THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2001 - Chương 2005

Chương 2001: Cổ Thánh bị đả kích biến mất (1)

Bọn hắn nghĩ tới Trương sư sẽ bị Cổ Thánh giáo huấn, sẽ bị một chưởng đánh bay, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, kết quả hoàn toàn trái lại, vị cường giả đi theo Khổng Sư không biết bao lâu kia, lại bị một chiêu miểu sát.

Mấu chốt là gia hỏa miểu sát kia, mới tu luyện chiêu này tối đa một canh giờ!

- Ta lại đi so với hắn?

Vẻ mặt Phùng Huân như muốn khóc.

Vốn tưởng rằng lần này thua, trở về chăm chỉ tu luyện, một ngày nào đó có thể lấy lại danh dự, báo thù rửa hận, hiện tại xem ra, đối mặt biến thái như thế, nên tránh xa bao nhiêu thì tránh a!

Nếu không, sẽ một mực bị đả kích.

- Ngươi... Cái này thật chỉ là tiểu thành?

Giống như mọi người rung động, tượng đá bay lên, nhìn về phía gia hỏa trước mắt, cũng cảm thấy bối rối.

Hắn sáng chế công pháp, nghiên cứu không biết bao nhiêu năm, tự cho là không người sánh bằng, kết quả... bị đánh bay nhẹ nhõm, vì sao cảm giác uy lực của đối phương lớn như vậy chứ?

- Ân!

Trương Huyền chưa bao giờ dùng qua chiêu này, cũng không nghĩ tới uy lực lớn như vậy, một chưởng liền đánh đối phương như vậy, tràn đầy ngại ngùng:

- Lúc trước thiếu sót quá nhiều, ta hơi chút sửa đổi, không nghĩ tới uy lực lớn như vậy, thật có lỗi...

- Sửa chữa? Ngươi sửa đổi công pháp của ta?

Tròng mắt của tượng đá trợn trừng ra.

Ngắn ngủn ba canh giờ, gia hỏa này không chỉ hiểu công pháp hắn lưu lại, tu luyện đến tiểu thành, còn cảm thấy uy lực không lớn, thuận tiện sửa lại...

Ngươi đây là muốn nghịch thiên a!

- Ân, nói thật, bộ công pháp này cũng không tệ lắm, uy lực cũng không yếu, nhưng mà thiếu sót thật sự quá nhiều, chừng hai mươi bảy chỗ, đáng tiếc... kiến thức của ta quá nông cạn, chỉ sửa lại mười tám chỗ, còn có chín chỗ biết rõ vấn đề, nhưng nghĩ không ra phương pháp giải quyết...

Trương Huyền lắc đầu, vẻ mặt cô đơn.

Nếu có đầy đủ công pháp, ai sẽ tu luyện chưởng pháp nhiều thiếu sót như vậy... Ngẫm lại cũng cảm thấy phiền muộn.

Rầm ào ào!

Tượng đá đang hội tụ thân thể vỡ vụn lại, nghe nói như thế, lần nữa nhoáng một cái, thiếu chút nữa tiếp tục tan vỡ.

Kiến thức quá nông cạn... Còn vẻ mặt tràn đầy phiền muộn kia là cái biểu lộ quỷ gì?

Không trang bức sẽ chết sao?

Ta sáng chế công pháp, cũng không có sửa chữa được, ngươi chỉ nhìn một lát liền sửa xong, đây cũng gọi là nông cạn?

Ngươi nông cạn, ta phải không nên đi tự sát sao? Võ kỹ cao nhất trong Thánh Phẩm trung cấp, ngươi tu luyện rõ ràng còn phiền muộn...

Ta mới phiền muộn đây nè!

Tâm thần dưới sự kích động, tượng đá càng tụ càng cảm thấy vết rách trên thân càng nhiều.

Vốn lưu lại di tích, là muốn tìm một hậu bối ưu tú, truyền thừa công pháp của mình, tuyên dương sự vĩ đại của mình... Kết quả, tiền bối không có cảm giác về sự ưu việt, ngược lại một mực bị đả kích...

- Ngươi sửa đổi mười tám chỗ nào?

Cố nén phiền muộn, tượng đá hỏi.

Cảnh giới giống nhau, chưởng lực của đối phương hùng hậu như vậy, nói rõ hoàn toàn chính xác sửa chữa thành công, hắn cũng muốn biết, chưởng pháp mình khổ tâm sáng chế, đến cùng có vấn đề nào.

- Ngươi muốn biết rõ? Ta có thể dạy ngươi a!

Trương Huyền nhìn qua.

Rặc rặc!

Lần nữa vỡ vụn một ít, tượng đá thấy ngực rất đau.

- Không cần...

Dù rất muốn biết rõ, nhưng nếu như đối phương lại để cho hắn bái sư, thực gánh không nổi mặt mũi a.

- Không cần khách khí, kỳ thật rất đơn giản, mười tám chỗ này hẳn là thời điểm chân khí vận chuyển tới Linh Hải trong cơ thể... Trương Huyền giải thích.

Hành Giả Vô Cương, không có đủ công pháp dung hợp, chỉ biết thiếu sót, không cách nào sửa chữa, không biết nên trả lời đối phương như thế nào, mà cái này, công pháp chính xác đã xuất hiện, nói cũng không coi vào đâu.

Rặc rặc! Rặc rặc!

Nghe xong vài câu, tượng đá vỡ vụn càng lúc càng nhanh, tựa hồ bị khiếp sợ quá lớn, không chịu nổi rồi.

Khâu Ngô Cổ Thánh chỉ để lại một chút ý niệm, hơn nữa lại trải qua nhiều năm như vậy, đã sớm yếu không chịu nổi, giờ phút này liên tiếp bị đả kích, dĩ nhiên đạt đến biên giới tùy thời có thể sụp đổ.

Không phải ý niệm quá yếu, mà gia hỏa trước mắt này quá khoa trương.

Hai mươi bảy chỗ thiếu sót lại có thể giống Khổng Sư nói như đúc, lúc ấy Khổng Sư cũng không sửa chữa cho hắn, để cho chính hắn tìm kiếm phương pháp giải quyết... Bây giờ nghe đối phương nói, hiểu rõ mấu chốt ở nơi nào, có loại cảm giác bình minh sáng tỏ buổi chiều chết cũng được, tinh thần buông lỏng, rút cuộc không kiên trì nổi.

- ... Ta chỉ sửa lại mười tám chỗ này, còn dư lại chín chỗ, thật sự không sửa được...

Rất nhanh nói hết một lần, lúc này Trương Huyền mới tỉnh hồn, nhìn về phía tượng đá trước mắt, con mắt trợn tròn, cực kỳ hoảng sợ:

- A... Ngươi làm sao vậy?

Chỉ thấy tượng đá mới vừa rồi còn đang cố gắng khôi phục thân thể, giờ phút này đã bại liệt giống như bãi bùn nhão, coi như là đầu lâu lúc trước hoàn chỉnh, cũng như mạng nhện, vết nứt rậm rạp chằng chịt, giống như tùy thời sẽ tan vỡ.

- Thì ra là thế, thì ra là thế... lúc trước tu luyện đều sai rồi, khó trách nhiều năm như vậy không có đạt tới thành tựu cao hơn...

Không để ý tới câu hỏi của hắn, tượng đá như thất thần, vết rách càng ngày càng nhiều.

- Đa tạ chỉ điểm của ngươi, ngươi không chỉ nhìn ra bộ công pháp này, hơn nữa sửa chữa hoàn mỹ như thế, dĩ nhiên thông qua khảo hạch, có tư cách đạt được truyền thừa ta, truyền thừa của ta là, là...

Cảm khái xong, tượng đá lần nữa nhìn qua, lời nói mới phân nửa, chợt nghe thanh âm rặc rặc vang lên.

Rầm ào ào!

Vỡ thành một bãi bùn nhão.

Trương Huyền ngẩn ngơ, vội vàng đi vào trước mặt, đưa tay trảo một cái, lúc này mới phát hiện tượng đá đã vỡ thành bột phấn, ý niệm tồn tại trong đó, dĩ nhiên triệt để biến mất.

- Ngươi còn chưa nói... Truyền thừa là cái gì a...

Thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền thiếu chút nữa thổ huyết.

Khâu Ngô Cổ Thánh này làm việc cũng quá không đáng tin cậy đi!

Không phải nói thông qua khảo hạch liền có được truyền thừa sao?

Chương 2002: Cổ Thánh bị đả kích biến mất (2)

Kết quả, một chữ cũng không nói, liền trực tiếp nát... Có lầm hay không?

Không chỉ hắn phiền muộn, đám người Ngô sư cũng mở to hai mắt nhìn, thiếu chút nữa khóc lên.

Hao hết trăm cay nghìn đắng, cảm thấy sắp đạt được truyền thừa, ai ngờ... Cổ Thánh lưu lại ý niệm, lại bị Trương sư đả kích đến đạo tâm tan vỡ, trực tiếp tiêu tán...

Ngay cả truyền thừa là cái gì, học thứ gì, một chữ cũng không kịp nói!

Cái này gọi là chuyện gì!

Lúc trước còn cảm thấy theo Trương sư đi vào di tích là chuyện tốt, hắn vô luận thiên phú, kiến thức hay lý giải trận pháp, đều có thể cam đoan mọi người an toàn, một khi đạt được chỗ tốt, cũng có thể theo sau ăn chút thịt...

Chứng kiến giờ mới hiểu được, căn bản không phải có chuyện như vậy!

Ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh cũng bị đả kích không chịu nổi... Ăn thịt cái rắm, nước canh cũng uống không nổi a...

- Cái này... Hẳn là ý thức của hắn đến thời gian, tượng đá không kiên trì nổi...

Mọi người đang tràn đầy phiền muộn, chỉ thấy vẻ mặt Trương Huyền áy náy nhìn qua:

- Tuy Cổ Thánh chưa kịp lưu lại truyền thừa, nhưng bộ chưởng pháp này mọi người học một ít, cũng có thể để cho thực lực tăng nhiều...

- Ân!

Mọi người nhẹ gật đầu.

Không có biện pháp nào khác rồi.

Ý thức không còn, ai biết truyền thừa là cái gì? Lại tìm kiếm ở địa phương nào?

Xoắn xuýt cũng không có tác dụng.

May mắn, còn có một bộ chưởng pháp.

Nghĩ vậy, mọi người nhìn sang bia đá cách đó không xa, chợt nghe được tiếng giòn vang.

Rặc rặc! Rặc rặc!

Ngay sau đó, nổ vang liên tiếp truyền đến, bia đá lúc trước xuất hiện từng vết rách, càng lúc càng lớn, đã thành xu thế nước lũ, khó có thể ngăn chặn.

- Những bia đá này trưng bày thời gian thật sự quá lâu, không có ý niệm của Cổ Thánh gia trì, cũng không chịu nổi rồi...

Hàn Hội trưởng hiểu được, vội vàng mở miệng, lời còn chưa dứt, mọi người liền cảm thấy mặt đất cũng lắc lư, tựa hồ không gian gấp bắt đầu sụp đổ.

- Mau đi ra, nơi này cũng giống như bia đá, đều do ý niệm của Khâu Ngô Cổ Thánh duy trì, chạy mau...

Nói xong, đi đầu phóng ra phía ngoài.
Những người khác biết rõ nguy hiểm, không dám dừng lại, vội vã vọt ra phía ngoài.

Trương Huyền theo sát phía sau, một lát sau, lần nữa về tới hoa viên, phát hiện Lạc Nhược Hi không ở trong đó, tiếp tục đi về phía trước, vừa lao ra khỏi cửa, liền chứng kiến chín đại môn ở sau lưng ầm ầm sập xuống, triệt để biến mất, giống như đồ vật lúc trước tựa như một giấc chiêm bao, căn bản không có tồn tại qua.

- Cái này...

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mồ hôi lạnh chảy ròng.

May mắn tốc độ của bọn họ nhanh, cũng may mắn thông qua được khảo hạch, phong ấn ngăn cản mọi người rời đi biến mất, nếu không, vây ở bên trong chỉ sợ sẽ theo không gian gấp kia đồng thời biến mất a.

Quá nguy hiểm!

- Nhược Hi đâu?

Không giống mọi người sợ hãi, Trương Huyền nhịn không được nhìn chung quanh.

Vừa rồi trong hoa viên không có, như thế nào bên ngoài cũng không thấy được thân ảnh của Lạc sư?

Tìm một vòng, đang muốn vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn dò xét tung tích, chỉ thấy nàng từ phía trước bay trở về.

- Các ngươi đi ra? Đã được truyền thừa rồi sao?

Đi tới trước mặt, Lạc Nhược Hi tò mò hỏi.

- Khục khục... Không có, ý niệm của Khâu Ngô Cổ Thánh bị Trương sư nói hỏng mất, truyền thừa cũng không kịp lấy ra...

Mộc sư có chút lúng túng giải thích.
- Tan vỡ?

Vẻ mặt Lạc Nhược Hi kỳ quái nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

- Ta...

Trương Huyền vò đầu, không biết trả lời như thế nào.

Hắn chỉ cùng đối phương nghiên cứu thảo luận ưu khuyết điểm của Đại Bi Thiên Ma Chưởng, lại không nói gì, ai ngờ đối phương không chịu nổi đả kích như vậy!

Còn Cổ Thánh...

- Đây là phương pháp tu luyện Đại Bi Thiên Ma Chưởng, ta đã sửa chữa, mọi người dựa theo cái này học tập, cũng không tính đi một chuyến uổng công!

Lắc đầu, Trương Huyền sao công pháp mình học được đưa cho mọi người.

Mặc kệ Khâu Ngô Cổ Thánh có phải bị mình nói tan vỡ hay không, dù sao bởi vì hắn, mọi người mới không được truyền thừa, cũng không thể để cho bọn hắn đi một chuyến uổng công, bộ công pháp này, cũng coi như đền bù tổn thất.

- Đa tạ...

Ánh mắt mọi người đều sáng lên, tràn đầy kích động.

Ngô sư mở ra, tất cả mọi người nhìn sang.

Không quá lâu, liền xem bí tịch một lần, lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, như là gặp quỷ.

- Trương sư... Đây là Đại Bi Thiên Ma Chưởng? Ngươi thực chỉ dùng một canh giờ liền tu luyện đến tiểu thành?

Từng cái nuốt nước bọt.

Bộ công pháp này, hoàn toàn chính xác rất cường đại, nhưng bởi vì quá cường đại, tu luyện khó như lên trời.

Không nói những người khác, coi như Ngô sư là Danh Sư thất tinh thượng phẩm, nghiêm túc tu luyện, không có mười năm, tám năm, cũng đừng nghĩ nhập môn, chớ nói chi là tiểu thành...

Nhưng Võ kỹ khó như vậy, gia hỏa trước mắt này, một canh giờ thì đến được tiểu thành, thậm chí đồng cấp bậc còn mạnh hơn Khâu Ngô Cổ Thánh, lý giải càng sâu... Đến cùng làm sao làm được?

Khó trách Cổ Thánh sẽ bị đả kích đến ý niệm gánh không được, trực tiếp biến mất, đổi lại bọn hắn, cũng sẽ bị đả kích chết a!

- Lúc trước hắn nói muốn thu Cổ Thánh làm đồ đệ, chỉ sợ là thật...

- Biến thái!

Trong lòng mọi người đồng loạt phán định.

Chương 2003: Gặp lại Thiên Diệp Vương (1)

Thấy mọi người tu luyện một lát, không có một cái nào nhập môn, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Bộ chưởng pháp này, tuy hắn sửa đổi mười tám chỗ thiếu sót, nhưng phía trước rất nhiều lỗ thủng không có sửa chữa, muốn tu luyện, như trước cần rất nhiều chân khí.

Tuy mọi người không yếu, nhưng so với Phong Thánh Giải của hắn, còn kém rất nhiều.

Trong thời gian ngắn luyện không thành, cũng là chuyện không có cách nào khác.

Thật giống như hắn nắm giữ đao pháp Thanh Long Yển Nguyệt Đao, uy lực kinh người, cũng nguyện ý vô tư truyền thụ ra ngoài, nhưng Đệ tử ngay cả đao cũng cầm không nổi, còn làm sao luyện?

Không bột đố gột nên hồ, coi như hắn là Danh Sư, số lượng chân khí dự trữ cùng độ tinh thuần của mọi người không đủ, cũng bất lực.

- Ta muốn đi Phong Thánh Các tìm lão Viện trưởng, có cùng đi không?

Biết rõ tiếp tục chờ đợi, không có bất kỳ ý nghĩa, dù sao đã truyền thụ chưởng pháp, về sau có thể tu luyện tới cảnh giới gì, chỉ có thể dựa vào chính bọn hắn, Trương Huyền mở miệng nói.

Lúc trước, Khâu Ngô Cổ Thánh từng nói qua, lão Viện trưởng cùng Thiên Diệp Vương đi Phong Thánh Các, muốn cứu người, chỉ có thể đi tới.

- Cùng đi chứ!

Đám người Ngô sư gật đầu.

Mọi người đã ghi nhớ pháp quyết của Đại Bi Thiên Ma Chưởng, tiếp tục đợi ở chỗ này cũng không có ý nghĩa, còn không bằng đi tìm kiếm đám người Chương Dẫn Khâu.

- Vừa rồi ngươi đi đâu?

Một đường đi về phía trước, nhớ tới vừa rồi Lạc Nhược Hi từ phía trước bay về, Trương Huyền nhịn không được truyền âm qua.

- Chỉ là tùy tiện nhìn...

Nữ hài nhẹ nhàng cười cười.

- A...

Thấy đối phương không muốn nói, Trương Huyền không hề hỏi thăm.

Dựa theo bản đồ đánh dấu, không bao lâu mọi người liền đi tới một lầu các.

Vân khí lượn lờ, làm cho người ta có cảm giác thần thánh.

Nhìn thoáng qua, thần sắc của Hàn Hội trưởng ngưng trọng:

- Nơi này có trận pháp cực kỳ lợi hại, chỉ cần đi vào, sẽ khó có thể rời đi, như vậy đi, ta cùng Ngô sư, Trương sư đi vào, mọi người trước ở bên ngoài đi!

Lầu các không có tên, làm cho người ta có cảm giác che giấu ở trong hư không, rõ ràng có một trận pháp cực lớn bao phủ, kết hợp với lúc trước Cổ Thánh nói, đi vào trong đó, có khả năng có đi không về, tất cả mọi người không cần phải đi tới mạo hiểm.

- Chúng ta không sợ...

Thần sắc đám người Phùng Huân ngưng trọng.

- Không phải vấn đề sợ hay không sợ, mà là chúng ta đều lâm vào trong đó, thật sự không thể cứu được, mọi người canh giữ ở bên ngoài, thuận tiện điều tra bốn phía, nếu như ba ngày không có đi ra, lại cân nhắc những chuyện khác! Ngô sư mở miệng.

Cái này liên lụy tới an nguy của mọi người, không thể hành động theo cảm tính.

Nếu không, toàn bộ rơi vào trong đó, thì thật là không có biện pháp.

- Tốt!

Chần chừ một chút, mọi người gật đầu.

- Ngươi cũng ở bên ngoài chờ, ta sẽ không có chuyện gì đâu...

Trương Huyền mỉm cười, nhìn về phía Lạc Nhược Hi.

Bên trong không biết sẽ trải qua cái gì, khẳng định cực kỳ nguy hiểm, không muốn để nữ hài theo ở phía sau.

- Chung một chỗ a, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau!

Nữ hài nhìn qua.

- Cái này...

Thấy ánh mắt đối phương kiên định, không dung dao động, dừng lại một chút, Trương Huyền đành phải gật đầu đáp ứng:

- Được, bất quá sau khi đi vào nhất định phải cẩn thận!

Nhẹ nhàng cười cười, Lạc Nhược Hi gật đầu.

Sợ tàn hồn của Thiên Diệp Vương lúc trước đào tẩu sẽ tìm mọi người phiền toái, Trương Huyền lại để Hàn Hội trưởng bố trí một sát trận cấp bảy đỉnh phong thủ hộ ở chung quanh, lúc này mới cùng đám người Ngô sư đi vào. Trận pháp chung quanh lầu các giống như phong ấn trong địa quật, thuộc về đơn hướng, đi vào trong không có trở ngại, một khi đi vào trong đó, sẽ lập tức hình thành cấm chế, không cách nào rời đi.

- Quả nhiên có đi không về...

Đi một lát, cảm nhận được không gian sau lưng như bị giam cầm, mọi người liếc mắt nhìn nhau, từng cái khuôn mặt trầm thấp.

Xuyên qua phong ấn, cũng không gặp được bất kỳ nguy hiểm nào, để cho mọi người nhẹ nhàng thở ra, đi tới trước mặt lầu các, đẩy cửa đi vào.

Tầng thứ nhất cực kỳ bao la, từng dãy bia đá dựng lên trong đó, phía trên điêu khắc văn tự rậm rạp chằng chịt.

- Đây là... tâm đắc trùng kích Thánh Vực?

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi liếc mắt nhìn nhau, đều sững sờ.

Văn tự trên tấm bia đá, bọn hắn nhìn thấy qua, giống điêu khắc trong sơn đạo ở Phong Thánh đài, đều là một ít tâm đắc khi đột phá Thánh Vực.

- Xem ra Phong Thánh Các này, cùng Phong Thần Đài hoàn toàn chính xác có liên hệ mật thiết...

Tên tương tự, lại gặp được bia đá nội dung giống nhau, muốn nói cả hai không có liên hệ, hai người ai cũng không tin.

Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng tựa hồ cũng đi qua Phong Thánh đài, chứng kiến nội dung trên tấm bia đá cũng sững sờ, sau đó từng cái tràn đầy kỳ quái.

Tiếp tục tới trước, đang muốn đi vào tầng thứ hai, liền cảm thấy tóc gáy dựng đứng, một đạo kiếm quang thẳng tắp từ chỗ sâu trong lầu các bắn tới.

Ầm ầm!

Chân khí trong cơ thể Ngô sư, Hàn Hội trưởng đột nhiên bộc phát, đồng thời tiến về phía trước một bước, ngăn cản kiếm quang.

Lực lượng của hai người giao hòa, tuy không có hình thành trận pháp, nhưng cũng sinh ra hiệu quả lớn hơn hai.

Bành!

Cùng Kiếm Khí va chạm, đồng thời lui về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch.

- Là Thiên Diệp Vương...

Trương Huyền biến sắc.

Một đạo Kiếm Khí không biết từ đâu tới đây, khiến cho hai đại cao thủ ngăn cản không nổi, chỉ sợ chỉ có Thiên Diệp Vương bị nhốt ở nơi đây, không cách nào đào tẩu mới có thể làm được.

- Hắc hắc, không sai! Trương Huyền, nếu như ngươi không đi vào thì thôi, đã đi vào, thì chỉ có một con đường chết...

Quát lạnh một tiếng, thanh âm của Thiên Diệp Vương vang lên, ngay sau đó một thân ảnh cao lớn chậm rãi đi tới.

Không giống Nguyên Thần lúc trước nhìn thấy, lần này Thiên Diệp Vương là thân thể không thể thật hơn, thân hình cao lớn, còn cao hơn Hồng Diệp Vương, Ngọc Diệp Vương vài phần.

Chương 2004: Gặp lại Thiên Diệp Vương (2)

- Ngươi nhận thức ta? Đạo tàn hồn kia... Đi tới nơi đây cùng ngươi dung hợp?

Nghe được hắn hô lên tên của mình, Trương Huyền sững sờ.

Xem ra đạo tàn hồn lúc trước đào tẩu kia, cũng đi tới nơi đây, nếu không, đối phương bị nhốt hơn hai năm, không có khả năng nhận ra mình, hơn nữa còn cừu hận như thế.

- Hại Nguyên Thần của ta bị hao tổn, không tiến đến, ta không có bất kỳ biện pháp nào giết ngươi, nếu như tiến đến, vậy đừng nghĩ rời đi!

Cười lạnh một tiếng, ngón tay của Thiên Diệp Vương nâng lên, mãnh liệt điểm tới.

Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng lần nữa đi về phía trước, chân khí trong cơ thể như sôi trào.

Bành! Bành!

Hai tiếng trầm đục, hai người bay ngược ra.

Tuy thực lực của bọn hắn đều rất mạnh, nhưng so với Thiên Diệp Vương, còn kém một đoạn rất lớn.

- Trương sư, đi mau...

Thân thể xoay chuyển, cưỡng ép rơi trên mặt đất, phun ra một ngụm máu tươi, Ngô sư lên tiếng rống to.

Nguyên thần của đối phương còn không có xuất khiếu, nhưng hai người bọn họ liên thủ cũng chống chọi không được, thật muốn thi triển toàn lực, căn bản không thể là đối thủ!

- Đi? Còn muốn chạy thoát sao?

Thiên Diệp Vương cười lạnh, bàn tay mãnh liệt trảo một cái.

Rầm ào ào!

Toàn bộ đại điện như bị bao phủ, một đạo lực lượng hùng hậu, phong tỏa bốn phía đám đông.

- Nguy rồi...

Không nghĩ tới mới tiến vào, liền gặp Thiên Diệp Vương, hơn nữa còn là thời kỳ toàn thịnh, đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Đối phương đã có phòng bị hắn, muốn mê hoặc, nhất định là không làm được, liều mạng lại không phải đối thủ, chẳng lẽ chỉ có thể ở chỗ này chờ chết?

- Phá cho ta!

Bàn tay giơ lên, thi triển ra Đại Bi Thiên Ma Chưởng vừa học được, đánh tới giam cầm trước mắt.

Ô...Ô...n...g!

Phong ấn như gợn nước, lắc lư hai cái, nhưng không vỡ ra, ngược lại lực lượng phản xung tuôn qua, để cho hắn kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, như vỗ vào trên lò xo.

- Đây là tuyệt chiêu hai năm qua ta bị vây ở chỗ này nghiên cứu ra, Thánh Vực ngũ trọng cũng phá không vỡ, chỉ bằng ngươi một Tòng Thánh cũng muốn phá?

Chứng kiến cử động của hắn, Thiên Diệp Vương cười nhạt.

Hàn Hội trưởng cùng Ngô sư cũng đứng dậy, riêng phần mình thi triển ra công kích mạnh nhất, rơi vào trên phong ấn, phát hiện giống như Trương Huyền, không có chút hiệu quả nào.
- Ta còn muốn đi tìm hiểu vật Khổng Sư lưu lại, không rảnh lãng phí thời gian với các ngươi...

Lắc đầu, ngón tay của Thiên Diệp Vương điểm ra, kiếm quang lần nữa bắn tới.

Lần này uy lực càng lớn, thẳng tắp đâm tới Trương Huyền, nhìn uy lực, chỉ cần đánh trúng, Thần Tiên khó cứu.

- Đã xong...

Đồng tử co rút lại, thân thể Trương Huyền cứng ngắc.

Một đạo tàn hồn của đối phương, hắn cũng ngăn cản không nổi, thời kỳ toàn thịnh, càng ở chỗ này tu luyện hai năm, tự nhiên không cách nào ngăn cản.

Đang muốn thả phân thân, ngạnh kháng đạo kiếm quang này, liền chứng kiến một đạo hào quang kích xạ đến, ngay sau đó một tiếng nổ cực lớn vang lên, trước mắt lập tức tràn đầy sương mù.

- Là trận bàn thất tinh đỉnh phong...

Có thể thoáng cái kích phát ra sương mù lớn như thế, chỉ có trận bàn thất tinh đỉnh phong.

Thứ này vô cùng thưa thớt, coi như là Hàn Hội trưởng cũng không có, làm sao sẽ xuất hiện ở nơi đây?

- Mọi người mau cùng ta tới...

Đang kỳ quái, mấy người chợt nghe bên tai vang lên truyền âm, ngay sau đó liền chứng kiến một lão giả xuất hiện ở trước mặt.

- Là... Kê Nham Phó viện trưởng?

Nhìn rõ ràng dung mạo bóng người, Ngô sư nhịn không được nói.

- Đúng là tại hạ, Ngô sư mời đi theo ta...
Lão giả nhẹ gật đầu nói.

- Được!

Ngô sư gọi mọi người theo sát phía sau.

- Kê Nham Phó viện trưởng?

Nghe hai người đối thoại vào trong tai, Trương Huyền lập tức hiểu được.

Vị này giống như Mộ Nhân Hư Phó Viện trưởng lúc trước nhìn thấy, đều là Phó viện trưởng của Danh Sư học viện, lúc trước cùng lão Viện trưởng Chương Dẫn Khâu chung một chỗ đi vào nơi đây, hiện tại xem ra còn không có chết.

- Thực lực thật mạnh...

Đi theo sau lưng đối phương, Trương Huyền lặng lẽ nhìn sang, lông mi nhịn không được nhảy dựng.

Vị Kê Nham Phó viện trưởng này, hai năm trước có lẽ giống như đám người Mộ Nhân Hư, chỉ có thực lực Thánh Vực nhất trọng, nhưng bây giờ lại có thể đạt đến Thánh Vực tứ trọng, so với Ngô sư cũng không chút nào kém.

Hơn hai năm thời gian, tiến giai trọn vẹn ba đại cấp... Hơn nữa còn là Thánh Vực, không khỏi quá khoa trương đi.

- Thực lực của ngươi...

Ngô sư cũng nhìn ra, nhịn không được hỏi.

- Nơi đây linh khí nồng đậm, cộng thêm Khổng Sư lưu lại không ít bảo vật, hơn nữa cùng đám người Thiên Diệp Vương đấu trí đấu dũng, tu vi kém một chút, chỉ sợ sớm đã chết rồi...

Kê Nham Phó viện trưởng cười khổ lắc đầu.

Linh khí nơi này là gấp đôi ngoại giới, hơn nữa các loại bảo vật cùng Thiên Diệp Vương áp bách, nếu như không có thực lực Thánh Vực tứ trọng, chỉ sợ căn bản sống không đến hiện tại.

- Các ngươi... còn thừa lại bao nhiêu người?

Trương Huyền nhịn không được hỏinói.

Lúc trước Lão Viện trưởng mang đi đại khái chừng ba mươi người, bên ngoài thấy được hơn mười thi thể, có lẽ còn hơn mười vị sống sót mới phải.

- Chỉ còn lại chưa đủ ba người...

Kê Nham Phó viện trưởng thở dài.

- Chưa đủ ba người?

Tất cả mọi người sững sờ.

Ba là ba, hai là hai, chưa đủ ba người, có ý tứ gì?

Chẳng lẽ còn hai người rưỡi?

Chương 2005: Không ra được (1)

- Các ngươi đi theo ta sẽ biết...

Nhìn ra mọi người nghi hoặc, Kê Nham cười khổ nói.

Đi theo sau lưng, ở trong sương mù đi một lát, đi vào một gian phòng.

Chung quanh hiện đầy phong ấn cùng cạm bẫy, đều đạt đến cấp bảy đỉnh phong, tựa hồ coi như là cường giả như Thiên Diệp Vương, lâm vào trong đó, cũng sẽ bị xoắn giết.

Thấy một màn như vậy, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Xem ra tuy bị vây ở chỗ này, nhưng Thiên Diệp Vương rõ ràng chiếm được ưu thế thật lớn, đám người lão Viện trưởng không cách nào chống chọi, chỉ có thể giấu ở chỗ này bảo vệ tính mạng, những trận pháp cùng cạm bẫy kia, có lẽ cũng là vì phòng ngừa đánh lén.

Đẩy cửa đi vào, gian phòng chỉ có hơn mười mét vuông, hẹp hòi không nói, còn không có cửa sổ, chỉ có một viên Dạ Minh Châu chiếu rọi bốn phía, lộ ra có chút lờ mờ.

Bên tường, có một người dựa vào, hai chân đã biến mất, cánh tay cũng đứt gãy một cái, bất quá chứng kiến mọi người đi tới, lập tức bay lên, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

- Kê Viện trưởng, những người này là...

Trong Phong Thánh Các tổng cộng chỉ có mấy người bọn hắn, đột nhiên nhìn thấy nhân loại, trong lòng kích động có thể nghĩ.

- Đàm Viện trưởng, là đám người Ngô sư của Thanh Nguyên đế quốc, tìm đến nơi này...

Kê Nham giải thích một câu.

- Đàm Viện trưởng? Ngươi là Phó viện trưởng Đàm Thanh?

Trương Huyền sửng sốt một chút, sau đó nhớ tới một người.

Hồng Viễn Danh Sư Học Viện, tổng cộng bốn vị Phó viện trưởng, Mộ Nhân Hư, Kê Nham, Đàm Thanh, đúng là ba cái trong đó.

- Là ta...

Đàm Thanh nhẹ gật đầu, nghi hoặc nhìn về phía Kê Nham cách đó không xa:

- Mấy vị Danh Sư này, không biết xưng hô như thế nào?

- Cái này... Ta cũng là vừa mới gặp được bọn hắn bị Thiên Diệp Vương đuổi giết, sau đó cứu ra, còn chưa kịp hỏi thăm tính danh...

Kê Nham nói.

Vừa rồi tình cảnh nguy cơ, không kịp nói tỉ mỉ, hắn chỉ nhận thức Ngô sư, ba vị khác còn không quá quen thuộc.
- Vị này là Hồng Viễn Học Viện tân nhiệm Viện trưởng Trương Huyền Trương sư, vị này là Lạc Nhược Hi Lạc sư, vị kia là Thanh Nguyên đế quốc Trận Pháp Sư Công Hội Hội trưởng, Hàn Tự Hàn Hội trưởng!

Ngô sư giới thiệu một chút.

- Tân nhiệm Viện trưởng?

Nghe được giới thiệu, hai người đồng loạt nhìn qua, lông mày đồng thời nhăn lại.

Coi như bọn hắn bởi vì tình huống nguy cấp, không kịp xin Tổng bộ, đi thẳng tới nơi đây, Hồng Viễn Danh Sư Học Viện cũng là một trong tứ đại Học Viện... Làm sao để cho một tiểu gia hỏa chỉ có Tòng Thánh, hơn nữa trẻ tuổi như vậy làm Viện trưởng?

Nói giỡn a!

- Tuy Trương viện trưởng trẻ tuổi, thực lực lại không giống bình thường, sở dĩ chúng ta có thể tìm tới nơi này, may mắn mà có hắn xuất thủ!

Thấy biểu lộ của hai người, biết rõ bọn hắn nghĩ gì, Mộc sư vội vàng giải thích.

Nói thật, tuổi của Trương Huyền thật sự là quá nhỏ, coi như ban đầu là hắn, đột nhiên nhìn thấy cũng sinh ra hoài nghi, huống chi hai vị trước mắt.

- Cũng đúng, có thể đi tới nơi này, làm sao sẽ đơn giản!

Nghe được Ngô sư nói, hai người sửng sốt một chút, sau đó giật mình.

Bọn hắn tự mình trải qua Khâu Ngô Cung tàn khốc, biết rõ trong đó nguy hiểm, có thể theo lối vào, cứng rắn đi đến nơi đây, tất nhiên có thực lực vượt trội.

Huống chi Ngô sư còn tự mình mở miệng. - Chương Dẫn Khâu Viện trưởng đâu?

Trương Huyền nhíu mày, nhìn lại.

Không phải nói lão Viện trưởng còn sống sao? Không phải nói chưa đủ ba người sao? Sao không có ở nơi đây?

- Chương Viện trưởng...

Kê Nham cùng Đàm Thanh liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt ảm đạm xuống:

- Hắn đã chết...

- Chết? Kê Viện trưởng, vừa rồi không phải nói các ngươi chưa đủ ba người còn sống sao? Hiện tại chỉ có hai cái...

Lần này nói chuyện chính là Hàn Hội trưởng, rất hiển nhiên vừa rồi Kê Viện trưởng mà nói, hắn cũng đã hiểu.

Trước mắt tổng cộng hai cái, nếu như chỉ có hai người bọn họ, nói thẳng hai cái liền xong việc, nhưng lại nói không đến ba người, tự nhiên có nguyên nhân.

Đường đường Danh Sư thất tinh, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện nói sai ở trên loại sự tình này.

- Còn có một cái, đúng là Chương Dẫn Khâu, hắn nói là còn sống, nhưng cùng chết không có gì khác nhau... Bất quá, không có ở nơi đây, chỉ có thể đợi đến thời gian đặc biệt, mang bọn ngươi đi gặp!

Kê Nham giải thích nói.

- Còn sống, chết?

Mọi người nhìn nhau, tất cả đều không rõ ràng cho lắm, bất quá nhìn bộ dáng của đối phương, không có ý định nói tỉ mỉ, liền không tiếp tục truy vấn.

Dừng lại một chút, Ngô sư nghi hoặc nhìn qua:

- Hai năm trước đến cùng xảy ra chuyện gì? Vì sao biết rõ nơi đây vô cùng nguy hiểm, lại không báo cáo Tổng bộ?

Kỳ thật không chỉ hắn không hiểu, ngay cả Trương Huyền cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lão Viện trưởng ở Viện Trưởng Lăng lưu lại mộ chôn quần áo và di vật, khẳng định biết được nơi đây nguy hiểm, không phải thực lực như hắn có thể chống chọi, đã như vậy, nên báo cáo Danh Sư Đường cấp bậc cao hơn mới phải, vì sao lựa chọn trầm mặc, dẫn theo nhiều Danh Sư của Học Viện tới đây như vậy, cuối cùng... Tất cả đều có đi không về.

- Kỳ thật không phải là không muốn báo cáo Danh Sư Đường, mà là thời gian không cho phép!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau