THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1996 - Chương 2000

Chương 1996: Các ngươi tin sao? (2)

Tượng đá nói.

- Phong Thánh Các?

Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra kỳ quái.

Phong Thánh đài cách nơi đây không xa, lại có một Phong Thánh Các... Có thể có liên hệ gì hay không?

- Ân!

Tượng đá nhẹ gật đầu:

- Đó là Khổng Sư lưu cho hậu nhân, đương nhiên, muốn đi vào đó, điều kiện tiên quyết là thông qua khảo hạch của ta, nếu không, trực tiếp đi tới, sẽ chỉ giống như bọn họ, bị nhốt ở trong đó, vĩnh viễn không cách nào rời đi!

- Cái này...

Trương Huyền sửng sốt.

Nếu như bọn hắn đi Phong Thánh Các, tại sao lại ở trước môn hộ này cố ý lưu lại vết máu?

Càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái.

- Tốt rồi, khảo hạch của ta cũng không dễ dàng như vậy, bọn hắn đã nghĩ kỹ, hai người các ngươi thì sao?

Tượng đá không nói thêm lời, mà nhìn về phía Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi.

Những người khác đều bày tỏ thái độ, chỉ có hai người bọn họ không làm ra lựa chọn.

- Ta... Muốn tiến hành khảo hạch!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Nếu như vị này chính là Khâu Ngô Cổ Thánh, có thể được hắn truyền thừa, tự nhiên là cầu còn không được.

Thật giống như lúc trước ở Hành Giả Vô Cương, mặc dù có rất nhiều thiếu sót, nhưng chỉ cần tìm được đủ thân pháp cấp bậc tương đương tới dung hợp, biến thành Thiên Đạo công pháp, uy lực sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ, thực lực của hắn cũng sẽ tùy theo tiến bộ, đạt tới tình trạng nghe rợn cả người. Dù chỉ tu luyện thành đệ nhất trọng, muốn từ trong tay Thiên Diệp Vương đào tẩu, chỉ sợ cũng có thể đơn giản làm được.

Không đến mức giống như lúc trước, không có bất kỳ sức phản kháng rồi.

- Ta không vào...

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

- Không đi?

Không nghĩ tới nàng lựa chọn như vậy, Trương Huyền sững sờ.

- Ân, ta có truyền thừa thuộc về mình, Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa mặc dù tốt, nhưng không phù hợp ta, đi lãng phí chậm trễ thời gian, còn không bằng lưu lại!

Lạc Nhược Hi nhẹ nhàng cười cười.

- Cái này...

Trương Huyền gật đầu.
Nàng nói không sai, một ít thể chất đặc thù hoặc huyết mạch đặc thù, chỉ có thể tu luyện pháp quyết đặc biệt, thật giống như Triệu Nhã, Viên Đào, tu luyện công pháp khác, gây chuyện không tốt sẽ không tiến bộ, còn sẽ đưa đến tác dụng trái lại.

- Ngươi đi đi, Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, cực kỳ quý giá, nếu như có thể học được, đối với thực lực tuyệt đối có ích lợi thật lớn!

Lạc Nhược Hi nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Ta vào xem... Yên tâm đi, nhất định có thể thông qua khảo hạch!

Tuy không biết đối phương khảo hạch cái gì, nhưng hắn có tự tin tuyệt đối có thể thông qua.

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu.

- Đi thôi!

Làm ra quyết định, Trương Huyền không do dự nữa, gọi đám người Ngô sư một tiếng, đi nhanh đến môn hộ sau lưng tượng đá.

Vù vù!

Thời gian nháy mắt liền biến mất.

Sau một khắc, một tiểu viện xuất hiện, trước mắt xuất hiện một loạt bia đá.

Chừng hai mươi mấy tấm, làm thành một vòng tròn, bao phủ đám đông ở bên trong, phía trên rậm rạp chằng chịt tràn ngập đủ loại chữ viết.

Đám người Ngô sư, Phùng Huân biết rõ liên lụy khảo hạch, không dám có chút do dự, vội vàng nhìn sang.

Chỉ quét một lần, khuôn mặt lập tức cổ quái, không phải học không được, mà là... Xem không hiểu.
Văn tự trên tấm bia đá, có ngôn ngữ bọn hắn sử dụng, cũng có Thượng Cổ Thú Ngữ, càng có ngôn ngữ Dị Linh Tộc... Hơn mười loại ngôn ngữ trộn lẫn chung một chỗ, hoàn toàn nhìn không ra.

- Lâm, thanh, họa, sinh, phá, minh, hiểu... Cái này... làm sao lý giải?

May mắn có thể nhận ra mấy loại ngôn ngữ, Ngô sư phiên dịch, vẻ mặt phát mộng.

Coi như hiểu ý tứ văn tự, thế nhưng lời mở đầu không phối hợp phía sau mà nói, khiến người ta không hiểu ra sao.

Quay đầu nhìn về phía những người khác, phát hiện đám người Phùng Huân, Ô Thiên Quỳnh cũng không hiểu ra sao, như hòa thượng sờ không thấy tóc.

Nhìn về phía Trương sư cách đó không xa, thấy hắn tựa hồ cũng có chút không hiểu thấu.

Vốn tưởng rằng là một bộ công pháp có thể khảo hạch ngộ tính, kết quả... Đọc cũng đọc không hiểu, cái này còn làm sao thông qua?

Đã sớm đoán được Khâu Ngô Cổ Thánh khảo hạch không dễ dàng thông qua, chỉ là không nghĩ tới cổ quái như thế.

- Trương sư, ngươi hãy nhìn xảy ra điều gì?

Lại nghiên cứu một lát, thật sự nhịn không được, đi vào trước mặt Trương Huyền.

Muốn nói trong bọn họ ai có thể lĩnh ngộ, đoán chừng cũng chỉ có vị trước mắt này rồi.

- Không có...

Trương Huyền lắc đầu.

Nói thật, hiện tại hắn cũng nhìn không hiểu ra sao.

- Vừa rồi không phải Cổ Thánh nói, ngươi đối với công pháp của hắn lý giải rất sâu sao? Có thể hiểu được công pháp của hắn, có lẽ có thể nhìn ra a...

Nhớ tới vừa rồi Cổ Thánh cùng thanh niên này đối thoại, Ngô sư nhịn không được hỏi.

- Ta chỉ có lý giải với thân pháp của hắn, cái này... Thật không biết xảy ra chuyện gì!

Trương Huyền cười khổ lắc đầu.

- Có thể hiểu được thân pháp của hắn cũng rất lợi hại... Đúng rồi, Trương sư, đến cùng ngươi nói gì với Khâu Ngô Cổ Thánh, lại khiến cho hắn nhớ kỹ ngươi?

Phùng Huân cũng tới trước mặt.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua.

Nói thật, tất cả mọi người đều rất kỳ quái.

Có thể khiến ý niệm Cổ Thánh sống mấy vạn năm thất thố, bọn hắn thật muốn biết rõ, đến cùng là nói mấy thứ gì.

Thấy ánh mắt mọi người sáng ngời, Trương Huyền gãi gãi đầu, hơi lúng túng:

- Nếu như ta nói... Ta muốn thu Khâu Ngô Cổ Thánh làm đồ đệ... Các ngươi tin không?

Chương 1997: Đại Bi Thiên Ma Chưởng (1)

- Thu Khâu Ngô Cổ Thánh làm đồ đệ?

Khóe miệng đám người Ngô sư co lại, ngay sau đó lắc đầu.

Không có một cái nào tin tưởng.

Cũng khó trách, Khâu Ngô Cổ Thánh là nhân vật cùng thế hệ với Khổng Sư, coi như là Danh Sư Đường Đường chủ đương đại, Danh Sư cửu tinh chính thức, gặp được cũng phải tôn xưng một tiếng tiền bối, không dám nói ra lời càn rỡ đi quá giới hạn.

Vị Trương sư này lại nói muốn thu người ta làm đồ đệ, thật hay giả?

Thật muốn nói như vậy, chỉ sợ Khâu Ngô Cổ Thánh sẽ một tát quất chết a.

Thấy vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền đã biết rõ, bọn hắn khẳng định không tin.

Bất quá cũng lười giải thích, hắn vốn muốn điệu thấp một ít, không tin tốt nhất, có thể miễn trừ không ít phiền toái.

- Tiếp tục nghiên cứu đi, nếu như lưu lại khảo hạch, khẳng định có phương pháp giải quyết!

Không có tiếp tục dây dưa ở vấn đề này nữa, Trương Huyền khoát tay áo, tiếp tục nhìn sang bia đá.

Thông qua Minh Lý Chi Nhãn phân biệt, chất liệu của những bia đá này cũng không tính đặc thù, chỉ là một ít nham thạch bình thường, nhiều nhất chỉ là tính chất cứng rắn, có thể gửi lâu một chút, không có bất kỳ đặc thù, vì vậy, từ trên chất liệu là tìm không ra vấn đề.

Như vậy xem ra, là phải từ văn tự nhúng tay vào.

Chỉ là những văn tự này, liên lụy nhiều loại ngôn ngữ, coi như phiên dịch ra, cũng không lý giải được, đến cùng có ý tứ gì?

Nhịn không được đi vào trước mặt, ngón tay dọc theo bia đá sờ soạng một lần.

Vù vù!

Trong thức hải xuất hiện một quyển thư tịch đối ứng.

Vội vàng mở ra.

- Thanh Hôi Nham Thạch Bia, do Khâu Ngô Cổ Thánh điêu khắc thành, ẩn chứa công pháp Đại Bi Thiên Ma Chưởng hoàn chỉnh, khuyết điểm hai mươi bảy chỗ. Thứ nhất: Bộ công pháp này, tâm tình đối với pháp quyết ảnh hưởng quá lớn, trước chiến đấu cần công tác chuẩn bị, nếu không, không cách nào thi triển ra toàn lực, lúc chiến đấu cấp tốc, bất lợi triển khai. Thứ hai: Đối với chân khí yêu cầu cực cao...

Trên thư tịch rậm rạp chằng chịt thiếu sót của một bộ công pháp, rõ ràng rành mạch viết ra.

- Quả nhiên có pháp quyết tu luyện...

Ánh mắt sáng lên.

Xem ra vị Khâu Ngô Cổ Thánh ở phía ngoài, cũng không có lừa gạt bọn hắn, những bia đá này, có lẽ đúng là một loại khảo hạch.

Rất nhanh xem hết thư tịch, Trương Huyền vò đầu. Thiếu sót là thấy được toàn bộ, danh xưng của công pháp cũng biết, thế nhưng xem không hiểu Pháp quyết tu luyện!

Chỉ là biết rõ thiếu sót, không biết pháp quyết, thật giống như biết rõ chứng bệnh, nhưng không có người bệnh... Với hắn mà nói, tương đương không có giải quyết vấn đề gì.

Phải nghĩ biện pháp, biết rõ ý tứ văn tự trên tấm bia đá, hơn nữa phương pháp tu luyện, hoàn chỉnh biểu đạt ra.

Không hề đi xem thư tịch, ánh mắt tiếp tục nhìn bia đá.

Như cũ là chữ rậm rạp chằng chịt, làm ánh mắt có chút đau nhức, đọc mà nói, hoàn toàn xem không hiểu.

- Đúng rồi, ta xem không hiểu, nhưng hoàn toàn có thể mượn nhờ khuyết điểm, suy ngược pháp quyết...

Đột nhiên, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, một cái ý nghĩ xông ra.

Dựa theo phương pháp bình thường cẩn thận quan sát mà nói, cái này liên lụy Thú Ngữ, Cổ Thần Ngữ, ngôn ngữ Dị Linh Tộc… toàn bộ phiên dịch ra, liền cần tiêu phí thời gian rất lâu, chớ nói chi là triệt để hiểu.

Hơn nữa, nếu như đối phương nói là khảo hạch ngộ tính, tự nhiên không có khả năng chỉ phiên dịch liền có thể tìm ra công pháp, tất nhiên còn có rất nhiều phiền toái.

Giày vò như vậy không bằng mượn nhờ thiếu sót, suy ngược công pháp!

Tuy rất khó, nhưng chuẩn bị tốt, hoàn toàn có thể lấy ra pháp quyết hoàn chỉnh.

- Chư vị, các ngươi ai có bí tịch tu luyện chưởng pháp? Có thể cho ta mượn xem không?

Nghĩ vậy, Trương Huyền không do dự nữa, nhìn quanh một vòng.
- Bí tịch chưởng pháp?

Tất cả mọi người đều có chút kỳ quái, không rõ ràng cho lắm.

Việc cấp bách là nghiên cứu Cổ Thánh lưu lại những bia đá này, muốn bí tịch chưởng pháp làm gì?

- Ta chỗ này có rất nhiều, đều là từ Chưởng Pháp Điện sao chép!

Tuy kỳ quái, mọi người như trước nhẹ gật đầu, Giang Nguyên lấy ra một đống bí tịch, chừng mấy trăm bản.

Chiến Sư tu luyện, đối với chưởng lực, lực quyền, thương pháp, Kiếm pháp… nghiên cứu cực kỳ tinh tế, loại bí tịch chưởng pháp này, mỗi người đều có thể lấy ra không ít.

- Ta cũng có!

Phùng Huân cũng lấy một đống.

Rất nhanh, bí tịch chưởng pháp của Chiến Sư Đường liền chừng hai ba nghìn bản.

- Ta không có nhiều như bọn hắn, bất quá cấp bậc không thấp...

Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng đồng thời cười cười, cộng lại chừng hơn mười bản.

Những chưởng pháp này, đại bộ phận đều đạt đến Thánh Vực, mỗi một quyển đều rất quý giá, bất quá, Trương Huyền muốn xem, tất cả mọi người cũng không có nhiều lời nói nhảm.

- Đa tạ...

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhìn sang, rất nhanh thu tất cả thư tịch vào trong đầu.

- Tất cả thư tịch về chưởng pháp... Dung hợp!

Trong đầu thấp giọng hô.

Vù vù!

Vô số thư tịch bay lên, tính cả Đại Bi Thiên Ma Chưởng mới từ trên tấm bia đá thấy được, cũng xuất hiện ở chung một chỗ.

Rầm ào ào!

Một quyển thư tịch mới tinh xuất hiện ở trước mắt.

Vội vàng lấy tới, nhẹ nhàng mở ra.

Chương 1998: Đại Bi Thiên Ma Chưởng (2)

- Quả nhiên bổ sung Đại Bi Thiên Ma Chưởng không ít thiếu sót...

Quét một lần, Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Giống như suy đoán, nhiều bí tịch chưởng pháp như vậy, dung hợp chung một chỗ, quả nhiên để cho Đại Bi Thiên Ma Chưởng lúc trước thiếu sót thiếu đi rất nhiều, lúc trước là hai mươi bảy, hiện tại chỉ có chín.

Nói cách khác, giải quyết xong hơn phân nửa.

Bất quá, Đại Bi Thiên Ma Chưởng này dù sao cũng là pháp quyết cấp bậc cao hơn, mọi người cho thư tịch, tăng thêm lúc trước hắn nhìn qua, vượt qua hơn vạn bản, cũng không có thể giải quyết toàn bộ.

- Xem có thể tu luyện hay không...

Sau khi dung hợp công pháp mới, ở trong đầu nhìn qua một lần, Trương Huyền lắc đầu.

Tuy chỉ còn lại có chín thiếu sót, cách Thiên Đạo công pháp càng ngày càng gần, nhưng thiếu khuyết pháp quyết tu luyện, như trước chưa đủ hoàn chỉnh.

Nói cách khác, địa phương bổ sung thiếu sót, văn tự thông suốt, không có bất cứ vấn đề gì, mà địa phương có thiếu sót, như trước lộn xộn, khiến người ta xem không hiểu.

- So sánh thoáng cái...

Ghi nhớ địa phương bổ sung tốt ở trong lòng, Trương Huyền nhìn về phía bia đá đối ứng, phát hiện như trước không hiểu ra sao, giống như hoàn toàn không có liên quan.

Thật giống như... Cầm lấy đáp án tiêu chuẩn, như trước xem không hiểu đề mục.

- Những văn tự này, giống như cùng công pháp không có quan hệ gì a...

Lại nghiên cứu một lát, vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy xoắn xuýt.

Cho tới nay, chỉ cần là công pháp, bằng vào Thư Viện, đều có thể đơn giản tìm ra thiếu sót, chấn nhiếp người khác, hiện tại cầm lấy đáp án tiêu chuẩn, nhưng xem không hiểu đồ vật trên tấm bia đá... Ngẫm lại cũng cảm thấy phiền muộn.

- Mặc kệ, đã hai canh giờ rồi... Thật sự không được, dùng mười tám cái thiếu sót bổ sung tốt, đến hỏi Khâu Ngô Cổ Thánh, vạn nhất thông qua khảo hạch thì sao?

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền thầm nghĩ.

Có đáp án tiêu chuẩn, cũng không nhìn ra đến cùng xảy ra chuyện gì, hắn cũng bất đắc dĩ, thật sự không được... liền cầm pháp quyết bổ sung tốt mười tám chỗ, tìm vị Khâu Ngô Cổ Thánh kia, vạn nhất đối phương không nghĩ tới nhiều như vậy, trực tiếp cho thông qua thì sao?

Nghĩ vậy đứng dậy, đang muốn gọi Cổ Thánh, đột nhiên ánh mắt khẽ động, rơi vào một góc nhỏ trên bia đá.

Văn tự ở xó xỉnh này, đều là do văn tự Dị Linh Tộc tạo thành, rậm rạp chằng chịt, vốn xem không hiểu là cái gì, nhưng vội vàng đứng dậy, hoảng hốt thoáng cái, làm cho người ta có cảm giác phù văn lắc lư.

Loại cảm giác này, giống như ban đầu hắn ở địa quật, thuộc hạ của Thanh Diệp Vương khắc phù văn đặc thù lên vách tường kia.

- Chẳng lẽ... Không coi những thứ này thành văn tự, mà nhìn thành phù văn?

Trong lòng khẽ động, một tia linh quang đột nhiên xông lên đầu. Đơn thuần lý giải văn tự mà nói, lấy ra đáp án chính xác so sánh, cũng không có tác dụng, nhưng nếu như coi thành phù văn thì sao?

Ánh mắt khẽ nheo lại, lần nữa nhìn sang.

Trong đầu đã có ý tưởng, rất nhiều văn tự bất đồng, tựa như trồi lên bia đá, tạo thành phù văn kết nối chung một chỗ.

Những phù văn này, như vẽ ra phương pháp chân khí vận chuyển, ở trong người chậm rãi chảy xuôi.

- Tu luyện thoáng cái thử xem...

Biết toàn bộ con đường vận chuyển của công pháp, tinh thần của Trương Huyền khẽ động, chân khí chậm rãi chảy xuôi lên.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Thiên Đạo chân khí bá đạo vô song, huyệt vị trên con đường trong nháy mắt bị giải khai, địa phương xuất hiện thiếu sót, tự động dựa theo công pháp lúc trước dung hợp chính xác vận chuyển.

Toàn thân chấn động đùng đùng.

- Nguyên lai Đại Bi Thiên Ma Chưởng này là tu luyện như thế...

Rất nhanh, chân khí trong người vận hành một chu thiên, hoàn toàn học được bộ chưởng pháp này.

Chưởng pháp này, bởi vì thiếu sót rất nhiều, không có bổ sung thành Thiên Đạo công pháp, cấp bậc không tính quá cao, chỉ là Thánh Phẩm trung cấp, đổi lại Tòng Thánh khác, coi như muốn luyện, cũng khẳng định luyện không được, thậm chí coi như là Thánh Vực tam tứ trọng cũng rất khó học thành.

Nhưng hắn tu luyện Phong Thánh Giải, chân khí trong cơ thể vô cùng vô tận, cộng thêm Thiên Đạo chân khí tinh thuần, phối hợp mười tám chỗ chính xác sau khi sửa chữa, lại có thể cứng rắn để cho bộ chưởng pháp này đạt đến tình trạng tiểu thành.
Tu luyện Võ kỹ chia làm: Nhập môn, tinh thông, tiểu thành, đại thành, viên mãn như ý.

- Nhiều thiếu sót như vậy, tu luyện tiểu thành là được rồi, có cơ hội đi Chiến Sư Đường Chưởng Pháp Điện, tìm kiếm càng nhiều thư tịch, hình thành Thiên Đạo chưởng pháp lại tiếp tục...

Duỗi lưng một cái, đứng dậy.

Bộ chưởng pháp này thiếu sót thật sự quá nhiều, may mắn những thiếu sót này chỉ để cho uy lực của chưởng pháp yếu chút, tu luyện cần chân khí thật lớn, nhưng không có tổn thương thân thể, nếu không chắc chắn sẽ không tu luyện.

- Quá thô ráp rồi...

Thở dài một tiếng.

Cái này có thể là công pháp từ khi hắn bắt đầu tu luyện đến nay, thiếu sót nhiều nhất, ngẫm lại cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

- Trương sư, như thế nào rồi?

Thấy hắn tựa hồ có lĩnh ngộ, đám người Ngô sư vội vàng nhìn lại.

Bọn hắn nghiên cứu thời gian dài như vậy, cũng tổng kết không ít, các loại văn tự đặc thù cũng phiên dịch rất nhiều, đáng tiếc, cho tới bây giờ như trước chẳng được gì.

- Trên tấm bia đá ghi chép một bộ chưởng pháp, ta không chỉ nghiên cứu ra, còn luyện một chút...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Chưởng pháp?

- Luyện một chút?

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Bọn hắn chỉ thấy một đống văn tự hỗn loạn, vị trước mắt này, không chỉ nhìn ra là chưởng pháp, còn đã luyện thành... Cái ngộ tính này, không khỏi quá nghịch thiên đi!

- Một bộ chưởng pháp? Ngươi đã nhìn ra?

Ầm ầm!

Trương Huyền đang muốn nói chuyện, chợt nghe mặt đất trước mắt nổ vang, pho tượng Khâu Ngô Cổ Thánh từ phía trên không bay đến, trùng trùng điệp điệp rơi trên mặt đất, có chút nghi hoặc nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

Hắn lưu lại khảo hạch, cực kỳ khó khăn, coi như là thiên tài lợi hại nhất trong đệ tử của hắn, muốn xem ra cũng cần tiêu phí ít nhất mấy tháng, bây giờ còn không đến ba canh giờ, liền đã nhìn ra...

Thật sự có ngộ tính cao như vậy?

Chương 1999: Đối chưởng (1)

- Ân, bộ chưởng pháp này gọi là Đại Bi Thiên Ma Chưởng!

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi... Có thể nhìn ra tên chưởng pháp?

Tượng đá trừng mắt.

Các loại văn tự của hắn, dùng phương thức phù văn lưu lại trên tấm bia đá, chỉ ghi chép lộ tuyến chân khí vận chuyển tu luyện trong pháp quyết, cũng không có viết ra tên công pháp, gia hỏa trước mắt này... Làm sao thấy được?

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ, lông mi nhịn không được nhảy lên.

Tên công pháp là Thư Viện “nhìn” ra, đơn thuần nhìn bia đá tu luyện mà nói, chỉ biết là một chưởng pháp, tên cụ thể khẳng định là không thể nào biết được.

- Ta xem qua ghi chép về tiền bối, biết rõ tiền bối biết một bộ chưởng pháp thất truyền, uy lực vô song, vô cùng cường đại, cùng cái này có chút tương tự, cho nên phỏng đoán...

Trương Huyền nói.

Dù sao Thiên Đạo Thư Viện hắn là sẽ không nói, còn đối phương có tin hay không, vậy thì không quan trọng.

- Xem qua ghi chép?

Tượng đá sững sờ.

Thời điểm ở Vô Cương Giới muốn thu ta làm đồ đệ, sao không thấy ngươi nói xem qua thư tịch về ta?

Bất quá, thứ này cẩn thận hỏi cũng không có ý nghĩa, tượng đá nhịn không được nhìn tới:

- Ngươi nói ngươi không chỉ nhìn ra chưởng pháp, còn tu luyện một lát?

- Vâng!

Trương Huyền gật đầu.

- Có thể nhìn ra công pháp, coi như ngươi thông qua, trực tiếp tu luyện... Lỗ mãng, quá lỗ mãng!

Tượng đá lắc đầu.

Bộ công pháp này là năm đó hắn sáng chế, biết rõ độ khó.

Coi như Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong thực lực mạnh nhất trong đám người, muốn tu luyện, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm, một Tòng Thánh liền nghĩ đi thử, không phải tự tìm phiền toái sao?

- Bộ chưởng pháp này, đạt đến Thánh Phẩm trung cấp, tu vi chưa đủ, cưỡng ép tu luyện sẽ chỉ mang đến tổn thương! Hơn nữa, coi như tu vi đã đủ, muốn luyện thành cũng rất khó! Lúc trước ta sáng chế pháp quyết, chỉ là nhập môn liền tu luyện trọn vẹn một năm lẻ ba tháng, tinh thông càng hao phí ba năm, còn tiểu thành... Tiếp cận tám năm! Rất nhiều đệ tử của ta, tu vi đạt tới tiểu thành nhanh nhất, cũng dùng bốn mươi năm!
Nhớ lại chuyện cũ, tượng đá nói.

Mặc dù bộ chưởng pháp này là hắn sáng chế, nhưng tu luyện cũng không dễ dàng như vậy, từ bắt đầu tu luyện tới tiểu thành, trọn vẹn hao phí mười hai năm.

Rất nhiều đệ tử của hắn, tốc độ tiến bộ càng chậm, không đáng giá nhắc tới.

- Ngươi hẳn là tu luyện một lát, cảm thấy khó có thể luyện thành, không có tiếp tục nữa a? Không có tiếp tục là được rồi, không có chỉ điểm của ta, mù quáng tu luyện, sẽ chỉ ngộ nhập lạc lối...

Cảm khái một câu, tượng đá lần nữa nhìn tới, còn không có nói hết lời, chỉ thấy thanh niên phía trước tràn đầy ngại ngùng vò đầu:

- Vừa rồi ta tu luyện một lát... Không nghĩ tới liền tiểu thành rồi...

- Tiểu thành? Không nghĩ tới?

Tượng đá nhoáng một cái, thiếu chút nữa nứt ra.

Hắn vừa mới nói mình là người khai sáng, tu luyện tới tiểu thành cũng hao tốn mười hai năm... Ngươi mới tu luyện bao lâu?

Tính toán đâu ra đấy, cũng không tới ba canh giờ a?

Tiểu thành?

Thật hay giả?

- Đúng vậy, kỳ thật... tuy bộ chưởng pháp này rất tốt, chỉ là thiếu sót quá nhiều, tu luyện rất khó khăn...

Trương Huyền cảm khái. - Ngươi!

Không nghe lời này còn may, nghe xong tượng đá thiếu chút nữa tức giận ngất đi.

Ở Vô Cương Giới, gia hỏa này chính là nói như vậy, kết quả, đạo ý niệm kia của mình tức giận tiêu tán, đến nơi này... Lại muốn như vậy sao!

Ta thiếu nợ ngươi sao?

Tu luyện khó cũng tới tiểu thành, ngươi còn muốn thế nào?

- Ngươi tu luyện tới tiểu thành? Bộ chưởng pháp này của ta, có thể theo chưởng lực lớn nhỏ, kiểm nghiệm ra tu luyện chính xác, lĩnh ngộ cao thâm hay không!

Trong lòng không quá cao hứng, tượng đá lạnh lùng nhìn lại:

- Như vậy đi, ta áp chế thực lực đến Tòng Thánh, hơn nữa thi triển Đại Bi Thiên Ma Chưởng cấp bậc tiểu thành, cùng ngươi đối chiêu... Có thể tiếp được chưởng lực của ta, đã nói lên ngươi không có nói dối, hoàn toàn chính xác lĩnh ngộ tinh túy của chiêu này!

Vô luận là ai, liên tục bị một tiểu tử chỉ có Tòng Thánh chất vấn, cũng sẽ cảm thấy rất không cao hứng.

Gia hỏa trước mắt này, lại nhiều lần nói như vậy, hắn đã quyết định muốn dạy dỗ một bận, để cho đối phương biết rõ trời cao đất rộng.

Nếu không, người trẻ tuổi quá liều lĩnh, không áp chế thoáng cái, sẽ bất lợi về sau trưởng thành.

- Cái này...

Nghe được đối phương cùng hắn đối chưởng, Trương Huyền sửng sốt một chút:

- Ngươi là tượng đá, có thể thi triển chưởng pháp?

- Đương nhiên! Tuy ta là tượng đá, nhưng mà ý niệm bảo tồn trong đó, phát huy ra thực lực cường đại, vẫn có thể làm được!

Hừ một tiếng, tượng đá nhoáng một cái, cánh tay duỗi tới.

Một cỗ khí tức vô địch lập tức bay lên, làm cho người ta có cảm giác nghiền ép trên linh hồn.

- Năm đó trước khi Khâu Ngô Cổ Thánh đi theo Khổng Sư, liền danh truyền thiên hạ, là cao thủ nhất đẳng, đồng cấp bậc vô địch... Áp chế tu vi, cùng Trương sư đối chưởng, đoán chừng Trương sư sẽ thua thiệt!

- Đó là khẳng định, bộ chưởng pháp này là Cổ Thánh sáng chế, tu luyện không biết bao nhiêu năm, tuy Trương sư thoạt nhìn luyện ba canh giờ, kỳ thật lúc trước hơn hai canh giờ, còn không có lĩnh ngộ, nhiều nhất chỉ luyện một canh giờ mà thôi... Thời gian ngắn như vậy, coi như thiên tư trác tuyệt, lại có thể lĩnh ngộ bao nhiêu?

- Đúng vậy, căn bản không ở cùng một cấp bậc...

...

Chương 2000: Đối chưởng (2)

Nhìn một màn này ở trong mắt, đám người Ngô sư lắc đầu.

Bọn hắn nhìn ra, Khâu Ngô Cổ Thánh xuất thủ, là khảo nghiệm Trương Huyền, cả hai căn bản không thể so sánh.

- Cái này...

Thấy thái độ của đối phương kiên quyết, Trương Huyền đành phải nhẹ gật đầu:

- Được rồi!

Nói thật, vừa mới hắn chỉ là ở trong người dùng chân khí suy diễn một lần, còn chưa thi triển qua, nếu như đối phương muốn tỷ thí, vừa vặn có thể kiểm tra uy lực như thế nào, nếu như thật sự không tệ, về sau thời điểm chiến đấu, ngược lại cũng có thể sử dụng.

- Vậy thì bắt đầu đi!

Tượng đá đáp một tiếng, cánh tay đẩy về phía trước.

Ầm ầm!

Còn chưa tới trước mặt, liền làm cho người ta có cảm giác hủy diệt, tựa như vô số Thiên Ma từ trên trời giáng xuống, không chỉ nghiền ép nhục thân, đối với tâm linh cũng có rung động thật lớn.

Đại Bi Thiên Ma Chưởng, không chỉ có công kích vật chất, đối với Linh Hồn cùng Nguyên Thần cũng có hiệu quả công kích tăng thêm.

Nguyên nhân chính là như thế, ở lúc thượng cổ, cũng có danh khí thật lớn, ở trong công pháp Thánh Phẩm trung cấp, cũng tuyệt đối được cho gần phía trước.

- Thật mạnh...

- Khoảng cách xa như vậy, hơn nữa người công kích không phải ta, ta cũng cảm thấy thân thể cứng ngắc, không cách nào đối kháng!

- Đúng vậy, không hổ là Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại công pháp, nếu như có thể học được, thực lực của ta, tuyệt đối sẽ bạo tăng không chỉ một lần!

- Bộ chưởng pháp này, liên lụy lực lượng trên linh hồn, không phải dễ tu luyện như vậy...

...

Cảm nhận được uy lực kia, thân thể đám người Ngô sư đều cứng ngắc, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

Quá mạnh mẽ!

Tượng đá thi triển chiêu này, tuy tốc độ không nhanh, cũng không có bất kỳ tinh diệu, lại làm cho người ta cảm giác khó có thể đối kháng, thậm chí Linh Hồn cũng bị nghiền ép.

Đây là rất nhiều Võ kỹ bọn hắn tu luyện đều làm không được.

Đáng sợ!

- Khó trách Cổ Thánh nói khó có thể tu luyện, chiêu này hoàn toàn chính xác không dễ dàng, không biết Trương sư tu luyện như thế nào...
Ngô sư cảm khái.

Bộ chưởng pháp này, đã thoát ly chiêu số đơn thuần, chú ý chính là tinh khí thần, đạt tới một loại cảnh giới, không có nhiều năm tích lũy, thì không cách nào hoàn thành.

Dù Trương sư có thiên phú rất cao, nhưng dù sao tuổi quá nhỏ, lịch duyệt còn bày ở đó, có lẽ không lĩnh ngộ được tinh túy chính thức a?

Rất nhiều tu luyện giả hành tẩu thế gian, lĩnh ngộ hỉ nộ ái ố, để cho tâm cảnh càng thêm viên mãn, không có loại rèn luyện này, coi như thiên phú cao hơn, cũng rất khó lý giải tinh túy của loại Võ kỹ này.

Nghĩ vậy, nhịn không được nhìn sang thanh niên cách đó không xa.

Chỉ thấy lúc này Trương Huyền cũng không sốt ruột xuất thủ, mà chắp hai tay sau lưng, nhìn xéo bốn mươi lăm độ, không biết nghĩ tới chuyện gì, lộ ra tâm tình bi thương.

Giống như mất đi người yêu, lại giống như tận mắt thấy thân hữu qua đời, làm cho người ta có cảm giác di thế độc lập, tràn đầy cô độc.

- Đây là... năng lực của Kinh Hồng Sư!

Đồng tử co rụt lại, Ngô sư nhịn không được kinh hô.

Mặc dù đối phương chỉ đứng ở đó, lại làm cho người ta có cảm giác bi thương sâu tận xương tủy... Đây không phải chỉ là tâm cảnh, càng là một loại kỹ xảo trên linh hồn.

- Kinh Hồng Sư? Đây không phải chức nghiệp chỉ có khiêu vũ mới có thể thi triển ra công kích sao?

Phùng Huân không hiểu.

Kinh Hồng Sư, ở trong ấn tượng của hắn, là chức nghiệp đặc thù mặc quần áo và trang sức hoa lệ, thông qua các loại động tác khiến người ta trầm mê, thông thường đều là nữ tử tu luyện... vị Trương sư này cũng tu luyện?

Hơn nữa, hắn cũng không đổi quần áo, chỉ ngơ ngác đứng ở tại chỗ, làm sao lại là năng lực của Kinh Hồng Sư? - Kinh Hồng Sư là cần khiêu vũ mới có thể công kích, nhưng nghe nói lý giải đến cảnh giới nhất định, nhất cử nhất động kèm theo say mê hấp dẫn, khiến người ta mê muội... Trương sư, tuy không động, nhưng chỉ cần ngươi nhìn kỹ, sẽ kìm lòng không được cảm nhận được tâm cảnh của hắn, đồng cảm theo...

Ngô sư giải thích một câu, tiện tay chỉ một cái:

- Ngươi xem bọn hắn...

Phùng Huân quay đầu nhìn lại, liền chứng kiến rất nhiều Chiến Sư nhìn về phía Trương Huyền, tâm tình đều bị lây nhiễm, lệ rơi đầy mặt.

- Cái này...

Đồng tử co rụt lại, Phùng Huân hoảng sợ.

Hắn vốn tưởng rằng, Trương Huyền chỉ là trận pháp mạnh mẽ, sức chiến đấu không yếu, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối với Linh Hồn công kích cũng đáng sợ như vậy.

Những Chiến Sư ở sau lưng, tuy đều là Thánh Vực nhất trọng, nhị trọng, nhưng đều có thể vượt cấp chiến đấu, thực lực không giống bình thường, cũng đều tiếp nhận qua Linh Hồn huấn luyện, chỉ nhìn thoáng qua đối phương đã bị lây nhiễm, loại năng lực này, coi như là hắn cũng cảm thấy sợ hãi.

- Mau nhìn, đã bắt đầu...

Đang khiếp sợ, chợt nghe tiếng la của Ngô sư lần nữa vang lên, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy Trương sư ảm đạm một lát, bàn tay nhẹ nhàng giơ lên, nghênh đón tiếp lấy.

Động tác của hắn không nhanh, cũng không có bất kỳ hoa lệ, chỉ là đơn giản đẩy ngang, lại cho người ta có cảm giác dời sông lấp biển.

Trong nháy mắt, thật giống như Trương sư hóa thân thành Thiên Ma cực lớn, Linh Hồn nhận lấy nghiền ép, không dám tới ngạnh kháng.

- Hả?

Cảm nhận được khí thế cùng chưởng lực của hắn biến hóa, tượng đá trở nên ngưng trọng, nhíu mày một cái, tốc độ tiến công đột nhiên nhanh hơn.

Bành!

Hai bàn tay va chạm chung một chỗ, lực lượng nổ tung, khí lãng khổng lồ cấp tốc lao ra.

Vèo!

Tượng đá còn không kịp phản ứng, liền lăng không dựng lên, thẳng tắp bay ra ngoài, đâm vào trên một tấm bia đá, rơi vỡ chia năm xẻ bảy.

- Cái này...

- Thực lực giống như, chưởng pháp giống như, cấp bậc giống như... Trương sư một chiêu liền đánh bại Khâu Ngô Cổ Thánh?

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau