THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2031 - Chương 2035

Chương 2031: Khổng Sư khuyên (1)

Chỉ thấy trong thủy tinh phản chiếu ra một bóng người, cao quan trường y, cho hắn một loại Thánh Thể hòa minh, tựa hồ cùng hắn độc nhất vô nhị, đều là Thánh Nhân, Danh Sư được thiên địa nhận thức.

Trong lịch sử chỉ có một người có tình huống như vậy, không cần nghĩ, nhất định là Khổng Sư.

Vù vù!

Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, liền cảm thấy trước mắt có một cỗ hấp lực cực lớn truyền đến, ý thức thoát ly nhục thân, sau một khắc đã xuất hiện ở trong thủy tinh.

Nhìn chung quanh một chút, phát hiện như cũ là không gian gấp, chỉ bất quá phạm vi không lớn, chỉ có hơn mười mét vuông, hơn nữa trống trải không có bất kỳ vật phẩm, trắng xoá, lộ ra cực kỳ thô ráp.

- Khổng Sư, ngươi như thế nào...

Nhìn lướt qua, lần nữa nhìn về phía vị trước mắt này, Trương Huyền nhíu mày, trong mắt tràn đầy kỳ quái.

Lần trước đi Phong Thánh đài, gặp qua Khổng Sư ý niệm, trẻ tuổi đẹp trai, làm cho người ta cảm giác như tắm gió xuân, như thế nào cái này... Trên mặt sưng đỏ, trường y dơ dáy bẩn thỉu, thoạt nhìn có chút chật vật... Giống như bị người đánh qua?

Đánh Khổng sư?

Nói giỡn, không nói trước thực lực không bằng, coi như thật có thể đánh, cũng không ai dám động thủ a.

- Đoán chừng là vừa mới Phong Thánh kết thúc, liền giữ lại ý niệm...

Trong lòng khẽ động, âm thầm phỏng đoán.

Hắn vừa kết thúc Phong Thánh, trải qua Thể Kiếp, tuy đã khôi phục, nhưng trên quần áo có vết máu, là trong thời gian ngắn tẩy trừ không hết, giống như đối phương, cực kỳ chật vật, thậm chí còn hơn.

Trước mắt Khổng Sư cũng hẳn là như vậy, dù chỉ là một đoạn ý niệm, cũng thoạt nhìn không có sạch sẽ, chỉnh tề.

Để cho hậu bối biết rõ Phong Thánh tàn khốc.

- Ta ở chỗ này thời gian không nhiều lắm...

Khoát tay áo, Khổng Sư cũng không giải thích, mà vẻ mặt ngưng trọng.

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Nếu như không nhìn lầm, trên người của ngươi cũng có Tiên Thiên Thai Độc?

Ánh mắt của Khổng Sư như điện.

- Vâng!

Nghe hắn nhắc tới chuyện này, Trương Huyền kích động ánh mắt sáng lên, vội vàng nhìn qua:

- Làm sao mới có thể giải quyết? Còn cầu Khổng Sư từ bi, chỉ điểm phương hướng...
Lần trước hắn vừa định hỏi, kết quả gia hỏa này nói câu “đạo ta không cô” liền biến mất, hiện tại chủ động nói ra, hẳn là có thể tìm được phương pháp giải quyết.

Chỉ cần có thể giải quyết chuyện này, chẳng khác nào xóa đi một cọc tâm sự, sẽ không vô duyên vô cớ lo lắng.

- Cái này một lát nữa hãy nói...

Lắc đầu, Khổng Sư nhìn qua:

- Ngươi có thể thành công Phong Thánh, nói rõ ta và ngươi gặp gỡ là giống nhau, về sau nhất định sẽ gặp được phiền toái cực lớn. Ta cho ngươi một lời khuyên, muốn đi xa hơn, muốn đào thoát vận mệnh, cần phải đi ra con đường thuộc về mình, một mực kế thừa trí tuệ tiền nhân, tuy có thể tiến bộ nhanh hơn, nhưng đồng dạng sẽ ảnh hưởng phương hướng cùng động lực tiến lên của ngươi!

- Đi con đường của mình?

Không nghĩ tới hắn không nói sự tình Tiên Thiên Thai Độc, mà trước tiên nói một câu không hiểu thấu như vậy, Trương Huyền kinh ngạc.

- Không sai!

Khổng Sư nhẹ gật đầu, nói tiếp:

- Ta có một bộ Xuân Thu Đại Điển, ngươi hẳn là nghe nói qua?

Trương Huyền đáp một tiếng.

Xuân Thu Đại Điển nghe nói là Pháp bảo vô song của Khổng Sư, năm đó chỉ bằng cái này, trấn áp Dị Linh tộc không cách nào phản kháng, chỉ bất quá, thứ này sớm đã theo Khổng Sư biến mất mà mất đi tung tích, rút cuộc tìm không tới.

- Xuân Thu Đại Điển, quan hệ vận mệnh của Nhân tộc, nếu như ngươi giống như ta, thì có thể khu động, ngàn vạn lần đừng để nó rơi xuống trong tay người khác, nhớ lấy nhớ lấy! Mặt khác, nhất định phải đề phòng...

Ngữ khí cấp tốc, tựa hồ có việc cấp bách cần hoàn thành, bàn tay Khổng Sư chậm rãi nâng lên, còn chưa nói xong, Trương Huyền chợt nghe bên tai có thanh âm lo lắng vang lên: - Trương Huyền, ngươi không sao chứ?

Thân thể chấn động, tinh thần trở về nhục thân, mở mắt nhìn lại, chỉ thấy Lạc Nhược Hi chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt, trong đôi mắt mang theo lo lắng.

Hẳn là nàng thấy mình ý thức ly thể, sợ xuất hiện biến cố, lúc này mới chạy tới.

- Ta không sao...

Nắm bàn tay nữ hài, Trương Huyền cười cười.

Vừa rồi đối phương bảo hộ hắn cùng với Thiên Diệp Vương chiến đấu, hắn đã biết được, dù nàng thực lực mạnh, thân phận không rõ, nhưng coi như khó hơn nữa, cũng tuyệt không buông tha.

- Không có việc gì là tốt rồi...

Nữ hài nhẹ nhàng thở ra, cười cười.

- Ngươi chờ một chút, ta nhìn lại thứ này một chút...

Trương Huyền lần nữa nhìn lại thủy tinh, một lát sau tràn đầy bất đắc dĩ.

Khổng Sư ý niệm dĩ nhiên biến mất, lại tìm không được tung tích, tình cảnh lúc trước giống như nằm mơ, vô luận như thế nào cũng khôi phục không được nữa.

- Khổng Sư sáng lập chức nghiệp Danh Sư, được nhiều Danh Sư cung phụng cùng sùng bái như vậy, còn tưởng rằng làm việc có thể ổn trọng một chút... Không nghĩ tới, giống như phân thân của mình, không đáng tin cậy...

Gãi gãi đầu, Trương Huyền có chút bất đắc dĩ, cũng có chút phát điên.

Hắn chỉ là muốn hỏi sự tình Tiên Thiên Thai Độc, kết quả, gặp qua ý niệm của đối phương hai lần, nói nhảm không ít, nhưng sự tình hữu dụng một chút cũng không nói... Ngẫm lại liền làm người phiền muộn.

Cho cái lời khuyên, nói Xuân Thu Đại Điển gì đó... Thứ này, ta cũng không biết ở nơi nào, đề phòng cái gì?

Ngươi xem Khâu Ngô Cổ Thánh, tuy bị đả kích, thế nhưng mà cũng nói xong, thời gian thật dài...

Đường đường Vạn Thế Chi Sư, không khỏi quá yếu đi.

- Thời điểm lưu lại ý niệm, Khổng Sư mới vừa Phong Thánh thành công, thực lực xa không bằng Khâu Ngô Cổ Thánh, nhưng kiên trì thời gian ngắn như vậy... cũng quá hố người!

Lắc đầu, sắc mặt khó coi.

Thật vất vả có cơ hội gặp được Khổng Sư lần nữa, có thể hỏi thăm Độc sự tình Tiên Thiên Thai, kết quả, lần nữa bởi vì Khổng Sư lưu lại thời gian quá ngắn mà bỏ lỡ...

- Được rồi...

Chương 2032: Khổng Sư khuyên (2)

Biết rõ phiền muộn cũng không có tác dụng, ngay lúc đó Khổng Sư chỉ có thực lực Thánh Vực nhất trọng, ý niệm có thể sống được vài vạn năm, hơn nữa nói chuyện với mình, đã rất tốt.

Không có biện pháp yêu cầu quá cao.

- Xem ra Tiên Thiên Thai Độc, chỉ có thể dựa vào mình rồi, dựa vào ai cũng vô dụng...

Xoa xoa mi tâm.

Còn tưởng rằng chỉ cần tìm được Khổng Sư, có thể tìm được phương pháp giải quyết, hiện tại xem ra... Suy nghĩ nhiều!

Hết thảy đều chỉ có thể dựa vào mình.

- Trước luyện hóa thứ này đi!

Không thèm nghĩ chuyện này nữa, lần nữa nhìn về phía thủy tinh trước mắt.

Lúc này thủy tinh đã cùng địa đồ hoàn mỹ dung hợp, như một quả địa cầu, mặt ngoài hiện đầy đủ loại địa hình, giống như lúc trước gặp qua.

Tinh thần tràn vào bên trong, cho hắn một loại cảm giác bao la vô biên, dường như chỉ cần luyện hóa thứ này, chẳng khác nào triệt để khống chế toàn bộ Khâu Ngô Cung, nắm trong tay lực lượng kinh người.

- Luyện hóa!

Trong đầu sinh ra phương pháp luyện hóa, bàn tay chạm đến, chân khí chậm rãi xoay chuyển.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Trong nháy mắt, Trương Huyền liền cảm thấy ý niệm của mình, như lan tràn đến toàn bộ Khâu Ngô Cung.

Vô Cương Giới, Hắc Yên Trần Sa, Thiên Cung...

Địa phương lúc trước trải qua, giờ phút này rõ ràng xuất hiện ở trước mắt.

Thậm chí, dưới một đạo ý niệm, có thể đơn giản cải biến trận pháp của toàn bộ cung điện, để cho nó trở nên càng thêm hung mãnh hoặc bình an.

- Quả nhiên luyện hóa thứ này, liền nắm toàn bộ Khâu Ngô Cung trong tay...

Trương Huyền hiểu được.

Thủy tinh cùng địa đồ dung hợp, chẳng khác nào triệt để nắm trong tay không gian gấp, hoàn toàn có thể ở một ý niệm lấy đi.

Nói cách khác, chỉ cần cầm đi thủy tinh, chẳng khác nào mang đi cả Khâu Ngô Cung, về sau muốn lúc nào tiến đến đều được.

Rõ ràng điểm ấy, ánh mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng, nắm đấm lặng lẽ xiết chặt.

Ý niệm của Khâu Ngô Cổ Thánh biến mất, tuy truyền thừa không còn, nhưng nếu như có thể mang nơi này đi, cẩn thận nghiên cứu mà nói, lý giải đối với không gian, tuyệt đối có thể gia tăng một bước dài!
Đối với về sau thực lực gia tăng, cũng có tác dụng rất lớn.

Chân khí liên tục quán thâu, cẩn thận rèn luyện thủy tinh.

Không biết qua bao lâu, ánh mắt mở ra.

Vù vù!

Bàn tay nhẹ nhàng khẽ động, thu thủy tinh vào trữ vật giới chỉ.

Khống chế vật hạch tâm của Khâu Ngô Cung, dĩ nhiên thành công luyện hóa.

Rầm ào ào!

Vừa lấy đi thủy tinh, hắn lập tức cảm thấy khí tức toàn thân cấp tốc yếu bớt, Phong Thánh đài gia trì lực lượng triệt để biến mất, lần nữa khôi phục thực lực Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong.

Rặc rặc!

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phong Thánh đài lúc trước Thánh Quang lóng lánh, như bị hấp thu hết năng lượng, từ trung gian vỡ ra, lại không còn thần kỳ như lúc trước.

- Coi như lấy thứ này ra, chỉ sợ cũng không ai tin tưởng, Khổng Sư cùng ta đều ở phía trên thành công Phong Thánh...

Chứng kiến đồ vật thần thánh trước mắt, giống như bệ đá bình thường, Trương Huyền lắc đầu.

Phong Thánh đài đã hoàn thành sứ mạng, không có giá trị tồn tại nữa rồi.

Dứt bỏ trong lòng suy nghĩ miên man, quay đầu nhìn mọi người, chỉ thấy Ngô sư đang luyện chế đan dược, tuy thủ pháp có không ít sai lầm, nhưng mượn thực lực nửa bước Xuất Khiếu Cảnh, thành công luyện chế ra Đoạn Tục Đan sẽ không quá khó khăn. Hàn Hội trưởng và những người khác đang củng cố tu vi, từ trong đại chiến khôi phục.

- Vừa rồi ta nhìn thấy Khổng Sư...

Biết không cần mình hỗ trợ, Trương Huyền không để ý tới nữa, nhìn về phía nữ hài cách đó không xa.

Nhẹ gật đầu, Lạc Nhược Hi mỉm cười:

- Nơi này là địa phương hắn Phong Thánh, lưu lại ý niệm cực kỳ bình thường!

- Đúng vậy, hắn bảo ta không nên một mực kế thừa trí tuệ tiền nhân, muốn đi ra con đường của mình...

Vừa rồi không có kịp phản ứng, hiện tại cẩn thận ngẫm lại, đối phương nói không sai.

Theo bắt đầu tu luyện đến nay, hắn vẫn luôn mượn nhờ Thiên Đạo Thư Viện, ngưng tụ Thiên Đạo công pháp, không có sáng tạo cái mới, đúng là một mực kế thừa trí tuệ tiền nhân.

- Tu luyện cần phải đi ra con đường thuộc về mình, Khổng Sư nói rất đúng!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

- Xem ra sau này tu luyện, không thể giống như trước đây rồi...

Khổng Sư là Vạn Thế Chi Sư, người sáng lập nghề nghiệp Danh Sư, có thể trịnh trọng nói như vậy, tất nhiên là nhìn ra điều gì, không thể trò đùa.

- Ta biết rõ làm như vậy rất khó... Bất quá, muốn trở thành cường giả chính thức, không có đồ đạc thuộc về mình, hoàn toàn chính xác không được!

Lạc Nhược Hi cười cười:

- Cũng không cần phải gấp, tốc độ tu luyện của ngươi bây giờ đã rất nhanh, chỉ cần tiếp tục tu luyện xuống, khẳng định có thể tìm được!

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Phong Thánh thành công, giải quyết xong một nan đề lớn nhất, để cho hắn vô luận thực lực hay tự tin, đều bạo tăng thật nhiều.

Về sau con đường coi như khó nữa... Hắn cũng tin tưởng, nhất định có thể đi đến cuối cùng, chính thức đứng ở cao nhất của Danh Sư Đại Lục!

- Nhược Hi, ngươi yên tâm, mặc kệ bao nhiêu khó khăn... Ta cũng sẽ cùng ngươi đi đến cuối!

Lần nữa nắm tay nữ hài, ánh mắt Trương Huyền kiên định.

Chương 2033: Lạc Nhược Hi thân phận (1)

Ngô sư phụ tu Luyện Đan Sư, trình độ coi như không kém, không lâu sau, liền thành công luyện chế Đoạn Tục Đan.

Lần này cũng không biết là vì tu vi tăng lên, hay Đoạn Tục Thảo dược linh cực cao, một lò luyện chế được năm viên.

Đàm Thanh Viện trưởng dùng ba viên, lúc trước bị chém đứt tứ chi, mới khôi phục như lúc ban đầu, có năng lực hành tẩu lần nữa.

- Lão Viện trưởng, tuy ngươi cách Nguyên Thần Cảnh còn có một đoạn rất lớn, nhưng Linh Hồn ở dưới Thánh Quang hun đúc lâu như vậy, đã trở nên cực kỳ cứng cỏi, như vậy đi, ta truyền cho ngươi một bộ pháp quyết tu luyện Linh Hồn, sau đó... Ngươi trước đi vào Khôi Lỗi này, ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi luyện chế lại một thân thể khác!

Đi tới trước mặt Chương Dẫn Khâu, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, một Khôi Lỗi Dị Linh tộc xuất hiện ở trước mặt.

Tuy hiện tại hắn chỉ là một Linh Hồn, nhưng thời gian dài bị thánh quang chiếu rọi, sớm đã vượt ra phạm trù Vu Hồn, trở nên cực kỳ cứng cỏi, dù không thể so với Nguyên Thần, nhưng cũng có thể sống thời gian rất lâu.

Chỉ cần luyện chế một thân thể, giống như phân thân sống sót, không thành vấn đề.

- Đây là... Khôi Lỗi Dị Linh tộc?

Thấy rõ bộ dáng, Chương Dẫn Khâu lắc đầu.

Hắn cả đời cùng Dị Linh tộc đối kháng, để cho hắn đi vào loại Khôi Lỗi này, tuyệt đối không có khả năng.

- Đây là lúc trước sau khi Ngô Dương Tử Đại Sư bị bắt, lấy nhục thân của Dị Linh tộc cứng rắn luyện chế ra... Trong đó có kỹ thuật vô cùng tinh xảo của hắn!

Biết rõ vị trước mắt này, sùng bái nhất chính là Ngô Dương Tử, Trương Huyền giải thích nói.

- Đại Sư... Tự mình luyện chế?

Đồng tử co rụt lại, Chương Dẫn Khâu vội vàng nhìn kỹ.

Hắn sùng bái Ngô Dương Tử tiền bối phát ra từ nội tâm, nếu không cũng không có thể tìm được di tích này rồi.

Cẩn thận nghiên cứu một lát, nhịn không được tán phục, bất quá, cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Ta bất kể nói thế nào, cũng là Danh Sư chính thức, mượn nhờ nhục thân của Dị Linh tộc sống sót... Thật sự làm không được!

- Chủ nhân... Ngươi không chết!

Đang muốn tiếp tục cự tuyệt hảo ý của Trương sư, một thanh âm tràn đầy kích động vang lên.

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một Thánh Thú cực lớn đứng ở cách đó không xa, hốc mắt ẩm ướt, thẳng tắp đánh tới.

- Tử Dương...

Thấy rõ dung mạo của đối phương, hốc mắt của Chương Dẫn Khâu cũng đỏ bừng, đi vào trước mặt.

Đúng là thú sủng của hắn, Tử Dương Thú!

Chủ tớ hai người, vốn tưởng rằng sớm đã Âm Dương cách biệt, không nghĩ tới còn có ngày gặp lại.

- Chủ nhân, ta rất nhớ ngươi...
Tử Dương Thú bởi vì vóc dáng quá cao, quỳ trên mặt đất, ôm lấy Chương Dẫn Khâu, nước mắt chảy ra, không còn bộ dáng người thủ hộ Hồng Viễn như lúc trước.

- Xem ra tuy hắn thần phục ta, nhưng ở sâu trong nội tâm trung thành nhất vẫn là lão Viện trưởng...

Chứng kiến bộ dáng của một người một thú, Trương Huyền cười khổ.

Còn tưởng rằng ở chung lâu như vậy, đã có thể thay thế đối phương, hiện tại xem ra, còn kém xa.

Ngón tay búng, lúc trước đối phương hiến tế Linh Hồn bay ra, thẳng tắp bay trở về Tử Dương Thú.

- Viện trưởng...

Cảm nhận được Linh Hồn khôi phục, Tử Dương Thú vội vàng quay đầu nhìn về phía thanh niên trước mắt, không thể tin được.

- Từ nay về sau, ngươi tự do, như cũ là thú sủng của lão Viện trưởng...

Trương Huyền cười cười.

Nói thật, thực lực của hắn bây giờ, giữ Tử Dương Thú ở bên người cũng hoàn toàn chính xác không có bất cứ ý nghĩa, đã như vậy, còn không bằng để nó đi làm sự tình mình muốn làm nhất, tiếp tục đi theo Chương Dẫn Khâu.

- Đa tạ chủ nhân...

Nhìn Trương Huyền dập đầu mấy cái, trong mắt Tử Dương Thú tràn đầy cảm kích.

Nếu không phải vị này, nó khẳng định không có cơ hội gặp mặt lão Viện trưởng tục.

- Trương sư, ta nghĩ kỹ rồi, trước vào Khôi Lỗi đi, trước kia ta không có gánh nặng trên người như, Học Viện do ngươi khống chế, nhất định sẽ càng thêm huy hoàng, kéo dài hơi tàn, còn không bằng chết rồi...

Nói đến đây, lão Viện trưởng cười nhìn về phía Thánh Thú: - Hiện tại... Chứng kiến nó, ta muốn tiếp tục sống sót!

Hắn không vợ không con, chỉ có Học Viện, hiện tại đã có tân Viện trưởng, vốn nghĩ có sống hay không đều không sao cả, nhưng nhìn đến Tử Dương Thú, nhìn thấy nó quyến luyến với mình, biết rõ chỉ có sống sót, mới có thể làm càng nhiều sự tình.

Người sống, cũng không phải vì mình, có đôi khi, cũng vì người khác.

- Tốt!

Nghe hắn đồng ý, Trương Huyền gật đầu, bàn tay trảo một cái, một cỗ lực lượng đặc thù lan tràn tới, đưa vào trong Khôi Lỗi.

Vù vù!

Một lát sau, Khôi Lỗi mở to mắt.

Khôi Lỗi Dị Linh tộc này, tuy bộ dáng khó coi, nhưng là Thánh Vực tam trọng không thể thật hơn, cùng Linh Hồn đối phương dung hợp mà nói, lại để cho thực lực hắn cũng có thể có tiến bộ rất lớn.

Xử lý xong lão Viện trưởng cùng Đàm Thanh, lúc này Trương Huyền mới mang theo mọi người trở lại trước mặt phong ấn của Phong Thánh Các.

Ngón tay búng ra, thủy tinh hiển hiện, ở phía trên nhẹ nhàng vẽ một cái, phong ấn lúc trước không cách nào rời đi, xuất hiện một thông đạo.

- Đi thôi!

Mọi người nối đuôi nhau mà ra, rất nhanh tới chỗ đám người Mộc sư, Phùng Huân tập hợp.

Nhìn thấy bọn hắn an toàn trở về, hơn nữa còn mang về đám người Đàm Thanh, Kê Nham, mọi người liền hân hoan vui vẻ.

Mục đích lần này hoàn thành, không có quá nhiều lưu lại, lần nữa tế lên thủy tinh, hào quang bao phủ đám đông.

Vù vù!

Sau một khắc, mọi người lần nữa về tới miệng núi lửa ở trên Nhạn Lâm Sơn.

- Chư vị, đây là trên đường đi chém giết rất nhiều Vương Giả lấy được trữ vật giới chỉ, cùng với vô số bảo vật, lúc trước ở trong di tích, không xác định có thể đi ra hay không, nên không có xem kỹ, hiện tại nếu như đi ra, người người đều có phần!

Thấy trở lại địa phương nguyên lai, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, cười cười, trên mặt đất lập tức nhiều ra vô số bảo vật.

Đúng là bảo vật chém giết đám người Hồng Diệp Vương, Ngọc Diệp Vương, Thiên Diệp Vương cùng ở trong di tích lấy được.

Tuy quý giá, nhưng mà mọi người cùng chung nỗ lực mới lấy được, lúc trước ở trong di tích, không xác định có thể đi ra hay không, mình cầm lấy không coi vào đâu, nhưng hiện tại, nhất định phải phân chia.

- Cái này...

- Trương sư, chém giết bọn người Thiên Diệp Vương là công lao của ngươi, cùng chúng ta không quan hệ...

Không nghĩ tới hắn lấy ra nhiều bảo vật như vậy, tất cả mọi người đều sững sờ, cảm động.

Chương 2034: Lạc Nhược Hi thân phận (2)

Kỳ thật, chém giết các Vương Giả, đều là công lao của vị này, bọn hắn không có làm gì, vô duyên vô cớ liền có được chỗ tốt, có chút băn khoăn.

- Đi vào di tích, chúng ta chính là một chỉnh thể, không có các ngươi, ta cũng chưa chắc có thể sống đến bây giờ, không nên từ chối...

Trương Huyền cười cười.

Trở thành Thiên Nhận Thánh Giả, tâm thái của hắn cũng có biến hóa.

Dù những bảo vật này quý giá, nếu như có thể để cho càng nhiều người thực lực tăng lên mà nói, tuyệt đối so với một mình hắn tác dụng càng lớn.

- Tốt, chúng ta cung kính không bằng tuân mệnh...

Thấy hắn thái độ kiên quyết, mọi người không hề từ chối, phân ra rất nhiều bảo vật, mỗi người đều thu hoạch cực kỳ phong phú.

Chia xong đồ vật, Trương Huyền còn thừa không ít, bất quá, những bảo vật này, với hắn mà nói tác dụng không lớn, thu hoạch lớn nhất, là luyện hóa cả Khâu Ngô Cung!

Vù vù!

Thủy tinh trong tay nhẹ nhàng xoay chuyển, không gian gấp trong di tích liền thần không biết quỷ không hay bám vào trên bản đồ ở mặt ngoài Thủy Tinh Cầu, từ xa nhìn lại, như một bức họa cuốn.

- Trương sư, sự tình di tích kết thúc, chúng ta cũng không trở về Học Viện, trực tiếp trở về Thanh Nguyên đế quốc a...

Chia xong bảo vật, Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng đi tới.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Từ nơi này trở về Học Viện, lại đi Thanh Nguyên đế quốc mà nói, rõ ràng là đường vòng, không bằng từ nơi này rời đi, có thể ít nhất tiết kiệm hai ba ngày lộ trình.

- Trước khi đi, muốn cùng ngươi trò chuyện một chút, chẳng biết có được không?

Ngô sư truyền âm.

- Ân!

Bàn tay Trương Huyền trảo một cái, bố trí phong ấn ở bốn phía, nhìn về phía hai người trước mắt:

- Không biết có chuyện gì, lại cần tránh đi mọi người?

- Kỳ thật cũng không coi vào đâu, chỉ là... có chuyện, muốn khuyên Trương sư thoáng chút!

Liếc mắt nhìn nhau, Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng nhìn lại.

- Khuyên?

Trương Huyền nghi hoặc.

Đến cùng chuyện gì, hai người kia thần thần bí bí, còn muốn khuyên?
- Ta nói thẳng a, thông qua mấy ngày nay quan sát, Trương sư hẳn là muốn theo đuổi Lạc sư làm đạo lữ a?

Trầm ngâm một lát, Ngô sư trực tiếp mở miệng.

- phải!

Trương Huyền cười cười, cũng không phủ nhận.

Nam nữ hoan ái, không cần kiêng kị.

Huống chi đây là nữ tử hắn yêu, muốn cả đời làm bạn.

- Vậy... Ngươi có biết thân thế cùng bối cảnh của Lạc sư không?

Ngô sư nhịn không được nói.

- Cái này... Hẳn là cùng Thánh Nhân quý tộc Lạc gia có quan hệ đi!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

- Đúng vậy, là cùng Thánh Nhân quý tộc Lạc gia có quan hệ, nếu như chúng ta không đoán sai, nàng vô cùng có khả năng là vị tiểu công chúa kia của Lạc gia!

Thần sắc Ngô sư ngưng trọng, nói ra suy đoán của mình.

- Tiểu công chúa?

Trương Huyền sững sờ.

- Ân, vị tiểu công chúa này, có huyết mạch cực kỳ tinh thuần, thiên phú vô song không nói, quan trọng nhất là, kế thừa Pháp bảo vô thượng Tĩnh Không châu của Lạc gia... Ngô sư dừng lại một chút:

- Thánh Nhân quý tộc đối với huyết mạch của mình, khống chế cực kỳ nghiêm khắc, huống chi, nàng còn nắm bảo vật quan trọng nhất của gia tộc trong tay... Dưới tình huống bình thường, là không thể nào gả cho ngoại nhân!

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ:

- Không lấy chồng, chẳng lẽ chỉ lưu ở trong gia tộc?

- Huyết mạch thông thường, lập gia đình cũng không có gì, nhưng tinh thuần như vậy... Khó!

Ngô sư lắc đầu:

- Hơn nữa, coi như lập gia đình, đoán chừng cũng là Thánh Nhân quý tộc lẫn nhau quan hệ thông gia!

- Quan hệ thông gia?

- Đúng vậy, công pháp trong Thánh Nhân quý tộc, là không cho phép để lộ, gả cho người huyết mạch tinh thuần đồng dạng, mới càng có khả năng xuất hiện thiên tài càng cường đại hơn... Vì vậy, ngươi thật muốn cùng nàng kết thành đạo lữ mà nói, chỉ sợ khó khăn trùng trùng điệp điệp, không dễ dàng như vậy!

Do dự một chút, Ngô sư nói.

Hắn cũng không phải ngăn trở hai người, mà muốn sớm nói cho vị trước mắt này đề phòng.

Nữ nhân của Thánh Nhân quý tộc, cũng không phải lấy dễ dàng như vậy.

- Mấu chốt nhất là... Ta nghe nói, Lạc gia đã cùng một Thánh Nhân quý tộc cực kỳ lợi hại đám hỏi! Nguyên nhân chính là như thế, vị tiểu công chúa kia mới mất hứng, trốn đi, hiện tại ai cũng không biết đi nơi nào...

Lần này nói chuyện chính là Hàn Hội trưởng.

Lúc trước suy đoán ra thân phận của Lạc Nhược Hi, những truyền thuyết này liền hiển hiện ở trong đầu, để cho bọn họ cảnh giác.

Nếu như vị trước mắt này muốn cùng Lạc Nhược Hi kết thành đạo lữ mà nói, đắc tội không chỉ Lạc gia, còn có thể là một đại gia tộc khác.

Bọn hắn đồng sanh cộng tử qua, nếu như biết rõ những thứ này, tự nhiên không thể để cho đối phương mơ mơ màng màng.

- Đại gia tộc quan hệ thông gia? Gia tộc gì?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Cùng ngươi trùng họ!

Ngô sư dừng lại một chút.

- Thánh Nhân Trương gia!

Chương 2035: Một chiêu cũng tiếp không được (1)

- Trương gia?

Trương Huyền nhíu mày.

- Đúng vậy, Thánh Nhân Trương gia, ở trong Thánh Nhân quý tộc, tuyệt đối sắp xếp ba thứ hạng đầu, là một trong những gia tộc cao nhất cả Danh Sư Đại Lục, trong đó đệ tử hạch tâm, huyết mạch tinh thuần, một khi kích hoạt, trước mười sáu tuổi có thể đột phá Thánh Vực, trước hai mươi tuổi, càng có thể trở thành cường giả Xuất Khiếu Cảnh! Chính thức tính toán ra, địa vị của Lạc gia ở trên đại lục còn không bằng Trương gia!

Ngô sư cảm khái.

- Lợi hại như vậy?

Trương Huyền líu lưỡi.

- Đúng vậy, ngươi muốn thật lựa chọn Lạc sư, đối mặt có thể là hai đại gia tộc này. Đương nhiên, lấy thiên phú cùng tiến bộ của Trương sư, vượt qua Thánh Nhân quý tộc, cũng không phải việc khó, nhưng tốt nhất sớm đừng cho đối phương biết được, dù sao, Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả, nghe quá rợn cả người, một khi để lộ tin tức, rất dễ dàng gây nên Dị Linh tộc vây công, khó lòng phòng bị, hơn nữa trong Danh Sư, cũng chưa chắc đều là người tốt. Tốt rồi, chúng ta chỉ nhắc nhở như vậy, lựa chọn như thế nào, vẫn là Trương sư quyết định a!

Ngô sư cười cười:

- Nếu như ngươi thật lựa chọn chống lại, kính xin kêu lên chúng ta, vô luận khó hơn nữa, chúng ta cũng kiên trì đứng ở bên cạnh ngươi!

- Đúng vậy, Trương sư, vô luận như thế nào, chúng ta cũng vô điều kiện ủng hộ ngươi!

Hàn Hội trưởng cũng cười cười.

Vị trước mắt này chỉ cần không vẫn lạc, về sau thành tựu không thể hạn lượng.

Tuy nội tình của Thánh Nhân quý tộc lợi hại, nhưng mấy trăm năm, hơn một nghìn năm sau, chưa hẳn có thể đặt ở trong mắt vị này.

Chỉ bất quá, hiện tại tốt nhất là điệu thấp, nếu không phiền toái rất lớn.

- Đa tạ!

Biết rõ hảo ý của hai người, Trương Huyền tràn đầy cảm kích ôm quyền.

Sớm biết thân phận của Lạc Nhược Hi không đơn giản, chỉ là không nghĩ tới sẽ phức tạp như vậy.

Khó trách đối phương vừa mới bắt đầu không muốn đáp ứng, còn nói cùng nàng chung một chỗ rất khó khăn, đối mặt hai đại Thánh Nhân quý tộc, đổi lại ai cũng sẽ cực kỳ áp lực.

- Trương sư làm việc luôn ổn trọng, là chúng ta suy nghĩ nhiều, những thứ khác cũng không muốn nói nhiều, chúng ta sẽ ở Thanh Nguyên đế quốc đợi đại giá, cáo từ!

Đám người Ngô sư, Hàn Hội trưởng, Lưu Mặc, mở miệng cáo từ.

- Trương sư, chúng ta trực tiếp trở về học viện, lần này, may mắn mà có ngươi, nếu không, tất cả chúng ta đều toàn quân bị diệt...

Đám người Ô Thiên Khung cũng đi tới.

- Trương sư, bây giờ chúng ta trở về Chiến Sư Đường, thật tốt chuẩn bị, đợi học sinh Học Viện các ngươi đến trao đổi!
Chiến Sư Đường Giang Nguyên, Phùng Huân cũng gật đầu cáo từ.

Rất nhanh, mọi người mỗi người đi một ngả, bên này chỉ còn lại có Chương Dẫn Khâu, Kê Nham, Đàm Thanh cùng Lạc Nhược Hi.

- Trở về Học Viện thôi!

Mấy người thẳng tắp bay về phía Hồng Viễn Học Viện.

- Trương viện trưởng, ta nghe Phùng Huân nói, học sinh của học viện chúng ta muốn đi Chiến Sư Đường trao đổi, đây là có chuyện gì?

Đứng ở trên lưng Thánh Thú, Chương Dẫn Khâu chần chừ một chút hỏi.

Trao đổi, thông thường đều là thế lực ngang hàng tiến hành, thật giống như bọn hắn sẽ thường xuyên mang theo học sinh, đi Vân Hư Học Viện, La Thanh Học Viện, lấy danh nghĩa trao đổi, học tập nhiều hơn.

Còn Chiến Sư Đường... Bên trong mỗi một vị đều có thể vượt cấp chiến đấu, những học sinh của bọn hắn đi tới trao đổi... Không phải là tự ngược sao?

- Thời điểm ta còn là đệ tử, tạo một cái Huyền Huyền Hội, chuyên môn dạy mấy tiết học, rất nhiều đệ tử sức chiến đấu cũng tăng lên một ít, biết Chiến Sư Đường chiến lực cường đại, nên muốn dẫn bọn hắn đi thấy việc đời.

Trương Huyền cười cười.

- Dạy mấy tiết học, cái này có tác dụng gì?

- Chiến Sư của Chiến Sư Đường quá cường đại, đi tới trao đổi, ta sợ đả kích lòng tự tin của đệ tử chúng ta...

Kê Nham, Đàm Thanh cũng sửng sốt một chút, nhịn không được lắc đầu.

Vị Trương sư này, còn là quá trẻ tuổi a. Ngươi là Thiên Nhận Thánh Giả, thực lực mạnh mẽ, chiến thắng đám người Phùng Huân như bổ dưa thái rau, nhẹ nhõm đến cực điểm, nhưng rất nhiều học sinh chỉ là người bình thường, so sánh với Chiến Sư Đường, còn kém quá nhiều.

Thật muốn đi trao đổi, gây chuyện không tốt, sẽ đả kích tự tin của tất cả mọi người.

- Chỉ là đi xem việc đời, không có gì! Thua liền thua, thắng liền thắng, không đi ra ngoài, làm sao biết sơn ngoại hữu sơn?

Trương Huyền nói.

- Cái này... Được rồi!

Cùng nhau đi tới, biết rõ người trước mắt làm việc có chừng mực, mọi người cũng không tiện nhiều lời.

Thánh Thú phi hành tốc độ cực nhanh, vài ngày sau, Hồng Viễn Thành đã ở trước mắt, thành thị cực lớn xuất hiện.

- Các ngươi trước trở về Học Viện đi, ta về phủ đệ một chuyến...

Ôm quyền cáo từ đám người Chương Dẫn Khâu.

Hắn muốn về phủ đệ nhìn xem đám người Vương Dĩnh tu luyện thế nào, còn Học Viện, có bọn người Mi trưởng lão, chắc chắn sẽ không sai lầm, hơn nữa đám người Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng trở về, rất nhiều người quen gặp mặt, mình cũng không tiện xen vào.

Trở lại phủ đệ, kiểm tra một phen, Vương Dĩnh cùng Lưu Dương tiến bộ rất nhanh, Phong Thánh Giải cũng đã bắt đầu tu luyện, chân khí hùng hồn, sức chiến đấu cường đại.

Lần này đi di tích lấy được bảo vật, cũng phân cho hai người, bàn giao tiếp tục tu luyện, lúc này mới tìm quản gia Tôn Cường tới.

Hơn mười ngày không gặp, Tôn Cường tựa hồ lại mập một vòng, thực lực cùng lúc trước không có khác nhau quá lớn, giống như căn bản không có chuyên tâm tu luyện.

Quát lớn một phen, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Mấy đệ tử của hắn đều coi như đáng tin cậy, nhưng quản gia này, tu luyện thật sự quá không để tâm.

Hắn bên này chỉ điểm đệ tử, giáo huấn quản gia, đám người Kê Nham thì đi tới trên không Học Viện.

- Tuy bản thân Trương sư rất mạnh, nhưng dù sao quá trẻ tuổi, tính khí dương cương, cùng Chiến Sư Đường trao đổi... Thật sự quá trò đùa!

- Cũng phải, Chiến Sư của Chiến Sư Đường, từng cái đều vô cùng cường đại, đồng cấp bậc vô địch, tới đối kháng, rất dễ dàng để cho đệ tử chúng ta mất lòng tin, chẳng những không thể đưa đến tác dụng cổ động, gây chuyện không tốt còn sẽ hoàn toàn ngược lại!

Đám người Chương Dẫn Khâu, Kê Nham cảm khái.

Đồng cấp bậc không kém nhiều, tiến hành tương đối, có thể được tác dụng cổ động, chênh lệch quá lớn, ngược lại sẽ bị đả kích lòng tin.

Thật giống như người bình thường so với Hoàng Đế vậy, rõ ràng không có ở một cấp bậc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau