gật đầu:

- Trước ba mươi tuổi, thấp nhất trở thành Danh Sư Thất tinh trung phẩm, tu vi kém cỏi nhất cũng phải đạt tới Thai Anh Cảnh!

Mộc sư nói.

- Thất tinh trung phẩm...

Trương Huyền gật đầu.

Hắn bây giờ cách Thai Anh Cảnh chỉ kém một tia, chỉ cần tìm được Thiên Đạo công pháp cùng Tinh Nguyên thượng phẩm, hẳn là vô cùng dễ dàng đột phá.

Vấn đề không lớn.

- Bất quá... danh ngạch của Danh Sư Đường chúng ta, không sai biệt lắm định rồi, là Cẩu đường chủ tự mình làm... Ta sợ Trương sư ngươi chưa hẳn có thể lấy được!

Dừng lại một chút, Mộc sư nhíu mày.

- Không sai biệt lắm định rồi? Ai?

Còn nghĩ nắm bắt danh ngạch tới tay, không nghĩ tới đã định rồi, sắc mặt Trương Huyền trầm xuống, đột nhiên một bóng người từ trong đầu xông ra, nhịn không được mở miệng.

- Chẳng lẽ ngươi nói chính là vị... Trương Cửu Tiêu kia?

Mộc sư gật đầu:

- Đúng vậy, đúng là hắn, nếu đoán không sai, hẳn là đời sau của Thánh Nhân Trương gia!

Chương 2173: Luyện Tâm Kiều (1)

- Thánh Nhân Trương gia?

Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Lúc trước Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng đã nói với hắn, vị tiểu công chúa kia của Lạc gia cùng một Thánh Nhân quý tộc có hôn ước... Mà gia tộc này, chính là Thánh Nhân Trương gia.

Nguyên nhân chính là như thế, vừa nghe đến cái tên này, trong lòng liền không thoải mái.

Chuyện khác có thể làm được Tâm Như Chỉ Thủy, gợn sóng không sinh, nhưng ở trong chuyện này, tuyệt đối làm không được.

Nếu không, lúc trước cũng không đến mức nghe được Phùng Huân thổ lộ, liền đập hắn hai trận rồi.

- Không sai! Bất quá ta cũng chỉ là suy đoán, trên thực tế không cách nào xác định.

Mộc sư gật đầu.

- Không đúng!

Trương Huyền chần chừ nói:

- Nếu như Thánh Tử Điện này đã dung nạp hậu nhân Thánh Nhân quý tộc, người của Trương gia hẳn có thể trực tiếp đi vào, vì sao chạy đến Thanh Nguyên đế quốc đoạt danh ngạch?

- Thánh Tử Điện đối với Thánh Nhân quý tộc, hoàn toàn chính xác ưu ái, Phong Hào Đế Quốc Danh Sư Đường bình thường chỉ có một danh ngạch, mà một Thánh Nhân quý tộc, thấp nhất cũng có mười cái. Tồn tại giống như Trương gia, chỉ sợ hàng năm có thể bắt được ít nhất 30...

Mộc sư nhẹ gật đầu, tiếp tục nói:

- Bất quá, đối với loại đại gia tộc này, 30 danh ngạch, không có khả năng bao hàm tất cả thiên tài, nhiều nhất chỉ có thể cam đoan đệ tử hạch tâm huyết mạch tinh thuần có thể đi vào, mà đối với những đệ tử chi thứ, liền không có cơ hội...

- Vì vậy những người này, bình thường đều phân tán đến Phong Hào Đế Quốc cấp dưới, tranh thủ danh ngạch, một khi đi vào Thánh Tử Điện, có thể được tài nguyên tốt nhất cùng truyền thừa ưu tú nhất, đối với chi thứ của đại gia tộc mà nói, tuyệt đối là cơ hội cải biến vận mạng, không ai sẽ buông tha...

- Vậy bọn họ sẽ tới nơi đây? Có bọn họ, thiên tài của Phong Hào Đế Quốc chẳng phải liền không còn cơ hội?

Trương Huyền không vui.

Một Phong Hào Đế Quốc chỉ có một danh ngạch, đối phương chạy tới chiếm, người trước chẳng phải liền mất đi?

- Mạnh được yếu thua, đây cũng là chuyện không có cách nào, nếu như thiên tài của Phong Hào Đế Quốc có thể vượt qua hắn, đối phương cũng không dám xằng bậy, nhưng mà không vượt qua, chỉ có thể trơ mắt nhìn danh ngạch bị cướp.

Mộc sư lắc đầu.

Vô luận ở địa phương nào, chỉ cần có Danh Sư Đường, coi như là Thánh Nhân quý tộc cũng không dám quá phận.

Nhưng mà thiên tài của ngươi không bằng ta, vậy ngượng ngùng.
Thánh Tử Điện chỉ cần người mạnh nhất, không bằng người khác, chính là không bằng, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

- Điều này cũng đúng...

Trương Huyền gật đầu.

Thật giống như Chiến Sư Đường tuyển chọn, đệ tử Hồng Viễn Đế Quốc bọn hắn, sức chiến đấu cường đại, tự nhiên toàn bộ được chọn, ba Học Viện khác, chỉ có thể khôn sống mống chết, vốn rất nhiều người có hy vọng, liền không có tư cách rồi.

Tu luyện chính là tàn khốc như vậy.

Bất quá, có Danh Sư Đường, rất nhiều quy tắc rất công bằng, coi như là thân phận bình thường, chỉ cần có đầy đủ thiên phú, cũng có thể ra mặt, tựa như hắn... Bất quá là một cô nhi ở Thiên Huyền Vương quốc mà thôi, lại bằng vào cố gắng của mình, từng bước một đi cho tới bây giờ, thậm chí còn thành Viện trưởng Danh Sư học viện.

- Vị Trương Cửu Tiêu này, dù chỉ là Trương gia chi thứ, nhưng mà thiên phú hoàn toàn chính xác vô cùng đáng sợ, năm nay vừa mới hai mươi bảy tuổi, dĩ nhiên đạt đến Danh Sư thất tinh trung phẩm, Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, nghiền ép tất cả Danh Sư của Danh Sư Đường Thanh Nguyên đế quốc, tự nhiên không hề nghi ngờ liền có được danh ngạch.

Mộc sư cảm khái:

- Kỳ thật chi thứ của đại gia tộc địa vị cũng không cao, có thể hưởng dụng tài nguyên không nhiều, bằng chừng ấy tuổi, có thể đạt tới loại thực lực này, ném đi một phần năng lực huyết mạch, thiên phú cùng nỗ lực cũng làm cho người không thể không phục.

- Ân!

Trương Huyền cảm động lây.

Đúng là như thế, dù người có thiên phú, nếu như không nỗ lực, cũng đều là uổng công.

Thật giống như hắn, vất vả khổ cực tu luyện tiếp cận một năm, cũng mới đạt tới loại thực lực này, trong đó chua xót một lời khó nói hết, ngoại nhân làm sao biết. - Thánh Tử Điện ta khẳng định phải đi, nên làm sao mới có thể được danh ngạch này?

Trương Huyền nhìn qua.

Nếu như Lạc Nhược Hi ở Thánh Tử Điện, như vậy hắn khẳng định phải đi, không cần biết dùng phương thức gì, cũng nhất định phải được danh ngạch.

- Chỉ có một cơ hội, 20 ngày sau, Thánh Tử Điện sẽ chuyên môn phái Tiếp Dẫn Sứ Giả tới, tiếp dẫn thiên tài tiến về trước, nếu như trước đó, thực lực của ngươi có thể đạt tới Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, thuận lợi trở thành Danh Sư thất tinh, các hạng thiên phú đều vượt qua Trương Cửu Tiêu, tự nhiên có thể đạt được tư cách, ta biết rõ thời gian có thể sẽ có chút gấp gáp, nhưng mà không có lựa chọn khác...

Mộc sư nói.

- 20 ngày?

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Tốt!

Nếu như chỉ là hai ba ngày, khả năng còn có chút gấp, 20 ngày với hắn mà nói tuyệt đối đủ rồi.

- Tốt?

Mộc sư nghi hoặc nhìn lại:

- Ta nhớ được không sai, thực lực của ngươi hẳn là chỉ có Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, cách tam trọng còn có trọn vẹn hai đại cấp...

- A, đêm qua không cẩn thận đột phá Thánh Vực nhị trọng đỉnh phong rồi!

Trương Huyền cười cười.

Hắn không có tận lực biểu hiện ra tu vi, coi như là Mộc sư cũng nhìn không thấu, lúc này nói xong, khẽ tiết lộ một tia khí tức.

- Không cẩn thận? Thánh Vực nhị trọng... Đỉnh phong?

Khóe miệng Mộc sư co lại, một hơi dấu ở ngực, cả buổi mới trì hoãn được, nhịn không được cảm khái:

- Thiên phú của Trương sư quả nhiên lợi hại!

Thời điểm ở Khâu Ngô Cung, đối phương vẫn chỉ là Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, một tháng liền gia tăng lên một cái đại, tốc độ tiến bộ cực nhanh, quả thực nghe rợn cả người.

- Bất quá chỉ như vậy mà nói, chỉ sợ còn chưa đủ... Không nói trước Thánh Vực tam trọng Thai Anh Cảnh, cùng Thần Thức Cảnh có bất đồng thật lớn, còn cần Linh Hồn cùng Nguyên Thai hoàn mỹ dung hợp, mặc dù có thiên phú, chỉ sợ cũng cần tiêu phí mấy năm mới có thể hoàn thành.

Chương 2174: Luyện Tâm Kiều (2)

Mộc sư cũng không xem trọng.

Tu vi đạt tới Thánh Vực, nhất tầng nhất trọng thiên, coi như là người thiên phú tuyệt hảo, cũng không biết tiêu phí bao nhiêu thời gian mới có thể tiến bộ, muốn ở trong 20 ngày đột phá, nói thật... Có chút ép buộc.

- Mấu chốt nhất là, Trương Cửu Tiêu cũng không phải Thánh Vực tam trọng đỉnh phong bình thường, mà là tích lũy vô cùng hùng hậu, có thể vượt cấp chiến đấu, cường giả tứ trọng bình thường cũng rất khó thắng được, coi như là ta, đã đột phá, muốn thắng được cũng chỉ là 5-5...

Mộc sư cảm khái.

Hắn đã từng là đệ tử hạch tâm của Mộc gia, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể bởi vì để lộ công pháp mà bị trục xuất gia tộc, đột phá đến tứ trọng, mới có thể cùng đối phương tam trọng đỉnh phong lực lượng ngang nhau, đủ thấy đáng sợ.

- Ngươi cùng hắn 5-5?

Trương Huyền nhíu mày:

- Mộc sư, có thể kiểm tra thực lực của ta một chút không?

- Khảo thí?

Biết rõ ý của hắn, Mộc sư cười cười, mang theo hắn đi tới một chỗ luyện võ trường của Danh Sư Đường, hai tay giao nhau ở trước ngực, dưới chân bất đinh bất bát (*không khép không hở):

- Ngươi có thể xuất thủ, hôm qua mới vừa đột phá, hẳn là tu vi còn không có triệt để củng cố, yên tâm đi, ta không dùng toàn lực, chỉ cho ngươi nhận thức thoáng cái, cường giả Nguyên Thần Cảnh đáng sợ...

Vù vù!

Mộc sư lời còn chưa dứt, liền chứng kiến một thân ảnh đột ngột xuất hiện trước mắt, ngay sau đó một nắm đấm thẳng tắp đập tới ngực.

- Hả?

Không nghĩ tới vị này tốc độ nhanh như vậy, lông mi nhịn không được nhảy lên, lực lượng toàn thân Mộc sư tập trung lại, đang định đối kháng, lại cảm thấy một cỗ lực lượng áp bách Linh Hồn phô thiên cái địa tập kích đến.

Bành!

Còn chưa kịp phản ứng, cả người lập tức bay ngược ra ngoài, thẳng tắp bay ra luyện võ trường, lưng trùng trùng điệp điệp dán ở trên vách tường, phun máu tươi từng ngụm từng ngụm.

Ngay sau đó, bên tai vang lên thanh âm tràn đầy áy náy:

- Ngại ngùng, Mộc sư, ngươi có khỏe không? Vừa rồi ta đã vô cùng khắc chế, chỉ dùng một phần năm lực lượng...

- Phốc!

Sắc mặt trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, Mộc sư thiếu chút nữa hôn mê ngay tại chỗ.

Vừa rồi trong nháy mắt, hắn thật hoài nghi mình là đối mặt Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, mà không phải nhị trọng.

Loại thực lực này coi như là năm cái hắn, cũng không phải đối thủ. Vội vã gỡ Mộc sư từ trên tường xuống, vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy áy náy, đồng thời mang theo nghi hoặc:

- Ngươi nói vị Danh Sư Trương Cửu Tiêu kia, cũng chỉ có chút thực lực ấy?

- Khục khục!

Lần nữa ho ra một ngụm máu tươi, sắc mặt Mộc sư đỏ bừng.

Tuy công pháp Mộc gia không am hiểu chiến đấu, nhưng mà dù sao hắn cũng từng nhận được đệ tử hạch tâm chân truyền, sức chiến đấu so sánh đồng cấp cường đại hơn không ít... Kết quả không nghĩ tới ngay cả một quyền cũng không chống đỡ được, đã bị đánh lên tường.

Ngẫm lại cũng tràn đầy bực bội.

- Trên thực tế, thực lực của Trương Cửu Tiêu, so với ta hơi mạnh mẽ hơn một ít... Bất quá, sức chiến đấu như ngươi, coi như không có đột phá, hẳn cũng đủ rồi!

Qua nửa ngày mới khôi phục nguyên khí, Mộc sư có chút lúng túng nói.

Chỉ là Thánh Vực nhị trọng liền cường đại như thế, một khi đột phá, coi như Trương Cửu Tiêu là đệ tử Trương gia, chỉ sợ cũng rất khó chống chọi.

- Ngoại trừ có yêu cầu với thực lực cùng cấp bậc Danh Sư, Thánh Tử Điện còn cần tiến hành dạng khảo hạch gì nữa không? Không bằng Mộc sư tiếp tục giúp ta luyện đi...

Trương Huyền nói.

- Không cần!

Mộc sư vội vàng lắc đầu. Thử tu vi một chút, thiếu chút nữa ngủm, hắn sợ tiếp tục nữa, Tâm Ma sinh sôi, vừa mới khôi phục tự tin sẽ tan rã lần nữa.

- Ngươi bây giờ phải nhanh khảo hạch Danh Sư thất tinh, Thánh Tử Điện yêu cầu thấp nhất, cần đạt tới cấp bậc này... Làm không được, coi như là sức chiến đấu mạnh hơn nữa, cũng không có cách nào!

Trương Huyền gật đầu.

Hai ngày này mục tiêu lớn nhất của hắn, chính là khảo hạch Danh Sư thất tinh.

Coi như không cần đối phương nói, cũng sẽ nỗ lực.

- Nên nói ta đây cũng nói đã xong, ta còn muốn chạy đi, như vậy cáo từ.

Bàn giao xong Mộc sư không nói thêm lời, xoay người vội vã rời đi.

Nói thật, cùng gia hỏa này chung đụng thời gian càng dài, bị đả kích càng nhiều, thực sợ thật vất vả tích góp chút lòng tin, sẽ tan thành mây khói.

- Ách...

Không nghĩ tới Mộc sư nói đi là đi, không dây dưa dài dòng chút nào, Trương Huyền lắc đầu, đi ra luyện võ trường, tiếp tục đi đến chỗ ở của Ngô sư.

- Trương sư, cố gắng lên!

- Trương sư, chúng ta tin tưởng ngươi, khẳng định có thể sáng chế ra kỷ lục mới...

Mới đi không xa, chợt nghe tiếng thét chói tai liên tiếp.

Xuyên qua dòng người, Trương Huyền nhìn sang, sau đó chứng kiến một cái cầu đá thật dài xuất hiện ở trước mắt.

Một người đang đứng ở trên cầu đá, trên đầu ứa ra mồ hôi, tựa hồ đang đau khổ kiên trì.

Đúng là vị hậu nhân Trương gia kia, Trương Cửu Tiêu.

- Cái này là đang làm gì đó?

Vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy kỳ quái.

- Xông Luyện Tâm Kiều!

Cách đó không xa một Danh Sư mở miệng.

Chương 2175: Cố gắng lên! (1)

- Luyện Tâm Kiều?

Trương Huyền không hiểu, quay đầu nhìn sang, nói chuyện chính là một Danh Sư lục tinh tương đương hắn.

Đại khái chừng bốn mươi tuổi, vẻ mặt tang thương.

- Trương sư trẻ tuổi như vậy thì có loại thực lực này, bởi vì thực lực gia tăng quá nhanh, tâm cảnh liền biến thành sơ hở lớn nhất, bởi vậy, Cẩu đường chủ bảo hắn ma luyện thật tốt, lần này vừa rèn luyện về, liền định kiểm tra một chút, tranh thủ đột phá ghi chép lúc trước.

Danh Sư lục tinh giải thích.

Trương Cửu Tiêu chưa đủ ba mươi, liền có được thực lực Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, cấp bậc Danh Sư càng đạt đến thất tinh, bởi vì xuất thân Thánh Nhân Trương gia, các phương diện khác đều không chê vào đâu được, chỉ có tâm cảnh là khuyết điểm lớn nhất.

Nguyên nhân chính là như thế, những ngày này hắn nỗ lực tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá.

- Khục khục, ta hỏi chính là Luyện Tâm Kiều...

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn kỳ quái chính là Luyện Tâm Kiều là cái gì?

Đối với Trương Cửu Tiêu kia, ở đâu mạnh ở đâu yếu, hắn không quan tâm.

Về sau thật muốn tỷ thí, nghiền ép là được, một quyền chưa đủ liền hai quyền... Không cần thiết sớm đi nghiên cứu năng lực mạnh yếu của đối phương.

- Luyện Tâm Kiều là một Pháp bảo đặc thù, đi vào trong đó, phải thừa nhận áp lực thực lớn, có thể khảo nghiệm tâm cảnh, tinh thần hơi chút yếu sẽ không kiên trì nổi. Cả cây cầu tổng cộng mười khắc độ, Danh Sư thất tinh đỉnh phong cũng khó đi đến cuối. Lúc trước Trương sư cũng chỉ đi bốn bậc, lần này vừa về liền muốn kiểm tra một chút, xem có tiến bộ hay không.

Danh Sư lục tinh kỳ quái liếc nhìn Trương Huyền, bất quá vẫn giải thích cặn kẽ.

Danh Sư ở Thanh Nguyên đế quốc, không biết Luyện Tâm Kiều hầu như không có, người trước mắt này, không quan tâm xông cửa là ai, không kinh ngạc đệ nhất thiên tài, lại quan tâm một cây cầu... Ngẫm lại cũng làm hắn im lặng.

- Bốn khắc độ?

- Chớ xem thường bốn cái, ghi chép ba mươi tuổi trở xuống của Luyện Tâm Kiều, là Diệp sư ở hai nghìn năm trước lưu lại, hắn cũng không quá đáng kiên trì ba khắc độ mà thôi! Trương sư, có thể kiên trì bốn cái đã rất mạnh rồi... Bất quá, yêu cầu của Cẩu đường chủ với hắn cực cao, cảm thấy còn chưa đủ, nên hắn mới vất vả ma luyện!

Danh Sư lục tinh nói.

- A! Trương Huyền đáp một tiếng.

- Ngươi không khiếp sợ?

Thấy biểu lộ của thanh niên này giống như không có việc gì, Danh Sư lục tinh nghẹn có chút khó chịu, nhịn không được hỏi.

Đổi lại người khác, nghe được thành tích huy hoàng như thế, hẳn là đã sớm kinh ngạc, nhưng gia hỏa trước mắt này... Một chút cảm giác cũng không có, là thật không hiểu, hay ngu ngốc?

- Khiếp sợ? Tại sao phải khiếp sợ? Ngươi không nói có mười khắc độ sao? Mới qua bốn cái... Cho dù có tăng tiến, cũng không quá đáng là năm, sáu cái, không phải là cách viên mãn còn có khoảng cách rất lớn sao?

Trương Huyền lắc đầu.

Tâm cảnh... nói thật, hắn không có tu luyện qua, chân tâm nhận thức không đến khảo hạch Luyện Tâm Kiều khó khăn cùng thống khổ.

Cái gì bốn khắc độ, năm khắc độ, hoàn toàn không có khái niệm, ngay cả khái niệm cũng không có, nói gì tới kinh ngạc?

- Ngươi...

Nghe nói như thế, thân thể Danh Sư lục tinh nhoáng một cái, thiếu chút nữa hộc máu ngay tại chỗ, nhịn không được giải thích cặn kẽ.
- Luyện Tâm Kiều, Danh Sư thất tinh đỉnh phong cũng rất khó đi đến cuối... Nói cách khác, cường giả Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong cũng không thể làm được. Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần Cảnh, Nguyên Thần cường đại, tâm cảnh tự nhiên cũng sẽ tăng lên... ngay cả bọn hắn cũng không đạt được mười khắc độ, Trương sư một Thánh Vực tam trọng, có thể vượt qua bốn, đã là thành tích vô cùng đáng sợ...

- A!

Trương Huyền gật đầu:

- Nguyên lai lợi hại như vậy, vậy... ta nên biểu hiện như thế nào? Là kinh ngạc, hay giống như những người kia, điên cuồng kêu ra?

- Được rồi...

Thấy đối phương còn không hiểu, Danh Sư lục tinh lắc đầu.

Hắn thực hoài nghi, gia hỏa này có phải từ đâu trộm Danh Sư bào mặc vào không... Đường đường Danh Sư, ngay cả Luyện Tâm Kiều cũng không biết, thậm chí đối với thành tích dưới ba mươi tuổi, đạt tới bốn khắc độ cũng không lý giải...

Lượng tri thức nên thiếu thốn bao nhiêu a!

- Mau nhìn, Trương sư đột phá khắc độ thứ tư rồi...

- A, thật, thật là lợi hại, ta càng sùng bái rồi...

- Không hổ là thần tượng, vừa ra tay liền bỗng nhiên nổi tiếng, kích động đến nước mắt cũng chảy ra...

Đúng lúc này, tiếng thét chói tai ở chung quanh càng ngày càng vang.

Trương Huyền cùng vị Danh Sư lục tinh kia đồng loạt nhìn về phía trước.

Chỉ thấy Trương Cửu Tiêu ở trên Luyện Tâm Kiều, dĩ nhiên tiếp cận vị trí trung tâm của cầu, tuy thoạt nhìn cực kỳ cố sức, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh, nhưng lại còn kiên trì được.

- Đây là khắc độ?

Trương Huyền thấy đối phương mệt mỏi thành dạng này, nhịn không được nhìn trên thân cầu, quả nhiên thấy phía trên ghi chú từng đạo hồng tuyến, vị Trương Cửu Tiêu này, vừa vặn đi qua đạo thứ tư, xem ra tựa hồ cách đạo thứ năm cũng không xa.

- Không hổ là đệ nhất thiên tài, ở đầm lầy Tế Bắc không đến một tháng, tâm cảnh liền tăng trưởng lớn như vậy, xem ra trùng kích khắc độ thứ năm cũng có khả năng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau