THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2026 - Chương 2030

Chương 2026: Ta là lão sư rất tốt (2)

Đạo lôi điện thứ hai kết thúc, đạo lôi điện thứ ba lăn lộn muốn hạ xuống.

Lúc này lôi điện càng lớn, dĩ nhiên có một thước, còn không có đáp xuống, thật giống như không chém giết người, thề không bỏ qua.

Rặc rặc!

- Chết!

Nhưng vào lúc này, ngón tay của Thiên Diệp Vương lần nữa điểm ra, một đạo kiếm khí bắn tới.

Vừa rồi đánh lén không thành công, để cho hắn phẫn nộ, lần này muốn thừa dịp một đạo thiểm điện cuối cùng đánh tới, triệt để chém giết Trương Huyền.

Nếu không, lại xuất hiện một vị Thiên Nhận Thánh Giả, Dị Linh tộc bọn hắn nhất định sẽ gặp phải tai hoạ ngập đầu.

Một chỉ này ẩn chứa lực lượng toàn thân hắn, như là điện mang.

Ánh mắt của Lạc Nhược Hi híp lại, đang muốn xuất thủ, liền chứng kiến một thân ảnh thẳng tắp ngăn ở phía trước.

Phốc xuy!

Kiếm quang đâm vào trên thân, lập tức xé mở một lỗ thủng.

Lạc Nhược Hi thở dài một hơi, không nhúc nhích.

Không phải người khác, đúng là phân thân.

Hắn nhìn thấy Thiên Diệp Vương năm lần bảy lượt tìm phiền toái, cũng nhịn không được nữa.

- Dám đánh bản thể của ta, lão tử giết chết ngươi!

Phẫn nộ gào thét một tiếng, khí tức trên thân liên tiếp kéo lên.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này ngay cả tính mạng cũng không muốn, trực tiếp vọt tới trước mặt, Thiên Diệp Vương sửng sốt một chút, một chưởng vỗ tới.

Rặc rặc.

Người ở trên không trung, phân thân lần nữa biến thành bánh thịt, bất quá không có lui về phía sau chút nào, như trước dốc sức liều mạng xông tới.

Ầm ầm!

Trong nháy mắt, lực lượng cuồng bạo làm Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương có chút tán loạn, rõ ràng bị thương.

- Đáng giận...

Không nghĩ tới tên này không muốn sống như thế, như sài lang phát điên, sắc mặt của Thiên Diệp Vương khó coi, tức giận sắp bạo tạc nổ tung.

Gia hỏa trước mắt này không biết là cái gì làm thành, hung hãn không sợ chết không nói, thân thể giống như cao su, vô luận công kích như thế nào cũng biến trở về, mặc dù thực lực xa không bằng hắn, bị quấn lên cũng đủ đau đầu. - Không được, dây dưa với bọn họ không có bất kỳ ý nghĩa, chỉ cần để cho địa đồ cùng thủy tinh dung hợp, ta chẳng khác nào triệt để khống chế Khâu Ngô Cung, coi như hắn Phong Thánh thành công cũng không làm gì được ta...

Bị phân thân dây dưa, Thiên Diệp Vương một bên trốn tránh một bên thầm nghĩ.

Chung quanh Trương Huyền đều là Lôi Đình, coi như là hắn cũng không dám tới gần, cách rất xa đánh lén mà nói, rất dễ dàng bị người khác ngăn trở. Hơn nữa gia hỏa trước mắt này liều mạng như vậy, muốn đánh lén thành công đã không thể nào.

Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có một biện pháp, mau chóng luyện hóa Khâu Ngô Cung, chỉ cần thành công khống chế lực lượng của cung điện, coi như đối phương Phong Thánh thì làm thế nào? Cũng sẽ không phải là đối thủ của hắn!

- Cút ra!

Bạo rống một tiếng, vung chưởng đập bay phân thân, Thiên Diệp Vương vội vàng đi vào trước mặt thủy tinh, bàn tay đè ép tới.

Ô...ô...ng...

Nổ vang dồn dập, địa đồ cùng thủy tinh chậm rãi dung hợp.

- Nhanh ngăn cản...

Chương Dẫn Khâu vội vàng hô lên.

Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng xông tới, bất quá không có đến trước mặt đã bị đập bay.

Bọn hắn chiến đấu một lát, cũng đã bị thương không nhẹ, chân khí không tốt, căn bản ngăn cản không nổi Thiên Diệp Vương một lòng muốn luyện hóa Khâu Ngô Cung.

- Đã xong...

Nhìn địa đồ cùng thủy tinh xuất hiện dung hợp, Khâu Ngô Cung lắc lư cũng sắp kết thúc, sắc mặt của Chương Dẫn Khâu trắng bệch.
Lúc này còn muốn ngăn trở, rõ ràng đã không kịp rồi.

- Chỉ có thể gửi hy vọng ở Trương sư thuận lợi Phong Thánh, có lẽ còn có thể thay đổi cục diện trước mắt...

Vội vàng nhìn về phía Trương Huyền trên Phong Thánh đài.

Giờ phút này, hắn đang thừa nhận một đạo Phong Thánh Kiếp cuối cùng khảo nghiệm, Tâm Kiếp!

Đây là khó khăn nhất, mức độ nguy hiểm so với hai cái trước càng lớn.

- Tâm Kiếp quá khó khăn, sẽ xuất hiện Tâm Ma, tiến hành mê hoặc người, người mạnh hơn nữa, cũng khó có thể chống chọi... Chỉ mong hắn có thể chịu đựng được!

Lạc Nhược Hi như trước đứng ở cách đó không xa, hoàn toàn không có trầm tĩnh lại.

Tuy Trương Huyền vượt qua hai cửa ải trước, nhưng khó khăn chính thức là cái này, không cách nào thành công, ý cảnh triệt tiêu, triệt để tử vong.

Luyện thân dễ dàng, luyện tâm khó.

Không biết bao nhiêu tu luyện giả, không có chết ở trên chiến đấu, mà ngã xuống ở trong Tâm Ma.

Không quản ngoại giới lo lắng cùng chiến đấu, giờ phút này Trương Huyền đã triệt để đắm chìm trong ý niệm đặc thù.

Tâm Kiếp lôi điện vừa thô vừa to, bổ vào trên thân lại không có bất kỳ đau đớn, để cho hắn tựa như trong nháy mắt đi vào một Địa Ngục vô biên, đen kịt, cô tịch, nhìn không ra tiền đồ, nhìn không tới tương lai.

Con đường rất dài, không có đầu cuối, cũng không có phương hướng, mà hắn hành tẩu ở bên trong, như là người lạc đường.

- Ta đang ở đâu? Lại muốn đi đâu?

Một hồi mê hoặc.

Ầm ầm!

Đang nghi hoặc, một người toàn thân đen kịt, bộ dáng như ma quỷ xuất hiện ở trước mắt, trong thanh âm mang theo dụ hoặc nồng đậm:

- Công pháp ngươi tu luyện, là sai! Tiếp tục tu luyện xuống, sẽ chỉ còn đường chết...

- Sai sao?

Trương Huyền sững sờ, như phản xạ có điều kiện, ánh mắt vốn có chút mê mang mãnh liệt mở ra:

- Nói ta tu luyện sai, xem ra là ngươi ở trên việc tu luyện có vấn đề, như vậy đi, ngươi theo ta học, ta có thể chỉ điểm cho ngươi, yên tâm đi, ta là một lão sư rất tốt!

- ...

Tâm Ma.

Chương 2027: Lạc Nhược Hi thực lực (1)

Tâm Ma khóc.

Trước kia đều là hắn phá hư đạo tâm của người khác, để cho đối phương chối bỏ mình, tâm cảnh xuất hiện vết rách, sau đó thừa dịp yếu ớt mà vào, thôn phệ.

Gia hỏa này thì ngược lại, mới mở miệng, mình ngay cả nói cũng không có nói xong, liền muốn thu mình làm đồ đệ... Có thể theo như lẽ thường an bài hay không?

Ta là Tâm Ma a? Là tới mê hoặc ngươi đấy, không phải là bị ngươi mê hoặc.

- Khục khục, ta là nói tu luyện của ngươi xảy ra vấn đề, nếu không rất nhanh có thể Phong Thánh thành công, không đến mức bị động như thế, thừa nhận thống khổ như vậy, nếu như ngươi tin ta, ta có thể để ngươi tu luyện nhanh hơn...

Cố nén phiền muộn, trong lời nói của Tâm Ma lần nữa tràn đầy mê hoặc, khiến người ta nghe xong liền kìm lòng không được trầm mê trong đó, so với Ma Âm Sư còn muốn đáng sợ.

- Ta biết rõ ý nghĩ của ngươi, đừng kéo những thứ này, vô dụng thôi, nói công pháp của ta không đúng, là ngươi tu luyện ra vấn đề... Không tin, tới, đánh một quyền nhìn xem.

Khoát tay áo, ánh mắt Trương Huyền thanh tịnh, không có bị một chút dụ hoặc.

Nếu đối phương dụ hoặc hắn những thứ khác, có lẽ còn sẽ trúng chiêu, nhưng công pháp... Hắn ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh cũng có thể nói xấu hổ biến mất, một Tâm Ma nho nhỏ mà thôi, căn bản dao động không được.

Bành!

Tiếng nói còn không có kết thúc, Tâm Ma “Oanh” một tiếng biến mất ở trước mắt.

Mê hoặc không được, chỉ có bị tiêu diệt.

Trước lúc biến mất, nội tâm của hắn tan vỡ, sao lại gặp được tên biến thái như thế này... Lần sau sẽ không tới nữa.

Ô ô... Ta muốn về nhà...

Trương Huyền cùng Tâm Ma đọ sức chỉ là chuyện trong nháy mắt, ngoại nhân nhìn tới, chỉ thấy một đạo lôi điện vừa thô vừa to thẳng tắp rơi vào trên người hắn, không có bị thương, cũng không có thổ huyết, càng không có khổ sở run rẩy, ngược lại nổ vang một tiếng, toàn thân chấn động.

Ngay sau đó, trên đầu có từng đạo quang mang màu vàng phun ra, trên trời có vô số Nguyên Khí hình thành đóa hoa nhao nhao lao tới.

- Đây là... Thông qua được Tâm Kiếp? Sao nhanh như vậy?

Lạc Nhược Hi sững sờ, tú mục trợn tròn.

Cửa ải khó khăn nhất trong Phong Thánh Kiếp, vốn cho rằng hắn có khả năng gánh không được, không nghĩ tới lôi điện vừa rơi xuống, liền thông qua được... Quá bất ngờ a! Rầm ào ào!

Nguyên Khí Hoa hạ xuống, mây đen trên bầu trời chậm rãi tiêu tán, một đạo hào quang trắng noãn chiếu xuống, dường như trời xanh bị xé nứt một lổ thủng.

Bị quang mang bạch sắc chiếu rọi, lúc trước trên người Trương Huyền bị thương, mắt thường có thể thấy được khôi phục, lực lượng trên thân bạo tăng.

Thấy một màn như vậy, Lạc Nhược Hi thở dài một hơi, vội vàng đi vào trước mặt.

Đột phá Phong Thánh Kiếp, đúng là thời điểm thân thể suy yếu nhất, bất luận một chút tổn thương cùng công kích gì, cũng có thể để cho đối phương vẫn lạc, nhất định phải bảo hộ như hình với bóng.

- Trời giáng Thánh Khí... Trương sư thành công Phong Thánh!

Hốc mắt đỏ bừng, nắm đấm của Chương Dẫn Khâu xiết chặt nhịn không được buông ra, lời còn chưa dứt, chợt nghe Thiên Diệp Vương ở cách đó không xa cười vang.

- Hặc hặc... Ta thành công...

Ngay sau đó mọi người cảm thấy mặt đất lắc lư kịch liệt, toàn bộ Khâu Ngô Cung tựa như sôi trào.

Nguyên Thần của Dị Linh tộc kia bàn tay trảo một cái, địa đồ chậm rãi bay tới hắn.
Mọi người có loại cảm giác tựa như ảo mộng, dường như lần nữa lâm vào họa quyển, không cách nào đào thoát.

- Đã xong...

Trái tim của tất cả mọi người đều nguội lạnh xuống.

Tuy Trương sư thành công Phong Thánh, nhưng mà bây giờ còn không có triệt để kết thúc, tu vi cũng sẽ không gia tăng quá nhiều, tình huống trước mắt của bọn hắn, tổn thương nghiêm trọng, chân khí tiêu hao sạch sẽ, không còn có sức phản kháng rồi.

Không nghĩ tới mắt thấy sắp thành công, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc.

- Hặc hặc, các ngươi đều phải chết! Cái gì Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả, đều phải chết...

Cuối cùng luyện hóa được Khâu Ngô Cung, tâm tình của Thiên Diệp Vương kích động, hí dài một tiếng, lạnh lùng nhìn về phía mọi người.

Lúc trước để cho hắn chịu khuất nhục lớn như vậy, hiện tại hắn muốn báo thù.

Ầm ầm!

Bàn tay khẽ đảo, bổ tới Trương Huyền ở trên Phong Thánh đài.

Gia hỏa này ghê tởm nhất, chạy đến chỗ ở của hắn trộm đồ không nói, còn sai người hủy nhục thể của mình, phải chết!

Phần phật!

Lực lượng của một chưởng này so với vừa rồi không có khác nhau quá lớn, nhưng toàn bộ không gian giống như bị xé mở, trong nháy mắt xuất hiện vết rách đen kịt.

Nắm giữ Khâu Ngô Cung tương đương nắm giữ toàn bộ không gian gấp, có quyền khống chế tuyệt đối, giờ phút này, cho dù có người cấp bậc đồng dạng, thậm chí cao hơn, bị nhốt ở đây cũng không phải là đối thủ.

- Đáng giận!

Phân thân xông tới, bất quá mới tiếp xúc vết rách, đã bị chém thành hai khúc, rớt xuống.

Xé rách không gian, thật sự quá mạnh mẽ, coi như bây giờ thực lực của hắn gia tăng lên không ít, tới so sánh, cũng kém một đoạn rất lớn.

Chương 2028: Lạc Nhược Hi thực lực (2)

- Đã xong...

Chứng kiến công kích của đối phương cường đại như thế, trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy mát lạnh, tràn đầy tuyệt vọng.

Không nghĩ tới ngoại trừ Khổng Sư, vị cường giả Phong Thánh thứ hai, lại có thể bị chết ở nơi đây.

Đang cảm thấy không có khả năng ngăn cản được công kích cường đại như thế, chỉ thấy Lạc Nhược Hi thủ hộ ở trước Phong Thần Đài nhíu mày, trên mặt không vui.

- Hừ!

Bàn tay nhẹ nhàng chúi xuống.

Rặc rặc!

Công kích vô cùng huy hoàng của Thiên Diệp Vương lập tức ngừng lại ở trên không trung, tan thành mây khói, sau một khắc, vị cường giả Xuất Khiếu Cảnh vừa mới nắm Khâu Ngô Cung trong tay kia, như châu chấu bị phong cấm ở trong hổ phách, cứng ngắc không nhúc nhích, ngay cả biểu lộ cũng đọng lại.

- Làm sao có thể? Ngươi, ngươi rút cuộc là ai?

Toàn thân run rẩy, Thiên Diệp Vương không thể tin được.

Nắm Khâu Ngô Cung trong tay, hắn biết mình đến cùng mạnh bao nhiêu? Vừa rồi một kích kia, đừng nói là cường giả Xuất Khiếu Cảnh, coi như là Thánh Vực lục trọng, thất trọng đụng tới cũng chỉ có phần bị giết.

Nữ hài trước mắt vẫn không nhúc nhích, bàn tay khẽ đảo, liền trấn áp mình, thực lực đến cùng mạnh như thế nào?

Cường đại như thế, vì sao lúc trước không động thủ?

- Ta ở đây... Ai cũng không thể động đến hắn!

Không có trả lời nghi vấn của hắn, hai tay chắp sau lưng, Lạc Nhược Hi lần nữa nhìn về phía Trương Huyền đang đột phá, ánh mắt không hề bận tâm, yên tĩnh như nước.

Các ngươi đánh nhau chết sống ta có thể mặc kệ... Nhưng tuyệt đối không thể tổn thương hắn!

- Cái này...

Đám người Ngô sư sắc mặt trắng bệch.

Bọn họ cùng đối phương đi tới nơi này, trên đường đi cũng không có phát hiện bất luận đặc thù gì, nằm mơ cũng không nghĩ đến, vừa ra tay lại cường đại như thế. Quả thực không có khả năng suy nghĩ.

- Có thể nhìn ra cấp bậc của nàng không?

Hàn Hội trưởng lặng lẽ truyền âm.

Vẻ mặt Ngô sư tràn đầy cười khổ, lắc đầu.

Lấy thực lực cùng kiến thức của hắn, lại nhìn không ra thực lực vị này đến cùng cao bao nhiêu.

Nói cách khác, vượt qua hắn quá nhiều, căn bản không có ở một cấp bậc.

- Thực lực mạnh như vậy, vì sao thời điểm ở Thiên Cung không ra tay, để cho chúng ta chết nhiều bằng hữu như vậy?

Hàn Hội trưởng nghiến răng.

- Không phải không xuất thủ, mà là chúng ta cùng nàng không có bất cứ quan hệ nào, sở dĩ tới đây, có thể là vì Trương sư...

Ngô sư lắc đầu.

Tuy cùng nữ hài tiếp xúc không nhiều, nhưng mà có thể thấy được đối phương trời sinh hờ hững, đối với bất cứ chuyện gì cũng không quá quan tâm, chỉ để ý Trương sư mà thôi. Nhân vật như vậy, ngươi để nàng xuất thủ cứu người, làm sao có thể!

Lại nói, Thiên Cung cũng là khảo nghiệm của Khâu Ngô Cổ Thánh, tùy tiện xuất thủ, không chiếm được truyền thừa thì làm sao bây giờ?

- Cái này...

Hàn Hội trưởng nói không ra lời.

Đúng là như thế.

Đây không phải lạnh lùng, mà là tu luyện đạt đến cấp bậc nhất định, nhìn phai nhạt sinh tử, đối phương không nợ các ngươi, nên thời điểm không ra tay, sẽ không xuất thủ, nếu không sẽ gặp quy tắc áp chế, xuất hiện phiền toái không cần thiết.

Tu vi càng cao, càng kính sợ Thiên Đạo, giống như leo càng cao, càng cảm thấy rét lạnh.

- Hơn nữa, nàng cũng không phải không có xuất thủ, một mực nhắc nhở chúng ta, còn bị Giang Nguyên vu hãm thành Thiên Diệp Vương...

Ngô sư nói tiếp.

- Đúng vậy a!

Hàn Hội trưởng gật đầu.

Đối phương cũng không phải không có xuất thủ, nếu không phải nàng nhắc nhở, bây giờ bọn hắn còn bị nhốt ở Thiên Cung, thậm chí... ngay cả Hắc Yên Trần Sa cũng không thể thông qua.

Rõ ràng những thứ này, Hàn Hội trưởng nhẹ nhàng thở ra, không hề xoắn xuýt, đồng thời trong lòng càng thêm hiếu kỳ, nhịn không được hỏi:

- Tùy tiện một chiêu liền phong cấm Thiên Diệp Vương... Ngươi cảm thấy nàng mạnh như thế nào?

- Ta cho rằng nàng có thể là...

Ánh mắt Ngô sư ngưng trọng lên.

- Danh Sư cửu tinh!

Chương 2029: Ngươi là Khổng Sư? (1)

- Danh Sư cửu tinh?

Run run thoáng cái, Hàn Hội trưởng sợ tới mức thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Loại Danh Sư cấp bậc này, toàn bộ Danh Sư Đại Lục cũng không có bao nhiêu, từng cái đều kinh Thiên động Địa, một phát dậm chân, Danh Sư Đường rung động lắc lư... Nhân vật như vậy, làm sao có thể xuất hiện ở nơi đây?

Hơn nữa... Còn trẻ như vậy?

- Ngươi có phải tính quá cao hay không?

Nhịn không được nhìn qua.

Tuy thực lực của nàng sâu không lường được, nhưng Thánh Vực lục thất trọng cũng không tệ rồi, làm sao có thể đạt tới Cửu Tinh?

Có thể có loại thực lực này, người nào không là lão quái vật tung hoành không biết bao nhiêu năm?

- Ta chẳng những không có tính quá cao, thậm chí còn thấp... Đây là di tích mà Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại, Thiên Diệp Vương luyện hóa địa đồ, chẳng khác nào tuân theo ý niệm của hắn, Lạc sư nhẹ nhõm ngăn cản, để cho đối phương không có chút sức phản kháng, nói rõ... Thực lực chân chính không kém Cổ Thánh! Người mạnh như thế, không phải Danh Sư cửu tinh thì là cái gì?

Ngô sư nói.

- Cái này... Nói như vậy rất có đạo lý, bất quá... Ta nhớ được có chút bảo vật huyết mạch thúc giục, cũng có thể có được lực lượng như thế, nếu ta nhớ không lầm, Thánh Nhân quý tộc Lạc gia, cũng có được loại bảo vật thuộc tính này...

Đột nhiên, Hàn Hội trưởng nhớ tới một sự kiện.

- Tổ tiên Lạc gia giống như Khâu Ngô Cổ Thánh, cũng lấy không gian nổi tiếng, lưu lại Tĩnh Không châu, hoàn toàn chính xác có hiệu quả quấy nhiễu không gian, chỉ là... thứ này cần huyết mạch cực kỳ tinh thuần mới có thể khu động...

Ngô sư nhẹ gật đầu, không khỏi sững sờ tại chỗ:

- Ý của ngươi là nói... Lạc Nhược Hi này, vô cùng có khả năng là... vị tiểu công chúa kia của Lạc gia?

- Đúng vậy, vị tiểu công chúa kia của Lạc gia, giống như cũng ở độ tuổi này, nghe nói lúc ba tuổi liền kích hoạt huyết mạch, trở thành hậu bối huyết mạch tinh thuần nhất của cả gia tộc trong vài vạn năm qua ngoại trừ tổ tiên, ngay tại chỗ liền lấy được Tĩnh Không châu nhận thức, luyện hóa thành công...

Tựa hồ biết rõ một ít tin tức, Hàn Hội trưởng nói.

- Ân, tin tức này ta cũng nghe nói, nghe nói vị tiểu công chúa này, tuổi không lớn lắm, tu vi xuất chúng, dung mạo kinh người, bất quá... Giống như vì sự kiện kia, cùng gia tộc huyên náo không thoải mái, rời nhà đi ra ngoài!

Ngô sư gật đầu:

- Nói như vậy, Lạc Nhược Hi này, vô cùng có khả năng chính là vị tiểu công chúa kia của Lạc gia, tuy thực lực cách Danh Sư cửu tinh còn rất xa, nhưng có Tĩnh Không châu, cùng huyết mạch tinh khiết, coi như là Danh Sư cửu tinh chính thức gặp gỡ, cũng không dám khinh thường...

- Đúng vậy! Khó trách có kiến thức này... Lạc gia, ở trong Thánh Nhân quý tộc, tuyệt đối sắp xếp trên mười thứ hạng đầu rồi!

- Đúng vậy, so với Băng Nguyên Cung cũng không yếu chút nào...

Ngô sư gật đầu. Hai người truyền âm thảo luận, bên kia Lạc Nhược Hi căn bản không quan tâm cái nhìn cùng ý kiến của bọn hắn, như trước yên tĩnh đứng ở trước mặt Trương Huyền, thấy lực lượng trong cơ thể hắn càng ngày càng mạnh, dĩ nhiên thành công đột phá Tòng Thánh, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Giờ phút này Trương Huyền hoàn toàn chính xác không biết ngoại giới phát sinh tình huống gì, ở dưới Thánh Quang bao phủ, ấm áp thoải mái, cơ bắp toàn thân, chân khí, Linh Hồn… cũng giống như nhận được rèn luyện, thoải mái không nói ra được.

Vận chuyển Thiên Đạo công pháp, thực lực liên tục gia tăng, thân thể như Thao Thiết, không ngừng thôn phệ Thánh Khí ở bốn phía.

Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ!

Thánh Vực nhất trọng trung kỳ!

...

Tu vi củng cố tăng trưởng, chưa tới một canh giờ, thì đến được Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong!

Vù vù!

Trương Huyền mở mắt.

Đến bây giờ mới thôi, hắn chỉ sưu tập được Thiên Đạo công pháp Thánh Vực nhất trọng, tu luyện tới đỉnh phong, liền không có biện pháp tiếp tục.

- Không hổ là Phong Thánh thành công... Nguyên Thai chỉ sợ vượt qua nhất đẳng, đạt đến hoàn mỹ!

Tinh thần nội thị, Trương Huyền âm thầm kích động.

Lúc trước hắn liền ngưng tụ Nguyên Thai nhất đẳng, hiện tại Phong Thánh thành công, trực tiếp lột vỏ thành cấp bậc hoàn mỹ nhất, dĩ nhiên vượt qua nhất phẩm.
- Xem ra năm đó Khổng Sư cũng không phải nhất đẳng, hẳn là giống như ta, đạt đến hoàn mỹ...

Biết rõ trải qua Phong Thánh, tự nhiên cũng biết Khổng Sư cùng mình hẳn là giống nhau.

Phong Thánh tam kiếp, trong đó Thể Kiếp, sẽ đánh nát Nguyên Thai gây dựng lại, mà sau khi gây dựng lại ẩn chứa Thánh Khí, lực lượng càng thêm chính thống, tự nhiên liền lột xác đến một cấp độ khác, để cho vô số người nhìn lên.

- Đạt tới Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, sức chiến đấu của ta bây giờ, so với Thánh Vực tam trọng đỉnh phong cũng không kém chút nào... Đoán chừng coi như là Phùng Huân thi triển toàn lực, cũng không phải đối thủ rồi!

Nắm đấm xiết chặt, tràn đầy hưng phấn.

Lúc trước có thể thắng được Phùng Huân là bởi vì hắn áp chế tu vi, sau đó bị mình đả thương, mà bây giờ... Đạt tới Thánh Vực nhất trọng, coi như đối phương ở thời kỳ toàn thịnh, dùng ra sức chiến đấu mạnh nhất, khẳng định đều không phải đối thủ của hắn.

Đương nhiên, đạt tới Thánh Vực tứ trọng, liên lụy đến Nguyên Thần, cũng không phải là hắn có thể chống được.

Trừ khi... Hồn lực có thể tiến thêm một bước!

Bất quá, không có Vu Hồn Sư truyền thừa, muốn tiến bộ, đã không dễ dàng như vậy, xem ra nhất định phải tìm thời gian, đi Tổ Địa mà Mặc Hồn Sinh nói, thuận tiện đi tìm Lộ Trùng, cũng không biết hiện tại hắn tu luyện thế nào, có xuất hiện đường rẽ hay không.

Rầm ào ào!

Trương Huyền đứng dậy.

- Ngươi đã tỉnh...

Lạc Nhược Hi nhìn lại:

- Cảm giác như thế nào?

- Cũng không tệ lắm!

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhịn không được sững sờ:

- Thiên Diệp Vương đây là thế nào?

Chỉ thấy vị Thiên Diệp Vương này đang cứng ngắc ở trên không trung, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, lại không hề động đậy.

- Hắn muốn đánh lén ngươi, ta dạy dỗ thoáng một chút!

Lạc Nhược Hi cười một tiếng, như nói một sự tình không có ý nghĩa.

- Giáo huấn?

Chương 2030: Ngươi là Khổng Sư? (2)

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Thiên Diệp Vương cường đại, hắn biết rất rõ ràng, đối phương tùy tiện xuất thủ, liền đánh thành cái dạng này... Thực lực nên mạnh bao nhiêu?

Khó trách nàng nói, muốn cùng nàng chung một chỗ, phiền toái rất nhiều, chỉ bằng vào loại thực lực này, liền cho mình áp lực rất lớn.

Vốn vừa mới Phong Thánh, cảm thấy thực lực không kém, năng lực phi phàm, chứng kiến Lạc Nhược Hi cùng mình tuổi tương tự, cũng có loại thực lực này, kiêu ngạo lập tức biến mất.

Dù hắn không kém, nhưng cũng chỉ tu luyện không đến một năm, toàn bộ Đại Lục, Thánh Nhân quý tộc nhiều như vậy, ai cũng không bảo đảm, sẽ không có thiên tài cùng tuổi vượt qua hắn rất nhiều.

Vì vậy, lúc trước hắn ý kiến cũng rất đúng, núi cao còn có núi cao hơn, làm việc nhất định phải điệu thấp, nếu không bị người giết cũng không biết chết như thế nào.

- Gia hỏa này năm lần bảy lượt tìm ta phiền toái, ta trước giết hắn...

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía Thiên Diệp Vương, ánh mắt như điện.

Kê Nham nói không sai, giờ phút này vừa mới Phong Thánh, mượn nhờ lực lượng của Phong Thánh đài, hắn có thể nhẹ nhõm phát huy ra lực lượng vượt qua bản thân, tuy Thiên Diệp Vương cường đại, nhưng khẳng định không phải đối thủ.

Vù vù!

Bàn tay búng một chút, giam cầm trên thân Thiên Diệp Vương đã bị phá vỡ, lần nữa chúi xuống, một cỗ Thánh Khí cuồn cuộn cuốn tới, người phía trước liền nằm rạp trên mặt đất.

- Ngươi...

Không nghĩ tới gia hỏa trước mắt này cũng trở nên lợi hại như thế, Thiên Diệp Vương sợ tới mức đồng tử co rút lại, không dám nói nhảm, thân thể mãnh liệt tháo chạy, muốn đào tẩu.

Vốn tưởng rằng để cho địa đồ cùng thủy tinh dung hợp, mình đã đến nhân sinh đỉnh phong, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đỉnh phong là đỉnh phong, chỉ bất quá xuống nhanh như vậy.

- Muốn chạy trốn? Hừ!

Thông qua phân thân, đã biết sự tình vừa rồi, ánh mắt Trương Huyền nheo lại, bàn tay mãnh liệt chúi xuống.

Rặc rặc!

Thiên Diệp Vương lập tức kêu thảm, lần nữa từ không trung rớt xuống, thân thể liên tục run rẩy.

Coi như đối phương mượn nhờ Khâu Ngô Cung, cũng không nhất định là đối thủ, giờ phút này chỉ muốn đào tẩu, khí thế đã thua, làm sao có thể chống đỡ được.

Một lát sau, gia hỏa này đã bị ném lên Phong Thánh đài, Thánh Quang chiếu rọi, kêu thảm càng ngày càng yếu, cho đến biến mất.

- Vù vù!

Trương Huyền lần nữa trảo một cái, một đoàn lực lượng Nguyên Thần tinh thuần xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Thánh Quang của Phong Thánh đài đối với Dị Linh Tộc có tác dụng mài diệt, tuy Thiên Diệp Vương cường đại, nhưng bị hắn đả thương, lại bị Thánh Quang ma diệt một lát, dĩ nhiên không còn ý thức, biến thành lực lượng Nguyên Thần tinh khiết. - Phân thân, lần này biểu hiện không tệ...

Nhẹ nhàng cười cười, ngón tay búng một chút, một nửa Nguyên Thần ở trong lòng bàn tay bay vào trong cơ thể phân thân.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Dung hợp Nguyên Thần tinh khiết của Thiên Diệp Vương, khí tức của gia hỏa này liên tiếp kéo lên, liên tục gia tăng.

Thực lực phân thân chủ yếu dựa vào Linh Hồn, nhục thân là Cửu Thiên Liên Thai, căn bản không cần tu luyện.

Lúc này cắn nuốt một nửa Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương, coi như không cách nào đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, nhưng cũng tương đương đạt tới nửa bước xuất khiếu, thực lực gia tăng lên không chỉ một lần.

Phối hợp thêm nhục thân đánh không chết, gặp được Xuất Khiếu Cảnh sơ kỳ, chỉ sợ cũng có thể chiến một trận!

- Cũng cảm tạ các ngươi mấy vị...

Lần nữa cười cười, Nguyên Thần còn dư lại chia làm mấy phần, nhẹ nhàng bay ra, rót vào thức hải của đám người Ngô sư, Hàn Hội trưởng.

- Đa tạ Trương sư...

Sắc mặt mọi người ngưng trọng, biết là cơ duyên hiếm có, tất cả đều khoanh chân ngồi xuống.

Ầm ầm!

Không lâu sau, Hàn Hội trưởng đột phá, đạt đến nửa bước Xuất Khiếu Cảnh.
Ngô sư theo sát phía sau.

Tuy đám người Kê Nham không có khoa trương như vậy, lại cũng đạt tới Nguyên Thần Cảnh, thực lực càng cường đại hơn, có thể nói, luyện hóa Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương, thực lực mọi người đều đã có tiến bộ thật lớn.

- Trương sư...

Cảm nhận được lực lượng trong cơ thể biến hóa, mọi người đồng loạt quỳ gối trên mặt đất, thật lòng khâm phục.

Loại thủ đoạn nhấc tay có thể khiến thực lực người ta tăng lên này, có thể nói kinh quỷ thần, coi như bọn hắn đạt đến thất tinh, như trước cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Sự tình ta là Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả, hy vọng chư vị có thể giữ bí mật, không nên để lộ!

Trương Huyền nhìn lại.

Chuyện này vẫn là không nói cho thỏa đáng, nếu không nhất định sẽ dẫn tới Dị Linh tộc khủng hoảng, đến lúc đó khắp nơi vây giết, liền không có một ngày yên lành.

Quan trọng nhất là... Điệu thấp, điệu thấp, điệu thấp....

- Yên tâm, chuyện này chúng ta tuyệt đối giữ kín như bưng!

Đám người Ngô sư nghiêm sắc mặt.

Vô luận là Thiên Nhận Danh Sư hay Thiên Nhận Thánh Giả, đều vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn hắn, tuyệt không dám nhiều lời nửa câu.

- Vậy đa tạ chư vị rồi...

Nghe được bọn hắn cam đoan, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, cổ tay khẽ đảo, ném Đoạn Tục Thảo tới:

- Ngô sư, ngươi nghĩ biện pháp luyện chế Đoạn Tục Đan, cứu chữa Đàm Thanh Viện trưởng, ta nghiên cứu địa đồ cùng thủy tinh thoáng cái, nhìn xem có thể tìm được phương pháp, để cho lão Viện trưởng khôi phục như lúc ban đầu hay không!

- Vâng!

Tiếp nhận dược liệu, Ngô sư nhẹ gật đầu.

Hắn phụ tu nghề nghiệp có luyện đan, tuy cấp bậc không phải đặc biệt cao, nhưng luyện chế Đoạn Tục Đan vẫn có thể làm được.

Vù vù!

Bàn giao xong hết thảy, không để ý tới mọi người nữa, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, đi vào trước mặt thủy tinh, bàn tay chạm vào, đồng tử đột nhiên co rút lại.

- Ngươi là Khổng Sư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau