THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Bắt heo sao? (1)

- Lão gia?

Nhìn thấy Tôn đại quản gia thất thố, nhất thời mọi người đã hiểu rõ, Dương sư đã trở về. Mọi người đồng loại nhìn qua, quả nhiên đã thấy một người trung niên sắc mặt như lòng đỏ trứng gà, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc đang nhìn qua, không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Đây chính là vị lão giả khiến cho nhiều người như vậy chờ hay sao?

Trương Liêu, Trương Mặc ở bên cạnh cảm thấy đầu mình choáng váng.

Người này cũng không phải có ba đầu sáu tay a, làm sao có thể khiến cho quốc vương, danh sư và tất cả mọi người đều cam tâm tình nguyện chờ ở trước cửa cơ chứ?

Bọn họ nửa năm không trở về Thiên Huyền thành, cho nên đối với việc Dương Huyền danh sư dẫn động phong vân xung quanh cũng không hề biết chuyện.

- Tiểu Cường, chuyện gì thế này?

Bọn họ choáng váng, Trương Huyền càng ngất tới rối tinh rối mù, nhìn thấy người nhiều như vậy hắn cũng hiểu rõ. Có lẽ là người mấy ngày nay tích góp lại đến muốn tìm hắn để giải quyết vấn đề, thế nhưng... Tôn Cường ngươi nước mắt tràn mi, nhìn thấy ta lại giống như chó con thấy chủ nhân vậy, cái quỷ gì vậy?

Không phải có mấy ngày không gặp thôi sao, lại còn kích động và hưng phấn như thế...

- Lão gia, rốt cục người đã ề rồi, những người này đều tới tìm người...

Tôn Cường kích động vội vã giới thiệu, chỉ là còn chưa nói dứt lời thì đã bị cắt đứt.

- Dương sư...

Trầm Truy bệ hạ ôm quyền nói:

- Tại hạ...

- Ta đã cho ngươi nói chuyện chưa?

Đang muốn từ trong miệng Tôn Cường biết được đã xảy ra chuyện gì thì lại bị tên này đánh gãy, lông mày Trương Huyền nhíu ljai.

Tên này từ đâu tới vậy, sao ngay cả một chút ánh mắt cũng không có, không nhìn thấy ta đang vội sao?

May mà ta dễ tính, đổi lại là danh sư khác đã sớm đánh chết loại gia hỏa không có ánh mắt như ngươi rồi...

Phịch phịch! Phịch phịch!

Hai người Trương Liêu, Trương Mặc ngã chổng vó.

Quá trâu bò, ca ca của ta. Đây chính là quốc vương bệ hạ của Thiên Huyền Vương quốc... Ngươi lại trực tiếp nói như vậy...

Tôn Cường cũng trợn mắt há hốc mồm.

Không hổ là lão gia, rất mạnh mẽ... Ngay cả quốc vương bệ hạ cũng không để vào mắt...

- Ta...

Sắc mặt Trầm Truy bệ hạ đỏ lên.

- Ngươi nói tiếp... Quát lớn gia hỏa nói chen vào xong, Trương Huyền tiếp tục nhìn về phía quản gia nhà mình.

- Ồ!

Cảm khái một hồi, Tôn Cường vội vàng nói:

- Mấy ngày nay người không có mặt, những người này đều là người tới bái phỏng người, còn có quốc vương Trầm Truy bệ hạ, còn có... - Quốc vương cũng tới?

Trương Huyền sợ hết hồn.

Tiền đã sắp thu đủ, vốn hắn muốn trở về rồi trả phủ đệ, biến trở về Trương Huyền rồi chạy đi. Không nghĩ tới quốc vương bệ hạ đã bị kinh động.

Hắn không nhịn được hỏi:

- Ở đâu?

Nghe thấy hắn nói như thế, vẻ mặt tất cả mọi người trở nên quái dị, ngay cả Tôn Cường cũng lảo đảo một cái...

Náo loạn nửa ngày, hóa ra bản thân vị lão gia này không quen biết bệ hạ a, thiệt thòi bọn hắn còn sùng bái nửa ngày...

- Khục khục, là ta!

Trầm Truy bệ hạ ho khan một tiếng.

- Ngươi?

Trương Huyền phiền muộn suýt chút nữa phun máu, không nghĩ tới hắn mới từ tàng thư khố của người ta trở về thì đã dạy bảo đối phương một trận...

- Tại hạ Trầm Truy, bái kiến Dương sư, để ta đến giới thiệu cho Dương sư, ba vị này là Lưu sư, Trịnh sư và Trang sư...

Trầm Truy bệ hạ vội nói.

- Lưu sư... Cái gì? Danh sư?

Trương Huyền sững sờ.

Không phải nói trong Thiên Huyền Vương quốc không có danh sư hay sao?
Từ đâu xuất hiện ba người vậy? Ta đi mấy ngày, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Lưu Lăng (Trang Hiền, Trịnh Phi) bái kiến Dương sư!

Mấy người Lưu sư bước lên phía trước rồi ôm quyền, đồng thời cẩn thận quan sát người trung niên trước mắt này.

Chỉ liếc mắt nhìn qua, lông mày ba người đồng thời nhíu lại.

- Trước tiên theo ta vào trong!

Không biết ba người đã nhìn ra cái gì đó, Trương Huyền thấy nhiều như vậy vây quanh ở trước cửa, không có cách nào nói chuyện cho nên xoa xoa mi tâm lại, khoát tay một cái.

Cũng không thể để cho đường đường là quốc vương bệ hạ, ba vị danh sư đứng chờ trước cửa a.

- Lưu huynh, ngươi nhìn ra cái gì không?

Theo sau lưng hai người đi vào trng, Trang Hiền không nhịn được lặng lẽ truyền âm.

- Hắn ta ngụy trang, cũng không phải là diện mạo thật sự, xem da dẻ và phong cách, rất trẻ, tuyệt đối không vượt qua ba mươi tuổi, e rằng... Ngay cả hai mươi lăm tuổi cũng không tới!

Lưu Lăng cau mày.

Ngay cả Đỗ Mạc Hiên cũng có thể nhìn ra Trương Huyền ngụy trang, làm danh sư sao lại không thấy được cơ chứ?

- Không quá hai mươi lăm tuổi, có thể là danh sư gì cơ chứ? Chỉ sợ là giả...

Trang Hiền hừ lạnh.

Danh sư giống như nho gia vậy, tuổi càng lớn lại càng có vẻ quý giá, không dám lộ ra bộ mặt thật thì cũng thôi đi, thế nhưng ngay cả hai mươi lăm tuổi cũng chưa tới... Làm sao có khả năng là danh sư được chứ?

Muốn trở thành danh sư, cần phải trải qua nhiều loại sát hạch, mỗi một loại đều cần tiêu tốn vô số thời gian học tập, tri thức bị giới hạn bởi tuổi, chỉ chừng hai mươi tuổi cũng không thể sát hạch thành công được a!

- Có lẽ là giả, một lúc nữa nghĩ biện pháp vạch trần hắn ta.

Trịnh sư cũng gật gù.

Nghe thấy mấy người Lăng Thiên Vũ giới thiệu, trong lòng bọn họ đã có chỗ nghi hoặc, muốn tận mắt nghiệm chứng. Tận mắt nhìn thấy Trương Huyền ngụy trang, trong lòng nhất thời đã rõ ràng, nhất định là giả.

Không giả, ngụy trang làm gì chứ?

Không giả, làm sao có khả năng chỉ chừng hai mươi tuổi đã có trình độ cao tới mức ngay cả bọn họ cũng không thấy?

- Hơn nữa, các ngươi thấy không, ánh mắt của hắn tràn ngập tơ máu, biểu hiện rất mệt mỏi, nếu như đúng là danh sư, làm sao lại xuất hiện tình huống như thế chứ?

Lưu Lăng nói tiếp.

Hắn không chỉ nhìn ra Trương Huyền ngụy trang,à còn nhìn ra tinh thần hắn không tốt.

Lại cẩn thận quan sát một lát, càng xem càng tức giận, bởi vì mặc kệ nhìn từ góc độ nào, tên này đều không giống như là danh sư thật sự.

Một tên hàng giả mà liên tục để bọn họ bái phỏng năm ngày, đổi lại là ai cũng cũng sẽ tức giận, huống chi còn thân là danh sư.

Chương 202: Bắt heo sao? (2)

Không biết mình đã bị đối phương nhìn ra bảy tám phần. Lúc đi tới phòng khách, Trương Huyền ngồi xuống vị trí chủ vị, lại ngẩng đầu nhìn về phía ba người trước mắt:

- Không biết ba vị danh sư tìm Dương mỗ là có chuyện gì?

- Ồ, là ta nghe nói Dương sư tinh thông y đạo, am hiểu giúp người ta đột phá tu vi. Cho nên chúng ta mạo muội đến đây, có việc muốn chỉ giáo...

Liếc mắt nhìn hai người khác, Lưu Lăng mở miệng nói.

Trực tiếp mạnh bạo nhất định là không được, nếu muốn vạch trần đối phương, như vậy cũng phải lột hắn cho thương tích đầy mình.

- Có chuyện gì, nói đi!

Thứ hiện tại Trương Huyền đang muốn làm chính là kiếm thêm hai trăm vạn, nhanh mua dược liệu tới tay, sau đó lại tìm một chỗ ngủ. Bởi vì hắn thực sự quá mệt mỏi, vì lẽ đó cho nên hắn cũng không cố khách sáo, tùy tiện khoát tay áo một cái.

- Giả vờ, ta để ngươi tiếp tục giả vờ!

Thấy dáng vẻ lạnh nhạt của hắn, tam sư tức giận tới mức sắc mặt xám ngắt, đồng thời híp mắt lại.

Tâm lý tố chất rất tốt a.

Chỉ là, cho dù biết giả vờ cũng vô dụng, ngày hôm nay không vạch trần ngươi thì chúng ta tuyệt đối không rời đi.

- Là tu vi của ta có chút vấn đề, muốn thỉnh giáo!

Được hai người kia ra hiệu, Trang Hiền đứng lên, ôm quyền nói:

- Hiện tại ta đã đạt đến Thông Huyền cảnh đỉnh phong, cách nửa bước Tông Sư cũng chỉ còn có một bước. Nhưng mà, rõ ràng ta lại cảm giác tốc độ ngưng tụ chân khí trong cơ thể rất chậm, bất kể ta làm thế nào cũng không vượt ra khỏi bước cuối cùng, các loại phương pháp đều được dùng hết. Chẳng biết vì sao, mong ngươi chỉ điểm giúp ta.

- Thông Huyền cảnh đỉnh phong?

Trương Huyền phiền muộn.

Thực lực bây giờ của hắn cũng chỉ là Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, Thông Huyền cảnh tu luyện thế nào, đạt đến thực lực như vậy có chỗ gì lợi hại hắn cũng không biết, làm sao có thể chỉ điểm được cơ chứ?

- Như vậy đi... Đánh cho ta hai quyền, để ta nhìn xem!

Dựa theo lý luận, nhất định sẽ không sánh được với đối phương, Trương Huyền xua tay nói.

- Đánh hai quyền? Được!

Trang Hiền biết, chỉ có thi triển võ kỹ mới có thể làm cho người ta nhìn rõ. Cho nên hắn cũng không do dự, hắn đứng dậy, đánh ra một quyền.

Ào ào ào!

Quyền phong phần phật, sức mạnh như đao.

Không hổ là cường giả Thông Huyền cảnh, chân khí giống như rồng xoay quanh ở trong cơ thể hắn, quyền lực mạnh mẽ, ép cho không khí chung quanh vang lên từng trận, phát ra thanh âm bạo liệt.

Rất nhanh quyền pháp đã kết thúc.

Ba người Trang Hiền, Lưu Lăng, Trịnh Phi, đồng thời nhìn về phía Dương sư trước mắt, muốn nhìn xem hắn có thể nói ra cái gì, đã thấy vẻ mặt của hắn dại ra, giống như gà gỗ, không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.

- Kính xin bình luận!

Thấy dáng vẻ này của hắn, Trang Hiền sầm mặt lại, trở nên hết sức khó coi, ngay cả tiếng Dương sư cũng không muốn xưng hô.

Bất kể nói thế nào hắn cũng là danh sư, nếu như ngươi thật sự cao hơn chúng ta rất nhiều cấp bậc thì cũng thôi đi, một kẻ ngụy trang, giả vờ cái gì chứ? Bảo ta đánh một quyền, bản thân thì lại đờ ra ở chỗ này... Không phải choáng váng, cái gì cũng không nói ra được đó chứ?

- Muốn để cho ta bình luận hay sao?

Không để ý tới đối phương đang khó chịu, Trương Huyền nhìn sang.

- Không sai!

Trang Hiền hừ lạnh nói.

Hắn đã nghĩ kỹ, chỉ cần đối phương mở miệng thì hắn sẽ tìm ra chỗ thiếu sót, vạch trần ở trước mặt mọi người, sau đó khiến cho tên lừa đảo này mất mặt xấu hổ.

Lúc này còn không xác nhận được vị này là thật hay là giả, bên ngoài có nhiều người xếp hàng chờ đợi như vậy. Dựa theo đạo lý mà nói, bọn họ nên khuyên can, sở dĩ bọn họ không khuyên cũng là do bản thân có cân nhắc.

Nếu như là thật, khuyên những người này đi thì nhất định sẽ đắc tội với đối phương, cái được không bù đủ cái mất. Mà giả, vừa vặn có thể vạch trần ở trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho đối phương thân bại danh liệt, đồng thời thông cáo thiên hạ, danh sư không cho phép kẻ khác khinh nhờn, không cho người khác ngụy trang.

- Bình luận thì rất đơn giản, ta sợ ngươi không tin...

Trương Huyền lắc đầu.

Hiện tại hắn hết cách rồi, chỉ có thể nhắm mắt, bằng không một khi bị phát hiện là ngụy trang, cho dù trốn cũng trốn không thoát. Chỉ là, ngụy trang nhiều ngày như vậy cũng coi như là thuận buồm xuôi gió.

Trên mặt không có một chút biểu hiện gì, hắn khoát tay áo một cái, nói:

- Như vậy đi, ngươi có muốn đột phá Thông Huyền cảnh đỉnh phong, đạt đến cảnh giới nửa bước Tông Sư hay không?

- Không có ai mà không muốn!

Trịnh Dương nói.

Giỡn sao, chỉ cần là người tu luyện, ai mà không muốn đột phá cơ chứ?

Ai không muốn đạt đến cảnh giới cao hơn chứ? Y sư không tự trị được cho mình, danh sư cũng không có cách nào chỉ điểm cho mình, tuy rằng hắn muốn đột phá, đáng tiếc lại bị ràng buộc nhiều năm, vẫn không có cách nào thành công được.

Mà hai lão hữu của bản thân, Lưu Lăng, Trịnh Phi đã đột phá từ lâu, chỉ có thể mắt thấy mà sốt ruột.

- Ta có thể khiến cho ngươi đột phá trong vòng mười phút, chỉ là...

Trương Huyền dừng lại.

- Mười phút... Đột phá?

Trang Hiền sững sờ.

Ngay cả Lưu Lăng, Trịnh Phi ở bên cạnh cũng khó mà tin nổi.

Làm bằng hữu tốt, bọn họ cũng đã hỗ trợ xem qua, trong thời gian ngắn không thể nào đột phá được. Mà tên lừa đảo trước mắt này lại còn nói... Mười phút đã có thể thành công?

- Cơ hội ta đã cho ngươi, lựa chọn như thế nào thì là chuyện của ngươi sự tình!

Trương Huyền bưng chén trà trên bàn lên, chậm rãi uống trà, vẻ mặt hờ hững.

Đổi lại là bình thường, động tác này của hắn tuyệt đối phong cách không gì sánh được, làm cho người ta có một loại cảm giác ngưỡng mộ núi cao. Thế nhưng hiện tại, con mắt hắn tràn ngập tơ máu, mí mắt rũ xuống, mà môi cũng phát khô phát tím, không những không có phong độ của cao nhân, trái lại lại giống như người làm bảo vệ một đêm, rất là không khỏi, quái lạ.

- Ta... Được, ta muốn đột phá, kính xin chỉ điểm!

Do dự một chút, Trang Hiền cắn răng một cái.

Nếu quả thật đúng như ngươi nói, có thể làm cho ta đột phá thì chính là thật, ngươi rất lợi hại, nếu như không làm được... Vậy thì là giả, là tên lừa đảo!

- Quyết định rồi sao?

Mí mắt Trương Huyền khẽ nhấc lên.

- Được rồi!

Trang Hiền khoát tay một cái.

- Vậy thì tốt, tiểu Cường, đi lấy bao tải lại đây, sau đó gọi mấy tên hộ vệ, đồng thời còn mang gậy gỗ tới nữa...

Trương Huyền mở miệng sắp xếp.

Ba vị danh sư, Trầm Truy bệ hạ liếc mắt nhìn nhau một cái, vẻ mặt mỗi người đều rất là kỳ quái.

Bao tải?

Hộ vệ?

Gậy gỗ?

Không phải giúp đỡ đột phá hay sao? Đây là... Muốn làm gì chứ?

Bắt heo sao?

Chương 203: Dương Huyền, con mẹ ngươi! (1)

Người bình thường bắt lợn mới sẽ dùng bao tải, gậy gỗ. Nghe thấy đối phương giúp mình thăng cấp mà lại dùng vật này, Trang Hiền chỉ cảm thấy máu dồn lên ngực, cơ thịt trên mặt liên tục run rẩy.

Nếu không phải là danh sư có hàm dưỡng rất cao, sợ rằng hắn đã sớm nổ tung rồi.

Bản thân chỉ điểm cho người khác, vài loại đơn giản, cải tiến công pháp tu luyện, tìm ra chỗ sai lầm khi tu luyện, dùng đủ loại đan dược... tên này thì tốt, bao tải...

Bao tải em gái ngươi a!

Ta muốn đột phá, bao tải có tác dụng quái gì cơ chứ?

Người khác ăn đan dược, ta ăn bao tải sao?

Hơn nữa, gọi mấy tên hộ vệ... đều nắm gậy gỗ...

Đối chiến dùng võ lực để kích phát tiềm năng, đây là một loại phương pháp đột phá, thế nhưng... hộ vệ trong đình viện này của ngươi cũng quá yếu a!

Ta là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, người như vậy đừng nói là nắm gậy gỗ, coi như cầm đao kiếm thì đối với ta cũng không có nửa phần hiệu quả nào cả.

- Vâng...

Nghe thấy hắn dặn dò, Tôn Cường gãi đầu đi ra ngoài.

Thời gian hắn ở cùng lão gia không ngắn, biết hắn làm việc gì luôn luôn có ý tứ khác. Thế nhưng sau khi nghe thấy vậy đầu óc hắn cũng mơ hồ, không rõ vì sao.

Lão gia đang muốn làm gì?

Chỉ là, nếu như lão gia đã sắp xếp vậy, nhất định đã có dự định của người, bản thân hắn chỉ cần nghe theo là được.

Không lâu sau hắn đã tìm được bảy, tám tên hộ vệ, mỗi một người cầm gậy gỗ trong tay, vì đề phòng tình huống bất ngờ, bao tải cũng tìm tới bốn cái.

- Lão gia!

Đi tới trước mặt mấy người, cả bốn đồng thời cúi đầu.

- Vị Trang sư này muốn đột phá, hy vọng có thể được các ngươi trợ giúp.

Trương Huyền gật đầu nói.

- Có thể hỗ trợ cho danh sư, đây là vinh hạnh của chúng ta...

Mấy tên hộ vệ sững sờ, sau đó mỗi người đều mừng rỡ.

Khi Tôn Cường tìm tới bọn họ cũng đã nói mấy vị này đều là danh sư, vốn dùng thực lực bọn họ như vậy, đừng nói là tiếp xúc, ngay cả nhìn cũng không có tư cách. Hiện tại lại có thể hỗ trợ cho danh sư, trong lòng hưng phấn thế nào có thể tưởng tượng ra được.

Nếu như vị Trang sư này thật sự thành công đột phá sẽ nhớ ân tình của bản thân, vinh hoa phú quý sau này còn không dễ như trở bàn tay hay sao?

Đây chính là ân tình của danh sư a...

Nghìn vàng cũng khó mà mua được.

- Như vậy là được rồi!

Thoả mãn, gật gù một cái. Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Lưu Lăng, nói:

- Có khả năng còn phải làm phiền Lưu sư hỗ trợ niêm phong huyệt đạo trên người Trang sư lại. Để hắn không có cách nào động đậy được.

- Niêm phong huyệt đạo lại? Trang Hiền hơi nhướng mày:

- Ngươi muốn làm gì?

Niêm phong huyệt đạo, kinh mạch, người không có cách nào động đậy được, không phải ngươi đang giúp ta đột phá sao? Niêm phong lại những thứ này, chân khí không có cách nào thông suốt, tu luyện thế nào đây chứ?

Những người khác cũng tràn ngập nghi hoặc nhìn sang.

- Muốn đột phá thì không nên để ý tới chuyện này, cứ nghe ta sắp xếp là được.

Khoát tay áo một cái, Trương Huyền dùng ánh mắt kiên định nhìn qua.

Nhìn thấy loại ánh mắt này, chẳng biết vì sao Tôn Cường ở bên cạnh không kìm lòng được run cầm cập một lúc.

Có vẻ như... Lần trước để Lăng Thiên Vũ đi đập sư tử đá cũng là loại ánh mắt này... Bản thân tin tưởng, kết quả hắn bị đánh cho suýt chút nữa đã mất mạng.

Không cần phải nghĩ, nếu như vị Trang sư này tin lão gia, nhất định sẽ gặp xui xẻo.

Bản thân vị lão gia này chuyên môn hố người chết không đền mạng...

- Ta...

Trang Hiền còn muốn nói điều gì đó thì đã thấy vẻ mặt Trương Huyền ở phía đối diện nhìn sang, có chút hờ hững nói:

- Nếu như không muốn đột phá thì thôi, ta cũng chẳng muốn phí công phu với ngươi.

Nói xong, tiếp tục uống trà, yên tĩnh giống như một bức tranh.

- Được, ngươi nói ta phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.

Thấy dáng vẻ này của đối phương, rất rõ ràng, ngươi không đồng ý thì thôi. Trang Hiền cắn răng một cái, lại quay đầu nhìn về phía Lưu Lăng:
- Lưu huynh, làm phiền ngươi.

Muốn cho ta biết khó mà lui? Nằm mơ! Để xem rốt cuộc ngươi làm sao giúp cho ta đột phá, nếu như không có cách nào thành công, ta sẽ khiến cho ngươi đẹp mặt...

- Tốt!

Đối với tên lừa đảo này hắn cũng nửa tin nửa ngờ, Lưu Lăng gật gù đi lên phía trước, bàn tay vung lên, chân khí bắn ra, rơi vào trên người Trang Hiền, đem niêm phong tất cả huyệt đạo chủ yếu trên toàn thân hắn lại.

- Được rồi.

Sauk hi niêm phong tất cả huyệt đạo của đối phương lại, Trang Hiền không có cách nào động đậy nữa, lúc này Lưu Lăng mới nhìn sang.

- Được rồi!

Trương Huyền kiểm tra một chút, gật gù.

Vị Lưu sư này cũng không có ăn bớt, quả thực đã phong kín tất cả huyệt đạo trên người của đối phương lại.

- Một lúc nữa, mặc kệ xảy ra chuyện gì, làm phiền hai vị không nên ra tay.

Sauk hi làm xong tất cả, Trương Huyền nhìn về phía Lưu Lăng và Trịnh Phi.

- Được!

Hai người không biết rốt cuộc trong hồ lô hắn bán thuốc gì nên gật đầu đồng ý.

- Bắt đầu đi!

Khẽ nở nụ cười, Trương Huyền không nhiều lời mà chỉ tiện tay tiếp nhận bao tải mà Tôn Cường đưa, đi hai bước tới trước mặt Trang Hiền, sau đó chụp bảo tải lên trên đầu của hắn.

- Ngươi muốn làm gì?

Niêm phong huyệt đạo lại, Trang Hiền còn đang muốn xem đối phương giúp bản thân đột phá như thế nào thì lại nhìn thấy bao tải chụp tới, suýt chút nữa hắn đã phun máu ngất đi.

Ta là danh sư, là người có địa vị, ngươi nói rõ cho ta biết... Chụp bao tải làm cái quỷ gì vậy?

Không thèm để ý tới lời của hắn, Trương Huyền nhìn về phía hộ vệ rồi nói:

- Đến phiên các ngươi, không phải các ngươi muốn giúp Trang sư đột phá sao? Bắt đầu đi, dùng gậy mạnh mẽ đánh, tàn nhẫn mà đánh cho ta!

- A?

Rất nhiều hộ vệ đang mơ mộng muốn có được sự cảm kích danh sư, không biết nên làm gì, sau khi nghe được lời này, mỗi người đều lảo đảo, đồng thời xém chút khóc.

Lão gia, lời người nói chính là sự thật sao?

Đánh danh sư?

Nói là hỗ trợ, phải nhận được cảm kích mới đúng chứ?

Chúng ta còn cảm thấy cuộc sống rất tốt đẹp, còn muốn sống thêm một quãng thời gian nữa, chứ không muốn tráng niên mất sớm a...

Chương 204: Dương Huyền, con mẹ ngươi! (2)

- Sao vậy? Còn chưa động thủ sao? Yên tâm đi, trên đầu hắn có bao tải, không nhìn thấy, không biết ai đánh đâu.

Trương Huyền nói đến đây lại do dự một chút:

- Các ngươi vẫn chưa yên tâm, không bằng... Lại chụp thêm cho hắn mấy cái nữa? Như vậy ta đảm bảo trăm phần trăm hắn ta không nhìn thấy...

- ...

Không an ủi còn tốt, nghe thấy hắn nói như thế, mọi người khóc càng ác hơn.

Vừa nãy đến đây mọi người đều bị nhìn thấy rõ ràng, coi như hiện tại bịt kín bao tải lại thì có tác dụng gì cơ chứ?

Hắn lại không nói nhỏ, còn lớn tiếng nói như vậy, nghe rất rõ ràng, hơn nữa... Chuyện này căn bản không phải là chụp thêm mấy cái bao tải a?

Có chụp nhiều hơn nữa thì người ta cũng biết là mấy người chúng ta ra tay a...

Không những những người này muốn khóc mà khóe miệng Lưu Lăng, Trịnh Phi ở bên cạnh cũng co giật, hai nhìn nhau.

Ngươi này không phải là đang hỗ trợ đột phá... Mà là cảm thấy chúng ta hoài nghi ngươi, muốn trả thù đúng không?

Bọn ta còn chưa nghe nói đội bao tải lên trên đầu, lại tìm một đám người đánh lên trên người là có thể đột phá.

Thế nhưng, vừa nãy đã đồng ý với người ta sẽ không ra tay, cho nên hai người cũng không tiện mở miệng. CHỉ có thể ngồi ở một bên kìm nén tới mức xanh cả mặt, cuối cùng, không nói lời nào.

- Còn chưa động thủ? Trang sư đã đồng ý, nếu làm lỡ hắn đột phá, các ngươi chịu nổi được không?

Trương Huyền nhíu mày.

Nếu nói không nghe, hắn chỉ có thể nổi giận.

- Vâng...

Mấy tên hộ vệ đau khổ đáp lời.

Vốn tưởng rằng có thể trợ giúp danh sư là vinh hạnh to lớn, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại biến thành như vậy... Chỉ là, lão gia cũng là danh sư, bọn họ không dám từ chối, cho nên không thể làm gì khác hơn là cắn răng lĩnh mệnh.

- Lên đi!-

Dù sao cũng đều là chết, cũng không có gì mà phải băn khoăn, một khi nghĩ thông suốt, bọn họ cũng cảm thấy bình thường lại.

Đi tới trước mặt, mấy tên hộ vệ giơ gậy gỗ trong tay lên, lại quay về Trang sư bên dưới bao tải rồi mạnh mẽ đánh tới.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

Trang Hiền chỉ bị niêm phong huyệt đạo, lỗ tai không bị ảnh hưởng, cho nên hắn cũng nghe được đoạn đối thoại này. Hắn cảm nhận được gậy gỗ như mưa lớn rơi xuống, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người sắp phát muốn điên rồi.

Dương Huyền, con mẹ ngươi!

Ngươi căn bản không muốn cho ta đột phá, mà là cố ý chơi ta...

Càng nghĩ càng giận, một cơn giận dữ vọt lên, sắp thiêu đốt hắn.

Từ khi trở thành danh sư, mấy chục năm qua hắn đâu phải chịu loại giận dữ này chứ, bị người ta che bao tải trên đầu rồi đánh cho vô số gậy...

Quả thực là vô cùng nhục nhã!

Nếu như người đánh hắn thực lực mạnh thì cũng thôi, đây đều là một ít hộ vệ phổ thông trong đình viện, tu vi cũng chỉ là võ giả tam, tứ trọng... Quan trọng nhất chính là... huyệt đạo toàn thân bị niêm phong, chân khí không cách nào lưu thông được. Cho nên không cách nào chữa thương, phòng ngự, gậy rơi lên trên người, toàn bộ đều dựa vào thân thể để cố gắng chống đỡ, đau đớn không nói ra được.

Đang phẫn nộ, sắp phát điên thì lại nghe tiếng của Dương Huyền bên ngoài bao tải vang lên.

- Vị trí đánh không đúng, đây, đúng rồi, chính nơi này...

Âm thanh kết thúc, Trang Hiền còn không phản ứng lại thì đã cảm thấy trên mặt mình tê rần, trên đầu cảm giác nóng rát, có tận mấy cái gậy gỗ đã quay về phía khuôn mặt và đầu của hắn mà đánh tới.

Mới vừa rồi chỉ là đau đớn ở trên người, mà hiện tại, trực tiếp bị đánh vào đầu và mặt.

- Con mẹ nó...

Cảm thấy miệng bị đánh tới mức sưng lên, Trang Hiền khóc không ra nước mắt.

Ta cũng nhàn rỗi a, biết rõ là tên lừa gạt mà còn tìm hắn chỉ điểm đột phá, đây không phải là muốn chết sao...

Đang định chửi ầm lên thì bên ngoài lại vang lên tiếng đối thoại.

- Lão gia, đánh trong thời gian bao lâu?

Một tên hộ vệ không nhịn được hỏi.

Đánh nguyên thế này cũng không được nha, cũng phải có thời gian hạn định a.

- Thời gian? Để ta nghĩ chút... Như vậy đi!

Âm thanh Dương Huyền chần chờ một chút rồi lại tiếp tục vang lên:

- Đánh tới chết mới thôi...

- Đánh tới chết? Ngươi...
Trang Hiền như phát rồ.

Ta muốn đột phá, không phải tự sát, không ngờ ngươi lại để cho hộ vệ đánh chết ta... Dương Huyền, ta thề không đội trời chung với ngươi, ngày hôm nay không giết ngươi, ta sẽ không mang họ Trang nữa...

Trong lòng thầm hò hét, Trang Hiền cũng không để ý tới việc mắng người mà cố nén đau nhức, điều động chân khí toàn thân, xông tới huyệt đạo toàn thân đang bị phong tỏa.

Không phá tan huyệt đạo khôi phục tự do, e rằng ngày hôm nay hắn sẽ mất mạng ở đây...

Ngươi căn bản không phải đang giúp ta đột phá, mà là đang muốn giết người diệt khẩu...

Càng nghĩ càng giận, sự phẫn nộ tích lũy càng ngày càng nhiều, như là hạt cát chồng chất lại, từ từ hình thành một gò núi.

- Sao lại dùng có một chút sức như vậy chứ, lẽ nào các ngươi chưa ăn cơm sao?

Bên ngoài bao tải tiếp tục vang lên tiếng quát.

Mí mắt Trang Hiền nhảy lên, đau đớn trên người và khuất nhục trong lòng cũng không nhẫn nại được nữa.

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, huyệt đạo toàn thân được giải, dưới sự điên cuồng trùng kích vào của hắn, rốt cục đã bị phá tan, hai tay chấn động, xé nát bao tải trên đầu ra.

Răng rắc! Răng rắc!

Gậy gỗ trong tay hộ vệ cũng bị chấn thành vài đoạn, rơi xuống trên mặt đất.

- Dương Huyền, con mẹ ngươi...

Rít lên một tiếng, Trang Hiền vội vàng đi tìm người khởi xướng là Trương Huyền thì đã thấy vị danh sư giả này đang ngồi bên trên chỗ ngồi, bưng lấy chèn trà, yên tĩnh uống, trên mặt vẫn mang theo vẻ hờ hững, không có chút rung động nào. Mà lại còn nhìn qua, giọng nói ưu nhã:

- Trang sư, chú ý thân phận, làm danh sư, làm sao có thể mắng người cơ chứ?

- Mắng người, lão tử còn muốn giết ngươi...

Trang Hiền càng thêm tức giận, rít lên một tiếng, muốn vọt qua.

Ngươi thử bị người ta dùng gậy gỗ đánh thử xem.

Còn thân phận, thân phận cái em gái ngươi!

Không đánh chết ngươi thì ta không gọi là danh sư...

- Nhìn tu vi của ngươi rồi hãy quyết định có giết ta hay không...

Đối với sự nóng nảy của hắn, Trương Huyền cũng không ngại mà mí mắt nhấc lên, nói.

- Tu vi?

Trang Hiền sững sờ, lập tức nhìn qua bản thân. Vừa nhìn qua, con ngươi không nhịn được co rút lại:

- Chuyện này... Sao có thể có chuyện đó?

Chương 205: A Vân tự tin (1)

Chỉ thấy khí tức trên người hắn dâng trào khuấy động, so với vừa nãy còn mạnh mẽ hơn gấp mấy lần, không ngờ đã đột phá tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong.

- Nửa bước... Tông Sư?

Trang Hiền há hốc miệng.

Võ giả bát trọng Tông Sư cảnh, khai tông lập phái, trở thành chúa tể một phương, tuy rằng so với thất trọng đỉnh phong chỉ có kém một đường, thế nhưng lại giống như phá kén thành bướm, cá vượt long môn vậy, khó có thể vượt qua.

Đây là đạo cửa ải khó thứ nhất trong võ giả cửu trọng, không biết đã nhốt bao nhiêu hạng người kinh tài tuyệt diễm.

Nửa bước Tông Sư, chính là bước đệm xen vào ở giữa, muốn xung kích lên vị trí càng cao hơn htif nhất định phải đạt đến loại cảnh giới này.

Lão tổ Thiên Huyền Vương quốc trấn áp một quốc gia nhiều năm, cũng chỉ có thực lực như vậy mà thôi.

Bản thân Trang Hiền là danh sư, vì đột phá cảnh giới này mà không biết đã tốn bao nhiêu tâm huyết, cũng không thành công, làm sao... Bị người ta đánh cho một trận lại đột phá cơ chứ?

Chuyện này... Cũng quá khôi hài a?

Lưu Lăng, Trịnh Phi ở bên cạnh cũng liếc nhau một cái, trên đầu tràn ngập dấu chấm hỏi.

Tình huống của Trang Hiền bọn họ đều đã xem qua, cũng đã nghĩ tới rất nhiều biện pháp, vốn tưởng rằng nương theo tuổi tăng lên, thể lực suy giảm, sẽ không có cách nào đột phá được nữa. Thế nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới, bị người ta đánh loạn một trận đã thành công...

Còn có thể đột phá tu vi?

Bị người ta điên cuồng đánh cũng là phương pháp đột phá? Vậy hai người mình, nếu như không đột phá Tông Sư được, có phải cũng nên tìm một đám người chịu đánh hay sao?

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, đồng loạt nhìn về phía vị danh sư đang uống trà kia, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra gì đó. Chỉ là đáng tiếc, vẻ mặt đối phương vẫn như thường, giống như không có làm gì, vẫn trầm tĩnh như nước... Đương nhiên, vành mắt vân đỏ hồng, tinh thần vẫn uể oải như cũ, mí mắt vẫn sụp xuống.

Nếu không phải hắn vừa mới sáng chế kỳ tích thì nhất định hai người sẽ hoài nghi có phải tối hôm qua tên này đã đi đâu đó phong lưu hay không.

- Dương... Sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thấy đối phương không nói lời nào, Trang Hiền cũng không nhịn được nữa.

Cách xưng hô lần nữa từ Dương Huyền đổi thành Dương sư.

- Không giết người nữa sao?

Mí mắt Trương Huyền nhấc lên.

- Ta...

Vẻ mặt ức Trang sư đỏ hồng, mồ hôi như mưa chảy xuống.

Người ta rõ ràng đang giúp ngươi đột phá, không nhận ý tốt mà còn nhục mạ ở trước mặt mọi người... Quả thực là điển hình của ân đền oán trả. Lúng túng, Trang Hiền không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, nói:

- Kính xin Dương sư tha thứ cho ta vô tri...

- Được rồi, ta cũng không trách tội ngươi.

Trương Huyền khoát tay áo một cái, nói:

- Ngươi vừa nãy thi triển võ kỹ, vững chãi, không có kinh diễm, cũng không có chỗ gì hỏng. Điều này nói rõ từ nhỏ đến lớn ngươi học tập rất nghiêm túc, có lão sư vô cùng tốt.

- Dương sư nói rất đúng, phụ thân ta là một vị danh sư nhất tinh.

Trang Hiền gật đầu.

- Cơ sở vững chắc, lực lượng dồi dào, là chuyện tốt, chỉ là cũng là thiếu sót. Bởi vì phụ thân là danh sư, từ nhỏ đến lớn biết những thứ mà hắn chỉ điểm là đúng. Cho nên trong lòng đã có một loại tiềm thức, không dám vượt qua, do đó hình thành tật xấu đúng quy đúng củ. Mà tu luyện võ đạo, nghịch thiên mà đi, không phải cố thủ quy tắc, bảo thủ không chịu thay đổi. Tu luyện như vậy, vừa mới bắt đầu tốc độ còn có thể rất nhanh, nhưng khi đạt đến Thông Huyền cảnh đỉnh phong, khi muốn đột phá sẽ trở thành ràng buộc.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía bên này, như đang giáo huấn học sinh:

- Tông Sư, tên như ý nghĩa, khai tông lập phái, nếu như không có tư tưởng của bản thân, kiến giải của bản thân mà chỉ luôn học tập tiền nhân thì làm sao có khả năng thành công? Nửa bước Tông Sư, tuy rằng không phải là Tông Sư chân chính, thế nhưng cũng mang theo loại ý vị này.

- Tu luyện và tích lũy nhiều năm khiến cho chân khí, lực lượng trong cơ thể ngươi đã sớm có thể đánh vỡ ràng buộc, đạt đến nửa bước Tông Sư. Đáng tiếc, ngươi lòng sinh chần chờ, không có tự tin, nếu như ta không đoán sai, cả đời phụ thân ngươi cũng không đạt đến loại cảnh giới này. Thậm chí, còn khả năng bởi vì xung kích cảnh giới này mà xuất hiện một số biến cố a!

- Ngươi... Ngươi...

Trang Hiền liên tiếp lui về phía sau.
Đối phương nói không sai một chút nào.

Mặc dù phụ thân hắn là danh sư nhất tinh, thế nhưng tới lúc sắp chết cũng không đạt đến cảnh giới nửa bước Tông Sư, lại bởi vì xung kích thất bại mà tẩu hỏa nhập ma, mất hết tu vi, cuối cùng âu sầu mà chết, không đến một năm đã chết.

Bởi vì chuyện này, trong lòng hắn trước sau vẫn có một cái bóng mờ, mỗi lần xung kích đều không thể làm được chuyện dùng hết toàn lực.

Chỉ có điều, đây là bí mật trong lòng hắn, hắn chưa từng nói ra... Làm sao đối phương lại biết được?

Lẽ nào bởi vì hắn ta nhìn võ kỹ của bản thân mình?

- Loại sợ hãi này dẫn đến ngươi không có cách nào đột phá, bất kể là đan dược gì, bất kỳ công pháp gì cũng vô dụng.

Trương Huyền đứng dậy, chậm rãi đi tới giữa phòng khách, nói:

- Ngươi cầu ta chỉ điểm, ta biết nếu muốn thành công, đầu tiên thì ngươi phải vượt qua hoảng sợ, nếu không được như vậy, tất cả đều là uổng công.

- Nhưng loại hoảng sợ này đã chôn giấu ở trong lòng ngươi không biết bao nhiêu năm, muốn vượt qua sao mà khó khăn? Cho nên phương pháp duy nhất chính là được phẫn nộ, lợi dụng loại tâm tình đặc thù này để trung hoà sự khủng hoảng trong nội tâm. Vì lẽ đó, ta mới cho người che đầu của ngươi, lại tìm người đánh, không biết nguyên nhân, tất nhiên sẽ cho rằng ta sỉ nhục ngươi, sau đó hận thấu xương, cứ như vậy, tâm lý hoảng sợ sẽ biến mất, tích lũy nhiều năm như vậy, lại thêm phẫn uất trong lòng, cho nên muốn đột phá cũng là chuyện trong dự liệu.

Hai tay chắp ra sau lưng, Trương Huyền yên lặng đứng ở giữa phòng khách, bóng người được ánh mặt trời chiếu vào kéo dài, chẳng khác nào một người khổng lồ đỉnh thiên lập địa.

- Chuyện này...

Trang Hiền đứng tại chỗ cẩn thận suy tư lời của đối phương, nghĩ một hồi, hắn không tự chủ được mà khiếp sợ.

Cái lý luận này nói thì đơn giản, trên thực tế nhìn một bộ võ kỹ đã đoán ra được, đồng thời còn đúng bệnh hốt thuốc, sớm suy đoán ra kết quả, không có một chỗ sơ suất nào, mức độ phức tạp không thấp hơn tu luyện đột phá đến Tông Sư.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không thể tin được.

- Ân tái tạo của Dương sư, Trang Hiền suốt đời khó quên.

Sau khi hết khiếp sợ, Trang Hiền quỳ gối xuống.

Lần này, hắn đã vui lòng phục tùng, không có một chút không tình nguyện nào.

- Không nghi ngờ ta ngụy trang nữa hay sao?

Trương Huyền như cười mà không phải cười hỏi.

- Cái này...

Trang Hiền xoa tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau