THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: A Vân tự tin (2)

Xem ra hắn hoài nghi đối phương, đối phương đã sớm biết, chỉ là không thèm để ý mà thôi.

Hiểu rõ điểm ấy, trong lòng hắn không khỏi tôn kính.

Nhìn thấu mà không vạch trần, còn giúp mình đột phá, đây mới thực sự là phong độ của danh sư, phong độ của cao nhân...

Nhìn thấy vấn đề của bằng hữu được ung dung giải quyết, Lưu Lăng, Trịnh Phi có ngốc cũng biết người trước mắt này, mặc dù coi như tuổi trẻ, thế nhưng trên thực tế thật sự là danh sư.

Không phải là danh sư thì làm sao có khả năng có lý giải sâu như thế đối với tu luyện. Chỉ một lát đã nhìn ra được vấn đề mà bọn họ không giải quyết được, giúp Trang Hiền đột phá? Cho dù việc đột phá này... Xem ra có chút không chính thống...

Chỉ là, mặc kệ chính thống hay không chính thống, đột phá đã thành công cũng đã nói rõ bản lĩnh của người trước mắt này đã vượt xa bọn họ.

Trong lòng không có tâm ý xem thường nữa, hai người liếc nhau một cái, Trịnh Phi đứng dậy:

- Dương sư, ta cũng có một vấn đề liên quan tới tu luyện, nghi hoặc rất lâu...

...

Bên ngoài phủ đệ.

- Các ngươi nói ba vị danh sư đều đến bái phỏng vị Dương sư này, chẳng lẽ hắn thật sự giống như trong truyền thuyết, cấp bậc đạt đến nhị tinh?

Nhìn thấy Trầm Truy bệ hạ và tam sư đi vào đình viện, mọi người đứng yên bên ngoài không nhịn được hỏi nhau.

Rốt cuộc vị Dương sư này có trình độ thế nào không ai biết, nhưng có thể làm cho ba vị danh sư nhất tinh bái phỏng, e rằng cũng không đơn giản, kém nhất cũng phải đạt đến cấp bậc nhị tinh.

- Chuyện này ta cũng không biết, mấy ngày trước đây, ta đã bái phỏng Lăng Thiên Vũ, hắn sùng bái có thừa đối với Dương sư. Trước đó thê tử hắn bị bệnh, chúng ta cũng đã gặp, hiện tại không ngờ lại hoàn hảo như lúc ban đầu.

- Ta cũng đã bái phỏng Đỗ Mạc Hiên, không chỉ chữa khỏi bệnh nhiều năm trước mà tu vi cũng như trong truyền thuyết, đạt đến Thông Huyền cảnh!

- Vị Dương sư này, thủ đoạn thực sự là cao thâm khó dò, khiến cho người ta khâm phục...

...

Mấy người lặng lẽ nghị luận, đồng thời không khỏi cảm khái.

- Kỳ thực, mọi người cũng cảm thấy nghi hoặc, hỏi bọn họ một chút chẳng phải sẽ biết hay sao.

Đột nhiên, có người chỉ về phía trước.

Theo phương hướng ngón tay chỉ nhìn lại thì đã nhìn thấy hộ vệ của ba vị danh sư, yên tĩnh đứng ở cách đó không xa. Lấy A Vân làm đầu lĩnh, đang cầm trường kiếm trong tay, tỏa ra khí tức làm cho người ta sợ hãi.

Danh sư và Trầm Truy bệ hạ tiến vào đình viện, bọn họ dùng tư cách hộ vệ, không tư cách vào đi, chỉ có thể thủ hộ ở bên ngoài.

- Không sai, bọn họ là hộ vệ của tam sư, có lẽ hiểu rõ nhất...
Mọi người đồng thời gật đầu.

Nếu nói ai hiểu rõ về vị Dương Huyền này nhất, nhất định là ba vị danh sư, người nào biết được nhiều nhất tiếp đó, tất nhiên là những hộ vệ này.

Chỉ cần hỏi bọn họ, nhất định có thể từ bên trong miệng bọn họ mà biết được một ít tin tức hữu dụng.

- Vân huynh...

Một người trung niên đi lên phía trước, ôm quyền.

Hiển nhiên, hắn quen biết A Vân.

Làm danh sư nhất tinh đỉnh tiêm, Lưu Lăng cũng rất nổi danh ở trong Vương quốc, làm hộ vệ của hắn, cũng rất phong quang, có không ít người nịnh bợ.

- Hóa ra là Liêu huynh.

A Vân đã nhận ra được, một người độc hành của Thiên Huyền Vương quốc, tên là Liêu Vĩnh Tiến, năm năm trước đã từng bái phỏng qua Lưu sư, thỉnh giáo vấn đề tu luyện.

- Gọi tên ta là được rồi, hai chữ Liêu huynh thực sự không dám nhận!

Thấy đối phương đã nhận ra mình, Liêu Vĩnh Tiến rất là cao hứng, hàn huyên hai câu, hắn mới hỏi nghi ngờ trong lòng mình:

- Mấy người Lưu sư chuyên môn bái phỏng... Lẽ nào đã biết thân phận thực sự của Dương sư?

- Bái phỏng?

A Vân cười nhạo, nói một tiếng: - Nói là bái phỏng, còn không bằng nói là vạch trần bộ mặt thật.

- Lời này của Vân huynh ý gì?

Liêu Vĩnh Tiến sững sờ, không nhịn được nói.

- Rất đơn giản, mấy người Lưu sư cũng không cảm thấy vị Dương Huyền này là danh sư, ngược lại rất có thể còn là tên lừa đảo giả mạo. Vì vậy mới chuyên môn tới xem một chút, định vạch trần tên này trước mặt mọi người.

Làm hộ vệ của Lưu Lăng, mấy ngày nay vẫn đi theo bên người. Cho nên ba sư đối thoại những gì hắn cũng nghe được không ít.

Tuy rằng mấy người Lưu sư khiếp sợ chuyện thê tử Lăng Thiên Vũ, Đỗ Mạc Hiên, thế nhưng trên thực tế lại có khuynh hướng cho rằng vị Dương Huyền này là giả, cố làm ra vẻ bí ẩn mà thôi.

Bằng không, làm sao có khả năng vấn đề mà ngay cả bọn họ cũng không giải quyết được lại có thể ung dung xử lý, hơn nữa còn dùng phương thức khó có thể hiểu được được cơ chứ?

Nói là bái phỏng, thật ra là khảo sát.

- Dương sư... Có khả năng là tên lừa đảo?

Thanh âm của A Vân âm vang lên, mọi người đồng thời ồ lên.

Nếu thực sự là như vậy, quả thực là náo loạn lớn rồi.

Bọn họ nhọc nhằn khổ sở xếp hàng chờ đợi, lại chỉ vì bái phỏng một tên lừa gạt...

- Yên tâm đi, Lưu sư đã đi vào được một quãng thời gian, có lẽ không lâu nữa là có thể chứng minh được rồi.

Hơi vung tay, vẻ mặt A Vân kiêu căng, lạnh nhạt nói.

Nếu như không phải gạt người, tại sao có thể có quản gia ngu đần như thế chứ? Lại còn nói ra lời nói dại dột như vậy?

Kẽo kẹt!

Vừa dứt lời thì đã nhìn thấy cửa lớn đóng chặt trước mắt từ từ mở ra, lại có mấy bóng người đi ra.

- Tôn huynh dừng chân, ngày hôm nay thực sự là thu hoạch rất nhiều, chúng ta biết Dương sư không quan tâm tới những cái này. Thế nhưng những thứ đồ này cũng là tâm ý của ba người chúng ta, kính xin chuyển giao cho Dương sư thay chúng ta.

Lưu sư đứng ở trước cửa, nở nụ cười tán gẫu cùng Tôn Cường, đồng thời liên tục đẩy đồ vào trong tay hắn.

- Cái gì?

Thân thể A Vân cứng đờ.

Chương 207: Phát tài (1)

Làm hộ vệ danh sư, hắn biết địa vị và tiếng tăm của tam sư trong Vương quốc. Vừa ra ngoài đã đưa đồ cho một quản gia, như vậy...Tên lừa đảo, thậm chí ngay cả mặt cũng không lộ?

Thật hay giả vậy chứ?

Không phải các người đi vạch trần tên này hay sao? Lại tặng đồ cho một quản gia, lại một câu Tôn huynh... Cái quỷ gì vậy?

A Vân có cảm giác dường như mình đã sai rồi, hơn nữa sai rất không hợp thói thường.

Chẳng lẽ... Dương Huyền này thực sự là danh sư?

Mọi người vừa nãy đã nghe thấy hắn dùng lời thề son sắt vạch trần Dương Huyền, khi thấy cảnh này, tất cả đều hôn mê.

Không phải nói hắn là giả sao? Làm sao một quản gia cũng nhận được sự tôn trọng như thế cơ chứ?

Quan trọng nhất chính là... Còn xưng hô là Tôn huynh?

Lưu sư, ngươi đã hơn sáu mươi tuổi rồi, mà Tôn Cường không tới bốn mươi, gọi người ta là Tôn huynh...

Làm sao chúng ta cảm thấy nổi da gà như vậy cơ chứ?

- May mà không nghe hắn, nếu không nhất định đã bị chơi cho thảm rồi!

- Đúng vậy, cái gì cũng không biết, còn ra vẻ cái gì chứ...

- Còn nói là vạch trần, ngươi đã thấy ai đi vạch trần như vậy chưa? Người không có mặt, đối mặt với một quản gia cung kính như vậy mà còn muốn vạch trần?

...

Sau khi hết khiếp sợ, trong giọng nói mọi người cũng có chút không khách khí.

Người tới đây chờ đợi, trên cơ bản đều có địa vị tương đối cao ở trong Thiên Huyền Vương quốc, sợ hãi Lưu sư, thế nhưng đối với A Vân không hẳn đã kiêng kỵ.

Khi vừa mới nói dùng lời thề son sắt, suýt chút nữa tất cả mọi người đã tin, bây giờ mới biết được tin ngươi mới là chuyện kỳ lạ a.

Nghe thấy mấy câu này, A Vân tức giận tới mức run rẩy, cảm giác như bị thương tổn.

Là các ngươi tới đây hỏi ta, ta mới có lòng tốt nói cho các ngươi, kết quả... Trở mặt không quen biết... Sớm biết như vậy ta sẽ không phí lời nữa...

...

- Ngươi muốn ta chỉ điểm lão tổ nhà các ngươi đột phá?

Trương Huyền nhìn Trầm Truy bệ hạ vẻ mặt đầy câu nệ đang ở trước mắt.

Thuận lợi giúp Trang Hiền đột phá, Lưu Lăng, Trịnh Phi cũng không có hoài nghi, lại hỏi một chút vấn đề liên quan tới tu luyện. Bởi vì đọc một lượt toàn bộ tàng thư khố của Vương quốc, cho nên lượng tri thức của Trương Huyền giờ khắc này rất kinh người, lại thêm mượn Thiên Đạo thư viện nhìn ra thiếu sót, chỉ dùng mấy câu nói đã khiến cho hai người khâm phục không thôi.

Thỉnh giáo một hồi, ba người đứng dậy cáo từ, còn Trầm Truy bệ hạ thì ở lại.

Hắn vì chuyện lão tổ mà đến, tam sư vừa rời đi, hắn lập tức mở miệng.

- Vâng...
Khuôn mặt Trầm Truy bệ hạ tràn ngập vẻ chờ đợi.

Nếu như Thiên Huyền Vương quốc không có lão tổ trấn thủ, e rằng không được bao lâu sẽ bị những vương quốc khác chia cắt.

Yếu khuất phục mạnh, cường giả làm vua, không những chỉ riêng trong võ giả mà còn có quốc gia.

- Ta đến Thiên Huyền Vương thành chỉ là tu dưỡng, không muốn dính dáng tới quá nhiều việc vặt...

Trương Huyền lắc lắc đầu.

Không phải hắn không muốn giúp, mà là... Lão tổ đối phương đã sớm đạt đến nửa bước Tông Sư cảnh, nếu muốn đột phá tiếp, không phải trở thành Tông Sư chân chính hay sao?

Hắn ngay cả Thông Huyền cảnh cũng không đạt đến, chỉ điểm Trang Hiền đột phá cũng là may mắn. Hắn cũng không muốn đảm nhiệm nhiều việc, sợ lộ ra sơ sót.

- Kính xin Dương sư ra tay, chỉ cần người chịu ra tay chỉ điểm, Thiên Huyền Vương quốc ta đồng ý dùng bất luận đồ vật gì để trao đổi...

Nghe thấy hắn từ chối, Trầm Truy bệ hạ vội vã quỳ gối.

Hắn lao lực, tốn tâm huyết mời tam sư tới, kết quả lại không thể ra sức, hy vọng duy nhất chính là vị trước mắt này. Nếu như đối phương thật sự không muốn ra tay, nhất định lão tổ sẽ không sống được bao lâu.

- Ngươi cảm thấy ta thiếu đồ hay sao?

Trương Huyền híp mắt lại.

- Không dám...

Trầm Truy bệ hạ sợ hết hồn.

Đùa sao, đối phương là danh sư còn lợi hại hơn so với mấy người Lưu sư, nếu muốn đồ gì, chỉ cần một câu nói, nhất định sẽ có vô số người vội vàng đưa tới. Mà bản thân hắn chỉ là quốc vương của một cái Vương quốc nho nhỏ mà thôi, đâu dám phí lời chứ.
- Được rồi, như vậy đi, giúp ta sưu tập một chút bí tịch liên quan tới võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh, quý giá hay không cũng không sao cả, chỉ cần số lượng nhiều là được, lúc nào tìm được một ngàn bản trở lên, ta có thể cân nhắc chỉ điểm cho lão tổ của ngươi.

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

- Sao?

Trầm Truy bệ hạ sững sờ.

Không phải ngươi nói không thiếu đồ vật sao? Bí tịch Thông Huyền cảnh... Có ý gì?

Hơn nữa một ngàn bản?

Khóe miệng hắn giật giật.

Thông Huyền cảnh ở trong Thiên Huyền Vương quốc đã được xem là nhân vật đứng đầu, bí tịch có thể làm cho nhân vật như thế tăng cao thực lực, coi như là Vương cung cũng không có bao nhiêu bản, vừa mở miệng ra đã là hơn một nghìn bản? Vị Dương sư này muốn làm gì?

- Nếu như khó khăn mà nói, thì thôi...

Trương Huyền xua tay.

- Không khó khăn, xin Dương sư yên tâm, trong vòng năm ngày nhất định ta sẽ hoàn thành...

Trầm Truy bệ hạ cắn răng một cái.

Đây là cơ hội duy nhất, một khi bỏ qua, tuyệt đối sẽ phải hối hận cả đời.

- Được rồi.

Trương Huyền không nói thêm nữa, lại tùy ý khoát tay áo một cái.

Trầm Truy bệ hạ cũng thức thời lùi ra.

Hắn vừa rời khỏi đại sảnh thì hai mắt Trương Huyền không nhịn được sáng ngời.

Không nghĩ tới bí tịch Thông Huyền cảnh khiến cho hắn đau đầu nhất lại được giải quyết đơn giản như vậy.

Dùng năng lực của hắn, muốn tìm bí tịch Thông Huyền cảnh, một hai bản có lẽ vấn đề không lớn, hàng trăm hàng ngàn bản, hầu như là chuyện không thể, Trầm Truy bệ hạ thì lại không giống, làm quốc vương bệ hạ, ra lệnh một tiếng. Muốn sưu tập mấy quyển bí tịch Thông Huyền cảnh vẫn rất là đơn giản.

Quan trọng nhất chính là, bản thân chỉ cần số lượng, không cầu chất lượng.

Bí mật không truyền có thể không lấy, chỉ cần có đủ nhiều bí tịch là được rồi.

- Lão gia...

Tôn Cường đi tới.

- Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, những người bên ngoài kia là sao vậy?

Chương 208: Phát tài (2)

Vừa đến đã bị tam sư và Trầm Truy bệ hạ dò hỏi, hắn cũng không biết rõ rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

- Hồi bẩm lão gia, mấy ngày nay thanh danh của người đã truyền khắp toàn bộ Thiên Huyền Vương thành...

Tôn Cường giải thích đơn giản chuyện xảy ra trong mấy ngày này, giờ Trương Huyền mới hiểu được, đồng thời trong lòng không khỏi cảm khái, khó trách người người đều muốn trở thành danh sư, sức hiệu triệu thực sự quá là lớn.

- Lão gia, đây là thứ vừa nãy tam sư để lại...

Nói xong những chuyện này, Tôn Cường giao ra một cái giới chỉ không gian.

- Được rồi!

Trương Huyền gật gù.

Ba vị danh sư mình không thiếu tiền, bản thân lại nhọc nhằn khổ sở chỉ điểm, làm sao có khả năng một chỗ tốt cũng không có cơ chứ?

Nhỏ máu nhận chủ, nhìn một chút, con mắt Trương Huyền lập tức trợn tròn.

Chiếc nhẫn này so với thứ mà hắn sử dụng còn cao cấp hơn rất nhiều.

Tuy rằng cùng là giới chỉ trữ vật cấp thấp, thế nhưng bên trong lại có phạm vi đạt tới ba mươi thước vuông, so với không gian ba thước vuông trong tay hắn còn lớn hơn gấp mười lần.

Không nói đâu xa, chỉ riêng này một cái giới chỉ này, chỉ sợ cũng không dưới mấy trăm vạn kim tệ.

Bên trong lại còn chất đủ loại bảo bối, dược liệu quý hiếm cùng với kim tệ chất thành đống, tùy tiện lướt qua một hồi, e rằng cũng không dưới ngàn vạn.

- Thật là bạo tay...

Chỉ liếc mắt nhìn qua, Trương Huyền đã không nhịn được cảm khái.

Không hổ là danh sư, ra tay thật là hào phóng, tùy tiện đưa ra một thứ đã hơn ngàn vạn, so những người khác còn hào phóng hơn nhiều.

Đương nhiên, hắn cũng biết, mấy người Lưu sư này có ý định muốn lấy lòng, bằng không, chỉ chỉ điểm cho bọn họ tu vi một chút mà thôi, còn không đến mức tiêu tốn và đánh đổi như vậy lớn.

- Trong mấy ngày lão gia không có mặt, Lăng Thiên Vũ đại nhân cũng đã tới mấy lần, lại đưa ra năm trăm vạn kim phiếu...

Tiếp theo Tôn Cường lại đưa ra một xấp kim phiếu.

Mặc dù hắn biết địa vị hiện nay của bản thân đã tăng lên, thế nhưng những thứ mà người khác đưa cho hắn lại không dám ẩn giấu một chút nào, vẫn đưa ra đủ số.

- Đây là phí bái phỏng mà những người bái phỏng mấy ngày nay nộp lên, tiểu nhân đã thống nhất tạo thành một danh sách...

Nói xong, Tôn Cường giao ra một tấu chương, Trương Huyền tiếp nhận, tiện tay lật một chút, nhất thời sợ hết hồn:

- Đây là bao nhiêu người cơ chứ?

- Hồi bẩm lão gia, tổng cộng có hai mươi bảy vị bái phỏng, hơn nữa đều đã nộp tiền lên, tổng cộng là 8100 vạn...

Nói xong Tôn Cường khoát tay một cái, hai tên hộ vệ nhấc một cái rương đến, bên trong có đầy kim phiếu.

- Con mẹ nó... Nhìn thấy kim phiếu chồng chất như núi ở trước mắt, Trương Huyền cảm thấy sắp phát điên rồi.

Trước đó hắn còn tưởng rằng kiếm được hơn hai ngàn kim tệ khó như lên trời, là chuyện trên cơ bản không thể. Sauk hi nhìn thấy thế mới biết được hắn vẫn đánh giá thấp lực uy hiếp của danh sư.

Chỉ cần báo tên tuổi ra, cái gì cũng không thấy mà đã có người tha thiết mong chờ đưa tới nhiều tiền như vậy... E rằng bất kỳ nghề nghiệp nào cũng không làm được điểm ấy.

- Ngươi đi nói cho bọn họ một chút, nếu đã nộp phí thì ngày mai tới đây, ta sẽ lần lượt chỉ điểm từng người. Nếu không giao phí, mời đi đi, bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ không chấp nhận chỉ điểm nữa...

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền xua tay nói.

Người ta đã nộp tiền lên, hắn không khả năng trả về. Chỉ là, chỉ điểm cho hơn hai mươi người cũng đủ để khiến cho hắn bận bịu một lúc.

- Vâng!

Tôn Cường gật gù.

Thu cái rương và tất cả kim phiếu vào giới chỉ trữ vật, lúc này Trương Huyền mới tiện tay rút ra một tấm, đưa tới:

- Đây là thù lao của ngươi, ta đã nói rồi, theo ta chỗ tốt của ngươi không thiếu!

Muốn ngựa chạy trốn nhanh thì phải cho nó ăn đủ cỏ, nếu không có Tôn Cường mấy ngày nay chống đỡ, đừng nói có nhiều tiền như vậy, có khả năng bản thân hắn cũng không kiếm được bao nhiêu.

Lại nói, nhất định mấy ngày nay hắn cũng lo lắng sợ hãi không ít, chỉ là một ít kim phiếu mà thôi, chỉ cần có thân phận danh sư, muốn bao nhiêu còn không phải có bấy nhiêu hay sao?

- Một trăm vạn...

Nhìn thấy mệnh giá của tấm kim phiếu trong tay, Tôn Cường sợ hết hồn, trực tiếp ngã quỵ xuống mặt đất.

Số tiền này là con số màcả đời hắn cũng không kiếm được. - Bắt đầu từ hôm nay, lão gia muốn ta làm gì, ta tuyệt đối sẽ không từ chối...

Trong lòng Tôn Cường âm thầm xin thề.

Từ khi đi theo vị lão gia này, chẳng những có tôn nghiêm, có tiền tài mà tu vi cũng đột phá, loại ân tình và coi trọng này là thứ mà cả đời hắn cũng không có được.

Có thể nói, vị lão gia này đã mở ra cho hắn một thế giới khác, ân tình rất lớn, giống như tái tạo vậy.

- Được rồi, ta đi ra ngoài một chuyến, chuyện những người này ngươi đi xử lý trước đi!

Trương Huyền khoát tay áo một cái.

Đối phương cảm kích chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn mà thôi, đối với hắn cũng không tính là gì. Việc quan trọng nhất hiện nay chính là lấy dược liệu, lại giúp Viên Đào, Triệu Nhã kích hoạt thể chất, sau đó... Ngủ!

Ngày hôm nay không nghỉ không ngủ, hắn đã sớm muốn gục, nếu không phải tu vi tăng cường, nhất định đã sớm nằm xuống ngủ say như chết rồi.

- Vâng!

Tôn Cường gật đầu.

Biết cửa trước có đầy người cho nên Trương Huyền từ cổng sau đi ra ngoài, rời khỏi phủ đệ, tìm một nơi không có ai, xóa bỏ ngụy trang, đổi y phục, lần thứ hai biến trở về dáng vẻ vốn có của mình.

Khôi phục dung mạo, Trương Huyền lập tức nhanh chân đi tới luyện đan sư công hội.

...

- Lão sư!

Trong phòng học của Lục Tầm, mấy học sinh chỉnh tề đứng ở trước mặt của hắn.

Trong đó có Chu Hồng trước đó đã lớp học của Trương Huyền đưa chiến thiếp, bằng hữu tốt Mạc Hiểu của Trịnh Dương cùng với mấy người khác.

Nếu như mấy người Viên Đào, Lưu Dương có mặt ở đây, nhất định có thể nhận ra được năm người này chính là mấy người trong danh sách tỷ thí cùng bọn họ.

Trước đó bọn họ đều chỉ là võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, mà giờ khắc này, khí tức mỗi người lại rất hùng hồn, lực lượng mười phần, không ngờ tất cả đều đạt đến võ giả nhị trọng.

- Không tồi!

Nhìn tiến bộ của mấy vị học sinh này, Lục Tầm thoả mãn gật gù, nhìn dáng vẻ của bọn họ cũng không uổng phí tâm tư, đánh đổi cùng vô số tâm huyết của hắn.

Đạt đến võ giả nhị trọng, nếu như lại đối phó với tên Trương Huyền kia, tuyệt đối có thể nghiền ép.

- Lục lão sư, vị Dương Huyền danh sư kia... lại xuất hiện!

Đang muốn nói vài câu thì Vương Siêu lão sư đẩy cửa đi vào, hai mắt tràn ngập vẻ hưng phấn.

Chương 209: Hồng Vân đan sư (1)

- Xuất hiện rồi?

Lục Tầm quay đầu lại nhìn về phía bằng hữu tốt.

- Đúng. Ngày hôm nay đám người Lưu sư vừa vặn từng tới thăm hỏi. Cùng đi còn có Thẩm Truy bệ hạ. Sau khi tiến vào viện không lâu, ba danh sư lại đi ra, thái độ vô cùng cung kính. Xem ra vị Dương sư này nhất định là danh sư. Hơn nữa cấp bậc chỉ có cao chứ không thấp hơn đám người Lưu sư...

Vương Siêu nói ra tin tức biết được.

- Còn cao hơn Lưu sư... Vậy chẳng phải là danh sư nhị tinh sao?

Hai mắt Lục Tầm tỏa sáng:

- Nhanh chuẩn bị một chút, chúng ta cũng đi tới thăm hỏi...

Hắn chờ chính là cơ hội này. Một khi được vị Dương sư này nhìn trúng, tuyệt đối có thể giang cánh bay lượn, một lần bay lên trời.

- Ừ!

Vương Siêu gật đầu, lập tức lộ ra vẻ mặt giống như trái mướp đắng:

- Tin tức này truyền ra, người muốn đi tới thăm hỏi Dương sư rất người. Ta sợ không tới phiên chúng ta!

- Hơn nữa, quy định của Dương sư, nói vậy ngươi cũng nghe nói tới. Muốn thăm hỏi, đầu tiên phải giao ra ba trăm vạn kim phiếu. Bằng không, ngay cả cửa cũng không có cách nào tiến vào... Nhiều tiền như vậy, lão gia tử nhà chúng ta có thể lấy ra. Nhưng chúng ta sợ rằng...

Cho dù bọn họ là lão sư sao kim, một tháng tiền lương cũng chỉ có hai, ba ngàn kim tệ mà thôi. Lấy ra ba trăm vạn... không thể nghi ngờ chính là nằm mơ.

Đừng nói thăm hỏi, chỉ riêng một điều kiện lại kẹp chết bọn họ.

- Yên tâm đi, chuyện này ta đã nghĩ kỹ!

Lục Tầm lộ ra nụ cười tự tin:

- Giao ba trăm vạn kim tệ mới có khả năng thăm hỏi. Mặc dù là có văn bản rõ ràng quy định, nhưng mọi người e ngại mặt mũi, khẳng định không phải nộp lên rõ ràng. Nói cách khác... Chỉ cần không nói ra, cũng sẽ không bị vạch trần!

- Ý của ngươi là... đục nước béo cò trà trộn vào sao? Làm vậy không tốt lắm đâu... Đối phương lại không phải kẻ ngốc. Không giao tiền, sợ rằng ngay cả cửa còn không thể nào vào được!

Nghe được cách nói của bằng hữu tốt, Vương Siêu sửng sốt.

- Không phải đục nước béo cò. Mà là... mượn thân phận lão sư sao kim của chúng ta vòng qua cửa này. Dựa vào hai người chúng ta người, trong vương quốc ai không cho chút mặt mũi? Chỉ cần có thể tìm được người thích hợp, đưa lên lý lịch sơ lược, chuyện còn lại sẽ dễ làm!

- Danh sư cũng phải thu học đồ. Chúng ta là lão sư có tiếng tăm trong toàn bộ Thiên Huyền vương thành, hoàn toàn phù hợp điều kiện, Chỉ cần viết xong bái thiếp, biểu diễn thành quả giảng dạy cho hắn xem. Có thể hắn cao hứng, lại đồng ý. Cái gọi là ba trăm vạn kim tệ, cũng chỉ là vô dụng. Điều chúng ta phải làm, chính là nghĩ biện pháp đưa bái thiếp lên. Về phần kim tệ, tạm thời không thu cũng không có vấn đề gì!

- Điều này...

Vương Siêu chớp mắt.

- Muốn trở thành danh sư, không chỉ cần thực lực bản thân mạnh mẽ. Quan trọng nhất chính là có thể dạy dỗ học sinh. Chúng ta có nhiều học sinh như vậy, có lý lịch xuất sắc như vậy, khẳng định không thành vấn đề.

Lục Tầm nói đến đây hai mắt hưng phấn, tỏa sáng:

- Nếu thật sự không được, còn có thể mời hắn tới quan sát đánh giá sư giả trong mấy ngày tới, xem ta làm thế nào nghiền ép Trương Huyền. Đến lúc đó, vừa nhìn thấy ta xuất sắc như vậy, hắn có thể sẽ cao hứng thu làm học đồ... - Có đạo lý... Dựa vào thân phận lão sư sao kim như chúng ta, chuyển một tờ lý lịch sơ lược chắc hẳn là rất dễ dàng. Không giao tiền có thể cũng được!

Vương Siêu cuối cùng kịp phản ứng.

Lần đánh giá sư giả này là một cơ hội tốt. Nếu may mắn, vị Dương Huyền danh sư này qua, nhất định sẽ coi trọng Lục Tầm, thu hắn làm học đồ. Chỉ cần hắn thành công, mình cũng có hy vọng.

- Cứ như vậy đi. Chúng ta chuẩn bị một chút, lát nữa đi thăm hỏi...

Nghĩ đến liền làm, Lục Tầm không nói thêm gì nữa, lập tức an bài.

.........

Công hội luyện đan sư.

Âu Dương hội trưởng, Trần Tiêu đan sư, Bạch Minh đan sư và hơn mười vị đan sư đứng song song ở trong sân, thái độ cung kính.

Vù!

Có tiếng gió mãnh liệt thổi tới. Một con man thú bay cực lớn chậm rãi từ trên không trung hạ xuống phía dưới.

Đứng phía trên là một lão già. Man thú còn chưa đến tới trước mặt, bàn chân hắn nhẹ nhàng đạp một cái, lại vững vàng hạ xuống trên mặt đất.

- Ra mắt Hồng Vân đan sư!

Đám người Âu Dương hội trưởng bước lên trước.

Hồng Vân luyện đan sư, luyện đan sư nhị tinh nổi danh bên trong vương quốc.

- Ừ! Hồng Vân đan sư gật đầu, lông mày thoáng nâng lên:

- Trương Huyền đâu?

- Trương đan sư... lại không có ở vương thành, cho nên không qua...

Âu Dương hội trưởng lộ vẻ mặt xấu hổ.

Mấy ngày qua, Trương Huyền vẫn đợi ở trong tàng thư khố của vương quốc. Sau khi rời đi, người này lại thay đổi diện mạo đi tới phủ đệ. Đừng nói hắn không tìm được, cho dù đám người Triệu Nhã cũng không nhất định có thể tìm ra.

- Hồ đồ!

Hồng Vân đan sư vẫy bàn tay một cái, sắc mặt tái xanh, không giận tự uy:

- Tranh luận đan trở thành đan sư, mặc dù truyền thừa từ xưa, lại có quy định đặc biệt. Nhưng nần này, ta tới ngoại trừ đưa Phá Âm đan, máu của Cự Tê thú ngươi muốn mua ra, còn muốn kiểm ta vị Trương Huyền này. Một khi không phù hợp điều kiện, trực tiếp loại bỏ tư cách.

- Vâng!

Âu Dương hội trưởng gật đầu.

- Lấy ngọc tinh ghi chép ngày đó tới đây. Nếu như để cho ta phát hiện có bất kỳ hành vi thiên vị lừa đảo nào, tất cả mọi người tham dự tranh luận đan đều sẽ phải bị trừng phạt!

Hồng Vân đan sư nhướng mày, mang theo sự uy nghiêm không cho phép người khác được nghi ngờ.

- Vâng. Hồng Vân đan sư, mời đi bên này...

Âu Dương hội trưởng vội vàng đi phía trước dẫn đường.

Chỉ chốc lát, bọn họ lại đi đến chỗ tranh luận đan trước đó. Hắn lấy ngọc tinh ghi chép ra.

- Mở ra!

Ngồi ở chỗ ngồi, cầm chén trà ngon mới rót, Hồng Vân đan sư thản nhiên nhìn qua.

Âu Dương hội trưởng lại không nói nhiều, chân khí trong cơ thể vọt về phía ngọc tinh ghi chép. Trong nháy mắt, ngọc tinh lập lòe. Ghi chép nội dung trước đó một lần nữa hiện ra.

Chính là cảnh tượng Trương Huyền tiến vào phòng.

- Đây là Trương Huyền sao? Âu Dương hội trưởng, ngươi cũng là người lâu năm của công hội, thế nào lại hồ đồ như vậy? Hắn còn trẻ như vậy, làm sao có thể tranh luận đan thành công?

Nhìn thấy rõ ràng hình dáng của Trương Huyền còn chưa đủ hai mươi tuổi, lông mày Hồng Vân đan sư nâng lên.

Dám tham gia tranh luận đan, bình thường không học tập luyện đan mấy chục năm, ít nhất cũng phải năm sáu chục tuổi. Người này ngược lại hay rồi, chưa đủ hai mươi... Hắn có thể biết cái gì?

Rất rõ ràng, những luyện đan sư khác có phần cố ý nhường nhịn!

Chương 210: Hồng Vân đan sư (2)

- Không bằng như vậy đi. Bất kỳ một luyện đan sư nào ở đây, chỉ cần dám luyện đan ở trước mặt ta, bất kể hắn sử dụng thủ pháp gì, ta đều có thể nói ra tên của thủ pháp đó, sai lầm trong khi luyện đan. Chỉ cần bất kỳ người nào ở đây cảm thấy ta đưa ra sai lầm không đúng, ta có thể lập tức chịu thua...

Trong ngọc tinh ghi chép vang lên giọng nói của Trương Huyền.

- Lỗ mãng!

Hồng Vân đan sư cười lạnh:

- Ta cũng không dám bảo đảm có thể nhìn ra được sai lầm của đan sư nhất tinh trong khi luyện đan. Hắn chỉ là một học đồ cũng muốn nhìn được sao? Đùa kiểu gì vậy... Thật không biết trời cao đất rộng!

Ngọc tinh ghi chép tiếp tục truyền hình ảnh. Rất nhanh liền xuất hiện cảnh tượng Mạnh Nham đan sư luyện đan. Trương Huyền chỉ ra trong ngực hắn mang theo sát khí, Tĩnh Tâm đan rất khó có hiệu quả.

- Vị Mạnh Nham này trong lúc luyện đan, nóng nảy không ổn định, không có an thần tĩnh tâm. Có thể nhìn ra được cũng không có gì ngạc nhiên...

Nhìn thấy được điều này, Hồng Vân đan sư có chút do dự.

Bản thân hắn là luyện đan sư nhị tinh, về năng lực quan sát đám người Dương hội trưởng tất nhiên không thể nào so sánh được.

Thời điểm Mạnh Nham đan sư chế luyện Tĩnh Tâm đan, tâm cảnh không ổn định, tâm tình luống cuống, luyện ra đan dược phế phẩm, không khó để nhìn ra được.

Ngay sau đó Trần Tiêu đan sư bắt đầu.

- Tử khí? Điều này... Trần Tiêu đan sư luyện đan quá mức yên tĩnh. Ta chỉ có thể nhìn ra một vài điểm không thích hợp, nhưng không có cách nào nhìn ra hắn sắp phải chết...

Hồng Vân đan sư có chút nghi ngờ.

Các đan sư nhất tinh khác cho rằng trước đó Trương Huyền đã điều tra qua mọi người, mới suy luận ngược, cho ra kết luận. Hắn lại khác. Làm đan sư nhị tinh, khả năng quan sát của hắn cực cao. Mặc dù không có nói chuẩn xác như Trương Huyền, nhưng trạng thái luc luyện đan của hai vị đan sư Mạnh Nham, Trần Tiêu, hắn vẫn có thể nhìn ra một chút.

Ngay sau đó là Trình Giang.

Tiếp nữa là Bạch Minh.

- Cái lò luyện đan này cao bảy thước ba tấc, rộng ba thước hai tấc, là do thợ thủ công tam mạt của Thạch Tỉnh phường chế luyện ra vào bảy năm ba tháng trước...

- Đỉnh này có độ dày hơn một tấc, nhiệt lượng đã muốn hoàn toàn thẩm thấu. Cần một nén hương thêm ba mươi bốn lần hít thở...

Trong ngọc tinh ghi chép, Trương Huyền chậm rãi nói, trong ánh mắt mang theo vẻ tự tin và nhìn xa trông rộng.

- Điều này...

Hồng Vân đan sư lại không tức giận như lúc trước nữa, mà mở to hai mắt nhìn. Hắn nhìn chằm chằm vào ngọc tinh.

Bản thân hắn là luyện đan sư nhị tinh, có thể tiếp xúc với đan sư cao hơn, cũng từng nghe qua bọn họ nói chuyện với nhau. Hình như trước khi luyện đan, phải tìm hiểu rõ ràng quy cách của lò luyện đan mới có thể sử dụng phương pháp tương ứng, chế luyện ra đan dược có phẩm chất cao hơn.

Cho tới nay, hắn đều cảm thấy những điều này cách hắn rất xa xôi. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ nghe được từ trong miệng một học đồ nói ra, hơn nữa còn rõ ràng như thế.

- Hồi bẩm Hồng Vân đan sư, sau chuyện này xảy ra, ta đã đặc biệt lấy hồ sơ của lô đỉnh này ra, xác định so sánh cẩn thận. Bất kể lò luyện đan có độ cao trọng lượng, độ dày, hay thời gian chế luyện, số lần vận chuyển, từng luyện ra đan dược thế nào... Trương Huyền đan sư nói đều không sai chút nào, không có bất kỳ sai lầm nào!

- Chúng ta cũng đặc biệt thực nghiệm. Nhiệt lượng thẩm thấu quả thật cần một nén hương thêm ba mươi bốn lần hít thở, không sai chút nào...

...
Âu Dương hội trưởng ở một bên giải thích.

Thật ra không cần hắn giải thích, Hồng Vân đan sư cả ngày luyện đan cũng có một hiểu biết đại khái, biết đối phương nói không có sai.

- ... Khiến cho dược hiệu tự nhiên tổn thất mười ba phần trăm, thất bại!

- Dược hiệu không có hoàn toàn phát huy, tổn thất mười bốn phần trăm, thất bại!

...

- Điều này... điều này... không có khả năng!

Nghe được Trương Huyền liên tiếp nói “thất bại”, toàn thân Hồng Vân đan sư cứng đờ, nắm đấm không tự chủ được xiết chặt.

- Dựa theo trình tự Trương Huyền nói, sau đó chúng ta lại từng làm kiểm tra qua. Tỉ lệ phần trăm tổn thất hắn nói ra, không có chút sai lầm nào. Không nhiều không ít. Đây là ghi chép chúng ta thử nghiệm, đan sư có thể xem qua...

Âu Dương hội trưởng lấy ra một vở đưa tới.

Nếu là tranh luận đan, tất nhiên không có khả năng dễ dàng lại kết thúc như vậy. Sau khi Trương Huyền rời đi, Âu Dương hội trưởng và mấy vị đan sư lại suốt đêm làm thêm giờ, thử nghiệm lại tất cả những số liệu hắn nói ra một lần. Kết quả khiến cho bọn họ trợn mắt há hốc mồm. Tự nhiên... giống nhau như đúc, không có một chút sai lầm nào.

- Điều này...

Xem lại ghi lại một lần, Hồng Vân đan sư cảm giác có phần muốn phát điên.

Phía trên này đều có luyện đan sư kí tên. Thời gian cho mỗi một trình tự, đều được ghi chép rõ ràng, không có khả năng giả vờ.

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, hắn lại nhớ kỹ trình tự bốn mươi bảy loại dược liệu đưa lên, mỗi một loại sẽ phát sinh phản ứng gì, cùng với dược hiệu tổn thất...

Trời ạ, đây là người sao?
Bản thân Hồng Vân đan sư tính toán một chút, không nhịn được lắc đầu. Cho dù là với trình độ của hắn, cũng không làm được như vậy.

Hắn tiếp tục nhìn xuống phía dưới. Tiếp theo chính là quá trình tranh luận bình thường. Các vị đan sư đưa ra vấn đề xét hỏi.

- ... Thật khéo, tàng thư khố sơ đẳng của công hội chúng ta lại có, ở hàng thứ hai mươi bảy bên phía trái phía trên...

Trên ngọc tinh ghi chép, Trương Huyền cười khẽ, vẫy bàn tay một cái, nói ra tên gọi và vị trí của sách.

- Những quyển sách này... ta hình như đều xem qua, giống như hắn nói...

Hơi thở của Hồng Vân đan sư dồn dập.

Nếu như nói trước đó Trương Huyền nói những điều này, không có cách nào xác nhận được. Ở trên luyện đan sách, lượng kiến thức của hắn vượt xa đám người Âu Dương hội trưởng. Rất nhiều sách đối phương nói ra, hắn gần như đều xem qua. Nội dung... giống hệt, không có bất kỳ sai lầm nào.

Nói thật, nghe được công hội luyện đan sư của Thiên Huyền vương quốc không ngờ trong tranh luận đan để cho một người chưa đủ hai mươi tuổi trở thành luyện đan sư chính thức, hắn đã vô cùng phẫn nộ.

Hắn cho rằng đám người Âu Dương thành khẳng định vô cùng buông lỏng.

Chính vì vậy, tổng bộ bên kia mới để cho hắn qua kiểm tra cẩn thận một lần nữa.

Trên đường đến đây, hắn đã sớm nghĩ kỹ xem đâm chọc như thế nào, để tìm khuyết điểm, sau đó một lần nữa quyết định, để cho vị Trương Huyền này không thông qua, loại bỏ tư cách luyện đan sư. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, mình còn chưa hoàn toàn xem hết ngọc tinh ghi chép lại, đã bối rối.

Nếu như nội dung trong ngọc tinh không phải làm giả, mà thật sự phát sinh... Vậy lý giải của Trương Huyền này đối với luyện đan cũng quá nhiều...

... Ngô Hiểu đan sư, lò luyện đan bảo dưỡng, Triệu Khiêm tốn đan sư, việc cần chú ý khi luyện đan, Ngưu Tuyền đan sư, nói kỹ về những việc vặt, Đại Thu đan sư bảo dưỡng lô đỉnh mới...

Trên ngọc tinh ghi chép, Trương Huyền tiếp tục mở miệng, từng hành động lời nói đều tự mang theo phong độ.

- Ta cũng đã xem qua những quyển sách này. Những lời hắn nói hoàn toàn... chính xác!

- ... Chính xác!

- ... Chính xác!

Đốt ngón tay của Hồng Vân đan sư trắng bệch, môi không ngừng run rẩy.

Ban đầu có ý nghĩ trừng phạt đối phương. Còn chưa xem xong hết ngọc tinh ghi chép, hắn liền phát hiện ra, mình tự nhiên không tìm ra được một lý do nào...

- Âu Dương hội trưởng, Trương Huyền đan sư ở bên ngoài cầu kiến...

Một học đồ nói.

Leng keng!

Trong lòng thầm cả kinh, chén trà trong tay Hồng Vân đan sư rơi trên mặt đất, vỡ vụn.

Hắn quay đầu nhìn lại. Ngay sau đó hắn liền nhìn thấy một người hai mắt đỏ ửng, túi mắt sâu, ủ rũ đi đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau