THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2131 - Chương 2135

Chương 2131: Trương Huyền cấp ba (1)

- Vi trưởng lão, vừa vặn cách Thanh Nguyên thành không xa, liền được phái tới đây...

Thấy hắn nghi hoặc, Nguyễn Hội trưởng giải thích nói.

Tổng bộ Khải Linh Sư, giống như những Tổng bộ khác, cách nơi đây rất xa, coi như là Thánh Thú Thánh Vực tứ trọng, ngũ trọng, không phải phi hành rất lâu, vị Vi trưởng lão này, vừa vặn đang ở phụ cận, lúc này mới có thể ở trong ba ngày chạy đến.

Giới thiệu xong liền xoay người:

- Vi trưởng lão, vị này chính là siêu cấp thiên tài ta nói, Trương sư! Hắn ở trên Khải Linh thiên phú cực cao, đã đạt đến tình trạng nghe rợn cả người!

- Ân!

Vi trưởng lão nhẹ gật đầu, nhìn về phía Trương Huyền:

- Chuyện của ngươi, Nguyễn Hội trưởng đã nói rõ chi tiết, trong vài canh giờ ngắn ngủn, từ hoàn toàn không biết gì cả, chỉ bằng vào đọc sách, liền thành công Khải Linh Công Hội... thiên phú ở trên Khải Linh, hoàn toàn chính xác mạnh đáng sợ!

- Khách khí...

Trương Huyền vội vàng khoát tay, có chút nghi hoặc:

- Không biết Trưởng Lão tới đây, là vì chuyện gì?

- Trương sư người sảng khoái nói chuyện sảng khoái, ta cũng không có gì phải che giấu, nghe được chuyện của ngươi, Tổng bộ vô cùng coi trọng, hy vọng có thể mời ngươi đi Tổng bộ Khải Linh Sư tu luyện...

Cũng không nói nhảm, Vi trưởng lão nói.

Tu vi đạt tới loại cảnh giới như nàng, không cần nói lời khách sáo gì.

- Đi Tổng bộ Khải Linh Sư?

Trương Huyền lắc đầu:

- Chắc hẳn Nguyễn Hội trưởng cũng nói với ngươi, ta là Danh Sư, Khải Linh Sư chỉ là phụ tu, không phải chủ chức nghiệp!

Trước ba mươi tuổi, không đạt tới Danh Sư cửu tinh, tính mạng sẽ không còn, mặc dù Khải Linh Sư tốt, nhưng với hắn mà nói, không có bất kỳ ý nghĩa.

Nói thật, đi Tổng bộ của đối phương, mượn nhờ điều kiện của đối phương, tăng thực lực lên, có trợ giúp hắn phát triển rất lớn, nhưng được bao nhiêu chỗ tốt, sẽ phải thực hiện bao nhiêu nghĩa vụ, không có khả năng cho ngươi lấy không, sau đó xoay người bỏ chạy.

Nguyên nhân chính là như thế, hắn một mực tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc của mình, từng bước một tiến về phía trước, chính là không muốn thiếu ân tình quá lớn, không cách nào hồi báo, cuối cùng làm trễ nải Danh Sư tấn cấp cùng tu hành.

- Ngươi có thể từ đi chức nghiệp Danh Sư!

Vi trưởng lão nhàn nhạt nhìn qua, trên mặt lộ ra tự tin nồng đậm:

- Lấy thiên phú của ngươi, chỉ cần nghiêm túc tu luyện, tăng thêm Tổng bộ bồi dưỡng, khống chế Khải Linh Sơn, trở thành Khải Linh Vương, cũng không phải là không được! Đạt tới loại cảnh giới này, tung hoành Đại Lục, Danh Sư cửu tinh cũng phải lấy lễ đãi... Chẳng phải tốt hơn Danh Sư nhiều sao?

Khải Linh Sư Công Hội, mặc dù là phụ tu, không cường đại như những chức nghiệp khác, nhưng mà chính thức đạt tới cao nhất, cũng cực kỳ kinh khủng.

Nhất là một khi nắm giữ Thánh Địa, trở thành Khải Linh Vương... Danh Sư cửu tinh lại có sợ gì! - Ta sẽ không từ đi chức nghiệp Danh Sư!

Trương Huyền lắc đầu:

- Đây mới là ta truy cầu, Khải Linh Sư, ta sẽ học, bất quá phụ tu mà thôi!

Danh Sư mới là căn bản của hắn, phụ tu có thể học, lại không thể làm trễ nải chủ nghiệp.

Nếu không, tương đương vi phạm sư đạo chi tâm của hắn, thân phận Thiên Nhận Danh Sư cũng sẽ bị cắn trả, đạo tâm bất ổn, tăng thêm Tâm Ma.

- Không cần gấp gáp trả lời ta như vậy, có thể cho ngươi vài ngày thời gian cân nhắc, đây chính là cơ hội một bước lên trời, một khi bỏ qua, liền không có cơ hội nữa...

Vi trưởng lão nhíu mày.

Đổi lại những người khác, có thiên phú này, nhất định sẽ lập tức đáp ứng, dù sao Khải Linh Sư Công Hội ở toàn bộ Đại Lục, cũng là thế lực lớn phải tính đến.

Coi như kém Danh Sư Đường, Chiến Sư Đường, cũng không phải một ít Công Hội nhỏ có thể so sánh.

- Làm phiền ưu ái, chuyện này không cần cân nhắc!

Trương Huyền lắc đầu.

Phụ tu có thể, chủ nghiệp khẳng định không cần thương nghị.

Bất quá trả lời như vậy, cũng biết đối phương khẳng định sẽ không đồng ý.

Nếu không, tiêu phí giá cả cực lớn bồi dưỡng, cuối cùng biến thành Danh Sư chạy, chẳng phải tương đương bồi dưỡng nhân tài cho Danh Sư Đường sao? - Danh Sư, mặc dù là chức nghiệp thứ nhất của Đại Lục, nhưng trong Danh Sư Đường cạnh tranh rất lớn, tài nguyên có hạn, muốn đạt tới cửu tinh, nói dễ vậy sao... Chỉ cần ngươi tới Khải Linh Sư Công Hội, chúng ta khắp nơi đều là nữ tử, muốn kết hôn bao nhiêu cũng được! Thậm chí chỉ cần ngươi cam tâm tình nguyện, Khải Linh cho binh khí, kiến trúc, coi đây là bạn cũng không có bất cứ vấn đề gì...

Vi trưởng lão tiếp tục nói.

- Lúc trước Băng Nguyên Cung đáp ứng điều kiện như vậy, ta cũng cự tuyệt, nữ tử của Khải Linh Sư Công Hội các ngươi, chẳng lẽ còn có thể tốt hơn nữ tử của Băng Nguyên Cung?

Trương Huyền lắc đầu.

Xem ra, nam nhân ở trong suy nghĩ của nữ tử, là không có ấn tượng tốt, đều cho là đồ háo sắc...

Nói giỡn!

Thực cho rằng nữ nhân, đối với hắn có hấp dẫn cực lớn? Thực như vậy mà có, đám người Hồ Yêu Yêu, Triệu Phi Vũ, Mạc Vũ, đã sớm giữ ở bên người, cũng không đến mức nhìn cũng không liếc mắt nhìn nhiều.

- Băng Nguyên Cung?

Vi trưởng lão sững sờ.

Nữ tử của Khải Linh Sư Công Hội, tuy có rất nhiều tuyệt sắc, nhưng so sánh với Băng Nguyên Cung, còn kém rất nhiều.

Chỗ đó có rất nhiều nữ tử tu luyện công pháp thuộc tính Thuần Âm, từng cái sắc nước hương trời, xinh đẹp không gì sánh được.

Nguyên nhân chính là như thế, vô số thế lực lớn ở trên đại lục, đều lấy có thể cưới được nữ tử của Băng Nguyên Cung mà vẻ vang.

Biết rõ thế lực này mời qua đối phương, cũng không có thành công, Vi trưởng lão chần chờ một lát, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một tảng đá màu xám nhạt.

- Ta chỗ này có một khối Khải Linh trắc thạch, có thể khảo thí thiên phú, nếu như ngươi có thể đạt tới cấp mười... Ta có thể xin Tổng bộ, cấp cho điều kiện tốt hơn, không để ngươi từ bỏ chức nghiệp Danh Sư cũng có khả năng!

- Khảo thí thiên phú?

- Đúng vậy, nói thật với ngươi, chỉ có thiên phú Khải Linh đạt tới cấp mười, mới có cơ hội Khải Linh Khải Linh Sơn... Đáng tiếc, toàn bộ Công Hội, đã có hơn năm nghìn năm không có xuất hiện một vị tu luyện giả có được loại thiên phú này rồi!

Dừng lại một chút, Vi trưởng lão đổi dùng truyền âm.

Cái này thuộc về bí mật của Công Hội, cùng đối phương lần đầu tiên gặp mặt, vốn không nên nói ra, nhưng dựa theo Nguyễn Hội trưởng nói, vị trước mắt này, vô cùng có khả năng đạt đến cấp bậc này, vô luận như thế nào cũng phải mang về Tổng bộ.

Nếu không, Công Hội sẽ càng ngày càng yếu, cuối cùng bị thế lực khác thôn phệ.

Coi như chức nghiệp phụ tu có thể dựa vào những chức nghiệp khác, nhưng cần phải có thực lực của mình, nếu không thành thói quen, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành phụ thuộc, lời nói không có trọng lượng.

- Khải Linh Sơn...

- Khải Linh Sơn, là Pháp bảo do thiên địa sinh ra, cũng là dựa vào lớn nhất của Công Hội chúng ta, tảng đá kia, chính là từ phía trên khai thác ra. Một khi Khải Linh thành công, có thể có được sức chiến đấu tương đương Danh Sư cửu tinh, tung hoành thiên địa, ở đâu cũng có thể đi!

Chương 2132: Trương Huyền cấp ba (2)

Vi trưởng lão nói.

- Lợi hại như vậy?

Trương Huyền hoảng sợ.

Thành công Khải Linh, có thể có được sức chiến đấu tương đương Danh Sư cửu tinh, quả thực làm cho người ta động tâm.

Hoàn toàn chính là một bước lên trời.

Hơn nữa còn có thể giữ lại chức nghiệp Danh Sư, lại có gặp gỡ như thế... Nói không động tâm, đó là giả dối.

Thực muốn như thế, sẽ không cần lại vì Tinh Nguyên thượng phẩm, Linh Thạch tuyệt phẩm mà sầu muộn rồi.

Muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, thực lực của hắn cũng có thể một ngày một cấp bậc, mười ngày, có lẽ có thể đạt tới cao nhất của Đại Lục, trở thành tồn tại tương đương với Khổng Sư.

- Đúng vậy!

Thấy hắn động tâm, Vi trưởng lão nhẹ gật đầu, đưa tới đá kiểm tra.

- Khảo thí rất đơn giản, chỉ cần cầm chặt tảng đá, tâm thần yên tĩnh, sẽ tự động khảo thí ra thiên phú của ngươi...

- Ân!

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Hai tay nắm chặt, ánh mắt đóng lại.

Nói thật, hắn cũng muốn nhìn xem, thiên phú ở Khải Linh của mình đến cùng cao bao nhiêu.

Thật muốn phù hợp yêu cầu, đối phương lại không cưỡng cầu từ đi chức nghiệp Danh Sư... đi tới cũng không coi vào đâu.

Ô...ô...ng...

Trong nháy mắt liền tiến vào cảnh giới Tâm Như Chỉ Thủy, nắm lấy đá kiểm tra, tia sáng lóng lánh chói mắt.

- Tốt rồi!

Một lát sau, hào quang tiêu tán, Trương Huyền buông tay ra.

Vi trưởng lão cùng Nguyễn Hội trưởng vội vã nhìn sang, đầu nhìn thoáng qua, lông mi nhịn không được nhảy dựng, nhào nặn ánh mắt, tràn đầy không thể tin được.

- Làm sao vậy?

Thấy biểu lộ của hai người như thế, Trương Huyền có chút kỳ quái, cúi đầu nhìn lại, cũng há to miệng:

- Điều này sao có thể?

Chỉ thấy trên đá kiểm tra, hiển lộ một nhóm chữ... Ba!

- Ba... Chỉ chính là cấp ba?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Mới vừa nói qua, cường đại nhất chính là cấp mười, bản thân nhẹ nhõm đạt tới Khải Linh Sư thất tinh đỉnh phong, coi như không phải cấp mười, ít nhất cũng cấp bảy cấp tám... Ba, là có ý gì?

- Là cấp ba!

Khóe miệng của Vi trưởng lão co quắp.

Nghe xong báo cáo, lại đi xem Công Hội được Khải Linh, cho rằng vị trước mắt này, ít nhất cũng có thể đạt đến cấp chín, như thế nào... Chỉ có cấp ba?

Cũng quá thấp đi?

- Cấp bậc này đại biểu hàm nghĩa gì? Coi như là... Rất yếu sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Cái này...

Trên mặt tràn đầy xoắn xuýt, Vi trưởng lão không biết trả lời như thế nào, dừng lại một chút, chỉ đá kiểm tra trong lòng bàn tay nay:

- Tảng đá kia... Là cấp bốn!

- ... Trương Huyền.

- Nếu không ta thử lại lần nữa...

Sợ không may xuất hiện, lại liên tục thử mấy lần, kết quả giống như lúc trước, đều là “Ba”.

Chứng kiến con số phía trên, Trương Huyền xoa xoa mi tâm, cực kỳ bất đắc dĩ.

Vốn cảm thấy, thiên phú của hắn không tệ, hiện tại xem ra, ngay cả tảng đá cũng không bằng...

Ngẫm lại liền bực bội.

Xem ra, sở dĩ trở thành Khải Linh Sư nhanh như vậy, hơn nữa thành công Khải Linh Công Hội, cũng không phải hắn thiên phú rất cao, mà là... Thiên Đạo công pháp quá mức nghịch thiên!

- Được rồi, hôm nay liền quấy rầy Trương sư rồi...

Vi trưởng lão cười khổ lắc đầu.

Nếu như một lần là sai, liên tục mấy lần, ngay cả nàng cũng chết tâm.

Vị Trương sư này, thiên phú Khải Linh chẳng những không tốt, còn kém đến không hợp thói thường... Sở dĩ có thể Khải Linh Công Hội, chỉ sợ có cơ duyên xảo hợp ở bên trong.

Còn tưởng rằng có thể xuất hiện một vị có được thiên phú cấp mười, Khải Linh Sư Công Hội được cứu, hiện tại xem ra... ý nghĩ hão huyền rồi.

Nếu như thiên tài cấp mười dễ dàng xuất hiện như vậy, Công Hội các nàng cũng không đến mức hơn năm nghìn năm, vị trí Hội trưởng trống không, một mực trở thành phụ thuộc cho những chức nghiệp khác.

- Không cần khách khí...

Trương Huyền lúng túng nói.

Vừa rồi còn ngôn từ chính nghĩa trả giá với đối phương, kết quả bị khảo thí ra, ngay cả tảng đá cũng không bằng...

Ngẫm lại cũng cảm thấy mất mặt.

- Mong Trương sư không nên để lộ sự tình Công Hội chúng ta!

Truyền âm nói, được trả lời chuẩn xác, lúc này Vi trưởng lão mới gọi Nguyễn Hội trưởng:

- Đi thôi!

Ngay thời điểm hai người muốn đi ra, một thanh âm thanh thúy vang lên.

- Lão sư... Ta có thể thử xem đá kiểm tra này hay không?

Chương 2133: Vương Dĩnh rời đi (1)

Nói chuyện chính là Vương Dĩnh.

Vừa rồi đám người Vi trưởng lão tới, nàng và Lưu Dương đang tiếp nhận chỉ điểm, không phải là đại sự gì, nên không có tránh đi.

Vừa rồi thời điểm Vi trưởng lão lấy ra tảng đá, chẳng biết tại sao, trong lòng cực kỳ khát vọng, nhịn không được trực tiếp hô lên.

- Ngươi muốn khảo thí?

Trương Huyền nhìn về phía đệ tử của mình.

Chỉ thấy lúc này thân thể Vương Dĩnh nhẹ nhàng run rẩy, khuôn mặt ửng đỏ.

- Vâng... Ta cảm giác tảng đá này, giống như có một loại lực hấp dẫn nào đó với mình...

Vương Dĩnh gật đầu.

- Lực hấp dẫn?

Thấy vẻ mặt của nàng thành thật, Trương Huyền nhìn về phía Vi trưởng lão:

- Xem ra phải làm phiền một chút rồi...

- Không sao!

Vi trưởng lão gật đầu, ngón tay búng đi, đá kiểm tra bay ra, bay tới trước mắt nữ hài, rơi vào lòng bàn tay của nàng.

Vương Dĩnh cũng không nhiều lời, đặt tảng đá ở trong lòng bàn tay, hai mắt chậm rãi nhắm lại.

Ô...ô...ng...

Thời gian nháy con mắt, tảng đá tản mát ra tia sáng chói mắt, ngay sau đó hào quang tản đi, một hàng con số chậm rãi hiển hiện.

- Cái này...

Nhìn rõ ràng con số phía trên, thân thể Vi trưởng lão chấn động, Trương Huyền cũng trợn mắt há hốc mồm.

- Cái này... Làm sao có thể?

Chỉ thấy trên đá kiểm tra, hai chữ số yên tĩnh xuất hiện ở phía trên, như là điêu khắc... Mười một!

- Ngươi không nói... Cấp mười là cao nhất sao? Làm sao sẽ xuất hiện mười một?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

- Ta... Ta cũng không biết?

Vi trưởng lão cũng kinh ngạc.

Ở trong thiên phú nàng biết, cấp mười là cao nhất, chỉ cần đạt tới loại cấp bậc này, thì có tư cách Khải Linh Khải Linh Sơn, trở thành Hội trưởng Khải Linh Vương... Nhưng đột nhiên toát ra cấp mười một, có ý tứ gì?

- Chẳng lẽ... Cái này là... thiên phú cấp bậc Tổ Sư?

Đột nhiên, thân thể chấn động, Vi trưởng lão dùng thanh âm run rẩy nói.

- Thiên phú cấp bậc Tổ Sư?

Trương Huyền không hiểu.
- Truyền thuyết, Tổ Sư khai phái chúng ta Khải Linh tiên nữ, ở thiên phú Khải Linh vượt qua cấp mười, đạt đến cảnh giới quỷ thần khó lường, bởi vậy, mới có thể Khải Linh một ngọn núi, hơn nữa luyện chế thành Pháp bảo, tung hoành thiên địa, ngay cả Khổng Sư cũng kính trọng ba phần... Vốn tưởng rằng sau Tổ Sư không người có được... Không nghĩ tới, để cho ta gặp được!

Hô hấp dồn dập, Vi trưởng lão kích động đến sắc mặt đỏ lên.

Vốn tưởng rằng, có thể tìm được một người thiên phú cấp mười, có thể khiến Công Hội lần nữa phát dương quang đại, trọng chấn hùng uy... Không nghĩ tới, trực tiếp phát hiện một cái cấp mười một!

Cái này đáng sợ!

Một khi bồi dưỡng thật tốt, tuyệt đối có thể trở thành nhân vật siêu cường giống như Tổ Sư khai phái.

- Vị cô nương này... Ngươi có bằng lòng theo ta trở về Khải Linh Sư Công Hội hay không?

Vi trưởng lão vội vàng nhìn qua.

Loại thiên phú này, tuyệt đối là nhặt được bảo, nếu mời trở về, có thể đoán được, về sau Khải Linh Sư Công Hội sẽ càng thêm huy hoàng, lần nữa du ngoạn đỉnh phong!

- Ta...

Vương Dĩnh cũng không nghĩ tới thiên phú của mình cường đại như vậy, bị hỏi có chút hoảng hốt, nhịn không được nhìn về phía thanh niên cách đó không xa:

- Ta nghe lão sư...

Mặc kệ thiên phú Khải Linh tốt hay không tốt, lão sư nói như thế nào, nàng liền làm như thế đó.

- Trương sư!

Vi trưởng lão vội vã nhìn qua.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ, nhìn về phía Vương Dĩnh:

- Ngươi đánh một bộ quyền cho ta xem!
- Vâng!

Vương Dĩnh gật đầu, cũng không nhiều lời, vung vẩy tú quyền, thẳng tắp đập về phía trước.

Phần phật!

Quyền phong xé rách không khí, tựa như trường thương, làm cho người ta cảm giác lăng lệ ác liệt.

Vừa mới truyền thụ cho quyền pháp, không nghĩ tới đã học hữu mô hữu dạng (*ra dáng) rồi.

Vù vù!

Trong đầu Trương Huyền xuất hiện một quyển sách.

Ngón tay điểm một chút.

Giới thiệu về Vương Dĩnh chảy vào trong đầu.

Rất nhanh xem một lần, chau mày.

Phía trên cũng không có giới thiệu về thiên phú Khải Linh Sư, càng không có ghi chú rõ, nàng có được loại thiên phú này.

- Chẳng lẽ Thiên Đạo Thư Viện cũng không được rồi hả?

Trương Huyền kỳ quái.

Lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Nhã, trong đó liền xuất hiện miêu tả kỹ càng về Thuần Âm thể, còn có Viên Đào, Ngụy Như Yên...

Vì sao Vương Dĩnh có được năng lực như thế, lại không viết ra?

- Xem ra giống như Lộ Trùng, cái này là năng lực Hậu Thiên mới có, Thư Viện không thể ghi chép...

Nhớ tới một sự kiện, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Lúc trước Lộ Trùng, cũng không có đánh dấu có được hồn thể khổng lồ, thích hợp học tập chức nghiệp Vu Hồn Sư.

Vương Dĩnh cũng giống như vậy, xem ra... loại thiên phú này, hẳn là Hậu Thiên mới có.

- Vương Dĩnh trời sinh cẩn thận, tu luyện bản Thiên Đạo công pháp rút gọn, so với những người khác càng thêm chăm chỉ, có lẽ nguyên nhân chính là như thế, mới tích lũy tháng ngày, cải biến thể chất, đã có được loại thiên phú vượt qua khả năng suy nghĩ này.

Suy tư một lát, Trương Huyền hiểu được.

- Vận mệnh, cũng không phải cố định, coi như là ông trời, cũng không cách nào tính toán chính xác...

Kỳ thật, vô luận Lộ Trùng hay Vương Dĩnh, thiên phú vốn chỉ có thể coi là bình thường, nhưng gặp mình, tu luyện Thiên Đạo công pháp, chẳng khác nào cải biến vận mệnh, cải biến nhân sinh.

Vận mệnh không lường được.

Coi như là Thiên Đạo Thư Viện, có thể xem thấu hết thảy thiếu sót, cũng không có khả năng sớm miêu tả ra.

- Xem ra dạy dỗ đệ tử, không chỉ tùy theo tài năng tới đâu mà dạy, còn cần căn cứ đệ tử trưởng thành, tùy thời làm ra điều chỉnh... Có ít người học tập rất kém cỏi, nhưng đột nhiên thông suốt, đột nhiên tăng mạnh, lúc này lại dùng phương pháp đối đãi học sinh cặn bã dạy học, rõ ràng sẽ không đủ dùng...

Vừa hiểu ra, Trương Huyền tựa hồ bắt được cái gì, muốn bắt lấy, lại truy tìm không đến.

Chương 2134: Vương Dĩnh rời đi (2)

- Trương sư...

Đang muốn tiếp tục cảm ngộ, bên tai vang lên thanh âm của Vi trưởng lão.

Ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy vị Khải Linh Sư kia đang tràn đầy khẩn trương nhìn qua.

Nàng rất muốn mang Vương Dĩnh đi, nhưng nếu như đối phương không cam tâm tình nguyện, sẽ chỉ hoàn toàn ngược lại.

- Ân!

Lắc đầu, không suy nghĩ thêm nữa, Trương Huyền nhìn về phía Vương Dĩnh cách đó không xa:

- Ngươi có bằng lòng đi hay không?

Đệ tử có ý nghĩ của mình, không phải là hắn có thể quyết đoán, còn phải nhìn quyết định của nàng.

- Ta...

Vương Dĩnh chần chờ.

- Đi Khải Linh Sư Công Hội, tài nguyên cùng hệ thống tu luyện hoàn chỉnh, tốc độ tu luyện sẽ mau một chút... Bất quá, đi theo đằng sau ta, ta cũng có thể cam đoan ngươi đạt tới cảnh giới cao như vậy!

Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua, lộ ra tự tin cường đại.

Đi Khải Linh Sư Công Hội, được chỗ tốt trong đó, giữ ở bên người, cũng có chỗ tốt giữ ở bên người.

Chỉ nhìn nữ hài trước mắt này lựa chọn như thế nào mà thôi.

- Lão sư... ta giống như Triệu Nhã, cũng muốn vì ngươi phân ưu, không muốn trở thành vướng víu của ngươi!

Sau một lúc lâu, Vương Dĩnh nghiến răng.

Lão sư nói không sai, đi theo phía sau hắn, hoàn toàn chính xác cũng có thể đạt tới cảnh giới giống nhau, nhưng kèm theo tu vi càng cao, vật phẩm cần tu luyện càng ngày càng nhiều, tiêu hao cũng càng lúc càng lớn, tuy lão sư không nói, nhưng với tư cách là đệ tử, một mực liên lụy, thật sự rất băn khoăn.

Nếu như có thể đi Khải Linh Sư Công Hội, trở thành Khải Linh Vương, chẳng những không cần liên lụy, còn có thể ở thời điểm lão sư khó khăn cho hắn trợ giúp.

Lúc trước, Triệu Nhã chính là như vậy, dứt khoát đi Băng Nguyên Cung.

Trịnh Dương cũng như thế, đi Chiến Sư Đường.

Thân là đệ tử thứ nhất, vị thân truyền thứ nhất được lão sư tuyển nhận, càng nên vì lão sư suy nghĩ nhiều hơn.

- Ngươi là đệ tử của ta, thế nào lại là vướng víu?

Trương Huyền lắc đầu.

Cùng một chỗ ở chung tiếp cận một năm, sớm đã có cảm tình thâm hậu.

Đối phương cảm giác mình là vướng víu, trong lòng hắn, là thân nhân.

- Vâng!

Hốc mắt đỏ bừng, Vương Dĩnh gật đầu.

- Ta muốn đi Khải Linh Sư Công Hội!

Dừng lại một chút, Vương Dĩnh tiếp tục nói.

Ngươi coi ta là thân nhân, ta không phải là không như thế? Đã có cơ hội, ta muốn trưởng thành, muốn bay lên... Trước kia, ngươi vì ta che gió che mưa, về sau, ta vì ngươi hộ giá hộ tống!

Bởi vì... Ngươi là ân sư của ta!

- Đã có quyết định, vậy thì đi đi!

Trương Huyền ảm đạm.

Thiên hạ không có yến hội không tàn, biết rất rõ ràng, đệ tử sớm muộn gì cũng sẽ giương cánh bay cao, thế nhưng đến trước mặt, như trước cảm thấy khó có thể dứt bỏ.

Bảy vị thân truyền, Triệu Nhã đi Băng Nguyên Cung, Lộ Trùng đi Tổ Địa Vu Hồn Sư, Viên Đào trở về gia tộc, Ngụy Như Yên đi Độc Điện, Trịnh Dương đi Tổng bộ Chiến Sư Đường...

Đã đi năm vị rồi.

Hiện tại xem ra, vị thứ sáu cũng nên đi.

Có chỗ phát triển tốt hơn, làm lão sư, kỳ thật nên cảm thấy vui mừng cho bọn hắn.

Chỉ là... Cảm xúc còn đó, cứ như vậy rời đi, vẫn còn có chút khó thể dứt bỏ.

- Lão sư, ngài phải bảo trọng...

Đầu gối mềm nhũn, Vương Dĩnh quỳ rạp xuống đất, dập đầu tám cái liên tiếp.

- Ân!

Yên tĩnh đợi nàng dập đầu xong, ngón tay Trương Huyền búng ra, một đạo Thiên Đạo chân khí tinh thuần tràn vào trong cơ thể đối phương.

- Nếu như gặp phải sự tình gì, liền kích hoạt đạo chân khí này, cách nhau ngàn vạn dặm, lão sư cũng có thể cảm ứng được... Ai dám khi dễ ngươi, dù đối phương là tông môn lợi hại nhất toàn bộ Đại Lục, thậm chí là Danh Sư Đường, lão sư cũng có thể lấy lại công đạo cho ngươi!

Chắp hai tay sau lưng, tuy ngữ khí của Trương Huyền bình thản, nhưng lộ ra ngạo khí khiến người ta nghiêm túc.

- Ân! Vương Dĩnh gật đầu.

- Vi trưởng lão, học sinh này của ta liền giao cho các ngươi, hy vọng các ngươi có thể đối đãi thật tốt, nếu như để ta biết rõ, nàng bị một tia ủy khuất, ta tất nhiên sẽ đến bái phỏng, đi tìm Công Hội các ngươi hỏi thăm rõ ràng!

Trương Huyền nhìn về phía Vi trưởng lão.

Bị một Thánh Vực nhị trọng uy hiếp, Vi trưởng lão hơi không vui, bất quá nghĩ tới tình cảm thầy trò của đối phương, tâm lại mềm nhũn ra:

- Yên tâm đi, thiên phú như thế, che chở còn không kịp, làm sao có thể để nàng bị ủy khuất!

Hơn năm nghìn năm, cũng không có một cái nào thiên phú đạt tới cấp mười, thật vất vả xuất hiện, làm sao có thể lạnh nhạt.

Dù sao này quan hệ lấy thực lực của toàn bộ Công Hội.

- Như vậy cũng tốt!

Biết rõ đối phương không có nói dối, Trương Huyền nhẹ gật đầu, lúc này mới xoay người sang chỗ khác, khoát tay áo:

- Nếu như làm ra quyết định, hiện tại liền đi đi!

Vương Dĩnh mềm lòng, không giống Triệu Nhã làm việc quả quyết, một khi mình có chút do dự, khẳng định sẽ không rời đi.

- Lão sư...

Thấy lão sư quay lưng đi, Vương Dĩnh sao không biết hắn dụng tâm lương khổ, thân thể mềm mại run rẩy, nước mắt từ trong hốc mắt lăn xuống.

- Đi thôi!

Vi trưởng lão đi tới.

- Ân!

Vương Dĩnh nhẹ gật đầu.

Vi trưởng lão nhẹ nhàng thở ra, bàn giao Nguyễn Hội trưởng một tiếng:

- Chúng ta không thể ở nơi đây lâu, càng sớm trở lại Tổng bộ càng yên tâm!

Thật vất vả xuất hiện thiên tài như vậy, phải mau chóng đưa về Tổng bộ cho thỏa đáng.

Vạn nhất xuất hiện sai lầm gì, muốn khóc cũng không kịp.

Nói xong, xoay người nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương sư, chúng ta cáo từ...

Vù vù!

Tiếng nói kết thúc, chân khí tịch cuốn, cùng Vương Dĩnh bay về phía không trung, thời gian nháy mắt liền biến mất ở chân trời.

Đi vào thế giới này, thu đệ tử thứ nhất Vương Dĩnh... rời đi.

Không biết qua bao lâu, Lưu Dương nhịn không được hô lên.

Chương 2135: Lần thứ tư Thiên Nhận Danh Sư (1)

- Trương sư, cáo từ...

Nguyễn Hội trưởng cũng xoay người rời đi.

Trong sân, chỉ còn lại có Tôn Cường cùng Lưu Dương.

Xoay người lại, nhìn phương hướng hai người Vương Dĩnh biến mất, chắp tay sau lưng, Trương Huyền vẫn không nhúc nhích.

- Đi thôi, đều đi thôi!

Trương Huyền lắc đầu.

Nên đi, chung quy sẽ đi.

Là Long, không có khả năng một mực giữ ở bên người, nếu không làm sao trưởng thành?

- Lão sư...

Tim như bị đao cắt, Lưu Dương tiến lên một bước, muốn nói cái gì đó, chỉ cảm thấy cánh tay xiết chặt.

- Để Thiếu gia yên tĩnh một chút đi...

Tôn Cường thở dài.

Nhìn hắn một cái, thấy người sau lắc đầu, Lưu Dương gật đầu, theo ở phía sau đi ra sân nhỏ.

Hoàn toàn chính xác, hiện tại lão sư không cần an ủi, mà là yên tĩnh.

Đệ tử liên tiếp rời đi, thật rất không dễ chịu.

- Ta có thể vì lão sư làm gì?

Đi ra sân nhỏ, nhìn bầu trời đêm, Lưu Dương nhịn không được nói.

- Ngươi có thể làm, là chăm chỉ tu luyện, không cô phụ Thiếu gia tài bồi!

Tôn Cường nói.

- Đúng vậy, Triệu Nhã, Lộ Trùng, Viên Đào, Ngụy Như Yên, Trịnh Dương, Vương Dĩnh... Bọn hắn đều rời đi, chỉ còn lại ta, ta muốn trở nên càng mạnh hơn nữa, mới có thể không cô phụ lão sư ưu ái!

Xiết chặt nắm đấm, ánh mắt Lưu Dương nheo lại.

Lúc trước mọi người cùng nhau tu luyện, cùng một chỗ tiến bộ, tuy hắn không phải nhanh nhất, cũng không tính quá chậm, coi như vô cùng thỏa mãn.

Mà bây giờ, loại cảm giác này biến mất, thay vào đó chính là áp lực nồng đậm.

Triệu Nhã, Viên Đào, Ngụy Như Yên, Lộ Trùng, đều đi địa phương thích hợp thể chất bản thân tu hành, tiếp nhận truyền thừa, một khi triệt để kích hoạt, tăng lên là sự tình ván đã đóng thuyền.

Trịnh Dương, Vương Dĩnh, thì đi địa phương thích hợp thiên phú bản thân, có truyền thừa hoàn chỉnh, cùng với các loại vật tư tài bồi, tiến bộ tất nhiên cũng sẽ không quá chậm. Chỉ có hắn ở chỗ này.

Nếu tốc độ tu luyện chậm hơn người khác, chẳng phải đại biểu lão sư không bằng những thế lực kia?

- Không được, ta phải càng thêm nỗ lực!

Ánh mắt ngưng trọng, Lưu Dương xoay người đi đến gian phòng của mình.

Hắn muốn tu luyện, không thể lãng phí một chút thời gian.

Đều là sư huynh đệ, hắn cũng không muốn về sau gặp lại, bị đối phương bỏ xa, chính thức thành vướng víu của lão sư.

- Ai...

Không nghĩ tới Lưu Dương nói đi là đi, không có chút lưu lại nào, Tôn Cường im lặng.

- Được rồi, không so sánh với những cuồng nhân tu luyện này, ta đi ra ngoài dạo, thuận tiện nhìn xem, Thanh Nguyên đế quốc có mỹ thực gì ngon miệng không...

Duỗi lưng một cái, Tôn Cường đi ra ngoài.

Từ khi đi vào Thanh Nguyên thành, vẫn bồi đám người Huyền Huyền Hội, dừng lại ở trong viện, đến bây giờ còn không có đi ra ngoài, chưa được chứng kiến cảnh đêm của Phong Hào Đế Quốc.

Vừa vặn hiện tại có thời gian, liền đi ra ngoài dạo một vòng.

Hắn không có hứng thú quá lớn với tu luyện, nếu không phải Thiếu gia tự mình giảng bài, tài nguyên cung cấp vô hạn, thực lực khẳng định đã sớm đột phá đến Bán Thánh, không đến mức giống như bây giờ, một lọ không đầy, nửa bình lạch cạch.

...
Yên tĩnh dừng lại ở tại chỗ, trong lòng Trương Huyền cô đơn lạnh lẽo trước đó chưa từng có.

Đệ tử hầu như đi hết, Lạc Nhược Hi cũng rời đi, tựa hồ toàn bộ thế giới, chỉ còn lại có hắn.

Dường như lại trở về thời điểm vừa mới xuyên việt đến thế giới này.

Tùy thời bị khai trừ, môn hạ không có một đệ tử...

Hết thảy lạ lẫm như vậy, cô độc như vậy.

- Tuy bọn hắn ở bên cạnh ta, có thể truyền thụ tri thức tốt hơn, nhưng rời đi, là lựa chọn rất tốt!

Kỳ thật hắn cũng biết, mọi người rời đi, đối với trưởng thành càng có lợi.

- Giữ ở bên người, sẽ chỉ hạn chế bọn họ phát triển, không có lợi...

Từng đạo ý niệm trong đầu chảy xuôi, trong nháy mắt, Trương Huyền dường như lần nữa bắt được tia linh cảm kia.

- Đúng vậy, lão sư ái sinh, nghĩ kế sâu xa... Dạy dỗ đệ tử, không phải là rèn binh khí, một cái khuôn mẫu có thể chế tạo rất nhiều, bọn hắn nhất định phải trải qua nhân sinh của mình, trải qua hỉ nộ ái ố, trải qua phấn đấu! Một mực giữ ở bên người, dạy học như nhồi cho vịt ăn, là có thể để đối phương trưởng thành rất nhanh, nhưng đã mất đi cơ hội rèn luyện, thật giống như binh khí không có tôi luyện, vĩnh viễn không thể trở thành cường giả chân chính, một phương hào kiệt. Rời đi, cũng là cho thấy bọn hắn trưởng thành...

Ầm ầm!

Trong đầu lắc lư kịch liệt, tựa như lôi đình minh hưởng, ngay sau đó trên bầu trời, vô số khí tức đặc thù rơi xuống, trong nháy mắt bao phủ toàn thân.

Thiên Nhận Danh Sư lần thứ tư!

Xì xì xì!

Lực lượng đặc thù tràn vào thân thể, khiến tâm cảnh khắc độ của hắn gia tăng rất nhanh, khí tức cả người bay vọt.

Mà cả người hắn, cũng như lâm vào một loại ý cảnh đặc thù, càng thâm ảo hơn.

...

Đại sảnh nghị sự của Chiến Sư Đường.

- Đường chủ, đây là mấy ngày nay chúng ta từ Huyền Huyền Hội tổng kết lý luận chiến đấu, nghe nói đều là Trương sư truyền thụ!

Thân Pháp Điện Lục Vương Thu Điện chủ khẽ đảo cổ tay, lấy ra mấy quyển sách thật dày.

Bọn hắn chỉ là đi Huyền Huyền Hội học tập, cũng không phải không trở lại nữa.

Hình Đường chủ tiện tay mở ra, cúi đầu nhìn, ánh mắt càng ngày càng sáng.

- Vị Trương sư này quả nhiên là thiên tài, lý giải chiến đấu đạt đến tình trạng nghe rợn cả người! Tuy lý luận của hắn đơn giản, lại trực chỉ hạch tâm tu luyện, bất kỳ vũ kỹ nào đặt ở trước mặt, cũng có thể nhẹ nhõm tìm được thiếu sót, tiến hành bài trừ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau