THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2006 - Chương 2010

Chương 2006: Không ra được (2)

Kê Nham cười khổ lắc đầu:

- Ngô sư quen thuộc Chương Viện trưởng, biết rõ hắn sùng bái nhất chính là Ngô Dương Tử tiền bối, sự tình thích nhất chính là dò xét cuộc đời cùng sự tích của đối phương... trải qua nhiều mặt dò xét, lại để cho hắn phát hiện một ít chuyện về di tích này, hơn nữa nhận được một ít tin tức hữu dụng. Ngay thời điểm tính toán báo cáo Danh Sư Đường, không biết vì sao tin tức truyền đến trong tai Dị Linh tộc, đồ vật bị lừa đi không nói, còn biết bí mật cấp độ càng sâu...

- Về sau, được biết di tích sắp mở, chậm trễ không được, trong đêm liền triệu tập chúng ta lại, lúc này mới đuổi theo đến!

Nghe xong giải thích, Ngô sư nhíu mày:

- Chương Dẫn Khâu có Ngọc Bài đưa tin cho Tổng bộ, chỉ cần đưa tin, có thể báo cho tình huống, sẽ không chậm trễ quá nhiều thời gian... Vì sao không làm?

Đưa tin, coi như nói rõ sự tình di tích này một lần, cũng không quá mười tức, có thể suốt đêm gọi người, cấp tốc đuổi theo... Truyền cái tin tức, không khó lắm a!

Vì sao nói thời gian không cho phép?

- Nếu như đoán không sai, tin tức hẳn không phải truyền tới trong tai Dị Linh tộc, mà là... Bị lừa đi! Mà người lừa đảo này, có phải chính là Tổng bộ tới hay không? Để các ngươi đối với Tổng bộ, cũng không yên tâm?

Trương Huyền hơi chút suy tư, đã nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó.

Nếu như không có kiêng kị, khẳng định đã sớm đưa tin rồi.

- Cái này... Trương sư quả nhiên tuệ nhãn như đuốc, liếc liền nhìn ra vấn đề...

Nghe được lời của hắn, Kê Nham, Đàm Thanh đồng thời há miệng, nhịn không được bội phục.

Từ lời nói đơn giản, liền đoán ra những thứ này, vị Trương sư trước mắt này, quả nhiên có năng lực phân biệt kinh người, khó trách có thể trở thành Viện trưởng, hoàn toàn chính xác không giống bình thường.

- Lừa gạt đi? Tổng bộ tới?

Ngô sư sững sờ, sau đó xiết chặt nắm đấm.

Hắn cũng là người thông minh, lập tức suy nghĩ minh bạch, đến cùng xảy ra chuyện gì.

Chương Dẫn Khâu bị một vị “Danh Sư” giả từ Tổng bộ tới lừa gạt, đã có phòng bị, không hiểu rõ lắm tình huống của Thanh Nguyên đế quốc Danh Sư Đường, tự nhiên không dám tùy tiện đưa tin.

Khả năng kế hoạch là, nếu như có thể từ trong di tích đi ra, tự mình đi tới một chuyến, kết quả... lại có đi không về.

- Là ai?

Ánh mắt nheo lại, Ngô sư nhìn qua.

Tất cả Danh Sư ở tổng bộ, hắn đều biết, rốt cuộc là ai?

- Hiện tại chúng ta đều bị vây ở chỗ này, ai cũng ra không được, nói ra cũng không có bất kỳ ý nghĩa... Kê Nham lắc đầu.

Mọi người không ra ngoài được, nói lại có ý nghĩa gì?

Đã như vậy, còn không bằng không nói, miễn sinh phiền não.

- Thật ra không được sao? Chẳng lẽ chúng ta một mực bị vây ở chỗ này?

Hàn Hội trưởng mở miệng.

- Ân, phong ấn phía ngoài, có vào không ra, chắc hẳn các ngươi đều đã nhìn ra, hẳn là Khâu Ngô Cổ Thánh tự mình bố trí... Trừ khi nhận được hắn truyền thừa, hiểu rõ phong ấn huyền bí, nếu không, không có khả năng rời đi!

Đàm Thanh cười khổ lắc đầu, đột nhiên nhớ tới cái gì, nhìn lại:

- Đúng rồi, lúc trước chúng ta cùng đám người Thiên Diệp Vương dây dưa, không cách nào thoát thân, đành phải trốn đến nơi này, các ngươi cùng nhau đi tới, có lẽ phát hiện môn hộ đi thông Cổ Thánh truyền thừa a? Có nhận được truyền thừa không?

- Cái này...

Nghe nói như thế, vẻ mặt đám người Ngô sư tràn đầy lúng túng.

Môn hộ là tiến vào, pho tượng Cổ Thánh cũng thấy, thậm chí khảo hạch cũng thông qua được, nhưng cuối cùng truyền thừa lại không đạt được!

Chuyện tình quỷ dị như thế, nói ra, đoán chừng đối phương cũng rất khó tin tưởng.
- Làm sao vậy? Chẳng lẽ... các ngươi không thấy dấu vết Chương Viện trưởng lưu lại?

Thấy mọi người biểu lộ kỳ quái, Kê Nham nhịn không được hỏi.

Cái dấu hiệu kia rõ ràng như thế, có lẽ có thể đơn giản phát hiện a!

- Quả nhiên là các ngươi lưu lại, các ngươi đã biết rõ trong môn hộ có truyền thừa, vì sao không vào xem?

Lần này đến phiên Hàn Hội trưởng kì quái.

Là bọn hắn lưu lại, tự nhiên tương đương với mở ra môn hộ, xác định phương vị, đã như vậy, vì sao không đi vào? Thật muốn đi vào, Cổ Thánh xuất thủ, như vậy Thiên Diệp Vương chưa hẳn có thể sống đến bây giờ rồi.

- Lúc ấy chúng ta tới trước môn hộ, hơn nữa kích hoạt mở ra... Thế nhưng mà vừa xác nhận vị trí, còn không có đi vào dò xét, Thiên Diệp Vương liền đuổi theo. Cổ Thánh truyền thừa, liên lụy quá lớn, vạn nhất thật bị đối phương đạt được, vô cùng có khả năng để cho toàn bộ Nhân tộc bị tai hoạ... Chúng ta không dám đánh bạc! Vì vậy, Viện trưởng ở trên mặt đất lặng lẽ lưu lại dấu vết, chạy đến bên này. Thiên Diệp Vương trời sinh tính đa nghi, lại chứng kiến chín môn hộ, liền không dám tiến vào dò xét, tiếp tục đuổi theo, cuối cùng tất cả đều đến nơi này...

Kê Nham nói tình huống lúc đó một lần.

Tuy hắn nói hời hợt, nhưng mà, đám người Trương Huyền có thể phỏng đoán ra tàn khốc.

Đám người Mộ Nhân Hư chết ở địa phương cách chín môn hộ không xa, thi thể cũng không có người thu hồi, đủ thấy tình huống lúc đó nguy hiểm.

- Sau khi đi vào nơi đây, mọi người bị nhốt, lại tiến hành nhiều lần chém giết, tuy Dị Linh tộc chỉ còn lại Thiên Diệp Vương, Danh Sư chúng ta đến đây, cũng chết không sai biệt lắm... May mắn nơi đây địa hình phức tạp, mới có thể kéo dài hơi tàn, nếu không, khẳng định đã sớm toàn quân bị diệt rồi...

Kê Nham thở dài.

- Thì ra là thế!

Mọi người gật đầu.

Thiên Diệp Vương cường đại, bọn hắn tự mình nhận thức qua, ngay cả Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng liên thủ cũng chống chọi không được, ngay lúc đó mọi người mới chỉ có Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, tự nhiên càng không có biện pháp.

Có thể sống đến bây giờ, có thể nói đã rất không dễ dàng.

- Đúng rồi, các ngươi vẫn chưa trả lời chúng ta, đến cùng có được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa hay không?

Giải thích xong, Kê Nham lần nữa nhìn lại, cái này liên lụy đến bọn hắn có thể rời đi hay không, trong nội tâm muốn biết rõ ràng.

- Cái này... Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại ý niệm, bị Trương sư đả kích tán loạn, không lưu lại truyền thừa!

Nghẹn lấy nửa ngày, Ngô sư đành phải mở miệng.

Chương 2007: Phong Thánh, ta có thể thử xem (1)

- Đả kích... Tán loạn? Có ý tứ gì?

Kê Nham, Đàm Thanh đều sững sờ, từng cái ngẩn người.

Nếu như đối phương nói, không tìm được môn hộ, không đi qua bia đá có chứa ba chữ Khâu Ngô Cung, hoặc chưa đi vào trong đó, bọn hắn có thể lý giải, nhưng bị đả kích tán loạn...

Như thế nào cảm giác quá thâm ảo, hoàn toàn nghe không hiểu nhỉ?

Có thể phiền toái ngươi nói rõ ràng một chút hay không?

- Ngươi nói đi...

Thấy vẻ mặt hai người hiếu kỳ, sắc mặt Ngô sư đỏ bừng, không biết mở miệng như thế nào, đành phải quay đầu nhìn về phía Hàn Hội trưởng.

Hắn không phải Danh Sư, do hắn nói, hiệu quả sẽ tốt hơn.

- Được rồi, kỳ thật là như thế này...

Cười khổ một tiếng, Hàn Hội trưởng chuẩn bị từ ngữ, nói ngọn nguồn sự tình một lần.

- Ngươi nói... Trương sư nhìn ra chưởng pháp của Cổ Thánh thiếu sót? Không chỉ tu luyện thành công, còn thuận tiện sửa lại?

- Còn muốn thu Cổ Thánh... Làm đồ đệ?

Hai đại Phó viện trưởng trợn mắt há hốc mồm, thiếu chút nữa thổ huyết ngất đi.

Đây là nghe chuyện cổ tích a?

Trên thế giới còn có Danh Sư ngưu bức như vậy?

Đây chính là Khâu Ngô Cổ Thánh... Phàm nghe qua tên, đều coi là “Thần” cúng bái, nhìn thấy không dám nói chuyện lớn tiếng, gia hỏa này thì ngược lại... mở miệng thu đồ đệ... Ngươi là không có thu qua đồ đệ, hay lá gan mập đến cảnh giới nhất định rồi hả?

- Khục khục... Ta chỉ là nói sự thật, không nghĩ tới Khâu Ngô Cổ Thánh yếu ớt như vậy, nhịn không được đả kích, ai, xem ra tâm cảnh cần ma luyện a...

Thấy ánh mắt hai người nhìn tới, Trương Huyền cảm khái.

Xuất hiện loại tình huống này, hắn cũng không muốn.

Đây không phải là không có biện pháp sao...

- Yếu ớt...

- Ma luyện?
Hai người đồng thời im lặng.

Một trong mấy Cổ Thánh nổi danh Danh Sư Đường, tùy tùng của Vạn Thế Chi Sư... Ngươi một vãn bối ở mấy vạn năm sau, muốn thu người ta làm đồ đệ, đối phương không có tức chết đã không tệ rồi, còn muốn đả kích như thế?

Chưởng pháp người ta tự nghĩ ra, vẫn lấy làm kiêu ngạo, ngay tại chỗ sửa đổi, mấu chốt còn uy lực đại tăng... Đối phương có thể kiên trì nói dứt lời, đã rất không tệ rồi.

- Không có được truyền thừa... xem ra chúng ta là thật không ra được...

Một lát sau, Kê Nham cười khổ lắc đầu.

Tới bảo sơn mà tay không trở về, Danh Sư hố người như vậy, đến cùng làm sao lăn lộn thành Học Viện viện trưởng a?

Bọn hắn thật có chút vì tương lai của Hồng Viễn học viện mà lo lắng.

Bất quá, không được truyền thừa, liền không phá giải được không gian phong ấn, ra không được, lo lắng cũng không có tác dụng.

Vốn đang chờ mong người đạt được tin tức của bọn hắn, có thể cứu bọn hắn, hiện tại xem ra... Suy nghĩ nhiều.

- Phong Thánh Các đến cùng là địa phương nào? Cùng Phong Thánh đài có liên hệ gì sao?

Không để ý tới thái độ của mọi người, Trương Huyền nhìn lại.

Phong Thánh Các, Phong Thánh đài, tên gần như thế, đều có quan hệ tới Khổng Sư, muốn nói không có liên hệ, hắn cũng không tin.

- Hai cái này hoàn toàn chính xác có liên hệ, nếu như đoán không sai... Thấy hắn hỏi thăm, Kê Nham đành phải trả lời, vừa mới mở miệng, mọi người liền cảm thấy mặt đất lắc lư kịch liệt, như động đất, tựa hồ toàn bộ kiến trúc tùy thời sẽ sụp đổ.

- Làm sao vậy?

Đồng tử đám người Ngô sư co rụt lại.

- Thứ này mỗi ngày đều không có quy luật, hôm nay đã bắt đầu... Đi, ta mang bọn ngươi đi gặp Chương Dẫn Khâu, bất quá, sớm nhắc nhở một câu, chúng ta chỉ có một nén hương thời gian, nhất định phải trong đoạn thời gian này trở về, nếu không, sẽ giống như lúc trước, khó có thể đào tẩu...

Kê Nham tựa hồ đối với loại lắc lư này tập mãi thành thói quen, dừng lại một chút, cắn răng nói.

- Đi gặp Chương Dẫn Khâu?

Tất cả mọi người sửng sốt một chút, sau đó nhẹ gật đầu:

- Tốt!

- Đi!

Không nói thêm lời, Kê Nham đi ra ngoài, bởi vì Đàm Thanh không có tay chân, có nhiều chỗ không cách nào phi hành, hành động tương đối phiền toái, nên ở lại.

Vượt qua rất nhiều trận pháp cạm bẫy ở bên ngoài gian phòng, mọi người một đường đi lên, không lâu sau đi tới một kiến trúc mới, lúc này mới phát hiện, kiến trúc này giống như lầu các, nhưng nóc phòng lại bằng, trung tâm là một đài tròn không lớn, đang tản ra tia sáng chói mắt.

Vừa rồi chấn động, đúng là đài tròn này kích phát ra.

- Đây là...

Trương Huyền sững sờ.

Thứ này cùng lúc trước ở Phong Thánh đài, sau khi phá hư tâm đắc xuất hiện đài tròn, giống như đúc a.

Lúc trước chỉ ra chỗ sai lầm trong tâm đắc của Khổng Sư, bia đá nổ tung, đài tròn từ trong vách đá xuất hiện, đi vào phía trên, hắn cùng Lạc Nhược Hi được Truyền Tống đến một không gian gấp.

Lúc ấy, vẫn cho rằng cái đài tròn kia, chính là chỗ Khổng Sư ngồi lúc Phong Thánh, chứng kiến cái này, đột nhiên phát hiện có khả năng không phải.

- Đúng vậy, đây là lúc trước khi Khổng Sư Phong Thánh, lưu lại Phong Thánh đài, cái phía ngoài kia, bất quá là phục chế phẩm mà thôi...

Nhìn ra nghi ngờ của hắn, Kê Nham nhẹ gật đầu.

- Phong Thánh đài chính thức?

Chương 2008: Phong Thánh, ta có thể thử xem (2)

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Đúng.

Thiên Nhận Thánh Giả, không phải là người bình thường, chỗ Phong Thánh được thiên địa pháp tắc hun đúc, làm sao có thể chỉ có một chút tia sáng? Lại làm sao có thể giấu ở trên ngọn núi, không úy kỵ người khác tìm kiếm?

Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, nhìn lại Phong Thánh đài trước mắt.

Chỉ thấy một màn hào quang đặc thù dựng lên, phía trên gợn sóng lưu chuyển, làm cho người ta có cảm giác đặc thù, tựa hồ hấp thu một cái, có thể khiến tu vi tăng nhiều, khí tức Thánh Vực trong cơ thể càng thêm nồng đậm.

- Thiên địa Phong Thánh, dù tản mạn một tia ra năng lượng, đối với chúng ta mà nói, cũng là một khoản tài phú cực lớn, sở dĩ tốc độ tu luyện của ta nhanh, đúng là bởi vì cái này...

Kê Nham nhẹ gật đầu.

Mọi người đồng thời gật đầu.

Đài tròn toả ra hào quang, chiếu lên trên người cực kỳ ấm áp, làm cho người ta có cảm giác sảng khoái, tuy mọi người vừa đến không lâu, nhưng rõ ràng cảm thấy tư duy nhanh hơn, cơ bắp toàn thân sinh động, tu luyện cái gì, đều tựa hồ làm chơi ăn thật.

Ở loại địa phương này tu luyện, chỉ cần thiên phú không tính quá kém, tuyệt đối sẽ tiến bộ cực nhanh, ngắn ngủn hai năm thăng cấp ba đại cấp bậc, cũng là chuyện bình thường rồi.

Nhìn vẻ mặt của mọi người, biết rõ bọn hắn đã hiểu được, Kê Nham không hề giải thích, đi về phía trước vài bước, chỉ một nơi cách Phong Thánh đài không xa:

- Viện trưởng ở nơi này...

Mọi người sững sờ, vội vàng nhìn lại, liền chứng kiến một tượng đá dựng lên ở cách đó không xa.

Là một lão giả, điêu khắc trông rất sống động, giống bức họa của Chương Dẫn Khâu như đúc.

- Ngô sư? Ngươi đã đến rồi...

Đang kỳ quái, chợt nghe trong tượng đá có thanh âm nhàn nhạt vang lên, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy tượng đá lại có thể giống như Khâu Ngô Cổ Thánh, mở miệng nói chuyện.

- Chương Dẫn Khâu, sao ngươi sẽ...

Trong lòng đau xót, Ngô sư nhịn không được nhìn qua.

Khó trách Kê Nham nói, bọn hắn chỉ có không đến ba người, Chương Dẫn Khâu có thể nói chuyện, có thể nhận ra hắn, đủ để nói rõ còn có ý thức, không tính tử vong... Loại bộ dạng này, cùng chết không có gì khác nhau a.

- Viện trưởng vì cứu chúng ta, bị Thiên Diệp Vương hủy diệt nhục thân, lúc ấy Phong Thánh đài vừa vặn vận chuyển, Thánh Quang chiếu xạ, hồn phách của hắn không có tiêu tán, bị hấp thụ vào một tảng đá, không cách nào rời đi, cũng không cách nào đào tẩu, bất quá, còn có ý thức của mình, cũng không tính triệt để tử vong... Liền biến thành bộ dáng bây giờ!

Kê Nham giải thích.

Lúc ấy tình huống phức tạp, nhục thân của Chương Dẫn Khâu Viện trưởng bị đánh nát, vốn tưởng rằng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nằm mộng cũng không nghĩ đến, Khổng Sư lưu lại Phong Thánh đài, có được ma lực lớn lao, Thánh Quang bao phủ xuống, hồn phách lại có thể không chết, bám vào một tảng đá còn sống.
Dần dà lột vỏ thành tượng, bất quá không cách nào đào tẩu, cũng không có biện pháp di động, chỉ có thể yên tĩnh đứng ở chỗ này, nói thật... Cùng chết không có gì khác nhau.

- Tử Dương Thú thuần phục Lão Viện trưởng, cũng không phải Linh Hồn thuần phục, mà là máu tươi khế ước, nhục thân tử vong, quan hệ chủ tớ tự nhiên liền giải trừ... Khó trách lúc trước thời điểm Thư Viện dò xét tên kia, cũng không biết chủ nhân là ai...

Trương Huyền hiểu được.

Hắn thuần phục Thánh Thú, Linh Thú, là linh hồn hiến tế, hồn phách thú sủng, hoàn toàn ở trong Linh Hồn của mình khống chế, mà lão Viện trưởng, rõ ràng chưa làm được, chỉ sử dụng tinh huyết, ký kết khế ước.

Loại khế ước này, tuy cũng có thể thuần phục Thánh Thú, nhưng một khi nhục thân tử vong, quan hệ chủ tớ sẽ tự động giải trừ.

Lúc trước thời điểm điều tra Tử Dương Thú, không biết chủ nhân là lão Viện trưởng, lúc này mới gây ra ô long... Còn tưởng rằng hắn thật đã chết rồi, nguyên lai là loại tình huống này.

- Kỳ thật không có gì, như vậy cũng rất tốt, ít nhất coi như là còn sống...

Thấy mọi người đều có chút đau thương, nhất là lão hữu Ngô sư, sắc mặt trở nên trắng bệch, tượng đá Chương Dẫn Khâu cười nói.

Loại tình huống này, không phải hắn muốn, nhưng ít nhất so với hồn phi phách tán, người chết đèn tắt thì đỡ hơn một ít.

- Các ngươi có thể tiến đến, chắc hẳn đã thấy được ta lưu lại dấu vết, đã nhận được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa a?

An ủi mọi người một câu, Chương Dẫn Khâu nhìn qua.

Chỉ cần đạt được truyền thừa, chẳng khác nào có thể chạy trốn, cũng không cần một mực bị vây ở chỗ này rồi.

Tuy hắn không cách nào rời đi, nhưng hai vị Phó viện trưởng Kê Nham, Đàm Thanh có thể thuận lợi đào tẩu, cũng coi như có thể bảo chứng thực lực của Danh Sư học viện. - Không được đến truyền thừa...

Thấy Viện trưởng hỏi thăm, lần này không cần Ngô sư trả lời, Kê Nham nói chuyện đã xảy ra một lần.

- Ngươi...

Nghe xong giải thích, Chương Dẫn Khâu trừng to mắt, như gặp quỷ nhìn Trương Huyền, muốn nói cái gì đó, cuối cùng đành phải ngừng lại, tràn đầy bất đắc dĩ:

- Không có được Cổ Thánh truyền thừa, muốn rời khỏi, hầu như là không thể nào... Trừ khi có thể giống như Khổng Sư, được thiên địa nhận thức, trực tiếp Phong Thánh!

- Phong Thánh?

Trương Huyền sững sờ.

- Ân!

Chương Dẫn Khâu nói tiếp:

- Phong Thánh Các này, là Phong Thánh đài chính thức, còn có rất nhiều tâm đắc cùng giới thiệu thành Thánh, mục đích chỉ có một... Là Khổng Sư lưu cho hậu nhân, hy vọng hậu nhân cũng có thể được ông trời nhận thức! Chỉ cần có người có thể ở trên Phong Thánh đài đột phá, trở thành Thiên Nhận Thánh Giả, phong ấn ngăn ở bốn phía cũng sẽ biến mất!

Nghe được hắn nói điều kiện có thể rời đi, đám người Ngô sư cười khổ:

- Đó căn bản không có khả năng hoàn thành...

- Đúng vậy, đúng là không có khả năng...

Từ trước tới nay, cũng chỉ có Khổng Sư hoàn thành qua, bởi vậy có thể thấy được độ khó, muốn làm được, làm sao có thể?

Lấy đám ô hợp như bọn hắn?

- Vì vậy... Chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến có thể đi ra ngoài, trước khi tới nơi này, liền bàn giao hậu sự, bây giờ còn có thể kéo dài hơi tàn, cũng xem như không tệ!

Kê Nham nói.

- Kỳ thật...

Thấy tất cả mọi người đều khí phách tiêu điều, Trương Huyền do dự một chút, nhìn lại nói.

- Phong Thánh... Ta có thể thử xem!

Chương 2009: Hắn giết chết chín (1)

- Ngươi?

Nghe được hắn nói chen vào, mọi người dừng lại.

Từng cái giống như nhìn kẻ đần nhìn qua.

- Khục khục!

Ngô sư thật sự nhịn không được cắt đứt lúng túng:

- Trương sư, ta biết rõ thiên phú của ngươi vượt trội, ở trên tu luyện cũng có phương pháp cùng tâm đắc đặc biệt, nhưng Thiên Địa Phong Thánh, không phải ai muốn cũng có thể được, liên lụy thật lớn, không có khả năng có người thành công!

- Đúng vậy, ta chuyên môn nghiên cứu qua quá trình Khổng Sư Phong Thánh, cũng đi qua Phong Thánh đài, xem qua không biết bao nhiêu tư liệu. Căn cứ ta phỏng đoán, muốn Phong Thánh, điều kiện thứ nhất là Thiên Nhận Danh Sư! Chỉ có thiên địa nhận thức chức nghiệp của ngươi, mới có tư cách Phong Thánh. Tiếp theo, còn phải tu luyện công pháp đặc thù, chân khí vô cùng hùng hậu, mới có thể phá tan thiên địa chi môn, bài trừ dơ bẩn, đạt tới thành tựu vô thượng từ xưa đến nay!

Cách đó không xa, Chương Dẫn Khâu thấy gia hỏa trước mắt nói như vậy, cũng nhịn không an ủi một câu:

- Ngươi có thể nhìn thấu vấn đề trong chưởng pháp của Khâu Ngô Cổ Thánh, nói rõ ngươi lý giải Võ kỹ sâu đậm, bằng vào thực lực Tòng Thánh có thể đi tới nơi này, nói rõ chiến lực cũng không tệ, nhưng chỉ bằng cái này, liền nghĩ Phong Thánh... Còn kém quá nhiều!

- Phong Thánh không phải trò đùa, Thánh Nhân quý tộc thiên tài nhiều hay không? Chiến Sư Đường thiên tài nhiều hay không? Nhiều cường giả như vậy, vài vạn năm qua, cũng chưa nghe nói qua có người thành công, đủ thấy độ khó, Trương sư, ngươi có thể nếm thử, nhưng ta sớm nói cho ngươi, đừng ôm hy vọng quá lớn...

Hàn Hội trưởng cũng cười khổ.

Mọi người không có một cái xem trọng.

- Cái này... Được rồi!

Trương Huyền muốn nói gì, nhưng lắc đầu, cuối cùng không nói ra khỏi miệng.

Nói thật, tuy tu luyện Phong Thánh Giải, nhưng có thể Phong Thánh hay không, cũng không dám xác định, giống như đối phương nói, chỉ có hết sức mà thôi.

Hắn vốn không phải người đường hoàng, sự tình không có nắm chắc, tốt nhất là đừng nói, miễn cho đến lúc đó làm không được, bị người nhạo báng.

- Ân, ngươi có thể suy nghĩ cẩn thận là tốt rồi, Phong Thánh cũng không đơn giản, có thể làm được tốt nhất, làm không được, cũng chỉ có thể cam chịu số phận...

Kê Nham cũng nhẹ gật đầu, đang muốn tiếp tục nói chuyện, chỉ thấy bệ đá trước mắt hào quang đung đưa, hào quang dần dần yếu bớt.

Thấy một màn như vậy, hắn biến sắc:

- Đã đến giờ, mọi người đi mau, Chương Viện trưởng, ngày mai chúng ta trở lại thăm ngươi...

Nói xong, vội vàng gọi mọi người, xoay người đi xuống.

Mọi người thấy hắn bối rối, cũng không nhiều lời, theo sát ở phía sau đuổi theo, không lâu sau, lần nữa trở lại phòng nhỏ, lúc này Kê Nham mới nhẹ nhàng thở ra.

- Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao phải gấp trở về? Ngô sư nhịn không được nói.

- Ta không phải đã nói, chúng ta chỉ có một nén nhang thời gian sao?

Kê Nham nhìn qua.

- Ân!

Mọi người gật đầu, trước khi đi, hoàn toàn chính xác có nói như vậy.

- Phong Thánh đài, gần một năm này, mỗi ngày đều sẽ phóng thích Thánh Quang, chiếu rọi bốn phía, lúc này Thiên Diệp Vương chỉ có thể giấu ở chỗ xa, không dám nhúc nhích, nếu không sẽ bị Thánh Quang thiêu cháy, Nguyên Thần tổn hao nhiều! Mà Danh Sư chúng ta, thì có thể thừa cơ đi ra hoạt động... Bất quá chỉ có một nén nhang thời gian, một khi bỏ qua, Thiên Diệp Vương sẽ lao tới, thừa cơ giết chúng ta!

Kê Nham giải thích.

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Khó trách hắn chứng kiến Thánh Quang sắp dập tắt, sẽ lo lắng như thế, một khi chậm, Thiên Diệp Vương xuất hiện, chỉ sợ bọn hắn khó có thể đào thoát.

- Ta nói bị nhốt hai năm, thực lực của các ngươi như thế nào tiến bộ lớn như vậy, mà Thiên Diệp Vương, như trước chỉ là Xuất Khiếu Cảnh sơ kỳ, chỉ sợ cùng Thánh Quang này có quan hệ a!

Ngô sư hiểu được.

- Ân! Danh Sư hấp thu Thánh Quang, có thể tăng tu vi, Thiên Diệp Vương không được, vì vậy hắn tiến bộ không nhanh như chúng ta, bất quá, hắn chiếm cứ toàn bộ Phong Thánh Các, chúng ta chỉ có thể co rúc ở nơi đây, năm đó Khổng Sư vì để cho hậu nhân thuận lợi đột phá Phong Thánh, lưu lại không ít thứ tốt, hầu như đều bị hắn chiếm đoạt! Trong hai năm qua, mặc dù không có đột phá, Nguyên Thần cũng càng ngày càng mạnh, không phải chúng ta có thể chống chọi.

Kê Nham lắc đầu. - Ngươi nói, gần một năm qua, mỗi ngày đều sẽ phóng thích Thánh Quang? Trước kia không phóng thích sao?

Trương Huyền chú ý đến điểm bất đồng, đối với Phong Thánh đài càng thêm hiếu kỳ, nhịn không được hỏi.

- Ân, một năm trước Phong Thánh đài hết sức bình thường, tuy cũng sẽ phóng thích Thánh Quang, nhưng mà số lượng cực ít, không có quy luật! Đại khái từ cuối tháng tám, tháng chín năm trước bắt đầu, đột nhiên đại phóng hào quang, giống như đang chờ đợi người nào đến, tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm...

Kê Nham suy nghĩ một chút, gật đầu nói.

Bọn hắn bị vây ở chỗ này, không có ngày đêm thay đổi, thời gian đã có chút tính toán không được, bất quá thân là Danh Sư, vẫn có thể tính toán ra phạm vi đại khái, sẽ không chênh lệch quá nhiều.

- Đợi người nào? Chẳng lẽ Khổng Sư còn có thể trở lại?

Hàn Hội trưởng cười lắc đầu.

Mấy vạn năm trước Khổng Sư mất tích, ngay cả bảy mươi hai vị đệ tử chân truyền cũng không rõ ràng, huống chi hậu nhân.

Trở về, là tuyệt đối không có khả năng!

- Coi như là Thánh Giả, cũng không có tuổi thọ vài vạn năm! Chúng ta cho rằng không có khả năng, có thể là các ngươi đến, phát động cơ quan gì đó, lúc này mới dẫn đến mỗi ngày Thánh Quang lóng lánh...

Ngô sư gật đầu.

- Có khả năng...

Hai người Kê Nham đồng thời gật đầu.

Bọn hắn bị hạn chế bởi thực lực cùng kiến thức, rất nhiều chuyện không cách nào giải thích, không nói cái khác, Phong Thánh đài liên tục lóe lên thánh khí từ chỗ nào mà đến? Lại vì sao có thể ngăn cản Thiên Diệp Vương, có lợi với Danh Sư?

- Được rồi, trước không nói cái này, mấy thứ này, giống như Thiên Địa Phong Thánh, cách chúng ta quá mức xa xôi. Đàm Thanh Viện trưởng, chỗ này ta có một viên Đoạn Tục Đan, ngươi thử xem có tác dụng hay không...

Lắc đầu, mọi người không có xoắn xuýt những vấn đề này, Ngô sư nhìn về phía Đàm Viện trưởng cách đó không xa, lấy ra một cái bình ngọc.

Lúc này hai chân cùng cánh tay của Đàm Viện trưởng bị chặt đứt, biến thành tàn tật, cũng chỉ có Đoạn Tục Đan cấp bảy trong truyền thuyết, mới có thể để cho gãy chi sinh ra.

Lúc trước, Trương Huyền chuyên môn luyện chế qua loại đan dược này, cho Ngụy Như Yên phục dụng, để cho nhục thân nàng khôi phục.

- Đa tạ Ngô sư!

Thấy có loại dược vật này, ánh mắt Đàm Thanh sáng lên, tràn đầy kích động.

Chương 2010: Hắn giết chết chín (2)

Có thể làm cho gãy chi sinh trưởng, ai cũng không cách nào cự tuyệt.

Vội vàng tiếp nhận bình ngọc, bên trong chứa đựng một viên đan dược, đúng là Đoạn Tục Đan, chỉ bất quá cấp bậc không cao, miễn cưỡng thành đan.

Phục dụng đan dược, một cỗ sinh cơ khổng lồ dũng mãnh vào thân thể, Đàm Thanh Viện trưởng lập tức cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, cánh tay, đùi lúc trước bị chém đứt, bắt đầu chậm chạp sinh trưởng, bất quá, còn không có triệt để dài ra, chỉ thấy sắc mặt hắn buồn bã, cười khổ lắc đầu.

- Tuy dược lực của Đoạn Tục Đan kinh người, nhưng cái này cấp bậc quá thấp, hơn nữa tứ chi của ta bị Thiên Diệp Vương chém rụng, ẩn chứa sát lục chân khí... Xem bộ dáng là không cách nào khôi phục...

Tuy Đoạn Tục Đan quý giá, sinh cơ cường đại, nhưng hắn bị thương thật sự quá nghiêm trọng, một viên căn bản không đủ để cho nó triệt để khôi phục.

- Cái này... Ta chỉ có một quả...

Ngô sư cau mày.

Loại dược vật này, cực kỳ quý giá, coi như là ở Thanh Nguyên đế quốc cũng cực kỳ hiếm thấy, hắn cũng là hao tốn cực lớn, mới đạt được một viên, một mực không có cam lòng sử dụng, không nghĩ tới... Đối với Đàm Thanh không có đưa đến tác dụng quá lớn.

- Ta luyện chế qua Đoạn Tục Đan, nếu có đủ dược vật, hoàn toàn có thể luyện chế...

Trương Huyền nói.

- Luyện chế? Ta có chức nghiệp phụ tu là Luyện Đan Sư, những dược vật khác có thể gom đủ, nhưng chủ dược Đoạn Tục Thảo, ta lại không có!

Ngô sư nói.

- Đoạn Tục Thảo, quá mức thưa thớt, ta cũng không có...

Hàn Hội trưởng lắc đầu.

Trương Huyền cũng cười khổ.

Đoạn Tục Thảo hoàn toàn chính xác không dễ tìm cho lắm, lúc trước hắn cũng chuyên môn xin Thanh Nguyên đế quốc Luyện Đan Sư Công Hội, mới nhận được một cây, cuối cùng thành công luyện đan.

Tuy trong khoảng thời gian này, chém giết rất nhiều Vương giả Dị Linh Tộc, đã nhận được không ít thứ tốt, nhưng loại dược liệu này lại chưa từng thấy.

- Kỳ thật, Đoạn Tục Thảo... ở trong Phong Thánh Các có!

Thấy mọi người lắc đầu, Kê Nham ở một bên đột nhiên nói.

- Nơi này có?

Mọi người sững sờ.

- Ân, lúc trước ta không phải đã nói, Khổng Sư vì để cho hậu nhân đột phá, lưu lại không ít bảo vật sao? Trong đó có Đoạn Tục Thảo... Lúc trước ta mạo hiểm lẻn qua chỗ đó, tận mắt nhìn thấy, chỉ bất quá, bị Thiên Diệp Vương chiếm trước rồi!

Kê Nham nói. - Cái này...

Mọi người cười khổ.

Đổi lại địa phương khác có lẽ có thể mượn nhờ Phong Thánh đài phóng thích Thánh Quang đi lấy, nhưng bị Thiên Diệp Vương chiếm trước... Còn muốn lấy được, hầu như là không thể nào.

- Các ngươi nói những bảo vật này, ở địa phương nào? Ta có thể lặng lẽ đi tới nhìn xem, vạn nhất thành công, Đàm Viện trưởng liền không cần thừa nhận loại thống khổ này rồi!

Trương Huyền cười cười.

- Ngươi?

Đám người Ngô sư nhíu mày:

- Nếu là Thiên Diệp Vương trông coi, khẳng định cực kỳ nguy hiểm, ta thấy... vẫn là được rồi!

- Đúng vậy, Thiên Diệp Vương là cường giả Nguyên Thần Cảnh, ở chỗ ở của mình, cũng giống như chúng ta, cũng bố trí đủ loại phong ấn, tùy tiện đi tới, một khi bị vây khốn, ai cũng cứu không được...

Đám người Kê Nham cũng nói.

- Yên tâm đi, ta có biện pháp! Chỉ là đi tới nhìn xem, có cơ hội sẽ cầm về, không có sẽ trở về, yên tâm đi, sẽ không phát sinh xung đột...

Trương Huyền nói.

- Cái này...
Mọi người nhìn nhau, Ngô sư còn muốn tiếp tục nói chuyện, bị Trương Huyền ngắt lời:

- Không cần lo lắng, coi như là gặp được Thiên Diệp Vương, bị hắn bắt lấy... Ta có biện pháp đào đào thoát!

- Được rồi!

Thấy hắn tự tin như thế, Ngô sư nhẹ gật đầu.

- Ta đi ra ngoài trước...

Không nói thêm lời, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười, đi ra gian phòng, ở bên ngoài thân ảnh lung lay vài cái, liền biến mất ở trước mắt mọi người.

- Cái này... Ngô sư, lại để cho một mình hắn đi tìm Thiên Diệp Vương, thật sự quá lỗ mãng...

Đàm Thanh nhịn không được mở miệng.

Cũng không muốn người khác vì cứu hắn, mà mất đi tính mạng.

Kê Nham cũng có đồng cảm, tràn đầy lo lắng.

- Kỳ thật ta cũng cảm thấy lỗ mãng, nhưng mà nếu như ngươi biết sự tích vị Trương viện trưởng này cùng Dị Linh tộc đối chiến, đoán chừng sẽ cảm thấy... Hắn thật có thể thành công!

Biết rõ hắn có thể hỏi như vậy, Ngô sư cười khổ lắc đầu.

- Sự tích? Sự tích gì?

Hai người nhìn qua.

- Các ngươi cùng Thiên Diệp Vương ở chung lâu như vậy, Thanh Điền thập đại Vương giả có lẽ đều nghe nói qua chứ!

Ngô sư nhìn qua.

- Đương nhiên, nghe nói đều là cao thủ không kém Thiên Diệp Vương, từng cái cực kỳ mạnh mẽ, đáng sợ đến cực điểm!

Kê Nham gật đầu.

- Là rất đáng sợ, từng cái không kém ta, thậm chí còn muốn càng mạnh hơn nữa! Nhưng vị Trương viện trưởng này của chúng ta, một người...

Ngô sư cười khổ.

- Giết chết chín cái!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau