THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2156 - Chương 2160

Chương 2156: Đánh Phó đường chủ (2)

Đau đớn kịch liệt, khiến Trung Thanh Vương kêu thảm một tiếng, bất quá nói còn chưa dứt lời, liền thấy Tôn Cường không biết từ đâu lấy ra một vò muối ăn, đổ tới miệng vết thương.

- Kiên nhẫn một chút, ta thoa thuốc cho ngươi...

- ...

Trung Thanh Vương.

Vừa thoa xong, lại lấy ra đao nhọn, máu tươi chảy ròng, lại xát muối...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền không nhịn được quay đầu đi... Thật sự quá tàn nhẫn!

Bất quá, mới vừa rồi giúp Tôn Cường chữa thương, hắn đã biết rõ, người phía trước còn dùng cực hình lợi hại hơn, giờ phút này, làm lại quá phận cũng không coi vào đâu, nhân quả tuần hoàn mà thôi.

Điền Thanh Phó đường chủ cùng Kim Nguyên Đỉnh vẫn còn chiến đấu, lực lượng tương đương, Trương Huyền cũng không đi quản, mà nhìn về phía cách Minh Chân Phó điện chủ ở đó không xa.

Vị Độc Điện Phó điện chủ này, vừa rồi chứng kiến sự tình không ổn, muốn chạy trốn, lại bị trận pháp vây ở chính giữa, căn bản không có biện pháp rời đi.

Lúc này chứng kiến Trương Huyền nhìn qua, tràn đầy hoảng sợ, như là gặp quỷ rồi.

- Tới đây đi!

Bàn tay trảo một cái, người sau lăng không bay tới, bị giam cầm ở trước mắt.

- Độc Điện thế nào? Đám người Hứa Du Trưởng Lão đâu?

Tiện tay bố trí cấm chế ở chung quanh, bọn người Lạc Thất Thất cũng nghe không được, Trương Huyền hỏi.

Hứa Du Trưởng Lão cùng hắn quan hệ không tệ, làm người cũng rất tốt, muốn biết hiện tại thế nào.

- Ngươi… làm sao ngươi biết Hứa Du?

Minh Chân Phó điện chủ hoảng sợ.

Lúc trước Trương Huyền đi Độc Điện đã ngụy trang, hơn nữa dùng tên giả Tôn Cường, vị trước mắt này cũng không nhận ra.

- Chẳng lẽ... Ngươi mới là Tôn Cường?

Bất quá hắn cũng không ngốc, thời gian nháy mắt liền hiểu được, đồng tử co rút lại.

- Không sai! Ngươi rất thông minh!

Cười nhạt một tiếng, bàn tay Trương Huyền vỗ vỗ, một đạo chân khí lập tức tràn vào thân thể.

- A...

Chân khí ở dưới khống chế thay đổi thành kịch độc, trên đầu Minh Chân ứa ra mồ hôi lạnh, thân thể liên tục vặn vẹo.

Thiên Đạo chân khí ngay cả đám người Hải độc sư cũng không chịu nổi, đừng nói hắn. - Ngươi là Danh Sư... Đánh Trung Thanh Vương, bỏ qua quyền uy của Phó đường chủ, đã là đại nghịch bất đạo rồi... Nếu như giết ta, nhất định sẽ bị Danh Sư Đường nghiêm mật thẩm tra...

Cố nén đau nhức kịch liệt, Minh Chân nói.

Hắn biết rõ người trước mắt này cùng Hứa Du Trưởng Lão quan hệ không tệ, bản thân làm hại toàn bộ Độc Điện diệt tuyệt, đối phương tuyệt đối sẽ không chút lưu tình chém giết, bởi vậy biết rõ nói cái gì, mới có thể khiến đối phương dừng tay.

Giờ phút này hắn thuộc về “nhân chứng”, một khi chết ở trong tay đối phương, coi như nói nhiều hơn nữa cũng vô ích.

- Ta chỉ muốn nghe được sự tình ta muốn biết... Ta có thể mang theo Tổ Sư khai phái tiến về Độc Điện, thì có năng lực cho ngươi lặng yên không một tiếng động chết mất, không ai hoài nghi!

Chẳng muốn trả lời đối phương, Trương Huyền thản nhiên nói.

Đổi lại Danh Sư khác, muốn giết đối phương, nhất định sẽ bị hoài nghi, nhưng hắn là Độc Sư... Hoàn toàn có thể có rất nhiều loại phương pháp khiến đối phương chết, coi như là Danh Sư Đường cũng không tra được.

- Ta...

Nghe nói như thế, chứng kiến thái độ của đối phương, Minh Chân biết rõ đối phương thật dám làm, đành phải nghiến răng nói:

- Lúc ấy ta chạy ra Độc Điện, liền trực tiếp tới nơi đây!

- Tới đây? Trước kia ngươi nhận thức Trung Thanh Vương?

Trương Huyền nhìn qua.

Chạy ra Độc Điện, vì phòng ngừa đuổi bắt, tất nhiên sẽ trốn tới địa phương tự nhận là an toàn nhất, có thể đi tới nơi này, nói rõ hắn cùng vị Trung Thanh Vương này đã sớm nhận thức.

- Vâng, chúng ta có sinh ý hợp tác, hắn mua của ta không ít kịch độc... Ta cũng từ trong tay hắn nhận được rất nhiều vật phẩm quý giá trên việc tu luyện... Minh Chân nói.

Khuôn mặt Trương Huyền trầm xuống.

Xem ra tin tức của Ngọc Phi Nhi không sai, chỉ bất quá, đối phương cũng không phải Độc Sư, mà là cùng Độc Điện có giao dịch mà thôi.

Bất quá, vẫn có chút nghi vấn.

- Hắn mua sắm độc dược, có thể sử dụng sao?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Độc dược, không riêng gì Độc Sư mới có thể phối trí, rất nhiều cấp bậc cao, còn cần thủ pháp đặc thù mới có thể thi triển, không phải Độc Sư, coi như nhận được dược vật, cũng chỉ có thể thô ráp sử dụng, rất dễ dàng bị phát hiện.

Thật giống như Vưu Hư lúc trước, thủ pháp dùng độc thô ráp, tuy từ chỗ Dị Linh tộc nhận được kịch độc, như trước không dám sử dụng phạm vi lớn.

- Ta cũng không biết... Hắn đối với độc dược đẳng cấp cao nhu cầu rất lớn, ta từng xin Tổng bộ vài loại độc dược thất tinh, đều bán cho hắn...

Minh Chân không dám giấu giếm.

- Ân!

Nghi hoặc liếc nhìn Trung Thanh Vương, Trương Huyền không có tiếp tục hỏi thăm nữa.

Gia hỏa này, là Vương gia của Thanh Nguyên đế quốc, cũng không nghe được sự kiện dùng độc ác liệt của hắn, bởi vậy coi như là Danh Sư, cũng không thể quản quá nhiều.

Nếu không, rất dễ dàng gây nên đế quốc cùng Danh Sư Đường mâu thuẫn.

Hiện tại đối phương tìm Tôn Cường phiền toái, sự tình ra có nguyên nhân, hung hăng giáo huấn một lần cũng không có gì, liên lụy đến phương diện này, có khả năng sẽ phải quan hệ tới triều chính rồi.

- Nói sự tình đám người Hứa Du đi!

Trương Huyền nhìn qua.

- Ta một đời vì Độc Điện, kết quả nhận phải hình phạt độc sát, trong tâm không cam lòng, tìm đến Trung Thanh Vương, muốn mượn trợ giúp của hắn, vì mình tìm về công bằng... Kết quả, Trung Thanh Vương vì lập công, không để ý ta phản đối, bắt tất cả người Độc Điện, phản kháng hầu như đều bị giết...

Nói đến đây, sắc mặt của Minh Chân buồn bã:

- Tuy ta thống hận đám người Hứa Du hại ta thê thảm, nhưng mà ta cũng là một phần tử của Độc Điện, chuyện này, thật không phải là ta mong muốn nhìn thấy...

Lắc đầu, Minh Chân biết, chuyện này từ hắn mà lên, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, ngẩng đầu nhìn lại.

- Nói thiệt cho ngươi biết, Hứa Du Trưởng Lão... không chết!

Chương 2157: Kim Nguyên Đỉnh đại chiến Phó đường chủ (1)

- Không chết?

Ánh mắt của Trương Huyền sáng lên:

- Ở đâu?

Vị Hứa trưởng lão này tin tưởng hắn, mới đưa mình đến Độc Điện, nếu như bởi vậy bỏ mình mà nói, tất nhiên sẽ cực kỳ áy náy.

- Bị Trung Thanh Vương bắt tới, giam giữ ở trong địa lao...

Minh Chân nói.

- Địa lao?

- Con đường của ta đứt gãy, Trung Thanh Vương giống như tính toán để đám người Hứa trưởng lão phối trí độc dược lợi hại hơn, cho nên mới hạ thủ lưu tình, đương nhiên, cụ thể là chuyện gì, ta cũng không rõ ràng...

Minh Chân giải thích.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mặc kệ đối phương có phải phối chế độc dược hay không, chỉ cần đám người Hứa trưởng lão không chết, chính là tin tức tốt.

Nhưng bây giờ còn không thể đi cứu.

Nếu không, sẽ giống như lúc trước, để người mượn cớ.

- Bây giờ ngươi trúng kịch độc của ta, chỉ có một mình ta có thể giải, nên nói như thế nào, ngươi hẳn rõ ràng...

Lại hỏi thăm một phen, biết rõ đám người Hứa trưởng lão trước mắt không có trở ngại, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra.

- Vâng!

Minh Chân gật đầu, không dám nói nhảm.

Vị trước mắt này, ngay cả độc trùng của điện chủ cũng có thể thời gian nháy mắt hạ độc chết, đám người Bạch độc sư, Hải độc sư không dám nói nhảm, thủ đoạn dùng độc có thể nói nghe rợn cả người, hắn khẳng định không cách nào bằng được.

Đã như vậy, còn không bằng ngoan ngoãn nghe lời.

Muốn biết đã biết, Trương Huyền không hề động thủ, tiện tay trảo một cái, cởi bỏ cấm chế chung quanh.

Bành bành bành bành!

Tiếng va đập liên tiếp xuất hiện ở trong tai.

Ngẩng đầu nhìn lại, sau đó chứng kiến Điền Thanh Phó điện chủ như trước chiến đấu với Kim Nguyên Đỉnh.

Lô đỉnh liệt diễm sôi trào, dùng ra toàn bộ lực lượng, giờ phút này Điền Thanh Phó điện chủ cũng cực kỳ chật vật, khóe miệng tràn ra máu tươi, xem xét liền biết bị thương không nhẹ. Tuy vị Phó điện chủ này thực lực mạnh mẽ, nhưng Kim Nguyên Đỉnh cũng không phải ngồi không, một người một đỉnh đấu cái lực lượng ngang nhau.

Thấy Kim Nguyên Đỉnh tạm thời không có lộ ra bại thế, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Trung Thanh Vương.

Giờ phút này Trung Thanh Vương toàn thân là máu, trên thân bị Tôn Cường đâm ít nhất bốn năm mươi lỗ thủng, đã hấp hối, tựa hồ tùy thời có thể chết.

- Dám dùng hình với lão tử! Thật sự là mù mắt chó của ngươi! Cũng không nhìn một chút lão tử là quản gia của ai...

Một bên dùng đao nhọn đâm loạn, Tôn Cường một bên gầm lên, giống như đang phát tiết khuất nhục lúc trước.

- ...

Trương Huyền lắc đầu:

- Tôn Cường, kiềm chế một chút, đừng giết chết...

- Yên tâm đi, Thiếu gia!

Nghe được phân phó, Tôn Cường gật đầu, không biết từ đâu lại lấy ra một lọ ớt, đổ lên miệng vết thương.

Nhìn Trung Thanh Vương tùy thời có thể ngủm, Trương Huyền cũng nhìn không được nữa, đang muốn bàn giao hai câu, liền thấy Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi vẻ mặt lo lắng nhìn qua.

- Trương sư, náo lớn như vậy... Sợ không dễ kết thúc a!

Nghẹn lấy nửa ngày, Ngọc Phi Nhi nhịn không được nói.

Mặc dù là vì cứu Tôn Cường, nhưng đánh Thanh Nguyên đế quốc đệ nhất Vương gia thành cái dạng này, Phó điện chủ quyền lợi lớn nhất Danh Sư Đường cũng đánh một trận tơi bời, truyền tới Danh Sư Đường, sự tình liền quá lớn.
Chỉ sợ nhẹ nhất, đều sẽ hủy bỏ tư cách Danh Sư.

- Không sao, đổi lại Danh Sư khác, ta xác thực không dám làm như vậy, nhưng mà vị Phó đường chủ này, lại không có gì!

Trương Huyền lắc đầu, tính toán thời gian, lấy ra một Ngọc Bài, nhẹ nhàng điểm lên, truyền ra ngoài một tin tức.

- Không có gì?

Hai người không hiểu.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là Phó đường chủ, địa vị tôn sùng, thân phận cao quý, vì sao nói không có gì?

- Trung Thanh Vương này cấu kết Độc Điện, điểm ấy không thể nghi ngờ, Điền phó đường chủ chẳng những không điều tra, còn tìm ta phiền toái, muốn nói hai người trong lúc đó không có chuyện ẩn ở bên trong, ta cũng không tin!

Trương Huyền lắc đầu.

Lúc trước, thật sự là hắn có chút kiêng kị vị này, nhưng mà đối phương cho quyết đoán không công bằng, kết hợp với tin tức lúc trước biết rõ, hầu như đã có thể xác định.

- Nếu như lúc trước bọn hắn là bằng hữu, trợ giúp lẫn nhau, nhiều nhất coi như là nhân tình, không tính vượt rào a...

Lạc Thất Thất nhíu mày.

- Hoàn toàn chính xác không tính vượt rào, bất quá, có một số việc ngươi không biết, ta cũng bất tiện nói tỉ mỉ, hết thảy chờ Ngô sư tới, lại làm tiếp quyết đoán!

Trương Huyền nói.

Thấy vị trước mắt này đã tính trước, tựa hồ không thèm để ý, đám người Lạc Thất Thất nhẹ nhàng thở ra.

- Thiếu gia, ta đã giáo huấn xong...

Lúc này, Tôn Cường cũng vung xong ớt, vẻ mặt thỏa mãn đi trở về, tựa hồ lúc trước bị tra tấn phiền muộn hễ quét là sạch.

Trương Huyền quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Trung Thanh Vương hấp hối, xem ra tùy thời có thể tử vong.

Chần chừ một chút, đi vào trước mặt, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một hồ lô rượu ngon, nâng cổ của đối phương, cứng rắn đổ xuống.

Thực lực của thanh niên mặc áo đen Tần quản sự thấp hơn hắn, coi như Minh Chân cao hơn hắn cũng không kém nhiều, chân khí trực tiếp đi vào trong cơ thể đối phương, đối phương khó có thể phát hiện, nhưng vị trước mắt này bất đồng.

Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, Nguyên Thần cẩn thận tỉ mỉ, thật muốn trực tiếp quán thâu chân khí, rất dễ dàng bị phát hiện.

Thiên Đạo chân khí là bí mật lớn nhất của hắn, phải cẩn thận một ít cho thỏa đáng.

Xì xì xì xì...

Tửu thủy đi vào cổ họng, không lâu sau, thương thế bị Tôn Cường đâm qua, liền hoàn hảo không tổn hao gì.

Chương 2158: Kim Nguyên Đỉnh đại chiến Phó đường chủ (2)

Tuy thực lực của Trương Huyền bây giờ không bằng đối phương, nhưng đã không kém nhiều, Thiên Đạo chân khí như trước có thể nhẹ nhõm chữa trị thương thế.

- Thiếu gia...

Thấy Trương Huyền giúp đỡ đối phương chữa thương, Tôn Cường tiếc hận.

Nếu như biết hỗ trợ trị thương, vừa rồi... liền chơi đùa ác hơn một chút... Không đến mức bó tay bó chân, giáo huấn một chút cũng chưa đủ nghiền.

- Hiện tại hắn vẫn không thể chết, cũng không thể bị thương... Nếu không sẽ rất phiền toái!

Lắc đầu, Trương Huyền lần nữa chế rượu ngon vào trong cơ thể đối phương, bất quá chân khí cũng lặng lẽ ẩn giấu vào, không có kích hoạt.

Xử lý xong những thứ này, lần nữa nhìn về phía Tôn Cường.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì, vì sao ngươi lại gặp Trung Thanh Vương người, còn bị bọn hắn bắt?

Chuyện này hắn có chút kỳ quái, dựa theo tình huống bình thường, hắn cùng đối phương bắn đại bác cũng không tới, coi như gọi là Tôn Cường, cái tên này ở bên đường hô, cũng có thể tìm ra một mảng lớn.

Như thế nào hết lần này tới lần khác liền bắt hắn, hơn nữa tin tưởng vững chắc không nghi ngờ?

- Cái này...

Tôn Cường gãi gãi đầu, trên mặt tràn đầy lúng túng.

Chứng kiến nét mặt của hắn, Trương Huyền liền biết sự tình không có đơn giản như vậy, nhướng mày:

- Nói!

- Vâng... ngày hôm qua ta đi ra tìm thức ăn, mới ngồi xuống, liền nghe được có người nhỏ giọng nghị luận, thảo luận tên của ta...

Sắc mặt Tôn Cường đỏ bừng:

- Thiếu gia cũng biết ta là người ưa xen vào việc của người khác, nghe được nói ta, tự nhiên đi hỏi thăm một phen. Sau đó đối phương nói có một người gọi là Tôn Cường, thực lực cường đại, thiên phú vô song, đủ loại sùng bái. Ta cho rằng lợi hại như vậy... Hoàn toàn phù hợp khí chất của ta, liền lặng lẽ tiết lộ thoáng cái, sau đó... sau đó, đã bị đánh rồi...

- ...

Còn không có nghe xong giải thích, Trương Huyền liền im lặng, còn tưởng rằng là tình huống như thế nào, thì ra là thế.

Quản gia này là cái đức hạnh gì, hắn biết rất rõ.

Cũng không biết học được từ ai, chỉ giỏi trang bức, thật vất vả tìm được cơ hội như thế, sao có thể buông tha, tất nhiên là ba hoa chích choè, miệng phun hoa sen.

Đối phương nói đến chỗ lợi hại, nhất định là thuận miệng đồng ý, vốn tưởng rằng sẽ được người coi là cao thủ, kết quả... Bị đánh!

- Ai, thật sự là không bớt lo, có một nửa điệu thấp như ta thì tốt rồi...

Lắc đầu, tràn đầy bất đắc dĩ.

Hắn đi đến bất kỳ địa phương nào, đều cực kỳ điệu thấp, chưa bao giờ tận lực tuyên dương thành tích cùng thực lực của mình, cũng không thích gây chuyện, đơn thuần giống như tờ giấy trắng, gia hỏa này thì ngược lại, một lọ không đầy, nửa bình lạch cạch, loại thực lực này, ở địa phương nhỏ như Thiên Huyền Vương quốc, giả trang thì thôi, chạy đến nơi đây... Không phải là muốn chết sao? Ăn tai kiếp lần này, coi như báo ứng, cho hắn ngã một lần khôn hơn một chút, về sau sẽ nhớ kỹ giáo huấn, không lỗ mãng giống như hiện tại.

- Thiếu gia, lần sau ta không dám nữa...

Tựa hồ cũng biết mình sai lầm, vẻ mặt Tôn Cường tràn đầy áy náy nhìn qua.

Thiếu gia trang bức, trang như thế nào cũng cực kỳ lợi hại, hắn chỉ nói một chút... Kết quả, đã bị đánh thành như vậy!

Ngẫm lại cũng tràn đầy bực bội.

- Sau khi trở về, liền bế quan cho ta, trong vòng ba tháng, không đạt tới Thánh Vực, liền xéo ngay cho ta, đừng nói là quản gia của ta!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng...

Nghe được để hắn trong ba tháng trùng kích Thánh Vực, vẻ mặt Tôn Cường tràn đầy mướp đắng.

Không để ý tới gia hỏa tự cho là đúng, ưa thích giả vờ giả vịt này nữa, Trương Huyền nhìn về phía chiến đấu trước mắt.

- Thiếu gia, gia hỏa này quá mạnh, ta đánh không lại, nhanh chỉ điểm ta...

Lúc này Kim Nguyên Đỉnh đã rơi vào hạ phong, hoàn toàn bị Thiên Thanh phó Hội trưởng đè nặng, thấy hắn nhìn qua, sốt ruột hô lên.

- Cùng người chiến đấu chỉ biết dùng man lực, không biết động não sao, bên hông hắn xây dựng hải huyệt, có một chỗ mệnh môn, ngươi thử một chút!

Trương Huyền lắc đầu. - Được rồi!

Nghe nói như thế, Kim Nguyên Đỉnh hưng phấn, ở trong tiếng thét dài, chân đỉnh vừa thô vừa to đụng tới Điền Thanh Phó điện chủ.

- Ngươi...

Không nghĩ tới thanh niên phía dưới có thể nói ra thiếu sót của mình, Điền Phó điện chủ có chút hổn hển, vội vàng lui về phía sau.

- Thời điểm chân khí của hắn hội tụ ở trước ngực, không quá thông suốt, có lẻ trong ba cái hô hấp, Nguyên Thần công kích sẽ không trọn vẹn...

Thấy đối phương lui về phía sau, Trương Huyền liên tục nói.

Đối phương thi triển Võ Kỹ, Thiên Đạo Thư Viện thuận lợi tạo thành thư tịch, tùy tiện mở ra, tất cả đều là thiếu sót.

Bất quá, thiếu sót lớn nhất là Nguyên Thần.

Dựa theo tình huống bình thường, nửa bước Xuất Khiếu Cảnh, Nguyên Thần cường đại, hẳn là không có quá nhiều thiếu sót mới đúng, nhưng vị trước mắt này, lại tràn đầy lỗ thủng, khiến hắn nhịn không được có chút kỳ quái.

Nhưng hiện tại không phải thời điểm cẩn thận nghiên cứu, chỉ điểm Kim Nguyên Đỉnh mới là chính đạo.

Ầm ầm!

Kèm theo lời của hắn, Điền Thanh Phó điện chủ càng đánh càng phiền muộn, rất nhanh nhổ ra vài bún máu, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

- Đánh tiếp như vậy, sẽ thua không thể nghi ngờ...

Đối phương nói, mỗi một chỗ đều là thiếu sót chí mạng của hắn, dựa theo tình huống bình thường, những khuyết điểm này bị che giấu, đồng cấp căn bản không phát hiện được, thậm chí coi như là cường giả Xuất Khiếu Cảnh, muốn tìm được cũng khó có khả năng!

Trương Huyền này, vậy mà nói ra tất cả, không có một chỗ sai lầm... khiến hắn phát điên.

- Trước giết gia hỏa này, nếu không phải chết nhất định là ta!

Cắn chặt hàm răng, trong mắt hiện lên tàn nhẫn, thân thể của Điền Thanh Phó điện chủ nhoáng một cái, hóa thành một huyễn ảnh, lừa gạt được Kim Nguyên Đỉnh, sau một khắc đi vào trước mặt Trương Huyền.

Lúc này Trương Huyền đang nói chuyện với Kim Nguyên Đỉnh, không nghĩ tới đối phương sẽ chơi như vậy, còn không có kịp phản ứng, liền bị đánh trúng ngực, điên cuồng phun máu tươi, lập tức bay ngược ra ngoài.

- Lão sư...

- Trương sư...

- Thiếu gia...

Hốc mắt tất cả mọi người lập tức đỏ lên.

Chương 2159: Thật lớn vũng hố! (1)

Đồng loạt vọt tới trước mặt Trương Huyền, liền thấy thanh niên mới vừa rồi còn hăng hái, thực lực mạnh mẽ, lúc này đã ngất đi, khóe miệng tràn ra máu tươi, xem xét liền biết bị thương thế rất nặng.

- Chúng ta muốn giết ngươi...

Đám người Lạc Thất Thất trong cơn giận dữ, đồng loạt ngăn ở trước mặt, nhìn về phía Điền Thanh Phó đường chủ ở cách đó không xa, hận không thể ăn thịt đối phương.

Nhìn bộ dáng của mọi người, Điền phó đường chủ ngẩn người, có chút không dám tin tưởng.

Tuy thực lực của hắn rất mạnh, nhưng từ tình huống thanh niên kia nhẹ nhõm nghiền ép Trung Thanh Vương đến xem, hẳn là có thể dễ dàng tránh thoát công kích của mình, bởi vậy vừa rồi đánh lén còn chuẩn bị rất nhiều hậu chiêu... Kết quả, cái gì cũng không có tác dụng, một chưởng đập bay...

Mấu chốt nhất là, tựa hồ đối phương còn sợ mình kích không trúng, làm một ít điều chỉnh rất nhỏ, chủ động đón ý nói hùa...

Chủ động thừa nhận chưởng lực của mình?

Cái này...

Chưởng lực của hắn bá đạo, lực lượng cường đại, bị đánh trúng, coi như là Nguyên Thần tứ trọng đỉnh phong cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, làm như vậy, không phải là muốn chết sao?

Trong lòng nghi hoặc, đang không biết xảy ra chuyện gì, chợt nghe Trung Thanh Vương ở cách đó không xa gầm lên, quay đầu nhìn lại, liền thấy Kim Hồn Tỏa ở trên người chẳng biết lúc nào đã rơi trên mặt đất, trên người bị đâm ra vô số vết máu, mắt thường có thể thấy được khôi phục, không đến hai cái hô hấp, liền hoàn hảo như lúc ban đầu, giống như không có chịu qua tổn thương.

- Lúc nào gia hỏa này có thánh dược lợi hại như thế rồi hả?

Hắn hết sức quen thuộc đối phương, còn chưa từng nghe nói qua có dược vật lợi hại như thế, loại năng lực khôi phục này, đã có thể so với thủ đoạn của Trương sư vừa rồi dùng cho Tôn Cường.

- Ta muốn giết ngươi...

Thân thể khôi phục, nhớ tới vừa rồi nhục nhã, Trung Thanh Vương đâu còn nhịn được, gào thét một tiếng, mãnh liệt lao đến Trương Huyền đang hôn mê.

Lăng không trảo một cái, một thanh trường kiếm phá không mà ra, mang theo kiếm quang lăng lệ ác liệt đâm tới.

Vừa rồi chiến đấu vội vàng, vừa ra tay liền bị đối phương áp chế, ngay cả binh khí cũng không có lấy ra, hiện tại biết rõ đối phương đáng sợ, không có quá nhiều chần chờ, trực tiếp thi triển ra công kích mạnh nhất.

Xì xì xì!

Kiếm khí như điện, phát ra âm thanh phá không nghiền ép tới. Trường kiếm bắn ra, nửa bước Xuất Khiếu Cảnh cũng phải tạm thời tránh né.

Cái này là thực lực, cũng là vốn liếng của hắn.

- Dừng tay...

Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi, Tôn Cường đồng thời giơ lên binh khí, tiến lên đón.

Bành! Bành! Bành!

Ba tiếng trầm đục, ba người bay ngược ra, đâm vào trên vách tường cách đó không xa, tất cả đều sắc mặt phiếm hồng, máu tươi điên cuồng phun.

Bọn hắn kém Thánh Vực tứ trọng thật sự quá lớn, căn bản không cách nào chống chọi.

- Chết! Đánh ba người trọng thương, trường kiếm của Trung Thanh Vương tiếp tục rơi xuống, mắt thấy sẽ chém Trương Huyền thành hai khúc.

- Dừng tay...

Đúng lúc này, một tiếng gào thét phẫn nộ vang lên, ngay sau đó Trung Thanh Vương liền cảm thấy một cỗ chân khí hùng hậu, ở trước mặt Trương Huyền tạo thành một lồng khí thật lớn, bao phủ đối phương ở trong đó.

Bị khí tức này ngăn cản, trường kiếm không bổ xuống được.

Ngay sau đó, toàn thân chấn động, trường kiếm trong tay, ông… thẳng tắp bay lên, đâm về phía hắn.

PHỐC!

Đâm vào bả vai, lực lượng trùng kích khổng lồ chấn hắn liên tục lui về phía sau, đâm vào trên tường, như người bù nhìn treo ở trên không trung.

- A...

Đau đớn kịch liệt khiến hắn kêu thảm, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

Cầm trường kiếm trong tay, coi như sức chiến đấu của hắn kém nửa bước Xuất Khiếu cảnh, cũng sẽ không yếu hơn bao nhiêu, đối phương vội vàng nghênh đón, ngăn trở công kích không nói, còn chấn trường kiếm của mình phản kích... Đây là thực lực gì?

Phần phật!

Đang khiếp sợ, liền chứng kiến hai bóng người xuất hiện ở trước mặt Trương Huyền, vẻ mặt lo lắng.

- Trương sư... Trương sư!

Đúng là Danh Sư Đường Ngô Như Phong Ngô trưởng lão cùng Chiến Sư Đường Hình Thiên Minh Đường chủ! Hô hai tiếng, phát hiện thương thế của Trương Huyền quá nặng, đã lâm vào hôn mê, sắc mặt của Hình Đường chủ xanh mét, đứng dậy.

- Ngang nhiên hãm hại Danh Sư, Điền Thanh, ngươi thật to gan!

Ầm ầm!

Hình Đường chủ nổi giận, trở tay đập xuống.

- Ta...

Điền Thanh Phó đường chủ muốn giải thích, nhưng nói còn chưa ra miệng, liền bị một chưởng đập nằm rạp trên mặt đất, phun ra từng ngụm từng ngụm máu tươi.

Thời điểm đồng cấp, hắn liền không phải đối thủ, hiện tại Hình Đường chủ tấn cấp đến Xuất Khiếu Cảnh, làm sao ngăn cản được!

- Người đâu, bắt hai người này lại cho ta!

Sau khi đập đối phương trọng thương, Hình Đường chủ hét lớn.

Rầm rầm!

Nghe được phân phó, Liêu Điện Chủ, Chu điện chủ, Trần điện chủ, Diêm Điện chủ không biết từ đâu chạy tới, thời gian nháy mắt liền phong cấm tu vi của hai người.

Tuy đều là Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng bọn hắn thân là người Chiến Sư Đường, chiến lực càng tốt hơn, coi như hai người ở thời kỳ toàn thịnh cũng chống chọi không được, chớ nói chi là hiện tại bản thân bị trọng thương.

- Trương sư...

Khống chế được hai người hành hung, Hình Đường chủ lấy ra một viên đan dược chữa thương cho Trương Huyền dùng.

Dùng chân khí hỗ trợ luyện hóa dược lực, lúc này người sau mới từ từ tỉnh dậy.

- Các ngươi đã tới...

Nói xong, nhìn về phía Điền Thanh cùng Trung Thanh Vương, hữu khí vô lực nói:

- Giữa chúng ta khả năng có chút hiểu lầm, mong hai vị không nên thương tổn bọn hắn... Phốc!

Lời còn chưa dứt, lần nữa phun ra máu tươi.

- Trương sư...

Thấy hắn bị thương thành như vậy, còn thay đối phương nói chuyện, trong lòng Ngô sư, Hình Đường chủ đều tán dương.

Sớm biết Trương sư nhân nghĩa như vậy, không nghĩ tới nhân nghĩa như thế!

Chương 2160: Thật lớn vũng hố! (2)

Cùng hai người biểu lộ bất đồng, Trung Thanh Vương cùng Điền phó đường chủ đều sắp điên rồi.

Mới vừa rồi còn đang kỳ quái vì sao gia hỏa này tránh cũng không tránh, cứng rắn thừa nhận công kích của mình, nguyên lai... là đang chờ!

Hiện tại trọng thương là đối phương, thời điểm Hình Đường chủ, Ngô sư tới, bọn hắn đang đánh người... Có miệng cũng nói không rõ.

- Là Trương Huyền này đối động thủ với chúng ta, dùng chính là cái lô đỉnh kia...

Điền phó đường chủ gào thét một tiếng, chỉ về phía sau lưng, lại phát hiện, cái lô đỉnh vừa rồi luôn mồm muốn đốt mình thành than đá kia, chẳng biết lúc nào đã biến mất không thấy gì nữa, giống như căn bản không có xuất hiện qua.

Vậy mà chẳng biết lúc nào bị người thu vào không gian giới chỉ.

- Câm miệng!

Liêu Điện Chủ tát qua một cái, đánh hắn đầu óc choáng váng.

Trương sư vì Chiến Sư Đường làm ra cống hiến lớn như vậy, bọn hắn còn chưa kịp cảm kích, liền bị gia hỏa này đánh trọng thương, nếu không phải cố kỵ đối phương là Danh Sư, khẳng định đã giết ngay tại chỗ.

Quả thực tội không thể thứ cho.

- Trương sư, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Không để ý tới Phó điện chủ bị đánh, Ngô sư nhìn qua.

- Cứu bọn họ trước...

Trương Huyền hữu khí vô lực chỉ đám người Lạc Thất Thất.

- Được!

Hình Đường chủ nói một tiếng, một vị Điện chủ đi vào trước mặt, cho mỗi người một viên đan dược.

- Ngô sư còn nhớ, Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng nói, sự tình di tích bị tiết lộ tin tức không?

Thấy mấy người không có gì đáng ngại, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, thần thái uể oải, hữu khí vô lực nhìn qua.

Lúc trước, Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng phát hiện di tích, kết quả tin tức bị người của Thanh Nguyên thành phân bộ lừa gạt đi... Chuyện này, sau khi chạy ra Khâu Ngô Cung, liền kỹ càng nói cho hai người.

- Đương nhiên!

Ngô sư gật đầu:

- Sau khi ta trở về một mực điều tra, bất quá... Không có chứng cớ xác thực...

- Lúc trước ta cũng truy xét chuyện này, kết quả... Tôn Cường liền bị Điền phó đường chủ cùng Trung Thanh Vương liên thủ bắt, nói hắn... thay ta cấu kết Độc Điện, làm trái thân phận Danh Sư! Ta không xứng làm Danh Sư, còn muốn trừng phạt ta đi vào Địa Quật... Khục khục!

Nói vài câu, tâm tình kích động, sắc mặt của Trương Huyền đỏ lên.

- Phạt ngươi đi vào Địa Quật? Cấu kết Độc Điện? Hất ống tay áo, ánh mắt của Ngô sư phát lạnh:

- Quả thực thối lắm! Mưu hại Danh Sư... Thật là to gan!

Người khác không biết, hắn là cực kỳ rõ ràng.

Vị trước mắt này không chỉ là Thiên Nhận Danh Sư, càng là Thiên Địa Phong Thánh... Nhân vật như vậy, vài vạn năm qua chỉ có Khổng Sư.

Nói loại người này cấu kết Độc Điện... Còn muốn đưa vào Địa Quật?

Quả thực tội không thể thứ!

- Ta không thừa nhận, bọn hắn liền trực tiếp động thủ, tính toán nghiêm hình bức cung... Ngươi cũng biết, thực lực của ta, đối mặt Nguyên Thần Cảnh không có chút sức hoàn thủ... May mắn các ngươi tới nhanh, nếu không sợ là chúng ta đều chết ở chỗ này...

Trương Huyền một bộ may mắn sống sót sau tai nạn.

- Không có chút sức hoàn thủ?

Điền Thanh Phó đường chủ cùng Trung Thanh Vương liếc mắt nhìn nhau, thiếu chút nữa phát điên.

Ngươi cái này gọi là không có sức hoàn thủ?

Chúng ta sắp bị ngươi đánh chết... Muốn nói không có sức hoàn thủ, cũng là chúng ta có được hay không?

Nghẹn sắp hộc máu, muốn phản bác, đáng tiếc tu vi toàn thân bị giam cầm, căn bản nói không ra lời.

Đám người Tôn Cường, Lạc Thất Thất cũng nhìn nhau, khóe miệng co giật.
Nhất là Ngọc Phi Nhi, đầu đầy im lặng.

Mới vừa rồi các nàng còn lo lắng muốn chết, nguyên lai gia hỏa này... thi triển khổ nhục kế!

Bị Ngô sư, Hình Đường chủ, cùng rất nhiều Điện chủ, Danh Sư tận mắt thấy hành hung... Đoán chừng hai người này nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Lúc trước một mực nghĩ, Trương sư ngang nhiên động thủ với một Phó đường chủ, tiếp sau làm sao giải quyết, không nghĩ tới... Đã sớm thiết kế tốt cái bẫy, đào xong hố, chờ hai người chui vào.

Dám tìm Trương sư phiền toái... đợi bị bẫy đi!

Ba người cực kỳ đồng tình nhìn sang.

- Thực lực của ngươi ta biết rõ, hoàn toàn chính xác không phải đối thủ của Nguyên Thần Cảnh!

Nghe được hắn nói, Ngô sư cùng Hình Đường chủ đồng thời gật đầu.

Ngô sư cùng Trương Huyền ở Khâu Ngô Cung lâu như vậy, biết rõ thực lực của hắn, ngay cả Thánh Vực tam trọng chiến thắng cũng tốn sức, sao có thể là đối thủ của Nguyên Thần Cảnh?

Còn Hình Đường chủ, cũng có giao thủ qua, dù vị này chiến đấu ứng biến thần tốc, thế nhưng sức chiến đấu còn kém một ít.

Làm sao đánh lại Danh Sư Đường Phó đường chủ, cùng một vị Vương gia thân kinh bách chiến.

Còn đám người Lạc Thất Thất... càng không cần phải nói.

- Tình cảnh lúc đó nguy cấp, mới đưa tin cho các ngươi...

Giải thích xong, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, nằm trên mặt đất, hữu khí vô lực.

Xem xét liền biết, thương thế quá mức nghiêm trọng, coi như là dùng đan dược, trong thời gian ngắn cũng không có biện pháp chữa tốt.

- Tra tấn bức cung, mưu hại Danh Sư... Điền Thanh, Trung Thanh Vương, lá gan của các ngươi thật lớn!

Càng nghe càng tức giận, Ngô sư nhịn không được nữa, quay đầu nhìn về phía hai người:

- Ta sẽ lập tức báo cáo sự tình hôm nay cho Tổng bộ Danh Sư Đường, để cho Tổng bộ xử quyết!

Nói xong quát lạnh một tiếng.

- Mưu hại?

- Tra tấn bức cung? Báo cáo Tổng bộ?

Sắc mặt của Điền phó đường chủ, Trung Thanh Vương trắng bệch, cái vũng hố này... Bề ngoài giống như có chút quá lớn...

Không chỉ là vũng hố, mà là hố trời a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau