THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2136 - Chương 2140

Chương 2136: Lần thứ tư Thiên Nhận Danh Sư (2)

Xem hết thư tịch, tri thức chảy xuôi ở trong đầu một lần, Hình Đường chủ nhịn không được cảm khái.

Tận mắt nhìn thấy, mới biết được chiến đấu lại có thể như vậy, không hổ là cao đồ của Dương sư, thật là đáng sợ.

- Đúng vậy, hôm nay khi hắn giảng giải ta cẩn thận nghe, tuy lý giải tri thức rất đơn giản, lại có thể khiến người ta hiểu ra, tu vi có tiến bộ sâu sắc...

Chưởng Pháp Điện Diêm Thanh Hải Điện chủ mở miệng.

Mấy vị Điện chủ khác cũng nhẹ gật đầu.

Nếu như nói lúc trước mọi người đối với gia nhập Huyền Huyền Hội, còn có một chút mâu thuẫn trên tâm lý, nhưng bây giờ đã hoàn toàn biến mất, triệt để biến thành mừng rỡ.

Chỉ cần nghiêm túc học tập, có thể đoán được, sức chiến đấu chỉnh thể của Chiến Sư Đường bọn hắn, sẽ tăng lên cực nhanh!

- Xem ra lần này trao đổi là chính xác...

Hình Đường chủ cũng có đồng cảm, cảm khái một tiếng, đang muốn nói chuyện, đột nhiên cảm nhận được cái gì, đồng tử co rụt lại.

Rầm ào ào!

Rất nhiều Điện chủ cũng giống như cảm ứng được, từng cái vội vàng đứng dậy.

- Đi tới nhìn xem...

Không chần chờ chút nào, thân thể Hình Đường chủ nhoáng một cái, chạy nhanh ra bên ngoài, thời gian nháy con mắt đi vào một đại điện cách đó không xa.

Nơi đây là bài vị tổ tiên các thời kỳ của Chiến Sư Đường, càng có pho tượng của Tổ Sư khai phái.

Đi vào trong đó, lập tức chứng kiến rất nhiều bài vị cùng pho tượng của Tổ Sư khai phái đang không ngừng lắc lư, như nhìn thấy chuyện kinh khủng gì.

- Đây là sao vậy?

Lục Vương Thu biến sắc.

Hắn tới đây hơn tám trăm năm, loại tình huống này còn là lần đầu tiên nhìn thấy, thậm chí trong lịch sử Chiến Sư Đường, cũng chưa nghe nói qua chuyện tương tự.

Rầm ào ào!

Đang không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, liền chứng kiến rất nhiều bài vị, đồng loạt quay về một hướng ngã sấp xuống, mang theo thành kính.

Pho tượng Tổ Sư khai phái cũng quỳ trên mặt đất, như nhìn thấy tồn tại gì khiến hắn thật lòng khâm phục.

- Cái này... Chẳng lẽ là...

Nghĩ đến một sự kiện, đồng tử của Hình Đường chủ co rụt lại.

- Là cái gì?

Mọi người nhìn qua.
Chiến Sư chủ tu chiến đấu, ở trên tri thức uyên bác kém xa Danh Sư.

- Vạn sư triều bái, cúi đầu nghe lệnh, cái này là... Có Thiên Nhận Danh Sư xuất thế!

Bờ môi phát khô, Hình Đường chủ run rẩy lên tiếng.

- Thiên Nhận Danh Sư?

Sắc mặt tất cả mọi người trắng nhợt.

...

Lục Nhiên là một vị Danh Sư học đồ của Danh Sư Đường Thanh Nguyên Đế quốc.

Bình thường đều là hắn chịu trách nhiệm quét sạch và chỉnh lý Phong Sư Điện, hôm nay vốn là ngày nghỉ, ai ngờ người thay thế hắn tạm thời có việc, lại bị gọi tới đây.

- Đã hẹn La Yên đi gặp cha mẹ của nàng, bây giờ cho leo cây, chắc là sẽ bị mắng chết...

Mày nhíu lại thành nút, vẻ mặt mất hứng.

Không đến nơi này, tối nay khẳng định đã hẹn hò, có lẽ dưới động tình, có thể ôm mỹ nhân về nhà, kết thúc kiếp sống độc thân... bây giờ tốt rồi, không biết còn phải ngủ một mình tới khi nào.

Càng nghĩ càng cảm thấy phiền muộn.

- Chỉ là bài vị mà thôi, không đến mức mỗi ngày phải trông coi a...

Đẩy cửa phòng ra, nhìn đại điện trống trải, Lục Nhiên lắc đầu.

Phong Sư Điện, là nơi để bài vị của các tiền nhân, cùng pho tượng Khổng Sư. Bất quá, những thứ này đều là tử vật, bình thường quét dọn thoáng cái là được, không cần phải mỗi ngày đều tới, thậm chí còn phải trông coi!

- Được rồi, hiện tại ta chỉ là học đồ, chỉ cần kiên trì nửa năm nữa, đợi thành Danh Sư chính thức, sẽ không cần làm những việc thấp kém này nữa rồi...

Hiện tại hắn chỉ là học đồ bình thường, chỉ có thể làm một ít sự tình quét dọn, sửa sang lại, bất quá một khi trở thành Danh Sư chính thức, địa vị sẽ hoàn toàn bất đồng.

Mặc dù ở Thanh Nguyên đế quốc, Danh Sư nhất tinh không coi vào đâu, nhưng dù sao cũng là Danh Sư, có địa vị khiến người ta kiêng kị, không cần lại giống như hiện tại, phải nhìn sắc mặt người, gọi dạ bảo vâng.

- Ngủ một giấc, ngày mai lại đi xin lỗi La Yên!

Duỗi lưng một cái, đi vào nơi hẻo lánh của đại điện, Lục Nhiên xếp mấy cái bồ đoàn thành hàng, nằm nghiêng ở phía trên, đang định ngủ, đột nhiên cảm thấy đại điện lắc lư kịch liệt.

- Làm sao vậy?

Hắn hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy.

Nơi này là Danh Sư Đường, là địa phương quan trọng nhất của toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc, bốn phía có đủ loại trận pháp, cho dù có địa chấn, lũ bất ngờ… cũng sẽ không ảnh hưởng đến, làm sao sẽ... Xuất hiện lắc lư kịch liệt như thế?

Đang kỳ quái, liền chứng kiến vô số bài vị từ trên bàn nhảy xuống.

- Cái này...

Sắc mặt Lục Nhiên trắng nhợt, toàn thân run lên.

Loại tình huống này đừng nói gặp qua, nghe cũng không có nghe qua.

Những bài vị này đều là tử vật, chỉ điêu khắc tính danh cùng sự tích của các tiền bối Danh Sư Đường, trước kia thời điểm hắn quét dọn, lỡ tay làm ngã qua nhiều lần cũng không có gì...

Sao giờ phút này, như là vật sống, từ phía trên nhảy xuống rồi hả?

Rầm rầm!

Rơi trên mặt đất, bài vị chỉnh tề đứng thành hàng, như có sinh mệnh, đồng loạt nhắm về một hướng hạ bái.

Thân thể cứng ngắc không dám động, Lục Nhiên trốn ở nơi hẻo lánh, hai tay dốc sức liều mạng che miệng, sợ mình phát ra âm thanh.

Ầm ầm!

Đang khẩn trương không biết như thế nào cho phải, liền chứng kiến pho tượng Khổng Sư lúc trước một mực không nhúc nhích, cũng khôi phục linh động, xoay người lại, nhìn về hướng đó.

Ánh mắt thâm sâu mà xa xăm, như là người sống.

Cắn chặt hàm răng, hô hấp của Lục Nhiên dừng lại, ngay sau đó liền chứng kiến tảng đá điêu khắc Khổng Sư nhẹ nhàng ngoặt xuống, hai tay ôm quyền.

- Đạo hữu... Ngươi tốt!

Chương 2137: Trương Huyền đi dạo kỹ viện (thượng) (1)

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền chậm rãi mở to mắt.

Lần này thời gian Thiên Nhận Danh Sư dài hơn lúc trước rất nhiều, ở dưới khí tức đặc thù rèn luyện, tinh thần cả người trở nên càng thêm linh hoạt, ý niệm càng thêm tinh khiết.

Dù thực lực không có tiến bộ, tư duy lại trở nên càng thêm rõ ràng, tốc độ phản ứng cũng càng nhanh.

Minh Lý Chi Nhãn cũng trở nên càng thêm tinh khiết, chỉ cần hắn muốn che giấu, từ bề ngoài coi như là Danh Sư bát tinh cũng không cách nào nhìn ra.

Hơn nữa, trước kia chỉ có thể nhìn thấu thiếu sót của người tu vi cao hơn hắn ba bốn tiểu cấp, hiện tại có thể xem thấu tu vi, đã tương tự lực chiến đấu của hắn.

Nói cách khác... có thể thấy được lỗ thủng cùng khuyết điểm của Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong.

Về sau gặp được loại cường giả này, coi như không cần Thư Viện, chỉ dùng Minh Lý Chi Nhãn, cũng có thể biết rõ mấu chốt, nhẹ nhõm đánh bại.

- Minh Lý Chi Nhãn biến hóa là chuyện nhỏ, chủ yếu nhất là tâm cảnh khắc độ của ta... Lần nữa gia tăng lên 2.0!

Cực kỳ hưng phấn.

Minh Lý Chi Nhãn biến hóa, tuy rất lớn, nhưng muốn nói khiến hắn cao hứng nhất, là tâm cảnh khắc độ.

Trải qua lần Thiên Nhận Danh Sư này, lại có thể gia tăng lên 2.0!

Lúc trước trải qua Phong Thánh Kiếp, tâm cảnh khắc độ đạt đến 23.

1, có thể so với Danh Sư thất tinh thượng phẩm, mà bây giờ lần nữa bạo tăng 2.0, đạt đến 25.1, có thể so với Danh Sư bát tinh trung phẩm rồi!

Có được loại tâm cảnh này, thi triển Sư Ngôn Thiên Thụ, coi như là Danh Sư thất tinh đỉnh phong, cũng có thể nhẹ nhõm trúng chiêu, bị mê hoặc thành đệ tử của hắn.

- Biết rõ phương pháp tu luyện... Danh Sư bát tinh hạ phẩm, chỉ sợ cũng khó may mắn thoát khỏi...

Nắm đấm xiết chặt.

Sư Ngôn Thiên Thụ mê hoặc, cần công pháp hoàn mỹ vô khuyết, phù hợp Đại Đạo mới được, có thể đạt tới Danh Sư bát tinh, tâm cảnh siêu nhiên, công pháp trụ cột đã ảnh hưởng không lớn, nhưng nếu có thể biết rõ pháp quyết tu luyện của đối phương, hơn nữa tìm được phương pháp chính xác... mê hoặc hẳn không phải việc khó.

- Tâm cảnh đạt tới, xem ra phải tăng thêm tốc độ tu luyện, mau chóng khảo hạch Danh Sư thất tinh...

Thở ra một hơi.

Danh Sư khó tu luyện nhất chính là tâm cảnh, tâm cảnh đạt tới, tu luyện có thể nhanh hơn.

Xử lý xong sự tình Chiến Sư Đường, mọi người hữu hảo trao đổi, chung đụng cực kỳ vui vẻ, không cần phải lo lắng.

Đã như vậy, cũng nên xử lý chuyện của mình, đi Danh Sư Đường dạo một chút, nhìn xem bằng hữu cũ, thuận tiện lấy được huy chương thất tinh.

Thời điểm khảo hạch lục tinh, hắn lựa chọn thăng cấp quốc gia khó khăn nhất, hoàn thành cái này, thời điểm khảo hạch thất tinh, sẽ không cần khảo hạch lần nữa, hoàn toàn có thể trực tiếp ban cho đẳng cấp huy chương.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có đầy đủ phụ tu cùng tâm cảnh.
Tâm cảnh không cần nói, khảo hạch Danh Sư bát tinh cũng đủ, chủ yếu là phụ tu.

Hiện tại hắn đạt tới thất tinh, chỉ có Khải Linh Sư, Ma Âm Sư, Độc Sư. Luyện đan, luyện khí… đều chỉ có lục tinh.

Trong đó Khải Linh Sư không thuộc về chức nghiệp đặc thù, Độc Sư lại không thể lấy ra, tính đi tính lại, phụ tu đạt tới thất tinh chỉ có một...

- Muốn thông qua Danh Sư thất tinh, cần bảy phụ tu thất tinh, hiện tại ngoại trừ giám bảo cùng Vu Hồn, những chức nghiệp khác, đều đạt đến lục tinh đỉnh phong!

Hiện tại hắn tổng cộng có được mười hai chức nghiệp phụ trợ, theo thứ tự là: Khải Linh Sư thất tinh, Ma Âm Sư thất tinh, Độc Sư thất tinh, Luyện Đan Sư lục tinh, Y Sư lục tinh, Thư Họa Sư lục tinh, Thuần Thú Sư lục tinh, Thiên Công Sư lục tinh, Kinh Hồng Sư lục tinh, Trận Pháp Sư lục tinh, Giám Bảo Sư ngũ tinh... Cùng với Vu Hồn Sư!

Khải Linh Sư, Độc Sư, Vu Hồn Sư, không thể dùng, nói cách khác, phải từ trong chín cái còn lại tuyển chọn ra bảy cái, khảo hạch đến thất tinh.

- Trận Pháp Sư, ta đã đạt tới thất tinh, Hàn Hội trưởng cũng đáp ứng giúp ta xin, hẳn là đã xin thành công, trực tiếp đi lấy là được...

Tại Khâu Ngô Cung, nhẹ nâng học tập trận pháp đến thất tinh đỉnh phong, Hàn Hội trưởng thân là Thanh Nguyên đế quốc Trận Pháp Sư Công Hội Hội trưởng, đã sớm đáp ứng giúp hắn xin đẳng cấp, cũng không cần phiền toái đi khảo hạch lại.

Tính đi tính lại, cũng chỉ có hai chức nghiệp thất tinh.

Còn cần khảo hạch năm môn.

- Lấy thân phận của ta bây giờ, trực tiếp đi Công Hội đối ứng đọc sách, tốc độ nhanh mà nói, một ngày hẳn là có thể thi xong...

Nhẹ nhàng cười cười.

Khảo hạch phụ tu, đối với người khác mà nói, cần một lần nữa học tập một môn tri thức, tiêu phí không biết bao lâu, với hắn mà nói, không coi vào đâu.

Tốc độ nhanh mà nói... Một ngày có thể hoàn thành.
Chậm, cũng không dùng được hai ngày.

- Các loại Công Hội Luyện Đan Sư, Y sư, Thuần Thú Sư, nơi đây hẳn là đều có, chỉ không biết có Kinh Hồng, Thiên Công, Thư Họa... hay không.

Thanh Nguyên thành cụ thể có Công Hội nào, lại phân bố ở địa phương nào, hắn cũng không rõ ràng, cần tìm người hỏi thăm, có thể làm cho tốc độ khảo hạch nhanh hơn một ít.

- Tôn Cường, Tôn Cường!

Ra khỏi phòng, hô vài tiếng.

Chỉ cần đến một chỗ nào, Tôn Cường đều đi ra ngoài nghe ngóng tin tức, tìm hắn hỏi thăm là tốt nhất.

- Lão sư, đêm qua Tôn quản gia đi ra ngoài, đến bây giờ còn chưa trở về...

Lưu Dương đi tới.

Đêm qua Tôn Cường cùng hắn phân biệt, liền rời đi, đến buổi sáng hôm nay cũng không phát hiện tung tích.

Trương Huyền nhíu mày:

- Có biết hắn đi nơi nào không?

- Không rõ lắm, bất quá ta đã nhờ bằng hữu Chiến Sư Đường đi nghe ngóng...

Lưu Dương vội nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, bàn giao một câu:

- Đợi hắn trở về, bảo hắn tới tìm ta!

Trước kia Tôn Cường cũng có tình huống qua đêm không về, này không cần lo lắng, để người Chiến Sư Đường đi tìm, so với hắn đi tìm phạm vi càng rộng.

- Vâng!

Lưu Dương gật đầu.

Không nói thêm lời, Trương Huyền đi đến chỗ của Hình Đường chủ.

Nếu như Tôn Cường không có ở đây, chỉ có hỏi hắn rồi.

- Trương sư muốn khảo hạch phụ tu, trùng kích Danh Sư thất tinh?

Chương 2138: Trương Huyền đi dạo kỹ viện (thượng) (2)

Nghe được mục đích hắn đến, Hình Đường chủ nở nụ cười.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

- Tề lão là Y sư Công Hội lão Hội trưởng, y thuật của ngươi cao minh như vậy, để hắn hỗ trợ xin huy chương thất tinh, không khó lắm... Y sư liền không cần khảo hạch!

Hình Đường chủ cười nói:

- Luyện Đan Sư Công Hội Hội trưởng Ngô Hóa Vũ Ngô đan sư, nghe được tin tức ngươi đang ở Chiến Sư Đường chúng ta, tính toán đến đây bái phỏng, căn cứ ta cùng hắn đối thoại, hẳn là đã giúp ngươi xin huy chương Luyện Đan Sư thất tinh, tính toán tự tay tiễn đưa tới!

- Ngô Hóa Vũ?

Trương Huyền sững sờ.

Người này thông qua bia đá đưa tin ở Đan Viện cùng mình tiến hành Luận Đan, chỉ điểm cho hắn không ít, Đoạn Tục Thảo cũng là nhờ hắn hỗ trợ xin...

Vốn tưởng rằng cái gì cũng không hiểu, là một tiểu lâu la, không nghĩ tới là Thanh Nguyên Luyện Đan Sư Công Hội Hội trưởng.

Về sau, thời điểm tiễn đưa Đoạn Tục Thảo, còn đi qua Hồng Viễn Đế Quốc, đáng tiếc hắn vừa vặn không có mặt, nên không gặp được.

- Hai chức nghiệp Luyện Đan Sư, Y sư không cần khảo hạch, hiện tại chẳng khác nào đã có bốn chức nghiệp thất tinh, chỉ cần lại khảo hạch ba cái là được!

Trương Huyền mỉm cười, nhẹ nhàng thở ra.

Vốn đi thi một lần, cũng không phí bao nhiêu công phu, bất quá, có thể bớt việc, tự nhiên tốt nhất.

- Tuần Thú Sư Công Hội, không có ở nội thành, trong sơn mạch cách nơi đây đại khái hơn một trăm dặm, Kinh Hồng Sư, Giám Bảo Sư, cùng Thư Họa Sư ngược lại đều ở nội thành, còn Thiên Công Sư Công Hội, Thanh Nguyên thành không có!

Hình Đường chủ giải thích.

- Như vậy đi, ta đi Kinh Hồng Sư Công Hội khảo hạch trước!

Trương Huyền gật đầu.

Tuần Thú Sư Công Hội không ở trong thành, đã như vậy không bằng trước khảo hạch ở nội thành có, khảo hạch xong lại nói.

- Tốt, ta liền mang ngươi đi...

Hình Đường chủ gật đầu.

- Không cần làm phiền Đường chủ, chỉ cần ngươi nói cho ta biết vị trí cụ thể, ta tự mình đi là được!

Trương Huyền cười cười.

Khảo hạch chức nghiệp phụ tu mà thôi, không cần phải để Chiến Sư Đường Đường chủ đi cùng, thật muốn như vậy, quá mức kinh thế hãi tục, muốn điệu thấp cũng điệu thấp không nổi.
- Cũng được, bất quá phân bộ của Kinh Hồng Sư Công Hội ở Thanh Nguyên đế quốc... ngươi đi sẽ tương đối lúng túng!

Hình Đường chủ cười khổ.

- Lúng túng?

- Ân, Trương sư đã học chức nghiệp Kinh Hồng, nên biết, cái chức nghiệp này, lấy múa làm môi giới... Mà địa phương vũ đạo dễ dàng hòa nhập thực tế nhất, là... Tái Xuân Lâu!

Hình Đường chủ nói.

- Tái Xuân Lâu?

Trương Huyền nghi hoặc:

- Cái này là tên của Kinh Hồng Sư phân bộ?

- Vâng... Kỹ viện!

Vẻ mặt Hình Đường chủ tràn đầy lúng túng.

- Kỹ viện?

Khóe miệng của Trương Huyền co lại.

- Vâng, nhưng không phải loại giống như ngươi nghĩ kia, các nàng chỉ bán nghệ không bán thân, chỉ vì Kinh Hồng Vũ! Dù vậy, mỗi ngày cũng hấp dẫn vô số nhân vật nổi tiếng tới, nhân khí rất vượng!

Hình Đường chủ nói.
Có thể tu luyện Kinh Hồng Vũ, không thể nghi ngờ phải là mỹ nữ trong mỹ nữ, dáng người thật tốt, coi như không bán thân, một làn điệu cũng có thể hấp dẫn vô số người mê muội.

Chỉ là... Đường đường chức nghiệp đặc thù, lại có thể mở kỹ viện... Khiến hắn cảm thấy có chút khó tin.

- Tổ Sư khai phái của Kinh Hồng Vũ… Công Tôn tiền bối, lúc tuổi còn trẻ bị diệt cả nhà, vì báo thù từng làm vũ cơ... Về sau đại thù được báo, ở dưới Khổng Sư chỉ điểm, sáng lập chức nghiệp này, bất quá... thân phận vũ cơ vẫn truyền thừa xuống, rất nhiều Kinh Hồng Sư phân hội, kỳ thật đều là kỹ viện...

Hình Đường chủ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Sự tình Công Tôn tiền bối sáng chế Kinh Hồng Vũ, hắn biết rõ.

Bất quá, thư tịch hắn đọc là Học Viện sàng lọc tuyển chọn, vì danh tiếng Danh Sư, hẳn là tận lực giới thiệu vũ cơ rất giản lược.

Nếu không, không nên không biết.

- Sau khi Khổng Sư biết rõ chuyện này, cũng không khinh thường, ngược lại nói, trên đời không có chức nghiệp thấp hèn, chỉ có sinh mệnh thấp hèn, coi như là vũ cơ, chỉ cần nghiêm khắc tuân thủ điểm mấu chốt của bản thân, cũng đáng giá tôn trọng! Nguyên nhân chính là như thế, cái chức nghiệp này mới thành chức nghiệp đặc thù, không có bị đào thải.

- Ân!

Trương Huyền đáp một tiếng.

Khổng Sư nói cũng đúng.

Chức nghiệp, là có tôn quý nhất, cho dù là bình thường nhất, cũng đáng được tôn kính, không nên bị miệt thị.

Không hổ là Khổng Sư, quả nhiên kiến giải phi phàm.

- Ngươi nói Tái Xuân Lâu này ở địa phương nào?

Trong lòng dứt bỏ thành kiến, Trương Huyền hỏi.

- Cách Chiến Sư Đường không tính quá xa, đi ra ngoài rẽ trái, đại khái năm sáu dặm là có thể chứng kiến...

Hình Đường chủ nói.

- Tốt, ta đi tới nhìn xem!

Lại hỏi thăm vị trí cụ thể của hai Công Hội còn lại, Trương Huyền mới ôm quyền cáo từ.

Rời chỗ ở của Hình Đường chủ, còn chưa đi ra Chiến Sư Đường, liền thấy một nữ hài vội vã đuổi theo.

- Trương sư, ngươi muốn đi ra ngoài sao? Mang ta đi được không?

Chương 2139: Trương Huyền đi dạo kỹ viện (hạ) (1)

Nữ hài mặc quần áo màu lam nhạt, hoàn mỹ vòng quanh dáng người mỹ lệ, dây lưng lụa màu vàng nhạt treo ở bên hông, làm vòng tròn phía trước cùng bờ mông phía sau cực kỳ đột xuất, từ xa nhìn lại, giống như yêu tinh tùy thời có thể nhảy qua, câu tâm phách người.

Không phải người khác, đúng là Yêu Nghiệt Hội Hội trưởng… Hồ Yêu Yêu.

Trương Huyền trở thành Viện trưởng, Yêu Nghiệt Hội liền giải tán, nàng danh chính ngôn thuận gia nhập Huyền Huyền Hội, đã thành một trong các tu luyện giả cường đại nhất.

- Theo ta cùng một chỗ? Cũng được!

Thấy là nàng, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Hồ Yêu Yêu ở Danh Sư Học Viện chủ tu là Kinh Hồng Vũ, càng là đệ tử thân truyền của Vệ trưởng lão, nếu như muốn đi Kinh Hồng Sư Công Hội, mang nàng theo cũng không có gì.

- Chúng ta cũng muốn đi...

Đáp ứng đối phương, vừa định đi về phía trước, lại nghe vài tiếng hô vang lên, quay đầu nhìn lại, Ngọc Phi Nhi cùng Lạc Thất Thất chẳng biết lúc nào cũng theo tới.

Thấy trong đôi mắt đẹp của hai người mang theo khát vọng, Trương Huyền lắc đầu, khuyên can nói:

- Các ngươi đừng đi, chỗ này không quá thích hợp!

- Không thích hợp? Dựa vào cái gì Hồ Yêu Yêu có thể, chúng ta lại không thể?

Ngọc Phi Nhi hơi giương tú mi.

Nàng luôn nóng nảy, nếu như đối phương không mang theo ai thì thôi, dựa vào cái gì mang Hồ Yêu Yêu, lại không mang các nàng?

Chẳng lẽ Hồ Yêu Yêu có đặc thù gì?

Tuy Lạc Thất Thất không hỏi, nhưng cũng mang theo nghi vấn đồng dạng.

- Ta muốn đi Tái Xuân Lâu... Cũng chính là kỹ viện! Tiểu thư khuê các đi không quá phù hợp.

Trương Huyền giải thích.

- Đi kỹ viện?

- Mang Hồ Yêu Yêu đi kỹ viện?

Liếc mắt nhìn nhau, Ngọc Phi Nhi cùng Lạc Thất Thất đồng thời xòe bàn tay ra, ngăn ở phía trước:

- Không được, tuyệt đối không được!

- Được rồi, đừng làm rộn, ta muốn đi làm chính sự!

Trên mặt Trương Huyền không vui.

Bình thường đối với hai người kia cũng xem như thoải mái, có vấn đề gì, một mực kiên nhẫn chỉ điểm, như thế nào lúc này đùa nghịch tính tình rồi hả?

Thấy hắn tức giận, Ngọc Phi Nhi cắn môi:

- Trương sư, ngươi là Danh Sư, sao có thể đi loại địa phương đó? Nếu quả thật... muốn đi, ta có thể giúp ngươi...

- Giúp ta!

Trương Huyền lắc đầu.

Giúp ta, làm sao giúp đỡ?
Ngươi có thể giúp ta lấy được huy chương Kinh Hồng Sư, còn là huy chương thất tinh?

Cái gì cũng không biết, liền mở miệng nói hỗ trợ, thật là khờ!

Lắc đầu:

- Được rồi, năng lực của ngươi có hạn, không giúp ta được...

- Năng lực có hạn? Ta chỗ nào có giới hạn rồi hả? Rõ ràng cũng rất lớn có được hay không?

Ngọc Phi Nhi nghiến răng, ưỡn ngực lên một cái.

Đối phương là nói thân hình của mình không bằng Hồ Yêu Yêu sao?

Không phải là lớn hơn một chút sao?

Bản thân cũng không kém có được hay không!

Lại nói... Năng lực có hạn... Làm sao ngươi biết năng lực ta có hạn?

Đang phiền muộn, chợt nghe thanh niên nói tiếp.

- Tái Xuân Lâu là phân bộ của Kinh Hồng Sư Công Hội, ta muốn đi tới khảo hạch Kinh Hồng Sư thất tinh, chuẩn bị xin huy chương Danh Sư thất tinh! Hồ Yêu Yêu chủ tu chức nghiệp Kinh Hồng, đi tới có thể tham mưu, ngươi chủ tu là trận pháp, làm sao giúp đỡ?

Trương Huyền tràn đầy im lặng.

Kinh Hồng Sư chức nghiệp, ngươi cũng không có tiếp xúc qua, nói hỗ trợ, thật sự là ngây thơ.

- Kinh Hồng Sư Công Hội... Phân bộ? Khảo hạch Kinh Hồng Sư thất tinh?

Khóe miệng co lại, Ngọc Phi Nhi sững sờ ở tại chỗ, sắc mặt thoáng cái xấu hổ đỏ bừng.

Hiển nhiên, coi như nàng thân là công chúa, đối với chuyện này cũng không rõ ràng lắm.
Còn tưởng rằng đối phương muốn làm gì, trực tiếp nghĩ sai... May mắn đối phương nghe không hiểu, nếu không thật sự không mặt mũi thấy người.

- Tại sao phân bộ của Kinh Hồng Sư sẽ ở kỹ viện?

Nói chuyện là Hồ Yêu Yêu, tựa hồ nàng thân là Kinh Hồng Sư, cũng không rõ ràng lắm.

Kỳ thật, hắn cũng nghĩ giống như Ngọc Phi Nhi, thực cho rằng Trương sư mang nàng đi chỗ kia là… vẫn còn xoắn xuýt, nếu quả thật đưa ra một ít yêu cầu vô lý, có nên cự tuyệt hay không... Không nghĩ đến kỹ viện này, lại là phân bộ của Kinh Hồng Sư!

- Chức nghiệp Kinh Hồng Sư này, xuất thân từ vũ cơ, chỉ có thường xuyên biểu diễn cho người bất đồng, mới có thể tiến bộ nhanh hơn, phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất... Vì vậy, ngoại trừ Kinh Hồng Sư của Danh Sư học viện chúng ta, phân bộ khác, cơ bản đều là kỹ viện...

Như hiểu được, Lạc Thất Thất le lưỡi một cái, có chút lúng túng, vội vàng giải thích nói.

Không có nghĩ đến nữ hài này lại có thể biết được, Trương Huyền sửng sốt một chút, sau đó gật đầu.

Nghe rõ là chuyện gì, trên mặt Ngọc Phi Nhi càng thêm khô nóng, bất quá vẫn ngẩng đầu nhìn tới, vẻ mặt kiên định:

- Ta vẫn muốn đi xem!

- Ta cũng muốn đi...

Lạc Thất Thất cũng nói.

- Được rồi!

Thấy khuyên can không được, Trương Huyền chẳng muốn tiếp tục nhiều lời.

Dù sao chỉ là đi khảo hạch đẳng cấp, lại không phải đi làm gì, mang theo cũng không quan trọng.

Bốn người ra Chiến Sư Đường, một đường đi về phía trước, sau khi đi khoảng năm sáu dặm, quả nhiên thấy một kiến trúc thật lớn xuất hiện ở trước mắt.

Còn chưa tới, liền thấy tiếng người huyên náo, không ít người ra ra vào vào, cực kỳ náo nhiệt.

Tới nơi này, hầu như đều là nam tử trẻ tuổi, hơn nữa nhìn quần áo đều cực kỳ xa xỉ.

- Thật đẹp, thật sự là quá đẹp...

- Đúng vậy, nếu có thể cùng tiên nữ này ở một đêm, cho dù chết cũng đáng!

- Chết một lần? Chết mười lần cũng đáng!

- Không nên nói nhiều, động tác nhanh chút đi, Kinh Hồng Vũ của Tử Yên Tiên Tử sắp bắt đầu...

...

Chung quanh đều nghị luận, từng thanh niên đi vào trong đó đều hưng phấn đến ánh mắt tỏa sáng.

- Xem ra chức nghiệp Kinh Hồng ở Thanh Nguyên đế quốc rất được hoan nghênh!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Công Hội khác cũng đi qua không ít, nhưng mà náo nhiệt như thế, thật sự hiếm thấy.

- Được hoan nghênh sợ không phải chức nghiệp a...

Chương 2140: Trương Huyền đi dạo kỹ viện (hạ) (2)

Ngọc Phi Nhi hừ một tiếng.

- Đi thôi!

Trương Huyền cười cười, cũng không nhiều lời, nhấc chân đi vào trong.

Những người này, ngấp nghé mỹ mạo của Kinh Hồng Sư, đúng là một cái nhân tố, nhưng hơn nữa là, chức nghiệp Kinh Hồng ảnh hưởng cùng trợ giúp với Linh Hồn, nếu như không có cái này, tất cả mọi người là tu luyện giả, còn không đến mức vì một ít nữ tử mà động tâm, khó có thể tự kìm chế.

- Vị huynh đệ kia, ngươi... Đây là vào Tái Xuân Lâu?

Còn chưa tới trước mặt, một thanh niên kinh ngạc nhìn qua, biểu lộ như là gặp quỷ.

- Làm sao vậy?

Trương Huyền nói.

Là một thanh niên thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, thực lực còn mạnh hơn mình một tia, đạt đến Thánh Vực tam trọng sơ kỳ.

Bằng chừng ấy tuổi thì có loại thực lực này, xem xét liền biết gia thế bất phàm.

- Không có gì... Chẳng qua là cảm thấy kỳ quái!

Liếc nhìn đám người Hồ Yêu Yêu, thanh niên vội vàng lắc đầu.

Bên người đã có ba mỹ nữ sắc nước hương trời, rõ ràng còn tới kỹ viện... Lá gan thật lớn.

Mấu chốt nhất là, ba người này lại có thể đồng ý...

Nhìn ra ý nghĩ của hắn, Trương Huyền chẳng muốn giải thích, tiếp tục mang theo ba nữ đi tới trước cửa.

Một gã sai vặt ngăn ở cửa vào:

- Có hẹn trước không?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta tới nơi này, có việc muốn làm, không phải...

- Tới nơi này đều nói có việc, không có hẹn trước xin mời trở về đi! Hiện tại đã đầy khách, coi như đi vào, cũng không thấy được Tử Yên Tiên Tử!

Khuôn mặt của gã sai vặt không kiên nhẫn.

Tựa hồ căn bản không quan tâm đối diện là người nào, lại có loại thực lực nào.

Xem ra, loại tình cảnh này hẳn rất nhiều, cũng biết không ai dám quấy rối ở bên ngoài Kinh Hồng Sư Công Hội.

- Chúng ta tới không phải xem...

Có chút không vui, Trương Huyền đang muốn giải thích, liền thấy thanh niên vừa rồi cùng hắn nói chuyện đã đi tới trước mặt, nhướng mày:

- Được rồi, vị này là bằng hữu của ta, như thế nào, bằng hữu của ta muốn đi vào, cũng cần sớm hẹn trước?

- Nguyên lai là bằng hữu của Sở công tử, tại hạ không dám!

Gã sai vặt vội vàng cúi đầu, vẻ mặt cung kính.

- Không dám là tốt! Nhẹ gật đầu, Sở công tử quay đầu nhìn về phía Trương Huyền:

- Vị bằng hữu kia, ta đã sớm đặt phòng, cùng đi đi!

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

- Không có hẹn trước, là không thể nào đi vào, ngay cả đi vào cũng không được, còn có thể làm cái gì?

Sở công tử cười nói.

- Cũng phải!

Thấy người đi vào Tái Xuân Lâu nối liền không dứt, không có hẹn trước, thật sự có khả năng không vào được, đơn giản là không cách nào đi vào, náo một trận mà nói, sẽ rất mất mặt... Được không bù mất!

Rõ những thứ này, Trương Huyền đành phải gật đầu:

- Đa tạ!

- Không cần khách khí, nhìn huynh đệ mang theo mỹ nữ mà đến, xem xét liền biết là người trong nghề, trợ giúp lẫn nhau, hẳn là...

Ánh mắt Sở công tử chớp chớp, một bộ “ta hiểu”.

- Ta...

Thấy biểu lộ của hắn, Trương Huyền biết chắc đã hiểu lầm, muốn giải thích, chỉ thấy đối phương vẻ mặt ngạo nghễ:

- Yên tâm đi, vợ của bạn không thể ức hiếp, là bằng hữu, nữ nhân của ngươi ta tự nhiên sẽ tôn trọng, yên tâm đi...

Trương Huyền nâng trán.

Náo đến mức nào a! Được rồi.

Còn không bằng không giải thích, nếu không càng thêm phiền toái.

Đi theo sau lưng Sở công tử, không lâu sau, đi vào một gian phòng ở lầu hai.

Gian phòng vô cùng sạch sẽ, có thể nhìn hết toàn bộ Tái Xuân Lâu, càng quan trọng là... bên trong còn có mấy gian phòng, cực kỳ rộng rãi, xem xét liền biết, bao xuống cái này giá trị xa xỉ.

- Thiếu gia!

Mới vừa vào trong, liền chứng kiến mấy nữ tử tiến lên đón, từng cái dung mạo bất phàm.

Tuy kém đám người Hồ Yêu Yêu một đoạn, nhưng cũng là mỹ nữ trong trăm có một.

- Ân!

Sở công tử gật đầu, nhìn về phía Trương Huyền:

- Những người này đều là bằng hữu của ta, trước khi đến, liền bảo các nàng tới đây chờ trước, xem xong Kinh Hồng Vũ, hồn cũng đi ra, không tiết chút hỏa, ta sợ chịu không nổi...

- Tiết hỏa?

- Đúng vậy, Tái Xuân Lâu Kinh Hồng Sư, bán nghệ không bán thân, nhưng kỹ thuật nhảy, eo nhỏ, tư thái, mùi vị... Chỉ cần nhìn một cái, câu người ngay cả mạng cũng không còn, chỉ nhìn không có biện pháp ăn, ai có thể chịu được?

Sở công tử lắc đầu:

- Huynh đệ mang mỹ nữ tới... Xem xét cũng biết là người trong đồng đạo!

- Khục khục, ta tới nơi này, không phải vì chuyện đó.

Nghe gia hỏa này càng nói càng vô nghĩa, Trương Huyền nhịn không được:

- Ta là muốn tìm Kinh Hồng Sư...

- Tất cả mọi người là nam nhân, ta hiểu, ai tới nơi đây không phải vì tìm Kinh Hồng Sư? Đúng rồi, còn không biết huynh đệ xưng hô như thế nào? Tại hạ Sở Tường!

Nở nụ cười thoáng cái, Sở công tử tự giới thiệu.

- Nguyên lai là Sở Tường công tử, tại hạ Trương Huyền!

Trương Huyền gật đầu.

Lần trước dùng tên giả ăn thiệt thòi, lần này chẳng muốn tiếp tục, trực tiếp nói tên thật.

Dù sao mục đích tới nơi này cũng không phải vì nhìn tiên nữ, mà là khảo hạch Kinh Hồng Sư.

- Nguyên lai là Trương công tử, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu...

Cười cười, tuy ngoài miệng Sở Tường nói ngưỡng mộ đã lâu, nhìn căn bản chưa từng nghe qua cái tên này.

Cũng khó trách, ở Hồng Viễn Đế Quốc, Trương Huyền như sấm bên tai, người người đều biết, nhưng ở Thanh Nguyên đế quốc, nghe qua lại thành chuyện lạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau