THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2106 - Chương 2110

Chương 2106: Quá dài (2)

Sóng lớn tiêu tán, chân khí cuồng bạo tứ tán, đăng đăng đăng đăng! Thạch Hạo liên tục lui về sau bảy tám bước, sắc mặt đỏ lên.

- Đa tạ Tôn sư hạ thủ lưu tình...

Vù vù hít hai cái, cảm thấy trên thân không có chút thương thế nào, lúc này sắc mặt của Thạch Hạo mới đỏ bừng, tiến lên một bước, vội vàng ôm quyền.

Vừa rồi lực công kích của hắn cường đại như vậy, đổi lại người khác khẳng định không chịu nổi, đối phương dùng một ngón tay ngăn trở không nói, còn khiến lực lượng cắn trả yếu bớt đến ít nhất, để hắn không có bị thương, lực lượng hùng hồn, khống chế tinh tế, có thể nói khủng bố.

- Thực lực của ngươi không tệ!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đối phương xác thực không tệ, đơn thuần trình độ chân khí hùng hậu mà nói, tuy so ra kém đám người Trịnh Dương, nhưng cũng chênh lệch không quá lớn.

Loại thực lực này trao đổi với Huyền Huyền Hội, người sau khẳng định không phải là đối thủ.

Xem ra sau khi trở về, phải hảo hảo thông báo một chút, không nên tới so số lượng chân khí, nếu không phải thua không thể nghi ngờ.

- Vâng!

Vẻ mặt Thạch Hạo cười khổ.

Hắn được xưng chân khí thứ nhất của Chiến Sư Đường Thánh Vực nhất trọng, ở trong miệng đối phương chỉ là... Không tệ!

Bất quá, đối phương hoàn toàn có tư cách nói lời này.

- Cho tới bây giờ, ta cuối cùng tin tưởng, Tôn sư là bằng thực lực vượt qua kiểm tra... Chỉ là, tại hạ còn có một sự tình không rõ, muốn hỏi thăm một chút!

Chần chừ một chút, Thạch Hạo nói.

- Mời nói!

- Một chưởng đánh thủng mười tấm bia đá... Ta muốn biết rõ, ngươi tiêu hao bao nhiêu chân khí trong cơ thể?

Thạch Hạo nhịn không được nói.

Hắn tiêu hao hết thảy chân khí, mới đánh thủng không đến tứ tấm bia đá, đối phương một chưởng liền bổ ra hết thảy, hẳn là không có dụng hết toàn lực, nhưng hắn muốn biết, đến cùng tiêu hao bao nhiêu lực lượng toàn thân, cũng dễ bình luận, về sau cũng có thể tu luyện tốt hơn, tranh thủ sớm ngày vượt qua.

Chung quanh rất nhiều Chiến Sư cũng đồng loạt nhìn tới.

Nói thật, bọn hắn cũng tràn ngập tò mò.

Thạch Hạo thông qua khảo hạch, sắc mặt trắng bệch, tùy thời dựa trên mặt đất, vừa rồi có thể thi triển tuyệt chiêu, cũng là đã uống vài viên đan dược, điều tức cả buổi...
Trước đối phương đi ra thông đạo, khuôn mặt hồng nhuận phơn phớt, căn bản không giống đi khảo hạch, mà giống như đi ăn sáng, ngay sau đó còn điềm nhiên như không có việc gì đọc sách... Nếu giống như lúc trước suy đoán, không có thông qua khảo hạch thì thôi, mấu chốt là, điểm tối đa thông qua... Còn loại trạng thái này, chân khí trong cơ thể đến cùng hùng hậu bao nhiêu?

- Tiêu hao bao nhiêu chân khí?

Không nghĩ tới đối phương có thể hỏi như vậy, Trương Huyền sửng sốt một chút, gãi gãi đầu cẩn thận suy nghĩ, nói:

- Ta cũng không có chú ý, bất quá không quan trọng, vừa rồi thời điểm đọc sách, đã triệt để khôi phục, không cần lo lắng!

- Khôi phục? Không cần lo lắng?

Thạch Hạo bị nước miếng sặc một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Ai lo lắng ngươi... Ý ta là muốn biết thực lực chân chính của ngươi... Thời điểm đọc sách, liền khôi phục...

Chẳng lẽ, thông qua Nội Tức thông đạo tiêu hao số lượng chân khí, đối với ngươi mà nói, không quan trọng gì, không quan trọng?

Sắc mặt trắng bệch, Thạch Hạo cảm thấy trái tim đau nhức.

Hai mươi năm không đột phá, chính là vì sáng tạo một ghi chép ba trăm năm không người có thể đánh vỡ... Ghi chép là sinh ra, kết quả... ngay cả hai phút cũng chưa tới, đã bị người lật bàn...

Mấu chốt nhất là, người ta không có cảm thấy cái gì...

Lúc trước còn nghĩ, không được thì cố gắng hai mươi năm nữa, tranh thủ vượt qua đối phương, hiện tại xem ra... Đừng nói hai mươi năm, hai trăm năm cũng không được!

Căn bản không có ở cùng một cấp bậc. Trong nháy mắt, Thạch Hạo bị đả kích có chút uể oải.

Hai mươi năm này, hắn vì đánh vỡ ghi chép, ăn không biết bao nhiêu đau khổ, chịu không biết bao nhiêu tội, cố nén bao nhiêu lần xúc động tùy thời có thể đột phá... Kết quả, sáng chế ghi chép, ở trong mắt đối phương chỉ là không quan trọng...

Càng nghĩ càng cảm thấy muốn thổ huyết.

- Vậy không biết Tôn sư đạt tới Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong đã bao lâu? Mới tích lũy hùng hậu như thế?

Cắn răng hỏi lần nữa.

Mặc dù đối phương thoạt nhìn chừng hai mươi tuổi, nhưng một ít người của đại gia tộc, đều có bí pháp đặc thù, khiến người ta từ bên ngoài nhìn không ra cụ thể bao nhiêu tuổi, thật giống như hắn, đã vượt qua hai trăm tuổi, nhưng ngoại nhân nhìn tới, cũng chỉ chừng ba mươi.

Nếu như đối phương ở Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, chờ đợi vượt qua hai mươi năm, mình cũng không tính quá yếu, ít nhất còn có thể hòa nhau chút tự tin.

- Ở cảnh giới này thời gian hoàn toàn chính xác có chút dài!

Nghe được đối phương hỏi, Trương Huyền có chút cảm khái.

Đạt tới Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, một mực không tìm được Thiên Đạo công pháp nhị trọng, đợi thời gian hoàn toàn chính xác có chút lâu, ngẫm lại cũng cảm thấy xấu hổ, khó tiện mở miệng.

- Dài?

Lúc này Thạch Hạo mới nhẹ nhàng thở ra.

Đợi thời gian dài, tu luyện bao lâu, mới có thực lực như thế, xem ra thiên phú cũng không cao hơn mình quá nhiều...

- Đúng vậa, một mực không tìm được công pháp phù hợp, vừa rồi đi Tàng Thư Khố chính là vì tìm kiếm, nhìn xem có thể có cảm ngộ, đột phá gông cùm xiềng xích bây giờ hay không!

Trương Huyền cảm khái, tràn đầy thẹn thùng:

- Dù sao, vây ở cảnh giới này đã hơn một tháng, lại không đột phá, thì ngay cả đệ tử cũng không bằng rồi...

- ...

Thạch Hạo che ngực.

- ...

Rất nhiều Chiến Sư quỵ xuống.

Chương 2107: Đa tạ lão sư chỉ điểm (1)

Thạch Hạo ở Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, chờ đợi trọn vẹn hai mươi năm, mới tích lũy được lực lượng hùng hồn như thế, còn tưởng rằng đối phương cũng giống như mình, ít nhất cũng mấy chục năm, mới có thể cảm khái thời gian dài, nằm mơ cũng không có nghĩ đến...

Một tháng...

Một tháng...

Dài muội muội ngươi a!

Mới chút thời gian ấy liền tích lũy hùng hồn như vậy, còn nói thời gian dài... Không trang bức sẽ chết sao?

Trái tim của Thạch Hạo càng đau.

Những người khác biểu lộ cũng giống nhau, hận không thể tiến lên điên cuồng đập gia hỏa này một trận.

Quá muốn ăn đòn rồi.

Một tháng cũng cảm thấy dài, còn không bằng đệ tử... đệ tử của ngươi cũng không phải tu luyện, mà là bay a!

Cảm khái một câu, lúc này mới phát hiện vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền bất đắc dĩ cười khổ.

Hắn thật là tùy tiện nói, cũng không phải tận lực khoe khoang, không nói đám người Triệu Nhã, Viên Đào được truyền thừa, nói Vương Dĩnh ở bên người, đã là Tòng Thánh đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá. Còn có Lạc Thất Thất, thực lực đã tương đương hắn, cũng đạt tới Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, còn không đột phá, gây chuyện không tốt thật sự có khả năng bị đối phương vượt qua.

Nên hắn nhất định phải dốc sức liều mạng tu luyện đuổi theo đệ tử, không tu luyện, liền rớt lại phía sau... Kỳ thật hắn cũng rất ghen tị, chỉ là nói ra, người khác không tin mà thôi.

Lão sư, cũng không có dễ dàng như vậy!

- Một tháng, liền tích lũy hùng hậu như thế, không biết Tôn sư tu luyện như thế nào? Có thể... thuận tiện lộ ra thoáng chút, để chúng ta học tập hay không?

Cố nén xúc động muốn đập đối phương một trận, Thạch Hạo nói.

Những người khác cũng hiếu kỳ.

Bọn hắn cảnh giới tương đương, tích lũy mấy năm, mấy chục năm, đánh thủng một cái bia đá cũng vô cùng phiền toái, vị trước mắt này, chỉ tu luyện một tháng, liền nhẹ nhõm đánh thủng mười cái, nếu như có thể biết rõ phương pháp tu luyện, khẳng định sẽ tiến bộ rất nhanh.

- Tu luyện như thế nào?

Nghe được hỏi thăm, Trương Huyền nhìn qua:

- Kỳ thật rất đơn giản, chính là ý cảnh! Lấy Khoảnh Hải Công của ngươi làm thí dụ, nghe nói lúc ngươi tu luyện, săn giết Thánh Thú, thu thập thánh dược, đền bù thân thể vốn sinh ra đã kém cỏi, thậm chí còn đi vào dưới mặt đất, lợi dụng dung nham rèn luyện chân khí trong cơ thể... Thoạt nhìn như vậy có thể có tiến bộ, nhưng trên thực tế, muốn được tiến bộ càng lớn, rất khó!

- Khoảnh Hải Công, dốc hết sông biển, thật muốn triệt để lĩnh ngộ bộ công pháp này, nhất định phải quan sát biển rộng bao la, nhận thức thiên địa tự nhiên, tâm cảnh đến, thân thể sẽ trở nên rộng lớn, bao la giống như hải dương!

Vừa rồi ở Tàng Thư Khố, xem qua pháp quyết tu luyện Khoảnh Hải Công, trải qua dung hợp, rõ ràng đồ vật căn bản nhất của bộ pháp quyết này là cái gì.

- Ý cảnh? Thạch Hạo chần chừ một chút:

- Ta ở trên đảo hoang chờ qua nửa năm, bổ ích không lớn, lúc này mới nghĩ những biện pháp khác, từ ngoài vào trong...

Trong Tàng Thư Khố giải thích về Khoảnh Hải Công, ít nhất mấy nghìn quyển, trong đó cũng nhắc tới ý cảnh, hắn đã từng nếm thử tu luyện, đáng tiếc tiến cảnh quá mức bé nhỏ.

Khoảnh Hải Công, hoàn toàn chính xác cần lĩnh ngộ ý cảnh đặc thù, từ trong ra ngoài mới là phương pháp tu luyện tốt nhất, hắn không cách nào hoàn thành, lúc này mới đảo ngược phương pháp, từ bên ngoài vào trong, may mắn công phu không phụ lòng người, thực lực cũng đạt tới tình trạng siêu phàm thoát tục.

- Ngươi có biết, vì sao mình không thể từ trong ra ngoài không?

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Thạch Hạo dừng lại.

Nếu như biết rõ, khẳng định đã sớm học tập, không đến mức vất vả lớn như vậy.

- Ngươi quá muốn phá kỷ lục!

Thở dài một tiếng, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng:

- Bởi vì muốn phá kỷ lục, trong lòng lo được lo mất, thậm chí ngay cả dũng khí tham gia một lần khảo hạch cũng không có, một lòng nghĩ, tích lũy đến cao nhất lại tới... Thật tình không biết, cái gì là đỉnh phong? Ngươi bây giờ chính là đỉnh phong sao? Là đỉnh phong mà nói, vì sao ngay cả một ngón tay của ta cũng không phá được?

- Hải Nạp Bách Xuyên, có dung chính là lớn. Tu luyện Khoảnh Hải Công, chú trọng tâm cảnh, không tranh không đoạt, vô dục vô cầu, như vậy mới có thể lĩnh ngộ chân lý... Ngươi quá suy tính có thể vượt qua ghi chép của Phùng Mặc Tiêu Chiến Sư hay không, lòng dạ ngay từ đầu liền nhỏ hẹp, tự nhiên cảm ngộ không đến đại dương rộng lớn! Trương Huyền thở dài.

Đối phương giao thủ với hắn, trong đầu đã xuất hiện đủ loại thiếu sót, liếc nhìn liền biết, tuy hắn tu luyện Khoảnh Hải Công vững chắc, trên thực tế lại đi nhầm phương hướng.

- Ta...

Thân thể Thạch Hạo cứng ngắc, hai mươi năm vất vả chảy xuôi ở trong đầu, ngày xưa từng màn hiển hiện.

Không biết bao lâu, chậm rãi nhắm mắt lại, Thạch Hạo tiến về phía trước một bước, quỳ gối trên mặt đất:

- Thụ giáo, nếu như không phải Tôn sư chỉ điểm, ta khả năng còn sẽ tiếp tục đi tới, càng ngày càng lệch hướng, cuối cùng thực lực bị hạn chế!

Nhớ lại đủ loại, hắn dĩ nhiên rõ ràng, phương hướng tu luyện quả nhiên phạm sai lầm.

Nếu không phải vị trước mắt này nhắc nhở, cứ đi tới, tuy trong thời gian ngắn có thể khiến thực lực gia tăng nhanh hơn, nhưng về sau muốn tấn cấp cảnh giới cao hơn, trùng kích Nguyên Thần Cảnh, hầu như là không thể nào.

May mắn hiện tại mất bò mới lo làm chuồng, thời gian còn chưa muộn.

- Không cần khách khí, cùng một chỗ trao đổi mà thôi!

Trương Huyền gật đầu.

- Ta ở Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, dừng trọn vẹn năm năm. Năm năm trước, không có cách nào thông qua khảo hạch, năm năm sau, như trước không cách nào thành công, hy vọng Tôn sư có thể chỉ điểm cho ta, là tu luyện sai, hay tâm cảnh chưa đủ?

Một Chiến Sư đi tới trước hỏi.

- Đánh một quyền nhìn xem!

- Vâng!

Một quyền lăng không, chân khí trong người vị Chiến Sư này keng keng rung động.

- Ân!

Bảo đối phương đình chỉ, Trương Huyền nói:

- Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi tu luyện là Chiến Sư Đường Phiên Giang Công! Phiên Giang, Khoảnh Hải, đều thuộc về pháp quyết chân khí vô cùng hùng hậu của Nội Tức Điện, dựa theo tình huống bình thường, tích lũy năm năm, thông qua khảo hạch hẳn là rất đơn giản, nhưng vẫn không thành công, cũng không phải thiên phú của ngươi có vấn đề, mà là... Ngươi là dựa theo Bạch Mặc Chiến Sư lưu lại pháp quyết ở hai nghìn năm trước tu luyện!

- Ngươi... Làm sao biết?

Chương 2108: Đa tạ lão sư chỉ điểm (2)

Vị Chiến Sư này lại càng hoảng sợ.

Bạch Mặc Chiến Sư, ở trên Phiên Giang Công có thành tựu thật lớn, hắn cực kỳ ngưỡng mộ, một mực chiếu theo tâm đắc của hắn rèn luyện mình.

Chỉ là... Dựa theo tâm đắc tu luyện, cực kỳ che giấu, làm sao đối phương có thể nhìn ra?

- Bạch Mặc Chiến Sư, trời sinh Thần lực, hơn nữa tinh thông pháp quyết Thủy thuộc tính, ở trong nước tu luyện Phiên Giang Công, tự nhiên tiến cảnh thật lớn, mà ngươi, thể chất Thổ thuộc tính, thổ khắc thủy, cũng ở trong nước tu luyện, tiến bộ tự nhiên sẽ chậm. Ngươi không ngại tu luyện Hậu Thổ Quyết mà Hồng Giang Chiến Sư lưu lại, hẳn là không cần một tháng, có thể thành công đột phá!

Trương Huyền khoát tay.

- Thổ thuộc tính? Ta không phải là thể chất Thủy thuộc tính sao?

Vị Chiến Sư này sững sờ.

- Ngươi là thể chất Thủy thuộc tính, nhưng dùng qua bảo vật Thổ thuộc tính, hiện tại ở trong cơ thể Thổ thuộc tính chiếm cứ thượng phong...

Trương Huyền cười nói.

Thể chất con người, tuy sinh ra liền định hình, nhưng mà một ít bảo vật nghịch thiên có thể cải biến.

Vị Chiến Sư trước mắt này chính là như thế.

Thể chất Tiên Thiên Thủy thuộc tính, nhưng mà chẳng biết lúc nào dùng bảo vật đặc thù, Thổ thuộc tính cứng rắn khống chế bản thể, này mới khiến tốc độ tu luyện biến chậm, không còn là thiên tài như lúc trước.

- Cái này...

Vị Chiến Sư kia sửng sốt một chút, sau đó nhớ ra cái gì, thân thể run lên, một lát sau khom người:

- Đa tạ Tôn sư chỉ điểm, thụ giáo...

Biết rõ giờ phút này, hắn cũng triệt để rõ vị trước mắt này không chỉ thực lực mạnh, nhãn lực càng mạnh hơn!

- Tôn sư, ta ở trên việc tu luyện cũng có chút vấn đề...

Thấy hai vị Chiến Sư đều được chỗ tốt, ánh mắt của các Chiến Sư khác đều sáng ngời, muốn xông lại.

- Mọi người không nên gấp gáp, ta biết rõ tất cả mọi người muốn cho chân khí trong cơ thể tích lũy càng hùng hậu, đã như vậy, ta liền giảng giải một chút, có lẽ có trợ giúp cho các ngươi...

Nhìn tất cả mọi người vây tới, Trương Huyền cười cười, mở miệng nói:

- Muốn nội tức hùng hồn, đầu tiên phải biết, vật dẫn chứa đựng chân khí... Đan điền! Chỉ có đan điền đủ rộng lớn, mới có thể dung nạp khí tức đủ nhiều...

Thanh âm sang sảng, tựa như có thiên hoa rơi xuống.

Chiến Sư, là sức chiến đấu mạnh nhất của Danh Sư Đường, có thể chỉ điểm, Trương Huyền sẽ không từ chối. Vì Danh Sư, cũng là vì Nhân tộc.

Tuy bọn hắn muốn cùng người Huyền Huyền Hội trao đổi, nhưng mà, thực lực đối thủ mạnh, có tác dụng kích động càng lớn, có lẽ có thể khiến người sau đi xa hơn.

Sau khi lĩnh ngộ Sư giả chi tâm, hắn đối với môn hộ, đã không có cố chấp như vậy, chỉ cần đối phương nguyện ý học, sẽ không có chút giữ lại truyền thụ.

...

- Ngươi nói... Cái này là Tôn sư chơi đùa ra sao?

Đứng ở trong thông đạo, Ngụy Điện chủ trừng to mắt, không thể tin được.

- Vâng, trước khi Thạch Hạo đi ra, còn hoàn hảo không tổn hao gì, sau khi Tôn sư rời đi liền biến thành dạng này!

Tiêu Bột vội nói.

- Một chưởng đánh nát hết thảy bia đá, được một trăm điểm... chân khí đến cùng hùng hậu ra sao?

Khóe miệng co quắp, Ngụy Điện chủ cảm thấy hô hấp dồn dập.

Lúc trước còn cho rằng, vị Tôn sư này chỉ là sức chiến đấu cường đại, sức bật nhiều, trình độ chân khí hùng hậu kém Chiến Sư bình thường, chớ nói chi là loại thiên tài như Thạch Hạo... Hiện tại mới biết được, cái ý nghĩ này ngây thơ cỡ nào!

Một chưởng qua cửa, chân khí trong cơ thể đối phương hùng hậu, dĩ nhiên đạt đến tình trạng nghe rợn cả người.

- Ta không biết hùng hậu như thế nào, nhưng có thể làm được điểm ấy, một khi gia nhập chúng ta... Nội Tức Điện tuyệt đối có thể dương danh Chiến Sư Đường phong hào đế quốc, không còn người có thể so sánh! Tiêu Bột nói.

- Đúng vậy!

Ngụy Điện chủ gật đầu.

Từ khi Chiến Sư Đường thành lập đến nay, ghi chép cao nhất là Thạch Hạo ba mươi tám điểm, mà vị Tôn sư này, vừa ra tay chính là một trăm... Quả thực nghịch thiên.

Chỉ sợ trong Chiến Sư Đường, không ai có chân khí hùng hậu như thế.

- Đi, đi tới thương nghị với hắn một chút, xem có thể gia nhập Nội Tức Điện hay không!

Càng nghĩ càng kích động, Ngụy Điện chủ xoay người muốn đi ra.

- Điện chủ... Nơi đây phá hư thành dạng này...

Tiêu Bột nhịn không được nói.

Nơi này vốn là chỗ mọi người khảo hạch, hiện tại phá hư thành như vậy, nên làm cái gì bây giờ?

- Không sao, xử lý xong sự tình Tôn sư, ta đi Trận Pháp Sư công hội, mời Hàn Hội trưởng đến, để hắn giúp ta chữa trị là được. Mặc dù trận pháp này là cấp tám, hắn không biết bố trí, nhưng nghiên cứu trận đồ kỹ càng, chỉ chữa trị mà nói, không tính quá khó khăn!

Ngụy Điện chủ cười cười.

Trận pháp trong Nội Tức thông đạo, hắn không có năng lực chữa trị, nhưng Trận Pháp Sư Công Hội Hàn Tự Hội trưởng, có thể làm được.

Chờ có thời gian tìm hắn là được, không phải đại sự gì.

- Đi ra ngoài đi!

Giải thích một câu, Ngụy Điện chủ không nói thêm lời, đi ra thông đạo, đi đến địa phương vừa rồi Trương Huyền đứng, trong đầu cân nhắc, nên làm sao nói với đối phương, mới có thể chiêu vào dưới trướng...

Còn chưa tới trước mặt, chợt nghe một thanh âm nhàn nhạt truyền vào lỗ tai.

- ... Đây là phương pháp tu luyện gia tăng nội tức!

Vội vã ngẩng đầu, sau đó chứng kiến rất nhiều Chiến Sư của Nội Tức Điện, đều thật lòng khâm phục quỳ gối trên đất, tràn đầy sùng bái, vẻ mặt thành kính, cùng hô to nói.

- Đa tạ lão sư chỉ điểm!

Chương 2109: Đại Tinh La Chỉ Lực (1)

- Lão sư...

Ngụy Điện chủ cùng Tiêu Bột ngốc tại chỗ, hai người đồng thời sửng sốt.

Chỉ đi Nội Tức thông đạo một lát, như thế nào... nhiều Chiến Sư của Nội Tức Điện đã thành đệ tử của đối phương rồi hả?

Bái sư cũng quá nhanh đi!

Nhất là Ngụy Điện chủ, không hiểu ra sao, khuôn mặt không rõ ràng cho lắm.

Tuy nhất định phải tuân thủ quy tắc của Chiến Sư Đường, không thể trái ngược, nhưng Điện chủ, Đường chủ cùng Chiến Sư bình thường trong lúc đó, thân như huynh đệ, không có đẳng cấp quá mức sâm nghiêm.

Nguyên nhân chính là như thế, vô luận Thạch Hạo hay Tiêu Bột, nói chuyện với hắn đều rất tự do, không có bởi vì hắn là Điện chủ, liền tận lực xu nịnh.

Tất cả mọi người là huynh đệ... Đột nhiên toát ra một lão sư...

Vừa rồi còn nghĩ thu đối phương vào Nội Tức Điện, kết quả người ta liền biến thành lão sư của mọi người... Cái này gọi là chuyện gì!

Đang nghĩ có phải vị Tôn sư này, cho mọi người xuống mê hồn dược gì hay không, chỉ nghe thanh niên đứng ở phía trước lắc đầu.

- Đứng lên đi! Tu luyện chi đạo, cũng không phải xa rời thực tế, quý ở lẫn nhau trao đổi, về sau mọi người trao đổi là được, không cần xưng hô lão sư!

Chỉ là tùy tiện giảng giải, không có nghĩ tới những người này lại đột nhiên bái sư, Trương Huyền cực kỳ bất đắc dĩ.

- Tôn sư giảng giải, trực chỉ hạch tâm tu luyện, chúng ta được lợi rất nhiều, xưng hô một tiếng lão sư, cũng không quá đáng, trái lại còn chiếm đại tiện nghi!

Thạch Hạo nói.

Hắn là thiên tài nổi danh Chiến Sư Đường, kiêu ngạo đến cực điểm.

Dựa theo tình huống bình thường, coi như là Điện chủ, cũng chưa hẳn có thể khiến hắn thật lòng khâm phục, nhưng đối với vị trước mắt này, lại tự đáy lòng bái phục, không có chút bất kính.

Không riêng gì đối phương chỉ ra vấn đề cùng mấu chốt tu luyện của hắn, càng trọng yếu hơn là, vừa rồi giảng giải, tựa như âm thanh tự nhiên, chỉ cần tiêu hóa, số lượng chân khí trong cơ thể tất nhiên có thể càng tiến một bước, đạt tới tình trạng không thể tưởng tượng.

Phương pháp tu luyện cao thâm như thế, không có chút giữ lại giảng giải ra, không có chút che lấp nào...

Chỉ là phần tâm cảnh này, đã đáng mình xưng một tiếng lão sư, chân tâm thật ý, không có chút trái với lương tâm.

- Đúng vậy, Tôn sư, chúng ta chân tâm thật ý xưng ngươi là lão sư, kính xin không nên từ chối!

- Đã có phương pháp lão sư giảng giải, thực lực của chúng ta tuyệt đối sẽ trong thời gian ngắn tiến nhanh, thông qua khảo hạch, dễ dàng!

...

Những người khác cũng vội nói.

- Cái này...
Ngụy Điện chủ lần nữa ngây người.

Vừa rồi còn nghĩ có phải Tôn sư này dùng thủ đoạn ti tiện, mời chào Chiến Sư của Nội Tức Điện hay không, liền thấy một màn như vậy, hiện tại xem ra, là Chiến Sư bọn hắn chân tâm thật ý học tập, hơn nữa còn chiếm được chỗ tốt.

Chỉ đi thông đạo một lát... Đến cùng giảng giải cái gì, khiến nhiều người bội phục như thế?

- Được rồi!

Thấy thái độ của mọi người nghiêm túc, tuy Trương Huyền không muốn, nhưng vẫn gật đầu.

Giống như hắn nói, giảng giải nhiều như vậy, chỉ là vì trao đổi, không phải muốn nhận đồ, không nghĩ nhiều người như vậy xưng lão sư, khiến hắn không biết làm sao cho phải.

Quá ưu tú, kỳ thật cũng là phiền toái, đi đến chỗ nào người khác cũng bái sư, phiền não a.

- Ngụy Điện chủ, ngươi đã trở về... Chúng ta đi Võ Kỹ Điện đi!

Đang không biết làm sao cho phải, chứng kiến Ngụy Điện chủ đi tới, vội vàng hô một tiếng.

- Được...

Biết rõ đối phương cầm hắn ngăn cản các Chiến Sư nhiệt tình, Ngụy Điện chủ đành phải nhẹ gật đầu, không nói thêm lời, dẫn đường đi về phía Võ Kỹ Điện

Võ Kỹ Điện cách Nội Tức Điện không xa, chỉ một lát liền tới trong đó.

- Phong điện chủ là bạn tốt của ta, hai ta tương giao vượt qua ba trăm năm, chỉ là nhìn một ít công pháp tu luyện, ta mở miệng, hắn nhất định sẽ đáp ứng!

Đi ở trong đại sảnh, Ngụy Điện chủ cười nói.
Phong điện chủ từng là Danh Sư danh khí rất lớn ở Thanh Nguyên đế quốc Danh Sư Đường, tinh thông các loại Võ Kỹ, chiến lực kinh người, lúc này mới được Hình Đường chủ chuyên môn thuê tới, chỉ điểm Chiến Sư ở Võ Kỹ Điện, trở thành Đường chủ.

Rất nhiều năm trước hai người liền quen thuộc, hơn nữa thành bằng hữu.

- Bẩm báo Ngụy Điện chủ, Điện chủ của chúng ta đi ra ngoài đến bây giờ còn không có trở về...

Một Chiến Sư tiến lên đón.

- Không có trở về?

Ngụy Điện chủ nhíu mày.

Vẻ mặt Chiến Sư tràn đầy áy náy.

- Đợi hắn trở về, nói với hắn một tiếng, ta đến tìm...

Đối phương không có ở đây, cũng không có biện pháp, Ngụy Điện chủ đành phải lắc đầu.

- Vâng!

Chiến Sư gật đầu, cười cười:

- Kỳ thật, Ngụy Điện chủ không cần tìm Phong điện chủ, Điện chủ hoàn toàn chính xác sưu tập không ít Võ Kỹ cùng công pháp, bất quá không có đặt ở trên người, mà đặt ở Võ Kỹ thông đạo, chỉ cần có thể khiêu chiến thành công, có thể đi vào trong đó, muốn nhìn bao lâu liền nhìn, tùy tiện sao chép cũng không có việc gì!

- Khiêu chiến?

Ngụy Điện chủ sững sờ.

Hắn rất ít tới Võ Kỹ Điện, rất nhiều chuyện cũng không hiểu rõ tình hình.

- Đúng, Võ Kỹ Điện có mấy trăm loại Võ Kỹ công pháp, có thể tùy tiện chọn học tập, chỉ cần có thể dùng Võ Kỹ giống nhau, thắng được Khôi Lỗi mà Điện chủ lưu lại đến, coi như thành công!

Chiến Sư giải thích.

Ngụy Điện chủ hiểu được.

Kỳ thật cũng là một loại khảo hạch với Chiến Sư.

Có chút tương tự Nội Tức thông đạo của Nội Tức Điện.

Chỉ có tu luyện Võ Kỹ tới cảnh giới nhất định, mới có thể học tập tuyệt chiêu mới, nếu không tham thì thâm, học nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.

- Tôn sư...

Chương 2110: Đại Tinh La Chỉ Lực (2)

Sau khi rõ ràng, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

- Ta có thể đi tới thử xem...

Trương Huyền cười cười.

Nếu như thông qua khảo hạch có thể chứng kiến thư tịch, thì không cần phải thiếu nhân tình.

- Vậy ta mang các vị đi qua!

Chiến Sư cười cười, đi đầu dẫn đường.

Không lâu sau, mọi người đi tới một đại sảnh rộng lớn, giống như Nội Tức thông đạo lúc trước, đứng đầy Chiến Sư, từng cái vẻ mặt ngưng trọng.

- Đây là Võ Kỹ thông đạo, trên vách tường phía trước là tên Võ Kỹ, chỉ cần tu luyện bất kỳ một loại nào tới đại thành, có thể đi vào khiêu chiến Khôi Lỗi do Phong điện chủ lưu lại! Sau đó tiến vào Tàng Thư Khố, lựa chọn càng nhiều bí tịch nữa... Tôn sư, ngươi xem có Võ Kỹ nào quen thuộc không? Nếu như có, hiện tại ta có thể báo danh cho ngươi!

Chiến Sư nhìn qua.

Thông qua nói chuyện với nhau, hắn cũng biết, cũng không phải Ngụy Điện chủ muốn xem sách, mà là vị trước mắt này.

Có thể khiến một Điện chủ tự mình dẫn đường, hắn cũng tràn ngập tò mò với vị trước mắt này.

- Ta xem thoáng cái!

Trương Huyền gật đầu, nhìn sang mặt tường cách đó không xa.

Phía trên rậm rạp chằng chịt tràn ngập tên Võ Kỹ, Thiên Diệp chưởng, Hồng Trần Nhất Tuyến Quyền, Tinh Thần Chỉ...

Chủng loại đa dạng, đếm thoáng cái, chừng hai trăm loại!

- Cái này... Nhiều như vậy?

Trương Huyền khiếp sợ.

- Điện chủ chúng ta, thích nhất là sưu tập những thứ này, bên trong bao hàm hết thảy Võ Kỹ Thánh phẩm của Thanh Nguyên đế quốc cấp bậc, Tôn sư có am hiểu loại nào không?

Chiến Sư cười nói.

- Cái này...

Trương Huyền thoáng có chút lúng túng:

- Những Võ Kỹ này, ta đều là lần đầu tiên nghe được... không có tu luyện qua bất kỳ một cái nào...

Những Võ Kỹ này, đều là của Chiến Sư Đường, thậm chí đặc thù của Thanh Nguyên đế quốc, hắn mới đến đây không đến một ngày, nói thật, hơn hai trăm loại, đều là lần đầu tiên nghe, nói gì tới tu luyện.

Chiến Sư sửng sốt một chút:
- Những thứ này đại bộ phận đều là Võ kỹ Thánh phẩm bình thường nhất, Tôn sư... Thân là Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, một loại cũng không có luyện qua?

Hai trăm loại Võ Kỹ, có một trăm tám mươi loại là hết sức bình thường, muốn học được không khó, một cái cũng không có học qua... khởi điểm phải thấp bao nhiêu a!

- Ta có học qua một loại Võ Kỹ Thánh phẩm, bất quá không có ở trong hai trăm loại này...

Trương Huyền cười khổ.

Võ Kỹ của hắn, đều là lúc trước học, trước mắt còn không có đạt tới Thánh phẩm, cái duy nhất là Đại Bi Thiên Ma Chưởng, cũng chỉ học thời gian rất ngắn, về sau cảm thấy thiếu sót quá nhiều, liền không tu luyện nữa.

- Chỉ học được một loại? Còn không ở trong này?

Chiến Sư đồng tình nhìn qua.

Còn tưởng rằng là thiếu niên thiên tài của đại gia tộc gì, không nghĩ tới là một gia hỏa chưa thấy qua việc đời.

Người Võ Kỹ Điện, không có tu luyện qua năm ba Võ Kỹ, cũng ngại ngùng mở miệng nói mình biết võ kỹ...

- Đúng vậy!

Trương Huyền suy nghĩ một chút nói:

- Nếu không như vậy đi, ngươi có Võ Kỹ Thánh phẩm không? Cho ta xem một chút, ta học một chút, thử xem có thể xông thông đạo hay không...

Không có học qua Võ Kỹ ở phía trên, chỉ có thể tùy tiện tìm một quyển học lâm thời a.

- Học một chút? Xông thông đạo?
Chiến Sư sửng sốt, thiếu chút nữa bật cười.

Nói thật, nếu không phải Ngụy Điện chủ mang tới, chỉ sợ hắn đã sớm mở miệng chửi mẹ rồi.

Võ Kỹ Thánh phẩm, ở Võ Kỹ Điện rất bình thường, nhưng ở Thanh Nguyên đế quốc cũng coi như là tuyệt học, ngươi cho là cỏ đuôi chó ven đường, nói nhặt được liền nhặt được? Nói học có thể học?

Đến đây khảo hạch xông thông đạo, người nào không nghiên cứu mấy năm ở trên Võ Kỹ?

Coi như là thiên tài chính thức, không có hai năm học tập, cũng tuyệt không dám tới đây khiêu chiến... Gia hỏa này càng tốt, nghe khẩu khí, bây giờ học, học xong lập tức đi xông cửa...

Thật sự là ngu ngốc đến đáng sợ!

- Học tập Võ Kỹ không dễ dàng như vậy, mỗi một loại đều cần qua muôn ngàn thử thách, không biết bao nhiêu năm tháng ma luyện...

Cố nén không vui, vẫn kiên nhẫn giới thiệu.

- Ta biết rõ... Ngươi có bí kỹ không? Cho ta mượn xem một chút là được, có thể luyện thành, ta tự nhiên sẽ luyện, luyện không thành, chỉ có thể rời đi!

Trương Huyền nói.

Võ Kỹ của đối phương, nếu tương tự những cái hắn sưu tập kia, có thể hình thành Thiên Đạo công pháp, luyện một chút cũng không sao, không cách nào hình thành, cho không hắn cũng không luyện, lãng phí thời gian mà thôi.

- Cái này... Cũng được!

Liếc nhìn Ngụy Điện chủ cách đó không xa, vị Chiến Sư này cố nén xúc động muốn bộc phát, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một quyển sách.

- Đây là Đại Tinh La Chỉ Lực ta tu luyện, một trong hai trăm Võ Kỹ kia, có chút khó khăn, ta ở phía trên đắm chìm trọn vẹn bảy năm, mới có thể tiểu thành...

Chiến Sư giới thiệu một chút.

Ngoài miệng nói bảy năm, trên mặt lại mang theo vẻ kiêu ngạo.

- Bảy năm liền tu luyện Đại Tinh La Chỉ Lực tới tiểu thành... chẳng lẽ ngươi chính là siêu cấp thiên tài của Võ Kỹ Điện… Tiêu Đàm mà Phong đường chủ thường xuyên nhắc tới?

Ngụy Điện chủ nhớ tới cái gì, nhướng mày.

Vừa rồi thời điểm bọn hắn tìm Phong điện chủ, chỉ có vị Chiến Sư này, tùy tiện hỏi thăm, cũng không biết tính danh, giờ phút này nghe được tên Võ Kỹ cùng thời gian tu luyện, lúc này mới nhớ tới.

Đại Tinh La Chỉ Lực, ở trong hai trăm Võ Kỹ, được cho là khó khăn nhất, uy lực cũng lớn nhất, coi như là Phong điện chủ lúc trước, tu luyện tới tiểu thành cũng hao tốn 23 năm, gia hỏa này bảy năm liền tiểu thành, thiên phú có thể nói khủng bố.

- Đúng vậy, đúng là tại hạ!

Chiến Sư Tiêu Đàm nhẹ gật đầu, vẻ ngạo nghễ tự nhiên sinh ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau