THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1991 - Chương 1995

Chương 1991: Chỗ sâu trong di tích (1)

- Khâu Ngô Cổ Thánh? Hắn là ai?

Một vị Chiến Sư nhìn qua.

Dính dáng đến cổ lịch sử, không ít Danh Sư chính thức cũng biết không nhiều lắm, huống chi là Chiến Sư.

- Khâu Ngô Cổ Thánh là tùy tùng của Khổng Sư, cùng Khổng Sư chinh chiến nam bắc, cùng Dị Linh Tộc đại chiến, giết đến bảy vào bảy ra, là Cổ Thánh nổi danh nhất trong lịch sử Danh Sư Đường, khi còn sống thực lực vượt qua Thánh Vực Cửu Trọng, đạt đến cảnh giới khiến người ta nhìn lên...

Ngô sư giải thích.

- Tùy tùng của Khổng Sư?

- Vượt qua Thánh Vực Cửu Trọng?

Lúc trước không biết, bây giờ đồng thời líu lưỡi.

Không nói cái khác, chỉ là hai thứ này, liền làm vô số người chùn bước rồi.

Ở bên người Khổng Sư, tiếp nhận hắn hun đúc, đồng cấp bậc tất nhiên rất mạnh không nói, càng vượt qua Thánh Vực Cửu Trọng... Khó trách bố trí di tích khủng bố như thế, để cho bọn họ thiếu chút nữa toàn quân bị diệt.

- Khâu Ngô Cổ Thánh, không chỉ có thực lực mạnh, còn vì Nhân tộc làm ra cống hiến to lớn, phong ấn ở trong địa quật ngăn cản Dị Linh tộc, cơ bản đều là hắn lưu lại... Cẩu đường chủ của phân bộ chúng ta, càng là tín đồ trung thực của hắn, nếu như biết rõ di tích này là Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại, khẳng định sẽ đích thân đến...

Ngô sư nói.

- Lấy sức một người ngăn cản Dị Linh tộc không biết bao nhiêu năm, vị Cổ Thánh này, đúng là một trong các tiền bối kiệt xuất nhất của Danh Sư Đường ta...

- Đúng vậy, tuy công huân so với Khổng Sư còn hơi không bằng, nhưng cũng đủ để vang danh thiên cổ...

...

Nghe được rất nhiều sự tình của Khâu Ngô Cổ Thánh, tất cả mọi người đều hai mắt tỏa ánh sáng, lộ ra vẻ sùng bái nồng đậm.

Bất kể là Chiến Sư hay Danh Sư, quan trọng nhất chính là giám hộ Nhân tộc, không để Dị Linh tộc xâm hại, nếu như không phải vị tiền bối này phong ấn, các loại chiến đấu chỉ sợ không biết duy trì bao nhiêu năm, nhân loại cũng không có khả năng vượt qua sinh hoạt bình an ổn định như thế.

Vốn tưởng rằng, nơi đây chính là một di tích do cường giả Thánh Vực bình thường lưu lại, nằm mơ cũng không nghĩ đến, không ngờ là vị Thượng Cổ đại năng này.

- Nếu như chỗ di tích này, có pho tượng của tiền bối, ta sẽ cung kính dập đầu mấy cái...

Phùng Huân cũng đầy kích động.

Đối với vị tiền bối này, hắn cũng hết sức kính trọng, không nghĩ tới mình lại đến di tích do đối phương lưu lại.

- Ta cũng thế...

Rất nhiều Chiến Sư khác cũng gật đầu. - Khâu Ngô tiền bối, nếu như lưu lại di tích to lớn như thế, nhất định sẽ lưu ý niệm, chúng ta tiếp tục đi tới, căn cứ Hồng Diệp Vương nói, đám người Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng còn chưa chết, chỉ bị nhốt ở một chỗ! Cùng bị nhốt còn có Thiên Diệp Vương, chúng ta nhanh đi tới, miễn cho xuất hiện biến cố không tất yếu.

Cố nén xúc động đào lấy bia đá bán lấy tiền, Trương Huyền nói.

Tuy bia đá quý trọng, nhưng nhìn bộ dạng sùng bái của các Danh Sư cùng Chiến Sư, thật muốn đào đi, nhất định sẽ cùng mình dốc sức liều mạng, cân nhắc liên tục, thôi...

- Tốt!

Mọi người gật đầu, đi thẳng về phía trước.

Vừa đi vài bước, ánh mắt một vị Chiến Sư đột nhiên sáng lên, ngừng lại, chỉ về phía trước:

- Các ngươi nhìn...

Theo ngón tay hắn nhìn lại, chỉ thấy một thanh trường thương chọc ở trên vách tường cách đó không xa, một nửa lộ ở bên ngoài.

Ngô sư đi lên trước, nhẹ nhàng rút trường thương ra.

- Đây là... Bán Thánh khí?

Đồng tử co rụt lại.

Chuôi trường thương này lại có thể như Băng Vũ Kiếm, đạt đến Bán Thánh.

Loại binh khí trình độ này, ở Hồng Viễn Đế Quốc vô cùng hiếm thấy, coi như là Thanh Nguyên đế quốc, cũng sẽ không có quá nhiều, ở chỗ này lại có thể chọc ở trên vách tường, thoạt nhìn giống như đồ bỏ đi, không khỏi quá khoa trương đi. - Chỗ đó còn có!

Đang rung động, lại có người hô lên, trên vách tường khác rút ra một thanh trường kiếm Bán Thánh cấp.

- Nơi đây cũng có...

- Cái này không ngờ là Thánh Khí hạ phẩm...

Kèm theo tiếp tục tới trước, càng ngày càng nhiều thanh kinh hô, không lâu sau, hầu như mỗi người đều được một kiện binh khí, thấp nhất cũng đạt đến Bán Thánh, cao thậm chí đạt đến Thánh Khí hạ phẩm.

Thánh Khí hạ phẩm, lúc trước Kim Nguyên đỉnh chính là cấp bậc này, mà ở nơi đây, khắp nơi đều có, ngẫm lại liền để người khiếp sợ.

- Linh tính của những Thánh Khí này, tựa hồ bị trọng kích, đã biến mất... Nói cách khác, những Thánh Khí, Bán Thánh khí này tuy sắc bén, lại không có linh trí, triển khai không ra uy lực lúc trước!

Xem những binh khí này một lần, Ngô sư nói.

Tuy mấy thứ này cấp bậc rất cao, cũng rất sắc bén cứng cỏi, nhưng không còn linh tính, sức chiến đấu chắc chắn sẽ hao tổn.

- Không phải lọt vào trọng kích, mà là niên đại lâu rồi, linh tính bị thời gian phai mờ...

Trương Huyền lắc đầu.

Linh tính của binh khí, tuy tuổi thọ dài hơn nhân loại, như trước có Lưu Quang Suy, kèm theo thời gian chuyển dời, dần dần triệt tiêu, không có khả năng vĩnh tồn thế gian, nếu không, một ít người lợi hại, hoàn toàn có thể phong ấn nguyên thần của mình ở trong binh khí, vĩnh viễn sống sót.

Kim Nguyên đỉnh có thể sống lâu như vậy, là vì một mực ngủ say, thời gian thanh tỉnh không hề dài.

Cái này liên lụy đến Linh Hồn huyền bí, coi như là Danh Sư cũng có rất nhiều không biết được.

- Tiếp tục đi thôi!

Thu xong những binh khí này, đám người Trương Huyền tiếp tục đi tới trước, lại phát hiện không ít dược vật, dược liệu rơi lả tả.

Chỉ tiếc, giống như binh khí lúc trước, thời gian quá lâu, không ít đều mất đi hiệu quả, dù vậy thu lại mấy thứ này, cũng là một khoản tài phú cực lớn, vượt xa bia đá Linh Thạch thượng phẩm kia rồi.

Cũng không biết có phải là vì có được bản địa đồ đầy đủ, hay nguyên nhân khác, trên đường đi không có bất kỳ nguy hiểm, rời đi một lát, một quảng trường rộng lớn xuất hiện ở trước mắt.

Trên quảng trường khắp nơi đều là hố nhỏ cùng dấu vết vỡ vụn, còn có hơn mười thi thể, rải rác phân tán ở bốn phía.

- Nơi đây trải qua chiến đấu...

Chương 1992: Chỗ sâu trong di tích (2)

Đồng tử mọi người co rút lại, vội vã đi vào trước mặt.

- Đây là... Mộ Nhân Hư Phó viện trưởng của Hồng Viễn Danh Sư Học Viện, phụ tá đắc lực của Chương Dẫn Khâu!

Đi tới trước mặt một cỗ thi thể, Ô Thiên Khung nhận ra được, vội vàng nói.

Tuy chủ nhân của thi thể đã chết thời gian không ngắn, nhưng tu vi đạt tới Thánh Vực, thân thể siêu phàm thoát tục, cũng không dễ dàng hư thối như vậy, thoạt nhìn trông rất sống động, cùng khi còn sống không có khác nhau quá lớn.

- Mộ Nhân Hư Phó viện trưởng?

Trương Huyền đi vào trước mặt.

Sau khi trở thành Viện trưởng, xem qua giới thiệu kỹ càng của học viện, nghe nói qua vị này.

Hồng Viễn Danh Sư Học Viện, ngoại trừ Chương Dẫn Khâu là chính viện trưởng, còn có bốn vị Phó viện trưởng, chỉ bất quá, đều theo hắn đi di tích, vừa đi không trở về, nguyên nhân chính là như thế, Luyện Đan Sư Học Viện Viện trưởng Lục Phong mới bao biện làm thay, thành thay mặt Viện trưởng.

Vị Mộ Nhân Hư này, đúng là ở trong bốn vị Phó viện trưởng, thực lực mạnh nhất, không nghĩ tới chết ở nơi đây.

Cẩn thận tìm một vòng, cũng không phát hiện thi thể của lão Viện trưởng Chương Dẫn Khâu, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra.

Tuy hắn chưa thấy qua vị lão Viện trưởng này, nhưng trong học viện Tàng Thư Khố có bức họa, Tử Dương thú cũng nói rõ chi tiết qua, trong hơn mười thi thể, không có một cái nào phù hợp.

- Nơi đây tổng cộng có mười ba thi thể Danh Sư, cùng hai mươi mốt Dị Linh tộc!

Kiểm kê xong số lượng, Ngô sư tràn đầy thương cảm.

Mười ba vị này, cơ hồ là Danh Sư lục tinh Thánh Vực nhất trọng, toàn bộ chết ở chỗ này, lặng yên không một tiếng động, đối với Danh Sư Học Viện, Danh Sư Đường đều là một tổn thất lớn.

- Xem ra lúc ấy chiến đấu vô cùng kịch liệt...

Trương Huyền cũng có chút ảm đạm.

Nhớ tới ở trong Viện Trưởng Lăng, Chương Dẫn Khâu lưu lại mộ chôn quần áo và di vật.

Hắn biết rõ hẳn phải chết, những Danh Sư cùng hắn tới tất nhiên cũng biết, như trước làm việc nghĩa không được chùn bước, phần tinh thần này khiến người ta khâm phục.

- Mang những thi thể này về, khi còn sống không cách nào trở về quê cũ, sau khi chết nên trở lại Học Viện!

Bàn tay trảo một cái, thu thi thể những Danh Sư này vào Không Gian giới chỉ.

Lá rụng về cội, bọn hắn chết rồi, thi thể lại không thể một mực ở chỗ này.

- Vì sao bọn hắn lại chiến đấu ở chỗ này? Cuối cùng đi nơi nào?

Thấy hắn dẹp xong thi thể, Hàn Hội trưởng mở miệng. - Không biết, bất quá nếu đoán không sai, hẳn là đám người Chương Dẫn Khâu Viện trưởng biết rõ Dị Linh tộc sẽ đi vào di tích, theo tiến vào, ở chỗ này gặp nhau, cuối cùng đánh đập tàn nhẫn!

Trương Huyền phỏng đoán.

Căn cứ Chương Dẫn Khâu lưu lại, hẳn là bị bức bất đắc dĩ mới đến.

Bởi vậy có thể thấy được, tất nhiên là Dị Linh tộc sớm biết di tích, bọn hắn đuôi theo phía sau.

Đương nhiên, tình huống cụ thể như thế nào, không có tận mắt nhìn thấy, bằng vào suy đoán là không thể nào biết được.

- Mọi người tới đây một chút...

Đang phỏng đoán, một vị Danh Sư hô lên, đồng loạt nhìn lại, chỉ thấy hắn đứng ở một bên quảng trường, nhìn một tảng đá thật lớn trước mắt, tựa hồ có chút mê hoặc.

Là một vị Danh Sư của Thanh Trúc Học Viện, thực lực không cao, lại hết sức cẩn thận.

Mọi người đi tới, đi vào trước mặt, nhìn thoáng qua, cũng đồng thời nhíu mày.

Là một chưởng ấn, không biết là người giao chiến hay người thiết kế di tích lưu lại.

- Đây là cơ quan kích hoạt phong ấn nào đó, lúc trước ta gặp qua!

Trương Huyền đi vào trước mặt.

Thời điểm ở Vô Cương Giới, ở trên bia đá gặp qua thứ này, nói là thủ ấn, kỳ thật là một hố nhỏ, chỉ cần để bàn tay vào trong đó, rót chân khí, có thể kích hoạt lạc ấn, cởi bỏ phong ấn.
Hẳn là Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại.

- Cơ quan?

Ngô sư nhìn kỹ một lát, nhẹ gật đầu:

- Chư vị lui về phía sau, ta thử một chút...

Cơ quan, có an toàn cũng có nguy hiểm, ai cũng không biết đụng vào sẽ phát sinh cái gì, nên cẩn thận một ít cho thỏa đáng.

Mọi người đồng loạt lui về phía sau, đã làm xong phòng ngự.

Thần sắc của Ngô sư ngưng trọng, bàn tay nhẹ nhàng nhấn một cái.

Ô...Ô...n...g!

Một tiếng nổ vang, mặt tường trước mắt lập tức vỡ ra, xuất hiện chín cái cửa không lớn, đều cao hơn người, mang theo khí tức phong ấn, xem xét đã biết rõ, bên trong như cũ là không gian gấp, không biết nhiều bao nhiêu.

- Sao nhiều như vậy?

Thấy không có nguy hiểm, mọi người đi tới trước mặt, tất cả đều tràn đầy kỳ quái.

- Chín là cực hạn, chín cửa, có lẽ đại biểu số lượng rất nhiều, vô cùng vô tận.

Hàn Hội trưởng giải thích.

Mọi người gật đầu.

Chín, là số cực hạn, cửu cực chí tôn.

Ở thế giới này, rất nhiều công pháp, đều lấy chín vi tôn, tỷ như Võ Giả Cửu Trọng, Hóa Phàm Cửu Trọng, Thánh Vực Cửu Trọng.

Cửu Thiên, Cửu Châu, Cửu Nghi, Cửu Trọng, Cửu Thủ, Cửu Cù, Cửu Hợp, Cửu Thệ, Cửu Quan...

- Chín cửa, đoán chừng giống như trận pháp, có sinh có tử, có cảnh có thương, chúng ta nên chọn cái nào?

Một vị Chiến Sư nhịn không được mở miệng.

- Chuyện này...

Vừa hỏi như vậy, Hàn Hội trưởng sững sờ, trả lời không ra, nhịn không được nhìn về phía Trương Huyền ở cách đó không xa.

Chương 1993: Cổ Thánh hiện thân (1)

Chỉ cần là trận pháp, sẽ chia làm rất nhiều môn hộ: Hưu Môn, Sinh Môn, Thương Môn, Đỗ Môn, Cảnh Môn, Tử Môn, Kinh Môn, Khai Môn...

Những môn hộ này, có sinh, có thương, có tử, có vây nhốt, vĩnh viễn không cách nào rời đi.

Một khi đi nhầm, vạn kiếp bất phục.

Nguyên nhân chính là như thế, bị nhốt ở trong trận pháp, tìm không thấy đường ra mà nói, rất nhiều người đều không dám tùy tiện hành động, bởi vì vô cùng có khả năng sẽ đi vào tử địa, khó có thể chạy ra.

Trước mắt xuất hiện chín môn hộ, tuy không phù hợp loại trận pháp bát quái, lại khẳng định phù hợp loại quy luật này, không thể đơn giản đi vào.

Chứng kiến cử động của Hàn Hội trưởng, những người khác cũng nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

Trương Huyền tràn đầy im lặng.

Trước mắt đều là Danh Sư, nổi danh Trận Pháp Sư cao minh, ở chỗ nào đều là nhất ngôn cửu đỉnh, làm cho người kính sợ, như thế nào... Tới di tích một chuyến, không có chủ kiến gì, lại đẩy mình ra rồi?

Mình cũng không phải toàn năng có được hay không?

Cũng có rất nhiều sự tình làm không được.

- Trương sư, một đường đến nay, vô luận nghiên cứu trận pháp hay sức quan sát, ngươi đều hơn chúng ta, ngươi nói đi vào cái nào, chúng ta đều tin tưởng...

Nhìn ra tâm tư của hắn, Hàn Hội trưởng cười nói.

- Đúng vậy, chúng ta tin ngươi!

- Chúng ta không hiểu rõ trận pháp lắm, chỉ sợ cũng chỉ có ngươi mới có thể tìm được chính xác!

...

Tất cả mọi người đều mở miệng.

Thấy thái độ của bọn họ, Trương Huyền biết rõ không cách nào từ chối, đành phải nhẹ gật đầu:

- Ta tới thử xem đi!

Nói xong đi tới trước mặt, Minh Lý Chi Nhãn xem qua.

Thiên Đạo Thư Viện chỉ xuất hiện thành phần cùng kết cấu của những môn hộ này, muốn biết bên trong an toàn hay không, khẳng định làm không được, ngược lại hiệu quả không bằng Minh Lý Chi Nhãn.

- Hả?

Xem một vòng, ánh mắt rất nhanh ngừng lại, ngồi xổm trước một cánh cửa, cúi đầu nhìn mặt đất.

Mọi người theo sát đi qua, chỉ thấy trên mặt đất, có dấu vết máu tươi, không biết trải qua bao lâu, đã hơi khô quắt, khắc ở trên tảng đá, cũng không phải đặc biệt rõ ràng.

- Hình như là có người cố ý lưu lại...

Ngô sư nhíu mày. Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Hắn nói không sai, dấu vết này không phải huyết dịch bị thương nhỏ xuống lưu lại, mà là có người cố ý lưu ở chỗ này, như lưu lại dấu vết cho hậu nhân.

Nhướng mày, Trương Huyền nhìn lại lần nữa.

Hoa văn liên tục nhúc nhích, huyết dịch trước mắt như về tới thời điểm vừa mới xuất hiện.

- Huyết dịch là của Chương Dẫn Khâu lão Viện trưởng lưu lại, nói rõ bọn hắn đi vào môn hộ này!

Trương Huyền đứng dậy.

- Chúng ta đi vào đi!

Hàn Hội trưởng nhìn qua.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mục đích chính yếu nhất của bọn hắn là tìm kiếm đám người Chương Dẫn Khâu, hiện tại người sau đi vào môn hộ này, chỉ cần đi vào trong đó, có thể cứu người ra.

Hơn nữa, bọn hắn một đường gặp được nhiều nguy hiểm như vậy, đám người lão Viện trưởng lại có thể xuôi dòng thuận gió, chỉ sợ là biết bí mật của di tích này, địa phương bọn hắn đi, tự nhiên cũng an toàn nhất.

- Được!

Làm ra quyết định, mọi người không có quá nhiều chần chờ, Ngô sư dẫn đầu đi vào.
Mọi người theo sát phía sau.

Vừa tiến vào trong đó, lập tức cảm thấy tình cảnh trước mắt biến hóa, một hoa viên không lớn xuất hiện ở trước mắt, sắc màu rực rỡ, mùi thơm xông vào mũi.

Mọi người sững sờ.

Còn tưởng rằng sẽ có nguy hiểm, hoặc khảo nghiệm lợi hại nào đó, không nghĩ tới là một hoa viên bình thường.

- Nhìn...

Một vị Chiến Sư chỉ về phía trước, sau đó mọi người liền nhìn thấy chính giữa hoa viên, có một pho tượng cao lớn.

Toàn thân do tài liệu đặc thù luyện chế thành, mặc trường bào Danh Sư, dung mạo trông rất sống động, tựa như tùy thời sẽ sống lại.

- Là Khâu Ngô Cổ Thánh...

Nhìn rõ ràng dung mạo của pho tượng, khóe miệng của Trương Huyền co lại.

Gia hỏa này, đúng là lúc trước muốn thu mình làm đệ tử kia.

- Khâu Ngô Cổ Thánh?

Thấy nơi đây quả nhiên có pho tượng, ánh mắt đám người Phùng Huân sáng lên, vội vàng đi vào trước mặt, từng cái tràn đầy sùng bái tôn kính, khom người quỳ gối.

Vị Thánh giả này bố trí phong ấn bảo vệ Nhân tộc vài vạn năm không bị xâm hại, đáng giá tất cả mọi người kính trọng.

Đám người Ngô sư cũng theo sát phía sau quỳ gối trên mặt đất.

Chứng kiến mọi người vẻ mặt thành kính, kính sợ tiền bối, Trương Huyền tràn đầy lúng túng.

Bề ngoài giống như lúc trước, còn nói muốn thu người ta làm đồ đệ a... Nếu như để đám người kia biết rõ, có thể đánh chết mình hay không?

Ầm ầm!

Đang không biết như thế nào cho phải, liền cảm thấy mặt đất rung động, pho tượng trước mắt đột nhiên lắc lư hai cái, trong mắt phóng thích tinh quang.

Sống lại!

Thấy được một màn trước mắt, đám người Ngô sư, Phùng Huân hoảng sợ, không dám đứng dậy.

- Là một đạo ý niệm lưu lại, không phải là chính thức phục sinh...

Trương Huyền vốn sững sờ, sau đó nhẹ nhàng thở ra.

Tình huống trước mắt giống lúc trước ở Vô Cương Giới, ý niệm của Khâu Ngô Cổ Thánh xuất hiện, khí tức đồng dạng, uy áp đồng dạng, cũng không phải bản thân phục sinh, chỉ là tàn niệm lưu lại thức tỉnh.

Chương 1994: Cổ Thánh hiện thân (2)

Cũng đúng, bản thể đã tử vong mấy vạn năm, làm sao có thể sống tới bây giờ.

Hẳn là mọi người quỳ xuống, phát động cơ quan nào đó, kích hoạt lên ý niệm niêm phong bảo tồn ở trong pho tượng.

Nếu như có lưu ý niệm, xem ra bọn hắn đi đúng phương hướng rồi, đúng là cái môn hộ này.

Vù vù!

Tượng đá mở mắt, nhìn về phía mọi người quỳ dưới đất, một thanh âm nhàn nhạt vang lên:

- Tại hạ Khâu Ngô, chắc hẳn các ngươi đã biết được!

Giống như lúc trước, mang theo lịch sử tang thương, làm cho người ta có cảm giác linh hồn bị nghiền ép.

- Vãn bối mạt học*(học vấn hạn hẹp), gặp qua Khâu Ngô Cổ Thánh!

Nghe hắn thừa nhận thân phận, tất cả mọi người đều tràn đầy kích động.

Đây chính là nhân vật cùng thế hệ với Khổng Sư, một trong các Cổ Thánh nổi danh, thần tượng của vô số người.

Thấy thái độ của mọi người cung kính, tượng đá đáp một tiếng:

- Có thể tới môn hộ này, nói rõ các ngươi vô luận tâm tính hay sức phán đoán, đều thuộc về thượng giai! Đã như vậy, ta cũng không nói thêm cổ vũ gì, sẽ tiến hành khảo hạch ngộ tính của các ngươi, có thể thông qua, ta sẽ thu làm đệ tử, được ta truyền thừa. Không cách nào thông qua, vì phòng ngừa tin tức để lộ, chỉ có thể lưu lại nơi đây... có người nguyện ý thử một lần hay không?

Khâu Ngô Cổ Thánh vẫn giống như ý niệm ở Vô Cương Giới, nói thu đồ đệ liền thu đồ đệ, nói khảo hạch liền khảo hạch, quyết định nhanh chóng, không có chút dây dưa dài dòng nào.

- Khảo hạch ngộ tính?

- Tiền bối... truyền thừa?

Mọi người hô hấp dồn dập.

Không nói Khâu Ngô Cổ Thánh có thực lực vượt qua Thánh Vực Cửu Trọng, chỉ nói hắn lý giải đối với không gian, chính là vô số Danh Sư cửu tinh cũng theo không kịp.

Có thể được hắn truyền thừa, có thể đoán được, sẽ càng ngày càng mạnh, đứng ở đỉnh phong Đại Lục cũng chỉ là vấn đề thời gian.

- Đúng vậy, tu luyện giả, tâm tính, thiên phú có thể bảo chứng học tập phương pháp của tiền nhân, không ngừng tiến bộ, thực lực càng ngày càng mạnh. Nhưng ngộ tính mới có thể để cho người có được đồ đạc thuộc về mình, khai sáng lưu phái, thậm chí... Vượt qua tiền bối. Đồng ý, đi vào môn hộ đằng sau ta, không đồng ý, dọc theo đường tới, rời khỏi Khâu Ngô Cung!

Tượng đá nói tiếp.

- Cái này...

Mọi người không có sốt ruột tỏ thái độ, mà nhìn nhau, từng cái thần sắc ngưng trọng.

Đạt được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, tự nhiên tốt nhất, nhưng mà nhìn chung độ khó của toàn bộ di tích, muốn thông qua khảo hạch cuối cùng, chỉ sợ rất khó.

Một khi làm không được, chỉ có thể bị nhốt ở trong đó, không cách nào rời đi.

Nói cách khác, thành công, sống! Thất bại, chết!
Không có con đường thứ ba có thể đi.

- Đám người Chương Dẫn Khâu nhất định là lựa chọn tiến vào, lúc này mới không có đi ra...

Đám người Ngô sư âm thầm gật đầu.

Nếu như lão Viện trưởng không chết mà nói, khẳng định đang ở bên trong, nếu không không có khả năng tin tức gì cũng không thể truyền ra.

Có thể trở thành Hồng Viễn học viện Viện trưởng, thiên phú ngộ tính tự nhiên siêu phàm, huống chi đi theo còn có rất nhiều Phó viện trưởng cùng Trưởng lão, bất kỳ một cái nào, đều là thiên tài trong thiên tài, nhưng đi vào hơn hai năm lại không có đi ra, đủ để nói rõ khảo hạch khó khăn.

- Coi như là bị nhốt trong đó, ta khẳng định cũng muốn đi vào! Loại cơ hội này, với ta mà nói, quá trân quý!

Ánh mắt Phùng Huân kiên định.

- Đúng vậy, chỉ cần có thể chứng kiến Cổ Thánh truyền thừa, dù bỏ mình cũng đáng!

Đám người Giang Nguyên đồng thời gật đầu.

Chiến Sư luôn mang theo khí thế chưa từng có từ trước đến nay, Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, là bảo tàng vô số người tha thiết ước mơ, coi như không thông qua khảo hạch, cũng chỉ có thể nói rõ ngộ tính của bọn hắn quá thấp, sống quãng đời còn lại ở trong đó, thậm chí tử vong, cũng là gieo gió gặt bão.

- Ta lựa chọn đi vào!

- Ta cũng vậy!

...

Đám người Ngô sư, Mộc sư, Ô Thiên Khung cũng gật đầu.

Thân là Danh Sư, có cơ hội lấy được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, làm sao có thể buông tha! Không chỉ có công pháp, càng là một loại lý niệm kiên trì.

- Không đúng, nếu là khảo hạch truyền thừa, vây khốn người, vì sao Thiên Diệp Vương cũng ở bên trong? Chẳng lẽ Dị Linh tộc cũng có thể tiếp nhận?

Mọi người làm ra quyết định, Trương Huyền ở sau lưng thì nhíu mày.

Đối phương truyền thừa với hắn mà nói, tuy cũng có lực hấp rất lớn dẫn, nhưng không tính là cái gì.

Bộ thân pháp Hành Giả Vô Cương, hắn nhìn, hoàn toàn chính xác cường đại, nhưng thiếu sót không ít, vì loại công pháp cấp bậc này, bị vây ở đây, cả đời ra không được, được không bù mất.

Dù sao, việc cấp bách của hắn là ở trước ba mươi tuổi, đạt tới Danh Sư cửu tinh, nếu không, chỉ có một con đường chết.

Đương nhiên, đến cùng tiến hay không tiến, không có cẩn thận cân nhắc, lại để cho hắn nghi hoặc là, nếu như lão Viện trưởng Chương Dẫn Khâu thật bị vây ở chỗ này, Thiên Diệp Vương làm sao cũng có thể ở đây?

Khâu Ngô Cổ Thánh hao phí vô số tâm huyết phong ấn tiết điểm, thậm chí cùng Dị Linh tộc chiến đấu mất đi tính mạng, bởi vậy có thể thấy được đối với bọn họ hận thấu xương... Nơi này có hắn trông coi, làm sao có thể để cho đối phương đi vào bên trong, thậm chí có khả năng đạt được truyền thừa?

- Chẳng lẽ, gia hỏa này là giả?

Trương Huyền nhíu mày.

Bên ngoài có chín cửa, tất nhiên có sinh có tử, gia hỏa này vừa xuất hiện liền muốn truyền thụ công pháp, không khỏi quá dễ dàng, không để người hoài nghi cũng khó khăn.

- Tốt, các ngươi đã có quyết định, liền bắt đầu làm ra lựa chọn đi!

Tượng đá không có chú ý đám người, thanh âm lần nữa vang lên.

- Vâng!

Đám người Ngô sư đứng dậy, trong mắt đều lộ ra kiên định, trực tiếp đi tới trước.

Còn thừa lại hai mươi hai người ngoại trừ Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi, đứng ở mặt sau cùng, không có quyết đoán, còn dư lại tất cả đều lựa chọn đi vào.

- Chậm đã...

Thấy bọn họ muốn đi vào, Trương Huyền hét lớn một tiếng, tiến lên ngăn lại.

- Làm sao vậy?

Đám người Ngô sư sững sờ, vội vàng làm cái thủ thế im lặng.

Khâu Ngô Cổ Thánh ở phía trước, lớn tiếng như vậy, quả thực chính là vô lễ!

- Không có gì, chẳng qua là cảm thấy có chút kỳ quái...

Nhíu mày, Trương Huyền xoay người, ngón tay giơ lên chỉ một cái, điểm tới tượng đá

Chương 1995: Các ngươi tin sao? (1)

Phần phật!

Kiếm Khí như cầu vồng, thẳng tắp bắn tới pho tượng, mang theo lực lượng thiết cắt không khí, tựa hồ Linh Khí tuyệt phẩm đụng phải, cũng bị một kích chấn vỡ.

Thấy một màn như vậy, đám người Ngô sư nhoáng một cái, xém ngất đi.

Đối diện là pho tượng của Khâu Ngô Cổ Thánh, hơn nữa còn có ý thức ở bên trong...

Không nói hai lời trực tiếp động thủ, đây là muốn làm gì a!

Thân ảnh nhoáng một cái, Ngô sư ngăn ở trước mặt, năm ngón tay mở ra, nhẹ nhàng đánh bay Kiếm Khí, nhướng mày, nhịn không được hỏi.

- Trương sư, ngươi muốn làm gì...

- Không làm gì, chẳng qua là cảm thấy gia hỏa này có vấn đề, ta muốn thử xem!

Không nghĩ tới hắn gấp gáp như vậy, chặn kiếm khí của mình, Trương Huyền nhướng mày.

- Thử?

Mọi người thiếu chút nữa nằm xuống.

Cái kia là ai?

Khâu Ngô Cổ Thánh!

Nhân vật siêu cường nổi danh như Khổng Sư, cần ngươi đi thử?

- Trương sư, hắn là Thượng Cổ Thánh Giả... Động thủ với hắn là đại nghịch bất đạo!

Hàn Hội trưởng vội vàng truyền âm tới.

Tôn ti trật tự, coi như là giữa thầy trò, đệ tử bình thường cũng không có thể xuất thủ với lão sư, huống chi người này còn là Cổ Thánh tiền bối.

Nổi điên cũng phải nhìn nơi a, động thủ với vị này, truyền đi, Danh Sư của toàn bộ Đại Lục đều lấy ngươi là địch.

- Cái này...

Thấy mọi người lo lắng như thế, hận không thể trói hắn lại, Trương Huyền lắc đầu.

Kỳ thật, bọn hắn nói không sai, là hắn thiếu suy tính, vị này bất kể nói thế nào, cũng là một trong các Thánh Giả cường đại nhất Thượng Cổ, từng ở bên cạnh Khổng Sư.

Coi như là thật hay giả, trực tiếp xuất thủ thăm dò, cũng không tránh khỏi quá mức lỗ mãng.

Bất quá, không thi triển Võ kỹ, đối phương không hoàn thủ mà nói, liền không cách nào hình thành thư tịch, không cách nào tra rõ ràng thân phận xác thực.

Đang không biết giải thích như thế nào, chỉ thấy tượng đá nhìn lại.

Vừa rồi Trương Huyền đứng ở phái xa, hắn cũng không trông thấy, giờ phút này thấy rõ dung mạo, mí mắt run lên:

- Là ngươi?

- Ngươi nhận thức ta?
Trương Huyền sững sờ.

- Vô Cương Giới, tìm ra thiếu sót của Hành Giả Vô Cương, nói ra loại lời kia, để cho ta không nhớ cũng khó!

Tượng đá hừ một tiếng.

- Ngươi nhớ sự tình ở Vô Cương Giới?

Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Đã xong, gây ra chuyện ô long rồi.

Đối phương có thể nói ra sự tình Vô Cương Giới, nói rõ chính là ý thức lúc trước, nói cách khác, là Khâu Ngô Cổ Thánh thật.

Nếu không, tuyệt đối không có khả năng nói ra Hành Giả Vô Cương.

Chẳng lẽ đoán sai?

- Ở Vô Cương Giới lưu lại ý niệm, không biết tình huống bên ta, nhưng mà ta có thể biết được sự tình hắn trải qua, rõ ràng có thể ở ngoại giới lưu lại hai ngày, lại bị ngươi làm đạo tâm bất ổn, ngay tại chỗ tiêu tán, hậu bối bây giờ, đều lợi hại như vậy sao?

Tượng đá tiếp tục nói.

Đạo ý niệm kia lưu lại Vô Cương Giới, mục đích chỉ có một, tìm kiếm truyền nhân có thể thông qua, thu làm đệ tử, truyền thụ thân pháp Hành Giả Vô Cương ra ngoài... Kết quả, người là đã tìm được, công pháp không có truyền đi không nói, còn để người ta tìm ra nhiều thiếu sót như vậy, mặt mũi chịu không nổi...

Càng quá đáng là, còn muốn thu hắn làm đồ đệ... Không có ngay tại chỗ giận ngất đi liền tốt lắm rồi.

- Đạo tâm tan vỡ?

- Trương sư... Lúc trước ngươi gặp qua Cổ Thánh?

Nghe được đối thoại của bọn họ, tất cả mọi người đều nháy mắt, từng cái nhìn nhau, đầu đầy sương mù.
Vị Trương sư này, đến cùng nói cái gì, có thể khiến Cổ Thánh từng theo sau Khổng Sư đạo tâm bất ổn? Ý niệm tán loạn?

- Ta chỉ thuận miệng nói, ở đây thành khẩn xin lỗi tiền bối...

Trương Huyền đỏ mặt, vội vàng ôm quyền.

Lúc ấy hắn chỉ thuận miệng nói, coi như thật muốn thu đối phương làm đồ đệ, cũng không có biện pháp sửa chữa công pháp.

- Không cần, ngươi nói những cái kia đều chính xác, mặc dù Hành Giả Vô Cương là thân pháp cao minh, nhưng không phải hoàn mỹ vô khuyết, lúc trước, Khổng Sư cũng nói giống ngươi như đúc...

Tượng đá cũng không tức giận nói.

Gia hỏa trước mắt này, tuy tu vi không cao, nhưng kiến thức cực lớn, có thể nói ra nhiều thiếu sót trong Hành Giả Vô Cương như vậy, hắn sống nhiều năm, ngoại trừ Khổng Sư, đây coi như là thứ hai.

- Thời gian ta có thể thanh tỉnh cũng không dài, muốn đạt được ta truyền thừa, liền vào đi! Mặc dù lý giải thân pháp, ngươi đạt đến cảnh giới cực cao, nhưng mà không gian ta luôn nhất chi độc tú, muốn học được, cũng không phải dễ dàng như vậy.

Cảm khái một câu, ánh mắt tượng đá lộ ra tự tin nồng đậm.

Năm đó, coi như là Khổng Sư, ở trên không gian cũng xa xa không bằng hắn, có thể nói là đương thời đệ nhất nhân.

Ở trên lĩnh vực này, có tự tin tuyệt đối.

Gia hỏa trước mắt này, có thể nhìn ra thân pháp Hành Giả Vô Cương thiếu sót, nói rõ ở trên thân pháp rất mạnh, nhưng ở không gian, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

Không ai có thể thập toàn thập mỹ, cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết.

Dù sao, Khổng Sư chỉ có một.

- Vâng... Vãn bối có một chuyện không rõ, hy vọng tiền bối có thể giải đáp...

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhìn qua.

- Nói đi!

- Ta có một vị tiền bối, đại khái ở hai năm trước đi vào nơi đây, đồng hành còn có một Dị Linh tộc thực lực mạnh mẽ, bọn hắn đều bị vây ở chỗ này, không có rời đi... Có phải không có thông qua khảo hạch hay không?

Trực tiếp hỏi đối phương, có phải Dị Linh tộc cũng để vào hay không, không quá phù hợp, Trương Huyền suy tư thoáng cái nói.

- Hai năm trước, hoàn toàn chính xác có người đi vào, cũng có Dị Linh tộc, bất quá, bọn hắn không lựa chọn môn hộ này...

Tượng đá nói.

- Không có lựa chọn?

Trương Huyền sững sờ.

Không đúng a, bên ngoài môn hộ này có vết máu lão Viện trưởng lưu lại, hẳn là đi vào nơi đây, làm sao sẽ không có ở đây?

- Đúng vậy, bọn hắn vượt qua cửu môn đi về phía trước, hiện tại bị nhốt ở Phong Thánh Các...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau