THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2101 - Chương 2105

Chương 2101: Nội Tức thông đạo (1)

- Hai mươi năm trước thì đến được Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong?

Trương Huyền gật đầu, tràn đầy kinh ngạc.

Có thể đi vào Chiến Sư Đường, hầu như người người đều là thiên tài, nhân vật như vậy, cưỡng ép áp chế tu vi hai mươi năm không đột phá, đồng cấp bậc tích lũy, tuyệt đối đạt đến một tình trạng nghe rợn cả người!

- Sở dĩ gia hỏa này không đột phá, kỳ thật là muốn phá ghi chép của Nội Tức Điện!

Nghe được hai người đối thoại, một vị Chiến Sư kỳ quái nhìn Trương Huyền nói.

- Ghi chép của Nội Tức thông đạo, là ba trăm năm trước, Phùng Mặc Tiêu Chiến Sư lưu lại, trọn vẹn ba mươi bảy điểm, muốn đánh vỡ, chỉ sợ không có dễ dàng như vậy!

Ngụy Điện chủ nhíu mày.

Nội Tức Điện, mười điểm thông qua, chính là tiêu chuẩn cực cao, ba mươi bảy điểm, tương đương với chân khí hùng hậu gấp Chiến Sư bình thường 3. 7 lần, thành tích quả thực đáng sợ.

Nguyên nhân chính là như thế, ba trăm năm qua, một mực không ai đánh vỡ.

Thạch Hạo này, nhịn hai mươi năm, chính là vì liên tục tích lũy, tranh thủ vượt qua cái này, ở trong Nội Tức thông đạo, lưu lại tên của mình, dương danh lập vạn.

Tuy Ngụy Điện chủ rất tín nhiệm vị này, nhưng muốn đánh vỡ ghi chép của Nội Tức thông đạo, còn là rất khó, có thể nói, hầu như là không thể nào làm được.

- Đổi lại trước kia, hẳn là không dễ dàng, bất quá, nửa năm qua này, hắn tu luyện cực kỳ điên cuồng, săn giết Thánh Thú, thu thập thánh dược, ân cần săn sóc kinh mạch cùng đan điền của mình... Nghe nói vì chiết xuất chân khí, còn lẻn vào mặt đất, đi tới chỗ dung nham... Hơn nửa năm không gặp, lực lượng đến cùng tích lũy đến trình độ như thế nào, ai cũng không biết! Bất quá, chắc có lẽ không kém hơn Phùng Chiến Sư ở ba trăm năm trước!

Chiến Sư vừa rồi thần sắc ngưng trọng nói.

Đổi lại nửa năm trước, hắn cũng cảm thấy muốn phá kỷ lục, hầu như không thể hoàn thành, nhưng hiện tại, thật không dễ nói.

- Gia hỏa này thật ác với mình... Không nghĩ tới thực học được bộ pháp quyết kia!

Ngụy Điện chủ sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

- Pháp quyết?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Là một bộ công pháp cực kỳ cao thâm của Nội Tức Điện, gọi là Khuynh Hải Công, nghe nói sau khi luyện thành, chân khí như nước trong hải dương khuynh đảo, cuồn cuộn không dứt... Bộ công pháp này, lúc trước Phùng Chiến Sư cũng luyện thành qua, xem ra tiểu tử này là quyết tâm muốn đánh vỡ ghi chép...

Ngụy Điện chủ nói.

Hai người đang nói chuyện, liền chứng kiến trên vách tường thông đạo trước mắt hào quang nhảy lên.

- Xem, khảo hạch đã bắt đầu rồi...

Không biết ai hô lên, mọi người đồng loạt nhìn sang.

Phần phật!

Kèm theo hào quang, trên vách tường nguyên bản bóng loáng, một hàng con số chậm rãi nhảy lên, càng ngày càng cao, rất nhanh ngừng lại... Ba mươi tám!

- Lại thật phá kỷ lục... Nhìn rõ ràng con số, tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả Ngụy Điện chủ cũng ngạc nhiên.

Phùng Chiến Sư ghi chép, tồn tại trọn vẹn ba trăm năm, không có người đột phá, không nghĩ tới ở trước mặt nhóm người mình, thành công bị người vượt qua.

- Xem ra không có phụ lòng ta tài bồi...

Ngụy Điện chủ cười cười.

Thạch Hạo này, những năm qua hắn tốn không ít tâm tư, không nghĩ tới quả nhiên là một thiên tài.

Cửa phòng từ từ mở ra, chỉ thấy một thanh niên sắc mặt hơi trắng bệch đi ra.

- Điện chủ...

Chứng kiến hắn xuất hiện, Thạch Hạo khom người ôm quyền, tuy thoạt nhìn hao tổn nghiêm trọng, nhưng lưng giống như cây thương, không có chút uốn lượn nào.

- Ân, có thể vượt qua Phùng Chiến Sư, một lần nữa sáng tạo kỷ lục, ngươi rất không tồi!

Ngụy Điện chủ tán dương một câu.

- Đa tạ Điện chủ tài bồi...

Thạch Hạo nhẹ nhàng thở ra, trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Có thể phá kỷ lục, với hắn mà nói cũng là một loại khẳng định rất lớn.

- Ba mươi tám điểm, vượt qua Chiến Sư bình thường 3.8 lần, cái kỷ lục này chỉ sợ rất khó có người phá được!

- Ta cho rằng trong vòng ba trăm năm, hẳn là không ai có thể thành công! - Một kỷ lục duy trì mấy trăm năm... Lợi hại!

...

Chung quanh một hồi xôn xao.

Có thể tận mắt nhìn thấy kỷ lục ra đời, đối với Chiến Sư khác cũng có tác dụng kích động rất lớn.

- Tôn sư, ngươi có thể đi thử một chút...

Thấy Thạch Hạo ở trước mặt Tôn sư phá vỡ ghi chép, Ngụy Điện chủ cũng đầy mặt là ánh sáng, cười cười nói.

Trương Huyền gật đầu, cũng không nhiều lời, đẩy cửa đi vào.

Thấy hắn đi vào thông đạo, Thạch Hạo nghi hoặc hỏi:

- Điện chủ, vị Tôn sư này là...

Có thể khiến Điện chủ tự mình đưa tới, khẳng định bất phàm, chỉ là Chiến Sư Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong hắn đều gặp, sao không có bất kỳ ấn tượng với người này?

- Hắn không phải Chiến Sư, là một vị Khải Linh Sư, giúp đại ân cho Đường chủ, muốn khảo thí một chút, thuận tiện kiểm nghiệm tu vi của mình!

Ngụy Điện chủ giải thích.

- Khải Linh Sư cũng muốn tới khảo thí trình độ nội tức hùng hậu? Nói đùa gì vậy...

Cười nhạo một tiếng, trong mắt Thạch Hạo tràn đầy khinh thường.

Vốn đang cho rằng cao thủ lợi hại gì, không nghĩ tới chỉ là Khải Linh Sư.

Khải Linh Sư là chức nghiệp phụ trợ, sức chiến đấu không mạnh mẽ, chạy tới khảo hạch đồ vật Chiến Sư mới có thể thông qua, không phải là đùa giỡn sao?

Không chỉ hắn, những người khác cũng đều lắc đầu.

Khải Linh Sư... Quá yếu!

Không đáng giá nhắc tới.

- Các ngươi không nên xem thường vị Tôn sư này, sức chiến đấu của hắn là cực kỳ đáng sợ!

Thấy biểu lộ của mọi người, Ngụy Điện chủ nói.

Hắn tự mình gặp qua Tôn sư xuất thủ, ứng biến thần tốc, nắm chắc thời cơ chiến đấu có thể nói khủng bố... Bất quá chỉ giao thủ hai, ba chiêu, chân khí của đối phương có hùng hậu hay không, nội tức có cường đại hay không, liền không thể nào biết được.

Bất quá, có thể lý giải chiến đấu sâu như vậy, chân khí hẳn là sẽ không quá yếu.

Chương 2102: Nội Tức thông đạo (2)

- Sức chiến đấu không có nghĩa là chân khí cũng hùng hậu... Đồng cấp bậc, trình độ chân khí hùng hậu, hầu như không ai có thể vượt qua Chiến Sư!

Trong mắt Thạch Hạo toát ra tự tin nồng đậm.

Làm thiên tài cường đại nhất của Nội Tức Điện ba trăm năm qua, hắn có tư cách kiêu ngạo, cũng có vốn liếng kiêu ngạo.

- Đã bắt đầu...

Lại có người hô lên, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, muốn nhìn xem gia hỏa khiến Điện chủ tôn sùng kia, đến cùng có thể khảo hạch ra bao nhiêu điểm.

Ô...ô...ng...

Trên vách tường hào quang lập loè, cũng không biểu hiện ra con số.

- Không có chữ số? Gia hỏa này sẽ không ngay cả thạch bích thứ nhất cũng đâm không thủng chứ?

- Đâm thủng thạch bích thứ nhất, có thể thông qua Chiến Sư khảo hạch... Đâm không thủng, dĩ nhiên là không có thành tích!

- Còn tưởng rằng có thể giống như Thạch Hạo, kinh diễm toàn trường, hiện tại xem ra... Người bình thường chính là người bình thường!

...

Chứng kiến trên vách tường không hiện ra con số, tất cả mọi người đều lắc đầu, ngay cả Ngụy Điện chủ cũng có chút kỳ quái.

Dựa theo tình huống chiến đấu vừa rồi, qua 10 điểm không khó lắm a, làm sao sẽ không có thành tích?

Chẳng lẽ còn chưa bắt đầu khảo thí?

Không đúng, nếu như vách tường lập loè hào quang, tương đương khảo thí đã bắt đầu, sao lại không có cái gì?

Két...

Đang kỳ quái, chợt nghe cửa phòng phát ra tiếng, có người muốn đi ra.

Có người đi ra, nói rõ khảo hạch đã kết thúc.

Trước khi khảo hạch kết thúc, nhất định sẽ xuất hiện con số, đến bây giờ không có ra... liền cho thấy, đối phương thật không có thông qua khảo hạch, giống như mọi người nói, ngay cả vách tường thứ nhất cũng không có đâm thủng...

- Xem ra vị Tôn sư này, sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng chân khí không tính hùng hậu...

Ngụy Điện chủ lắc đầu.

Nội Tức thông đạo, khảo hạch là trình độ chân khí hùng hậu, sức chiến đấu mạnh mẽ, chỉ có thể nói rõ sức bật của ngươi được, cùng số lượng chân khí, Chân Nguyên dự trữ, không nhất định có quan hệ trực tiếp.

Cái này giống như chạy nhanh cùng chạy cự li dài khác nhau.

Chạy nhanh tốt, chạy cự li dài có khả năng cực kém.

Vị Tôn sư này, sức chiến đấu lợi hại, ứng biến rất nhanh, xem ra cũng là trong nháy mắt bạo phát sức mạnh, không bền bỉ được, nếu không không có khả năng một điểm cũng không có.

Trong lòng cảm khái, cửa phòng mở ra, Trương Huyền có chút lúng túng đi ra.
- Không có thông qua cũng không sao... Hiện tại ta liền dẫn ngươi đi Tàng Thư Khố!

Cho rằng đối phương không có thông qua khảo hạch, có chút ngại ngùng, Ngụy Điện chủ vội vàng tiến lên.

- Những vách tường kia...

Trương Huyền chỉ vào trong, muốn nói lại thôi.

- Yên tâm đi, không có việc gì, ngươi không phải là Chiến Sư, không cần phải dựa theo tiêu chuẩn Chiến Sư cân nhắc!

Sợ hắn ngay cả một tầng cũng không có đánh thủng, nói ra khó xử, Ngụy Điện chủ cười nói.

Đối phương chỉ là Khải Linh Sư, không nói trước không phải là người Chiến Sư Đường, coi như phải, có được thủ đoạn Khải Linh nghịch thiên như thế, cũng phải thả đèn xanh, một đường thông hành.

- Thế nhưng…

Trương Huyền vò đầu.

- Nơi đây chẳng qua là khảo hạch, không cần để ở trong lòng!

Ngụy Điện chủ vội nói.

- Khảo hạch? A, trận pháp còn có thể tự động chữa trị?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ân, lấy đâm thủng độ dày vách tường, tới kiểm tra đo lường trình độ chân khí hùng hậu, coi như hư hao, cũng có thể tự chủ chữa trị, đừng lo!

Ngụy Điện chủ cười cười.
- Vậy là tốt rồi...

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, không xoắn xuýt nữa:

- Đi thôi!

Ngụy Điện chủ nhẹ gật đầu, dẫn đường.

Nội Tức Điện Tàng Thư Khố, cách thông đạo không xa, bàn tay của Ngụy Điện chủ vẽ một cái, trận pháp mở ra, hai người đi vào.

- Còn tưởng rằng là cao thủ gì, ngay cả cửa thứ nhất cũng qua không rồi...

- Một Khải Linh Sư nho nhỏ mà thôi, muốn xông Nội Tức thông đạo chỉ Chiến Sư mới có thể thông qua, nào có dễ dàng như vậy!

- Thật không biết lai lịch gì, loại thực lực này, ta có thể đánh ba cái, ta xem không phải là hỗ trợ cho Đường chủ... Hẳn là quần áo lụa là của đại gia tộc nào đó tới a!

Thấy hai người đi vào Tàng Thư Khố, tất cả mọi người của Chiến Sư Đường đều lắc đầu.

Người Chiến Sư Đường bọn hắn, đều là thông qua khảo hạch mới có thể đi vào lựa chọn bí tịch, vị này thành tích gì cũng không có, đã được Điện chủ mang đi qua, đãi ngộ thực không phải là bọn hắn có thể so sánh...

- Được rồi, đối phương không phải Chiến Sư, không cách nào thông qua cũng bình thường, Tiêu Bột, ta nhớ lần trước không phải ngươi đánh cuộc với ta sao? Hiện tại ta đã khảo hạch xong, đến phiên ngươi, ta muốn nhìn xem, ngươi có thể vượt qua ta hay không!

Cắt ngang mọi người nghị luận, Thạch Hạo nhìn về phía một vị Chiến Sư ở cách đó không xa.

- Ta... Nhất định là không phá được ghi chép của ngươi, nhưng mà đến hơn hai mươi điểm hẳn không khó!

Bị chất vấn ở trước mặt mọi người, sắc mặt vị Chiến Sư gọi là Tiêu Bột kia đỏ lên.

- Ta nhớ được lần trước ngươi là hai mươi mốt điểm, cũng không ép ngươi, lần này có thể vượt qua hai mươi ba điểm, coi như ngươi thắng, lúc trước chúng ta đánh cuộc coi như xóa bỏ!

Thạch Hạo cười nói.

- Được!

Trầm tư thoáng cái, Tiêu Bột hít sâu một hơi, cắn răng, đẩy cửa đi vào thông đạo.

Mới đi vào nửa người, đột nhiên ngừng lại, gống như gặp quỷ, liên tục run rẩy.

- Cái này, cái này... Làm sao có thể?

Hắn trực tiếp hô lên.

Thấy Tiêu Bột kinh ngạc như thế, tất cả mọi người có chút kỳ quái, thân thể Thạch Hạo đi vào trước mặt:

- Làm sao vậy?

Nói xong cũng nhìn vào trong, sắc mặt trắng nhợt, đồng tử co rút lại, nhịn không được lui về phía sau mấy bước, toàn thân cứng ngắc.

Chương 2103: Một trăm phân (1)

Chứng kiến hai đại cao thủ của Chiến Sư Đường đều biến thành cái dạng này, mọi người chung quanh đều nhăn mày lại, đồng loạt vây quanh tới.

Két...

Cửa bị đẩy ra, sau đó thấy rõ tình cảnh bên trong.

- Cái này...

Rất nhiều Chiến Sư, tất cả đều rụt cổ, biểu lộ giống như gặp quỷ rồi.

Qua không biết bao lâu, Tiêu Bột nuốt nước bọt nói:

- Vừa rồi... thời điểm ngươi đi ra, xác định... Thông đạo phục hồi như cũ?

- Ân, lúc ta rời đi, thông đạo là hoàn hảo không tổn hao gì, nói cách khác, là hắn...

Thạch Hạo cười khổ.

Nội Tức thông đạo, khảo hạch là nội tức, nội dung khảo hạch cực kỳ đơn giản, chính là đứng ở vị trí cố định, điều động Chân Nguyên, dùng hết thảy lực lượng đi công kích bia đá cách hơn mấy chục thước.

Tấm bia đá này, cũng không phải chân thật, mà là trận pháp ngưng tụ thành, có tác dụng trở ngại chân khí cực lớn, chân khí không đủ hùng hậu, căn bản không cách nào xuyên thấu.

Dưới tình huống bình thường, muốn xuyên thấu một cái, coi như là Thập phu trưởng cũng cần dùng hết toàn lực.

Thạch Hạo được ba mươi tám điểm, đại biểu chân khí rất mạnh, xuyên thấu tiếp cận bốn bia đá, mới tiêu hao hầu như không còn.

Đây đã là Thanh Nguyên đế quốc Chiến Sư Đường, thành lập qua nhiều năm như vậy, ở cấp bậc Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, hoàn toàn xứng đáng thứ nhất.

Mà trước mắt...

Mười tấm bia đá trong phòng, toàn bộ vắt ngang dưới đất, Nội Tức thông đạo nghiền nát như bãi rác.

- Cái này là cố ý phá hư sao?

Một vị Chiến Sư nhịn không được nói.

Nội Tức thông đạo, là địa phương quan trọng nhất của Nội Tức Điện, cũng là căn cứ trọng yếu để Chiến Sư Đường khảo hạch thực lực... Trực tiếp phá hư thành dạng này, có chút hơi quá đáng!

- Không phải phá hư...

Đi về phía trước vài bước, Tiêu Bột tới trước mặt bia đá, đồng tử co rút lại:

- Trận pháp trong thông đạo, là tổng bộ phái Trận Pháp Sư bát tinh tới bố trí, coi như là muốn phá hư, cũng làm không được!

Nơi này là địa phương kiểm nghiệm trình độ chân khí hùng hậu, chỉ cần tu luyện giả vào, thi triển toàn lực công kích cũng không phá hư được... Coi như muốn cố ý biến thành như vậy, khẳng định cũng không có khả năng!

- Vậy sao...

Chiến Sư kia nghi hoặc.
- Cái này là... Một chưởng đánh ra!

Lần này nói chuyện chính là Thạch Hạo, ánh mắt của hắn nheo lại, thần sắc ngưng trọng không nói ra được.

- Một chưởng?

Mọi người không hiểu.

- Nói chính xác hơn, là đối phương dựa theo quy định tới khảo hạch, chỉ bất quá... chân khí trong cơ thể quá mức hùng hậu, một chưởng đánh ra, mười cái bia đá bị đánh thủng, trận pháp không chịu nổi lực lượng cuồng bạo như thế... Liền biến thành cái dạng này!

Thạch Hạo nói.

- Trận pháp... Không chịu nổi?

- Mười cái bia đá bị đánh thủng?

Tất cả mọi người nuốt nước bọt.

Lời này quá nghe rợn cả người, vượt ra khỏi phạm trù suy nghĩ.

- Thạch Hạo nói không sai, chư vị đều là cao thủ, nhìn mặt cắt của những bia đá này, hẳn có thể nhìn ra mấy thứ gì đó!

Tiêu Bột nhẹ gật đầu, chỉ về phía trước.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, chỉ nhìn thoáng qua, đồng tử đều đột nhiên co rút lại.

Chỉ thấy chỗ bị đứt gãy, một chưởng ấn rõ ràng có thể thấy được, ở trước mặt chưởng ấn này, bia đá thật giống như thủy tinh gặp phải thiết chùy, không chịu nổi một kích.

- Cái này là bia đá thứ nhất, bia đá khác, các ngươi lần lượt nhìn, liền rõ vừa rồi tại sao Thạch Hạo nói như vậy... Tiêu Bột gật đầu.

Mọi người lần nữa nhìn lại.

Chỉ thấy chín khối bia đá phía sau, đều có một chưởng ấn giống nhau, một cái tiếp theo một cái, nhìn kỹ, vừa vặn hợp thành một đường thẳng tắp.

Nói cách khác... mười khối bia đá của thông đạo, đồng thời đánh nát, đối phương chỉ dùng... Một chiêu!

Thạch Hạo là người duy nhất trên vạn năm qua của Nội Tức được ba mươi tám điểm, chân khí trong cơ thể ngay cả bốn bia đá cũng không thể xuyên thấu, liền tiêu hao sạch sẽ... người vừa rồi một chưởng liền xuyên thấu mười khối, lực lượng lớn đến trận pháp cũng không chịu nổi...

Đến cùng làm sao làm được?

- Vừa rồi ta còn nghĩ, Thạch Chiến Sư lập ra ghi chép, ít nhất ba trăm năm không ai có thể phá...

- Ta cũng cảm thấy như vậy, ai ngờ... hai phút cũng chưa tới, đã bị người phá, mấu chốt nhất là, rách nát triệt để như thế...

Thân thể tất cả mọi người run rẩy.

Vừa rồi còn cười nhạo đối phương chỉ là Khải Linh Sư, khảo hạch tiêu chuẩn Chiến Sư rất khó, nằm mơ cũng không nghĩ đến, người ta tiện tay vỗ, thuận lợi vượt qua kiểm tra... Mấu chốt nhất là, lực lượng quá mạnh mẽ, chơi phế cả trận pháp...

- Thánh Vực nhất trọng, tại sao có thể có chân khí hùng hậu như vậy? Ta không tin, các ngươi nói, hắn có thể dùng pháp bảo lợi hại nào đó hay không?

Một vị Chiến Sư nhịn không được nói.

Bọn hắn đều tới Nội Tức thông đạo, biết rõ độ khó, thân là Chiến Sư, thiên tài trong thiên tài, muốn thông qua cũng rất khó... Gia hỏa này đến cùng làm sao làm được?

- Pháp bảo? Ngươi suy nghĩ nhiều... Ngươi nhìn bên cạnh!

Thạch Hạo lắc đầu, chỉ qua một phương hướng.

Vị Chiến Sư này nhíu nhíu mày, nhìn sang, lần nữa nhoáng một cái.

Chỉ thấy trên vách tường, một nhóm chữ rõ ràng có thể thấy được... Một trăm!

Vách tường bên ngoài Nội Tức thông đạo có thể biểu hiện thành tích khảo hạch, bên trong cũng có thể biểu hiện, như vậy người tiến hành khảo hạch ở bên trong cũng có thể biết rõ, mình rốt cuộc được bao nhiêu điểm.

- Một trăm...

Vị Chiến Sư này run rẩy:

- Nếu là một trăm điểm, vì sao... bên ngoài không có biểu hiện?

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua.

Nếu là khảo hạch bình thường, bên trong xuất hiện thành tích, bên ngoài cũng sẽ có.

Chương 2104: Một trăm phân (2)

Nhưng bên ngoài lắc lư một hồi, không có cái gì, lúc này mới dẫn đến bọn hắn cho rằng... Đối phương không có thông qua.

- Lực lượng của hắn quá mạnh mẽ, trận pháp ngay tại chỗ hỏng mất, tin tức căn bản không có truyền ra ngoài...

Thạch Hạo cười khổ.

- Cái này...

Nhìn xem phế tích đầy đất, mọi người giờ mới hiểu được.

Khó trách bên ngoài lắc lư một hồi, liền không biểu hiện con số... Thì ra là thế!

- Một quyền đánh thủng mười khối bia đá... chân khí của Tôn sư này đến cùng hùng hậu bao nhiêu?

Đứng ở tại chỗ, tất cả mọi người đều nói không ra lời.

...

- Đây chính là Tàng Thư Khố của chúng ta, tuy số lượng kém xa Danh Sư Đường, lại thắng ở công pháp đều là thiên chuy bách luyện qua, trên việc tu luyện không có bất cứ vấn đề gì!

Hai người đi vào Tàng Thư Khố, chỉ vào thư tịch rực rỡ muôn màu trước mắt, Ngụy Điện chủ nói.

Thư tịch của Danh Sư Đường, không ít đều là Danh Sư các thời kỳ tự nghĩ ra, trong đó có rất nhiều mâu thuẫn, khó có thể khảo cứu, nguyên nhân chính là như thế, Danh Sư kiêng kỵ nhất chính là nhìn loạn công pháp.

Thấy được càng nhiều, càng hỗn loạn, không có năng lực phân biệt rõ mà nói, cuối cùng sẽ chỉ dẫn đến đạo tâm hỗn loạn, Tâm Ma sinh sôi, tu vi càng khó tiến bộ.

Tàng Thư Khố của Chiến Sư Đường bất đồng.

Công pháp trong đó, đều trải qua nhiều lần thực tế, có thể cam đoan không có vấn đề, chỉ cần chọn chính xác một môn tu luyện, thực lực sẽ tiến bộ rất nhanh, sức chiến đấu càng ngày càng mạnh!

Trương Huyền gật đầu, nhìn về phía trước, nhìn thoáng qua, nhịn không được có chút thất vọng.

Giống như lúc trước đối phương nói, công pháp nơi đây hoàn toàn chính xác không nhiều lắm, chỉ có mấy trăm bản, ngay cả một nghìn cũng không đạt tới.

Đương nhiên, công pháp không nhiều, nhưng giới thiệu công pháp, cùng với đánh dấu cảm ngộ tu luyện như thế nào lại rất nhiều, rậm rạp chằng chịt không biết bao nhiêu tầng, cộng lại, chừng có vài chục vạn bản.

- Những thứ này đều là cảm ngộ của Chiến Sư các thời kỳ... Đương nhiên, mỗi người thể chất bất đồng, phương pháp tu luyện cũng không giống nhau, tất cả đều nhìn, chỉ sợ gây chuyện không tốt tinh thần sẽ thác loạn!

Ngụy Điện chủ chỉ chỉ:

- Bên này là Hình Đường chủ lưu lại tâm đắc, nếu như ngươi thật muốn nhìn, nghiên cứu của hắn là được!

Đáp một tiếng, Trương Huyền nhìn sang mấy trăm bản bí tịch mà đối phương chỉ.

Cái gọi là tâm đắc, cảm ngộ, có nhìn hay không đều được, chủ yếu nhất là công pháp.

Rầm ào ào!

Mấy trăm quyển sách mà thôi, ánh mắt quét qua, liền thu vào thức hải.
- Chính xác!

Thấp giọng hô một tiếng.

Thời gian nháy con mắt, một quyển sách xuất hiện, ngón tay đụng một cái, tri thức ẩn chứa trong đó liền chảy vào trong đầu.

- Hả? Cũng không tệ lắm, tuy tạo thành Thiên Đạo công pháp, nhưng Có ba chỗ thiếu sót!

Xem nội dung thư tịch một lần, Trương Huyền nhíu mày.

Dù chỉ có mấy trăm bản, nhưng đẳng cấp của những bí tịch này rất cao, dung hợp lại tạo thành Thiên Đạo công pháp Thánh Vực nhị trọng, nhưng có ba chỗ thiếu sót.

- Thiếu sót quá nhiều, chờ tìm xem bí tịch khác rồi nói sau!

Trương Huyền lắc đầu.

Võ Kỹ, có chút thiếu sót cũng không sao.

Nhưng công pháp, hắn luôn tu luyện Thiên Đạo cấp, ngay cả Phong Thánh Giải cũng chỉ có một hai thiếu sót, nhưng đều dùng bảo vật bổ sung, Thánh Vực nhị trọng có nhiều như vậy... Rất khó tiếp nhận.

Thật sự không được, thì tìm công pháp tu luyện của những Thánh Vực nhị trọng khác, dung hợp đến không có khuyết điểm lại nói.

Ánh mắt đảo qua rất nhiều tâm đắc, xem một lần, phát hiện những thứ này ngoại trừ chỉ dẫn tránh đi thiếu sót, thì không có trợ giúp quá lớn, liền không có thu thập.

- Nơi đây có công pháp Thánh Vực tam trọng không?

Không đi suy nghĩ nhiều, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía Ngụy Điện chủ.

- Tam trọng cũng có... Đi theo ta! Chiến Sư Đường Điện chủ cũng đạt đến Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, đừng nói tam trọng, tứ trọng cũng có.

Rất nhanh đi vào địa phương chứa đựng công pháp tam trọng, giống như đoán trước, số lượng ít hơn.

Chỉ chốc lát toàn bộ ghi chép vào trong đầu.

Trương Huyền càng thêm thất vọng.

Tam trọng thậm chí ngay cả Thiên Đạo công pháp cũng không có hình thành.

Để Ngụy Điện chủ mang theo, càn quét công pháp tứ trọng một lần, đồng dạng không có hình thành bí tịch.

- Tôn sư... Có tìm được thư tịch mình cần không, có linh cảm chưa?

Thấy thanh niên này đi theo phía sau hắn, ở trong Tàng Thư Khố đi dạo một vòng, sách gì cũng không có cầm lên, càng không nhìn, Ngụy Điện chủ nhịn không được hỏi.

- Không nhìn thấy phù hợp...

Trương Huyền lắc đầu.

Dù sao chỉ là quét mắt qua một cái, đối phương cũng không biết hắn nghĩ cái gì.

- Đúng rồi, các ngươi còn có công pháp tu luyện Thánh Vực nhị trọng không? Không yêu cầu cấp bậc cao, chỉ cần số lượng càng nhiều càng tốt...

Chần chừ một chút, Trương Huyền nói.

Công pháp tu luyện cao minh, với hắn mà nói cùng bình thường không có gì khác nhau.

Hắn muốn là số lượng, không phải chất lượng.

Chất lượng cao, dù thiếu sót ít, dung hợp càng bớt việc, nhưng số lượng không đủ, như trước có rất nhiều thiếu sót.

- Nội Tức Điện chúng ta chỉ sợ đã không có... Bất quá, Võ Kỹ Điện Phong điện chủ, đến từ Danh Sư Đường, học thức uyên bác, không chỉ biết rất nhiều Võ Kỹ, các loại công pháp cũng sưu tập không ít. Muốn nói Chiến Sư Đường, ai có mấy thứ này, chỉ sợ chỉ có hắn!

Ngụy Điện chủ nói.

- A? Có thể làm phiền Điện chủ mang ta đi Võ Kỹ Điện nhìn xem không?

Trương Huyền vội nói.

- Cái này đơn giản!

Cười cười, Ngụy Điện chủ mang theo Trương Huyền đi ra ngoài Tàng Thư Khố.

Mới đi tới cửa, đột nhiên nheo mắt, ngừng lại.

Chương 2105: Quá dài (1)

Chỉ thấy ở cửa ra vào Tàng Thư Khố đứng đầy Chiến Sư, Thạch Hạo cùng Tiêu Bột cũng ở trong đó.

- Các ngươi muốn làm gì?

Thấy những người này vây tới đây, cũng không biết là kích động hay tức giận từng cái tròng mắt đỏ hoe, Ngụy Điện chủ nhíu mày, hơi không vui:

- Tôn sưkhông phải là người Chiến Sư Đường, không cần tuân thủ quy định nhất định phải thông qua khảo hạch mới có thể đi vào Tàng Thư Khố.

- Điện chủ, chúng ta không phải là vì cái này!

Thấy hắn hiểu lầm, Thạch Hạo vội vàng mở miệng:

- Có một chuyện, hy vọng ngươi có thể tự mình đi nhìn một chút...

Chuyện phát sinh trong thông đạo, thực sự quá kinh thế hãi tục, nói ra, đoán chừng đối phương cũng không tin, vẫn là để cho hắn tận mắt nhìn thấy, mới có thể rõ.

- Xảy ra chuyện gì?

Thấy biểu lộ của hắn ngưng trọng, Ngụy Điện chủ hỏi.

- Mời Điện chủ qua bên này, ngươi thấy sẽ biết!

Tiêu Bột đi lên trước nói.

- Ân!

Biết rõ đối phương không muốn nói, khả năng liên quan đến cơ mật của Nội Tức Điện, Ngụy Điện chủ chần chừ một chút, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền:

- Làm phiền Tôn sư chờ ta một chút!

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Đối phương rõ ràng cho thấy có việc phải xử lý, cùng đi tới ngược lại không tốt lắm, không bằng đợi ở chỗ này.

Ngụy Điện chủ có chút áy náy, đi theo sau lưng Tiêu Bột về phía trước.

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền lắc đầu, đang định nghỉ ngơi một chút, quan sát thư tịch vừa rồi ghi chép, chỉ thấy Thạch Hạo đi tới trước mặt.

- Tại hạ Thạch Hạo, muốn cùng Tôn sư luận bàn một chút, chẳng biết có được hay không?

Đối phương có thể một chưởng đánh thủng 10 bức tường, trình độ chân khí hùng hậu mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, thiên tài như thế, hắn rất muốn thử xem. Đồng thời cũng muốn nhìn xem đối phương đến cùng có phải chính thức dựa vào thực lực, đã nhận được điểm cao như thế hay không.

- Luận bàn?

- Vâng!

Thạch Hạo ôm quyền:

- Mong Tôn sư thành toàn.

- Được rồi!

Thấy thái độ của đối phương nghiêm túc, thật muốn cùng hắn tỷ thí, Trương Huyền gật đầu.

Cho tới nay, ngoại trừ Phùng Huân, hắn còn không có cùng Chiến Sư chiến đấu qua, vừa vặn nhìn xem thực lực của đối phương như thế nào.

- Đắc tội!

Hít sâu một hơi, lồng ngực của Thạch Hạo lập tức phồng lên, khí tức cả người như cuồng phong, tựa như một thanh chủy thủ ra khỏi vỏ, tản mát hàn quang kinh người.

Phần phật!

Thân thể nhảy tung, thẳng tắp bước về phía trước, bước tiến của hắn trầm trọng hữu lực, còn chưa tới trước mặt liền cho người ta cảm giác như sóng lớn tập kích bất ngờ, tránh cũng không thể tránh.
Nhất lực phá vạn pháp (*dùng sức mạnh tuyệt đối nghiền ép mọi kỹ xảo).

Nội tức hắn hùng hậu, chân khí đếm không hết, cùng người chiến đấu chưa bao giờ dùng kỹ xảo, đều là đường đường chính chính nghiền ép.

Lần này cũng giống như vậy, trực tiếp vận dụng lực lượng toàn thân, chân khí bành trướng như biển, tu luyện giả bình thường gặp được, sẽ lập tức cảm giác lâm vào vũng bùn, làm sao cũng khó có thể đào thoát.

Khuynh Hải Công, dốc hết sông biển, tránh cũng không thể tránh, né không thể né!

- Không tệ!

Cảm nhận được lực lượng của đối phương, ánh mắt Trương Huyền nhịn không được sáng ngời.

Không có tu luyện Phong Thánh Giải, chân khí của hắn khả năng cũng chỉ tương xứng đối phương, coi như mạnh mẽ cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Một công pháp bình thường, có thể so với Thiên Đạo công pháp hội tụ số lượng chân khí, vị trước mắt này, hoàn toàn chính xác đủ đáng sợ, khó trách có thể đánh vỡ ghi chép, được xưng thứ nhất.

- Ra tay đi!

Đang cảm khái, chợt nghe Thạch Hạo hét lớn một tiếng, năm ngón tay mở ra, mãnh liệt bổ tới.

Không có Võ Kỹ cao minh, chỉ là Đại Thủ Ấn đơn thuần nhất.

Tuy chiêu số đơn giản, nhưng phối hợp chân khí hùng hậu của hắn, uy lực liền không giống nhau, tựa như muốn đánh vỡ toàn bộ không gian, không khí ở dưới lực lượng cuồng bạo trùng kích, phát ra minh hưởng như sấm, bất ngờ tập kích đến.

Trong nháy mắt, chân khí hùng hồn tạo thành một thủy triều thật lớn, tựa hồ muốn xé nát hết thảy ngăn ở phía trước.

Trương Huyền cũng không tránh né, nhẹ nhàng cười cười, điểm ra một cái.

Rầm ào ào!

Sóng lớn vô cùng hung mãnh, ngừng lại ở đầu ngón tay của hắn, không cách nào tiến lên nửa phần, như Cự Xà bị nắm bảy tấc, vô luận giãy giụa như thế nào, cũng không có chút tác dụng.

- Tránh ra...

Thấy một đầu ngón tay của đối phương, liền ngăn được công kích mạnh nhất của hắn, sắc mặt Thạch Hạo đỏ lên, gào thét một tiếng, lực lượng toàn thân vận chuyển tới cực hạn, kinh mạch trong cơ thể xé rách có chút đau đớn.

Nhìn gân xanh trên đầu hắn kéo căng, Trương Huyền lắc đầu, ngón tay uốn lượn, nhẹ nhàng búng ra.

Bành!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau