THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Lão sư, cực khổ rồi! (2)

Trương Huyền nhìn qua.

- Đa tạ lão sư, chân ta đã tốt rồi. Lão sư, đây là... phụ thân ta sai ta đưa tiền nước dinh dưỡng cho lão sư. Hắn nói lão sư dạy ta đã là ân tình rất lớn, không thể lại để cho lão sư tốn thêm tiền...

Vương Dĩnh bước lên trước, đưa tới một kim phiếu, lại là mệnh giá năm mươi vạn.

Nước dinh dưỡng, công hội luyện đan sư cũng có, không khó hỏi thăm. Thời điểm bản thân Trương Huyền là luyện đan sư chính thức, còn rẻ một chút. Người ngoài đi mua, ít nhất phải ba mươi vạn kim tệ một phần.

Xem ra, sau khi Vương Hoằng tộc trưởng biết hắn cho nữ nhi một phần nước dinh dưỡng, đã đặc biệt đi hỏi giá.

- Vậy ta sẽ nhận.

Trương Huyền cũng không từ chối.

Giảng dạy cho học sinh, không có khả năng để cho lão sư liên tục ra tiền. Sở dĩ hắn ra tay, cũng chỉ vì không có thời gian lấy được đánh giá sư giả mà thôi.

Đương nhiên, nhận lấy cũng có thể khiến cho Vương gia và Vương Dĩnh không có gánh nặng trong lòng, tình nghĩa lão sư và học sinh càng thuần túy.

- Đánh một bộ quyền pháp để cho ta xem một chút!

Nhận lấy kim phiếu, Trương Huyền phân phó.

- Vâng!

Vương Dĩnh lập tức giang cánh tay nhỏ nhắn, múa ra gió.

Dựa theo tu vi tăng thêm, trong đầu lưu lại không ít công pháp tu luyện và võ kỹ, cho dù không dùng tới Thiên Đạo Đồ Thư Quán, Trương Huyền cũng có thể nhìn ra hai chân của nàng hiện tại đã không có vấn đề nữa.

Rất nhanh, võ kỹ đã thi triển xong. Vương Dĩnh ra chút mồ hôi.

- Đây là cước pháp và thân pháp ta đặc biệt sáng lập ra cho nàng. Cố gắng tu luyện. Ta cũng cho nàng năm ngày. Không quan tâm dùng phương pháp gì, năm ngày này phải đạt được trình độ tiểu thành.

Trương Huyền đưa qua hai bộ sách.

Đây chính là thân pháp thiên đạo và cước pháp thiên đạo hắn lĩnh ngộ được từ trong tàng thư khố của vương quốc. Chỉ có điều cả hai đã được đơn giản hoá, không có uy lực mạnh mẽ như bản gốc, nhưng cũng được cho là một võ kỹ nhất đẳng. Chỉ cần luyện thành, nhất định có thể khiến cho tốc độ của Vương Dĩnh tăng lên rất nhiều.

- Cảm ơn Trương lão sư...

Mở sách liếc mắt thoáng nhìn, Vương Dĩnh lại kích động, hơi thở dồn dập.

Vết thương ở chân đã lành lại, nàng ở Vương gia tìm kiếm nghiên cứu một ít võ kỹ cho chân. Những võ kỹ này ở trong toàn bộ Thiên Huyền vương quốc cũng được tính là tốt. Nhưng vừa so sánh với thứ Trương lão sư cho ra... vẫn kém quá xa.

Căn bản không ở cùng một cấp bậc.

Chỉ dựa vào điểm ấy, nàng đã biết bí tịch này trân quý.

- Đi gọi Lưu Dương đến đây!
Không để ý tới sự cảm kích của đối phương, Trương Huyền tiếp tục phân phó.

Rất nhanh, Lưu Dương đã đi tới.

Bởi vì hắn tu luyện võ kỹ quá sớm, chân khí chưa đủ, lưu lại tai hoạ ngầm, dẫn đến kinh mạch tay phải bị hao tổn, lực lượng còn xa mới bằng tay trái. Chỉ có điều trải qua Ôn Mạch đan tẩm bổ, hiện tại chỗ bị thương cũng đã hoàn toàn khôi phục.

Kiểm tra một chút, thấy quyền pháp của hắn tăng thêm không ít, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn gật đầu, đưa quyền pháp thiên đạo lĩnh ngộ ở tàng thư khố của vương quốc qua.

Cuối cùng vẫn là Trịnh Dương.

Trải qua mấy ngày tu luyện, thương pháp thiên đạo của hắn càng thêm thuần thục. Mặc dù chỉ là một chiêu đơn giản, đã có thể biến hóa ra vô số chiêu số, khiến cho chiến lực của hắn tăng lên rất nhiều.

Sử dụng để chiến đấu, Triệu Nhã sợ rằng cũng không phải là đối thủ của hắn. Hiện tại, thực lực hắn không phải cao nhất, nhưng trong năm người, tuyệt đối là người có lực chiến đấu mạnh nhất.

- Thương pháp tu luyện không tệ. Chỉ có điều, tu vi của ngươi vẫn quá thấp. Trong vòng năm ngày, nghĩ biện pháp đột phá đến võ giả nhị trọng.

Trương Huyền có chút do dự nói.

Người học sinh này của mình thật sự là thiên tài thương pháp. Tuy rằng chỉ truyền thụ mấy ngày, cũng đã thông thạo thương pháp, trên thương pháp không có gì đáng nói, chủ yếu nhất vẫn là thực lực.

- Vâng!

Trịnh Dương gật đầu.

Bình thường tu luyện, muốn từ võ giả nhất trọng đạt được nhị trọng, không có một năm một năm rưỡi rèn luyện, không có khả năng thành công. Nhưng đối với Trịnh Dương mà nói, căn bản không cần phải.

Không phải hắn có thiên phú tốt, mà giảng giải của Trương Huyền đối với võ giả nhất trọng, đã đạt đến trình độ chạy thẳng tới bản chất. Mấy ngày qua học tập và lĩnh ngộ, cũng khiến cho hắn hiểu biết nhiều hơn đối với võ giả nhất trọng. Lại thêm Sinh Lợi đan và công pháp tu luyện đo lường vừa vặn, đột phá lên cũng không khó.
- Đi tu luyện...

Căn dặn mấy học sinh xong, Trương Huyền không thể tiếp tục chống đỡ được sự mệt mỏi rã rời, cũng không để ý nơi này là phòng học, hắn dựa vào ghế liền ngủ.

Rất nhanh bầu trời tối đen.

- Trương lão sư?

Tu luyện xong, mọi người thấy Trương lão sư còn không có xuất hiện, cũng không nhịn được có chút kỳ quái.

- Triệu Nhã, nàng đi qua xem thử...

- Được!

Triệu Nhã cũng vô cùng khó hiểu, đẩy cửa phòng nhỏ trong lớp học. Ngay sau đó nàng liền nhìn thấy Trương lão sư dựa nghiêng vào ghế ngủ vô cùng say.

- Lão sư... đang ngủ!

Lặng lẽ lui ra ngoài, viền mắt Triệu Nhã ửng đỏ.

Lấy ra những dược liệu này, truyền thụ quyền pháp, thân pháp mới... Không cần suy nghĩ, mấy ngày qua Trương lão sư nhất định là không ngừng không ngủ đi làm những chuyện này.

Thảo nào vừa rồi thấy tinh thần hắn không tốt, mắt ửng đỏ.

- Lão sư...

Đám người Trịnh Dương, cũng đồng thời cảm thấy mũi đau xót.

Cường giả Ích Huyệt cảnh, hai ba ngày không ngủ, cũng không thành vấn đề. Đây là phải mệt tới mức nào, mới có khả năng ngồi ngủ?

Làm học sinh, có thể có một lão sư như vậy, tuyệt đối là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời.

- Cố gắng tu luyện, hoàn thành những gì lão sư căn dặn, giành được đánh giá sư giả, mới không phụ một hồi kỳ vọng của Trương lão sư.

Triệu Nhã nghiến răng, nói.

- Không sai. Lão sư đã vì chúng ta bỏ ra quá nhiều. Nếu như chúng ta thua nữa, còn là người sao?

Trịnh Dương cũng gật đầu.

Nói xong, năm người đồng thời nhìn về phía trong khe cửa, nơi lão sư đang dựa ở trên ghế ngủ say. Năm người đồng thời xiết chặt nắm đấm, trong lòng phát ra một âm thanh tương đồng...

Lão sư, ngài cực khổ rồi!

Chương 217: Triệu Nhã kích hoạt thể chất (1)

Trong viện của Triệu Nhã.

Diêu Hàn nhìn tin tức thuộc hạ truyền đến, gượng cười lắc đầu.

Từ trong miệng Triệu Nhã biết được Trương Huyền lão sư nắm giữ thực lực Ích Huyệt cảnh, hắn đã nghi ngờ. Mấy ngày qua, hắn âm thầm điều tra. Quả nhiên để cho hắn điều tra ra được hành tung của Thượng Bân lão sư, ngày đó... căn bản không đi ra ngoài!

Nói cách khác, ở cửa túc xá của Trương Huyền đánh hắn thành đầu heo, tuyệt đối không phải là người này.

Có tin tức này, còn lại cũng rất dễ suy luận. Rất rõ ràng, người ra tay với hắn, vô cùng có khả năng chính là vị Trương lão sư này của tiểu thư.

- Người này cũng thật là tiểu nhân...

Nhớ tới cảnh tượng lúc bị đánh, đến bây giờ Diêu Hàn còn không nhịn được có kích động muốn nôn ra máu. Ngươi là một lão sư của học viện, đáng lẽ phải ngay thẳng. Kết quả lại tập kích bất ngờ, đánh hắc quyền. Mấu chốt còn giá họa chuyển sự chú ý, lừa lối suy nghĩ của mình... Thật là vô sỉ.

- Thôi đi. Tiểu thư có một lão sư như vậy, cũng sẽ không thua thiệt.

Tuy rằng trong lòng khó chịu, nhưng vừa nghĩ tới ngay cả loại vật như Hàn Dương Mẫu thảo này Trương lão sư này cũng có thể tiện tay lấy ra, không có một chút keo kiệt nào, hắn vẫn cười gượng một tiếng nhịn xuống.

Có một vị lão sư không chịu thiệt như vậy, tiểu thư chắc chắn sẽ không bị khi dễ. Trên thực tế cũng là chuyện tốt.

- Diêu quản gia...

Vừa cất tin tức xong, không tiểu thư phát hiện, một tên hộ vệ lại từ bên ngoài đi nhanh đến:

- Lão gia truyền tin tức đến.

Nói xong, hắn đưa một miếng ngọc tinh ghi chép tới.

- Ừ!

Diêu Hàn gật đầu, cầm lấy ngọc tinh. Chân khí dũng mãnh tràn vào trong đó. Trong nháy mắt, bên trong hiện ra một người trung niên cao lớn anh tuấn.

Phụ thân của Triệu Nhã, Bạch Ngọc Thành, Triệu Phong thành chủ.

- Chuyện của Tiểu Nhã, ta đã biết được. Mấy ngày nữa ta sẽ đích thân tới Vương thành thăm hỏi vị Trương Huyền lão sư này.

Trong ngọc tinh ghi chép, ánh mắt Triệu Phong thành chủ sáng như điện, mang theo khí chất đặc biệt.

- Thể chất thuần âm, gia đình mẫu thân Tiểu Nhã từng có tiền lệ. Muốn kích hoạt, sẽ phải trả cái giá không nhỏ. Chú ý cơ duyên không nói, quan trọng nhất còn cần đan dược tam phẩm giá trị mấy ngàn vạn... Phá Âm đan!
- Đến Vương thành, ta dự định xin bệ hạ giúp ta đi tới công hội luyện đan sư mua một viên. Ngươi cũng cần sớm chuẩn bị. Mặt khác, ta sai người mang tới cho ngươi kim phiếu mười vạn, đưa cho Trương lão sư. Không thể để cho hắn cứu nữ nhi của ta, còn phải tốn kém. Bạch Ngọc thành ta không muốn nợ nhân tình, cũng sẽ không để cho ân nhân chịu thiệt!

Trong ngọc tinh, Triệu Thành chủ vung tay lên, lộ ra vẻ uy nghiêm nồng đậm.

Bạch Ngọc thành, thành thị lớn thứ hai của Thiên Huyền vương quốc, nổi tiếng sản xuất ra nhiều bạch ngọc. Làm thành chủ, khống chế tài phú một phương, tất nhiên lại có một loại khí phách bễ nghễ thiên hạ, ngoài ta còn ai.

Trương lão sư nhìn ra Triệu Nhã có thể chất thuần âm, cũng ra tay giúp đỡ giải quyết đã là ơn lớn. Đường đường là Bạch Ngọc Thành chủ, quan lớn một phương, lại có thể nào để cho hắn dùng tiền không công, tự lấy tiền trong túi mình ra chi phí chữa bệnh cho nữ nhi?

Triệu Thành chủ hắn không phải là loại người không chịu nổi như vậy!

- Diêu quản gia, đây là thành chủ lệnh cho ta mang đến...

Hộ vệ vừa rồi đưa qua tấm kim phiếu.

- Thành chủ còn cố ý căn dặn ngươi chuyển lời tới Trương lão sư, ân tình hắn dạy dỗ tiểu thư, nhất định báo đáp...

Hộ vệ nói tiếp.

- Biết rồi!

Diêu Hàn gật đầu.

- Chuyện này đừng để cho tiểu thư biết. Đi xuống đi! Khoát tay áo, Diêu Hàn đang muốn tiếp tục căn dặn an bài, đã thấy Triệu Nhã từ bên ngoài đi vào.

- Diêu thúc, vừa vặn thúc ở đây, sai người chuẩn bị cho ta một thùng gỗ. Mặt khác, thuận tiện giúp ta điều tra một chút, một loại đan dược gọi là Phá Âm đan, đại khái có thể giá trị bao nhiêu tiền? Có giá trị cao bằng Sinh Lợi đan hay không?

Triệu Nhã vừa vào cửa, lại phân phó nói.

Trương lão sư trực tiếp cho nàng một viên đan dược. Tuy rằng nàng hiện tại không có tiền bồi thường, nhưng vẫn phải biết giá cả. Như vậy mới có thể hiểu Trương lão sư vì các nàng bỏ ra bao nhiêu.

- Phá Âm đan? Đây là Trương lão sư nói cho tiểu thư biết sao?

Nghe tiểu thư cũng nói ra đan dược này, Diêu Hàn sửng sốt, lập tức âm thầm bội phục.

Vị Trương lão sư này tuy rằng hãm hại người, đủ vô sỉ, nhưng lượng tri thức vẫn rất lợi hại. Thành chủ cũng phải tốn cái giá lớn mới biết được tin tức. Không nghĩ tới nhanh như vậy hắn lại biết rõ.

Trong lòng cảm thán một câu, Diêu Hàn cười nói:

- Phá Âm đan có trợ giúp cực lớn đối với thể chất thuần âm. Tiểu thư yên tâm, mấy ngày nữa thành chủ lại sẽ mua giúp tiểu thư...

Đan dược tam phẩm không chỉ giá cao, còn cần quan hệ. Người bình thường cho dù muốn mua, cũng mua không được.

Nguyên nhân chính vì như vậy, Triệu Phong thành chủ mới phải đích thân qua, cầu khẩn bệ hạ mở miệng với phía công hội luyện đan sư. Bằng không, mặc dù hắn là một thành chủ, địa vị ở Thiên Huyền vương quốc không thấp, sợ rằng cũng không có mặt mũi này.

Công hội luyện đan sư, là thế lực cực lớn trải dài qua vô số vương quốc, ở Thiên Huyền vương quốc này chỉ là phân hội cấp bậc rất nhỏ trong đó mà thôi. Do chỗ dựa phía sau này, cho dù Thẩm Truy bệ hạ bọn họ cũng có thể không để ý tới, càng chưa nói hắn một thành chủ nho nhỏ.

Diêu Hàn đang nghĩ có nên nói ra tin tức thành chủ từng có được cho tiểu thư biết hay không, lại thấy Triệu Nhã lấy từ trong người ra một cái bình ngọc:

- Không cần, Trương lão sư đã cho ta một viên, bảo ta mấy ngày tới cố gắng tu luyện!

- Cho tiểu thư một viên?

Mắt Diêu Hàn thoáng cái trợn tròn.

Thành chủ vừa nói qua, đây là đan dược tam phẩm. Mỗi một viên đều phải giá trị mấy ngàn vạn.

Nhiều tiền như vậy, cho dù Bạch Ngọc Thành mua cũng phải thương gân động cốt, nhiều năm khó khôi phục được...

Chương 218: Triệu Nhã kích hoạt thể chất (2)

Trương lão sư... tiện tay... đưa một viên?

Diêu Hàn chỉ cảm thấy đầu sắp nổ tung, sắp phát điên rồi.

Đã thấy người hào phóng, nhưng... chưa từng thấy qua người nào hào phóng như vậy!

Đây đã không thể dùng từ hào phóng để hình dung...

Quả thực chính là không thể tưởng tượng nổi.

- Tiểu thư, có thể cho ta xem viên đan dược kia của tiểu thư không?

Cố nén chấn động kinh ngạc, Diêu Hàn không nhịn được nhìn sang.

- Đây!

Triệu Nhã đưa bình ngọc tới.

Tiếp nhận bình ngọc, Diêu Hàn tiện tay mở ra.

Vù!

Một mùi nồng đậm phả ra, khiến người ta vừa ngửi vào, lỗ chân lông trên toàn thân mở ra, thoải mái nói không nên lời.

Tuy rằng hắn không hiểu về đan dược, nhưng chỉ riêng mùi vừa ngửi được này, lại rõ ràng đây tuyệt đối là hàng thật, không kém chút nào.

Tiện tay lấy ra Phá Âm đan tam phẩm đưa cho học sinh...

Vị Trương lão sư này rốt cuộc có lai lịch gì?

Trước đó hắn còn nghĩ, không thể bị đập một trận vô nghĩa, phải tìm một cơ hội, chờ thời điểm tiểu thư không biết, lặng lẽ giáo huấn người này. Nhưng nhìn thấy được viên thuốc này, hắn lập tức nuốt ý nghĩ này vào trong lòng.

Lần trước chỉ nói muốn thiến đối phương, đã bị đánh cho hoàn toàn thay đổi, cha mẹ cũng không nhận ra... Nếu thật sự ra tay giáo huấn, sợ rằng đối phương ngay cả đánh rắm cũng không có, hắn đã mất mạng quay về Bạch Ngọc thành...

Nói thật, vị Trương lão sư này thật sự quá quái dị.

Người này nổi danh là phế vật trong học viện, hắn tưởng là nam tử đáng khinh dụ dỗ học sinh nữ. Kết quả đảo mắt một cái, biến thành cao thủ Ích Huyệt cảnh, khổ tâm học nghệ, thế ngoại cao nhân không tính toán đến được mất. Điều này ngược lại cũng thôi. Sát hạch luyện đan sư, tiện tay lấy ra Hàn Dương Mẫu thảo, Phá Âm đan... Cái này đã không chỉ là vấn đề thực lực.

Không có hậu trường và địa vị cực cứng rắn, không thể nào làm được.
- Thùng gỗ tới rồi. Ta đi dùng đan dược trước!

Biết vị Diêu thúc thúc này của mình từ sau khi bị đòn, thường xuyên đờ người ra, Triệu Nhã cũng không để ý, cầm Phá Âm đan, an bài thùng gỗ để vào trong gian phòng, vội vã đi tu luyện.

Thời gian không đợi người. Nàng không muốn khiến cho Trương lão sư thất vọng.

Trong phòng chỉ còn lại có một mình Diêu Hàn. Không biết qua bao lâu, lúc này hắn mới nhìn về phía ngọc tinh ghi chép trong tay, cười gượng lắc đầu:

- Thành chủ, ta biết thành chủ không muốn nợ nhân tình, nhưng... ân tình của vị Trương lão sư này, sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn lại không có cách nào trả được...

Ngay cả Phá Âm đan thành chủ mua cũng không được, hắn tiện tay ném cho tiểu thư... Ân tình trả thế nào?

Trả thế nào cũng trả không hết...

...

Không để ý tới vẻ mặt Diêu thúc thúc đang rầu rĩ, Triệu Nhã trở lại gian phòng của mình, sai người ta đổ đầy nước nóng vào thùng gỗ, phân phó không cho phép bất kỳ kẻ nào làm phiền. Lúc này nàng mới cởi sạch y phục, chui vào.

Ngay sau đó, nàng từ bình ngọc lấy ra Phá Âm đan, mở miệng nuốt xuống.

Đan dược tiến vào cổ họng, giống như là uống một ngụm nước nóng hổi. Hơi nóng cuồng bạo trong nháy mắt dọc theo kinh mạch lan ra.

Phá Âm đan, tên là phá âm, trên thực tế trong đó ẩn chứa dược lực thuộc tính dương tinh khiết. Những dược lực này tiến vào trong cơ thể người bình thường, nhất định sẽ bị hấp thu, hóa làm chân khí, hoặc các loại tẩm bổ, tăng thêm lực lượng. Nhưng khi tiến vào trong cơ thể chủ nhân thể chất thuần âm, sẽ mang đến tai họa mang tính hủy diệt. Âm dương tương khắc, không có khả năng cùng tồn tại. Dược lực thuần dương ép xuống. Thể chất thuần âm vì bảo vệ kí chủ, sẽ chủ động mở ra, do đó đạt được hiệu quả kích hoạt.

Quá trình này nói ra đơn giản, trên thực tế lại hết sức phức tạp. Chỉ cần có chút lơ là, rất có khả năng tu vi toàn thân sẽ trôi theo dòng nước.

- Đầu tiên khoanh tay, vận chuyển công pháp.

Biết đan dược trân quý, không thể lãng phí một chút dược lực nào, Triệu Nhã vội vàng tập trung tinh thần, dựa theo công pháp Trương lão sư cho, vận chuyển lực lượng.

Không hổ danh là công pháp sau khi được Thiên Đạo Đồ Thư Quán chỉnh sửa lại. Một khi vận chuyển, nàng lập tức cảm thấy khí tức cuồng bạo trong cơ thể được hóa giải không í. Rào cản thể chất thuần âm vốn bất động, cũng bắt đầu trở nên sống động.

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, trong cơ thể hình thành một vòng xoáy năng lượng to lớn. Lực lượng trong Phá Âm đan bị cuốn lên, chạy ra khắp toàn thân.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Rào chắn tu luyện trước đó trong nháy mắt bị đánh nát, thoáng cái lại đạt tới võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh.

Dưới dược lực trùng kích, thể chất đặc biệt bị đè nén mấy chục năm, cũng giống như hồng thủy mở ra miệng cống, trong nháy mắt được kích hoạt.

Nếu có người ở đây, có thể nhìn thấy được rõ ràng da nàng thay đổi, càng trơn nhẵn, non mịn hơn, có độ co dãn tốt hơn. Trước đây, tuy rằng Triệu Nhã xinh đẹp, lại bị giới hạn bởi tuổi tác, có vẻ vô cùng non nớt. Nhưng bây giờ, nàng đã lộ ra khí chất và phong độ của một mỹ nữ tuyệt thế.

Thể chất thuần âm, sủng nhi được ông trời chiếu cố, một khi kích hoạt, không chỉ khiến tu vi tăng lên rất nhiều, bất kể da thịt hay dáng người, đều sẽ có sự bay vọt về chất. Tuy rằng dáng vẻ của nàng hiện tại không phát sinh biến hóa quá lớn, lại cho người ta một loại cảm giác băng thanh ngọc khiết, giống như tiên nữ cửu thiên không thể xâm phạm.

Nếu như nói nàng trước đó so với Trầm Bích Như, vẫn thoáng lộ ra một chút không bằng, lúc này chỉ dựa vào diện mạo và khí chất, đã có thể làm cho đối phương không ngóc đầu lên được, trở thành nữ thần thật sự trong toàn bộ Hồng Thiên học viện, thậm chí đứng đầu Thiên Huyền vương quốc.

Đây là thể chất thuần âm, một khi kích hoạt có thể khiến cho người ta phát sinh biến hóa thay da đổi thịt, chú vịt nhỏ xấu xí cũng biến thành thiên nga trắng. Lại nói, bản thân Triệu Nhã chính là một mỹ nhân mười phần bại hoại, trải qua lột xác, tự nhiên trở nên càng xinh đẹp hơn.

Đương nhiên, đây vẫn chỉ là kích hoạt 10% thể chất.

Kích hoạt tất cả, thật không biết sẽ biến thành bộ dạng thế nào.

Ầm!

Không biết trải qua bao lâu, một tiếng nổ lớn kịch liệt vang lên. Thùng gỗ vỡ nát ra. Triệu Nhã chậm rãi mở mắt. Một khí tức cường đại sâu xa từ trên người nàng phát động ra.

Chương 219: Lục Tầm tới chơi (1)

Lại ở thời điểm Triệu Nhã dùng Phá Âm đan, bắt đầu tu luyện, trong một rừng cây nhỏ ở ngọn núi phía sau Hồng Thiên học viện, Viên Đào cuối cùng điều chỉnh tốt trạng thái, nhìn chằm chằm bình ngọc trước mắt.

Hắn là tán tu, hơn nữa thành tích sát hạch nhập môn quá kém. Hắn không giống Triệu Nhã, có chỗ ở riêng có thể ở. Hắn chỉ có thể cùng người khác chen chúc chung một chỗ. Hắn nghe Trương lão sư nói, bôi thứ trong bình ngọc lên, rất thống khổ, cũng rất nguy hiểm. Nhất định không thể ở bên trong ký túc xá. Nghi tới nghĩ lui, hắn đến nơi này.

Nơi này vừa yên tĩnh lại không có các loại man thú tập kích, rất thích hợp để tu luyện.

- Bắt đầu đi!

Trước khi tới đây, hắn đã hạ quyết tâm, không có gì lại do dự nữa. Hắn nhướng mày, mở bình ngọc ra.

Oong!

Một mùi máu tanh nồng đậm mạnh mẽ phả vào mặt. Ngay sau đó là một lực lượng hung bạo khiến da thịt người ta cũng run lên.

Thuần thục cởi trang phục toàn thân, hắn đổ chất lỏng trong bình ngọc ra, bôi đều lên người.

Tăng tăng tăng tăng!

Chất lỏng đỏ tươi vừa tiếp xúc với da, toàn thân Viên Đào giống như là bị kim đâm. Một cảm giác đau đớn xé rách tập kích đến, giống như muốn cứng rắn xé rách lớp da tay của hắn.

- A...

Dưới đau đớn mãnh liệt, hắn ngã xuống đất.

Loại đau khổ này vượt qua tất cả những đau đớn trước kia hắn từng phải chịu cộng lại. Giống như có một con dao nhỏ sắc bén, lột da hắn từ đầu đến cuối.

Trên mặt hắn rất nhanh không còn sắc máu, trở nên vô cùng trắng bệch. Trên đầu Viên Đào tuôn ra mồ hôi lạnh, toàn thân không ngừng run rẩy.

- Đau quá...

Trước mắt hắn hoa lên từng đợt, cũng sắp không kiên trì nổi.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mười sáu, bảy tuổi. Cho dù những chuyện hắn trải qua, có thể rèn luyện không ít, ở dưới thống khổ tuyệt đối, vẫn còn có phần lùi bước.

- Nếu không... Thôi đi... Hiện tại đã quá tốt rồi. Tăng thêm thực lực làm gì?

Một ý nghĩ xông ra, không ngừng xâm nhập trong đầu hắn.

- Nếu như buông tha... Trương lão sư có mắng ta hay không?

Lại vào lúc ý chí dao động, sắp tan vỡ, dường như có một bóng dáng xuất hiện ở trước mắt hắn.

Trương lão sư!

Hắn đang thản nhiên nhìn qua, nhăn mày lại, đầy vẻ không vui.

- Không được, ta không thể phụ sự kỳ vọng của hắn đối với ta... Nhìn thấy được Trương lão sư hình như tức giận, trong lòng Viên Đào thầm giật mình, một lần nữa sinh ra ý chí chiến đấu vô cùng vô tận.

Trước khi gặp được Trương lão sư, hắn là câu chuyện cười trong miệng mọi người, béo mập như lợn, vụng về như trâu, tu vi còn kém. Hắn hỏi thăm mười vị lão sư, đều bị đuổi ra cửa, không ai để ý tới hắn.

Hắn vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ cứ sống cuộc sống tầm thường không có ý chí tiến thủ như thế. Kết quả... lại để cho hắn gặp được Trương lão sư.

Là Trương lão sư, không ngại hắn mập mạp, không chê cười thực lực của hắn thấp, thậm chí còn đặc biệt sáng tạo công pháp, mấy ngày mấy đêm không ngừng không ngủ tìm kiếm chất lỏng, để cho hắn tiến bước, đột phá!

Lão sư có ơn tri ngộ, bồi dưỡng đối với hắn.

Nếu như ngay cả chút thống khổ như vậy, hắn cũng không kiên trì nổi, vậy làm thế nào còn mặt mũi gặp lại?

Trương lão sư, yên tâm đi. Ta nhất định sẽ không để cho lão sư thất vọng. Ta nhất định sẽ chịu đựng, nhận được sự tán dương của ngài!

Trong lòng hắn sinh ra một sự kiên trì, hai mắt hắn mở ra. Loại cảm giác đau đớn tê tâm liệt phổi hình như cũng giảm đi rất nhiều.

Không biết qua bao lâu.

Đau đớn chậm rãi giảm xuống. Hắn cúi đầu nhìn lại. Lúc này hắn mới phát chất lỏng màu đỏ bôi lên, lại được thân thể hấp thu tất cả. Trên da cũng mọc ra một tầng dày khôi giáp, giống như mảnh vảy.

Tuy rằng hắn không biết đây là vật gì, nhưng lại biết, lực phòng ngự của hắn bất chợt tăng lên không chỉ gấp mấy lần.

- Trương lão sư nói, bôi thứ này không phải một lần là có thể hoàn thành. Tiếp tục!

Nhìn thấy được trong bình ngọc còn thừa lại không ít chất lỏng, Viên Đào lại lấy ra, bôi lên toàn thân.
Bôi một lần, trải qua một lần thống khổ. Vừa mới bắt đầu, còn có chút sợ hãi. Nghĩ đến không thể để cho Trương lão sư thất vọng, Viên Đào càng lúc càng kiên định.

Cuối cùng, hắn hoàn toàn dùng hết chất lỏng màu đỏ trong bình ngọc.

- Ta đây là...

Cúi đầu nhìn lại, Viên Đào lúc này mới phát hiện, sau khi hoàn toàn hấp thu hết những chất lỏng màu đỏ này, bên ngoài thân thể hắn xuất hiện thêm một lớp sừng dày, tương tự như mảnh vảy.

- Thử xem...

Trong lòng hắn nghi ngờ, sinh ra một loại khát vọng. Hắn một đầu húc về phía cái cây nhỏ cách đó không xa.

Răng rắc!

Một tiếng động vang lên. Cây lớn có kích thước bằng miệng chén thoáng cái bị hắn đụng gãy. Hắn cảm giác giống như gãi ngứa, hoàn toàn không có chút đau đớn.

Đồng tử hắn co lại.

Đây là phòng ngự thật mạnh, lực lượng lớn tới mức nào?

- Lão sư... ta thành công rồi...

Nhớ tới thống khổ phải trải qua trước đó, Viên Đào xiết chặt nắm đấm, không nhịn được nước mắt chảy ra.

Cuối cùng không phụ sự kỳ vọng của lão sư...

Trương lão sư, điều lão sư muốn ta làm, ta đã làm được!

......

Cùng thời khắc đó, cố gắng tu luyện còn có Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Lưu Dương.

Nhận được cước pháp, thân pháp do Trương lão sư truyền thụ, Vương Dĩnh không chút do dự nào, về đến nhà lập tức bắt đầu tu luyện, thực lực từng bước tăng thêm.

Trịnh Dương lại không ngừng trùng kích võ giả nhị trọng, tranh thủ trong vòng năm ngày đạt được Đan Điền cảnh.

Lưu Dương cũng bắt đầu tu luyện quyền pháp thiên đạo, quyền phong gào thét vù vù vang dội.

Năm đại đệ tử, tất cả đều bận rộn tu luyện. Trương lão sư làm người trong lòng bọn họ bội phục nhất, lúc này cuối cùng đưa tay ra, lười biếng duỗi thắt lưng, tỉnh lại.

- Tại sao ta lại ngủ ở chỗ này?

Mở mắt ra hắn mới phát hiện, mình ngủ ở chỗ nghỉ tạm thời trong phòng học. Nơi đây không có đệm chăn, lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh lẽo. Chẳng biết lúc nào trên người hắn được đắp lên từng món trang phục.

Chương 220: Lục Tầm tới chơi (2)

Có trang phục của nam, có trang phục của nữ...

Không ngờ là năm học sinh sợ mình cảm lạnh, cởi áo khoác ra đắp cho mình.

- Đám tiểu tử này...

Trương Huyền lắc đầu.

Ngày hôm qua quá mệt mỏi, hắn ngồi ở trên ghế lại ngủ mất. Chắc là mấy học sinh này sợ làm phiền mình nghỉ ngơi, nâng mình đến nơi này, sau đó trang phục lên.

Xem ra hắn cũng thật sự quá mức mệt mỏi. Bằng không, dựa vào thực lực, hắn không có khả năng bị người nâng đi, còn hoàn toàn không có cảm giác.

Ngủ một giấc tỉnh lại, hắn cảm thấy mệt mỏi toàn thân đã bị quét sạch.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, hắn chỉ thấy thời gian không còn sớm. Hóa ra đã đến trưa ngày hôm sau.

- Tiền thu rồi, thế nào cũng phải đi xem một chút...

Vị “danh sư” mình thu của người khác hơn tám ngàn vạn. Ngày hôm qua mệt tới rối tinh rối mù, không có tinh lực để ý tới, ngược lại cũng thôi. Ngày hôm nay đã khôi phục lại, dù thế nào mình cũng phải chỉ điểm cho bọn họ một chút.

Nếu không, trong lòng cũng áy náy.

Một lần nữa hắn trở lại phủ đệ. Chỉ thấy Tôn Cường nước mắt lưng tròng, kiễng chân ngóng trông.

Sau khi ăn một chút, Trương Huyền bảo hắn gọi những người đã giao tiền theo thứ tự trước sau, tiến vào gặp mặt.

Những người này cơ bản đều đến bình cảnh tu luyện, muốn đột phá.

Tu vi không có cách nào đột phá, nói trắng ra là giống như con sông dừng lại không chảy tiếp. Nhất định là phía trước bị ngăn chặn. Hắn nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, rất dễ dàng nhìn ra bế tắc ở chỗ nào, sau đó lợi dụng ngân châm và chân khí tinh thuần, giúp bọn họ đột phá cũng không khó.

Dù sao những người này đều đã tu luyện trong thời gian dài, lực lượng tích góp từng tí một đủ, chỉ thiếu một bước qua cửa mà thôi.

Điều Trương Huyền phải làm chỉ là giúp bọn họ dọn sạch một bước này vào cửa lớn, lại giống như mở một cái miệng nhỏ trên con kênh. Chỉ cần có một chỗ bị phá vỡ, dòng nước mạnh mẽ sẽ tuôn ra, hoàn toàn phá vỡ lỗ thủng.

Đương nhiên, nói ra đơn giản, nhưng đổi lại thành các danh sư khác, khẳng định rất khó làm được.

Mỗi người có thể chất khác nhau, công pháp tu luyện khác nhau, thói quen khác nhau... chỗ kinh mạch bế tắc, khẳng định cũng hoàn toàn khác nhau. Giống như lá cây, trên thế giới không có hai chiếc lá nào giống nhau. Chỗ người tu luyện bế tắc, cũng tuân theo cái lý này.

Không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán nhìn ra chỗ thiếu hụt, đừng nói để cho hắn đột phá, thiếu sót gì đó sợ rằng cũng không nhìn ra được.

...

Bên ngoài phủ đệ.

Tôn Cường đẩy cửa đi ra, nhìn quanh một vòng:

- Người kế tiếp... - Thật ngại quá, làm phiền nhường đường một chút.

Hắn còn chưa nói dứt lời, một giọng nói vang lên. Hai người thanh niên đi nhanh tới trước mặt.

Đó chính là Lục Tầm, Vương Siêu từ Hồng Thiên học viện, đặc biệt tới gặp Dương sư.

Nhìn thấy được bọn họ thân mặc trang phục lão sư, mọi người tuy rằng không vui trước loại hành vi chen ngang này, nhưng vẫn nhường ra một lối đi.

- Tôn quản gia, chúng ta là...

Vương Siêu bước lên trước, vội vàng ôm quyền.

Bọn họ cũng chờ hơn một ngày, vốn tưởng rằng dựa vào thân phận lão sư sao kim, nhất định có thể khiến Dương sư nhìn với cặp mắt khác xưa, gọi tiến vào trong. Kết quả...

Dương sư một ngày không xuất hiện. Vừa xuất hiện liền trực tiếp gọi người, căn bản không thu bái thiếp, khiến cho bọn họ nhịn không được có chút nóng nảy.

- Lăn!

Không đợi hắn nói hết lời, lông mày Tôn Cường nhíu lại một cái:

- Ngươi tưởng đây là nhà ngươi sao? Trực tiếp xông tới? Xếp hàng phía sau đi!

- Ta...

Bị một quản gia chỉ có Bì Cốt cảnh quát mắng, sắc mặt Vương Siêu nhất thời đỏ lên, thiếu chút nữa bùng nổ.
Làm lão sư sao kim, hắn đi tới chỗ nào, đều được người tôn sùng. Thiên Huyền vương quốc không có danh sư, hắn và Lục Tầm, gần như được cho là người được hoan nghênh nhất. Vốn tưởng rằng chỉ cần mình đi tới trước mặt, nói ra thân phận cho đối phương biết, chắc hẳn có thể đưa ra bái thiếp, thuận lợi tiến vào phủ đệ. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, tên quản gia béo mập này không đợi hắn nói xong, bảo hắn lăn.

- Thế nào, không muốn tuân thủ quy định sao?

Tôn Cường vẫy bàn tay một cái:

- Có tin chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, không cần ta động thủ, lại có người ném ngươi ra ngoài hay không?

Nhân vật nhỏ, dế nhũi từ chỗ nào xuất hiện?

Cửa phủ đệ Danh sư cũng muốn chen ngang. Thực sự không biết trời cao đất rộng.

Hắn tuy rằng không phải danh sư, nhưng những người này đều tới xin gặp. Chỉ cần hắn nói thêm một câu, khẳng định có người nguyện ý ra tay.

Nghe hắn nói như thế, Vương Siêu tức giận, toàn thân run rẩy.

Loại nhân vật nhỏ này, ở nơi khác, hắn tiện tay đập chết, cũng không có người nào dám nói thừa. Hiện tại lại bảo hắn lăn, còn muốn ném hắn ra ngoài...

Gương mặt hắn đỏ lên, xiết chặt nắm đấm. Tuy rằng tức giận, nhưng hắn cũng không dám nói thừa.

Ngày hôm nay, bọn họ qua là muốn nhận được thiện cảm của Dương sư, trở thành học đồ của hắn. Người còn chưa có gặp, nếu thật sự đắc tội với quản gia, chuyện sau đó cũng sẽ không cần trông cậy nữa.

- Tôn quản gia đừng nóng giận. Tại hạ là Lục Tầm, lão sư của Hồng Thiên học viện, muốn bái kiến Dương sư. Mong rằng Tôn quản gia có thể tiến cử một chút...

Đưa tay kéo bằng hữu tốt, Lục Tầm bước lên trước, cười nói.

- Lục Tầm lão sư?

Tôn Cường sửng sốt.

Tuy rằng hắn chỉ là thương nhân của một cửa hàng, đại danh của Lục Tầm lão sư, hắn lại đã sớm nghe nói. Đó là con trai độc nhất của đế sư Lục Trầm đại sư. Trong toàn bộ Thiên Huyền vương quốc, hắn là người có khả năng trở thành danh sư nhất.

Không chỉ có như vậy, hắn không đến hai mươi lăm tuổi, tu vi đã đạt được Ích Huyệt cảnh, thiên tư mạnh mẽ. Trong toàn bộ vương quốc cũng có thể xếp danh hiệu cao.

Bởi vì những thân phận này, cho dù võ giả thất trọng cường giả Thông Huyền cảnh nhìn thấy hắn, đều phải lấy lễ đối đãi, rất sợ tiếp đón không chu đáo.

Vừa rồi... không ngờ mình bảo hắn “lăn”?

Khụ khụ, có phần quá xui xẻo.

Vừa rồi đắc tội ba vị danh sư, lại đắc tội một danh sư tương lai...

Nhìn lão gia vung tay lên, muốn quát mắng ai lại quát mắng người đó, vô cùng thoải mái. Tại sao tới mình lại khó như vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau