THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2166 - Chương 2170

Chương 2166: Ngô sư phân tích (2)

Thấy hắn quả nhiên nghĩ như vậy, Ngô sư cười khổ.

- Vì Chiến Sư Đường cùng nhân tộc?

Hình Đường chủ không hiểu.

Đám người kia, là một đống đại phiền toái, sao có thể là vì bọn hắn?

- Chỉ biết ngươi không hiểu!

Thấy biểu lộ của hắn, Ngô sư lắc đầu:

- Ta hỏi ngươi trước... thả bọn Độc Sư này ra, ngươi là giam lỏng hay chém giết bọn chúng?

- Cái này... Bọn hắn không có phạm sai lầm, càng không có độc sát Nhân tộc... Tại sao phải giam lỏng chém giết?

Hình Đường chủ sững sờ.

Tuy Danh Sư Đường, Chiến Sư Đường quản lý toàn bộ Đại Lục, nhưng cũng chú ý quy tắc, không phải là cường đạo.

Bọn Độc Sư này, bản thân chính là người bị hại, lại không có làm ra sự tình thương thiên hại lí, coi như thực lực bọn hắn mạnh mẽ, khống chế quyền lực, cũng không thể tùy tiện giam lỏng hay giết chết!

- Đúng vậy, không thể giam lỏng, không thể chém giết... Độc Điện của bọn họ lại bại lộ, bị hủy diệt, không cách nào trở về... Nhiều Độc Sư như vậy rải rác ở toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc, thật gây ra tai hoạ thì làm sao bây giờ?

Ngô sư nói.

- Cái này...

Hình Đường chủ nói không ra lời.

Nhiều Độc Sư như vậy, ở chung một chỗ, vây quét chém giết còn dễ... Nhưng mà một khi phân tán, dung nhập toàn bộ đế quốc, còn muốn tìm liền hầu như không thể nào.

Những người này, thật muốn lặng lẽ hạ độc đối phó người bình thường, đến lúc đó, coi như là tìm được hung thủ, cũng đã chậm.

- Hợp nhất bọn chúng đến Chiến Sư Đường, khống chế phạm vi hoạt động của bọn hắn, tránh xuất hiện tai hoạ càng lớn, Trương sư làm như vậy, kỳ thật tương đương biến tướng giam lỏng... Bất quá, trên danh nghĩa lại dễ nghe hơn nhiều, không chỉ không tổn hại thanh danh của chúng ta, hơn nữa còn có thể nổi bật Danh Sư Đường dung người độ lượng, nhất cử lưỡng tiện!

- Cái này...

Hình Đường chủ há miệng, nói không ra lời.

Đối phương phân tích, nghĩ nghĩ đúng là như thế.

Một khi Độc Sư này gia nhập Chiến Sư Đường, sẽ bị quy định của Chiến Sư Đường ước thúc, không thể tự do phân tán, hoàn toàn chính xác tương đương giam lỏng ở chỗ này, không cách nào đi ra ngoài làm ác.
- Đương nhiên đây chỉ là mục đích thứ nhất của Trương sư... mục đích thứ hai, là chân tâm thật ý suy nghĩ cho Chiến Sư Đường các ngươi!

Ngô sư nói tiếp:

- Hơn hai mươi năm trước cùng Dị Linh tộc chiến đấu, Chiến Sư Đường tổn thất nghiêm trọng bao nhiêu, ngươi bây giờ cũng ký ức hãy còn mới mẻ a!

- Vâng!

Hình Đường chủ lên tiếng.

Năm đó Thanh Điền nhất mạch dốc toàn bộ lực lượng, Chiến Sư Đường bị vây công, trọng thương vô số, ngay cả hắn cũng thiếu chút nữa vẫn lạc.

Nếu không phải Tề lão xuất thủ, khẳng định đã sớm chết rồi.

- Tuy Dị Linh tộc có chuẩn bị mà đến, nhưng muốn thắng được Chiến Sư Đường chúng ta, cũng không dễ dàng như vậy, nhưng mà lần kia thảm liệt như vậy, ngươi hẳn là rõ ràng xảy ra biến cố gì!

Thần sắc của Ngô sư ngưng trọng.

Dị Linh tộc có chuẩn bị mà đến, nhưng Chiến Sư Đường chưa bao giờ buông lỏng qua, một mực chuẩn bị chiến tranh, dựa theo tình huống bình thường, coi như song phương giao thủ, chỉ bằng vào Chiến Sư Đường có thể tiêu diệt toàn bộ, không cần Danh Sư Đường, tính cả toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc xuất thủ...

Đáng tiếc, ba thế lực đều xuất thủ, kết quả... như cũ là thắng thảm!

Nguyên nhân chính là như thế, Thanh Nguyên Phong Hào Đế Quốc, ở trong bát đại Phong Hào Đế Quốc, biến thành tồn tại yếu nhất, hơn hai mươi năm cũng không có khôi phục nguyên khí.

- Là... Chí Tôn Thanh Phong Tán! Hình Đường chủ xiết chặt nắm đấm.

Lúc trước người Chiến Sư Đường bọn hắn, chẳng biết lúc nào bị hạ Chí Tôn Thanh Phong Tán, hết thảy Chiến Sư, từng cái đều toàn thân mềm yếu, sức chiến đấu rớt xuống rất nhiều... Lúc này mới bị đối phương thừa cơ chiến thắng!

Ngay cả hắn cũng không có may mắn thoát khỏi.

Chuyện này, giống như cây gai, một mực đâm vào trong lòng, khiến hắn không cách nào tiêu tan.

- Đúng vậy, chính là loại độc dược này, theo gió mà bay, vô sắc vô vị... Ai cũng không có biện pháp phát hiện! Coi như là ta lúc đầu cũng không có phát giác được... may mắn Điền Thanh Phó đường chủ phát hiện, mới khiến cho Danh Sư Đường tổn thất không có lớn như vậy... Bời vì sự kiện này, hắn cũng triệt để nắm toàn bộ Danh Sư Đường trong tay, quyền lợi càng lúc càng lớn!

Ngô sư cảm khái một câu, nói tiếp:

- Trương sư để nhiều Độc Sư như vậy gia nhập Chiến Sư Đường, thứ nhất, là muốn cho chúng ta có một chi đoàn thể có thể dùng độc chiến đấu, gặp lại loại sự tình này mà nói, có thể nhẹ nhõm ứng đối! Thứ hai, đã có Độc Sư gia nhập, người Chiến Sư Đường cũng có cơ hội tôi luyện kháng độc tính, về sau Dị Linh tộc thật muốn dùng độc, cũng không biến thành trở tay không kịp...

- Cái này...

Hình Đường chủ sửng sốt.

Hoàn toàn chính xác.

Đã có Độc Sư gia nhập, gặp lại sự tình hai mươi năm trước, tất nhiên có thể sớm phòng bị, không đến mức bị động.

- Những thứ này... Thật sự là Trương sư tính toán tốt?

Buồn bực một lát, càng nghĩ càng cảm thấy để Độc Sư gia nhập Chiến Sư Đường, trăm lợi mà không một hại, Hình Đường chủ nuốt ngụm nước miếng, nhịn không được nhìn qua.

Những chuyện này, hắn cũng không có nghĩ đến, bản thân đối phương bị trọng thương, thời gian còn ngắn ngủi như thế, liền nghĩ thấu triệt... Thật hay giả?

- Trí tuệ của Trương sư, không phải là chúng ta có thể đoán, ta cũng là nghe yêu cầu của hắn, suy tư thật lâu, mới bừng tỉnh đại ngộ!

Ngô sư cảm khái.

Không nghĩ còn may, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này làm rất tốt, chỉ có người đại trí tuệ mới có thể làm ra.

- Cái này...

Lần nữa cân nhắc một lát, càng ngày càng bội phục, Hình Đường chủ cũng tự đáy lòng cảm khái:

- Trương sư thật là thần nhân!

Chương 2167: Ta thích ngươi (1)

- Tôn Cường tiền bối, chúng ta đã nhớ kỹ toàn bộ công pháp!

Chừng nửa canh giờ, Hứa Du Trưởng Lão ôm quyền nói.

- Hủy đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Đám người Hứa trưởng lão gật đầu, bàn tay lăng không trảo một cái, mấy quyển bí tịch trước mắt liền hóa thành tro bụi triệt để biến mất, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua.

- Tiền bối, sau khi ra ngoài, chúng ta nên tìm ngươi như thế nào?

Biết rõ vị “sứ giả Tổ Sư” này, sớm muộn gì cũng rời đi, Hứa Du Trưởng Lão nhịn không được nói.

Vị này cho bọn hắn sinh mệnh lần thứ hai, trong lòng cảm kích, vô luận biểu đạt như thế nào cũng không quá đáng.

- Tìm ta?

Trương Huyền lắc đầu:

- Các ngươi không cần tìm ta, cũng không cần tìm ta, nếu như có chuyện, ta sẽ tìm các ngươi!

- Cái này...

Hứa Du Trưởng Lão dừng lại một chút:

- Cái kia... Chúng ta có thể có tư cách biết rõ thân phận chân thật của Tôn tiền bối hay không? Về sau có phân phó, dù bản thân tới không được, phái người đưa tin, cũng sẽ xông pha khói lửa, không chối từ.

- Cái này...

Nghe được đối phương yêu cầu, chứng kiến ánh mắt chờ mong của bọn hắn, Trương Huyền dừng lại một chút nói:

- Cũng được, kỳ thật thân phận của ta, là quản gia của Hồng Viễn Đế Quốc Danh Sư Học Viện Viện trưởng Trương Huyền... Bất quá, ta là người luôn điệu thấp, hy vọng các ngươi có thể bảo thủ bí mật, đừng nói ra.

- Quản gia của Trương viện trưởng?

- Vị Trương viện trưởng này, ta nghe nói qua, là siêu cấp thiên tài nghìn năm không gặp, tuổi còn trẻ liền trở thành Viện trưởng của Danh Sư học viện!

- Nguyên lai là quản gia của hắn, chúng ta biết!

- Tiền bối yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không nói...

...

Biết thân phận “chân thật” của Trương Huyền, mọi người từng cái tràn đầy hưng phấn nhẹ gật đầu.

- Tốt, đi ra ngoài đi!

Khoát tay áo.
Đám người Hứa trưởng lão đồng loạt đi ra ngoài.

Thấy bọn họ đi ra, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở dài, khôi phục dung mạo, cũng chầm chậm đi ra.

Đợi hắn đi ra địa lao, người Độc Điện đã bị người Chiến Sư Đường đón đi, phía trên chỉ còn lại có Hình Đường chủ, Ngô sư cùng với đám người Lạc Thất Thất.

- Trương sư...

Thấy hắn không ngại, lúc này mọi người mới nhẹ nhàng thở ra, tiến lên đón.

Trương Huyền gật đầu:

- Bọn Độc Sư này, ta đã khuyên bảo xong, về sau sẽ nghe theo phân phó!

- Ân! Đa tạ Trương sư cao thượng...

Hình Đường chủ ôm quyền.

- Cao thượng?

Thấy đối phương hưng phấn, hơn nữa tràn đầy cảm kích, Trương Huyền không hiểu ra sao.

Kỳ thật, hắn còn có chút bận tâm đối phương không tình nguyện, làm sao đi địa lao một chuyến, liền biến thành bộ dáng này rồi hả?

Biến hóa này, không khỏi quá nhanh đi!

- Khách khí, ta thân là Danh Sư, cái này phải làm...

Tuy không biết tại sao thái độ của đối phương biến hóa, nhưng mà khiêm tốn luôn là bổn phận của hắn, Trương Huyền vội vàng nhẹ gật đầu. Chứng kiến bộ dáng này của hắn, Hình Đường chủ càng thêm bội phục.

Vì Chiến Sư Đường bọn họ suy nghĩ như vậy, cũng không kể công... Đây mới thực sự là phong phạm của cao nhân.

- Trương sư, không biết một lát nữa có an bài gì không?

Ngô sư nhìn qua.

- Ta tính toán đi Thư Họa Sư Công Hội hoặc Giám Bảo Sư Công Hội một chuyến, thi chức nghiệp phụ tu thất tinh, sau đó thăng cấp Danh Sư thất tinh!

Cũng không có gì giấu giếm, Trương Huyền nói thẳng.

Vốn có ý muốn đi Giám Bảo Sư Công Hội, kết quả bị gọi đến nơi này, đại chiến một trận, diễn một tuồng kịch... Ngẫm lại cũng cảm thấy làm trễ nải không ít thời gian.

- Như thế nào? Ngô sư có sự tình khác?

Giải thích xong, Trương Huyền nhìn qua.

- Là như vậy, ta nghĩ nếu như Trương sư không có việc gì, có thể cùng ta đi Danh Sư Đường, nhìn xem kết quả điều tra của ta...

Ngô sư nói.

- Kết quả điều tra?

- Ân!

Ngô sư gật đầu:

- Căn cứ Chương Dẫn Khâu nói, tin tức của hắn là bị một vị Danh Sư gọi Trần Triết mang đi... Mà Trần Triết này, đúng là học sinh thân truyền của Điền Thanh Phó điện chủ, cùng hắn quan hệ cực kỳ mật thiết! Ta đã giam giữ người này, bây giờ đang ở Danh Sư Đường, nếu như Trương sư có rảnh, có thể chung một chỗ nhìn xem...

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Kỳ thật, đối với những thứ này, hắn không quá hứng thú.

Dù sao không chỉ đệ tử đối phương, ngay cả Phó đường chủ cũng bị bắt lại, Danh Sư Đường chậm rãi thẩm vấn là được, tham dự hay không tham dự, đều không quan trọng.

Đang muốn cự tuyệt, chợt nghe Ngô sư cười cười:

- Kỳ thật, khảo hạch Thư Họa Sư cùng Giám Bảo Sư, Trương sư cũng không cần phải gấp, buổi tối hôm nay ta tham gia một lần Phẩm Giám Hội, nếu như Trương sư có rảnh, có thể mang ngươi đi, đến lúc đó, Thư Họa Sư Công Hội, Giám Bảo Sư Công Hội Hội trưởng đều trình diện, giới thiệu cho các ngươi một chút, khảo hạch sẽ thuận tiện hơn không ít!

- Phẩm Giám Hội gì?

Trương Huyền nhìn qua.

Chương 2168: Ta thích ngươi (2)

- Là từ một di tích đào móc ra vài bảo vật, nhân vật có mặt mũi ở Thanh Nguyên thành đều tham gia, đánh giá đẳng cấp bảo vật, thuận tiện xem có thể chữa trị hay không!

Ngô sư gật đầu.

- Cũng tốt!

Dừng lại một chút, Trương Huyền gật đầu.

Buổi sáng đi Kinh Hồng Sư Công Hội, lại cùng đệ nhất Vương gia giằng co một hai canh giờ, hiện tại đã đến buổi chiều, cách buổi tối cũng không xa, hắn hai mắt tối đen đi khảo hạch, còn không bằng trước gặp hai đại Công Hội Hội trưởng, sớm hỏi thăm một chút, như vậy sẽ tiện hơn.

- Vậy thì ta ở Danh Sư Đường chờ ngươi!

Nghe hắn đáp ứng, Ngô sư ý cười đầy mặt, xoay người đi trước.

Cáo từ đám người Hình Đường chủ, Trương Huyền nhìn về phía đám người Tôn Cường.

- Mấy người các ngươi đi về trước đi!

- Vâng!

Tôn Cường biết mình xông đại họa, không dám nói nhảm, gật đầu đáp ứng.

- Lão sư, ta có việc muốn hỏi ngươi... Không biết có tiện không?

Cắn cắn bờ môi, Lạc Thất Thất chần chừ một chút, nhìn qua.

- Đương nhiên!

Trương Huyền cười cười.

Thấy nàng có việc hỏi thăm, Tôn Cường cùng Ngọc Phi Nhi không tiện tiếp tục dừng lại, rời đi trước.

Thấy bốn phía không ai, bố trí một trận pháp cách âm, Lạc Thất Thất nhìn qua:

- Lão sư, kỳ thật trong lòng ta có chút nghi hoặc, muốn ngươi hỗ trợ giải đáp. Chuyện ngày hôm nay, ta toàn bộ nhìn ở trong mắt... Điền phó đường chủ cùng Trung Thanh Vương, muốn cố ý tăng thêm tội danh cho ngươi, dùng một ít thủ đoạn, không gì đáng trách... Nhưng, nếu như, đối phương không sai, làm như vậy, có phải hơi quá đáng hay không, không phù hợp đạo nghĩa Danh Sư?

Nàng từ Huyễn Vũ đế quốc nhận thức Trương sư, cùng nhau đi tới, vị lão sư này, đều lấy hình thái cao thượng quên mình vì người xuất hiện ở trước mặt.

Từ địa cung cứu nàng, cứu Ngọc Phi Nhi, về sau mạo hiểm thu phục hết thảy Thánh Thú ở Vân Vụ Lĩnh...

Nàng nhìn thấy sự tình một kiện tiếp theo một kiện, đều cho thấy vị Trương sư này cao thượng cùng vĩ đại.

Nguyên nhân chính là như thế, từ ở chung đến bây giờ, càng ngày càng bội phục, thậm chí vẫn cảm thấy, vị trước mắt này, giống như Khổng Sư năm đó, là một vị Danh Sư chính thức... Mặc dù có chút thủ đoạn nhỏ, nhưng không ảnh hưởng phong nhã.

Nhưng... hôm nay thấy hết thảy, có chút phá vỡ tư duy lúc trước.

Bất kể nói thế nào, Điền phó đường chủ cũng là Danh Sư thất tinh đỉnh phong, Danh Sư Đường Phó đường chủ, thân phận như thế, trực tiếp đối kháng... Dĩ nhiên vi phạm với lễ nghi, chạm đến đồ vật Danh Sư chú ý tuân thủ nhất.

Nguyên nhân chính là như thế, tín niệm của nàng có chút dao động rồi.

- Danh Sư, là cái gì? Nhìn ra nàng nghi kị, Trương Huyền không có trực tiếp trả lời, mà mở miệng hỏi.

- Danh Sư... Là lão sư, làm gương sáng cho người khác, truyền đạo học nghề giải thích nghi hoặc, làm cho nhân tộc càng ngày càng lớn mạnh, lấy thành làm đức, lấy tin làm gốc, trồng người trước làm người...

Lạc Thất Thất dừng lại một chút nói.

- Sai rồi, đều sai rồi!

Trương Huyền lắc đầu.

- Sai? Cái này là quy tắc trở thành Danh Sư phải đọc thuộc lòng, chỉ cần là Danh Sư đều biết...

Lạc Thất Thất không hiểu.

Nàng vừa nói, đúng là chuẩn tắc của Danh Sư, là một Danh Sư đều đọc thuộc lòng.

- Danh Sư, là thầy không giả, nhưng cũng là người!

Trương Huyền nói.

- Người?

- Ân, là người, thì có hỉ nộ ái ố, thì có tư tưởng, thì có yêu hận!

Trương Huyền nhìn qua:

- Cái này là... nhân tính! Năm đó Khổng Sư cũng không yêu cầu tu thiên đạo, diệt nhân đạo! Đã như vậy, Danh Sư cũng phải có tư tưởng của mình, bản thân hỉ nộ ái ố, không cần sự tình gì cũng phải tuân theo lễ nghi, gặp được chuyện trái lương tâm, cũng có thể đi chống lại. Danh Sư, là thầy, nhưng không phải đà điểu, nhẫn nhục chịu đựng, mà phải có tư tưởng của mình, mới có thể vận dụng tri thức tốt hơn, càng chạy càng xa!

- Cái này... Lạc Thất Thất trầm tư.

- Ta đã từng thấy qua một vị tu luyện giả, phụ thân của hắn là Danh Sư, từ nhỏ nghe lời đối phương, dốc lòng tu luyện, cảm thấy hết thảy hắn nói đều là chính xác... Đáng tiếc, phụ thân hắn sắp chết, cũng không có đột phá! Cứ như vậy, trong lòng hắn lưu lại bóng mờ... Phụ thân cũng không đột phá được, hắn khẳng định cũng không cách nào đột phá... ở dưới bóng mờ, thủy chung đi không ra, thậm chí chân khí cùng lực lượng đều tích góp đủ rồi, như trước không cách nào thành công!

Trương Huyền nói:

- Đây là tư duy cố định, chúng ta là Danh Sư, đồng thời cũng là đệ tử, làm đệ tử, cần phát tán tư duy, mà không phải chỉ nghe lão sư, không dám phản bác, thật muốn như vậy... Thật giống như hôm nay ta đối mặt Điền Thanh Phó điện chủ, biết rất rõ ràng là sai, vì sao không dám nói?

- Thực lực của hắn mạnh mẽ hơn ta, ta không cách nào phản kháng, cái kia tự nhiên phải vận dụng một ít thủ đoạn, cái này là vì bảo vệ mình, càng là vì tiến bộ tốt hơn!

- Cái kia... Nếu có Danh Sư rất lợi hại, lấy quy tắc cùng đại nghĩa tới phô trương, để cho ta nhất định phải tiếp nhận thì sao?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

- Tuân theo nội tâm!

Trương Huyền cười cười:

- Danh Sư càng lợi hại, còn có thể lợi hại qua Khổng Sư sao? Khổng Sư bảo ta giết người, chẳng lẽ ta sẽ phải giết người? Hết thảy tuân theo nội tâm của ngươi... Chỉ cần không muốn, hoàn toàn có thể không đáp ứng! Không tôn trọng nội tâm của ngươi, lại muốn ngươi tuân thủ quy tắc cùng đại nghĩa... Đối phương đã vi phạm với đạo lý Danh Sư, hắn cũng vi phạm, mình dùng chút mưu kế cùng thủ đoạn lại có gì sai chứ?

- Cái này...

Ánh mắt của Lạc Thất Thất càng ngày càng sáng, tựa hồ lý giải được.

- Tốt rồi, thủ đoạn chỉ là phụ trợ, là phương pháp cam đoan ngươi không bị thương tổn, cùng lý luận Danh Sư không hề xung đột, không cần buồn lo vô cớ, nghĩ nhiều như vậy...

Trương Huyền lắc đầu.

Đối phương rõ ràng cho thấy lâm vào ngõ cụt.

Đọc sách không phải là đọc sách chết, chết đọc sách, Danh Sư, cũng không phải ngốc tử chỉ biết tuân thủ quy củ, thời điểm nên biến báo sẽ phải biến báo.

Vị Lạc Thất Thất này, vô luận thiên phú hay cái gì đều rất tốt, nhưng không có biến báo như Hồ Yêu Yêu.

- Ta hiểu được!

Nghe xong giải thích, Lạc Thất Thất hưng phấn đến ánh mắt tỏa ánh sáng, lần nữa nhìn qua:

- Nếu như lão sư biến báo như thế, không câu nệ lễ phép, ta liền nói thật đi, lão sư...

- Ta thích ngươi!

- ...

Trương Huyền.

Chương 2169: Trương Cửu Tiêu (1)

Trước mắt tối đen, Trương Huyền thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Cho rằng trong lòng đối phương là thật xoắn xuýt, bàng hoàng, không biết làm sao, nằm mơ cũng không nghĩ đến, ở chỗ này đào hầm chờ mình.

Luôn là hắn đào hầm cho người khác, làm sao cũng không có nghĩ đến... Bị một tiểu nha đầu lừa gạt...

Trước hỏi rất nhiều đạo lý lớn, bản thân giải thích tuân theo nội tâm... Kết quả, ngươi thì tuân theo nội tâm như vậy hay sao?

- Ta cũng thích ngươi, ưa thích đám người Huyền Huyền Hội, thân là lão sư, không yêu mến bọn ngươi, làm sao có thể giảng bài?

Vẻ mặt lúng túng, Trương Huyền khoát tay áo.

Bị một học sinh thổ lộ... quá mất mặt rồi.

- Lão sư biết rõ ý của ta, ta thích chỉ không là loại này...

Lạc Thất Thất ngẩng đầu.

- Đi Chiến Sư Đường đi, ta còn có việc!

Nói xong, không để ý tới đối phương nữa, Trương Huyền xoay người chạy về phía Danh Sư Đường.

- Khanh khách...

Lạc Thất Thất nở nụ cười.

Vị lão sư này của mình luôn luôn trầm ổn, còn là lần đầu tiên nhìn thấy hoảng hốt chạy bừa, trực tiếp đào tẩu như vậy.

- Dù sao ngươi cũng nói tuân theo nội tâm, dù ta xưng hô ngươi là sư phụ, nhưng không có bái sư chính thức... Chỉ cần không phải thân truyền, liền không coi vào đâu!

Đôi mi thanh tú nhấc lên, khóe miệng của Lạc Thất Thất cong cong.

Lúc trước, nàng một mực áp chế ý nghĩ trong lòng, thầy trò chi lễ, không thể vượt qua, giờ phút này trải qua lão sư “răn dạy”, sáng tỏ thông suốt, dáng tươi cười cũng nhiều hơn trước.

Nàng xưng hô Trương Huyền là lão sư, nhưng chưa bái sư, chỉ là đệ tử truyền thụ phụ tu mà thôi, không tính là lão sư chính thức.

Đã như vậy, ưa thích đối phương, cũng không tính trái quy củ!

...

- Vù vù... Thực nguy hiểm!

Bay một đoạn, Trương Huyền dừng lại, đầu chảy đầy mồ hôi lạnh.

Tuy hắn làm việc có đôi khi không nắm chắc, không bị quy củ ràng buộc, nhưng đệ tử chính là đệ tử, cái này là không thể xằng bậy, nếu không sao làm Danh Sư, làm gương sáng cho người khác.

- Hài tử bây giờ, đều to gan như vậy sao?

Lắc đầu.

Bản thân thổ lộ Lạc Nhược Hi, là hao tốn công phu rất lớn, xoắn xuýt không biết bao lâu mới mở miệng.

Nha đầu kia trực tiếp một câu, ta thích ngươi... Má ơi, may mắn chạy nhanh, nếu không còn không nói ra càng nhiều, càng khiến người ta lúng túng sao?

- Thế phong nhật hạ a, thế phong nhật hạ...

Lắc đầu, Trương Huyền phiền muộn.

Hắn luôn giữ mình trong sạch, cũng không cùng nữ tử có quá nhiều dây dưa, không nghĩ tới lại gặp một màn khó có thể xuống đài như thế.

Ngẫm lại cũng cảm thấy đau đầu.

Điều này làm cho hắn về sau làm sao đối mặt Lạc Thất Thất?

- Được rồi, không nghĩ, đi Danh Sư Đường trước...

Vận chuyển tâm cảnh, lần nữa khôi phục cảnh giới Tâm Như Chỉ Thủy, Trương Huyền đang định đi Danh Sư Đường, liền chứng kiến một thân ảnh xinh đẹp cấp tốc bay đến.

- Trương sư!

- Ngọc Phi Nhi? Ngươi không phải đã đi trở về sao?

Trương Huyền sững sờ.

Đúng là Ngọc Phi Nhi vừa mới rời đi, lúc này không biết lúc nào nữ hài đã thay đổi một bộ y phục màu lửa đỏ, cực kỳ bó sát người, dáng người uyển chuyển hoàn mỹ hiện ra.

Không thể không nói, vị công chúa nóng bỏng này, dáng người hoàn toàn chính xác vô cùng tốt, tuy không kịp Hồ Yêu Yêu, nhưng đường cong hết sức rõ ràng, trước sau lồi lõm, hai chân thẳng tắp thon dài, tuyệt đối là một tuyệt thế mỹ nhân ngàn dặm mới tìm được.

Nhất là trước ngực, không biết có phải cố ý sửa sang hay không, hay lúc trước không có chú ý, dưới quần áo bó sát áp bách, dị thường sung mãn, kéo ra đường cong kinh người.

- Trương sư, ta cũng có sự tình nói với ngươi...

Ngọc Phi Nhi nghiến răng. - Khục khục, ta còn có việc, ngày khác, ngày khác đi!

Trương Huyền khoát tay.

- Không được! Ngươi có thể nghe Thất Thất nói, vì cái gì không thể nghe ta?

Ngọc Phi Nhi như muốn khóc nói.

- Cái này...

Trên đầu Trương Huyền tràn đầy mồ hôi lạnh.

Kỳ thật coi như là hắn tình thương thấp, chứng kiến đối phương tận lực thay đổi quần áo, hơn nữa biểu hiện rõ ràng như thế, cũng có thể đoán ra một chút.

- Ta chỉ có một câu, muốn nói với Trương sư, ngươi đi đâu, ta nguyện ý theo ở phía sau, đi đến hết đời...

Ngọc Phi Nhi nói.

Nàng luôn nóng bỏng, làm việc cũng quyết đoán, bất quá có thể nói ra lời này, đã là cố gắng lớn nhất.

- Nguyên lai là như vậy a!

Nghe nói như thế, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, vung tay lên:

- Vậy thì bái sư đi! Thành học sinh của ta, ta sẽ một mực mang theo ngươi, nếu không... làm tỳ nữ cũng được, như vậy có thể đi hết cả một đời!

- Ngươi...

Ngọc Phi Nhi nghiến răng.

- Ách? Không muốn bái sư? Như vậy mà nói về sau không cần nhắc lại, ta còn có việc...

Vù vù!

Không có chút lưu lại nào, Trương Huyền thi triển Thiên Đạo thân pháp, nháy mắt liền triển khai đến cực hạn, biến mất tức thì.

- Hừ!

Thấy hắn rời đi, nắm đấm Ngọc Phi Nhi xiết chặt lúc này mới buông ra, cúi đầu nhìn thoáng qua, mỉm cười:

- Ta cũng muốn nhìn xem, ta cùng Thất Thất, ngươi sẽ lựa chọn ai!

...

- Cái này gọi là chuyện gì...

Chạy trốn tới một ngõ hẻm không ai, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra.

Chương 2170: Trương Cửu Tiêu (2)

Vốn tưởng rằng là một màn khó có thể xuống đài... Kết quả là hai màn... Liên tục được thổ lộ, áp lực thật sự quá lớn.

Nếu không phải gần đây tâm cảnh tăng cao, chỉ sợ tâm tính không ổn định, có thể sẽ ra sông tự sát a.

- Xem ra, nhất định phải mau chóng tìm được Nhược Hi, cho thấy ta đã có bạn gái, để các nàng hết hy vọng, nếu không tiếp tục như vậy, quá bị động rồi!

Trương Huyền lắc đầu.

Người quá ưu tú thì có loại phiền não này.

Thật sự là đau đầu!

Xem ra, phải đi tìm Lạc Nhược Hi, cho thấy danh hoa có chủ, nếu không một mực như vậy, làm sao được?

Cũng không muốn bị người luân phiên thổ lộ.

Hai cái còn có thể chịu được, nếu liên tiếp mười cái, sẽ không có thời gian tu luyện a.

- Lần sau, nhìn thấy nữ nhân, phải sớm thu làm đệ tử, ngàn vạn lần không thể cho nàng bất luận cơ hội gì...

Nâng cằm trầm tư thoáng cái.

Thật sự không được, nhìn thấy nữ hài xinh đẹp trực tiếp thu đồ đệ, nếu không để đối phương nhớ thương, sẽ rất phiền toái.

Vừa cảm khái vừa đi về phía trước, chỉ chốc lát, cuối cùng đã tới Danh Sư Đường.

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, so với Chiến Sư Đường càng thêm rộng lớn, kiến trúc cao lớn, đại biểu thân phận cùng tôn nghiêm của chức nghiệp thứ nhất, còn chưa tới trước mặt, liền chứng kiến không ít Danh Sư ra ra vào vào, càng có vô số tu luyện giả đến đây bái sư.

Tìm ngõ hẻm không ai, thay đổi Danh Sư bào, mang lên huy chương Danh Sư, lúc này Trương Huyền mới đi vào trong.

Chứng kiến sáu ngôi sao trước ngực, quả nhiên không ai ngăn trở, tất cả đều tràn đầy cung kính.

Danh Sư lục tinh, ở trong mắt đám người cao nhất của Thanh Nguyên đế quốc không tính là quá lợi hại, nhưng ở trong mắt người bình thường, lại là cực kỳ tôn sùng, nhất là lục tinh trẻ tuổi như vậy, chỉ cần không vẫn lạc, trở thành thất tinh tuyệt đối ván đã đóng thuyền.

- Trương sư, có thể ký tên cho ta không? Ký ở trên áo lót cũng được...

- Ta tới trước, ký ở chỗ này của ta...

- Ngươi cút sang một bên, Trương sư là của ta...

...

Vừa đi vào đại môn Danh Sư Đường, liền chứng kiến một đám nữ tử lao đến.

- Ta...

Trương Huyền biến sắc.

Thấy qua người hâm mộ, cũng không thấy ở trước công chúng liền xông lại, muốn kí tên ở trên nội y như vậy!

- Chư vị, tâm tình các ngươi kích động ta có thể lý giải, nhưng mà ta là người chính trực, hơn nữa có bạn gái, không phải tùy tiện liền kí tên! Lại nói, nhìn một Danh Sư, ta hy vọng các ngươi quan tâm phẩm chất nhiều một chút, không nên chỉ xem bề ngoài...

Bàn tay dựng thẳng lên, vẻ mặt Trương Huyền ngôn từ chính nghĩa, bất quá nói còn chưa dứt lời, liền thấy bọn nữ tử này vọt qua bên người, đồng loạt lao về phía trước.
- Bệnh tâm thần!

Một nữ tử đi vào trước mặt, hừ một tiếng, vẻ mặt tràn đầy khinh thường, ngay sau đó đung đưa khuôn mặt đầy thịt mỡ, cùng bờ mông giống như cối xay, xông về trước hô:

- Trương sư... Chờ ta một chút!

Nhìn theo phương hướng nàng phóng đi, Trương Huyền nhìn sang, lập tức chứng kiến một thanh niên áo trắng đứng ở cách đó không xa, trước ngực bảy vì sao lóng lánh hào quang, vẻ mặt áy náy nhìn về phía mọi người:

- Chư vị, hôm nay ta còn có việc phải xử lý, hôm khác sẽ ký tên cho các ngươi!

- Chúng ta bây giờ muốn...

Các nữ tử loạn hô.

- Tốt, tốt...

Cười khổ một tiếng, thanh niên áo trắng hiện ra hàm dưỡng rất mạnh, bàn tay lăng không vẽ một bức tranh, thoăn thoắt, một cái tên lăng không xuất hiện.

- Hư không tụ sách? Cái này là... Thư Họa Sư thất tinh?

Lông mi của Trương Huyền nhảy dựng.

Thư Họa Sư, chia làm rất nhiều cảnh giới.

Lục Thực, Linh Động, Ý Tồn, Kinh Hồng, Hóa Linh, Linh Trí, Linh Trí Phá Phàm...

Lĩnh ngộ Linh Trí Phá Phàm chính là Thư Họa Sư lục tinh rồi.

Trước lục tinh, đều cần trang giấy làm môi giới, mới có thể vẽ tranh, viết ra văn tự... Mà đạt tới thất tinh, có thể hư không họa sách, không cần trang giấy, cũng có thể lưu lại chữ viết!

Vị thanh niên áo trắng trước mắt này, dùng bút hư không lưu lại chữ, xem xét liền biết, ở Thư Họa lĩnh ngộ đạt tới Thất Cảnh, cũng chính là Thư Họa Sư thất tinh.
- Trương Cửu Tiêu...

Nhìn rõ ràng tên, khóe miệng của Trương Huyền co lại.

Nguyên lai người thanh niên này gọi Trương Cửu Tiêu, khó trách xưng hô Trương sư... Còn tưởng là hắn.

Cũng đúng, thiên hạ họ Trương vô cùng nhiều, cũng không chỉ có một Trương sư như hắn.

Chỉ là... Hắn gọi “Huyền”, nhiều nhất vài thước, như một con châu chấu, người ta Cửu Tiêu, như là Đại Bàng... Ý cảnh kém quá nhiều.

Đang cảm khái, lăng không viết ba chữ “Trương Cửu Tiêu”, lơ lửng trên không trung, mang theo ý vị cùng khí tức đặc thù, khiến người ta nhìn lên một cái, liền lưu luyến quên về, kìm lòng không được lâm vào trong đó.

Đúng là năng lực đặc thù chỉ Thất Cảnh Thư Họa mới có.

- Tốt rồi, hôm nay ta chỉ viết một lần, các ngươi tự quyết định sở hữu, ta còn có việc, cáo từ trước...

Viết xong tên, Trương Cửu Tiêu cười cười, mang theo ưu nhã xoay người rời đi.

- Thật sự là quá đẹp trai xuất sắc rồi...

Rất nhiều nữ tử muốn kí tên, cực kỳ mê trai.

- Không hổ là Trương sư, mỗi lần trở về, đều đưa tới vô số nữ tử, chúng ta theo ở phía sau, quả thực như không tồn tại!

- Đúng vậy, được xưng thiên tài thứ nhất của Danh Sư Đường Thanh Nguyên đế quốc, năm trăm năm không gặp... Hơn nữa người lại có tri thức hiểu lễ nghĩa, làm sao so sánh?

- Hoàn toàn chính xác không thể so sánh...

Sau lưng Trương Huyền, mấy Danh Sư cười khổ đi tới.

- Đệ nhất thiên tài của Thanh Nguyên Danh Sư Đường?

Trương Huyền gật đầu.

Tuổi còn trẻ thì đến được thất tinh, lại phụ tu Thư Họa Sư, đẹp mắt như vậy, khó trách có thể khiến vô số nữ tử điên cuồng.

- Quả nhiên khắp nơi đều có thiên tài... tuy ta không kém, nhưng cũng không thể tự mãn!

Trương Huyền âm thầm cảnh giác.

Thiên tài ở đâu cũng có, coi như hắn tiến bộ rất nhanh, nhưng không thể kiêu ngạo.

Trong lòng đang cảnh giác, liền thấy nữ tử vừa rồi lần nữa đi tới, khinh bỉ nhìn thoáng qua:

- Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy qua nữ nhân xinh đẹp sao!

- ...

Trương Huyền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau