THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Huyền Không châm cứu

Mặc dù vết thương ở chân không ảnh hưởng gì đến việc đi lại bình thường nhưng nó lại ảnh hưởng rất lớn đến việc tu luyện của nàng. Trong nửa năm qua kể từ khi bị thương, nàng gần như chưa từng có một ngày vui vẻ.

Cũng chính vì vậy, tính cách của nàng mới biến đổi trở nên nhút nhát, ít nói giống như hiện tại.

Nàng vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không có cách nào chữa khỏi. Nhưng thật không ngờ Trương Huyền - vị lão sư rác rưởi trong mắt mọi người - lại nói đó chỉ là việc nhỏ. Điều này khiến cho nàng vô cùng bất ngờ và thấy khó tin.

Nếu như trước kia, nàng chắc chắn sẽ nghĩ Trương Huyền đang nói khoác. Nhưng bây giờ thì ngược lại. Kể từ sau khi Trương Huyền nói ra nguyên nhân bị thương của nàng, trong lòng nàng lúc này nhịn không được, đã tăng thêm mấy phần hi vọng.

- Để nàng vào phòng một mình, là vì lão sư muốn chữa trị vết thương cho nàng trước. Được rồi, bây giờ hãy thả lỏng toàn thân.

Trương Huyền lấy từ trong phòng ra một cái hộp ngọc, nhẹ nhàng mở ra. Bên trong có rất nhiều ngân châm với kích cỡ dài ngắn khác nhau.

Các võ giả khi tu luyện thường hay bị thương. Nên trong mỗi lớp học, học viện thường chuẩn bị sẵn một hộp ngân châm, giúp người luyện võ khai thông huyết mạch, giảm đau tạm thời.

- Dạ!

Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh, tự tin của Trương Huyền, Vương Dĩnh không tự chủ được cũng tin tưởng theo, liền nghe lời thả lỏng thân thể.

Vèo!

Trương Huyền ngồi yên tại chỗ, cầm lấy một cây ngân châm bắn thẳng tới trước.

Tiếng phóng ngân châm nho nhỏ vang lên. Ngân châm được sự trợ giúp từ chân khí của Trương Huyền bay thẳng đến chỗ Vương Dĩnh, đâm vào đùi nàng.

- Đây là... Huyền Không châm cứu sao?

Vương Dĩnh trừng mắt. Vì bất ngờ thân thể nàng run rẩy thêm lần nữa.

Huyền Không châm cứu là phương pháp châm cứu từ xa. Người châm cứu không cần tiếp xúc với thân thể người bệnh vẫn có thể châm kim bằng cách dùng tinh thần lực kiểm soát chân khí trong cơ thể, để phóng kim đến đúng huyệt đạo cần châm cứu trên cơ thể của người bệnh.

Làm như vậy, những thầy thuốc nam không cần tiếp xúc với cơ thể của các bệnh nhân nữ, vẫn có thể tiến hành châm cứu, tránh cho đôi bên cùng xấu hổ.

Châm cứu kiểu này nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại rất phức tạp. Yêu cầu đầu tiên là võ giả phải hoàn toàn kiểm soát được sức lực của mình. Nếu có chút sai lầm, thất bại là điều không thể tránh khỏi.

Yêu cầu thứ hai, võ giả phải có năng lực phân biệt cao. Bởi vì phương pháp châm cứu này thực hiện ở một khoảng cách xa, không chạm đến quần áo nên sẽ rất khó để biết được phóng châm chỗ nào là đúng huyệt đạo. Nếu nhìn lầm, hậu quả thật không thể tưởng tượng được.

Nguyên Ngữ đại sư đã từng nói, muốn thực hiện Hành Không châm cứu, người đó cần có tu vi từ võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh trở lên mới có thể làm được.

Không lẽ người được xưng là “lão sư vô dụng” này đã đạt tới cảnh giới này rồi sao?

Điều này sao có thể xảy ra được chứ?

Những võ giả đạt tới Đỉnh Lực cảnh đều sẽ rất nổi tiếng. Giống như lão sư Lục Tầm vậy. Theo lời của Lưu lão, lão sư Trương Huyền chỉ mới là võ giả tam trọng - Chân Khí cảnh, còn cách tầng năm - Đỉnh Lực cảnh một khoảng cách rất lớn.

Thế nhưng võ giả tam trọng - Chân Khí cảnh mà đã có thể thực hiện Huyền Không châm cứu rồi sao?

Nàng thực sự không dám tin đây lại là sự thật!

Vèo, vèo, vèo!

Trong lúc Vương Dĩnh đang cảm thấy khó tin, Trương Huyền lại tiếp tục bắn ra thêm vài ngân châm nữa.

Ngân châm được phóng ra liên tiếp. Từng cái được cắm trên đùi nàng với lực đạo giống nhau. Qua đó có thể thấy được đối phương rất thành thạo trong việc khống chế lực đạo.

Nhìn ngân châm đang cắm trên đùi mình, Vương Dĩnh liền suy đoán xem lão sư kia sẽ tiếp tục làm gì để trị thương cho mình. Cũng trong lúc đó, Trương Huyền rạch một đường trên tay. Chân khí tràn lên trên ngân châm, hơi rung động một lát rồi chui vào trong cơ thể Vương Dĩnh.

- A...

Chân khí tiến vào cơ thể làm nàng cảm thấy cả người đều tê dại. Sau một lát, huyệt đạo bị chặn lại lúc trước đã được mở ra.

- Cái này... đây chính là loại chân khí có độ tinh khiết thượng tam phẩm sao?

Sau một hồi cơ thể bị tê liệt, Vương Dĩnh đã cảm nhận được loại chân khí vừa tiến vào cơ thể mình là gì.

Trong veo như nước, không lẫn một chút tạp chất nào.

Hơn nữa còn là... phẩm chất của loại chân khí thượng tam phẩm mới có!Chân khí thượng tam phẩm sao?

Cái này chỉ có ai tu luyện theo công pháp cấp bậc thần, thánh mới có được. Hiện tại toàn bộ Thiên Huyền vương quốc, cũng chưa có ai có thể tu luyện ra loại chân khí này. Vậy mà người bị gọi là lão sư vô dụng lại có được nó? Không phải là nàng đang mơ đấy chứ...

- Xong rồi!

Nói xong Trương Huyền nhẹ nhàng thu tay. Trong lúc Vương Dĩnh cảm thấy toàn thân tự do, nhẹ nhàng hơn, ngân châm đã bị đối phương lấy đi rồi.

Hiện tại nàng cảm thấy hai chân mình thoải mái vô cùng. Đây là cảm giác dễ chịu nhất mà trước giờ nàng từng có.

Từ sau lần bị thương đó, mặc dù nàng vẫn có thể đi lại bình thường nhưng hai chân lúc nào cũng cứng ngắc như bị bó bột. Còn bây giờ thì khác hẳn. Nàng cảm thấy rất dễ chịu, giống như vừa cởi bỏ được dây xích ở chân. Mọi cử động cũng trở nên linh hoạt hơn rất nhiều.

- Chân của ta...

Dù nàng có ngốc đến cỡ nào đi nữa, lúc này cũng hiểu được... chân nàng đã được chữa khỏi rồi!

- Lão sư ơi, thật sự cảm ơn lão sư...Đầu gối mềm nhũn, Vương Dĩnh quỳ phục xuống đất. Vì quá xúc động mà viền mắt nàng đỏ lên.

Nàng đã chờ đợi, đợi rất lâu mới đợi được đến ngày hôm nay. Có những lúc nàng cảm thấy rất tuyệt vọng. Thế nhưng nàng thực sự không thể ngờ được, căn bệnh khó trị của mình lại được lão sư kém nhất học viện chữa khỏi!

- Chắc chắn lão sư Trương Huyền là một người rất giỏi. Nhưng chỉ vì lão sư là người khiêm tốn nên không thể hiện ra thôi...

Vương Dĩnh nghĩ thầm.

Nếu không phải bởi vì khiêm tốn, chưa kể đến cách dạy của lão sư thế nào, chỉ cần chuyện lão sư chữa khỏi cái chân bị thương này của nàng được truyền ra, lão sư nhất định sẽ nổi tiếng khắp học viện rồi. Sao có thể bị xem là lão sư đứng chót, kém cỏi nhất trường được?

Vì suy nghĩ như vậy nên Vương Dĩnh liền quỳ xuống đất. Lúc này nàng thật lòng tự nguyện muốn nhận Trương Huyền làm lão sư, không còn muốn hủy bỏ khóa học nữa.

- Ừm, bây giờ vết thương ở chân đã lành rồi, nên nàng hãy cố gắng tu luyện cho tốt. Nếu có vấn đề gì thì cứ đến tìm lão sư giúp đỡ.

Trương Huyền phất tay, lại dặn dò thêm một câu:

- À, nàng nhớ kêu Lưu Dương vào đây luôn nhé!

- Dạ!

Vương Dĩnh vui vẻ lui ra ngoài.
...............

- Lát nữa ta tính hủy bỏ khóa học này. Mấy người có ai muốn đi với ta không?

Sau khi bốn người Lưu Dương, Trịnh Dương, Triệu Nhã, Viên Đào đã làm quen với nhau liền ngồi trò chuyện, Lưu Dương mở miệng đề nghị.

Hắn thực sự rất chán nản.

Lúc nhập học, hắn đứng trong danh sách một trăm người đứng đầu, được nhiều lão sư nàng tranh đoạt làm học viên. Vậy mà thật không ngờ, chỉ vì trò đánh cược của hai lão sư khiến hắn thua thiệt, trở thành học sinh của lão sư dở nhất trường.

Hắn cảm thấy rất nhục nhã, tức giận đến muốn phát điên.

Bằng mọi giá, ngày hôm nay hắn nhất định phải hủy bỏ khóa học này. Bất cứ ai cũng không thể ngăn cản quyết định của hắn.

- Mình... cũng muốn bỏ khóa nhưng lại sợ chọc giận lão sư, sợ hắn điên lên đánh mình một trận thì rõ khổ đó!

Nhóc mập Viên Đào nhịn không được nói.

- Tức giận á? Hừ, dù hắn có tức giận cũng đâu làm gì được ta! Ta cũng không muốn ở đây để hắn dạy đến độ tẩu hỏa nhập ma đâu!

Lưu Dương hừ lạnh.

- Tẩu hỏa nhập ma?

Trịnh Dương nghi ngờ nhìn qua.

Hắn chỉ nghe nói lão sư này là người có điểm kiểm tra thấp nhất, cũng là lão sư đứng chót trường. Chứ hắn chưa từng nghe nói lão sư dạy học viên đến độ tẩu hỏa nhập ma bao giờ.

- Đúng!

Lưu Dương khẽ nói:

- Không tin thì các ngươi cứ chờ một lát nữa Vương Dĩnh ra sẽ biết thôi! Chắc chắn sắc mặt nàng sẽ rất kém, rất khó coi vì biết bản thân đã bị lừa rồi! Ta đã hỏi thăm hết tất cả các thông tin về lão sư Trương Huyền này rồi. Nếu như hắn thực sự có khả năng chỉ dạy cho học sinh, cũng đâu rơi vào kết quả ngày hôm nay, bị tất cả các lão sư khác xem thường là thứ đồ vô dụng...

Kẹt... kẹt!

Đang lúc nói chuyện, cửa phòng được mở ra. Vương Dĩnh đầy phấn khởi bước ra khỏi phòng.

- Ủa?

Cứ tưởng Vương Dĩnh sẽ đi ra với bộ mặt đưa đám đầy chán nản, ai ngờ lại vui vẻ như vậy. Điều này khiến Lưu Dương ngạc nhiên vô cùng.

Mấy học sinh còn lại cũng cảm thấy khó hiểu theo.

Đây là sự vui mừng xuất phát từ nội tâm vì đạt được thứ tốt nào đó.

Lẽ nào lão sư nổi tiếng là dở nhất trường này lại có thể giúp họ tiến bộ hơn sao?

Chỉ cần một lần chỉ dạy đã khiến cho học viên vui mừng đến độ như nhặt được bảo vật quý hiếm. Việc này ngay cả lão sư giỏi nhất trường - lão sư Lục Tầm cũng chưa chắc làm được.

- Lưu Dương, lão sư kêu ngươi đi vào đó!

Không biết những người khác đang suy nghĩ cái gì, Vương Dĩnh nhắn lại một câu xong liền đi qua một bên tu luyện.

- Đến ta rồi?

Lưu Dương cắn răng nói:

”Ta cũng muốn xem thử xem hắn có thể dạy được cái gì! Nếu không dạy được gì hay, ta sẽ hủy khóa học!”

Lưu Dương vừa nghĩ thầm vừa đi vào phòng.

Chương 22: Nguyên nhân bệnh tình của Triệu Nhã

Mặc dù Lưu Dương đã từng được Trương Huyền hướng dẫn nhưng hắn vẫn không tin Trương Huyền là người có năng lực. Hắn luôn nghĩ rằng Trương Huyền thắng cược là chỉ vì may mắn mà thôi.

Lúc đó lão sư kia cũng chỉ nói được qua loa vài ba câu về cách đánh của hắn, nên không thể vì vậy mà coi lão sư kia là người có năng lực được.

Cũng vì nghĩ như vậy, từ trước đến giờ Lưu Dương chưa bao giờ tỏ ra kính trọng Trương Huyền, thậm chí là xem thường lão sư của mình.

- Chào lão sư!

Sau khi đi vào phòng, Lưu Dương chắp tay thi lễ với Trương Huyền nhưng lời nói ra lại không có chút kính trọng nào.

- Lão sư đã từng thấy ta đánh võ!

Trương Huyền vẫn bình thản nói giống như chưa từng thấy động tác vô lễ của Lưu Dương:

- Chỉ mới chừng này tuổi, ngươi đã có thể luyện được “Phi Hoa quyền” đến tiểu thành, lại còn luyện “Thốn Long quyền” đại thành, như vậy cũng đã rất giỏi rồi.

- Cái gì? Làm sao ngươi... Làm sao lão sư lại biết... ta tu luyện Thốn Long quyền?

Vì Lưu Dương đang muốn xin hủy khóa học, nên từ khi vào phòng hắn cũng không thèm để tâm lắm đến việc Trương Huyền sẽ chỉ dạy hắn những gì. Nhưng sau khi nghe được câu nói của Trương Huyền, hắn bất ngờ đến nỗi suýt ngất luôn rồi.

Theo lẽ thường, vì thực lực của Lưu Dương quá thấp, nên đáng lẽ ra hắn phải dựa theo công pháp là chủ yếu. Dù có tu luyện cũng chỉ nên chọn những loại võ công thông thường như Phi Hoa quyền chứ không phải là Thốn Long quyền.

Tuy Thốn Long quyền chỉ là một môn võ bình thường lại có cấp bậc thấp kém. Thế nhưng nó lại mạnh hơn Phi Hoa quyền rất nhiều.

Vì muốn tăng nhanh sức mạnh chiến đấu, Lưu Dương đã giấu người nhà để luyện bộ quyền pháp này.

Từ sau khi luyện được Phi Hoa quyền đạt tiểu thành, hắn chưa từng biểu diễn Thốn Long quyền trước mặt kẻ khác, cho dù người đó là ai đi nữa. Ngay cả lúc cá cược với Trương Huyền, hắn cũng chỉ đánh ra vài quyền trong Phi Hoa quyền mà thôi. Vậy mà đối phương lại có thể biết được hắn đang luyện Thốn Long quyền, hơn nữa còn biết hắn đã luyện tới đại thành rồi...

Sao người này lại có thể biết được chứ?

- Trong những động tác Phi Hoa quyền của em có ẩn chứa những hình ảnh mờ nhạt về quyền pháp của Thốn Long quyền!

Trương Huyền nói dối không chớp mắt. Biết sao được, hắn cũng đâu thể nói ra sự thật rằng Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã giúp hắn.

- Cái này mà cũng có thể nhìn ra được sao?

Lưu Dương nghi ngờ nói.

Hai bộ quyền pháp này thực sự chẳng có điểm gì liên quan đến nhau cả. Hơn nữa trước đó hắn cũng đã từng biểu diễn Phi Hoa quyền trước mặt lão sư Tào Hùng, nhưng hắn ta lại không nhìn ra được điểm gì khác lạ hết. Vậy mà Trương Huyền - lão sư được mệnh danh là lão sư kém cỏi nhất trường lại có thể phát hiện ra? Là thật hay giả vậy?

Đang suy nghĩ, Lưu Dương chợt nghe thấy tiếng nói từ người đối diện truyền tới.

- Mặc dù ngươi đã tu luyện Thốn Long quyền đạt đại thành, uy lực cũng không yếu. Nhưng có phải mỗi khi luyện tập ngươi thường cảm thấy đau nhức dưới nách và ngứa ngáy ở huyệt kiên tỉnh hay không?

- Điều này... cái này...

Lúc này Lưu Dương đã tràn đầy hoảng sợ, cặp mắt trợn trừng giống như gặp quỷ. Hắn vừa hoang mang nhìn Trương Huyền vừa liên tục lui về phía sau mấy bước.

Hắn bất ngờ như vậy không phải bởi vì Trương Huyền nói không đúng, mà bởi vì đối phương nói quá đúng rồi.

Đúng đến nỗi giống như Trương Huyền đã từng tận mắt thấy cảnh hắn tu luyện hai bộ quyền pháp này vậy.

- Làm sao... sao lão sư lại biết những việc này?

Sắc mặt Lưu Dương trắng bệch. Hắn nhịn không được hỏi.

- Vấn đề này cũng rất đơn giản. Nguyên nhân bởi vì ngươi đã tu luyện sai cách rồi. Nếu như ngươi vẫn cố chấp tu luyện tiếp theo cách này, lão sư chắc chắn rằng chưa đến ba năm sau, cánh tay của ngươi sẽ bị hoại tử. Đến lúc đó ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi. Tuy nhiên cũng không cần đợi ba năm sau làm gì. Có phải hiện tại vào mỗi tối khi đi ngủ, ngươi thường hay cảm thấy cánh tay cứng ngắc, có khi còn run rẩy nữa?

Trương Huyền nói.

- Ta...

Cả người Lưu Dương run rẩy.

Cơ thể hắn đúng thật là rất thường xuyên xuất hiện những triệu chứng giống như vậy. Nhưng lúc đó hắn chỉ nghĩ đơn giản là do tu luyện quá mệt mỏi, nên cũng chẳng để tâm nhiều về vấn đề này. Bây giờ ngẫm lại, hóa ra mọi chuyện đều do hắn tu luyện sai Thốn Long quyền!

- Người luyện Thốn Long quyền sẽ có được thân thể mạnh mẽ như rồng. Tuy nhiên nên chú ý nhiều đến tu vi của bản thân mình. Nếu như ngươi có thể đạt tới võ giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh, chân khí sẽ tự động hòa tan vào từng cơ bắp khiến cho cơ bắp, da xương trở nên mạnh mẽ hơn. Khi đó ngươi sẽ có thể tu luyện Thốn Long quyền một cách dễ dàng mà không phải chịu bất cứ ảnh hưởng xấu nào. Nhưng đáng tiếc tu vi ngươi bây giờ chỉ mới ở Tụ Tức cảnh. Thân thể ngươi quá yếu để có thể luyện môn võ công này. Nếu cứ cố ép buộc bản thân tu luyện nó, sẽ chỉ càng làm thân thể bị thương nặng hơn. Thời gian kéo dài càng lâu thì vết thương cũng sẽ càng ngày càng nghiêm trọng. Đó cũng chính là lý do tại sao tay trái ngươi không phải tay thuận lại mạnh hơn tay phải nhiều. Bởi vì ngươi dùng tay phải để tu luyện Thốn Long quyền, làm tay phải bị thương. Nếu không ngừng lại, chỉ sau một thời gian ngắn, ngươi có thể sẽ bị tàn phế.

Trương Huyền nói.

- Xin lão sư hãy cứu ta...

Bấy giờ Lưu Dương đã không còn dáng vẻ kiêu ngạo như khi mới bước vào nữa. Hắn quỳ rạp xuống đất, hai đầu gối mềm nhũn cầu xin Trương Huyền.

Nếu như lúc trước hắn khinh thường Trương Huyền bao nhiêu thì bây giờ hắn lại cảm thấy nể phục Trương Huyền bấy nhiêu! Giờ phút này hắn đã hiểu ra được một điều, vị lão sư trước mặt hắn đây, khẳng định không phải là người bình thường. Mà lão sư chính là người tài giỏi nhất trong số các người tài.

Vì sao lại nghĩ như vậy? Những lời lão sư nói ra không chỉ đúng với tình trạng của hắn mà còn giải thích cặn kẽ cả nguyên nhân sâu xa giúp hắn hiểu được rất nhiều điều.

Người tài giỏi như vậy hiện tại đang đứng trước mặt Lưu Dương hắn rồi. Hắn còn có tư cách gì mà dám kiêu ngạo với lão sư đây?

Buồn cười là trước kia hắn lại không biết quý trọng, còn tỏ thái độ không đúng với lão sư, còn nghĩ rằng mình thật xui xẻo khi nhận người này làm lão sư...

Lúc này hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là thật may mắn biết bao khi được làm học viên của Trương Huyền!

Trước khi xin Tào Hùng làm lão sư của mình, hắn cũng đã từng gặp qua rất nhiều lão sư nổi tiếng khác và đánh vài quyền võ công cho họ xem. Nhưng ngay cả việc hắn đang tu luyện Thốn Long quyền bọn họ còn nhìn không ra, chứ nói gì đến việc phát hiện ra cánh tay hắn đang bị thương?
- Trước mắt ngươi hãy ngừng luyện Thốn Long quyền đi. Hãy cố gắng nâng cao tu vi trước đã. Lão sư sẽ nghĩ cách chữa trị vết thương đó cho ngươi!

Trương Huyền nói:

- Được rồi, ngươi ra ngoài gọi Triệu Nhã vào đây!

- Dạ!

Lưu Dương nghe vậy vội gật đầu đi ra ngoài, không dám hỏi thêm gì nữa.

Vừa đi tới cửa, hắn đã thấy ba người Trịnh Dương, Triệu Nhã, Viên Đào đang nhìn mình.

Thấy Lưu Dương đi ra, Viên Đào liền vội vàng hỏi:

- Ngươi đã hủy khóa học này rồi sao?

- Hủy? Sao phải hủy chứ?

Lưu Dương phất tay, vẻ mặt bình tĩnh, đầy nghĩa khí nói:

- Một ngày là lão sư, suốt đời là phụ thân. Lưu Dương ta sao có thể bỏ lớp này được. Ngươi nghĩ ta là loại người nào? Ta đâu phải người thiếu suy nghĩ như vậy. Thật không biết mấy người nghĩ cái gì trong đầu, suốt ngày cứ nghĩ cách hủy bỏ khóa học, không cảm thấy xấu hổ hay sao?

Lưu Dương nói xong mà không hề đỏ mặt.

- ...

Trịnh Dương, Triệu Nhã, Viên Đào không còn biết nói gì.

Quá vô sỉ rồi.

Mới nãy hắn ta còn khăng khăng muốn hủy lớp cho bằng được. Vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn thôi lại có thể mặt dày nói ra được những lời này... Đúng là quá vô sỉ mà.

.........

- Lão sư này xem ra... cũng là người có năng lực!

Nhìn thấy dáng vẻ ban nãy của hai người bạn cùng lớp, Triệu Nhã nghĩ thầm.

Thật ra nàng cũng đã từng bị lời nói của Diêu Hàn thúc thuyết phục. Nhưng bởi vì sau đó Trương Huyền có thể trực tiếp nói ra được ngay “triệu chứng” bệnh của nàng, làm nàng ôm thêm chút hi vọng vào việc đối phương có thể giúp nàng trị bệnh.

Dù sao đi nữa căn bệnh kia cũng rất kỳ cục, khiến nàng cảm thấy rất xấu hổ, do đó càng ít người biết càng tốt.

- Ngồi đi!

Vừa đi vào phòng, nàng đã nhìn thấy Trương Huyền ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ.

- Thưa lão sư, lão sư đã từng nói... sẽ giúp ta trị bệnh...

Triệu Nhã đỏ mặt nói.

- Ừ!Trương Huyền gật đầu:

- Thật ra bệnh của nàng rất đơn giản...

Kỳ thật căn bệnh của Triệu Nhã rất dễ giải quyết. Bởi vì nó không phải là loại bệnh xấu gì, thậm chí nó còn là niềm ao ước của hàng vạn nữ tử khác, một cơ thể thuần âm. Trong cơ thể nàng có một luồng khí thuần âm rất mạnh mẽ. Nếu biết cách dẫn dắt nó, việc tu luyện nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc, có thể đột phá nhanh chóng.

Đáng tiếc là cả Bạch Ngọc thành không có ai phát hiện ra việc này để có thể giúp nàng chọn ra một loại công pháp tu luyện thích hợp.

Bộ công pháp Triệu Nhã đang tu luyện đối với những nữ tử khác chính là một cuốn sách luyện võ tuyệt vời. Nhưng đối với người có cơ thể thuần âm như nàng lại hoàn toàn ngược lại. Vốn đã lạnh vì khí thuần âm trong cơ thể, nay luyện bộ công pháp này lại còn khiến nàng lạnh hơn.

Khí lạnh tích tụ trong cơ thể càng lâu càng làm người đó cảm thấy mệt mỏi. Lúc còn nhỏ có thể sẽ không phát hiện ra. Nhưng khi nữ tử đó đến tuổi dậy thì, các đặc trưng riêng được thể hiện rõ ràng hơn, bệnh tình cũng sẽ trở nên khó chữa trị hơn nhiều.

Nếu như không chữa trị kịp thời, cứ tiếp tục để mặc bệnh tình như vậy, không cẩn thận sau này có thể trở thành một người... háo sắc. Cho dù có được đáp ứng nhu cầu sinh lý đi nữa cũng không bao giờ cảm thấy đủ.

Chính vì vậy, cơ thể Triệu Nhã mới thường hay xuất hiện những triệu chứng kỳ lạ, xấu hổ kia.

- Cái này...

Triệu Nhã sửng sốt.

Nàng không biết mình lại là người có cơ thể thuần âm. Ngay cả phụ thân nàng cũng không biết chuyện này!

Nhưng mà việc nàng đang tu luyện công pháp thuần âm là thật!

Chẳng lẽ thật sự bởi vì nguyên nhân này sao?

- Bạch Ngọc Tố Nữ công tuy lợi hại nhưng không thích hợp với nàng. Muốn giải quyết triệt để việc này, nàng cần phải tu luyện theo một quyển sách luyện võ khác!

Sau khi giải thích xong, Trương Huyền nói tiếp.

- Lão sư... sao lão sư biết ta đang tu luyện Bạch Ngọc Tố Nữ công?

Triệu Nhã ngạc nhiên hỏi.

Bộ công pháp này chính là sách luyện võ gia truyền của người trong Bạch Ngọc thành. Ngoại trừ người của Bạch gia, hầu như có rất ít người biết đến nó. Ngay cả đại quản gia Diêu Hàn còn không biết rõ. Vậy mà Trương Huyền lại có thể nói ra dễ dàng như vậy. Điều này thật sự khó có thể tin được.

- Đã nhìn ra được chứng bệnh của nàng, tất nhiên ta cũng có thể nhìn ra loại võ mà nàng đang tu luyện rồi!

Trương Huyền nhìn xéo một góc bốn mươi lăm độ, giả vờ làm bộ mặt cao thâm nói.

- Chỉ cần tu luyện lại một quyển công pháp khác là có thể giải quyết vấn đề này sao? Vậy... ta nên tu luyện theo cuốn sách luyện võ loại nào đây?

Triệu Nhã cố nén khiếp sợ trong lòng, cất tiếng hỏi.

- Nàng nên tu luyện theo loại sách võ thuật nào có lợi cho cơ thể thuần âm của nàng, có thể giúp nàng phát huy khí thuần âm trong cơ thể mà không phải là tích lũy thêm khí âm vào cơ thể ta nữa. Vậy đi, để mai lão sư đi đến Tàng Thư Các tìm giúp nàng xem có quyển sách nào thích hợp hay không?

Trương Huyền nói.

- Cám ơn lão sư!

Triệu Nhã vội gật đầu.

Mặc dù hôm nay vẫn chưa thể giải quyết vấn đề, nhưng dù sao đi nữa nàng cũng đã biết được nguyên nhân bệnh của mình. Điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng vui vẻ và hưng phấn.

- Ừ!

Trương Huyền phất tay:

- Nàng ra ngoài đi. Kêu Trịnh Dương đến đây!

Trong lúc Trương Huyền đang chỉ dạy cho từng học sinh, lúc này ở bên ngoài lớp học, có một thanh niên cao lớn đang vội vàng đi tới.

- Lưu lão, lão nói thật sao?

Người thanh niên cao lớn kia vừa đi vừa quay về phía sau, hỏi lão già đang đi sau lưng hắn.

- Thưa thiếu gia, hoàn toàn chính xác. Tiểu thư thực sự đã nhận Trương Huyền làm lão sư rồi!

Lưu lão liên tục gật đầu.

Nếu như Trương Huyền có mặt ở đây, chắc chắn hắn sẽ nhận ra Lưu lão chính là ông lão khuyên Vương Dĩnh hủy bỏ khóa học ngày hôm qua.

Hắn gọi người thanh niên kia là thiếu gia. Như vậy chắc chắn người thanh niên đó chính là ca ca của Vương Dĩnh, học sinh của trưởng lão, thiên tài nổi tiếng ở Hồng Thiên học viện - Vương Đào!

- Trương Huyền sao? Lão sư này kiểm tra chỉ được không điểm, có tư cách gì mà dạy muội muội ta cơ chứ? Thật là đáng ghét! Hôm nay ta nhất định phải đánh cho hắn một trận, để hắn biết được hậu quả của việc lừa gạt muội muội Vương Đào ta là gì!

Vương Đào vừa đi về phía trước vừa tức giận hét lớn.

Chương 23: Có người gây sự

Thành Thiên Huyền là kinh đô của Thiên Huyền vương quốc. Vị vương gia thành chủ ở đây chính là người đứng đầu một trong số bốn đại gia tộc lớn nhất nước, do đó thực lực của hắn rất mạnh.

Bởi vì Vương Đào có một gia tộc hùng mạnh, nên ngay cả viện trưởng Hồng Thiên học viện cũng phải nể mặt hắn vài phần. Vương Dĩnh cũng giống hắn, muốn tìm lão sư dạng gì mà chẳng được, thế mà lại đi nhận một lão sư kiểm tra được không điểm làm lão sư. Thật là mất mặt!

Quá nhục nhã rồi!

Hắn là học sinh cũ của trường nên biết rất rõ chuyện về Trương Huyền. Ngay cả những chuyện người khác không biết, hắn cũng biết rất chi tiết. Lão sư này đã từng dạy sai học sinh, làm người ta bị tẩu hỏa nhập ma, cũng làm các lão sư khác trong trường bị mang tiếng theo, mất hết thể diện.

Hắn ta chính là đề tài nói chuyện phiếm của hắn với bạn bè vào những lúc rảnh rỗi. Chính vì vậy có nằm mơ hắn cũng không thể ngờ được, người bị bọn họ lấy ra làm đề tài cười nhạo, lại chính là người muội muội hắn nhận làm lão sư.

Nếu như chuyện này đến tai những người bạn học cùng lớp, chắc chắn hắn sẽ trở thành trò cười cho bọn họ mất thôi!

Vương Đào càng nghĩ càng tức giận. Hắn bước thật nhanh về phía trước. Chẳng mấy chốc hắn đã đến trước cửa lớp học. Hắn nhìn thấy một người được băng bó chặt chẽ như xác ướp đang đứng ở đó. Người đó không ai khác chính là Diêu Hàn.

- Hóa ra là Vương Đào thiếu gia!

Vì Diêu Hàn là quản gia Bạch Ngọc thành nên cũng quen biết với rất nhiều người trong các gia tộc lớn. Hơn nữa Vương Đào vốn là một thiên tài nổi tiếng, lại là con trai của Vương gia, nên hắn đã quen biết với người này từ lâu.

- Ngươi là...

Nhìn thoáng qua “xác ướp” kia, Vương Đào nhướng lông mày hỏi.

Diêu Hàn bị thương rất nặng, dáng vẻ bề ngoài của hắn bị biến dạng đến nỗi ngay cả Triệu Nhã còn không nhận ra được chứ đừng nói tới Vương Đào.

- Ta chính là Diêu Hàn - quản gia Bạch Ngọc thành đây!

Diêu Hàn nói.

- Ồ, thì ra ngươi chính là Diêu đại quản gia. Nhưng sao ngươi...

Vương Đào ngạc nhiên.

- Là do khi luyện công, ta không cẩn thận để bị thương...

Diêu Hàn xấu hổ giải thích xong liền cố gắng chuyển chủ đề:

- Không biết Vương Đào thiếu gia tới đây để làm gì?

- Thật không ngờ muội muội ta lại nhận cái tên Trương Huyền vô dụng làm lão sư, nên ta tới đây để bắt nàng về. Sau đó ra tay dạy dỗ lão sư đáng ghét, thích coi trời bằng vung kia một trận!

Vương Đào giận dữ nói.

- Ôi! Muội muội của ngài sao? Vậy chẳng phải là tiểu thư Vương Dĩnh đó sao?

Vừa rồi, khi Diêu Hàn đi vào phòng chỉ lo để ý Trương Huyền nên vẫn chưa thấy Vương Dĩnh trong phòng.

Vương Đào gật đầu.

- Ta nghe nói tiểu thư Vương Dĩnh cũng có thiên phú rất cao, hơn nữa cũng không hề thua kém công tử ngài chút nào. Vậy tại sao nàng ấy lại chọn tên Trương Huyền vô dụng kia làm lão sư chứ?

Diêu Hàn khó hiểu hỏi.

- Muội muội ta từ trước đến nay chưa từng rời nhà đi đâu xa. Nàng rất ngây thơ và dễ tin người. Trong khi đó cái tên Trương Huyền này lại rất khéo ăn nói. Không biết hắn đã nói linh tinh cái gì với nàng khiến nàng đã tin tưởng và nhận hắn làm lão sư luôn rồi!

Nhớ đến lời Lưu lão kể lại, Vương Đào lại nổi cơn thịnh nộ.

- Đúng là cái đồ khó ưa! Cái tên Trương Huyền này đúng là một gã phiền phức. Tên lão sư đáng ghét, hư hỏng!

Nhớ tới tiểu thư nhà mình cũng bị Trương Huyền lừa gạt, Diêu Hàn phẫn nộ cắn răng nói:

- Vương Đào thiếu gia, ngài nhất định phải dạy dỗ cái tên đáng ghét kia một trận!

- Ừ!

Vương Đào đáp xong liền nghi ngờ nhìn qua:

- Đúng rồi, sao ngươi đứng đây vậy Diêu quản gia?

- Không nói thì thôi, càng nói lại càng tức. Tiểu thư nhà chúng ta cũng bị cái tên Trương Huyền này lừa gạt. Không biết hắn đã nói gì với tiểu thư khiến tiểu thư đã nhận hắn làm lão sư rồi!

Diêu Hàn khẽ nói.

- Người ngươi nói là Triệu Nhã tiểu thư sao?

Vương Đào ngạc nhiên hỏi.

- Đúng rồi!
Diêu Hàn gật đầu.

- Vậy... tại sao ngươi không xông vào đó vạch trần bộ mặt giả dối của cái tên khốn kia, còn đứng chờ trước cửa làm gì?

Vương Đào thắc mắc.

- Ta cũng rất muốn bay vào đó ngay tức khắc để vạch trần hắn, nhưng không thể được. Tiểu thư đã mắng không cho ta vào trong đó rồi. Ta chỉ có thể đứng bên ngoài đây đợi thôi. Vương Đào thiếu gia, ngài đến thật đúng lúc. Ngài có thể đi vào đó dạy dỗ cái tên đáng ghét kia một trận hay không? Sau đó vạch trần bộ mặt lừa gạt xấu xa kia của hắn trước mặt mọi người, để tiểu thư nhà ta nhận ra bộ mặt thật của hắn!

Diêu Hàn nói.

- Yên tâm, ngay bây giờ ta sẽ đi vạch trần tên vô sỉ kia, phơi bày tất cả chiêu trò lừa gạt của hắn cho mọi người biết.

Vương Đào gật đầu, cắn chặt răng để kiềm nén cơn giận, đá văng cánh cửa tiến vào.

.................

Tại căn phòng nhỏ trong lớp học, Trương Huyền đã chỉ dẫn xong hết khuyết điểm và cách giải quyết cho năm học sinh.

Cách đánh thương của Trịnh Dương có một số khuyết điểm, Trương Huyền giải thích chi tiết một lần cho hắn nghe. Trịnh Dương rất vui mừng vì thực lực của hắn kì này lại tăng mạnh hơn cả lần trước rất nhiều.

Còn về Viên Đào, bởi vì hắn ta không có kỹ thuật, cũng chưa từng luyện võ nên Trương Huyền đã sửa lại một số khuyết điểm trong cuốn sách Hồng Thiên Cửu Trọng quyết tầng một đưa cho hắn ta.Mặc dù Trương Huyền không sửa lại hết tất cả khuyết điểm trong quyển sách này, nhưng so với cuốn công pháp Thiên Đạo Viên Đào đang tu luyện, nó tốt hơn rất nhiều. Hơn nữa nó cũng cao cấp hơn bản gốc của cuốn “Hồng Thiên Cửu Trọng quyết” ở thư viện trường nhiều. Viên Đào chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra sự vượt trội của quyển sách này, nên hắn vui mừng, phấn khởi đón lấy quyển sách. Hôm nay hắn hiểu được mình đã gặp được một người lão sư giỏi rồi.

- Được rồi, vấn đề trên người các ngươi, lão sư đã giải thích cặn kẽ một lần rồi. Các ngươi hãy cố gắng chăm chỉ, kiên trì luyện tập thật tốt...

Vừa trở về lớp học, Trương Huyền liền tập hợp năm học viên lại, nói sơ qua về vấn đề. Hắn đang tính giảng bài, lại nghe được một tiếng đạp cửa thật lớn.

Ầm.

Một tiếng động vang lên. Cửa phòng bị đá văng ra. Ngay sau đó một tiếng thét lớn vang lên.

- Trương Huyền, ngươi mau hủy bỏ khóa học của muội muội ta và tiểu thư Triệu Nhã nhanh lên. Nếu như ngươi không chịu hủy khóa, hôm nay ta nhất định sẽ đánh ngươi một trận.

Sau khi cửa bị phá, Vương Đào lập tức vọt vào, tức giận trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu dường như muốn giết người nhìn Trương Huyền.

- Ca ca...

Nhìn thấy bộ dạng này của ca ca mình, Vương Dĩnh giật mình, vội bước lên trước.

- Muội không cần để ý đến chuyện này!

Đẩy muội muội ra sau lưng, Vương Đào lạnh lùng, kiêu ngạo nhìn Trương Huyền nói:

- Trương Huyền, trước đây ngươi hay nói dối, lừa gạt người khác ta cũng không thèm để ý. Thế nhưng ngay cả muội muội ta, ngươi cũng muốn lừa gạt, thật sự là đáng chết mà! Ta sẽ đếm đến mười, ngươi hãy mau hủy bỏ khóa học của muội muội ta và Triệu Nhã tiểu thư, ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Bằng không cho dù ngươi có là lão sư đi nữa, cũng đừng trách sao ta không nương tay!

Ầm ầm!
Vương Đào hừ lạnh một tiếng, tiếp tục vận công, thi triển sức mạnh toàn thân, lộ ra khí tức cường đại, mạnh mẽ.

Ồ, hóa ra Vương Đào đã đạt tới võ giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh.

Trương Huyền nghĩ thầm:

“Hèn chi hắn ta được trưởng lão nhận làm học viên. Thực lực của hắn ta bây giờ mạnh hơn rất nhiều so với những lão sư thông thường khác”.

- Ta đang dạy học, mau đi ra ngoài!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Dạy học? Với cái trình độ kia của ngươi sao? Dạy cái con khỉ!

Vương Đào cười lạnh lùng:

- Ra ngoài? Ngươi bắt ta ra ngoài sao? Ngươi là cái thá gì mà ra lệnh cho ta hả? Gọi ngươi một tiếng lão sư là đã tôn trọng ngươi lắm rồi. Trình độ ngươi thế nào chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ngươi chính là lão sư thấp kém nhất. Chỉ mới là võ giả Chân Khí cảnh mà bày đặt ra lệnh cho ta sao? Dù hôm nay ta có đánh ngươi tơi tả, ngươi cũng có thể làm gì được ta nào? Cùng lắm thì ta bị trưởng lão la vài câu thôi, đúng không?

Vương Đào nói không sai. Trong trường có một số học sinh là học viên của các trưởng lão, thực lực mạnh hơn nhiều so với các lão sư bình thường, địa vị cũng cao quý hơn nhiều. Do đó nếu họ đánh nhau với lão sư, cùng lắm cũng chỉ bị la vài ba câu thôi, không bị phạt cái gì cả.

- Ca ca...

Sắc mặt Vương Dĩnh trắng bệch.

Vị lão sư trước mắt này có trình độ ra sao nàng biết rất rõ. Căn bệnh khiến tất cả thầy thuốc giỏi trong Thiên Huyền vương quốc đều không trị được, hắn lại có thể chữa trị một cách dễ dàng, hơn nữa còn chữa trị bằng cách Huyền Không châm cứu. Người như vậy sao có thể là hạng người tầm thường được?

Đang tính giữ chặt người ca ca lỗ mãng của mình lại, Vương Dĩnh chợt nghe thấy một tiếng la thật lớn. Tiếp đó nàng nhìn thấy nét mặt bực bội của Trương Huyền.

- Cút ngay!

- Dám bảo ta cút...

Vương Đào thực sự không thể ngờ được lão sư vô dụng nhất trường kia lại dám hét lớn đuổi hắn ra ngoài. Đang tính chửi lại, hắn bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của đối phương.

Nhìn thấy ánh mắt này, hắn không tự chủ được, sợ hãi lùi về sau mấy bước, hai chân run rẩy như chú thỏ trắng yếu đuối bị hổ dữ nhìn. Hắn cảm thấy rất khó chịu.

Loại khí tức mạnh mẽ và đầy áp bức này hắn chỉ từng thấy trên người sư phụ. Nhưng làm sao nó lại có thể xuất hiện trên người một lão sư tệ hại như Trương Huyền chứ? Hắn ta chỉ mới là võ giả tam trọng Chân Khí cảnh thôi mà?

Một lát sau khi tỉnh táo lại, sắc mặt Vương Đào đã đen như đít nồi, cặp mắt đỏ hoe vì tức giận.

Trong mắt hắn, mặc dù Trương Huyền là lão sư nhưng trên thực tế người này chỉ là một người vô dụng. Thế mà khi nãy hắn lại bị cái tên vô dụng đó hét lớn đuổi đi, hắn còn sợ hãi lui về phía sau nữa chứ. Nếu việc này truyền ra, về sau hắn còn mặt mũi nào gặp ai? Danh tiếng của hắn chắc chắn sẽ bị mất sạch!

- Muốn chết!

Vương Đào cảm thấy nhục nhã vô cùng. Hắn hét lớn một tiếng, bàn tay nhanh nhẹn rút ra thanh kiếm đeo bên hông.

Ầm!

Thanh kiếm sắc bén được Vương Đào điều khiển thuần thục, mạnh mẽ đâm tới chỗ Trương Huyền.

Rầm... rầm... rầm!

Người đạt tới võ giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh sẽ sở hữu sức mạnh hơn năm trăm ki-lô-gam. Tuy Vương Đào chưa tới trước mặt Trương Huyền nhưng tiếng động liên tục phát ra trên không trung khiến cho người ta có cảm giác bị áp bách vô cùng.

- Trương lão sư...

Thấy ca ca trực tiếp ra tay, còn đánh với tốc độ nhanh như vậy, gương mặt xinh đẹp của Vương Dĩnh trở nên trắng bệch.

Mặc dù lúc nãy nàng vô cùng bội phục lời chỉ dạy của Trương lão sư, nhưng dù sao đi nữa hắn cũng chỉ mới là võ giả tam trọng thôi, chắc chắn sẽ không đánh lại được ca ca của nàng.

Lần này nếu hắn không tránh được, nhất định sẽ bị thương rất nặng.

Thét một tiếng lớn, Vương Dĩnh không đành lòng nhắm mắt lại.

- Điều này... sao có thể?

Ngay lúc Vương Dĩnh nghĩ rằng người vừa giúp nàng giải quyết xong vấn đề - Trương lão sư - sẽ bị chém một kiếm và bị thương nặng, bên tai nàng chợt vang lên tiếng hô đầy kinh ngạc của đám người Triệu Nhã. Nàng nhanh chóng mở mắt nhìn qua. Khi nhìn thấy rõ cảnh vật trước mắt, nàng bất ngờ đến mức muốn rơi cả tròng mắt, đứng yên tại chỗ.

Nàng thấy ca ca dũng mãnh của mình đang bay trên không, tay cầm kiếm vẫn chỉ thẳng vào Lão sư Trương Huyền. Còn Trương lão sư chỉ dùng hai ngón tay để cản lại mũi kiếm.

Cây kiếm sắc bén như vậy, lão sư lại có thể dùng hai ngón tay kẹp lại!

Chương 24: Bị ném ra ngoài

- Điều này sao có thể...

Vương Đào cũng ngơ ngác nhìn Trương Huyền bằng ánh mắt không thể tin được.

Trước khi hắn tới đây đã đặc biệt đi nghe ngóng, hỏi thăm về thực lực hiện tại của Trương Huyền. Bây giờ người này cũng chỉ mới là võ giả tam trọng - Chân Khí cảnh mà thôi. Thực lực với hắn chênh lệch rất nhiều.

Vậy mà tại sao người này có thể dùng hai ngón tay để ngăn cản đường kiếm của hắn chứ?

Muốn làm được điều này, không chỉ cần có sức mạnh mà còn cần phải nắm bắt đúng thời điểm, sau đó điều khiển lực vừa đủ để ngăn cản, hơn nữa còn phải xác định đúng phương hướng. Nếu có chút sai lầm thì chắc chắn ngón tay hắn ta sẽ bị cắt đứt, cơ thể cũng bị thương nặng.

Việc này ngay cả lão sư của hắn, trưởng lão ở tầng Ích Huyệt cảnh cũng không thể làm được! Thế nhưng một người bị kêu là đồ rác rưởi, vô dụng lại có thể...

Không hợp lý chút nào!

- Chỉ là trùng hợp. Đúng, nhất định là do trùng hợp mà thôi!

Suy nghĩ như vậy, vẻ mặt Vương Đào lại biến đổi dữ tợn, hai tay dùng sức, hắn rống to:

- Bỏ tay ra cho ta!

Hắn muốn rút kiếm ra khỏi tay đối phương.

Thế nhưng cố gắng dùng sức rút hai lần, đến khi trên đầu lộ rõ gân xanh, cả người vô lực muốn nôn máu, hắn mới bất ngờ phát hiện ra, cây kiếm bị kẹp trong tay Trương Huyền giống như bị cắm rễ ở đó. Dù hắn có dùng sức mạnh lớn đến đâu đi nữa cũng không thể lay động được thanh kiếm trong tay Trương Huyền.

“Chẳng lẽ... thực lực của hắn ta còn cao hơn Chân Khí cảnh sao?”

Một ý nghĩ kỳ lạ chợt hiện lên trong đầu hắn.

Sao có thể chứ!

Lần trước lúc kiểm gia giữa các lão sư, người này cũng chỉ mới là võ giả Chân Khí cảnh mà thôi. Việc này ai cũng biết cả. Chẳng lẽ chỉ sau một thời gian ngắn, hắn ta đã có thể thăng cấp sao? Nhưng dù hắn ta có thể đột phá được trong thời gian ngắn như vậy, cùng lắm thực lực cũng chỉ ngang bằng với mình, đạt tới võ giả Cốt Bì cảnh thôi. Mà nếu như vậy, hắn ta làm sao có thể dùng hai ngón tay để kẹp lấy mũi kiếm, làm mình phải bó tay như lúc này?

- Ra ngoài!

Đang nghi ngờ thì bỗng nhiên bên tai Vương Đào vang lên lời nói lạnh nhạt của Trương Huyền. Cùng lúc đó một sức mạnh cực lớn từ đối phương truyền qua kiếm dội ngược lại lên người hắn.

Phù phù!

Một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, đẩy Vương Đào bay ra cửa. Còn chưa kịp phản ứng, cả người hắn đã bị sức mạnh đáng sợ kia đẩy bay ra ngoài.

Ầm ầm!

Đầu hắn đập mạnh vào cửa làm cửa bật mở. Theo sau đó cả cơ thể hắn cũng bị bay ra ngoài rơi mạnh xuống đất.

- Được rồi, chúng ta học tiếp nào!

Sau khi ném Vương Đào ra ngoài, Trương Huyền nhìn về phía năm học viên còn đang ngây người thản nhiên nói.

- ...

Năm người Vương Dĩnh, Triệu Nhã, Lưu Dương, Trịnh Dương và Viên Đào thất thần nhìn nhau. Lúc này bọn họ cảm thấy đầu óc trống rỗng, khiếp sợ đến độ không nói nên lời.

Vương Đào chính là một cường giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh. Khi nãy bị Trương Huyền dùng hai ngón tay cản kiếm đã không nói. Vậy mà bây giờ hắn còn bị đối phương ném ra ngoài một cách dễ dàng như vậy...

Lão sư của bọn họ không phải là người có thực lực kém cỏi nhất trường sao?

Nhưng nếu như vậy sao hắn có thể...

- Lão sư Trương Huyền, lão sư ấy giấu giếm thực lực thực sự của mình sao?

Triệu Nhã đột nhiên hiểu ra, sắc mặt đỏ hồng lên vì vui mừng.

Đúng vậy, giải thích hợp lý nhất lúc này chính là Lão sư Trương Huyền đã che giấu thực lực thật của mình.

Chứ nếu không tại sao không có ai có thể nhìn ra khuyết điểm trên người bọn họ, vậy mà người này lại có thể dễ dàng nhìn ra. Còn có thể chỉ bọn họ cách giải quyết. Còn giúp họ tăng sức lực chiến đấu mạnh hơn gấp đôi?

Nàng hiểu được điều đó, những người khác cũng vậy. Bọn họ đều không phải là kẻ ngu. Chính vì vậy ai nấy cũng đều hưng phấn nắm chặt tay.

Lúc đăng kí đi học ở học viện, có ai không muốn tìm được một lão sư giỏi cơ chứ?

Trước đây, bọn họ luôn chán nản, tự trách vì đã lỡ nhận lão sư yếu kém nhất học viện làm lão sư. Thậm chí bọn họ còn nghĩ rằng, với trình độ của Trương Huyền, cuộc sống sau này của bọn họ sẽ rất u tối và khó khăn. Nhưng hóa ra bọn họ đã nhầm to. Hiện tại bọn họ hiểu ra được một điều, bọn họ không bất hạnh, trái lại còn rất may mắn khi được Trương Huyền nhận làm học viên.

Thật không ngờ lão sư có danh tiếng tệ hại nhất trường, lại chính là... một người vô cùng tài giỏi.

- Ừ!

Nghĩ đến điều này, Lưu Dương kích động không nói nên lời. Hắn liên tục gật đầu. Mấy nghi ngờ mới nãy cũng mất sạch. Ý nghĩ muốn hủy khóa học đã bị hắn gạt bỏ từ lâu. Hắn vui sướng, phấn khởi nhìn chằm chằm Trương Huyền, như sợ nghe sót một chữ nào đó của vị lão sư tài giỏi kia.

Hừ, lão sư Lục Tầm, lão sư Vương Siêu gì đó... tất cả đều bị hắn quên lãng trong nháy mắt.

Đừng nói bọn họ, dù đó là trưởng lão đi nữa cũng chưa chắc có thực lực cao bằng Lão sư Trương Huyền....

- Thiếu gia cứ nóng giận xông vào như vậy, liệu có xảy ra chuyện gì không?

Bên ngoài lớp học, Lưu lão đứng nhìn Vương Đào đang nổi giận đùng đùng xông thẳng vào lớp học trong lòng đầy lo lắng.

- Ngươi đừng lo, Vương Đào thiếu gia chính là võ giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh. Còn cái tên Trương Huyền kia chỉ mới là võ giả Chân Khí cảnh mà thôi. Nên thiếu gia nhà ngươi dư sức dạy dỗ cái tên đáng ghét kia một bài học, sau đó nhanh chóng dẫn tiểu thư Vương Dĩnh ra thôi!

Diêu Hàn vừa gật gù khoái trá vừa mỉm cười nói.

Trong lúc Diêu Hàn đang tưởng tượng ra cảnh tượng Trương Huyền bị đánh tơi tả, răng rơi đầy đất vô cùng thê thảm, đồng thời lỗ tai hưans cũng nghe được tiếng gào thét đầy phẫn nộ của Vương Đào.

- Ồ, đã bắt đầu rồi đó!

Ánh mắt Diêu Hàn sáng lên. Hắn nhếch môi cười vui sướng.

Nếu như Trương Huyền vẫn sống an phận là một lão sư đứng chót trường, hắn đã không thèm để ý đến người này làm gì. Nhưng đằng này người này lại dám can đảm sàm sỡ tiểu thư nhà hắn?

Nếu như người này không dụ dỗ, hay làm gì đó với tiểu thư, tại sao tiểu thư lại có thể cam tâm tình nguyện làm học sinh của người này được chứ?

Hắn rất muốn tự mình đánh cái tên Trương Huyền thối tha kia một trận. Nhưng nếu làm vậy khẳng định tiểu thư sẽ không vui, hơn nữa còn có thể gây hiềm khích với Hồng Thiên học viện. Bởi vì dù sao đi nữa, Trương Huyền cũng vẫn là lão sư ở học viện. Do đó cách tốt nhất là để Vương Đào tự ra tay.

Hồng Thiên học viện nằm ở thành Thiên Huyền. Ở đây vương gia là lớn nhất. Dù Vương Đào có đánh lão sư đi nữa, chắc chắn việc này cũng được xử lý rất dễ dàng. Vả lại Vương Đào còn là học sinh cũ của học viện, có địa vị cao quý. Để Vương Đào ra tay lại càng thỏa đáng hơn, cũng thích hợp hơn hắn rất nhiều.

- Ha ha, ta sẽ quan sát thật cẩn thận. Ta muốn xem cái tên lão sư rác rưởi kia bị mất mặt thế nào?

Càng nghĩ càng vui vẻ, Diêu Hàn nhẹ nhàng đi đến trước cửa. Trong lúc hắn đang tính đẩy cửa ra một chút để nhìn trộm, chợt nghe thấy có tiếng “Ầm ầm!” thật lớn. Cửa lớn đang đóng chặt cũng bất ngờ mở ra.

Rầm!

Diêu Hàn vẫn chưa kịp phản ứng, bị cửa sắt đập thật mạnh vào mặt. Ngay lúc hắn đang hoa mắt, chóng mặt, xây xẩm mặt mày, lại tiếp tục bị cái đầu của ai đó đụng vào người.

Rắc, rắc!

Cái đầu kia đụng mạnh vào khuôn mặt đang bị thương của Diêu Hàn. Lưu lão chỉ kịp nghe thấy một tiếng “rắc” giòn giã vang lên. Đó là tiếng xương bị gãy. Theo sau đó, hai cái răng cuối cùng còn sót lại của Diêu Hàn trong cái đêm hắn bị đánh tối qua cũng đã tiếp tục “hi sinh anh dũng”.

- Phụt!

Đau đớn dữ dội khiến Diêu Hàn co quắp thân mình, phun ra một ngụm máu tươi.

Cái này cũng không phải bởi vì hắn yếu đuối. Mà do... vết thương ngày hôm qua vẫn chưa kịp lành. Tối qua hắn bị đánh sưng cả mặt. Bây giờ vừa mới bị cửa đập vào mặt, xong lại tiếp tục bị người khác đụng đầu vào người. Hắn không chết tại chỗ cũng là may mắn lắm rồi.

- Thiếu gia...

Bấy giờ Lưu lão mới phát hiện ra người vừa bị ném văng ra ngoài chính là thiếu gia nhà mình. Hắn sợ hãi xông đến đỡ Vương Đào dậy.

- Đáng ghét, tên đáng ghét!Mặc dù Vương Đào bị đánh bay vào cửa sắt, nhưng may nhờ có Diêu Hàn làm đệm thịt đỡ bên dưới khiến hắn không phải chịu chút vết thương nào. Vừa được Lưu lão đỡ đứng lên, hắn lại nhớ đến cảnh tượng vừa rồi đánh nhau cùng với Trương Huyền. Lão sư vô dụng kia có thể dễ dàng ngăn cản mũi kiếm của hắn, lại nhẹ nhàng ném hắn ra ngoài cửa. Thật mất mặt! Tuy mới nãy hắn đã quát rất lớn, nhưng hiện tại vẫn cảm thấy rất sợ hãi nên không dám tùy ý tiến vào trong lớp học nữa.

- Vương Đào thiếu gia, ngài... sao ngài...

Bấy giờ người vừa bị đụng đến nỗi hoa mắt chóng mặt - Diêu Hàn - sau khi tỉnh táo đã nhận ra, người đụng hắn bị thương lúc nãy lại chính là Vương Đào. Hắn không thể tin được cố gắng đứng dậy lắp bắp hỏi.

Không phải ngài đi vào đánh người sao? Sao mới vào có một lát đã bay ra ngoài rồi?

- Ta... ta đang luyện một loại võ công mới.

Vương Đào không dám nói thật rằng hắn đã bị cái “tên vô dụng” kia ném ra, đành phải bịa chuyện nói dối.

- Võ công mới?

Diêu Hàn bị đụng trúng. Hiện tại hắn cảm thấy rất chóng mặt, không nhìn rõ được thứ gì cả. Hắn vội vàng hỏi:

- Thế ngài đã vạch trần bộ mặt giả dối của cái tên đáng ghét kia chưa? Tiểu thư nhà chúng ta đã nói sao...

- Khụ, khụ.

Ho khan hai tiếng, Vương Đào xấu hổ đáp:

- Ta... còn chưa kịp ra tay thì đã bị muội muội Vương Dĩnh ngăn cản rồi. Nên ta nghĩ... bây giờ có lẽ vẫn chưa phải lúc. Chúng ta nên chờ... ở nơi khác, dịp khác đi!

Mới nãy Vương Đào hắn còn rất hung hăng bảo phải “xử” Trương Huyền một trận, khiến cho hắn ta đẹp mặt. Nào ngờ vừa vào đó chưa được bao lâu đã bị người ta ném bay ra ngoài. Việc mất mặt như thế này, có đánh chết hắn cũng sẽ không nói cho ai nghe.

- Chờ?

Diêu Hàn gãi đầu, lòng tràn đầy nghi ngờ. Nhưng hắn cũng không dám mở miệng hỏi thêm điều gì, đành lảng sang chuyện khác:

- Vương Đào thiếu gia, ngài là học sinh trong Hồng Thiên học viện. Ta có chuyện muốn hỏi ngài được không?

- Cứ nói!

Thấy Diêu Hàn không hỏi tới chuyện xảy ra trong lớp học lúc nãy nữa, Vương Đào nhẹ nhàng thở ra một hơi, vội nói.

- Trong trường có nữ lão sư nào trong họ tên có chữ “Bích” hay không?

Nhớ tới cái tên thối tha đã đánh hắn tối qua, Diêu Hàn cố kiềm chế cơn giận dữ.

- Bích? Trong trường có một nữ lão sư rất nổi tiếng. Nàng ấy được mệnh danh là “nữ thần” của Hồng Thiên học viện, Thẩm Bích Như! Nghe nói lão sư Trương Huyền này cũng từng là một trong những người theo đuổi nàng ấy. Đúng thật là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga...

Vương Đào nói được một nửa lại chợt ngừng lại.

Lúc trước mình cùng mọi người thường hay cười nhạo Trương Huyền là cóc ghẻ. Bởi vì hắn ta chỉ là người vô dụng mà lại muốn theo đuổi nữ thần Thẩm Bích Như của Hồng Thiên học viện. Nhưng hiện tại cách gọi này có chút không ổn rồi. Bởi vì mình mới vừa tận mắt chứng kiến thực lực của đối phương. Ngay cả thiên tài như mình còn đánh không lại, mình làm sao có thể nói hắn ta là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga được đây?

- Thẩm Bích Như? Trương Huyền cũng muốn theo đuổi nàng ấy sao?

Ánh mắt Diêu Hàn sáng lên. Hắn lập tức hiểu rõ, cái người được nhắc đến trong miệng tên khốn khiếp đã đánh mình hôm qua chính là vị nữ thần Thẩm Bích Như này. Hắn vội hỏi thêm:

- Thế ngoại trừ cái tên Trương Huyền kia, còn có ai khác theo đuổi nàng ấy nữa không?

- Thẩm lão sư xinh đẹp như vậy, người theo đuổi nàng ấy rất nhiều. Ta không thể kể hết được đâu. Có điều trong số đó có một người cũng rất nổi tiếng. Đó là cháu trai của Thượng thần trưởng lão - lão sư Thượng Bân!

Vương Đào suy nghĩ một lát lại nghi ngờ nhìn qua Diêu Hàn hỏi:

- Diêu quản gia, ngươi hỏi mấy cái này để làm gì?

- À, ta chỉ thuận miệng hỏi chơi thôi, hỏi chơi thôi mà!

Diêu Hàn không nói thêm gì nữa, ánh mắt hắn chợt lóe sáng.

- Lúc về nên đi hỏi thăm thử xem, rốt cuộc người tên Thượng Bân này hôm qua có xảy ra tranh chấp gì với Trương Huyền hay không? Nếu thật sự là cái tên Thượng Bân này làm, dù cho hắn ta có là con trai trưởng lão đi nữa, ta cũng sẽ đánh hắn một trận cho hả giận...

Là quản gia của Bạch Ngọc thành, địa vị của hắn chỉ dưới một người nhưng trên vạn người. Có bao giờ hắn bị thiệt thòi lớn như vậy đâu!

Không báo thù được, ông sẽ khó bỏ được mối hận trong lòng. Vì vậy hôm nay ông xin thề, không báo được thù, thề không làm người!

...

Bên này, Diêu Hàn đang nghĩ cách xem nên làm sao để thăm dò được tin tức thì ở bên kia, người trong cuộc - Thượng Bân vừa cho học sinh tan học. Khi Thượng Bân đi ra khỏi lớp liền nhìn thấy một thanh niên đang đứng ở đó.

Đó là lão sư Tào Hùng!

Chương 25: Bị làm phiền

- Thượng Bân thiếu gia!

Tào Hùng cung kính gọi.

- Ồ! Hóa ra là Tào lão sư à? Lão sư tìm ta có việc gì không?

Thượng Bân nghi ngờ nhìn Tào Hùng.

Tuy hai người họ đều là lão sư chung trường nhưng bình thường rất ít khi nói chuyện với nhau, hơn nữa họ cũng không thân nhau lắm.

- À, là như vậy. Thực ra ta có chuyện muốn nhờ Thượng Bân thiếu gia giúp đỡ!

Tào Hùng ngập ngừng nói.

- Chỉ cần là việc ta có thể làm, ta sẽ cố gắng hết sức để giúp!

Thượng Bân nói.

Là cháu trai ruột của Thượng Thần trưởng lão, mỗi ngày hắn đều gặp rất nhiều lão sư đến nhờ hắn giúp đỡ việc này việc nọ, lâu dần cũng trở thành thói quen luôn.

- Ừm, hôm qua... khó khăn lắm ta mới nhận được một học sinh giỏi. Ai ngờ đâu lát sau học viên đó lại bị người khác lừa đi mất rồi. Thượng Thần trưởng lão không phải là người quản lý phòng giáo dục sao? Ta muốn nhờ Thượng Bân thiếu gia... liệu thiếu gia có thể giúp ta nhận lại học sinh này hay không?

Tào Hùng nói.

Lưu Dương chính là học sinh giỏi nhất hắn đã tốn rất nhiều công sức để thu nhận. Thật không ngờ chỉ vì một lần cá cược thua Trương Huyền, lại để mất đi học viên thiên tài này. Vì vậy sau đó khi trở về hắn càng nghĩ đến lại càng thấy tức. Đến hôm nay hắn hết nhịn nổi nữa, nên liền tới tìm Thượng Bân nhờ hắn ta giúp đỡ.

Gia gia của Thượng Bân chính là Thượng Thần trưởng lão, cũng là người quản lý phòng giáo dục. Do đó với hắn, việc đổi lão sư khác cho học sinh chỉ là chuyện nhỏ.

- Đổi lão sư?

Thượng Bân nhướng mày:

- Nếu học viên kia tự nguyện chọn học ở lớp của lão sư kia, vậy việc này hơi khó thực hiện đó. Nếu như vì chuyện này làm học viên đó bất mãn, kiện lên nghiệp đoàn giáo sư, vương đình, chúng ta coi như...

- Hắn ta không tự nguyện đâu! Cái này ta xin đảm bảo!

Tào Hùng vội nói.

- Dù học sinh kia có tự nguyện hay không, việc này cũng khá khó khăn. Ngươi cũng biết quy định của Hồng Thiên học viện rồi đấy. Nếu lão sư kia không chịu trả học sinh lại...

Thượng Bân phất tay áo, bất chợt lên tiếng hỏi:

- A? Ngươi vừa mới nói học sinh của ngươi bị lừa gạt à? Không biết là vị lão sư nào trong trường mình... đã lừa gạt học sinh của ngươi vậy?

- Chính là cái tên lão sư vô dụng ở trường chúng ta - Trương Huyền đó...

Nhắc đến cái tên Trương Huyền, vẻ mặt Tào Hùng lại chuyển sang oán hận. Hắn cắn chặt răng để kìm nén cơn giận.

- Trương Huyền? Học sinh của ngươi là bị tên đó lừa sao?

Nghe được cái tên này, Thượng Bân liền tức giận.

Nếu không phải tại người này phá đám, hôm qua hắn đã có thể đi ăn tối với nữ thần rồi. Hừ, một võ giả tam trọng, một lão sư kiểm tra được không điểm vậy mà dám không nể mặt hắn, đúng là muốn chết mà.

Hôm qua không có nữ thần ở đó, hắn đã sớm đánh chết cái tên ngông cuồng, không biết trời cao đất dày kia một trận rồi.

- Đúng rồi! Chuyện là như vậy đấy. Ngươi cũng hiểu mà. Người bình thường nhất định không ai muốn học với cái tên Trương Huyền thối tha đó đâu. Nên làm phiền Thượng Bân thiếu gia có thể giúp ta nói vài câu với Thượng Thần trưởng lão, giúp ta lấy lại học sinh...

Tào Hùng cẩn thận đáp, hắn sợ Thượng Bân không đồng ý.

- Không cần làm phiền trưởng lão. Bây giờ ta sẽ giúp ngươi giải quyết chuyện này!

Thượng Bân giơ tay chặn lại.

- Giúp ta giải quyết?

- Nếu là giáo viên khác, ta còn cần gia gia ta giúp đỡ một chút. Nhưng nếu đối phương là cái tên vô dụng Trương Huyền kia, cần gì rắc rối như vậy? Để ta đi qua đó trực tiếp đòi người luôn là được rồi. Nếu hắn vẫn không chịu trả học sinh, ta sẽ đánh cho hắn tàn phế luôn!

Thượng Bân phất tay, vẻ mặt hào phóng nói.

Đánh với các lão sư khác, hắn thật sự không dám chắc. Nhưng đánh với cái tên Trương Huyền vô dụng, kiểm tra được không điểm kia thì thật sự quá dễ dàng rồi.

Không chỉ vì vấn đề chênh lệch thực lực, chủ yếu là vì trong trường này sẽ không có ai muốn ra mặt bênh vực cho Trương Huyền đâu.

Một điểm quan trọng nữa, chính là hắn không thể đánh Trương Huyền khi chưa có lý do thỏa đáng. Bởi vì nếu để Thẩm Bích Như biết chuyện này, chắc chắn sẽ có ấn tượng xấu về hắn.Lần này thì hay rồi. Trương Huyền lừa gạt học sinh của người ta, người trong cuộc lại đến tìm hắn nhờ giúp đỡ. Đây đúng là một lý do quá hợp lý rồi còn gì.

- Việc này...

Không nghĩ tới Thượng Bân lại có thể đồng ý nhanh như vậy, Tào Hùng kinh ngạc vô cùng.

- Không cần nhờ đến trưởng lão. Được rồi, bây giờ đi theo ta đi. Nếu như ngươi sợ, ta sẽ đánh thay ngươi!

Khóe miệng Thượng Bân hơi nhướng lên, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.

- Vậy xin cám ơn Thượng Bân thiếu gia!

Tào Hùng vui vẻ. Ánh mắt hắn sáng lên vì vui mừng, vội vàng gật đầu cảm ơn Thượng Bân. Sau đó hai người cùng đi về hướng lớp học của Trương Huyền.

Không bao lâu sau, hai người đã đi tới trước cửa lớp học của Trương Huyền. Họ nhìn thấy một người quấn băng như xác ướp và con trai của Vương gia đang đứng ở đó.

- Vương Đào, tại sao ngươi không lo chuyên tâm tu luyện ở chỗ gia gia ta, lại chạy tới đây làm gì?

Thượng Bân nhướng mày nói.

Mặc dù hắn là cháu trai của Thượng Thần trưởng lão, nhưng nếu so sánh về thân phận, Vương Đào và hắn vẫn không phải người cùng đẳng cấp với nhau. Vì vậy cả hai vẫn không mấy thân thiết.

- Lão sư Thượng Bân!

Vương Đào khẽ khom người thi lễ:

- Muội muội ta bị cái tên Trương Huyền kia lừa gạt, bây giờ đang học trong lớp đó. Ta đến đây để dẫn muội muội về...

- Thượng Bân?

Vốn Diêu Hàn đang suy nghĩ xem nên gặp ai để hỏi thăm tin tức, bên tai chợt vang lên hai tiếng: “Thượng Bân”. Chính vì vậy hắn vội vàng ngẩng đầu lên để xem thử xem hắn rốt cuộc là ai.

- Người ngươi nói là Vương Dĩnh tiểu thư sao? Ngay cả muội muội ấy cũng bị lừa à?

Sắc mặt Thượng Bân tối sầm, ánh mắt hắn lạnh lùng:

- Cái tên Trương Huyền này thật sự là to gan tày trời! Ngay cả Vương tiểu thư cũng dám lừa gạt. Hắn thật sự là muốn chết mà! Xem ra nếu không dạy dỗ hắn một trận, ta làm sao ăn nói với mọi người đây!

- Đúng đó...

Vương Đào gật đầu.

- Nếu Vương Dĩnh tiểu thư cũng bị lừa gạt làm học sinh của hắn, tại sao ngươi không chạy vào đó cản lại chứ, đứng đây chờ có ít lợi gì?Hừ lạnh một tiếng, Thượng Bân nghi ngờ nhìn qua.

- Cái này...

Vương Đào không dám nói ra việc mình bị đánh. Hắn gãi đầu đầy khó xử, đang không biết phải trả lời như thế nào, Diêu Hàn đang đứng bên cạnh đã lên tiếng:

- Không phải trong trường có quy định, chưa tan học thì không được phép đi vào lớp học sao? Chính vì vậy chúng ta chỉ có thể chờ ở bên ngoài trước thôi!

- Vị này là...

Lúc này Thượng Bân mới chú ý đến xác ướp đang nói chuyện với hắn - Diêu Hàn.

- Đây là đại quản gia của Triệu thành chủ ở Bạch Ngọc thành - Diêu Hàn.

Vương Đào vội vàng giới thiệu.

- Thì ra là Diêu quản gia, ngưỡng mộ đã lâu!

Thượng Bân liền vội gật đầu nói tiếp:

- Trong học viện quả thật là có quy định này. Chưa tan học thì không được phép tùy tiện tiến vào lớp học. Nhưng mọi người đừng lo. Chỉ việc đi theo sau ta vào đó là được. Hôm nay ta nhất định sẽ tự tay dạy dỗ cái tên đáng ghét, chuyên lừa gạt học sinh kia một trận. Đúng là cái thứ người mất đạo đức, mất tư cách giáo viên.

- Được!

Nghe Thượng Bân nói muốn tự mình ra tay, ánh mắt Vương Đào sáng lên. Hắn nhanh nhẹn đi theo Thượng Bân. Diêu Hàn nhìn hai người, do dự một chút cũng đi vào theo.

...

Trong phòng.

- Mặc dù Hồng Thiên Cửu Trọng quyết là công pháp phổ biến nhất ở Hồng Thiên học viện, thế nhưng bên trong nó cũng có không ít khuyết điểm. Ví dụ như...

Năm học sinh tập trung nghe Trương Huyền giảng bài.

Chỉ mới nghe một lát, bọn họ đã bị thuyết phục hết, giống như vừa được Trương Huyền dụ dỗ cho ăn nhân sâm quý báu. Họ say mê, chăm chú nghe từng chữ Trương Huyền giảng giải.

Mấy học sinh ở đây, ngoại trừ Viên Đào ra, những người khác đều có gia thế không tầm thường. Chính vì vậy trước khi đến học viện, họ đã được học qua không ít các lão sư khác giảng bài. Trong số các lão sư chỉ dạy cho họ, có cả các võ giả cường giả ngũ trọng, lục trọng,... Thế nhưng từ nhỏ đến lớn, bọn họ chưa từng được nghe qua bài giảng nào hay như bài giảng này.

Nó khiến cho bọn họ cảm giác như vừa được giác ngộ (1). Trước đó khi chưa hiểu, còn rất mơ hồ. Nhưng một khi đã hiểu được rồi, đầu óc như được khai sáng, chân khí trong cơ thể cũng theo như lời lão sư Trương Huyền giảng giải, trở nên dao động, giống như sắp đột phá vậy.

Bài giảng thật hay!

Nghe được lời giảng từ Trương Huyền, bọn họ mới nhận ra, ngay cả những lão sư được mệnh danh là giỏi kia cũng còn kém xa hắn rất nhiều.

Nhất là Triệu Nhã, thân là con gái thành chủ, nàng thường xuyên được phụ thân dạy và giải thích cho nghe rất nhiều về những võ công trong sách. Trước đây nàng vẫn luôn tin rằng phụ thân nàng là người giảng bài hay nhất ở Thiên Huyền vương quốc, bởi vì thực lực của phụ thân rất mạnh.

Thế nhưng giờ phút này, khi so sánh với Trương Huyền, nàng chợt nhận ra bọn họ chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Thật buồn cười, hai người bọn họ hoàn toàn không thể so sánh với nhau. Bởi vì không có ai có thể giảng hay như lão sư Trương Huyền cả.

Trương lão sư giảng bài rất chi tiết, nói đúng trọng tâm từng bài. Cho dù đó là công pháp cao siêu đến cỡ nào đi nữa, hắn đều có thể dễ dàng nói ra ưu điểm và khuyết điểm của nó. Lời giảng của hắn khiến cho bọn họ cảm phục, kích động rất lâu mới có thể bình tâm lại được.

Lời giảng của Trương lão sư rất cao thâm. Hắn giảng một câu, bọn họ phải suy nghĩ rất lâu mới có thể hiểu rõ. Rồi trong khi bọn họ đang vô cùng vui mừng, lại phát hiện ra, lão sư ấy đã giảng qua câu khác từ lâu rồi. Điều này làm bọn họ tiếc nuối vô cùng.

- Trương lão sư thực sự quá tài giỏi. Hắn đúng là người có kiến thức uyên thâm (2) mà!

Bấy giờ tất cả học sinh đều hiểu rõ, người thiếu niên đang đứng trước mặt họ lúc này, tuy tuổi tác không lớn hơn họ bao nhiêu, thế nhưng lão sư lại có một vốn kiến thức vô cùng phong phú và rộng lớn, hơn nữa còn có võ công rất cao cường!

- Vậy mà trước đó ta còn cho rằng Trương lão sư thắng cược là do may mắn mà thôi. Giờ mới thấy bản thân mình thật đáng buồn cười. Với vốn kiến thức đa dạng như vậy, lão sư ấy dư sức có thể thắng cược! Để ta có thể tăng thực lực lên gấp đôi, lão sư hoàn toàn có thể đưa ra hơn trăm cách làm khác nhau...

Trước đó, người luôn khinh bỉ Trương Huyền - Lưu Dương, lúc này đang không ngừng run rẩy vì kính sợ:

- Nếu so sánh lão sư Tào Hùng với lão sư Trương Huyền... Mà thôi, tốt nhất là đừng nên so sánh làm gì. Bởi vì chênh lệch thực lực giữa hai người quá lớn rồi. Họ hoàn toàn không thuộc cùng một đẳng cấp. Trương lão sư quá giỏi. Lão sư Tào Hùng không thể nào so sánh được với hắn. Thật may mắn hai người bọn họ đã cá cược với nhau. Chứ nếu không ta làm sao có thể gặp được một lão sư xuất sắc như thế này...

Lúc này, năm học sinh đều đang vô cùng kích động, vui mừng. Bọn họ chăm chú nghe giảng từng chữ vì sợ bỏ sót nội dung quan trọng nào. Trong khi sáu thầy trò đang hòa thuận vui vẻ với nhau thì “kẹt kẹt” hai tiếng, cửa phòng bị đẩy ra. Có vài người bước vào lớp.

(1) Giác ngộ: Thấu hiểu, lý giải được những kiến thức, vấn đề cao thâm.

(2) Uyên thâm: Có vốn kiến thức sâu rộng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau