THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2041 - Chương 2045

Chương 2041: Tổ Sư tới (1)

- Truyền Thế Độc Điển?

Bạch Đình, Hải Minh Kim hoảng sợ.

Nghe nói vật này là Tổ Sư khai phái tự tay viết, cả đời nghiên cứu bí pháp dùng độc, ghi chép ở phía trên, là Độc Sư muốn lấy được nhất, chỉ là... Kèm theo Tổ Sư đi về cõi tiên, đã sớm biến mất.

Sau khi Tổ Sư chết, liên tiếp kế nhiệm không ít Điện chủ, chỉ bất quá, đều bởi vì không được truyền thừa, khó có thể phục chúng, dẫn đến Độc Điện càng thêm hỗn loạn.

Vốn tưởng rằng thứ này khó có thể tìm, không nghĩ tới Hữu hộ pháp Thẩm Khuyết tìm được!

- Đúng vậy, đã có thứ này, hoàn toàn chính xác có thể danh chính ngôn thuận kế vị, không ai dám nói cái gì, chỉ là... Được rồi, không nói những thứ này, gặp được sư phụ, tự nhiên ngươi sẽ rõ!

Còn muốn nói gì, Nguyên Lăng dừng lại một chút, nuốt trở vào, vẫy vẫy tay, bay về phía trước.

Hai người theo sát phía sau.

Đều là cường giả vượt qua Thánh Vực tứ trọng, tốc độ cực nhanh, không lâu sau liền đi tới một phủ đệ rộng lớn.

Nguyên Lăng dẫn đường, vừa đi vào đại điện mà năm đó lão sư giảng bài, chợt nghe một hồi tiếng cãi vã vang lên.

- Hắn đây là cầm lấy lông gà làm lệnh tiễn! Dựa vào cái gì muốn lão sư tới? Cùng lắm thì liều mạng với bọn hắn!

- Quả thực khinh người quá đáng, chúng ta không thể ngồi chờ chết!

- Hắn nói là Truyền Thế Độc Điển, chính là Truyền Thế Độc Điển sao? Dù là ai cũng không cách nào xác nhận, ta nhớ được năm đó hắn cùng lão sư không hợp, chỉ sợ cố ý nói như vậy, là muốn diệt trừ đối lập, thành công kế vị!

- Bản thân Hữu hộ pháp liền bụng dạ hẹp hòi, lần này đã có dựa vào lớn như vậy, khẳng định sẽ ra tay...

...

Đi vào gian phòng, lập tức chứng kiến hơn mười Độc Sư đứng ở trong đó, từng cái lòng đầy căm phẫn.

Bạch Đình nhìn sang, đúng là các sư huynh, sư đệ trước kia, hầu như tất cả đều đạt đến Độc Sư bát tinh.

Trong đại sảnh, ngồi một lão giả, một thân áo tơ trắng, khí tức yên lặng như giếng, hô hấp như có như không, dường như không tồn tại.

Hải Minh Kim dùng thần thức lặng lẽ dò xét, sau đó hoảng sợ.

Thần thức cảm ứng, trước mắt không có vật gì, cái gì cũng không phát hiện.

- Thật mạnh...

Đồng tử co rụt lại.

Thực lực vị trước mắt này, đã vượt ra khỏi khả năng suy nghĩ, đạt đến cảnh giới quỷ thần khó lường, cấp bậc như hắn, căn bản là không cách nào cảm thấy.

Gặp phải cường giả loại này, đối phương có thể không cần động thủ, chỉ cần một cái ý niệm, hắn sẽ hồn phi phách tán, không chống chọi được.

Chớ nói chi là dùng độc! Đáng sợ!

- Lão sư, Bạch Đình sư đệ đến rồi!

Không để ý tới mọi người cãi lộn, Nguyên Lăng tiến về phía trước một bước.

- Ân!

Lão giả nhẹ gật đầu, nhìn lại:

- Trải qua sự kiện kia, ngươi chán nản, ta còn cho rằng không cách nào đột phá, không nghĩ tới đã thành Độc Sư bát tinh, cũng không uổng công ta một phen dạy bảo!

- Lão sư...

Hốc mắt đỏ ửng, Bạch Đình tiến về phía trước một bước quỳ xuống.

Rời Tổng bộ thời gian quá lâu, một mực không mặt mũi nào tới đây, chính thức gặp được sư phụ, loại cảm tình này rút cuộc kìm nén không được.

- Tốt rồi, đã là Độc Sư bát tinh, không nên giống như nữ nhi!

Lão giả cười cười.

- Vâng!

Bạch Đình đứng dậy, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lại:

- Lão sư, vừa rồi chư vị sư huynh đệ nói... Muốn lão sư tới... Có ý tứ gì?
Mọi người lòng đầy căm phẫn, khẳng định không phải là chuyện tốt gì.

- Không phải đại sự gì, nếu như trở về, liền an tâm khảo hạch, khảo hạch xong, liền trở về đi! Độc Điện đã không phải là đối phương an ổn như trước kia, sau này chỉ sợ khó tránh khỏi gió tanh mưa máu, có thể trốn bao xa thì trốn.

Lão giả khoát tay áo, thở dài một tiếng.

- Cái này...

Bạch Đình nhíu mày, không hiểu ra sao.

Lão sư là một trong tứ đại Tôn Giả, mới mở miệng thì uể oải như vậy, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Dựa theo tình huống bình thường, Thẩm Khuyết đạt được Truyền Thế Độc Điển, trở thành tân nhiệm Điện chủ, không phải là sự tình đáng giá chúc mừng sao?

- Sự tình Thẩm hộ pháp đã nhận được Truyền Thế Độc Điển, muốn kế vị Điện chủ, chắc hẳn ngươi nên biết a!

Thấy hắn không hiểu, một Độc Sư bát tinh đi vào trước mặt.

- Vâng!

Bạch Đình nhẹ gật đầu.

Chuyện này vừa nghe Nguyên Lăng Độc Sư nói qua.

- Truyền Thế Độc Điển, là Tổ Sư khai phái lưu lại, có chứa kịch độc, muốn mở ra, nhất định phải lấy phương thức “nhân mạng nuôi nấng” mới có thể hoàn thành! Thẩm hộ pháp để cho lão sư đi làm chuyện này...

Độc Sư bát tinh nghiến răng.

Đồng tử của Bạch Đình co rụt lại.

Độc Sư có vô số người ưa thích dùng kịch độc phong ấn bí tịch, muốn phá vỡ, cần có được bản lĩnh giải độc đối ứng, nếu như không có, cũng chỉ có thể lấy mạng tới lấp.

Nói cách khác, tìm người hấp thu kịch độc ở phía trên, một cái không đủ, hai cái, hai người chưa đủ ba cái... Nhân số nhiều, số lượng độc có hạn, tổng có thể bị hấp thu sạch sẽ.

Cũng chính là nhân mạng nuôi nấng!

Nhân mạng nuôi nấng, cực kỳ tàn khốc, cũng cực kỳ quỷ dị, có thể nói, bỏ qua tôn nghiêm của sinh mệnh. Nguyên nhân chính là như thế, Độc Sư mới bị định nghĩa là tà ma ngoại đạo, bị chức nghiệp chính phái khinh thường.

- Tại sao là lão sư...

Bạch Đình nghiến răng.

Lão sư là một trong tứ đại Tôn Giả, dựa vào cái gì để cho hắn đi làm loại sự tình này?

- Năm đó lão sư cùng Thẩm hộ pháp từng có va chạm, mà kịch độc trên Truyền Thế Độc Điển thực sự quá cường đại, người bình thường ngay cả tới gần cũng làm không được, muốn tiêu trừ độc tính, chỉ có Độc Sư Cửu Tinh... Nguyên nhân chính là như thế, hắn cố ý cầm lão sư khai đao, xác lập uy phong, còn không có kế vị, liền muốn để cho tất cả mọi người của Độc Điện biết rõ sự lợi hại của hắn!

Chương 2042: Tổ Sư tới (2)

Vị Độc Sư này nghiến răng.

Nhân mạng nuôi nấng tuy có thể tiêu trừ độc tính, cũng phải nhìn thực lực, thực lực chưa đủ, coi như xông lên một vạn cái, hai vạn cái, cũng không có bất kỳ tác dụng.

Truyền Thế Độc Điện chính là Tổ Sư khai phái lưu lại, kịch độc ở phía trên, chỉ có đạt tới Độc Sư cửu tinh mới có thể phá giải, đổi lại những người khác, lên nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.

- Nếu như hắn quan báo tư thù, lão sư hoàn toàn có thể không cần đáp ứng!

Bạch Đình vội vàng mở miệng, tràn đầy sốt ruột.

- Là có thể không cần đáp ứng, nhưng hắn... Lấy danh nghĩa đại nghĩa áp chế!

- Đại nghĩa?

- Ân, hắn hứa hẹn với hết thảy Độc Sư, chỉ cần mở ra Truyền Thế Độc Điển, chọn nội dung có thể học tập ở bên trong truyền thụ ra, để cho thực lực chỉnh thể của Độc Điện bạo tăng... Coi đây là áp chế, trực tiếp đưa lão sư vào tuyệt lộ! Hiện tại, toàn bộ Độc Sư ở Tổng bộ, đều đi tới nơi này, trên danh nghĩa là muốn quan sát kế vị đại điển, trên thực tế có không ít người đang giám thị, sợ lão sư đào tẩu...

Vị Độc Sư bát tinh này ánh mắt đỏ bừng.

Hỗn loạn nhận thức trung thần, lâu ngày mới biết được nhân tâm.

Đám Độc Sư bình thường cùng lão sư rất tốt, thậm chí liên tục nịnh bợ, hiện tại từng cái có thể trốn bao xa thì trốn, chỉ còn lại có bọn hắn thủ ở chỗ này.

Bạch Đình xiết chặt nắm đấm.

Hoàn toàn chính xác.

Lấy điều kiện này, dụ dỗ Độc Sư khác, lão sư liền biến thành người hy sinh, không đi hi sinh mà nói, ngược lại sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

- Tốt rồi, chuyện này ta đã có quyết định, chờ ta sau khi chết, các ngươi cũng đừng tới nơi này, có thể trốn bao xa thì trốn, miễn cho đứt gãy truyền thừa...

Ngắt lời vị Độc Sư này nói, lão giả khoát tay áo.

Hắn còn sống, không ai dám thế nào, một khi chết rồi, những đệ tử này, tám chín phần mười đều bị tàn sát sạch sẽ.

Độc Điện không giống Danh Sư Đường chú ý quy củ, hết thảy dựa vào thực lực, không có thực lực, chỉ có phần bị giết.

- Lão sư...

Nghe nói như thế, mọi người đau thương, hốc mắt của Nguyên Lăng phiếm hồng, không biết nói cái gì cho phải, chợt nghe Bạch Đình lên tiếng.

- Kỳ thật... Lão sư, ngươi không cần hi sinh, Thẩm hộ pháp, muốn làm Điện chủ... Cũng không dễ dàng như vậy!

- Hả?

Nghe nói như thế, mọi người đồng loạt quay đầu lại, ngay cả lão giả cũng nhịn không được nữa nhăn mày.

- Bạch sư đệ cớ gì nói ra lời ấy?

Nguyên Lăng hỏi. - Cũng không có gì, đổi lại trước kia, vị Thẩm hộ pháp này tìm được Truyền Thế Độc Điển, hoàn toàn chính xác có thể trở thành Điện chủ, không ai dám nói cái gì, nhưng hiện tại... Chỉ sợ không làm được!

Cười nhạt một tiếng, Bạch Đình lộ ra tự tin.

- Có được Truyền Thế Độc Điển cũng không thể làm Điện chủ? Cái này... Làm sao có thể?

Nguyên Lăng sững sờ ở ngay tại chỗ.

Những người khác cũng tràn đầy mê hoặc, không thể tin được.

Truyền Thế Độc Điển là cái gì? Vật Tổ Sư khai phái lưu lại, giống như Xuân Thu Đại Điển của Khổng Sư, thuộc về bảo vật chí cao vô thượng, chỉ cần tìm được, chẳng khác nào nắm giữ đại nghĩa, có thể được hết thảy Độc Sư nhận thức, đừng nói trở thành điện chủ, coi như để người ta tự sát, cũng không có biện pháp.

Lão sư của bọn hắn, hiện tại là bị loại này bức bách.

Nhưng đối phương lại còn nói, cái này cũng không thể thành Điện chủ... Vậy làm sao mới có tư cách?

- Đúng vậy, đến cùng xảy ra chuyện gì? Truyền Thế Độc Điển là Tổ Sư khai phái lưu lại bảo vật vô thượng, đạt được thứ này, chẳng khác nào đã nhận được quyền lên tiếng...

Vị Độc Sư bát tinh vừa nãy nhịn không được lắc đầu:

- Muốn cho hắn không làm Điện chủ được, trừ khi mời Tổ Sư khai phái đến!

- Lục sư huynh nói không sai, ta xác thực mời... Tổ Sư khai phái tới!

Bạch Đình nhẹ nhàng cười cười.

- Tổ Sư khai phái?
- Bạch sư đệ, chẳng lẽ ngươi nói đùa sao, Tổ Sư khai phái sớm đã đi về cõi tiên vài vạn năm, đi nơi nào tìm?

- Chuyện này không vui tí nào đâu...

...

Mọi người vốn sững sờ, sau đó tất cả đều lắc đầu.

Nếu như nói đã tìm được bảo vật của Tổ Sư, bọn hắn tin tưởng, nhưng tìm được Tổ Sư... Đây không phải nằm mơ sao?

- Đúng là Tổ Sư, nàng chỉ còn một đạo tàn hồn, bám vào trên thân nữ hài này...

Bạch Đình chỉ về phía sau.

Lúc này mọi người mới phát hiện, nữ hài hắn dùng chân khí bao lấy, nhẹ nhàng buông ra, rút lui chân khí, độc khí trong cơ thể Ngụy Như Yên lập tức tản mạn ra, để cho mọi người kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước.

- Đây là... Tiên Thiên Độc Thể?

Mọi người còn không kịp phản ứng, Lâm Giang Hải biến sắc, không thể tin được.

Tiên Thiên độc thể, là bảo thể tu luyện Độc Sư vô thượng, từ sau khi Tổ Sư rời đi, toàn bộ Độc Điện vài vạn năm qua cũng không có xuất hiện, nằm mơ cũng không nghĩ đến, xuất hiện ở nơi đây.

- Vâng, không riêng gì Tiên Thiên Độc Thể, còn là Độc Hồn Thể!

Bạch Đình gật đầu.

- Cái này...

Thân thể Lâm Giang Hải run lên:

- Đến cùng xảy ra chuyện gì? Vô số nữ hài này ngủ mê không tỉnh?

- Là như thế này...

Bạch Đình nói sự tình như thế nào gặp được “Tổ Sư khai phái”, như thế nào đáp ứng đối phương, mang nữ hài, kỹ càng nói một lần.

- Ngươi nói... Nữ hài này là linh hồn Tổ Sư khai phái phụ thể? Hiện tại chỉ là không chịu nổi Độc Hồn Thể mang đến áp lực, lâm vào hôn mê?

Thân thể Lâm Giang Hải cứng đờ, khó mà tin được.

- Đúng vậy, không tin, ngươi có thể nhìn xem viên thuốc nàng cho chúng ta này!

Cổ tay khẽ đảo, Bạch Đình lấy ra một cái bình ngọc.

Nhẹ nhàng cười cười, cổ tay Bạch Đình khẽ đảo, đưa tới một viên Giải Độc Đan mà “Tổ Sư” cho.

Chương 2043: Tổ Sư tha mạng (thượng) (1)

Trên đường đi sử dụng mấy lần, giờ phút này, trong bình ngọc chỉ còn lại có một viên dược hoàn.

- Cái này... Là đan dược cố bản bồi nguyên?

Nhìn thoáng qua, Lâm Giang Hải nhíu mày.

Thân là Độc Sư, đối với dược tính của dược vật cực kỳ hiểu rõ, đan dược trước mắt này, xem xét liền biết, chỉ là dược vật cố bản bồi nguyên bình thường, không có bất kỳ chỗ đặc thù.

- Mới đầu ta cũng cho rằng chỉ là dược vật cố bản bồi nguyên bình thường, nhưng mà trải qua Tổ Sư luyện chế lại một lần, dĩ nhiên là thánh dược giải độc, có thể giải vạn độc!

Bạch Đình gật đầu.

Lâm Giang Hải nhíu mày.

Hắn được xưng Vạn Độc Tôn Giả, đủ thấy dùng độc mạnh, chủng loại nhiều, làm cho người hoa mắt, nghẹn họng nhìn trân trối.

Đan dược trước mắt, được xưng giải Vạn Độc... Chẳng phải chính là khắc tinh của hắn?

Thần thức lan tràn, trong chớp mắt liền xem đến tột cùng, càng xem càng cảm thấy kỳ quái.

Lấy ánh mắt cùng lý giải dược vật của hắn, đan dược này không có bất kỳ đặc thù, cùng đan dược bán trên thị trường không khác chút nào... Đừng nói hắn, coi như là Thánh Vực ngũ trọng, ăn ba cân cũng không có hiệu quả quá lớn... Được xưng giải Vạn Độc, không khỏi nói ngoa a?

Hắn là Độc Sư cửu tinh, toàn bộ Đại Lục, Tôn Giả dùng độc cao nhất, cũng nhìn không ra đặc thù, nếu không phải Bạch Đình lời thề son sắt, khẳng định đã sớm ném vào trong cống.

- Thuốc này thật sự có hiệu quả giải độc?

Nhịn không được nhìn lại.

- Nếu lão sư không tin, ta có thể ngay tại chỗ cho ngươi thí nghiệm...

Bạch Đình nhẹ nhàng cười cười, xoay đầu lại:

- Nguyên Lăng sư huynh, không biết ngươi có mang theo Yên Vân Tán không?

- Có...

Nguyên Lăng gật đầu, lòng bàn tay nhiều ra một cái bình ngọc.

Làm độc dược lợi hại nhất hắn nghiên cứu chế tạo ra, tự nhiên vẫn luôn tùy thân mang theo, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

- Hải độc sư, khả năng còn phải phiền toái ngươi một sự kiện...

Tiếp nhận bình ngọc, Bạch Đình nói.

- Bạch độc sư không cần khách khí như thế, có việc cứ nói đừng ngại!

Hải Minh Kim đi tới.

- Kỳ thật cũng không có gì, phiền toái ngươi ăn Yên Vân Tán này...

Cổ tay Bạch Đình run lên, ném độc dược tới.
- A?

Khóe miệng Hải Minh Kim co lại.

Còn tưởng rằng là chuyện gì, không nghĩ tới Bạch độc sư tính toán để cho hắn lấy thân thử độc!

Kiểm nghiệm thuốc giải độc biện pháp hữu hiệu nhất, không phải là nghiên cứu thành phần, mà là thử độc, như vậy trực tiếp nhất, cũng hữu hiệu nhất.

Chỉ là... Ngươi tìm thử đan thú là được rồi, sao phải tìm ta...

- Được rồi!

Không có chần chờ bao lâu, cắn răng nhẹ gật đầu.

Mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng nghĩ tới đan dược của Tổ Sư thần kỳ, còn tràn đầy tự tin vẹt nắp bình ăn Yên Vân Tán.

Phốc!

Vừa uống thuốc xong, sắc mặt lập tức trở nên ngăm đen, cả người hắn nhịn không được ho ra một ngụm máu tươi.

Chứng kiến hắn như vậy, mọi người ở đây đều nhăn mày.

Mọi người thấp nhất đều là Độc Sư bát tinh, nhãn lực siêu quần, tự nhiên có thể thấy được vị trước mắt này thật trúng độc, mà không phải ngụy trang.

- Cho!

Biết uy lực của Yên Vân Tán kinh người, Bạch Đình không dám do dự, đưa Giải Độc Đan ở trong tay tới.

Hải Minh Kim vội vàng nuốt vào.
Vù vù!

Vừa dùng không lâu, sắc mặt ngăm đen lập tức biến hóa, chỉ bất quá tựa hồ còn không có triệt để giải độc, một nửa màu đen, một nửa trắng, giống như mặt hoa.

- Khục khục, Bạch độc sư, còn có đan dược không, cho ta ăn một viên nữa, vừa rồi ta giống như ăn Yên Vân Tán hơi nhiều, còn không có triệt để giải xong...

Hô hấp đều đặn, độc tính tạm thời ổn định, Hải Minh Kim hơi lúng túng nói.

Những đan dược cố bản bồi nguyên này dược hiệu có hạn, dung nạp Thiên Đạo chân khí có giới hạn, dù có thể giải độc, nhưng cấp bậc của Yên Vân Tán thật sự quá cao, một viên căn bản không đủ để hoàn toàn giải hết, chỉ giải một nửa.

- Đây là viên cuối cùng của ta rồi...

Khóe miệng Bạch Đình co lại.

- A? Vừa rồi ở trên đường ta đã ăn xong...

Thân thể Hải Minh Kim nhoáng một cái, thiếu chút nữa khóc lên.

Chỉ là thí nghiệm đan dược cho mọi người thấy, kết quả chơi đùa thành bộ dạng này, có cần thảm như vậy hay không?

Ta đây là chọc ai a?

- Cái này...

Bạch Đình cũng lông mi nhảy loạn.

Vốn nghĩ rằng tới, cầm thánh dược giải độc của Tổ Sư, biểu hiện ra cho mọi người thấy, ai ngờ... Đan dược không đủ!

- Không cần thử nữa, đây thật là thánh dược giải độc!

Hai người đang bất đắc dĩ, Lâm Giang Hải khoát tay áo:

- Nguyên Lăng, giúp hắn độc giải đi!

- Vâng!

Nguyên Lăng đi tới, bàn tay ở trên thân Hải Minh Kim nhẹ nhàng phất một cái, người sau lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, mặt hoa như tẩy trang, khôi phục như lúc ban đầu.

- Có thể làm đan dược cố bản bồi nguyên, luyện chế thành thánh dược giải độc, ngay cả Yên Vân Tán cũng có thể giải... Thủ đoạn này, quả thực nghe rợn cả người...

Không để ý tới Hải Minh Kim nữa, Lâm Giang Hải đứng dậy, đi vào trước mặt Ngụy Như Yên, tràn đầy không thể tin được.

Muốn nói lúc trước hắn còn có điều hoài nghi, bây giờ cơ hồ là trăm phần trăm xác định.

Tiên Thiên Độc Thể, Tiên Thiên Độc Hồn Thể không nói nữa, chỉ nói đan dược vừa rồi kia, thần thức hắn đảo qua, không có phát hiện bất luận đặc thù gì, kết quả có hiệu quả giải độc không thể thật hơn... Hơn nữa ngay cả Yên Vân Tán cũng có thể giải... Cái này có chút kinh khủng.

Nguyên Lăng nghiên cứu ra độc dược này, hắn chuyên môn xem qua, Thánh Vực bát trọng cũng có thể nhẹ nhõm độc sát... Một viên đan dược nho nhỏ có thể giải hết, không có bất kỳ di chứng, loại thủ đoạn này, quả thực thần hồ kỳ kỹ, khiến người ta xem thế là đủ rồi.

Chương 2044: Tổ Sư tha mạng (thượng) (2)

Coi như là hắn, cũng khó lý giải.

Chỉ sợ cũng chỉ có Tổ Sư khai phái chính thức, mới có thủ đoạn quỷ thần khó lường như thế.

- Lão sư, ngươi đã tin tưởng?

Ánh mắt Bạch Đình sáng lên.

- Ân, ngoại trừ Tổ Sư, ta thật sự nghĩ không ra, người phương nào có thể có năng lực như thế...

Lâm Giang Hải nhẹ gật đầu, cười cười:

- Đi, đi tham gia kế vị đại điển, Thẩm Khuyết muốn ta chết, ta cũng muốn nhìn xem, ai có thể cười đến cuối cùng!

Ánh mắt của Lâm Giang Hải nheo lại.

Có thể sống sót ở Tổng bộ Độc Điện, hơn nữa đứng ở cao nhất, hắn tự nhiên không phải người hiền lành gì.

- Tốt!

Thấy lão sư lần nữa lòng tin mười phần, tất cả mọi người đều xiết chặt nắm đấm, theo ở phía sau đi ra ngoài.

Kế vị đại điển ngay ở trên quảng trường cách phủ đệ không xa, toàn bộ Tổng bộ, không biết bao nhiêu người đều đi tới, trong ba vòng, ngoài ba vòng, rậm rạp chằng chịt, liếc nhìn không tới đầu cuối.

Trên đài cao trung tâm, một quyển sách lơ lửng ở trên không, chói lọi chói lọi chiếu sáng, phía dưới đứng một Độc Sư mặc trường bào màu đen, tản mát ra khí tức kinh người.

- Lâm tôn giả, ngươi rút cuộc đã tới...

Thấy mọi người bay tới, Độc Sư áo đen nhẹ nhàng cười cười, lên tiếng vang vọng toàn bộ quảng trường:

- Ngươi đã đồng ý lấy nhân mạng nuôi nấng, vậy thì bắt đầu đi, mở ra Truyền Thế Độc Điển, ta truyền thụ nội dung bên trong cho mọi người lại kế vị, như vậy cũng có thể danh chính ngôn thuận!

- Lâm tôn giả, thân là một trong tứ đại Tôn Giả, hưởng thụ lấy Độc Điện cung phụng nhiều năm như vậy, cũng nên làm ra hy sinh!

- Hi sinh một cái, thành toàn nhiều Độc Sư như vậy, để cho Độc Điện chúng ta càng cường đại hơn, đây là chuyện tốt... Yên tâm đi, ngươi sẽ ghi tên sử sách!

Trên đài cao, lại có hai người hô lên.

Đúng là hai người khác trong tứ đại Tôn Giả.

- Ha ha, Thẩm Khuyết, Vương tôn giả, Hà tôn giả, hiện tại ta tới đây, không phải là tới đút dưỡng Truyền Thế Độc Điển, mà là... Muốn một lần nữa thảo luận người làm Điện chủ!

Không để ý tới mấy người nói, Lâm Giang Hải lạnh lùng cười cười, thân thể nhoáng một cái, rơi xuống trên đài cao.

- Một lần nữa thảo luận người chọn lựa? Lâm tôn giả, chẳng lẽ ngươi hồ đồ rồi? Thẩm hộ pháp đạt được Truyền Thế Độc Điển, danh chính ngôn thuận, như thế nào... chẳng lẽ ngươi còn có thể tìm một quyển Truyền Thế Độc Điển khác?

Vương tôn giả cười lạnh một tiếng.

- Truyền Thế Độc Điển, là bảo vật quan trọng nhất của Độc Điện, Thẩm hộ pháp tìm được, đã chiếm cứ vị trí chí cao vô thượng, như thế nào, ngươi không phục Thẩm hộ pháp, hay không phục Tổ Sư khai phái?

Hà tôn giả cũng khẽ nói.
Hai người này sớm đã cùng Thẩm hộ pháp đứng ở mặt trận thống nhất, trong lời nói tràn đầy châm chọc cùng khinh thường.

- Các ngươi không cần cầm đại nghĩa tới dọa ta, nếu như ta dám tới nơi này, một lần nữa thảo luận người chọn lựa làm Điện chủ, tự nhiên chuẩn bị kỹ càng!

Lâm Giang Hải hất lên ống tay áo:

- Tuy không tìm được Truyền Thế Độc Điển, nhưng ta đã tìm được Tổ Sư khai phái!

Nói đến đây, ngẩng đầu nhìn không trung:

- Cho mời Tổ Sư!

Rầm ào ào!

Đám người Nguyên Lăng, Bạch Đình lập tức dẫn theo Ngụy Như Yên bay tới, nhẹ nhàng đặt ở trên đài.

- Tổ Sư khai phái?

- Có ý tứ gì?

Dưới đài một hồi xôn xao, hết thảy Độc Sư đều hai mặt nhìn nhau, không biết đến cùng xảy ra chuyện gì.

- Tổ Sư?

Thẩm Khuyết cùng hai vị Tôn Giả khác cũng đều nhíu mày.

- Đúng vậy, vị này chính là Tổ Sư khai phái của chúng ta, hồn phách của nàng sống cho tới bây giờ, một lần nữa phụ thể ở trên người một Tiên Thiên Độc Thể, tùy thời có thể sống lại, lần nữa thống lĩnh chúng ta đi đến huy hoàng!

Lâm Giang Hải vung tay lên, chỉ hướng Ngụy Như Yên.
- Nàng là Tổ Sư khai phái?

- Nói đùa gì vậy? Mấy vạn năm trước Tổ Sư liền kinh đi về cõi tiên, tại sao sẽ là một nữ hài mười mấy tuổi như vậy?

Mọi người vốn sững sờ, sau đó đều xôn xao.

Thẩm Khuyết cũng cười nhạo lên tiếng:

- Lâm tôn giả, ta xem ngươi là sợ vì Độc Điện cống hiến, đã mất đi lý trí? Tùy tiện tìm một người chính là Tổ Sư khai phái... sao không nói hắn là Khổng Sư?

- Đúng vậy!

Mọi người ở dưới đài cũng cười lắc đầu.

Vị Vạn Độc Tôn Giả này bình thường đều rất đáng tin cậy đấy, sao lần này lỗ mãng như thế?

Một gia hỏa hôn mê bất tỉnh, nói là Tổ Sư khai phái, đùa gì vậy!

- Càn rỡ!

Lâm Giang Hải nhướng mày:

- Thẩm Khuyết, ngươi thân là Độc Sư cửu tinh, sẽ không ngay cả Tiên Thiên Độc Thể cũng nhận không ra chứ?

- Tiên Thiên Độc Thể?

- Nữ hài này là Tiên Thiên Độc Thể?

Một hồi xôn xao, Thẩm Khuyết cũng sững sờ, vội vàng nhìn sang, quả nhiên để cho hắn nhìn ra không đúng, trong ánh mắt lóe lên hàn mang.

- Tiên Thiên Độc Thể, là một loại thể chất đặc thù, vài vạn năm tới, cũng chỉ có Tổ Sư khai phái xuất hiện qua, chúng ta ở đây, cũng không có gặp qua, ngươi tùy tiện tìm một nữ hài, nói là loại thể chất này... Có chứng cứ không? Hơn nữa, coi như là loại thể chất này, cùng Tổ Sư khai phái có quan hệ gì?

Hất ống tay áo lên, Thẩm Khuyết lạnh lùng cười cười:

- Vì không cho ta làm Điện chủ, để cho quyền lợi của ngươi không bị ảnh hưởng, cái da hổ này kéo có chút quá lớn đi!

- Kéo da hổ?

- Thật là có khả năng!

- Tiên Thiên Độc Thể, ai cũng chưa thấy qua, tùy tiện tìm người nói là cái này, nào có trùng hợp như vậy...

...

Quả nhiên, Thẩm Khuyết vừa nói xong, dưới đài lập tức tiếng động lớn xôn xao.

Lúc trước mọi người còn có chút kỳ quái, bây giờ đã tràn đầy hoài nghi.

Chương 2045: Tổ Sư tha mạng (hạ) (1)

Tuy nữ hài trên đài này thể chất có chút giống Tiên Thiên Độc Thể, nhưng loại thể chất này ai cũng chưa thấy qua, thiệt giả không thể nào điều tra.

Bên này Thẩm hộ pháp vừa tìm được Truyền Thế Độc Điển, hắn đã tìm được Tiên Thiên Độc Thể, còn được xưng Tổ Sư khai phái... Nói cho ai nghe, ai cũng sẽ cảm thấy khó có thể tin, có chút ý tứ đối chọi gay gắt.

- Ha ha, Tiên Thiên Độc Thể, cũng được xưng là tai hoạ thể, một khi không quản thúc, sẽ không tự chủ được phóng thích kịch độc, chuyện này, không cần ta nói, chắc hẳn ở đây đều biết! Vị cô nương này, tuy hôn mê, nhưng loại kịch độc này vẫn đang không ngừng phóng thích... Nếu như Thẩm hộ pháp không tin, hoàn toàn có thể hấp thu những độc khí này, nhìn ngươi có thể chịu đựng được hay không! Ngay cả Độc Sư cửu tinh như ngươi cũng không chịu nổi mà nói, chỉ sợ không cần phải nói cũng biết là thật đi!

Lâm Giang Hải nhẹ nhàng cười cười.

Tuy không còn đan dược làm vật chứng, nhưng độc khí trên thân nữ hài trước mắt này, chính là chứng minh tốt nhất.

Từ nhục thân cùng Linh Hồn toả ra, trong thời gian ngắn, không coi vào đâu, nhưng hấp thu khá hơn, Độc Sư cửu tinh chỉ sợ cũng khó có thể chống chọi.

Có thể tản mát ra loại lực lượng này, không phải giả có thể làm được.

- Cái này...

Thẩm Khuyết sững sờ.

Lấy nhãn lực cùng kiến thức của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra nữ hài này đến cùng có phải Tiên Thiên Độc Thể thật hay không, bất quá, đại vị đã ở trước mặt, lập tức có thể trở thành Điện chủ, một khi thừa nhận, vô cùng có khả năng rơi vào trong tay người khác.

Đây là hắn không muốn nhìn thấy.

- Ngươi đã làm ra Tiên Thiên Độc Thể, tự nhiên phải ngụy trang giống một ít, sớm chuẩn bị xong kịch độc, một khi Thẩm hộ pháp hấp thu, vô cùng có khả năng trúng kế... Loại thủ đoạn này, cũng không cần lấy ra a!

Vương tôn giả cười nhạo.

- Đúng vậy, người khác không biết, ta là biết rõ, không muốn chết cứ việc nói thẳng, buồn cười lúc trước còn đại nghĩa lăng nhiên, Độc Điện thật sự là nhìn lầm ngươi rồi...

Hà tôn giả cũng cười lạnh.

- Các ngươi không cần cố ý nói sang chuyện khác, đẩy ta vào chỗ bất nghĩa! Tiên Thiên Độc Thể, nếu như dễ ngụy trang như vậy, Độc Điện chúng ta cũng không sụp đổ nhiều năm như vậy!

Lâm Giang Hải khoát tay:

- Vị này đến cùng có phải hay không, chúng ta hoàn toàn có thể mời tổ tiên ý niệm của các thời kỳ đi ra, để cho bọn họ phán quyết!

Độc Điện giống như Danh Sư Học Viện, các thời kỳ cũng có tổ tiên giữ lại ý niệm, nếu như bọn hắn không cách nào xác nhận, hoàn toàn có thể mời ra.

Tổ tiên ý niệm sẽ không nói dối, cũng không có nhân tố tình cảm ở bên trong, hoàn toàn có thể làm được công chính phán quyết.

- Loại chuyện nhỏ nhặt này còn không cần mời tổ tiên ý niệm, không phải là muốn biết nàng có phải là Tiên Thiên Độc Thể sao? Rất đơn giản, ta dò xét thoáng chút, trên người nàng có bị hạ độc hay không liền biết...

Thẩm Khuyết nhíu mày nhìn lại.
Hắn có thể xác nhận vị trước mắt này chính là Tiên Thiên Độc Thể, một khi mời tổ tiên đến, chỉ cần xác nhận, coi như hắn hao hết trăm cay nghìn đắng tìm được Truyền Thế Độc Điển, chỉ sợ vị trí Điện chủ cũng không có quan hệ gì tới hắn.

Thực lực của hắn lợi hại, nhưng so với Tiên Thiên Độc Thể mà nói, còn kém quá xa.

Ầm ầm!

Tiếng nói kết thúc, Thẩm Khuyết thẳng tắp nắm tới Ngụy Như Yên.

Phần phật!

Chân khí nâng nâng, nữ hài chậm rãi lơ lửng, yên tĩnh đứng ở giữa không trung, hai mắt nhắm nghiền, giống như mỹ nhân ngủ say.

- Ta xem thoáng cái...

Nguyên Thần của Thẩm Khuyết nhoáng một cái, lập tức lan tràn tới Ngụy Như Yên, trong mắt hiện lên một đạo sát khí, một đạo ý niệm rất nhỏ lặng yên không một tiếng động, chui vào trong cơ thể nữ hài.

Hắn muốn nhờ danh nghĩa điều tra, chém giết nữ hài này.

Một khi gia hỏa này chết rồi, nói cho dù dễ nghe, cũng là giả dối.

Cái gì Tổ Sư khai phái, cái gì Tiên Thiên Độc Thể, tất cả đều không coi vào đâu.

Sau khi hoàn thành, còn có thể đẩy cho Lâm Giang Hải, nói hắn vì ngụy trang Tiên Thiên Độc Thể, dùng độc quá mạnh, hại chết nữ hài.

Dù sao nữ hài từ khi xuất hiện liền ở vào trạng thái hôn mê, cho dù chết, cũng không ai có thể tranh luận. Động tác của hắn cực kỳ nhỏ, Lâm Giang Hải cũng không nghĩ tới, đường đường Độc Điện Hữu hộ pháp sẽ hèn hạ như thế, trước ở mặt mọi người tàn sát Tổ Sư khai phái, bởi vậy cũng không phát hiện hắn mờ ám.

Vù vù!

Đạo ý niệm này vừa tiến vào trong cơ thể nữ hài, thời gian nháy con mắt liền tuôn qua thức hải.

Hắn là Độc Sư cửu tinh, thực lực dĩ nhiên đạt tới cảnh giới quỷ thần khó lường, mặc dù chỉ là một đạo ý niệm, trình độ cường đại ngay cả Thánh Vực ngũ trọng, lục trọng cũng khó có thể chống chọi.

Rầm ào ào!

Đi vào chỗ sâu trong thức hải, sau đó chứng kiến một nữ hài, yên tĩnh lơ lửng ở trong đó, hai mắt nhắm nghiền, thân thể liên tục tản mát ra độc khí nhàn nhạt.

- Quả nhiên là Tiên Thiên Độc Hồn Thể...

Đồng tử co rụt lại, sắc mặt đạo ý niệm này của Thẩm Khuyết càng thêm khó coi.

Tiên Thiên Độc Thể đã rất khó tìm, hơn nữa Tiên Thiên Độc Hồn Thể, nếu như nữ hài này sống sót, coi như hắn có thể kế thừa Điện chủ, cũng sẽ ngồi không lâu liền nhường chỗ!

Loại người này thật quá đáng sợ, học tập dùng độc mà nói, tuyệt đối tiến triển cực nhanh, thực lực tăng lên cũng sẽ nhanh đến khiến người ta tặc lưỡi, mặc dù thực lực như hắn, ở trước mặt đối phương, cũng không có bất kỳ ưu thế đáng nói.

- Vì vị trí này, ta đã chuẩn bị vài trăm năm, sẽ không để cho ngươi cướp đi, mặc kệ ngươi là ai...

Ánh mắt rét lạnh, Thẩm Khuyết thấp giọng hô, bàn tay hóa thành lợi kiếm, thẳng tắp chém tới nữ hài.

Kiếm quang như điện, mang theo băng hàn chi ý, đừng nói chỉ là nữ hài trong mê ngủ, coi như thanh tỉnh khẳng định cũng ngăn cản không nổi!

Ầm!

Mắt thấy kiếm quang sẽ phải bổ vào trên nữ hài, đột nhiên một đạo khí tức cường đại từ thức hải của Ngụy Như Yên truyền đến, ngay sau đó lực lượng mãnh liệt hiện lên, ngăn kiếm quang ở bên ngoài.

- Cái gì?

Đồng tử của Thẩm Khuyết co rụt lại, sau đó chứng kiến một bóng người đột ngột xuất hiện ở trước mặt.

Cũng là một đạo ý niệm, tuy không phải Nguyên Thần, lại mang theo khí tức thiên địa nhận thức, làm cho người ta cảm giác vững như bàn thạch.

- Thiên Nhận Danh Sư? Ngươi là... Khổng Sư?

Sắc mặt trầm xuống, Thẩm Khuyết lại càng hoảng sợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau