THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1981 - Chương 1985

Chương 1981: Là hắn (1)

- Ngươi quả nhiên thông minh, thời gian ngắn như vậy, liền phát hiện thiếu sót của ta...

Nguyên Thần hừ một câu, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền chứng kiến Phùng Huân ở phía dưới vẻ mặt cao hứng đập cái ót của Giang Nguyên một quyền, thân thể nhoáng một cái, thiếu chút nữa từ không trung té xuống.

- Muốn phát hiện cũng không khó, Nguyên Thần đoạt xá, dựa theo đạo lý, là không thể thi triển Võ kỹ của thân thể cũ, ngươi lại thi triển, nói rõ Linh Hồn của Giang Nguyên chỉ bị tạm thời áp chế, không có tử vong, từ điểm đó, phỏng đoán ra thực lực của ngươi bị chế ngự không khó.

Trương Huyền nói.

- Thì ra là thế, sao ta lại không nghĩ tới...

Ánh mắt của Hàn Hội trưởng sáng lên, như nghĩ tới điều gì.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Ngô sư nhịn không được nhìn qua.

- Cái này liên lụy tới một đại bí mật của Xuất Khiếu Cảnh, cường giả Xuất Khiếu Cảnh đoạt xá, tình huống bình thường chỉ có thể thi triển Võ kỹ mình am hiểu, vừa rồi Giang chiến sư lại thi triển Điệp Phong Thủ, nói rõ linh hồn của hắn vẫn còn, đối phương chỉ là dùng phương pháp đặc thù khống chế... tuy Nguyên Thần cường đại, nhưng ở trong cơ thể đối phương, khống chế đối phương, tương đương với rồng qua sông, đối chiến địa đầu xà, mặc dù người sau yếu chút, cũng sẽ để người thoát thân không ra, thực lực giảm mạnh!

Hàn Hội trưởng nói.

Tu vi chân thật của hắn, nếu so với Ngô sư thì cao hơn một chút, hiểu rõ Xuất Khiếu Cảnh càng nhiều.

- Vậy... Công kích nhục thân của Giang chiến sư, vì sao Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương sẽ bị thương?

Ô Thiên Khung hỏi.

Những người khác cũng nhìn lại, không biết rõ.

Nếu đoạt xá, có lẽ cùng thân thể của Giang Nguyên không có bất cứ quan hệ nào, lại nói, coi như là bản thân Thiên Diệp Vương, sau khi Nguyên Thần xuất khiếu, nhục thân cũng sẽ giống như người chết, chém giết cũng sẽ không ảnh hưởng đến Nguyên Thần, loại tình huống trước mắt này, không khỏi quá kì quái.

- Cái này... Ta cũng không rõ lắm...

Lắc đầu, Hàn Hội trưởng nhíu mày.

Tại sao lại xuất hiện loại tình huống này, hắn cũng không rõ ràng lắm.

- Rất đơn giản!

Nghe được bọn họ đối thoại, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười:

- Nguyên Thần đoạt xá, có thể trực tiếp nghiền ép Linh Hồn người khác tử vong, nhưng mà như vậy, khí tức Linh Hồn của mình sẽ rất khó che giấu, dễ dàng bị người quen phát hiện, nhất là Vương giả Dị Linh Tộc như Thiên Diệp Vương, sát khí hùng hồn, chính thức đoạt xá, tuyệt đối không có khả năng giấu giếm được ánh mắt của chúng ta.
Mọi người gật đầu.

Dị Linh tộc tu luyện sát lục chân khí, Linh Hồn đều mang theo mùi vị sát lục, thật muốn đoạt xá, rất dễ dàng bị phát hiện.

- Vì không cho chúng ta phát hiện, là không thể dùng đoạt xá bình thường, triệt để ngăn chặn hồn phách của Giang Nguyên cũng không được, chỉ có thể dùng bí pháp Linh Hồn Cộng Tồn, loại bí pháp này, có thể che giấu Nguyên Thần, hiển lộ khí tức của Giang Nguyên, Danh Sư cũng không phát hiện được... Nhưng mà, thiếu sót chính là, công kích Linh Hồn của Giang Nguyên, hắn cũng sẽ bị hao tổn!

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền tiếp tục ngẩng đầu nhìn lại:

- Thiên Diệp Vương, không biết ta nói đúng hay không?

- Nói không sai, bất quá, ngươi cho rằng như vậy có thể đối phó ta? Ngươi nghĩ quá ngây thơ rồi...

Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương đang muốn nói tiếp, lần nữa cảm thấy đầu tê rần, lung lay hai cái, lời nói nghẹn ở trong miệng.

Cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy phía dưới Phùng Huân cực kỳ siêng năng đập cái ót của Giang Nguyên, tựa hồ muốn phát tiết phiền muộn bị người đánh ra.

- Ngươi...

Tức giận đến sắp bạo tạc nổ tung, đang muốn nói chuyện, chợt nghe thanh âm của Trương Huyền tiếp tục vang lên:

- Chuyện này ta đã nghĩ thông, bất quá vẫn có một việc một mực không hiểu... Chúng ta đến cùng có gì có thể đáng để Thiên Diệp Vương không tiếc hao tổn tu vi, phân liệt Nguyên Thần, cũng muốn ẩn núp tiến đến?

- Phân liệt Nguyên Thần?

Tất cả mọi người sững sờ. - Nguyên Thần này, cũng không phải bản thân Thiên Diệp Vương, mà một phần phân liệt... Đường đường Vương giả thứ nhất của Thanh Điền nhất mạch, làm sao chỉ có loại thực lực này.

Trương Huyền cười nói.

Hắn thấy tận mắt qua Ngọc Diệp Vương Nguyên Thần xuất khiếu, uy lực vô cùng cường đại, không ai ngăn cản được.

Thiên Diệp Vương bài danh cao hơn, thực lực càng mạnh hơn nữa, làm sao có thể để toàn bộ Nguyên Thần dung hợp với Giang Nguyên?

Làm như vậy, không phải là phó thác tính mạng đến trong tay người khác sao?

Vì vậy, chỉ bằng vào hai điểm này, có thể phỏng đoán ra, Nguyên Thần này căn bản không phải là Thiên Diệp Vương, mà chỉ là tàn hồn hoặc ý niệm mà thôi.

- Một phần cũng mạnh mẽ như vậy?

Mọi người cực kỳ hoảng sợ.

Một phần nhỏ, còn bị Giang Nguyên cuốn lấy, đánh bọn hắn thiếu chút nữa toàn quân bị diệt... Vị Thiên Diệp Vương này không khỏi quá kinh khủng a.

- Ngươi thật sự rất thông minh, đã như vậy, ta danh nhân không nói chuyện mờ ám, giao đồ vật kia ra đây, ta có thể tha các ngươi...

Thấy thanh niên phía dưới ngay cả cái này cũng có thể đoán ra, Thiên Diệp Vương có chút ngoài ý muốn, sau đó cười lạnh một tiếng, đang muốn uy hiếp vài câu, lại nhoáng một cái, từ không trung rơi xuống bảy tám mét, nhịn không được quay đầu nhìn về phía Phùng Huân đang liên tục đập, nghiến răng nghiến lợi:

- Còn không ngừng tay!

- A?

Bị quát lớn, Phùng Huân sửng sốt một chút, đang muốn tiếp tục, chỉ thấy Trương Huyền lắc đầu:

- Được rồi, trước không vội động thủ, có một số việc hỏi rõ ràng lại nói!

- Vâng!

Phùng Huân nhẹ gật đầu, tràn đầy lưu luyến.

Thấy hắn dừng tay, Thiên Diệp Vương mới nhẹ nhàng thở ra, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền:

- Đừng nói nhảm, giao địa đồ trong tay ngươi ra đây đi!

Chương 1982: Là hắn (2)

- Địa đồ?

Trương Huyền sững sờ:

- Vật kia không phải bị ngươi cướp đi sao?

Gia hỏa này, rõ ràng có thực lực đánh chết mọi người, nhưng không tiếc hao tổn Nguyên Thần lẻn vào, bản thân cũng rất kỳ quái, giờ phút này đột nhiên hỏi địa đồ, Trương Huyền càng không hiểu nổi rồi.

Cái di tích này có địa đồ, nhưng không phải ban đầu ở Độc Điện, bị gia hỏa này cướp đi sao?

Mình hao hết lực lượng lẫn vào trong đó, lại cái gì cũng không có đạt được, lúc ấy còn buồn bực thời gian rất lâu.

- Ta được chỉ là một quyển giới thiệu di tích, hơn nữa đều dùng Cổ Thần ngữ viết thành, căn bản là xem không hiểu... địa đồ chính thức ở hai nghìn năm trước bị Ngô Dương Tử cướp đi, tất nhiên giấu ở trong tay các ngươi!

Thiên Diệp Vương hừ lạnh.

- Bị Ngô Dương Tử tiền bối cướp đi?

Sửng sốt một chút, Trương Huyền như nghĩ đến cái gì, kìm lòng không được ngây ngốc một chút, sau đó ngẩng đầu:

- Ngô tiền bối bị Dị Linh tộc các ngươi bắt đi, cuối cùng tọa hóa, coi như có bảo vật gì, cũng sớm đã bị các ngươi nhận được, Phùng Huân, gia hỏa này khẳng định chưa nói thật, đánh chết mới thôi cho ta...

- Vâng!

Phùng Huân hưng phấn mà gật đầu, lần nữa vọt tới trước mặt Giang Nguyên, nắm đấm liên tục vung vẩy, hung hăng đập xuống.

Đùng đùng!

Nắm đấm vào thịt, Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương liên tục lắc lư, tức giận sắp bạo tạc nổ tung, khóe mắt muốn nứt ra:

- Xem như ngươi lợi hại! Trương Huyền đúng không, hôm nay trước buông tha ngươi, về sau đừng để cho ta gặp được, nếu không ta sẽ xé ngươi thành muôn mảnh!

Rống xong, Thiên Diệp Vương nhoáng một cái, Nguyên Thần bỏ chạy, sau đó biến mất ở trước mặt mọi người, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua.

Thấy hắn đào tẩu, đám người Ngô sư đang muốn đuổi theo, chỉ thấy Trương Huyền khoát tay áo.

- Không cần đuổi theo, tuy hiện tại hắn đào tẩu, Nguyên Khí tổn hao nhiều, cũng không phải chúng ta có thể chống chọi, lại nói, chúng ta còn ở trong trận pháp, khắp nơi đều là nguy hiểm, vạn nhất bị dẫn vào cạm bẫy, liền cái được không bù đắp đủ cái mất...

Gia hỏa kia biết rõ tiếp tục ở chỗ này, nhất định sẽ bị chơi chết, liều mạng hao tổn, cũng muốn thoát khỏi cơ thể Giang Nguyên, nhanh chóng đào tẩu, chỉ bằng vào phần quyết đoán này, đã biết rõ đuổi theo cũng chỉ là chịu thiệt.

- Trương sư, sao ngươi phát hiện được, Giang Nguyên này có thể là Thiên Diệp Vương ngụy trang? Chỉ bằng vào không nói lời nào... Có lẽ còn nhìn không ra a!

Biết rõ hắn nói rất có lý, đám người Ngô sư không hề đuổi theo, Hàn Hội trưởng tràn đầy kỳ quái nhìn qua. Tuy vừa rồi Trương sư nói rất rõ ràng, Giang Nguyên một đường không nói chuyện, cũng không chủ động, nhưng hắn thủy chung cảm thấy, không có khả năng đơn giản như vậy.

- Rất đơn giản, sự tình ta giết chết Thạch Diệp Vương, chỉ có chúng ta biết, Hồng Diệp Vương lại có thể biết rõ, hơn nữa nói ra ta, nói rõ trong chúng ta tất nhiên có nội gián, tin tức bị để lộ! Hơn nữa hắn không bị trận pháp ảnh hưởng, một mực châm ngòi... Rất dễ dàng nhìn ra!

Trương Huyền gật đầu.

Giống như Hàn Hội trưởng đoán, chỉ bằng vào không nói chuyện, tự nhiên không có khả năng kết luận Giang Nguyên bị Thiên Diệp Vương đoạt xá, nhưng kết hợp Hồng Diệp Vương nói, liền rất dễ dàng xác định.

- Thì ra là thế...

Tất cả mọi người đều gật đầu, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt tràn đầy bội phục.

Chi tiết như thế, bọn hắn cũng không chú ý, vị này lại suy đoán ra nhiều như vậy, phần năng lực này, làm cho người bội phục.

- Bây giờ nên làm gì?

Ngô sư nhìn qua.

Tuy giải quyết xong Thiên Diệp Vương uy hiếp, trên thực tế mọi người vẫn còn ở trong trận pháp, không cách nào thoát thân.

- Hiện tại...

Chần chừ một chút, Trương Huyền đang muốn nói chuyện, lông mày đột nhiên nhíu lại, ho khan một tiếng:
- Khục khục, Phùng Huân, không cần đánh tiếp, Thiên Diệp Vương đã đào tẩu, đánh cũng vô ích...

Mọi người đồng loạt nhìn lại, lúc này mới phát hiện Phùng Huân vẫn nhắm cái ót của Giang Nguyên đánh, cực kỳ siêng năng, từng quyền đến thịt.

Công kích của hắn rất đúng mực, đã có thể khiến đối phương cảm thấy đau đớn, lại không bị giết chết.

- Trốn rồi? Ta còn cho rằng còn có một bộ phận ở đây, giúp đỡ Giang chiến sư khu trừ sạch sẽ...

Lúc này mới phản ứng được, Phùng Huân lúng túng vò đầu.

- Nếu như hắn đào tẩu, nhất định là dứt bỏ bộ phận Nguyên Thần dung hợp với Giang Nguyên...

Lắc đầu, Trương Huyền đi tới trước mặt Giang Nguyên, cổ tay sờ soạng một cái, sau đó lấy ra một cái hộp ngọc, ngón tay bay múa, hơn mười cây ngân châm rơi xuống.

Bất kể nói thế nào, Giang Nguyên này chỉ là người bị hại, có thể cứu sống mà nói, tự nhiên tốt nhất.

Ngân châm được chân khí khu động, liên tục xoay tròn, một lát sau, Giang Nguyên tựa như thi thể tỉnh lại, chậm rãi mở mắt.

Ầm ầm!

Cùng thời khắc đó, khí tức trên thân bay lên, lại có thể ở trong nháy mắt đột phá Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, đạt đến tứ trọng Nguyên Thần Cảnh!

- Bộ phận Nguyên Thần của Thiên Diệp Vương cùng hắn dung hợp, không có biện pháp đào tẩu, bị hắn thành công luyện hóa, dưới cơ duyên xảo hợp, đột phá cảnh giới, cũng coi như nhân họa đắc phúc...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Thiên Diệp Vương là Thánh Vực ngũ trọng Xuất Khiếu Cảnh, lưu lại Nguyên Thần, coi như là một tia, cũng cực kỳ cường đại, Giang Nguyên trong lúc vô tình cắn nuốt thứ này, tu vi tăng nhiều, cũng là sự tình trong dự liệu.

- Ta đang ở đâu? Vì sao đầu đau như vậy? Ai đánh ta...

Còn không có chú ý tới mình đã đột phá, vuốt cái ót, Giang Nguyên tỉnh lại, vẻ mặt mê mang.

- Hắn!

Tất cả mọi người đồng loạt chỉ về phía Phùng Huân.

- ...

Phùng Huân.

Chương 1983: Trương Huyền thổ lộ (1)

Bị đánh thảm như vậy, Giang Nguyên biết đầu sỏ gây nên, phiền muộn nghiến răng, không có chút do dự vọt về phía Phùng Huân.

Mặc dù mọi người đều rất nguy hiểm, nhưng nếu nhịn cục tức này, đường đường Chiến Sư, huyết tính sẽ không có, còn làm sao chiến đấu?

- Trương sư, Ngô sư... Cứu ta...

Thực lực của Giang Nguyên đột phá, đã đạt tới Nguyên Thần Cảnh, Phùng Huân tự nhiên không phải đối thủ, bị một hồi cuồng ẩu, nhịn không được vội vàng cầu cứu.

Đám người Ngô sư, Trương Huyền xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía đối phương, giả bộ như không nghe thấy.

- Trận pháp này hoàn toàn chính xác rất khó giải quyết!

- Đúng vậy, nếu có biện pháp thì tốt rồi...

- Hôm nay thời tiết cũng rất tốt a!

- Trời sáng khí trong, gió mát ấm áp dễ chịu...

Cứu ngươi? Nói giỡn, vừa rồi thời điểm ngươi đánh người, cao hứng như vậy, để người ta phát tiết một chút đi! Nếu không thì không phải quá xin lỗi Giang Nguyên rồi sao?

Đánh một lát, lúc này Giang Nguyên mới tiêu tan tức giận.

Lúc này, đầu Phùng Huân đã đầy u cục, thê thảm không nói ra lời.

Chứng kiến bộ dáng của hắn như vậy, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, đột nhiên nhớ ra cái gì đó:

- Đúng rồi, sao ta không nhớ ra được... Chúng ta không cách nào phá trận, có thể để Hồng Diệp Vương giúp chúng ta phá nha...

- Giúp chúng ta phá?

Mọi người sững sờ.

- Không sai...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một đống trận kỳ.

Lần trước Hàn Hội trưởng cùng mọi người lấy ra trận kỳ cấp bảy, đến bây giờ còn không có sử dụng hết.

- Đi!

Một cái trận đồ hiển hiện ở trong đầu, quát khẽ một tiếng, trận kỳ thẳng tắp bay ra ngoài.
Bây giờ hắn có được năng lực Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, tuy thực lực không đủ, không cách nào bố trí ra trận pháp cấp bảy đỉnh phong, nhưng bố trí ra trận pháp cấp bảy bình thường là dễ dàng.

Trận kỳ rơi xuống đất, dạo qua một vòng, bàn chân mãnh liệt đạp mạnh.

Ô...Ô...n...g!

Trận pháp khởi động, lập tức một đoàn sương trắng bao phủ đám đông ở bên trong.

- Trương sư có ý tứ là... Chúng ta giấu ở trong trận pháp, dụ dỗ Hồng Diệp Vương đến?

Hàn Hội trưởng mắt sáng rực lên.

Lúc trước, bọn hắn bị nhốt trong trận, thuộc về địch tối ta sáng, rất dễ dàng bị động bị đánh, mà bây giờ bao phủ ở trong mê trận cấp bảy, đối phương không thấy mình, thành công che giấu, coi như là Hồng Diệp Vương muốn làm gì, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.

Thành công chuyển điều kiện bất lợi thành có lợi.

Bất quá, làm như vậy, thoạt nhìn rất đơn giản, không có bất kỳ hàm lượng kỹ thuật, nhưng là Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, mới biết rõ độ khó trong đó.

Ở trong trận pháp bày trận, phải rõ trận pháp chung quanh như lòng bàn tay, thậm chí rất nhiều biến hóa cũng phải hoàn toàn biết được, nếu không, đại trận của đối phương biến đổi, khí tràng chung quanh biến hóa, trận pháp của ngươi sẽ tự sụp đổ, lộ ra chân tướng.

Đổi lại những người khác, coi như nghĩ đến cũng làm không được, đoán chừng cũng chỉ có Trương sư mới có thể hoàn thành.

- Đúng...

Trương Huyền nhẹ gật đầu. Nghe hắn xác nhận, tất cả mọi người đều hiểu được, mắt sáng rực lên, chỉ có Phùng Huân đứng ở một bên, đầu đầy sương mù: Xem ta bị đánh thảm như vậy, lại nghĩ đến cái này...

Trận pháp này cùng ta bị đánh có quan hệ cọng lông a? Ngươi là nghĩ ra như thế nào? Đến cùng não tưng tưng ra sao a?

- Đã có trận pháp ngăn cách, mọi người lại không cần lo lắng bị công kích, trước điều chỉnh thoáng một chút, khôi phục thực lực đi...

Trương Huyền bàn giao.

Từ sau khi đi vào Thiên Cung, mọi người một mực bị công kích, thể xác và tinh thần sớm đã mệt mỏi.

- Vâng...

Mọi người nhẹ gật đầu, riêng phần mình lấy ra đan dược, Linh Thạch khôi phục thể lực, khoanh chân ngồi dưới đất tu luyện.

Thấy tạm thời không có nguy hiểm, Trương Huyền cũng nhẹ nhàng thở ra, đang muốn nghiệm chứng ý tưởng nào đó, liền ngửi được làn gió thơm bay tới, Lạc Nhược Hi đi vào trước mặt, nhìn về phía hắn, ánh mắt phức tạp:

- Đa tạ!

- Không cần khách khí!

Biết rõ nàng là vì chuyện vừa rồi cảm tạ mình, Trương Huyền cười cười.

Đối phương vốn không phải Thiên Diệp Vương, chỉ nói sự thật mà thôi.

- Cảm ơn ngươi tin tưởng ta...

Lắc đầu, tựa hồ nữ hài nhớ ra cái gì đó, trên mặt có vẻ cô đơn, bất quá, rất nhanh hễ quét là sạch, xòe bàn tay ra:

- Nếu ngươi thật muốn phá trận mà nói, ta có thể giúp ngươi!

- A? Ngươi biết trận pháp này là cái gì?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

- Ta không biết, bất quá, trận pháp này tầng tầng lớp lớp, một cái tiểu trận nối tiếp một cái tiểu trận, vô cùng vô tận, thật muốn đi qua mà nói, sẽ rơi vào trong tuần hoàn vô tận, vĩnh viễn không thể chạy ra... Trừ khi, nhảy ra trận pháp!

Lạc Nhược Hi nói.

Chương 1984: Trương Huyền thổ lộ (2)

- Nhảy ra trận pháp? Làm sao nhảy ra ngoài?

Trương Huyền cười khổ.

Hắn cũng biết đạo lý này, nếu có thể nhảy ra ngoài, khẳng định sớm đã có biện pháp, đáng tiếc, Thư Viện chỉ có thể nhìn một tiểu trận thiếu sót, không cách nào quản lý toàn cục, cũng không biết hướng đi cùng xu thế của toàn bộ đại trận.

- Vừa rồi chúng ta đã liên tục xông qua mấy cái, mỗi một cái đều có đường kính vài trăm thước... Dựa theo phương vị tính toán, coi như trốn không thoát Thiên Cung, giờ phút này tất nhiên cũng đến biên giới... Nhưng trên thực tế, coi như chúng ta lại xông mười mấy cái tiểu viện, cũng sẽ ra không được, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Lạc Nhược Hi nói.

- Cái này... Ý của ngươi chẳng lẽ nói trận pháp này, vô cùng có khả năng ẩn chứa bí mật không gian?

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Dựa theo khoảng cách suy tính, rõ ràng có thể đi ra ngoài, nhưng không cách nào rời đi, chỉ có một khả năng... Không gian trận pháp!

- Đúng rồi, vì sao ta không nghĩ ra, bản thân Khâu Ngô Cổ Thánh liền am hiểu không gian, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể bố trí ra phong ấn lợi hại như vậy... lại nói, chúng ta vừa đến liền gặp không gian trận pháp... Ta nên nghĩ đến mới phải...

Không đợi đối phương trả lời, Trương Huyền vỗ trán một cái, bừng tỉnh đại ngộ.

Bọn hắn vừa đến liền lâm vào không gian trận pháp, dựa theo tình huống bình thường, đi vào trận pháp này, có lẽ rất nhanh nghĩ tới phương diện không gian... Làm sao lại không để ý đến chứ!

- Một câu điểm tỉnh người trong mộng, đa tạ Nhược Hi, thật sự là yêu ngươi chết mất...

Trương Huyền tràn đầy hưng phấn, thoáng cái nhảy lên, hôn khuôn mặt nữ hài một cái, cười ha ha.

- Ngươi...

Không nghĩ tới hắn sẽ làm như vậy, sự tình ra đột nhiên, Lạc Nhược Hi không kịp tránh né, tú mục trợn tròn, khuôn mặt phấn hồng.

Gia hỏa này thoạt nhìn rất trung thực, như thế nào... Như thế nào...

- Không để ý tới ngươi nữa...

Quay người lại, đi vào trận pháp, tìm một chỗ khoanh chân ngồi xuống, lúc này mới cảm thấy sắc mặt như phát sốt, tràn đầy nóng hổi.

- Ta...

Vừa rồi nhất thời hưng phấn, kìm lòng không được, mới làm ra cử động quá đáng, chứng kiến nữ hài xoay người rời đi, Trương Huyền mới phản ứng tới, có chút xấu hổ, bất quá, sờ lên bờ môi... Thơm quá.

- Nàng sẽ không giận ta chứ?

Vô luận kiếp này hay kiếp trước, đều là độc thân không có nói qua yêu đương, đột nhiên trải qua loại sự tình này, lập tức có chút bối rối, cùng khí thế chỉ điểm sơn hà lúc trước hoàn toàn bất đồng. Bất quá hắn cũng biết, bây giờ không phải thời điểm cân nhắc những chuyện này, vận chuyển tâm cảnh một lát, để bản thân khôi phục tỉnh táo, cổ tay khẽ đảo, Thiên Nghĩ Phong Mẫu xuất hiện ở trước mắt.

Đối với không gian trận pháp, hắn hoàn toàn không biết gì cả, nhưng mà Thiên Nghĩ Phong Mẫu, trời sinh thì có loại năng lực này, có lẽ tìm được đường ra, dẫn nhóm người mình chạy đi.

Nói tình huống trước mắt cho Phong Mẫu một lần.

Phong Mẫu nhẹ gật đầu, nằm rạp trên mặt đất, ngửi ngửi.

Thiên Nghĩ Phong Mẫu, chỉ là trời sinh có được năng lực bố trí không gian, là một loại bản năng, nhưng mà đối với Không Gian Pháp Tắc, lại không lý giải.

Cái này rất giống ong mật xây tổ, có thể hoàn mỹ làm ra tổ hình sáu mạnh, ngay cả kiến trúc sư cũng làm không được... nhưng cũng không thể nói, ong mật tinh thông công trình bằng gỗ, kiến trúc cơ học, là một học bá a!

Ở trên mặt đất ngửi chốc lát, Thiên Nghĩ Phong Hậu đứng lên.

- Chủ nhân, đó là một không gian gấp, ta có thể mang ngài đi ra...

- Thật tốt quá...

Thấy nó quả nhiên có thể tìm được, ánh mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng, vội vàng xoay người lại, truyền tin đám người Ngô sư.

Lần này, dùng chính là truyền âm.

Rất nhanh, mọi người liền tập hợp.
Tuy thời gian nghỉ ngơi không dài, nhưng mà tất cả mọi người thân kinh bách chiến, đã khôi phục hơn phân nửa thực lực.

- Tất cả mọi người đi theo đằng sau Phong Mẫu, không nên tụt lại phía sau...

Dặn dò một tiếng, lúc này Trương Huyền mới đi vào trước mặt Lạc Nhược Hi, thấy nữ hài cũng không có vẻ tức giận, mới nhẹ nhàng thở ra:

- Chúng ta cũng đi a!

Nói xong nắm bàn tay nữ hài.

- Ngươi...

Vùng vẫy một cái, phát hiện hắn càng nắm càng chặt, nữ hài nhịn không được nhíu mày.

Cho chút màu sắc liền mở phòng nhuộm, càng ngày càng quá đáng có phải không?

Đang muốn rút về, thuận tiện giáo huấn một chút, chợt nghe thanh âm của thanh niên đối diện chậm rãi vang lên.

- Huyễn Vũ sơn mạch, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, yên tĩnh hờ hững, đứng ở trước thác nước, cùng hoàn cảnh chung quanh hòa vào một thể, giống như phó du mặc họa, ta biết ngay nhân sinh của ta đã có mục tiêu!

- Chứng kiến ngươi bị rất nhiều Linh Thú vây công, nhịn không được xuất thủ, về sau trong sơn động, Linh Hồn bị cắn trả, là ngươi xuất thủ cứu ta. Đợi ta tỉnh lại, ngươi đã rời đi... Ta không biết tên của ngươi, cũng không biết ngươi là ai, cho rằng kiếp này không cách nào nhìn thấy, buồn vô cớ như mất, giống như đã mất đi bảo bối quan trọng nhất của sinh mệnh.

- Về sau ở Danh Sư Học Viện, lần nữa thấy được ngươi, kích động đến muốn nổ tung, cảm thấy nhất định phải hỏi tên của ngươi, biết rõ ngươi là ai...

Nhớ lại kinh nghiệm cùng nữ hài này, trên mặt Trương Huyền lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Trùng sinh gặp qua nhiều nữ tử như vậy, có uyển chuyển hàm xúc, có ôn nhu, có khí phách, có y như chim non nép vào người, có yêu thương nhung nhớ hắn... Nhưng mà chẳng biết tại sao, đối với nữ tử trước mắt này, có động tâm cùng tưởng niệm.

Vì vậy, không muốn bỏ qua!

- Chúng ta cùng đi Phong Thánh đài, mặc dù ở chỗ đó nhìn thấy Khổng Sư ý niệm, nhận được hắn lưu lại thư tịch... Thế nhưng để cho ta vui vẻ nhất là trên đường đi có thể cùng ngươi ở chung một chỗ, mỗi ngày tu luyện xong, có thể chứng kiến ngươi ngồi ở cách đó không xa, an tĩnh như vậy, lặng im như vẽ, giúp ta nói chuyện phiếm, giúp ta cùng nhau nghiên cứu thiếu thốn cùng ưu điểm của công pháp... Nói thật, ta rất muốn để cho thời gian khi đó vĩnh cửu dừng lại, cứ như vậy một mực ở trước mắt...

- Ngươi nói muốn cùng đi di tích, ngươi biết ta cao hứng bao nhiêu không? Tất cả mọi người nói nơi đây cực kỳ nguy hiểm, có đi không về, nhưng mà ta lại cảm thấy, có thể cùng ngươi ở chung một chỗ, lại nguy hiểm cũng đáng giá...

- Lúc này mới biết nội tâm của mình, là thật muốn cùng ngươi ở chung một chỗ, vĩnh viễn chung một chỗ, dù bỏ mình, cũng sẽ không hối hận!

Nhìn về phía nữ hài, trong ánh mắt của Trương Huyền toát ra vẻ kiên định.

- Nhược Hi, cho phép ta một mực nắm tay ngươi, chậm rãi đi hết cuộc đời, được không?

Chương 1985: Ngươi là người tốt! (1)

Tuy không biết lai lịch chính thức của nữ hài, đối phương cũng chưa từng nói qua, nhưng mà trùng sinh đến nay, trên đường đi gặp qua nhiều như vậy... Hắn đối với nữ hài trước mắt này, có loại cảm giác đặc thù, không muốn bởi vì thẹn thùng mà mất đi cơ hội.

Huống chi, hắn cũng không thẹn thùng nha.

- Ta...

Không nghĩ tới hắn lại đột nhiên nói ra những lời này, Lạc Nhược Hi khẩn trương lên:

- Ta, ta sẽ cân nhắc...

- Ngươi cân nhắc đi, dù sao ta sẽ không buông tay...

Nắm bàn tay đối phương, tựa như nắm một bảo vật không muốn mất đi, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Không nghĩ tới tên này nói như vậy, mình không đáp ứng, liền không buông tay, sắc mặt Lạc Nhược Hi xấu hổ thấu hồng, muốn thu tay về, lại phát hiện đối phương nắm chặc hơn:

- Ngươi... Buông tay!

- Không buông, vừa buông ra, ngươi liền không để ý tới ta...

Ánh mắt Trương Huyền kiên định.

- Ta để ý ngươi còn không được sao? Buông tay...

Lạc Nhược Hi nhìn quanh trái phải một vòng, phát hiện rất nhiều Danh Sư đã theo Thiên Nghĩ Phong Mẫu rời đi, xung quanh là sương mù, chỉ có hai người, vẫn cảm thấy sắc mặt nóng hổi, không dám ngẩng đầu.

- Không buông!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi là... Người tốt.

Chứng kiến chân thành trong mắt đối phương, không dung dao động, trong lòng nữ hài đột nhiên ấm áp.

- Ta không phải người tốt, là bại hoại, đại bại hoại!

Trương Huyền vội vàng lắc đầu.

Hắn không muốn thẻ người tốt a.

- PHỤT!

Lạc Nhược Hi cười ra tiếng, vẻ lúng túng lập tức biến mất.

Gia hỏa này thật là, người khác thổ lộ, đều hy vọng biểu hiện mình thật giỏi, là một người tốt, gia hỏa này thì ngược lại, nói thẳng mình là đại bại hoại...

Nào có thổ lộ như vậy a?

Thật khờ!

- Ngươi buông ra!

Lạc Nhược Hi lắc đầu, tiếp tục nói.

- Không buông, đánh chết cũng không buông!
Trương Huyền lắc đầu:

- Trừ khi ngươi đáp ứng ta!

- Ngươi... sao ngươi vô lại như vậy...

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

- Ta chính là vô lại! Mặc kệ ngươi nói như thế nào, không đáp ứng ta, ta sẽ không buông tay!

Trương Huyền nói.

Hắn có thể thấy được nữ hài cũng không chán ghét mình, đã như vậy, liền nhất cỗ tác khí, nếu không, thật muốn bỏ qua, không biết cần tiêu phí bao nhiêu thời gian.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này xấu như thế, Lạc Nhược Hi dở khóc dở cười, không biết nghĩ tới điều gì, trên mặt lộ ra một tia ảm đạm:

- Kỳ thật, ta, ta cũng không chán ghét ngươi, chỉ là... Ta có nỗi khổ tâm, ngươi lựa chọn ta, có khả năng vất vả nỗ lực, nhưng không nhất định có kết quả... Còn nguyện ý sao?

- Nguyện ý!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Ta biết rõ ngươi một mực không nói ra thân phận, cũng không có chính thức triển lộ qua thực lực, tất nhiên có nguyên nhân của mình, ta sẽ không đi truy vấn... Bất quá, xin ngươi tin tưởng ta, thật sự có người ngăn trở, cho dù là ông trời, ta cũng sẽ cứng rắn đánh nát!

Vô luận kiếp trước kiếp này, nếu như đã làm ra lựa chọn, liền sẽ không hối hận, đây chính là tín ngưỡng của Trương Huyền hắn, hoặc là không làm, nếu như muốn làm, thì nhất định phải làm được tốt nhất.

Trăm chết không hối hận!

Nguyên nhân chính là như thế, mới ở không đến một năm, từ một lão sư bình thường của Thiên Huyền Vương quốc, biến thành Danh Sư lục tinh đỉnh phong, Danh Sư học viện Viện trưởng như bây giờ.
Được vô số người tôn kính sùng bái.

- Ngươi...

Nghe được đối phương không có chút dao động, thậm chí mang theo kiên quyết, hốc mắt của Lạc Nhược Hi đỏ bừng, trong lòng sinh ra một tia ngọt ngào, dừng lại một lát, cuối cùng nhẹ gật đầu.

- Tốt! Ta nguyện ý cùng ngươi đi hết cuộc đời...

Con đường phía trước không biết sẽ như thế nào?

Tất cả đều là bụi gai thì như thế nào?

Có ngươi tương bồi... Đã đủ rồi!

Dù bỏ mình, dù không có kết quả, ít nhất cùng ngươi tay nắm tay đối mặt.

- Thật?

Nghe nàng đồng ý, Trương Huyền sửng sốt một chút, thiếu chút nữa không kịp phản ứng, hưng phấn nhảy lên, một tay ôm lấy nữ hài vào trong ngực, tại chỗ xoay hai vòng.

- Thật!

Không nghĩ tới hắn có tính trẻ con như thế, nữ hài cười cười.

Buông ra khúc mắc, đã không có gì băn khoăn.

Đối phương nói lần đầu tiên gặp nàng, liền thích, nàng lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, không phải là không có loại cảm giác đặc thù.

Những Linh Thú kia báo ân, kết quả lại bị hắn coi thành vây giết, rõ ràng thực lực không được tốt lắm, nhưng vẫn xông tới, cứng rắn dắt lấy mình đào tẩu, ngốc có chút đáng yêu.

Sau đó trải qua rất nhiều sự tình, nhất là đi Phong Thánh đài, những người khác không tìm, hết lần này tới lần khác tìm hắn, trong lòng không phải là khát vọng...

Hiện tại, nên nói đã nói hết, cả người nhẹ nhõm, trong lòng tràn đầy vui mừng.

- Chúng ta đi thôi, nếu ngươi không đi liền không còn kịp rồi...

Buông nữ hài ra, Trương Huyền cười cười.

Thiên Nghĩ Phong Mẫu đã tìm được lối ra, đã dẫn mọi người rời đi, bọn hắn tiếp tục ở đây mà nói, đoán chừng thật sẽ bị nhốt, rút cuộc ra không được.

- Ân!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu.

Trương Huyền cũng không ngừng nghỉ, nắm tay nữ hài, đi nhanh về phía trước.

Đây là trận pháp hắn bố trí, mọi người đi địa phương nào, hắn nhìn thấy rõ ràng, tại nguyên chỗ vòng vài vòng, một đồ vật tựa như đại môn xuất hiện.

Đúng là Phong Mẫu tìm kiếm được, hơn nữa xé rách không gian đi ra.

Hai người thẳng tắp chui vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau