THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2016 - Chương 2020

Chương 2016: Đây là vật gì? (2)

Hắn đứng ở tại chỗ, gia hỏa này khẳng định chứng kiến mình, vì sao không động thủ, ngược lại đi về phía trước?

Tử Diệp Vương thu hồi Thiên Nghĩ Phong Sào, thân thể nhoáng một cái, đi vào trước mặt đại môn, lúc này mới chứng kiến phân thân đang đứng ở cách đó không xa, nhìn về phía Thiên Diệp Vương, như nhìn một tên hề, ngón tay ngoắc một cái, ánh mắt mang theo khiêu khích, thanh âm vang dội:

- Ngươi tới... Đánh ta nha!

Con mắt của Trương Huyền trợn tròn.

- Chẳng lẽ... Phân thân hấp thu xong Lôi Nguyên Châu, thực lực đã đạt đến Xuất Khiếu Cảnh? Có thể chiến thắng Thiên Diệp Vương? Đã như vậy, hoàn toàn có thể không cần chạy trốn...

Còn tưởng rằng gia hỏa này không nói nghĩa khí chạy trốn, nguyên lai là để cho đối phương đi ra đơn đấu... Xem ra thực lực của phân thân, đã đạt tới tình trạng có thể chiến thắng đối phương, không cần lo lắng như vậy rồi.

- Ngươi muốn chết...

Thiên Diệp Vương sắp tức điên, gào rú một tiếng, một quyền đánh tới.

Phân thân cũng giơ nắm đấm lên đón.

- Thật tốt quá, nhìn xem đến cùng ai mạnh...

Thấy phân thân dũng mãnh như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, con mắt trợn tròn, muốn xem ai lợi hại hơn, sau đó chứng kiến nắm đấm của phân thân cách nguyên thần của đối phương còn một đoạn rất lớn, nắm đấm của Thiên Diệp Vương liền rơi vào trên đầu của hắn.

Lạch cạch!

Đầu của phân thân bị đánh thành tấm ván.

- Phốc...

Tròng mắt của Trương Huyền rơi ra hốc mắt, thiếu chút nữa choáng luôn.

Ngươi không phải rất mạnh sao?

Bỗng chốc bị đánh thành cái dạng này... mới vừa rồi còn kiêu ngạo như vậy?

- Hắn là cố ý hấp dẫn đối phương để cho ta đào tẩu...

Sửng sốt một chút, Trương Huyền hiểu được, thân thể nhoáng một cái, không dám chờ lâu, vội vàng bỏ chạy.

Xem ra tuy thực lực của phân thân gia tăng lên không ít, nhưng còn không đến tình trạng đơn đấu với Thiên Diệp Vương, vừa rồi sở dĩ kiêu ngạo cùng đối phương ngạnh kháng như vậy, là cố ý hấp dẫn Thiên Diệp Vương, tranh thủ thời gian đào tẩu cho mình.

Phân thân thật cao thượng!

Vừa rồi trách lầm hắn...

Hốc mắt ửng đỏ, vừa chạy ra hai ba bước, chỉ thấy trên cổ treo lên một tấm hình phân thân, chạy còn nhanh hơn hắn, lần nữa không thấy tung tích, vừa đi vừa hô: - Chính ngươi đối kháng đi, ta không phải đối thủ... Còn nữa, Thiên Diệp Vương ngươi đừng đuổi ta, hắn mới là Trương Huyền, ta chỉ là một phân thân a...

- ...

Thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền thổ huyết.

Gặp qua lừa người, nhưng chưa thấy qua khốn nạn như vậy.

Náo loạn nửa ngày, gia hỏa này không phải cao thượng, mà là muốn trang bức, kết quả thất bại...

Vẻ mặt phiền muộn, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ánh mắt Thiên Diệp Vương của đỏ ngầu quay đầu, nhìn về phía mình.

- Đừng bắt ta, hắn là Trương Huyền, ta mới là phân thân... Ngươi lúc nào thấy phân thân so với bản thể chạy còn nhanh hay sao?

Trương Huyền lui về phía sau mấy bước.

- Trước hết giết ngươi, ta lại đi giết hắn...

Thiên Diệp Vương nổi giận, khuôn mặt dữ tợn, lần nữa gào thét một tiếng.

Rầm ào ào!

Không khí như bị xé rách, bất quá, bàn tay còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy thanh niên cách đó không xa, không có chút bối rối nào, ngược lại khóe miệng giơ lên, mang theo mỉm cười.

- Muốn giết ta, chờ một lát đi...
Kèm theo la lên, bàn chân của thanh niên đạp mạnh mặt đất.

Ô...Ô...n...g!

Nổ vang một tiếng, rất nhiều trận pháp mai phục ở phía ngoài đại sảnh lập tức vận chuyển, sương mù màu trắng bao phủ Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương ở bên trong.

Trận pháp này, thời điểm mới tới liền nghiên cứu một lần, lúc này ở dưới sự trợ giúp của phân thân, thành công hấp dẫn đối phương đi vào trong đó, nhẹ nhàng khởi động.

- Trận pháp là hắn bố trí, vây không được lâu sau, cũng không có biện pháp giết chết, đi mau...

Mặc dù biết có thể kích hoạt trận pháp, vây khốn đối phương, nhưng mà nếu như muốn giết chết, lại là không thể nào, Trương Huyền vội vã lướt qua trận pháp, xông về trước đi.

- Ta muốn giết ngươi...

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Vừa rời đi phạm vi trận pháp, còn không đến vài chục bước, chợt nghe sau lưng nổ vang kịch liệt, đại trận vây khốn Thiên Diệp Vương chia năm xẻ bảy.

Những thứ này cũng chỉ là trận pháp thất tinh đỉnh phong, vây khốn đám người Kê Nham rất dễ dàng, muốn triệt để vây khốn Thiên Diệp Vương hết sức quen thuộc trận pháp này, lại rất khó làm được.

Huống chi trận pháp cần người chủ trì mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất, bây giờ thực lực của hắn còn chưa đủ để khu động trận pháp thất tinh đỉnh phong.

- Trốn!

Biết rõ trận pháp xé rách, không trốn đi nữa, chỉ có phần bị giết, Trương Huyền nào dám lưu lại, theo sát lấy phân thân, thẳng tắp xông về phía trước.

...

- Lực lượng chấn động thật cường đại... nhất định là Thiên Diệp Vương phát hiện Trương sư, song phương đã đánh nhau!

Mọi người đang ở chỗ ẩn thân nghỉ ngơi, cảm nhận được năng lượng chấn động mãnh liệt truyền đến, đồng tử đều co rụt lại.

- Mau đi ra nhìn xem...

Ngô sư quát khẽ một tiếng, đi đầu xông ra ngoài.

Mọi người theo sát, vừa đi ra trận pháp không bao xa, liền chứng kiến một quái vật trên cổ treo miếng bạc lao đến, mà phía sau hắn theo sát lấy một gia hỏa vẻ mặt cháy đen, đầu tóc dựng đứng.

- Đây là vật gì? Chẳng lẽ không phải Trương sư...

Mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Chương 2017: Ta muốn Phong Thánh! (1)

Bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, tất cả mọi người cho là Trương sư bị Thiên Diệp Vương phát hiện, đã xảy ra chiến đấu.

Kết quả chạy tới hai quái vật, không một cái có nhân dạng, tình huống gì đây?

Phong Thánh Các này, không phải trừ bọn họ ra không có người khác sao?

- Cái này... Không phải thứ gì, là... Trương sư!

Hàn Hội trưởng như phát hiện cái gì, nuốt ngụm nước miếng:

- Ngươi nhìn quần áo, giống Trương sư như đúc, chỉ bất quá giống như... Bị sét đánh qua!

- Đúng vậy, đúng là Trương sư, chỉ là... cái trước là ai?

Ngô sư cũng nhận ra được, nhịn không được gật đầu, đồng thời có chút kỳ quái.

Cái trước ăn mặc giống như Trương sư, hình thể dáng người độc nhất vô nhị, chỉ bất quá, mặt dẹp thành như vậy, đổi lại những người khác đã sớm chết rồi, sao còn có thể chạy?

Hơn nữa chạy nhanh như vậy? Thậm chí Trương sư cũng có chút đuổi không kịp...

- Ta muốn các ngươi chết...

Đang kỳ quái, chỉ thấy ở góc rẽ, một Nguyên Thần cao lớn bay tới, vừa đuổi theo vừa công kích, mặt đất lắc lư, bị đánh ra chưởng ấn cực lớn.

- Thiên Diệp Vương? Hắn... Nguyên Thần xuất khiếu, nguy rồi, nhanh cứu người!

Thấy một màn như vậy, mọi người lại chẳng quan tâm hai người này là ai, tất cả đều đồng loạt lấy binh khí ra.

Rầm ào ào!

- Ra!

Kèm theo Ngô sư la lên, binh khí trong tay mọi người lập tức liên hợp chung một chỗ, tạo thành một đạo kiếm vũ huy hoàng, đâm tới Thiên Diệp Vương.

- Dám ngăn trở ta, các ngươi đều phải chết...

Lần nữa gào thét, Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương đưa tay về phía trước, ngăn kiếm vũ ở trước mặt, trở tay vỗ xuống.

Đăng đăng đăng đăng!

Đám người Ngô sư liên tục lui về sau bảy tám bước, khí huyết sôi trào, từng cái sắc mặt trắng bệch.

Lúc trước, đối phương không có xuất khiếu, bọn hắn liền không phải đối thủ, hiện tại nổi giận, chỉ còn lại có Nguyên Thần, lực lượng càng mạnh hơn nữa, làm sao ngăn cản được?

Bất quá, tuy không phải đối thủ, nhưng lần này tiến công, cũng chậm lại tốc độ của Thiên Diệp Vương, để cho Trương Huyền cùng phân thân thành công đi vào trước mặt mọi người. - Mau vào trận pháp...

Biết rõ mọi người ở đây ngăn cản mà nói, gây chuyện không tốt đều bị chém giết, Trương Huyền la lên một tiếng, tiếp tục vọt tới trước.

Mọi người cũng hiểu rõ xảy ra chuyện gì, theo sát lên, đi vào trong trận pháp.

Vừa tiến vào, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía phân thân cách đó không xa, tức giận đến lông mi nhảy loạn.

Nếu không phải đánh không lại hắn, khẳng định đã sớm giáo huấn một trận rồi.

Làm một phân thân, không đi cứu bản thể, kết quả so với bản thể chạy còn nhanh, thật sự là quá không biết xấu hổ.

- Ngươi về tổ ong trước, sau này sẽ tìm ngươi tính sổ...

Biết rõ bây giờ không phải thời điểm xử lý nội bộ, khoát tay áo, tinh thần khẽ động, thu vào tổ ong.

Ô...Ô...n...g!

Vừa làm xong những thứ này, chợt nghe một tiếng nhẹ kêu, Kê Nham Phó viện trưởng vận chuyển trận pháp, một đạo hào quang bao phủ bốn phía.

Trận pháp này, là bọn hắn bố trí, chuyên môn dùng để ngăn cản Thiên Diệp Vương đánh lén cùng tiến công, sớm đã hết sức quen thuộc, trong nháy mắt có thể khởi động.

- Đáng giận, đáng giận...

Bị trận pháp ngăn cản, Thiên Diệp Vương phẫn nộ gào thét, ngay sau đó mọi người liền cảm thấy trận pháp nổ vang kịch liệt, lực lượng cuồng bạo liên tục kéo tới, tựa hồ tùy thời có thể bị đánh nát.
- Tiếp tục như vậy, trận pháp sẽ kiên trì không được bao lâu...

Bị liên tục công kích mấy lần, Kê Nham chủ trì trận pháp sắc mặt trắng nhợt, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.

Trước kia tuy Thiên Diệp Vương cũng tiến công qua, lại không điên cuồng bất kể hậu quả như vậy, sớm làm như vậy mà nói, trận pháp khẳng định đã sớm phá!

- Nơi đây chỉ có chúng ta, trước khi Thiên Diệp Vương tìm được đường ra chính xác, chắc chắn sẽ không giết chúng ta, nếu không, một người ở đây, thật sự quá cô độc. Hiện tại khác thường như thế... Trương sư, ngươi đến cùng làm cái gì?

Đàm Thanh lắc đầu, nhịn không được nhìn về phía thanh niên vẻ mặt cháy đen cách đó không xa.

Đây rốt cuộc là làm sự tình thiên thương hại lý gì, mới có thể để cho Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương xuất khiếu, bất kể sinh tử xông lại, hận không thể giết người ăn thịt?

- Ta... Chỉ là đánh vỡ nhục thân của hắn...

Trương Huyền lúng túng.

Phân thân làm ra cục diện rối rắm, gia hỏa này trốn vào tổ ong thì xong rồi, mình lại phải thu thập cục diện, càng nghĩ càng cảm thấy phiền muộn.

- Đánh vỡ nhục thân?

- Ngươi giết... hắn? Chỉ còn lại có Nguyên Thần?

Tất cả mọi người ngẩn ngơ.

Vừa rồi liền suy nghĩ, chỉ là đi lấy Đoạn Tục Thảo, không đến mức Nguyên Thần xuất khiếu, liều mạng như vậy a... Nằm mơ cũng không nghĩ đến, trực tiếp đánh chết thân thể của người ta.

Cường giả Xuất Khiếu Cảnh, bảo hộ nhục thân vô cùng tốt, có thể nói là mệnh căn, đi ra ngoài một lát, đánh phế thứ này... Đừng nói là Vương giả Dị Linh Tộc, coi như là nhóm người mình, thê thảm như vậy, khẳng định cũng sẽ nổi điên a!

- Ta cũng không có chú ý, không cẩn thận... Không cẩn thận đánh!

Thấy biểu lộ của mọi người giống như gặp quỷ, Trương Huyền vội vàng giải thích.

Nếu hắn có thể ước thúc một chút, phân thân chắc chắn sẽ không lỗ mãng như vậy, bây giờ đã chọc đại họa.

- Không cẩn thận...

Mọi người nghẹn đến sắc mặt đỏ lên, đều hận không thể đánh gia hỏa này một trận.

Ngươi một Tòng Thánh, không cẩn thận làm hỏng nhục thân của cường giả Thánh Vực ngũ trọng... đã đủ ngưu bức, còn không cẩn thận chơi đùa!

Một khi cẩn thận, sợ rằng Khổng Sư cũng bị ngươi giày vò chết.

Chương 2018: Ta muốn Phong Thánh! (2)

- Trước không quản nhiều như vậy, mau mau ổn định trận pháp, nếu không, chúng ta đều chết ở chỗ này...

Hít sâu vài hơi, hóa giải phiền muộn trong lồng ngực, thần sắc của Hàn Hội trưởng ngưng trọng nói.

Hắn là Thanh Nguyên đế quốc Trận Pháp Sư Công Hội Hội trưởng, đối với trận pháp lý giải sâu đậm, biết rõ trận pháp trước mắt, tuy tạm thời có thể ngăn trở đối phương, nhưng muốn bền bỉ rất khó, nhất định phải do toàn bộ thành viên xuất động.

- Được!

Mọi người cũng biết bây giờ không phải là thời điểm truy cứu, không nói thêm lời, đồng loạt đi vào sau lưng, nghe theo phân phó.

- Ngô sư, ở Càn vị trông coi, Lạc sư đi Chấn vị...

Hàn Hội trưởng vội vàng phân phó.

Hắn đi vào liền chuyên môn xem qua trận pháp này, biết rõ vị trí bạc nhược yếu kém ở đâu, Trương Huyền thấy hắn an bài không có sai lầm chút nào, cũng không nói thêm lời, vội vàng đi vào vị trí chỉ định đứng vững.

Ầm ầm!

Chân khí của mọi người tuôn ra, trận pháp quả nhiên vững chắc không ít, không còn lắc lư như lúc trước.

- Đáng giận...

Cảm nhận được trận pháp biến hóa, Thiên Diệp Vương biết rõ coi như là hết toàn lực, trong thời gian ngắn cũng phá không được, lần nữa gào thét:

- Các ngươi đã làm rùa đen rút đầu, ta liền đi đánh nát tượng đá kia!

Vù vù!

Gào to kết thúc, mọi người cảm thấy trên thân buông lỏng, áp lực trận pháp biến mất, giống như Thiên Diệp Vương đã rời đi.

- Hắn muốn đi đối phó Viện trưởng, làm sao bây giờ?

Đi ra trận pháp, nhìn thoáng qua, quả nhiên phát hiện Thiên Diệp Vương đã rời đi, đám người Kê Nham sốt ruột.

Gia hỏa này nói muốn đi đánh nát tượng đá, tự nhiên chỉ chính là lão Viện trưởng ở trước Phong Thánh đài.

Hiện tại hồn phách của hắn bị khóa ở bên trong, trốn không thoát cũng ra không được, một khi bị đánh nát, liền chỉ có một con đường chết!

Dù giờ phút này hắn chỉ là người thực vật, nhưng có ý thức rõ ràng, có thể tự chủ nói chuyện, không thể trơ mắt nhìn xem đối phương bị giết a.

- Còn có thể làm gì? Cứu người!

Ngô sư nghiến răng.

- Nhưng chúng ta căn bản ngăn không nổi Thiên Diệp Vương!
Đàm Thanh vội vàng nói.

Thiên Diệp Vương quá mạnh mẽ, bọn hắn nhiều người như vậy liên thủ cũng ngăn cản không nổi, tiến lên, chẳng những không thể người cứu, gây chuyện không tốt còn sẽ toàn quân bị diệt.

- Vậy còn có thể làm sao? Trơ mắt nhìn đồng bạn chết ở trước mặt, lại không có bất kỳ động tác... Ta làm không được! Danh Sư không có người bỏ qua bằng hữu!

Ngô sư xiết chặt nắm đấm.

- Chúng ta cũng làm không được... Nhưng có biện pháp nào?

Đàm Thanh lắc đầu:

- Viện trưởng là vì cứu ta, mới sẽ như vậy, nếu như chúng ta lại vì cứu hắn lâm vào nguy cơ, hắn cho dù chết, khẳng định cũng sẽ không tha thứ chúng ta!

Đi theo Chương Dẫn Khâu Viện trưởng nhiều năm, biết rõ tính tình cùng bản tính của hắn.

Cả đời không lập gia đình, hết thảy tinh lực đều hiến tặng cho Học Viện, hiến tặng cho chức nghiệp Danh Sư, nhóm người mình tiến lên cứu người mà nói, một khi xuất hiện tổn thương, coi như cứu được, đối phương cũng sẽ tràn đầy tự trách, hối hận.

- Chẳng lẽ không có biện pháp gì tốt hơn sao?

Lạc Nhược Hi nhịn không được nói.

- Biện pháp là có, chính là lúc trước ta nói... Có người có thể ở Phong Thánh đài đột phá! Một khi như vậy, mượn nhờ lực lượng của Phong Thánh đài, trong thời gian ngắn sẽ xuất hiện trạng thái vô địch... tuy Thiên Diệp Vương cường đại, cũng khẳng định không phải đối thủ!

Kê Nham nói.

- Vô địch? Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, hai năm qua chúng ta cũng một mực quan sát bia đá ở lầu một, căn cứ Khổng Sư lưu lại ghi chép, một khi thành công, trời sẽ giáng Thánh Khí, đến lúc đó, Phong Thánh đài đại phóng quang mang, lực lượng ẩn chứa trong đó, sẽ quán thâu toàn thân, ẩn chứa thiên địa uy nghiêm, Danh Sư cửu tinh cũng ngăn không nổi!

Kê Nham gật đầu.

Hai năm qua bị nhốt ở đây, ngoại trừ cùng Thiên Diệp Vương đấu trí so dũng khí, bọn hắn cũng một mực nghiên cứu làm sao chạy trốn, đối với Phong Thánh đài ghi chép biết rõ rất kỹ càng.

Biết muốn đi ra ngoài, chỉ có hai phương pháp: Thứ nhất, đạt được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa. Thứ hai, ở Phong Thánh đài Phong Thánh!

Hiện tại thứ nhất đã không thể, Cổ Thánh ý niệm bị đả kích tán loạn, coi như muốn truyền thừa, cũng không thể nào làm được... Nói cách khác, muốn rời khỏi, giải trừ nguy hiểm giờ phút này, chỉ có cách thứ hai!

- Đó là một biện pháp, kỳ thật giống như không nói... Phong Thánh? Nào có dễ dàng như vậy!

Ngô sư lắc đầu.

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy thanh niên cách đó không xa đi lên trước, trong mắt mang theo kiên định:

- Như vậy đi, các ngươi đi tới nghĩ biện pháp ngăn chặn Thiên Diệp Vương, để cho hắn không ra tay với lão Viện trưởng, ta đi Phong Thánh đài, đột phá Thánh Vực, tiến hành Phong Thánh!

Hiện tại Thất Thải Địa Quỳnh Dịch đã tới tay, còn kém một bước cuối cùng là có thể đột phá.

Một khi đột phá, bằng vào tích lũy của hắn, cùng lý giải Phong Thánh Giải, tám chín phần mười có thể ngay tại chỗ Phong Thánh!

Xem ra, trước mắt chỉ có loại biện pháp này cứu hồn phách của lão Viện trưởng lưu lại, ngăn cản Thiên Diệp Vương rồi.

- Phong Thánh... So với ngươi nghĩ còn muốn khó, không phải nói phong liền phong, chuyện này tốt nhất đừng suy nghĩ...

Thấy gia hỏa này lại nhắc tới việc đó, Kê Nham nhướng mày, lúc trước đã nói một lần, mọi người mới quen, không tiện quát lớn, kết quả tới lần nữa... Ngươi cho rằng Phong Thánh là mua cải trắng? Tùy tiện ở chợ bán thức ăn cũng có thể tìm được?

Thật sự là không biết tự lượng sức mình!

Hừ một tiếng, đang muốn nói tiếp, liền cảm thấy thanh niên trước mắt thân thể nhoáng một cái, một cỗ khí tức đặc thù tuôn ra.

Ầm ầm!

Cỗ khí tức này, để cho toàn thân hắn tản mát ra hào quang ôn nhuận, phụ trợ tựa như thần linh.

- Đây là... Đây là... Thiên Nhận Danh Sư?

Cảm nhận được cỗ khí tức này, Kê Nham kinh ngạc, đồng tử co rụt lại, thân thể cứng ngắc.

Chương 2019: Trao đổi (1)

Lúc trước hắn nói qua, trở thành Thiên Nhận Thánh Giả mấu chốt là trước trở thành Thiên Nhận Danh Sư!

Mà Thiên Nhận Danh Sư, ở toàn bộ Đại Lục, ngoại trừ Khổng Sư, chưa nghe nói qua ai thành công... Vốn tưởng rằng, chạy khỏi nơi này đã là nhiệm vụ không thể hoàn thành, chứng kiến đối phương toả ra lực lượng, liền triệt để bối rối.

Vị Trương sư này... Không ngờ là Thiên Nhận Danh Sư?

Không chỉ hắn, ngoại trừ Lạc Nhược Hi, còn dư lại mấy người cũng đều trợn mắt há hốc mồm, gống như gặp quỷ.

Mặc dù bọn hắn biết vị Trương sư này thiên phú vô song, năng lực lĩnh ngộ rất mạnh, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, không ngờ là một vị Thiên Nhận Danh Sư!

Khó trách có thể nói đến Khâu Ngô Cổ Thánh xấu hổ biến mất!

Cái thân phận này, so với Khổng Sư cũng không kém chút nào.

- Ta có tư cách Phong Thánh chưa?

Thu lại khí tức trên thân, Trương Huyền nhìn về phía Kê Nham.

- Đương nhiên!

Bờ môi của Kê Nham run rẩy, đâu còn dám phản bác nửa câu.

Thiên Nhận Danh Sư, nếu như không thể Phong Thánh, những người khác chỉ sợ đừng suy nghĩ.

- Vậy động tác nhanh chút đi, nếu không một khi lão Viện trưởng gặp chuyện không may, hối hận cũng không kịp...

Thấy mọi người tin tưởng năng lực của hắn, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra.

Mọi người không tin hắn có thể Phong Thánh, một mực ở nơi đây dong dài, lão Viện trưởng đoán chừng cũng không cần cứu, vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể triển lộ thân phận, để cho đối phương ngoan ngoãn nghe lời.

Khoan hãy nói, một khi Phong Thánh, thân phận Thiên Nhận Danh Sư tất nhiên sẽ bại lộ, chờ một lát nữa biết được, còn không bằng hiện tại, càng đủ lực rung động.

Nhìn bộ dạng của mọi người, hiệu quả cũng không tệ lắm.

- Vậy nhanh lên đi! Nếu không lão Viện trưởng hồn phi phách tán, chúng ta ai cũng khó tránh tội trạng!

Trương Huyền gật đầu.

- Tốt!

Mọi người đồng loạt bay đi.

Lúc này trên Phong Thánh đài, không có phóng thích Thánh Quang, Thiên Diệp Vương không sợ hãi chút nào, hoàn toàn có thể tới tìm lão viện trưởng phiền toái, nhất định phải tăng thêm tốc độ mới được.

Ầm ầm!

Vừa tới mái nhà, liền chứng kiến Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương đang nắm tàn hồn của lão viện trưởng, tượng đá chứa đựng người sau đã bể thành bột phấn.

- Không được qua đây, ta đã là người chết, không cần phải vì ta hy sinh vô vị...

Chứng kiến mọi người xuất hiện, lão Viện trưởng sốt ruột lên tiếng hô to.
Tuy hắn không có tu luyện qua Vu Hồn chi thuật, nhưng Linh Hồn bị Thánh Quang bồi dưỡng thời gian dài như vậy, sớm đã giống như thực chất, coi như tượng đá vỡ nát, trong thời gian ngắn cũng sẽ không tán loạn.

- Câm miệng!

Ngón tay điểm một chút, lão viện trưởng lập tức ngừng lại, ánh mắt của Thiên Diệp Vương băng lãnh, nhìn về phía mọi người:

- Ta còn cho rằng Danh Sư đều là thế hệ nhát gan sợ chết, không dám tới nữa chứ?

- Thả Viện trưởng ra, đường đường Thiên Diệp Vương, cường giả Xuất Khiếu Cảnh, đối phó một tàn hồn, có phải quá mất thân phận hay không?

Chứng kiến Chương Dẫn Khâu ở trong tay đối phương, sinh tử không do mình, Đàm Thanh nghiến răng.

- Thân phận? Nếu như không phải cố kỵ thân phận, ngươi cảm thấy ta có khả năng lưu gia hỏa này lại đến bây giờ?

Bộ mặt của Thiên Diệp Vương dữ tợn.

Chương Dẫn Khâu ở trong tượng đá, không cách nào đào tẩu, cũng không có biện pháp di động.

Nơi này thời điểm không có Thánh Quang, hắn hoàn toàn có thể đánh chết, một mực không có làm như vậy, một là cố kỵ thân phận, thứ hai, giống như đám người Kê Nham đoán, tất cả Danh Sư đều chết mà nói, nơi đây chỉ còn lại có hắn, sẽ càng thêm cô độc.

Dù sao gia hỏa này không có uy hiếp, còn sống sẽ chỉ thống khổ hơn.

- Ngươi muốn thế nào, mới có thể thả lão Viện trưởng?

Thấy gia hỏa này một mực không có động thủ, rõ ràng cho thấy muốn bàn điều kiện, Trương Huyền nhíu mày nhìn lại.

- Rất đơn giản, giao tên đánh ta kia, còn có địa đồ ra đây, ta thả hắn, nếu không thì trơ mắt nhìn hắn ở trước mặt các ngươi hồn phi phách tán đi!

Vừa nhắc tới tiểu tử đánh hắn, Thiên Diệp Vương liền nghiến răng nghiến lợi.
Tung hoành nhiều năm như vậy, còn là lần đầu tiên bị người đánh trộm, mấu chốt nhất là, còn bị đánh nổ đầu, nhục thân triệt để phế đi, ngẫm lại cũng cảm thấy sắp bạo tạc nổ tung.

- Người đánh ngươi?

Trương Huyền chớp mắt.

Còn tưởng rằng đối phương sẽ hận mình thấu xương, không nghĩ tới vẫn muốn giết phân thân...

Cũng khó trách, phân thân một quyền đánh vỡ, cừu hận này có chút lớn... Loại đại BOSS này, tự nhiên chỉ muốn công kích cừu hận lớn.

- Đúng vậy, giao hắn cùng địa đồ ra đây, ta thả Chương Dẫn Khâu này!

Thiên Diệp Vương gật đầu.

- Tốt, có thể đưa bọn chúng cho ngươi, bất quá, ngươi phải thể với Linh Thần, không chỉ không giết lão Viện trưởng, còn không thể trong thời gian ngắn động thủ với chúng ta!

Trương Huyền nói:

- Nếu không, chúng ta vừa cứu lão Viện trưởng, ngươi liền ra tay giết người, chúng ta trao đổi liền hoàn toàn không có ý nghĩa!

Đã có Thất Thải Địa Quỳnh Dịch, đột phá dùng không được bao lâu, cho đối phương đồ vật cũng không sao cả, chỉ cần trong thời gian ngắn gia hỏa này không động thủ, là hắn có thể thành công Phong Thánh, chém giết đối phương.

- Ngươi biết Linh Thần?

Thiên Diệp Vương sửng sốt một chút.

Đối với Linh Thần thề, là sự tình Linh tộc bọn hắn kiêng kỵ nhất, một khi tiến hành, tuyệt không dám vi phạm, nếu không, hồn phách tất nhiên sẽ bị Linh Thần câu đi, không có khả năng phục sinh.

- Như thế nào? Không dám? Ngươi không đáp ứng, cùng lắm thì đồng quy vu tận, địa đồ ngươi cũng đừng muốn, chúng ta gạch ngói cùng tan, dù sao tất cả mọi người ra không được, chết ở chỗ này cũng không coi vào đâu!

Thấy hắn chần chờ, Trương Huyền nói.

- Tốt, ta đáp ứng!

Không có cân nhắc bao lâu, ánh mắt của Thiên Diệp Vương lóe lên, nhẹ gật đầu.

- Vậy thì bắt đầu đi!

Cổ tay khẽ đảo, trước mắt Trương Huyền nhiều ra một cái tế đàn của Dị Linh tộc, đúng là từ trong tay Ngọc Diệp Vương lấy được.

- Xem ra ngươi chuẩn bị rất đầy đủ... Rất tốt, hiện tại ta liền tế tự Linh Thần!

Thấy gia hỏa này không chỉ biết Linh Thần, ngay cả tế đàn cũng có, Thiên Diệp Vương biết lừa không được đối phương, cười lạnh nói.

Ầm ầm!

Trên tế đàn nhiều ra vô số bảo vật, kèm theo mà nói tối nghĩa của hắn vang lên, vật phẩm lập tức bốc cháy.

Chương 2020: Trao đổi (2)

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Bầu trời trên đầu, lập tức trở nên đen kịt, như nhiều hơn một môn hộ thật lớn.

Thân thể mọi người cứng ngắc.

Trong môn hộ toả ra khí tức thật sự quá cường đại, tu vi như bọn hắn, tựa hồ đơn giản sẽ bị nghiền thành bột phấn.

Trong lòng Trương Huyền cũng rung động lắc lư.

Mặc dù đã gặp Dị Linh tộc tế tự, nhưng chỉ là điều tra thân phận Thiên Nhận Danh Sư, không có xuất hiện qua môn hộ này, không nghĩ tới đáng sợ như thế.

Vù vù!

Môn hộ từ từ mở ra, một bóng lưng xuất hiện ở trước mắt.

Mặc dù chỉ là bóng lưng, nhưng làm cho người ta có cảm giác Linh Hồn nghiền nát, giống như chân thân xuống mà nói, không chỉ bọn hắn không chịu nổi, toàn bộ Danh Sư Đại Lục cũng trong nháy mắt sụp đổ.

- Cái bóng lưng này... Ở đâu gặp qua nhỉ?

Nhìn bóng lưng trên không trung, dù một mảnh đen kịt, thấy không rõ lắm, nhưng Trương Huyền có Minh Lý Chi Nhãn, thật giống như đã gặp ở nơi nào.

Bất quá, chưa kịp để cho hắn suy nghĩ, cách đó không xa Thiên Diệp Vương chứng kiến bóng lưng xuất hiện, lộ ra vẻ thận trọng, thanh âm vang lên.

- Ta Thiên Diệp Vương hướng Linh Thần thề, chỉ cần đạt được hung thủ làm tổn thương ta cùng địa đồ, liền lập tức thả Chương Dẫn Khâu, trong thời gian ngắn không tổn thương bọn hắn mảy may, nếu làm trái lời thề này, hồn phi phách tán, nguyện ý để cho Linh Thần lấy đi tính mạng...

Rầm ào ào!

Thanh âm kết thúc, trong môn hộ có một đạo hào quang thẳng tắp bắn tới, rơi xuống trên đầu hắn, đi vào trong đầu.

Tựa hồ là Linh Thần đồng ý yêu cầu của hắn.

Vù vù!

Làm xong những thứ này, môn hộ chậm rãi tiêu tán, sắc mặt của Thiên Diệp Vương thoạt nhìn có chút trắng bệch, lần nữa nhìn lại Trương Huyền:

- Thế nào, ta đã lập lời thề, ngươi hẳn tin tưởng a?

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền đang muốn lấy ra phân thân cùng địa đồ, chợt nghe Ngô sư truyền âm ở bên tai.

- Thiên Diệp Vương đáp ứng quá nhanh, thậm chí đối với Linh Thần thề cũng nguyện ý... Có thể có lừa dối hay không?

- Khẳng định có lừa dối...

Trương Huyền gật đầu.

Lấy thực lực của đối phương, kỳ thật là chiếm ưu thế, nhưng lại không chút do dự đáp ứng, muốn nói không có lừa dối, hắn cũng không tin.

- Vậy...

Ngô sư nhíu mày. - Lão Viện trưởng ở trong tay hắn, chúng ta cũng không có biện pháp nào khác! Hắn có lừa dối chúng ta cũng có át chủ bài, chỉ cần có thể kéo một đoạn thời gian, ta Phong Thánh thành công, có thể giết chết hắn, hóa giải nguy cơ...

Trương Huyền truyền âm.

Hiện tại bọn hắn ở vào hoàn cảnh xấu, có thể để đối phương đáp ứng điều kiện cũng không tệ rồi, cho dù có lừa dối, cũng không có biện pháp tốt hơn.

- Cái này...

Ngô sư nói không ra lời.

Đối phương nói không sai, hiện tại bọn hắn chỉ có con đường này, không có những biện pháp khác.

Cường giả Xuất Khiếu Cảnh, thật muốn động thủ, coi như bọn hắn chung vào một chỗ, cũng ngăn cản không nổi.

- Tên kia đâu? Địa đồ đâu?

Thiên Diệp Vương nói.

- Ở đây...

Không có quá nhiều chần chờ, bàn tay của Trương Huyền khẽ đảo, phân thân xuất hiện ở trước mắt.

Họa là gia hỏa này gây ra, đương nhiên để cho hắn chịu trách nhiệm.

Dù sao phân thân là Cửu Thiên Liên Thai luyện chế thành, đánh thành bánh thịt cũng sẽ không tử vong, coi như bắt lấy đối phương, muốn đánh chết, khẳng định cũng làm không được.

Lúc này mặt của phân thân đã triệt để khôi phục, vì phòng ngừa mọi người quá mức khiếp sợ, ở trong tổ ong đã cải biến dung mạo, ngụy trang thành bộ dáng Tôn Cường.

Hắn chưa thấy qua mấy người, ngụy trang thành Tôn Cường quen thuộc nhất, cũng dễ dàng nhất. - Hắn là người vừa rồi động thủ với ta kia?

Chứng kiến Bàn Tử kia xuất hiện, Thiên Diệp Vương nhíu mày.

- Đúng vậy, hắn biết ngụy trang, Hồng Diệp Vương kia cũng là hắn...

Trương Huyền gật đầu.

- Rất tốt...

Trong mắt mang theo phẫn nộ cùng sát ý, Thiên Diệp Vương nhẹ gật đầu, bàn tay lăng không trảo một cái, phân thân đã bị một cỗ lực lượng khổng lồ bao trùm, thẳng tắp bay đi.

- Địa đồ đâu?

Bắt được phân thân tới bên người, Thiên Diệp Vương cũng không sốt ruột động thủ, mà lần nữa nhìn lại.

- Ở đây!

Trương Huyền xòe bàn tay ra, một quyển da cừu cổ xưa xuất hiện ở lòng bàn tay, chậm rãi lơ lửng, tản mát ra khí tức Tuyên Cổ.

Thứ này, với hắn mà nói không có tác dụng quá lớn, hóa thành một cầu vồng, để cho mình thông qua Thiên Cung, mặt khác không có hiệu quả, đối phương muốn, cho cũng không coi vào đâu.

- Lấy tới...

Trong mắt Thiên Diệp Vương có lửa nóng lóe lên, vội vàng vươn bàn tay ra.

- Được!

Ngón tay búng một chút, địa đồ chậm rãi bay về phía đối phương.

- Ô ô ô...

Chứng kiến địa đồ, hơn nữa còn cho đối phương, Linh Hồn của Chương Dẫn Khâu bị phong cấm vẻ mặt tràn đầy sốt ruột, muốn nói cái gì đó, lại không phát ra được.

- Cái này cho ngươi!

Bàn tay của Thiên Diệp Vương đẩy ra, Chương Dẫn Khâu bay về phía mọi người.

Đám người Trương Huyền vội vàng tiếp được hồn phách của lão viện trưởng, Ngô sư tiến lên cởi bỏ phong trên người hắn ấn.

- Địa đồ quan hệ lấy toàn bộ di tích, không thể cho hắn...

Vừa cởi bỏ phong ấn, chợt nghe Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng sốt ruột la lên.

- Hặc hặc, đã muộn!

Thiên Diệp Vương lăng không bóp địa đồ ở trong lòng bàn tay, hai mắt tỏa ánh sáng, hưng phấn lên tiếng, làm cho cả Phong Thánh Các run rẩy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau