THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2146 - Chương 2150

Chương 2146: Tôn Cường tin tức (2)

- Chính xác!

Tinh thần khẽ động, thư tịch hội tụ chung một chỗ, tạo thành một quyển Thiên Đạo bí tịch.

Lại sau nửa canh giờ, thở ra một hơi, hai mắt Trương Huyền bắn ra tinh quang.

Trải qua học tập, hắn lý giải Kinh Hồng Sư, dĩ nhiên đạt đến thất tinh đỉnh phong, bởi vì Thiên Đạo công pháp, so với một ít bát tinh sơ kỳ cũng không kém chút nào.

Đương nhiên, cũng chỉ là kiến giải cùng tri thức, chính thức gặp được cường giả đạt tới cấp bậc này, vẫn là có thể chạy được bao xa thì chạy.

Thực lực không có đạt tới, coi như kiến giải đến, cũng không cách nào phát huy ra uy lực lớn nhất.

- Tốt rồi, lại đạt được một chức nghiệp, chỉ thiếu hai cái, có thể xin huy chương Danh Sư thất tinh...

Đứng dậy, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

Bảy phụ tu, dĩ nhiên làm xong năm cái, chỉ thiếu hai cái.

- Đi xem giám bảo cùng Thư Họa, hai cái này khảo hạch tương đối đơn giản một ít...

Nhẹ nhàng cười cười.

Tuần Thú Sư Công Hội khá xa, thân là chức nghiệp thượng cửu lưu, độ khó khảo hạch khẳng định cũng lớn hơn, không bằng đi giám bảo cùng Thư Họa Công Hội nhìn xem.

Đi ra Tàng Thư Khố, liền chứng kiến đám người Vệ Hội trưởng vẫn đứng tại chỗ, không có rời đi.

- Lần này quấy rầy Vệ Hội trưởng, ta còn có việc, liền xin được cáo lui trước!

Trương Huyền nói.

- Hội trưởng, chúng ta cũng đi trước...

Thấy hắn muốn ly khai, Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi đồng thời ôm quyền.

- Ân!

Vệ Hội trưởng nhẹ gật đầu:

- Yêu Yêu trước ở chỗ này đi, ta còn có một số việc muốn hỏi thăm!

Nhìn thoáng qua Hồ Yêu Yêu, thấy nàng gật đầu, lúc này Trương Huyền mới đáp:

- Được!

- Trương sư, bây giờ chúng ta trở về Chiến Sư Đường sao?

Đi ra Kinh Hồng Sư Công Hội, Ngọc Phi Nhi nhìn qua.

- Ta muốn đi Giám Bảo Sư Công Hội một chuyến, nếu như các ngươi muốn về, trực tiếp trở về là được...

Trương Huyền nói.

- Không, ta muốn đi với ngươi... Ngọc Phi Nhi nói.

- Ta cũng thế...

Lạc Thất Thất gật đầu.

Thấy hai người không trở về, Trương Huyền cũng không nói thêm, xem đúng phương hướng, đang định đi tìm Giám Bảo Sư Công Hội, liền thấy một thanh niên mặc hắc y tiến lên đón.

- Các hạ là Trương Huyền Trương sư?

Thanh niên ôm quyền.

- Là ta!

Sửng sốt một chút, Trương Huyền nhíu mày.

Hắn ở Thanh Nguyên đế quốc, không có người quen biết gì, tại sao có thể có người tìm hắn?

- Lão gia nhà chúng ta muốn gặp ngươi...

Thanh niên nói.

- Lão gia của ngươi muốn gặp ta?

Trương Huyền nghi hoặc:

- Lão gia của các ngươi là ai?

- Trương sư thấy, tự nhiên sẽ biết rõ!

Thanh niên nói. - Ngại ngùng, không rảnh!

Khoát tay áo, Trương Huyền cự tuyệt.

Ngay cả tên cũng không nói, hắn chẳng muốn đi thấy.

Hắn rất bận rộn, nào có công phu dây dưa với người lạ?

- Ha ha, lão gia nhà chúng ta nói, Trương sư nhất định sẽ đi gặp hắn!

Cười nhạt một tiếng, thanh niên tựa hồ đã sớm đoán hắn sẽ không đáp ứng, cũng không có sợ hãi.

- A? Nhất định sẽ đi gặp? Không khỏi quá tự tin a!

Trương Huyền có chút không vui.

Đối phương muốn gặp mình, không nói tên thì thôi, rõ ràng còn ra vẻ thâm trầm, xem xét liền không phải là người đoan chính.

- Trương sư trước đừng có gấp, nhìn xem cái này...

Cổ tay thanh niên khẽ đảo, đưa tới một đồ vật.

Trương Huyền nghi hoặc nhìn sang.

Là một góc áo, có chút cũ nát.

Đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt lập tức híp lại:

- Các ngươi bắt Tôn Cường?

Cái góc áo này, đúng là quần áo trên người Tôn Cường.

Quản gia này của hắn, tối hôm qua một đêm chưa về, vốn tưởng rằng chỉ là đi ra ngoài, ăn uống chơi đùa, thể nghiệm sinh hoạt, cứu vớt phụ nữ có số phận lao đao... Không nghĩ tới lại bị người bắt!

Mấu chốt nhất là, đối phương rõ ràng biết mình là ai, còn kiêu ngạo như thế, tới đây mời, xem xét liền biết không có sợ hãi.

- Tôn Cường quản gia, đang ở quý phủ của chúng ta làm khách, lão gia cố ý mời Trương sư đi qua một chuyến, nếu không ta sợ đưa tới không phải góc áo, mà là...

Thấy hắn nhận ra, thanh niên mỉm cười, còn không có nói hết lời, đột nhiên cảm thấy bụng dưới đau đớn kịch liệt, sắc mặt vặn vẹo.

Bành!

Trương Huyền một cước đá vào bụng hắn, lục phủ ngũ tạng tựa hồ muốn nổ bung.

Lạch cạch!

Bay ra đụng nát bức tường, toàn thân thanh niên run rẩy, như là tôm luộc.

Chương 2147: Viên Nghệ Sư (1)

Trương Huyền là kẻ xuyên việt, mang theo phẩm chất tốt đẹp, cùng thói quen tốt của người Trung Quốc, luôn không muốn làm người ác, đại bộ phận đều là hòa khí sinh tài, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Nhưng Long có nghịch lân, động tới hẳn phải chết!

Tôn Cường từ Thiên Huyền Vương quốc liền theo hắn, tỉ mỉ xử lý việc vặt bên người, không ngại gian khổ, tận tâm tẫn trách, mặc dù khó chịu gia hỏa này không thích tu luyện, nhưng nếu như không có đối phương, hắn tuyệt đối không có khả năng hoàn toàn miễn đi nỗi lo về sau, toàn tâm tu luyện, ngắn ngủn không đến một năm, thì đến được tình trạng như thế.

Có thể nói, Tôn quản gia này đã thành người trọng yếu bên cạnh hắn, địa vị giống như đám người Vương Dĩnh, Triệu Nhã…

Gia hỏa trước mắt này, lại có thể coi đây là áp chế, sao có thể không tức giận?

- Ngươi dám đánh ta?

Hiển nhiên không nghĩ tới, có con tin trong tay, vị trước mắt này vẫn dám động thủ, thanh niên mặc áo đen giùng giằng đứng dậy, ánh mắt lộ ra hận ý đậm đặc.

- Ta muốn ngươi...

Gào thét một tiếng, mãnh liệt lao đến, nói còn chưa dứt lời, đã cảm thấy toàn thân xiết chặt, bị người nắm cổ nhấc lên.

Thanh niên này chỉ chứng kiến một đôi mắt đạm mạc.

- Muốn chết, ta có thể thành toàn ngươi!

Cảm nhận được sát lục chi khí trong đó, thanh âm lạnh lùng như băng, sắc mặt thanh niên mặc áo đen trắng bệch, vốn còn muốn nói gì, giờ phút này tất cả đều nuốt vào miệng, một câu cũng nói không nên lời.

Hắn trải qua sinh tử, có thể thấy được thái độ của người trước mắt này, thực có can đảm nhiều lời nửa câu, tuyệt đối dám động thủ chém giết.

- Lão gia của các ngươi là ai? Tôn Cường giờ ở đâu?

Thấy đối phương không nói nhảm, Trương Huyền nhìn qua.

- Ta...

Thanh niên mặc áo đen run run:

- Lão gia nhà chúng ta là Thanh Nguyên đế quốc đệ nhất Vương gia, Trung Thanh Vương...

- Trung Thanh Vương?

Trương Huyền nhíu mày:

- Tại sao hắn muốn bắt người của ta?

Hắn đi vào Thanh Nguyên đế quốc bất quá ba ngày, phạm vi hoạt động cũng chỉ cực hạn ở Khải Linh Sư Công Hội, Kinh Hồng Sư Công Hội, cùng với Chiến Sư Đường.
Địa phương khác đi cũng không có đi qua, làm sao sẽ đắc tội vị đệ nhất Vương gia kia?

Nếu như không đắc tội, đối phương hẳn còn không đủ đảm lượng, động thủ với một Danh Sư!

Cho dù là hạ nhân của Danh Sư, cũng quan hệ lấy tôn nghiêm của đối phương, ngang nhiên bắt đi, hơn nữa phái người tới uy hiếp... Lá gan thật rất lớn.

- Ta chỉ là một hạ nhân... Những chuyện khác thật không biết!

Thanh niên mặc áo đen run rẩy.

- Dẫn đường!

Nhìn bộ dáng của đối phương, khả năng thật không rõ ràng lắm, Trương Huyền vỗ một cái, tiện tay ném xuống đất.

- Vâng!

Thanh niên mặc áo đen rụt cổ, không còn kiêu ngạo như lúc trước, vội vã dẫn đường.

- Trương sư, Trung Thanh Vương này, lúc trước ta nghe nói qua, ngươi phải cẩn thận...

Theo sát ở phía sau, Ngọc Phi Nhi nhíu mày.

Nàng là công chúa của Hồng Viễn Đế Quốc, tuy không thích chính trị, nhưng mưa dầm thấm đất nên biết rõ một ít.

- A? Trương Huyền xoay đầu lại.

- Vương gia này, vốn là một kẻ áo vải, hơn hai mươi năm trước, Dị Linh tộc không biết từ đâu tìm được thông đạo, quy mô xâm phạm, Danh Sư Đường, Chiến Sư Đường cùng với Thanh Nguyên đế quốc phái người ngăn cản... Tam đại thế lực đều tổn thất vô cùng nghiêm trọng, Chiến Sư Đường Hình Thiên Minh Đường chủ bị trọng thương, thiếu chút nữa vẫn lạc!

- Lúc ấy... Hoàng Đế Thanh Nguyên đế quốc Sở Thiên Hành ngự giá thân chinh, bị Dị Linh tộc mai phục, khó có thể chạy ra, mắt thấy sẽ bị giết, là vị Trung Thanh Vương này xuất hiện, đại sát tứ phương, cứu người ra... Về sau, lại nhiều lần đoạt công huân. Ngắn ngủn chừng hai mươi năm, liền từ người bình thường thành công phong Vương, hơn nữa còn là Vương gia khác họ xếp hạng thứ nhất!

Ngọc Phi Nhi nói.

- Dị Linh tộc xâm phạm?

Trương Huyền nhíu mày.

Vết rách trên Nguyên Thần của Hình Đường chủ, chính là hơn hai mươi năm trước lưu lại.

- Bên người Hoàng Đế đều có vô số cao thủ bảo hộ, thực lực bản thân hẳn cũng không thấp... Bị Dị Linh tộc vây quanh, trốn cũng không thoát, Trung Thanh Vương này có thực lực gì, có thể người cứu ra, còn không bị tổn thương?

Trương Huyền hỏi.

Ngay cả Hình Đường chủ cũng không kháng trụ được, thiếu chút nữa vẫn lạc, một gia hỏa vô danh, dựa vào thủ đoạn gì từ trong vòng vây Dị Linh tộc cứu người?

- Cụ thể ta không rõ lắm... Ai, đúng rồi, ta từng nghe phụ hoàng cùng người khác nói thầm qua một lần, hình như là... Dùng độc!

Lắc đầu, Ngọc Phi Nhi đột nhiên nhớ tới cái gì.

- Độc?

Trương Huyền nhíu mày:

- Chẳng lẽ... Vị Vương gia này là một vị Độc Sư?

Dùng độc mà nói, thì rất có thể!

Chức nghiệp Độc Sư, sở dĩ làm cho người nhắc đến liền biến sắc, chủ yếu nhất cũng là bởi vì không úy kỵ quần công, chỉ cần dùng đúng, nhiều hơn nữa cũng có thể đơn giản chém giết.

Thật giống như Thanh Điền thập đại Vương Giả, tám chín phần mười đều bị Thiên Đạo chân khí của hắn độc chết.

Nếu như chiến đấu, hắn chết không biết bao nhiêu lần rồi.

- Có phải Độc Sư hay không ta không rõ lắm, bất quá rất nhiều đại thần phản đối vị Trung Thanh Vương này, hai mươi năm qua, tất cả đều không bệnh mà chết... Nguyên nhân chính là như thế, ở trong triều đình quyền thế rất lớn, hơn nữa đã từng cứu bệ hạ, rất được coi trọng, ai cũng phải kiêng kị vài phần!

Chương 2148: Viên Nghệ Sư (2)

Ngọc Phi Nhi nói.

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhíu mày.

Mặc kệ gia hỏa này có phải Độc Sư hay không, mình không nhận thức, cũng chưa bao giờ thấy qua, vì sao lại bắt Tôn Cường?

- Có thể bắt Tôn Cường, đã nói căn bản không quan tâm thân phận Danh Sư lục tinh cùng Danh Sư Học Viện viện trưởng của ta, các ngươi đừng có đi qua... Một mình ta là được!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Mặc kệ đối phương có ý tứ gì, rất rõ ràng là nhắm về phía hắn, đã như vậy, không cần thiết để hai người này dính vào vũng nước đục.

- Trương sư, ngươi là sư phụ của ta, làm đệ tử, không có khả năng trơ mắt nhìn lão sư đi địa phương nguy hiểm mà bản thân đào tẩu, nếu không, ta làm sao đối mặt chức nghiệp Danh Sư?

Tiến về phía trước một bước, trong ánh mắt của Lạc Thất Thất mang theo kiên định.

Nàng là đệ tử luyện đan, luyện khí của Trương Huyền, mặc dù không phải thân truyền, cũng không có nghi thức thu đồ đệ, nhưng cũng có tình nghĩa thầy trò.

- Ta cũng không trở về! Ta và Trương sư cùng chung tiến thối...

Ngọc Phi Nhi nghiêm túc nói.

- Cái này...

Thấy ánh mắt hai người kiên định, không cho dao động, Trương Huyền lắc đầu, cổ tay khẽ đảo, lấy ra hai viên đan dược:

- Đây là Giải Độc Đan ta luyện chế, có thể giải bách độc, các ngươi trước dùng, nếu như đối phương thật là Độc Sư, dùng cái này có thể cam đoan an toàn!

Cái gọi là Giải Độc Đan của hắn, chỉ là đan dược bình thường, quán thâu Thiên Đạo chân khí mà thôi.

- Ân!

Hai người biết không đáp ứng, đối phương khẳng định không mang theo, nên không nói thêm lời, để dược vật vào trong miệng nuốt xuống.

- Đi thôi!

Bọn hắn trao đổi đều là truyền âm, cũng không ảnh hưởng hành tẩu, đi theo sau lưng thanh niên mặc áo đen, không lâu sau, liền chứng kiến một phủ đệ thật lớn xuất hiện ở trước mắt.

Phủ đệ cao lớn, tuy kém Chiến Sư Đường, nhưng cũng không kém bao nhiêu, bên trong giăng đầy trận pháp, còn chưa tới trước mặt, liền chứng kiến linh khí bốn phía chậm rãi hội tụ, thành một bảo địa tu luyện.

Coi như là người bình thường, ở loại địa phương này tuổi thọ cũng có thể kéo dài.

- Đây là Vương Phủ...
Thanh niên mặc áo đen đi vào trước mặt, cùng hộ vệ canh giữ ở cửa lặng lẽ nói mấy thứ gì đó, một hộ vệ liếc nhìn Trương Huyền, sau đó vội vàng đi vào.

Không lâu sau đi ra lần nữa, nhẹ gật đầu.

- Mời vào trong!

Trong ánh mắt thanh niên hiện lên tàn nhẫn, bất quá che giấu rất nhanh, dẫn đầu đi vào.

Trương Huyền giả bộ như không phát hiện, mang theo Ngọc Phi Nhi, Lạc Thất Thất theo ở phía sau.

Không hổ là Vương Phủ của Phong Hào Đế Quốc đệ nhất Vương gia, thoạt nhìn còn muốn rộng lớn hơn hoàng thất của Hồng Viễn Đế Quốc, các loại khoáng thạch quý hiếm xây dựng thành đường, liếc mắt nhìn qua, làm cho người ta cảm giác xa hoa quyền quý.

- Cái kiến trúc này, không chỉ có Trận Pháp Sư rất lợi hại bố cục, xem ra còn có Viên Nghệ Sư tiến hành xếp đặt thiết kế!

Đi vài bước, Lạc Thất Thất nói.

- Viên Nghệ Sư?

Trương Huyền lần đầu tiên nghe được cái tên này.

- Ân, Viên Nghệ Sư giống như Khải Linh Sư, không thuộc về chức nghiệp cửu lưu, nhưng là thượng khách của rất nhiều thế lực lớn, đại gia tộc!

Lạc Thất Thất nói.

- A? Hồng Viễn Đế Quốc các ngươi có Viên Nghệ Sư không? Trương Huyền nhìn về phía Ngọc Phi Nhi.

- Chưa từng nghe qua...

Ngọc Phi Nhi lắc đầu.

- Ta là từ trong sách cổ xem qua...

Lạc Thất Thất cười cười:

- Nghe nói loại Viên Nghệ Sư này, có thể căn cứ địa hình, Phong Thủy, hoàn cảnh bốn phía... Cùng với rất nhiều điều kiện, xếp đặt thiết kế nơi ở hoặc tông môn, vô luận kiến trúc hay trận pháp, cơ quan, đều có thể hoàn mỹ dung hợp chung một chỗ, càng tăng thêm sức mạnh, phát huy ra lực lượng mạnh nhất! Một tông môn, hoặc một gia tộc, có thể có được một vị Viên Nghệ Sư tới xếp đặt thiết kế, lực phòng ngự chỉnh thể tuyệt đối có thể gia tăng gấp đôi!

- Đương nhiên, loại chức nghiệp này cực kỳ thưa thớt, hơn nữa không có truyền thừa hoàn chỉnh... Ta cũng là nhìn bố cục của nơi này kỳ lạ, cùng trận pháp bốn phía lẫn nhau cân bằng, mới phỏng đoán ra!

- Hoàn toàn chính xác rất cân bằng!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn thân là Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, hơn nữa có Minh Lý Chi Nhãn, Lạc Thất Thất cũng có thể nhìn ra, hắn tự nhiên sớm đã nhìn ra.

Hoàng Cung của Hồng Viễn Đế Quốc, hắn cũng đi qua, tuy trận pháp rất nhiều, thế nhưng hầu như từng cái đều làm theo ý mình, chỉ có đụng vào mới có thể kích hoạt... Mà ở đây rõ ràng kết nối lại với nhau, phối hợp kiến trúc... Một khi đụng phải một cái, sẽ có vô số bị kích hoạt, khiến người ta khó có thể đào thoát.

Nếu như trận pháp trong Hồng Viễn hoàng cung là từng cái bẫy chuột, chỉ có đụng vào mới có thể làm cho nó kích hoạt, như vậy nơi này chính là Domino, chỉ cần đụng phải bất kỳ một cái nào, cũng sẽ gây nên phản ứng dây chuyền, khiến người ta có chạy đằng trời.

Chỉ sợ đúng như đối phương nói, có quan hệ với Viên Nghệ Sư.

Trong lòng phỏng đoán, đang theo thanh niên mặc áo đen đi về phía trước, chợt nghe chung quanh đột nhiên có tiếng bước chân liên tiếp, hơn mười hộ vệ lao đến.

Thời gian nháy con mắt liền vây quanh ba người ở trung tâm.

- Tiểu tử, vừa rồi không phải ngươi rất kiêu ngạo sao? Giáo huấn thật tốt cho ta, cho hắn biết người Trung Thanh Vương phủ chúng ta không thể đắc tội!

Thanh niên mặc áo đen vọt đến sau lưng đám người, lạnh lùng cười cười, sắc mặt dữ tợn.

Hắn đi mời đối phương, vốn tưởng rằng là một việc thoải mái, không nghĩ tới thiếu chút nữa bị một cước đạp chết, đối với người trước mắt này, sớm đã hận thấu xương, vừa rồi ở cửa lặng lẽ truyền tin, để hộ vệ chuẩn bị xong mai phục.

Rầm ào ào!

Nghe được hắn nói, hộ vệ chung quanh đồng loạt lao về phía trước, binh khí trong tay bay phất phới, tản mát ra hàn quang lăng lệ ác liệt, phối hợp trận pháp chung quanh, trong nháy mắt khí tức như rồng.

Chương 2149: Trung Thanh Vương (1)

- Lão sư...

Lạc Thất Thất biến sắc, vội vàng ngăn ở trước mặt Trương Huyền.

Thực lực của những hộ vệ này không coi vào đâu, đều chỉ có Bán Thánh, nhưng phối hợp thêm trận pháp bốn phía, cùng với Viên Nghệ Sư lưu lại hoàn cảnh đặc thù, lập tức trở nên hoàn toàn bất đồng.

Sinh ra lực công kích, coi như là Thánh Vực tam trọng lâm vào trong đó, chỉ sợ cũng khó đào thoát.

- Không cần khẩn trương!

Thấy nữ hài bộ dáng như thế, Trương Huyền vỗ sau lưng đối phương, nhìn về phía thanh niên trước mắt, khóe miệng giương lên:

- Ngươi muốn giáo huấn ta?

- Ngươi là Vương gia mời tới, tính mạng có thể lưu lại, nhưng cho ngươi ăn chút nỗi khổ da thịt, không coi vào đâu!

Thanh niên cười lạnh.

Vương gia từng nói qua, nếu đối phương không nghe lời, có thể giáo huấn một chút, không cần cố kỵ thân phận Danh Sư, vì vậy hắn không có sợ hãi.

- Nỗi khổ da thịt?

Trương Huyền lắc đầu, thở dài một tiếng:

- Vốn đánh ngươi một cước coi như xong, hết lần này tới lần khác không nghe lời... Ta là người không thích không nghe lời!

Nói xong, ngón cái, ngón giữa nhẹ nhàng chỉ ra.

Ba!

Tiếng vang thanh thúy vang vọng ở trong sân, thanh niên mặc áo đen vốn đang cảm thấy đối phương ra vẻ, liền cảm thấy toàn thân run rẩy, một cỗ kịch liệt đau đớn từ trong cơ thể dâng lên.

Phốc!

Máu tươi điên cuồng phun ra, sắc mặt trở nên trắng bệch, đồng thời vẻ mặt hoảng sợ nhìn qua.

- Ngươi, ngươi... Hạ độc?

Trong nháy mắt, liền biết xảy ra chuyện gì, lại chẳng biết lúc nào bị đối phương hạ độc!

Thân thể run rẩy, vội vàng từ trữ vật giới chỉ lấy ra hai viên Giải Độc Đan dùng xuống, kết quả không dùng còn may, vừa dùng thuốc, trở nên càng thêm đau đớn, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh, tựa hồ tùy thời có thể thổ huyết mà chết.

- Hạ độc? Ngươi lúc nào phát hiện ta hạ độc? Hẳn là ăn đồ vật không sạch sẽ a! Bất quá yên tâm, ta là Y sư rất lợi hại, có thể miễn phí trị liệu giúp ngươi...

Trương Huyền buông tay, vẻ mặt người vô tội, cực kỳ thành khẩn.

Hắn bây giờ là Danh Sư, thân phận Độc Sư không thể lộ, đương nhiên sẽ không thừa nhận.

- Ngươi...

Trên đầu gân xanh nhảy loạn, thanh niên mặc áo đen cắn hàm răng đến khanh khách rung động... Muốn động thủ, nhưng cuối cùng cắn răng:

- Để cho bọn họ đi tới! Vốn còn muốn giáo huấn đối phương một trận, không nghĩ tới trúng ám toán của đối phương, tuy không cam lòng, của chỉ có thể như vậy.

- Vâng!

Đám hộ vệ không nói thêm lời, tránh ra một lối đi.

Nhẹ nhàng cười cười, đi vào trước mặt thanh niên mặc áo đen, Trương Huyền dán ở bên lỗ tai của hắn, thanh âm chỉ có đối phương có thể nghe được:

- Độc này của ta, nhất định phải quất mấy cái tát mới có thể hóa giải... Nếu không sẽ càng ngày càng đau đớn, cuối cùng thổ huyết bỏ mình!

- Tự tát tai? Ngươi hù ta? Nào có loại độc này?

Thanh niên sững sờ.

- Hoàn toàn chính xác không có... Ta đi trước, ngươi tùy ý!

Cũng không giải thích, Trương Huyền mang theo hai nữ đi thẳng về phía trước.

- Ngươi...

Vốn tưởng rằng đối phương sẽ giải thích có dạng kịch độc này, không nghĩ tới nói thẳng không có, thừa nhận trong sáng vô tư như thế, vô sỉ như thế, thanh niên mặc áo đen cực kỳ sửng sốt.

Đang không biết làm sao cho phải, trong cơ thể lần nữa sôi trào, cơ quan nội tạng toàn thân như bị a- xít sun-phu-rit ăn mòn, tùy thời vỡ vụn.

Phốc!

Lại phun ra một ngụm máu tươi.

- Tiếp tục như vậy, ta nhất định sẽ chết... Cảm nhận được sinh cơ dần dần suy kiệt, giống như đối phương nói, tùy thời có thể tử vong, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh, thanh niên mặc áo đen cắn răng quay đầu nhìn một hộ vệ:

- Tới đây quất ta...

- Tát? Tần quản sự, ta... ta không dám!

Hộ vệ hoảng sợ.

- Nhanh động thủ!

Sắc mặt thanh niên nhăn nhó.

Không đánh không được, hắn còn không muốn chết.

Mặc dù đối phương cực có thể là cố ý lừa gạt hắn, nhưng bây giờ không có biện pháp khác.

- Cái này...

Trương Huyền nói chuyện với hắn, tất cả mọi người không nghe thấy, mấy hộ vệ không nghĩ tới, vị Tần quản sự trước mắt này, giống như có khuynh hướng thích ngược đãi, tất cả đều hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao.

- Nhanh động thủ, nếu không có tin ta giết ngươi hay không...

Thấy đối phương chậm chạp không động thủ, thanh niên hét lớn.

- Vâng...

Hộ vệ đi vào trước mặt, cắn răng một cái, đưa tay rút qua.

Ba!

Trên khuôn mặt của thanh niên lập tức sưng đỏ lên.

- Hả?

Trên mặt nóng rát, bất quá trong cơ thể đau đớn quả nhiên giống như giảm bớt một ít.

- Chẳng lẽ thật sự có loại độc này?

Trong lòng ngạc nhiên, lập tức nói:

- Tiếp tục đánh, đừng ngừng...

- Vâng!

Hộ vệ sợ bị giết, đành phải dốc sức liều mạng tát tai.

Ba ba ba ba!

Chương 2150: Trung Thanh Vương (2)

Liên tục mấy cái tát, mặt của thanh niên mặc áo đen sưng phù không còn bộ dáng, bất quá độc trong cơ thể tựa hồ nhẹ nhõm không ít, lại không có đau đớn như lúc trước.

- Quả nhiên hữu hiệu...

Cố nén đau đớn trên mặt, thanh niên mặc áo đen nhẹ nhàng thở ra.

Tuy bị tát, mất mặt xấu hổ, nhưng chỉ cần có thể giải độc, giữ được tính mạng, với hắn mà nói chính là kiếm đại tiện nghi rồi.

Lại để cho đối phương rút mười mấy tát, cảm thấy đã không còn trở ngại, lúc này mới đứng dậy, hận ý trong mắt như nước sông chảy xuôi.

- Đáng giận, để cho ta ăn tát mới giải độc, ta không giết chết ngươi thề không bỏ qua...

Nghiến răng gào thét, thanh niên mặc áo đen xiết chặt nắm đấm.

Thân là thuộc hạ của Trung Thanh Vương, Vương Phủ quản sự, lúc nào hắn chịu qua ủy khuất như thế.

- Chuyện ngày hôm nay, nếu như ta nghe được có người ở bên ngoài thảo luận một câu, lưỡi của tất cả các ngươi đều bị cắt bỏ!

Quay đầu hừ lạnh.

- Vâng, chúng ta không dám...

Đám hộ vệ vội vàng cúi đầu.

- Ân!

Lúc này thanh niên mặc áo đen mới nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đuổi theo Trương Huyền.

...

- Trương sư, chỉ sợ gia hỏa này còn sẽ đối phó chúng ta, cứ như vậy buông tha sao?

Theo sát ở sau lưng Trương Huyền, Ngọc Phi Nhi nhịn không được nhìn thanh niên trước mắt.

Tuy bình thường Trương sư hay cười ha hả, nhưng một khi động thủ, từ trước đến nay không lưu tình, tựa như lúc trước thu nàng làm tỳ nữ, tuy lúc ấy tức giận muốn chết, nhưng cũng không có biện pháp.

Thanh niên mặc áo đen này, xem xét liền không phải là loại lương thiện gì, đã đắc tội ác như vậy rồi... cứ như vậy buông tha, không phù hợp tính cách của hắn a.

- Dám trắng trợn đối phó Viện trưởng một Danh Sư Học Viện, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, nhất định là làm ra kế hoạch chu toàn, không giết gia hỏa này, có lẽ có thể tạo được hiệu quả tốt hơn...

Trương Huyền truyền âm.

Đổi lại bình thường, loại người này, coi như không giết, cũng sẽ đánh đến đi đường không được, nhưng hiện tại, Tôn Cường ở trong tay đối phương, vẫn phải cẩn thận một ít cho thỏa đáng.

Con đường đi về phía Chủ Điện chỉ có một, không ai dẫn cũng không sao cả, một đường đi về phía trước, rất nhanh đi vào trước mặt.

Cung điện cao lớn chừng vài chục mét, bốn cây cột vừa thô vừa to dựng lên ở phía trước, mỗi một cây đường kính đều vượt qua ba thước, từ xa nhìn lại làm cho người ta cảm giác uy áp cường đại.

- Là Trương sư a, Vương gia đang ở bên trong đợi chờ...

Một hộ vệ tiến lên đón.

Cũng không trả lời, ba người nhấc chân đi vào. Đại điện cực kỳ rộng rãi, chừng hơn một nghìn mét vuông, phía trên khảm đầy Dạ Minh Châu, rậm rạp chằng chịt.

Ở chủ vị, một trung niên đại mã kim đao ngồi ở phía trên, làn da ngăm đen, hai mắt như điện, còn chưa tới trước mặt, liền cho người ta cảm giác chấn nhiếp, xem xét liền biết, là người tay cầm quyền hành, thường xuyên giết chóc.

Hẳn là vị Vương gia truyền kỳ Trung Thanh Vương kia rồi.

Trên khách vị cách đó không xa, ngồi một lão giả, bộ dáng hơn sáu mươi tuổi, không tính quá cao, có chút còng xuống, cũng nhìn không ra khí tức, yên tĩnh giống như bức tranh, nếu như không phải nhìn bằng mắt thường, khả năng không phát hiện đối phương tồn tại.

- Trung Thanh Vương là Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong... lão giả còng xuống kia chỉ sợ càng mạnh hơn nữa!

Thời gian nháy con mắt, Trương Huyền liền thấy rõ tình hình.

Tuy thực lực của Trung Thanh Vương trầm trọng tràn đầy, mang theo khí tức sát phạt rất mạnh, nhưng muốn nói đáng sợ, tuyệt đối là lão giả còng lưng này.

Dù không dùng Minh Lý Chi Nhãn cẩn thận quan sát, nhưng có thể che giấu khí tức hoàn mỹ như thế, đã nói lên thực lực cường đại, không kém Ngô sư sau khi tấn cấp chút nào.

- Ngươi chính là Trương Huyền Trương sư?

Hắn quan sát đối phương, đối phương cũng quan sát hắn, chờ ba người đi đến trong đại sảnh, Trung Thanh Vương nhướng mày nhìn lại.

- Không sai!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền đi vào trên khách vị, ngồi xuống.

Tuy đối phương tay cầm quyền cao, thực lực bản thân cũng rất mạnh, nhưng mà hắn không sợ hãi.

Không gây thì thôi, thật muốn không biết tốt xấu, không ngại quấy đến toàn bộ Thanh Nguyên thành đô long trời lở đất.

Nói thật, đi đến chỗ nào, hắn không gây chuyện liền A Di Đà Phật, tìm hắn phiền toái... Đó là muốn chết!

- Ta cho ngươi ngồi sao? Sắc mặt trầm xuống, Trung Thanh Vương không giận mà uy, một cỗ khí tức hùng hồn mãnh liệt ép xuống.

- Ta là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, Danh Sư Học Viện Viện trưởng, địa vị có thể so với Danh Sư thất tinh... Muốn ngồi, coi như là Hoàng Đế bệ hạ của các ngươi cũng không dám nói nhảm, ngươi tính là thứ gì?

Trương Huyền nhìn qua.

Nghe nói như thế, da mặt của Ngọc Phi Nhi cùng Lạc Thất Thất đều co lại, lòng bàn tay tràn đầy mồ hôi lạnh.

Đơn thương độc mã đến phủ đệ của người khác, rõ ràng còn lẽ thẳng khí hùng như thế, trực tiếp mắng người... lá gan của Trương sư không khỏi quá lớn a!

Bất quá, Danh Sư có tôn nghiêm của Danh Sư, nếu như chút quyết đoán ấy cũng không có, thì không có tư cách được xưng chức nghiệp thứ nhất, truyền thụ thiên hạ.

- Danh Sư lục tinh đỉnh phong? Hừ, ngươi có mặt nói mình là Danh Sư? Trái ngược quy định của Danh Sư Đường, cấu kết Độc Sư, Độc Điện... Ngươi cảm thấy ngươi là Viện trưởng còn có thể làm tiếp được?

Cười lạnh một tiếng, Trung Thanh Vương khẽ nói.

- Cấu kết Độc Sư, Độc Điện?

Trương Huyền nhìn qua, nhíu mày:

- Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói lung tung! Ngươi nên biết tội danh vu hãm một vị Danh Sư!

Danh Sư không thể nhục.

Vu hãm Danh Sư, tội danh thật lớn, coi như đối phương là đệ nhất Vương gia, cũng có khả năng bị chém giết.

- Vu hãm? Xem ra ngươi là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ!

Trung Thanh Vương phất tay.

Phần phật!

Tiếng khóa sắt vang lên, sau đó một thân ảnh mập mạp bị đưa đến.

- Thiếu gia...

Thân ảnh vừa nhìn thấy Trương Huyền, lập tức hô lên, nhưng lại hữu khí vô lực.

Đúng là Tôn Cường bị đối phương bắt.

Nhìn thoáng qua, sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Lúc này trên thân Tôn Cường không có một chỗ hoàn hảo, hiển nhiên chịu qua trọng hình, trước ngực còn cắm hai cây Kim Hồn Tỏa, khiến thực lực không cách nào phát huy được, bộ dáng cực kỳ thê thảm.

- Ngươi có ý tứ gì?

Mãnh liệt xoay người, ánh mắt Trương Huyền lập tức híp lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau