THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2051 - Chương 2055

Chương 2051: Ta ghét nhất có người trang bức với ta (1)

Lão giả hơn sáu mươi tuổi, râu tóc hoa râm, hai hàng lông mày giống như mũi tên, mang theo khí tức sát phạt nồng đậm, xem xét liền biết kinh nghiệm sa trường, một thân tu vi cường đại, dĩ nhiên đạt đến Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần Cảnh sơ kỳ.

- Là một trong Tế Bắc song hùng Lạc Địa Hùng Đạo Khấu!

Thấy rõ bộ dáng, gã sai vặt ở một bên sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, vội vàng truyền âm tới:

- Vị Lạc Địa Hùng này, ở Tế Bắc là tồn tại rất nổi danh, có thể nói một phương bá chủ, thực lực mạnh mẽ không nói, mấu chốt nhất là, làm chuyện gì cũng không chú ý quy củ, bá đạo kiêu ngạo, tùy ý làm bậy...

Tế Bắc là một địa danh của Thanh Nguyên phong hào đế quốc, chiếm diện tích cực lớn, thậm chí lớn hơn toàn bộ quốc thổ của Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc, có thể ở nơi đây trở thành một phương bá chủ, đủ thấy đáng sợ.

- Không giảng cứu quy củ thì như thế nào? Hứa phó hội trưởng đã tiếp Linh Thạch của ta, chẳng lẽ còn sẽ đổi ý?

Trương Huyền lắc đầu, cũng không thèm để ý.

Vô luận chuyện gì, đều có thứ tự đến trước và sau, đây là quy củ, coi như đối phương là cường giả Nguyên Thần Cảnh, ở địa phương có Danh Sư Đường cũng không có khả năng bỏ qua những thứ này.

- Ta không phải ý tứ này, ta nghe qua, trước kia hắn từng có ghi chép cắt ngang người khác mở linh tính, vạn nhất tranh chấp, tốt nhất cẩn thận một ít, người này mang thù, có thù tất báo...

Gã sai vặt lời còn chưa dứt, chỉ thấy Hứa phó hội trưởng lắc đầu:

- Hôm nay ta hoàn toàn chính xác chỉ mở linh tính hai người, nhưng vị công tử này đã sớm đi vào, hơn nữa nộp phí tổn. Vì vậy các ngươi chỉ có thể xếp hàng chờ!

Thân là Khải Linh Sư Công Hội phó Hội trưởng, tự nhiên cũng phải tuân thủ quy củ.

Huống chi vị trước mắt này còn là Danh Sư.

- Tới trước chúng ta? Cái này đơn giản!

Đạo Khấu cười cười, đi vào trước mặt Trương Huyền, trong giọng nói mang theo áp bách cùng lực lượng không dung phản bác:

- Vị tiểu hữu này, nhường danh ngạch của ngươi cho ta, vừa rồi ngươi hẳn là bỏ ra một trăm Linh Thạch thượng phẩm, hiện tại cho ngươi hai trăm, coi như là đền bù tổn thất!

Nói xong cổ tay khẽ đảo, trước mắt nhiều ra một đống Linh Thạch thượng phẩm, vừa đủ hai trăm viên.

Vừa ra tay liền tăng lên gấp đôi, coi như là giá tiền cực cao.

Nói xong, ngẩng đầu lên, hai tay chắp sau lưng, Đạo Khấu đang cảm thấy đối phương sẽ cầm lấy Linh Thạch, xoay người rời đi, dù sao một Thánh Vực nhất trọng, không có khả năng vì một danh ngạch mà đắc tội mình, nhưng chứng kiến thanh niên giống như không nghe thấy lời của hắn, nhìn về phía Hứa phó hội trưởng:

- Ngươi nói để nó khôi phục có chút khó khăn, không biết có khó khăn gì, có cần ta hỗ trợ hay không...

- Lão sư ta đang nói chuyện với ngươi, không nghe thấy sao?

Thấy gia hỏa này bỏ qua lão sư, trên mặt trung niên nhân không vui, tiến lên một bước, nhướng mày hét lớn.

- Nếu cảm thấy ta đối với mở linh tính hiểu rõ không nhiều lắm, hiện tại có thể đi học...
Dường như không nghe thấy lời của hắn, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Học?

Hứa phó hội trưởng lắc đầu:

- Tuy Khải Linh Sư không phải chức nghiệp đặc thù, nhưng không phải một thoáng mà thành tựu, hiện tại học nhất định là không kịp, để cho ý thức ngủ say thanh tỉnh, liên lụy đặc thù của linh tính, cực kỳ phiền toái, ta cũng không dám cam đoan có thể thành công!

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày:

- Cái kia... Không thành công, có nguy hại gì hay không?

Không thành công thật cũng không có gì, chỉ sợ không thành công, ngược lại làm hại linh tính lúc trước triệt tiêu, vậy cái được không bù đắp đủ cái mất.

- Nhiều nhất không thành công mà thôi, đối với linh tính vốn có của binh khí, không có nguy hiểm gì...

Hứa phó hội trưởng cười cười.

- Vậy làm phiền Hứa phó hội trưởng thử một chút, đại ân chắc chắn báo đáp!

Trương Huyền khom người.

Chỉ cần có thể cứu tỉnh Kim Nguyên Đỉnh, trả giá lớn hơn nữa cũng đáng.

- Không cần khách khí, có thể thành công hay không, ta cũng không dám chắt, chỉ có thể nói toàn lực xuất thủ! Hứa phó hội trưởng gật đầu.

Thân là Danh Sư, lại tiện tay lấy ra binh khí quý trọng như vậy, thân phận làm sao có thể đơn giản? Trong giọng nói của nàng không có chậm trễ chút nào.

Bất quá, nàng không chậm trễ, nghe vào trong tai Đạo Khấu cùng trung niên kia, lại có chút hương vị bỏ qua.

- Tiểu tử, cùng ngươi nói chuyện, chẳng lẽ không nghe thấy?

Không dám nổi giận với mỹ phụ, đi vào trước mặt Trương Huyền, trong ánh mắt trung niên nhân mang theo sát ý trần trụi.

Bỏ qua hắn thì thôi, bỏ qua lão sư, quả thực tội không thể thứ cho!

Hắn có được thực lực Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, đứng ở trước mặt, tuy còn chưa xuất thủ, nhưng áp lực cường đại làm cho người ta cảm giác nghiền ép.

- Người trẻ tuổi, thái độ nên khiêm tốn một ít, ta có thể cho ngươi vài lời khuyên!

Bỏ qua lực lượng của đối phương, Trương Huyền nhấc mí mắt.

- Muốn chết!

Da mặt trung niên nhân run rẩy, thiếu chút nữa nổ tung.

Một tiểu gia hỏa hai mươi tuổi, xưng hô hắn người trẻ tuổi, một bộ trưởng bối giáo huấn vãn bối... Quả thực để cho hắn phát điên.

Ầm ầm!

Bàn tay khẽ đảo đánh tới.

Sắc mặt của Hứa phó hội trưởng trầm xuống, đang muốn xuất thủ ngăn trở, chỉ thấy thanh niên cách đó không xa nhíu mày, đột nhiên nói.

- Cút!

Ầm ầm!

Tiếng như là sấm, tại nguyên chỗ nổ tung.

Đăng đăng đăng đăng!

Như bị trọng kích, công kích của trung niên nhân còn không có rơi xuống trên người đối phương, sắc mặt liền trắng nhợt, liên tục lui về sau bảy tám bước, phun ra một ngụm máu tươi!

Mặc dù hắn là Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, nhưng Trương Huyền thành công Phong Thánh, sức chiến đấu có thể nói vô địch dưới Nguyên Thần Cảnh, đối phó loại ngay cả Danh Sư cũng không phải này, thậm chí không cần xuất thủ, quát lớn một tiếng cũng có thể để cho đối phương tâm thần đại loạn, đạo tâm bất ổn.

Chương 2052: Ta ghét nhất có người trang bức với ta (2)

- Nghiêm Kỳ...

Thấy học sinh của mình bị quát lớn một tiếng liền trọng thương, sắc mặt Đạo Khấu trầm xuống, tiến về phía trước một bước, một đạo chân khí rót vào trong cơ thể đệ tử, giúp hắn ngăn chặn thương thế, lúc này mới ngẩng đầu nhìn thanh niên cách đó không xa, ánh mắt băng hàn:

- Kinh Hồng Sư, Ma Âm Sư? Vị bằng hữu kia, vừa ra tay liền tàn nhẫn như vậy, có phải có chút quá đáng rồi hay không?

Lấy nhãn lực của hắn, lập tức nhìn ra đối phương vừa rồi vận dụng chiêu số gì.

Chỉ một chữ đơn giản, trong đó lại ẩn chứa năng lực Ma Âm Sư cùng Kinh Hồng Sư, khó lòng phòng bị.

- Nếu như ta không đánh trả, chỉ sợ công kích của hắn đã rơi xuống trên người ta nha!

Lười để ý đến hắn, Trương Huyền nói.

- Học trò ta có chút lỗ mãng, bất quá sẽ không tùy tiện xuất thủ!

Đạo Khấu cười lạnh:

- Làm tổn thương đệ tử ta, thân là lão sư, nên vì hắn đòi lại công bằng, cũng không tính không tuân theo quy định, như vậy đi... Ta không lấy lớn hiếp nhỏ, nhường ngươi ba chiêu, trong ba chiêu, có thể chạm được góc áo của ta, không nói hai lời, ta trực tiếp rời đi. Không chạm được, vậy ngượng ngùng, cho ta danh ngạch, lập tức cút ra ngoài, nếu không đừng trách ta không khách khí!

Hắn được xưng Tế Bắc bá chủ, khi nào nếm qua thiệt thòi như thế!

- Ba chiêu?

Trương Huyền nhướng mày:

- Tốt, ngươi ra tay đi!

- ...

Đạo Khấu nghẹn đến nội thương:

- Ta nói chính là nhường ngươi ba chiêu!

Trương Huyền ngạc nhiên:

- Ngươi xác định?

- Xác định!

Đạo Khấu tràn đầy tự tin.

Quát lớn một tiếng, để cho học sinh của hắn lui về phía sau, bị trọng thương, tuy thoạt nhìn đáng sợ, trên thực tế cũng nhìn ra, đối phương am hiểu chính là Linh Hồn công kích.

Am hiểu Linh Hồn, nhục thân chân khí tất nhiên yếu, đây là định lý người người đều biết, huống chi còn trẻ như vậy, có thể mạnh như thế nào? Bởi vậy, cố ý đưa ra tỷ thí ba chiêu đụng phải góc áo của hắn!

Nếu như là ở Tế Bắc, tất cả mọi người sẽ biết, đây là cố ý hố người, hắn am hiểu nhất chính là tốc độ, ở lĩnh vực am hiểu cùng một tiểu gia hỏa chỉ có Thánh Vực nhất trọng tỷ thí... Có thể nói là giết gà dùng đao mổ trâu, lấy lớn hiếp nhỏ.

- Được rồi!

Không để ý tới tự tin của hắn, Trương Huyền nhẹ gật đầu, lời còn chưa dứt, bóng người đột nhiên lóe lên, xuất hiện ở trước mặt Đạo Khấu, tốc độ nhanh như tia chớp.

Tuy chịu không nổi Hành Giả Vô Cương thiếu sót quá nhiều, không có tu luyện, nhưng ở hơn một tháng qua cũng không có nhàn rỗi, để cho Thiên Đạo thân pháp cùng bộ phận chính xác tiến hành dung hợp, khiến cho tốc độ tăng một mảng lớn, lúc này vận chuyển lên, coi như là không đuổi kịp thuấn di, nhưng trong cự ly ngắn cũng cực kỳ kinh khủng.

Từ bắt đầu hành động, đến xuất hiện ở trước mặt đối phương, ngay cả một phần mười cái hô hấp cũng không có.

Phần phật!

Người xuất hiện ở trước mặt, nắm đấm cũng duỗi ra.

- Ngươi...

Không nghĩ tới còn không có chuẩn bị tốt, đối phương liền lao đến, hơn nữa nhanh như vậy, Đạo Khấu sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, đang muốn đánh trả, liền phát hiện nắm đấm của thanh niên còn nhanh hơn thân ảnh, như đột phá thời gian hạn chế.

Ngực tê rần, kêu thảm một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài.

Bành!

Đâm vào trên vách tường, bại liệt xuống, giống như bãi bùn nhão, trước mắt tối đen, ngay tại chỗ hôn mê bất tỉnh.
- Một trong Tế Bắc song hùng Lạc Địa Hùng Đạo Khấu, am hiểu tốc độ, thi triển ra thân pháp Lạc Địa Phồn Hoa, giống như quỷ mỵ, tìm không thấy chân thân, tốt nhất không nên đáp ứng...

Song phương giao thủ nói phức tạp, trên thực tế còn chưa tới một cái hô hấp, gã sai vặt cùng Trương Huyền vào, nghe được vị thiếu gia này lại có thể đáp ứng lời của đối phương, tràn đầy sốt ruột truyền âm, nói còn chưa dứt lời, liền thấy Đạo Khấu nằm trên mặt đất, kinh ngạc tại nguyên chỗ, cảm thấy sắp điên rồi.

Vị trước mắt này so với hắn cũng lớn hơn không bao nhiêu, vốn tưởng rằng thực lực bình thường, nằm mơ cũng không nghĩ đến, một tiếng quát lớn lại để cho một vị Thai Anh Cảnh trọng thương, một quyền giải quyết xong một vị Nguyên Thần Cảnh...

Lạc Địa Hùng Đạo Khấu, nguyên nhân bộ thân pháp Lạc Địa Phồn Hoa này mà ra tên, coi như là Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, muốn đuổi cũng khó khăn, kết quả... ở trước mặt đối phương thân pháp còn không kịp thi triển, đã bị đánh choáng váng...

Gã sai vặt nuốt nước bọt, thân thể cứng ngắc.

May mắn bởi vì hắn thực lực yếu, không có đi suy nghĩ nhiều sự tình Thánh Khí trung phẩm, xem ra thật muốn suy nghĩ... Đoán chừng hiện tại chết hẳn là hắn a.

- Lão sư...

Lúc này trung niên nhân cũng từ trong ngu si kịp phản ứng, vội vàng tiến lên cứu người.

Nhìn thoáng qua, Đạo Khấu đã hôn mê, Trương Huyền nhếch miệng.

Ba chiêu...

Một chiêu liền cho ngươi chết luôn, chút thực lực ấy cũng giả bộ lão sói vẫy đuôi?

Nói giống như đúng rồi vậy...

Chán ghét nhất là loại trang bức không có hàm lượng này...

Mất mặt a! Mất mặt!

Nói thật, lấy thực lực của hắn bây giờ, chỉ cần đối phương câu thông Nguyên Thần, thi triển ra toàn lực, còn thắng không được.

Nhưng nhường ba chiêu... chính là muốn chết!

Chiêu số của hắn, há là tùy tiện có thể nhường sao?

Đừng nói một Nguyên Thần Cảnh sơ kỳ, lúc trước Xuất Khiếu Cảnh sơ kỳ Thiên Diệp Vương, cũng không dám nói nhường hắn, kết quả như trước bị chơi đùa chết!

Tuy lực chiến đấu của hắn ở dưới Nguyên Thần Cảnh, nhưng thủ đoạn quá nhiều, cạo chết cường giả Nguyên Thần Cảnh lại cực kỳ nhẹ nhõm.

Thở dài một tiếng, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu, nhìn về phương xa, ánh mắt phiêu hốt, cô độc cầu bại.

- Ta ghét nhất người khác trang bức với ta, ngươi còn nhất định muốn lên, ta cũng rất bất đắc dĩ a...

Chương 2053: Khảo hạch Khải Linh Sư (1)

Nói thật, hắn không có đi tìm Ngô sư, không có đi tìm Hàn Hội trưởng, không có đi tìm Chiến Sư Đường, đã rất ít xuất hiện, gia hỏa này còn đưa mặt qua chờ đánh...

Thật khiến người ta buồn cười!

Được rồi, đại nhân không chấp tiểu nhân, Trương Huyền ta chính là đạo đức tốt như vậy...

Không để ý tới gia hỏa kia nữa, lần nữa nhìn về phía Hứa phó hội trưởng cách đó không xa.

Thấy hắn nhìn tới, lông mi của mỹ phụ nhảy dựng.

Sở dĩ trong lời nói thiên hướng vị trước mắt này, thứ nhất, là vì đối phương là Danh Sư, thứ hai, có cái thứ tự đến trước và sau... Vốn nghĩ Đạo Khấu thật muốn xuất thủ, liền lên tiếng quát tháo, nằm mơ cũng không nghĩ đến, còn chưa có mở miệng, chiến đấu liền kết thúc...

Hơn nữa còn là nghiền ép, không có chút lo lắng nào!

Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong... Một quyền đánh cường giả tứ trọng hôn mê...

Cái quái thai này đến cùng từ đâu xuất hiện a?

- Chẳng lẽ là... cường giả Chiến Sư Đường?

Người Chiến Sư Đường luôn bế quan tu luyện, không muốn đi ra, cực ít tiếp xúc người ngoài, tuy cùng tồn tại ở Thanh Nguyên thành, lại chưa từng thấy qua mấy vị.

Bởi vậy coi như là nàng cũng biết rất ít, vị trước mắt này, Thánh Vực nhất trọng liền nhẹ nhõm đánh bại cường giả Nguyên Thần Cảnh, chỉ sợ đúng là một thành viên trong đó, hơn nữa địa vị không thấp.

Khó trách có thể tiện tay lấy ra Thánh Khí cấp bậc như thế.

Lúc trước còn tưởng rằng, đối phương là dựa vào Danh Sư Đường bảo hộ mới có thể bình yên không lo, hiện tại xem ra, chỉ bằng vào thực lực của mình, cũng không ai dám tùy tiện quấy rầy.

- Vị công tử này, nên cẩn thận một ít cho thỏa đáng, sở dĩ Tế Bắc Song Hùng danh khí lớn, Lạc Địa Hùng Đạo Khấu không coi vào đâu, chủ yếu là ca ca hắn, Kình Thiên Hùng Tàng Nhu! Nghe nói đã đạt đến Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, hơn nữa thủ đoạn vô số, rất khó đối phó...

Mặc dù biết đối phương không đơn giản, nhưng suy nghĩ một chút, còn truyền âm nhắc nhở.

Chỉ bằng vào một Nguyên Thần Cảnh sơ kỳ, tự nhiên không có khả năng đạt được tên tuổi bá chủ Tế Bắc, trong hai người, lợi hại chính là ca ca của đối phương, Kình Thiên Hùng Tàng Nhu!

Một thân tu vi sâu không lường được, coi như là nàng đụng phải, cũng chỉ có thể trốn.

Dù sao, Khải Linh Sư chỉ là chức nghiệp phụ trợ, đối với chiến đấu mà nói, không quá am hiểu.

- Đa tạ Hội trưởng nhắc nhở!

Biết rõ đối phương có hảo ý, Trương Huyền mỉm cười, cũng không thèm để ý, hỏi tiếp:

- Ngươi nhìn... Lúc nào thuận tiện, có thể giúp linh trí của binh khí thức tỉnh?

- Hiện tại liền bắt đầu đi! Không có quá nhiều dừng lại, Hứa phó hội trưởng nhẹ gật đầu.

Dọc theo Kim Nguyên Đỉnh vòng hai vòng, bàn tay nhẹ nhàng nhấn một cái.

Ô...ô...ng...

Một đạo hào quang lập tức bao phủ lô đỉnh.

Trương Huyền tràn đầy khẩn trương nhìn qua.

Qua đại khái hơn mười phút đồng hồ, bàn tay thu lại, Hứa phó hội trưởng liên tục lui về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch:

- Xem ra ta nghĩ còn có chút đơn giản... lô đỉnh này của ngươi, nhìn không sai hẳn là bị lôi điện công kích, mới lâm vào mê man, lấy thực lực của ta, chỉ sợ còn không cách nào thức tỉnh!

- Lôi điện đối với linh tính có tác dụng triệt tiêu thật lớn, điểm ấy chắc hẳn ngươi cũng rõ ràng, nếu nguyên nhân khác lâm vào ngủ say, ta phí nhiều chút lực lượng còn có thể làm được, nhưng cái này...

Hứa phó hội trưởng lắc đầu.

- Vậy... Hội trưởng có biết, ai có thể làm thức tỉnh không?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Lôi điện không chỉ xâm nhập linh tính, còn lưu lại ở trong lô đỉnh, muốn triệu hoán linh tính, sẽ phải lướt qua phiến khu vực này... Thật muốn làm được, chỉ sợ cần cường giả Xuất Khiếu Cảnh mới có thể hoàn thành, Nguyên Thần của Xuất Khiếu Cảnh trải qua lôi điện rèn luyện, không úy kỵ Lôi Đình chi uy, Thanh Nguyên đế quốc Khải Linh Sư Công Hội, không ai có thể làm được!

Suy nghĩ một chút, Hứa phó hội trưởng nói.
Thanh Nguyên đế quốc Khải Linh Sư Công Hội, Hội trưởng mạnh nhất cũng chỉ vừa đạt tới Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, cách Xuất Khiếu còn có một đoạn rất lớn, đồng dạng không cách nào hoàn thành.

- Ngươi nói... trong lô đỉnh có Lôi Đình lưu lại... Tu vi không có đạt tới Xuất Khiếu, nhưng Linh Hồn không úy kỵ Lôi Đình, có phải cũng có thể làm thức tỉnh hay không?

Nghe ra điều kiện trong lời nói của nàng, Trương Huyền nhăn mày lại.

- Hẳn là có thể, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nhất định phải đạt tới Khải Linh Sư thất tinh! Chỉ là... Nào có Linh Hồn không sợ lôi điện a?

Hứa phó hội trưởng cười khổ.

Nguyên Thần, Linh Hồn nấp trong cơ thể, tính thuần âm, cực kỳ sợ hãi lôi điện, cho đến trước mắt, nàng còn chưa từng nghe qua ai không có đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, Nguyên Thần, Linh Hồn có thể không sợ hãi Lôi Đình.

- Khải Linh Sư thất tinh?

Dừng lại một chút, Trương Huyền ngẩng đầu:

- Hứa hội trưởng, không biết muốn quan sát thư tịch của Công Hội các ngươi, cần điều kiện gì?

Nếu như vị trước mắt này không cách nào làm thức tỉnh Kim Nguyên Đỉnh, ngược lại là có thể tự mình thử xem.

Đối với Lôi Đình, người khác sợ hãi, nhưng hắn đã trải qua Lôi Đình chi hải cùng Phong Thánh Kiếp, Linh Hồn mượt mà như ý, lôi điện bình thường, đã không có bất cứ uy hiếp gì.

- Đọc sách?

Không nghĩ tới hắn lại đột nhiên đưa ra vấn đề này, Hứa phó hội trưởng tràn đầy không hiểu, chần chừ một chút, cuối cùng nói ra:

- Thư tịch của Công Hội chúng ta, không giống những chức nghiệp khác, có đẳng cấp hạn chế, cấp bậc không đến, không cho phép đọc. Mà là giao nạp phí tổn nhất định liền có thể đi xem, thậm chí sao chép, chỉ là không thể mang đi bản gốc mà thôi.

Trương Huyền gật đầu:

- Ta muốn nhìn toàn bộ thư tịch đạt tới thất tinh, không biết cần giao nộp bao nhiêu!

Chỉ có thực sự trở thành chức nghiệp đặc thù, có được truyền thừa hoàn mỹ, mới có hạn chế tương đối nghiêm, chức nghiệp bình thường là không có nhiều yêu cầu như vậy.

Có thậm chí sẽ cố ý buông ra điều kiện, dẫn tới càng nhiều người học tập, để cho nó càng thêm lớn mạnh.

- Nhìn toàn bộ thư tịch, cần giao nộp năm nghìn Linh Thạch thượng phẩm...

Tính toán thoáng cái, Hứa phó hội trưởng nói.

- Đây!

Chương 2054: Khảo hạch Khải Linh Sư (2)

Bàn tay run lên, trước mắt linh khí lóng lánh, năm nghìn viên Linh Thạch thượng phẩm rơi trên mặt đất.

- Cái này...

Hứa phó hội trưởng sững sờ ở tại chỗ.

Năm nghìn Linh Thạch thượng phẩm, coi như là nàng, cũng không có khả năng dễ dàng lấy ra như thế, đối phương sảng khoái như vậy, chỉ vì đọc sách... Cũng quá tài đại khí thô a!

- Còn muốn làm phiền Hứa hội trưởng dẫn ta đi tới!

Năm nghìn Linh Thạch thượng phẩm đối với Trương Huyền bây giờ mà nói, đã không coi vào đâu, có thể bởi vậy học tập một chức nghiệp, thậm chí cứu tỉnh Kim Nguyên Đỉnh, tuyệt đối có giá trị rồi.

- Được!

Thấy vẻ mặt hắn thành thật, không giống như nói giỡn, Hứa phó hội trưởng thu hồi Linh Thạch:

- Đi theo ta!

Thu Kim Nguyên Đỉnh vào Giới Chỉ, Trương Huyền theo sát phía sau.

Ra khỏi phòng, dọc theo hành lang đi một lát, đi vào một gian phòng cực lớn.

Đúng là Tàng Thư Khố của Khải Linh Sư.

- Ở chỗ này, có thể đọc sách, cũng có thể tu luyện, nếu có lĩnh ngộ, trong phòng cũng có Khôi Lỗi đối ứng, cho ngươi tiến hành mở linh tính, có thể mở ra linh trí đối ứng, liền cho thấy đạt đến đẳng cấp đối ứng...

Đứng ở trước cửa, Hứa phó hội trưởng đưa qua một lệnh bài, giới thiệu nói.

Khải Linh Sư, tuy ở Thanh Nguyên đế quốc nổi tiếng, lại không phải chức nghiệp đặc thù, không có nhiều quy củ như vậy, coi như là khảo hạch, cũng cực kỳ đơn giản.

- Đa tạ!

Tiếp nhận lệnh bài, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Vào đi, mỗi ngày sang đây xem sách, muốn học chức nghiệp mở linh tính, số lượng cũng không ít, chỉ là có thể có thành tựu vô cùng ít mà thôi!

Hứa phó hội trưởng khoát tay áo.

Chức nghiệp Khải Linh Sư kiếm tiền như thế, mỗi ngày đều có thể đưa tới không ít người đến đây học tập, chỉ bất quá, muốn trở thành Khải Linh Sư chính thức, cần Linh Hồn cường đại, tinh tế tỉ mỉ... Đây là một loại thiên phú, không phải là người nào xem sách cũng có thể học được.

Không nói thêm lời, Trương Huyền đẩy cửa đi vào.

Tàng Thư Khố không lớn, chỉ có hơn mười giá sách, thoạt nhìn hơn mười vạn quyển sách mà thôi.

Trong phòng, quả nhiên có không ít người đang đọc sách, hẳn là giống như hắn, muốn học tập chức nghiệp Khải Linh Sư. Vì không làm cho người khác chú ý, đi vào trước mặt giá sách, Trương Huyền tiện tay rút ra một quyển, giả bộ như nghiêm túc đọc, ánh mắt lại nhìn sang toàn bộ giá sách.

Rầm rầm!

Ánh mắt đảo qua, vô số thư tịch đi vào thức hải.

Không đến mười phút, thư tịch trong hơn mười giá sách toàn bộ thu nhập Thư Viện.

- Chính xác!

Ý niệm khẽ động, một quyển sách xuất hiện ở trước mắt, nhẹ nhàng mở ra, nhìn sang.

Đúng là Thiên Đạo công pháp tu luyện Khải Linh Sư tứ tinh.

Rất nhanh xem một lần, Trương Huyền đối với chức nghiệp này cũng có hiểu rõ càng sâu khắc.

Cái gọi là mở linh tính, kỳ thật chính là mượn nhờ lực lượng linh hồn của mình, trợ giúp binh khí hoặc tu luyện giả, thoải mái linh tính cùng Linh Hồn.

Muốn làm như vậy, đầu tiên để linh hồn của mình trở nên không có thuộc tính, như vậy mới có thể không cho thân thể của đối phương bài xích, thành công kích hoạt linh tính hoặc lớn mạnh.

Đối với người khác mà nói, cửa thứ nhất hầu như không cách nào làm được, nhưng Trương Huyền bất đồng.

Thiên Đạo công pháp tu luyện ra được Vu Hồn, bản thân là không có bất kỳ thuộc tính, nếu không cũng không có khả năng ngụy trang thành bất luận kẻ nào mà không bị phát hiện rồi.

Xem hết thư tịch, lực lượng Linh Hồn trong người vận chuyển một lần, liền học tập xong phương pháp tu luyện Khải Linh Sư tứ tinh, ngay cả nửa canh giờ cũng không đến.
- Thử xem có hiệu quả hay không...

Đi vào một bên gian phòng, Trương Huyền quả nhiên thấy góc tường đứng vững một Khôi Lỗi kỳ quái, mọc ra tám cánh tay cùng bốn cái đầu, nhìn không ra đẳng cấp, cũng không biết tài liệu gì luyện chế.

Chẳng muốn vận dụng Minh Lý Chi Nhãn cùng Thiên Đạo Thư Viện, tinh thần khẽ động, câu thông Linh Hồn, một cỗ ý niệm thẳng tắp lan tràn lên, đồng thời bàn tay ở mặt đất nhẹ nhàng nhấn một cái.

Ô...ô...ng...

Một đạo hào quang triệt để bao phủ Khôi Lỗi.

Thời gian nháy con mắt, ý niệm của hắn tựa như đi vào một thế giới đen kịt, chỉ có thể thắp sáng.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Mấy hơi thở sau, Khôi Lỗi trước mắt đã bị kích hoạt lên linh tính, bắt đầu chuyển động, tám cánh tay cuồng loạn nhảy múa cùng bốn cái đầu loạn chuyển.

- Xem ra Khải Linh Sư tứ tinh rất đơn giản...

Mở to mắt, Trương Huyền cười cười.

Còn tưởng rằng chức nghiệp này có bao nhiêu khó, dễ dàng liền kích hoạt linh tính, nói rõ không tính phức tạp.

Làm xong những thứ này, nhấc chân đi đến tầng thứ hai.

Tầng thứ hai thư tịch như trước có vài chục dãy, hơn mười vạn quyển sách, bắt chước làm theo, rất nhanh xem hết, tạo thành Thiên Đạo công pháp Khải Linh Sư ngũ tinh.

Học tập xong đi vào góc tường, đồng dạng mở linh tính thành công một Khôi Lỗi, lần nữa đi lên trên.

...

Hai canh giờ sau, đi tới tầng thứ tư.

Nơi đây trưng bày đều là thư tịch thất tinh, thu nhập trong đầu, học tập Thiên Đạo công pháp, đi tới địa phương chứa đựng Khôi Lỗi, nhìn thoáng qua, lông mày nhịn không được nhíu một cái.

- Tầng này không có Khôi Lỗi? Cây cột này là cái gì?

Góc tường tầng này, cũng không có Khôi Lỗi dùng để mở linh tính, chỉ có một cây cột như một người lớn, từ trên xuống dưới xỏ xuyên qua gian phòng, không biết tài liệu gì làm, cực kỳ trầm trọng.

- Đoán chừng là binh khí, chỉ cần mở linh tính, coi như thành Khải Linh Sư thất tinh rồi!

Trong lòng âm thầm phỏng đoán, đi vào trước mặt.

Chương 2055: Công Hội sống (1)

Mấy tầng trước, đều là Khôi Lỗi bốn đầu tám cánh tay, mặc dù nơi đây không có, nhưng có cây cột màu đen, hẳn là công hiệu giống nhau.

- Thử xem sẽ biết...

Ngồi ở tại chỗ, bàn tay nhấn mặt đất một cái, một khe hở lập tức bao phủ cây cột, giống như Khải Linh lúc trước, ý niệm của Trương Huyền như lâm vào trong bóng tối.

- Thắp sáng!

Biết rõ thắp sáng hắc ám, tương đương với tiến hành Khải Linh vật phẩm, trong đầu vận chuyển Thiên Đạo Khải Linh pháp quyết, ngón tay điểm tới.

Ô...ô...ng...

Một đạo hào quang chiếu rọi lên, khu trừ hắc ám, chỉ bất quá ánh sáng cực kỳ yếu ớt, như ngọn nến trong gió, run run rẩy rẩy, tùy thời sẽ dập tắt.

- Hả?

Nhướng mày.

Khôi Lỗi lúc trước, chỉ cần vận chuyển Thiên Đạo Khải Linh pháp quyết, có thể chiếu sáng hết thảy địa phương, mà bây giờ, chỉ chiếu sáng trước mắt, hơn nữa rất dễ dàng triệt tiêu, cũng nói rõ... linh tính của vật phẩm này, so với trong tưởng tượng còn khó hơn rất nhiều.

- Không hổ là thất tinh, quả nhiên độ khó lớn thêm không ít...

Biết rõ loại tình huống này, Trương Huyền chẳng những không có cảm thấy uể oải, ngược lại mắt sáng rực lên.

Mấy khảo hạch trước, một chút kỹ thuật hàm lượng cũng không có, cái này mới tính giống như khảo nghiệm a.

- Ta cũng muốn nhìn xem, khảo hạch thất tinh khó bao nhiêu... Hôm nay không thắp sáng ngươi ta không đi về!

Đã có khiêu chiến, Trương Huyền lập tức tràn đầy hứng thú.

Khải Linh Sư khác, một ngày ba lượt, sau đó cần nghỉ ngơi thật lâu mới có thể tiếp tục, hắn không giống, Thiên Đạo Khải Linh hầu như không có tác dụng phụ gì, hơn nữa hồn lực vượt xa đồng cấp, một ngày coi như đến mấy mươi lần, cũng sẽ không mệt mỏi.

Ngón tay lần điểm về phía trước.

Lại một đạo quang mang sáng lên, thoạt nhìn yếu ớt như trước, lại trục xuất hắc ám ra xa hơn chút.

- Dung hợp!

Linh Hồn cấp tốc vận chuyển, hai ngọn lửa tập trung ở cùng một chỗ, lúc trước riêng phần mình thiêu đốt hỏa diễm, chậm chạp dung hợp.

Hai ngọn lửa này, đều là linh tính hắn đốt lên, ẩn chứa ý niệm linh hồn của hắn, dung hợp cũng không khó.

Đương nhiên, đây là đối với hắn, Thiên Đạo Khải Linh đốt ngọn lửa, thuộc tính hoàn toàn giống nhau, Khải Linh Sư bình thường là không làm được.

Thuộc tính bất đồng, không thể dung hợp, nếu không chẳng khác nào trong một vật phẩm xuất hiện hai ý niệm, giống như Thánh Vực Bồ Đề Thụ lúc trước, một khi tranh đoạt lẫn nhau, gây chuyện không tốt còn sẽ triệt để hủy hoại binh khí. Vù vù!

Dung hợp chung một chỗ, ngọn lửa tăng cường rất nhiều, chiếu rọi bốn phương, dù vẫn không thể khu trừ toàn bộ hắc ám, nhưng cũng không giống lúc trước, tùy thời có thể diệt vong.

- Quả nhiên có thể...

Linh tính dung hợp, cũng làm hắn tâm huyết dâng trào, đột nhiên nghĩ đến, không nghĩ tới quả nhiên có thể, lúc này nhẹ nhàng cười cười, lần nữa điểm về phía trước.

Vù vù!

Lại bị đốt hai đạo hỏa diễm, tiếp tục cùng cái trước mắt tiến hành dung hợp.

Bốn đóa hỏa diễm dung hợp, ngọn lửa biến thành bó đuốc, hùng hồn hữu lực, hào quang phóng xạ bốn phía, chiếu rọi ít nhất hơn trăm mét.

- Không gian thật lớn...

Mượn nhờ ánh sáng, lúc này Trương Huyền cũng thấy rõ tình huống chung quanh.

Lúc trước Khôi Lỗi, phạm vi ý thức cảm giác được chỉ vài mét, hơn mười mét, chỉ cần thắp sáng linh tính, có thể bao phủ toàn bộ, mà cái trước mắt này, chiếu rọi hơn trăm mét, lại như trước nhìn không tới đầu cuối... Binh khí này không khỏi quá lớn đi!

Binh khí càng lớn, cần linh tính càng cường đại chèo chống, thật giống như Kim Nguyên Đỉnh, tất nhiên cường đại hơn Băng Vũ Kiếm... Đốt bốn lần linh tính, lại tìm không đến biên giới, đủ để nói rõ cây cột này khủng bố tới cực điểm.

- Không nghĩ tới khảo hạch thất tinh khó như vậy, ta không tin còn không thắp sáng được ngươi...

Thấy bó đuốc chiếu rọi không đến đầu cuối, Trương Huyền sinh ra tâm không chịu thua kém.
Hắn tu luyện công pháp Thiên Đạo Khải Linh, nếu cũng không thông qua khảo hạch, chẳng phải thẹn với Thư Viện ở trong đầu?

- Tiếp tục...

Ngón tay lần nữa điểm nhẹ, Linh Hồn gia tốc vận chuyển, trước mắt nhiều hơn vài đạo hỏa diễm, liên tục tiêu hao lực lượng, sắc mặt cũng hơi trắng bệch.

Tuy hồn lực của hắn cường đại, số lần Khải Linh hơn người bình thường rất nhiều, nhưng mà liên tục thi triển, đối với hồn phách cũng có tổn thương thật lớn.

Vù vù vù!

Tiếp tục dung hợp linh tính chung một chỗ, bó đuốc biến thành đống lửa, chiếu rọi đến chỗ xa hơn, bất quá, như trước không tìm được đầu cuối.

Chiếu không tới đầu cuối, chẳng khác nào không có thành công.

- Liều mạng...

Cắn chặt hàm răng, phun ra tinh huyết, ý niệm của Trương Huyền dốc sức liều mạng kiên trì.

Liên tục dung hợp ba mươi hai đoàn hỏa diễm, đống lửa trước mắt biến thành biển lửa hùng hồn, lại như một Thái Dương cực nóng, chiếu rọi bốn phía.

Oanh long long!

Không gian đen kịt lắc lư, cuối cùng để cho hắn nhìn rõ toàn bộ tình huống.

Địa phương binh khí này dung nạp ý thức, lại chừng vài dặm, khó trách linh tính khó có thể mở ra.

Cuối cùng thành công, Trương Huyền cũng cảm thấy thân thể như hư thoát, đồng thời tràn đầy hiếu kỳ.

Hắn tu luyện công pháp Thiên Đạo Khải Linh, lý giải đối với Khải Linh Sư dĩ nhiên đạt đến thất tinh đỉnh phong, thậm chí bát tinh sơ kỳ, nhưng cam đoan đám người Hứa phó hội trưởng, tốc độ Khải Linh tuyệt đối xa xa không bằng...

Dù vậy, cũng thiếu chút nữa mệt chết mới có thể thành công, đây rốt cuộc là cái khảo hạch gì?

Không khỏi quá khó khăn đi!

...

Trong một căn phòng rộng lớn của Khải Linh Sư Công Hội, ba nữ tử ngồi đối diện, đúng là Hứa phó hội trưởng cùng Nguyễn Hội trưởng, Trần phó hội trưởng.

- Hứa Ảnh, đến cùng xảy ra chuyện gì vậy? Tế Bắc Song Hùng cũng không phải dễ trêu, tuy thực lực của Lạc Địa Hùng Đạo Khấu bình thường, nhưng Kình Thiên Hùng Tàng Nhu lại không phải chúng ta có thể đối phó, một khi đến tìm phiền toái, Khải Linh Sư Công Hội chúng ta, chỉ sợ lại phải thiếu nợ Danh Sư Đường nhân tình...

Nguyễn Hội trưởng nhìn lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau