THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1966 - Chương 1970

Chương 1966: Hắc Yên Trần Sa (2)

Lôi Nguyên Châu xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Vu Hồn ly thể!

Tinh thần khẽ động, Vu Hồn bay ra, nhẹ nhàng cầm Lôi Nguyên Châu lên.

Lúc trước mượn nhờ Lôi Đình chi hải rèn luyện Linh Hồn, hiệu quả rất tốt, hiện tại luyện hóa Lôi Nguyên Châu, lại không vội tiến lên, vừa vặn tôi luyện một chút, để cho hồn lực tiến bộ nhanh hơn.

Lôi Đình giăng đầy trong viên cầu, hai tay Vu Hồn vươn ra nắm chặt, vận chuyển pháp quyết Thiên Đạo Vu Hồn tu luyện.

Xì xì xì xì...!

Từng đạo lôi điện từ trong Lôi Nguyên Châu lan tràn ra, tiến nhập hồn thể của hắn, liên tục rèn luyện.

Sau nửa canh giờ, Vu Hồn từ bảy mét thu nhỏ lại đến sáu mét, thực lực cũng đạt tới Tòng Thánh trung kỳ.

Một lúc lâu sau biến thành năm thước, Tòng Thánh hậu kỳ.

Hai canh giờ sau, chỉ còn bốn mét, Tòng Thánh đỉnh phong!

Tuy hình thể của hồn phách nhỏ đi, nhưng lực lượng lại càng thêm tinh thuần, nhất cử nhất động mang theo lực lượng lôi điện, làm cho người ta có cảm giác cường đại đến cực điểm.

Lấy thực lực bây giờ, chỉ bằng vào Vu Hồn, chỉ sợ cũng có thể thắng được cường giả Thánh Vực nhị trọng đỉnh phong.

- Hồn, thân thể, chân khí đều đạt tới Tòng Thánh đỉnh phong rồi...

Lại tu luyện một lát, biết rõ không có công pháp tiếp sau, tiếp tục rèn luyện, chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề, Vu Hồn của Trương Huyền trở lại nhục thân, mỉm cười.

Tiến nhập di tích không đến một ngày, hắn liền tăng nhục thân, Linh Hồn lên tới Tòng Thánh đỉnh phong, giống như chân khí, có thể nói kiếm lợi lớn.

Nếu như ở bên ngoài, muốn làm được điểm ấy, còn không biết phải tiêu phí bao lâu.

- Lôi Nguyên Châu này, đối với tu luyện Linh Hồn có chỗ tốt thật lớn, ngươi cũng tu luyện một chút đi!

Hồn lực tăng cường, ném Lôi Nguyên Châu cho phân thân, lúc này Trương Huyền mới rời tổ ong, trở lại ở trước mặt mọi người.

Trải qua khoảng thời gian này điều chỉnh, thực lực của mọi người đều triệt để khôi phục, từng cái khí tức như rồng.

- Đi thôi!

Nói một tiếng, mọi người đồng loạt đi thẳng về phía trước.

Lôi Đình chi hải biến mất, vùng đất phía trước bằng phẳng, mới đi một lát, Ngô sư ngừng lại.

- Trương sư, nhìn xem có nhận thức thứ này không?

Nói xong đưa qua một vật.

Là một thanh trường kiếm, như bị cái gì chặt đứt, chỉ còn lại có một nửa, chọc ở trong đất bùn cách đó không xa.

Mặt đất có dấu vết chiến đấu, xem ra thời gian rất lâu rồi, bị gió cát vùi lấp không ít, nhưng vẫn có thể rõ ràng phân biệt. - Không biết...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền lắc đầu.

Thanh kiếm này, tương tự như Băng Vũ Kiếm, đều đạt đến Bán Thánh khí, bất quá, vô luận hình dạng hay khí tức, đều chưa bao giờ thấy qua, chớ nói chi là nhận thức.

- Là binh khí của Chương Dẫn Khâu... Ta từng giao thủ với hắn, thấy hắn dùng qua...

Ô Thiên Khung đi tới.

Thân là Vân Hư Học Viện Viện trưởng, cùng Hồng Viễn Học Viện lão Viện trưởng gặp qua nhiều lần, biết rõ binh khí của đối phương là cái gì.

- Lão viện trưởng?

Trương Huyền sững sờ.

- Là đồ đạc của hắn!

Đám người Ngũ Nhiên cũng đi tới.

- Nếu như trường kiếm của hắn rơi ở đây, khẳng định đã đi qua nơi này, tiếp tục đi tới!

Ánh mắt của tất cả mọi người đều sáng lên.

Từ khi đi vào di tích, đã trải qua nhiều lần nguy hiểm, hiện tại cuối cùng phát hiện dấu vết người trước đi qua, tất cả đều tràn đầy kích động.

Đoàn người tăng thêm tốc độ, không lâu sau thì ngừng lại.

Phía trước bị phong bạo cực lớn bao phủ, đen kịt, còn chưa tới trước mặt, liền làm cho người ta có cảm giác tim đập nhanh. - Đây là cái gì?

- Không biết...

Tuy không biết đây là vật gì, nhưng có thể rõ ràng cảm nhận được trong đó toả ra lực lượng khiến người ta hoảng sợ.

- Đây là Hắc Yên Trần Sa!

Phân biệt một lát, sắc mặt của Ô Thiên Khung khó coi mở miệng.

- Hắc Yên Trần Sa?

Mọi người nghi hoặc.

- Ân, là một loại cát bụi phong bạo cực kỳ quỷ dị, có lực lượng ăn mòn rất mạnh, vô luận là người hay vật, chỉ cần đi vào trong đó, đều bị ăn mòn, hóa thành tro tàn.

Chần chừ một chút, Ô Thiên Khung nói:

- Không tin, các ngươi nhìn...

Nói xong, lấy ra một thanh Linh Khí tuyệt phẩm, ném vào phong sa.

Xì xì xì xì...

Linh Khí mới vừa bay vào trong đó, lập tức phát ra tiếng két... xuất hiện vô số điểm lấm tấm, tựa như sắt thép bị mưa ngâm nhiều ngày, tràn đầy vết gỉ.

Bàn tay trảo một cái, Linh Khí bay lấy trở, ngón tay nhẹ nhàng búng.

Rặc rặc!

Linh Khí tuyệt phẩm vô cùng chắc chắn, tựa như khối băng hòa tan, vỡ vụn ở trên đất.

- Cái này...

Sắc mặt mọi người đồng thời biến đổi.

Tuyệt phẩm Linh Khí, ở trong phạm vi đế quốc cũng cực ít, lại mấy hơi thở cũng không chịu được, bị ăn mòn vỡ vụn, Hắc Yên Trần Sa này không khỏi quá kinh khủng đi!

- Nơi này... Có thể đi vòng qua hay không?

Một Chiến Sư nhịn không được mở miệng.

- Chỉ sợ không thể...

Hàn Hội trưởng xem một lát, cười khổ lắc đầu.

Chương 1967: Lạc Nhược Hi đề nghị (1)

- Không thể?

Mọi người nhìn qua.

- Ân, Hắc Yên Trần Sa này bao phủ toàn bộ đường phía trước, có lẽ giống như dung nham lúc trước, thuộc về khảo nghiệm, không thông qua mà nói, sẽ không biện pháp đi vào địa phương càng sâu, vĩnh viễn chỉ có thể quanh quẩn ở bên ngoài.

Hàn Hội trưởng nói.

- Ân!

Nghe được hắn nói, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đúng là như thế.

Loại khảo nghiệm này, chỉ có thông qua cửa ải trước, trận pháp của cửa ải tiếp theo mới có thể kích hoạt, không cách nào thông qua, chỉ có thể ở nguyên chỗ.

Muốn đùa nghịch kỹ xảo, lừa dối đi tới, rõ ràng là không thể nào.

Người thiết kế di tích này, vô cùng có khả năng là Khâu Ngô Cổ Thánh, loại cường giả siêu cấp này, làm sao có thể cho bọn hắn chui vào lỗ thủng?

Cho dù có lỗ thủng, thực lực của bọn hắn cũng không đủ chui qua, gây chuyện không tốt còn sẽ rơi vào khảo nghiệm lợi hại hơn, sinh tử không do mình khống chế.

- Căn cứ dấu vết đến xem, đám người Chương Dẫn Khâu nhất định đã đi qua, chỉ là chúng ta đi vào như thế nào?

Dạo qua một vòng, Ngô sư nhíu mày.

Phát hiện bội kiếm của lão viện trưởng, cũng phát hiện một ít dấu vết chiến đấu, rõ ràng chỉ tới bên này.

Chỉ là, cát bụi trước mắt ngay cả Linh Khí tuyệt phẩm cũng có thể ăn mòn, tu luyện giả căn bản không vào được, mặc dù có thể, đoán chừng cũng không cách nào xâm nhập, chớ nói chi là đi ra phạm vi nó bao phủ.

Không để ý tới mọi người sốt ruột, Trương Huyền nhăn mày lại, đi tới nhìn kỹ.

Hắc Yên Trần Sa này, giống như Lôi Đình chi hải lúc trước, thuộc về một cái đại trận, phạm vi quá lớn, coi như biết rõ có thiếu sót, nhưng hạn chế bởi thực lực, cũng không cách nào phá giải.

Nghiên cứu một lát, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Kết quả giống như bọn họ, chỉ có xông vào, căn bản không có biện pháp khác.

- Chúng ta một đường đến đây, không phải gặp được Dị Linh tộc, chính là bị bọn hắn mai phục... Hiện tại ngoại trừ Hắc Yên Trần Sa, thì không còn nửa bóng người, nếu ta đoán không lầm, phương hướng chúng ta tìm kiếm là sai!

Thời điểm mọi người ở đây vô kế khả thi, Lạc Nhược Hi đột nhiên nói.

- Sai phương hướng?

Mọi người không hiểu. - Đúng vậy, bây giờ chúng ta đuổi theo dấu vết của lão Viện trưởng Chương Dẫn Khâu lưu lại, nhưng mà... Vạn nhất thật sự có Dị Linh tộc thông qua trước chúng ta, những dấu vết này, chưa chắc là thật... Chúng ta tìm dấu vết của Dị Linh tộc đi trước, như vậy có khả năng sẽ càng thêm an toàn!

Lạc Nhược Hi nói ra phân tích của mình.

- Cái này...

Tất cả mọi người sửng sốt.

- Đúng vậy, Lạc sư nói rất đúng!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Sau khi bọn hắn đi vào di tích, một mực tìm dấu vết lão Viện trưởng lưu lại, tuy cách làm này không sai, nhưng vạn nhất những dấu vết này là cạm bẫy Dị Linh tộc bố trí xuống, liền nguy rồi.

Thập đại Vương giả của Thanh Điền nhất mạch, hắn đã cạo chết bảy cái, thu phục một cái, Thiên Diệp Vương lợi hại nhất, tuy ở Độc Điện chưa từng gặp mặt, lại biết đối phương đáng sợ... Dựa theo tình huống bình thường, đạt được địa đồ, khẳng định cũng sẽ đi tới nơi này...

Lúc này một chút tung tích cũng không phát hiện, nói không có kỳ quái là giả!

Ngọc Diệp Vương, Thạch Diệp Vương xếp hạng thứ ba, thứ tư đều tới, hơn nữa khó có thể đối phó như thế, xếp hạng thứ nhất, thứ hai khẳng định càng thêm đáng sợ.

Một mực không có xuất thủ, nói rõ bọn hắn dựa vào địa đồ, tất nhiên sớm đi vào trong đó, tốc độ nhanh hơn nhóm người mình!

Đã như vậy, con đường bọn hắn đi nhất định là an toàn nhất, có thể đơn giản thông qua.

- Điều tra một chút... Thân thể nhoáng một cái bay lên, Minh Lý Chi Nhãn của Trương Huyền nhúc nhích, nhìn qua bốn phía.

Lúc trước lấy dấu vết của lão Viện trưởng lưu lại làm mục tiêu, không có chú ý những thứ khác, rất nhiều địa phương không có lưu ý, giờ phút này cẩn thận quan sát, rất nhanh để cho hắn phát hiện không đúng.

Nơi đây hoàn toàn chính xác có Dị Linh tộc đi qua, hơn nữa ngay ở mấy canh giờ trước.

- Phùng Huân, cho mượn Vô Cấu Kính của ngươi dùng một chút!

Rơi trên mặt đất, Trương Huyền đưa tay.

Những Dị Linh tộc này, cố ý tiêu trừ dấu vết, bây giờ thực lực của hắn quá thấp, Minh Lý Chi Nhãn triển khai không đến cực hạn, chỉ mơ hồ có thể đoán được có người đi qua, nhưng tìm không thấy con đường cụ thể.

Trong vài canh giờ mà nói, Vô Cấu Kính của Chiến Sư Đường còn có hiệu quả.

- Ân!

Phùng Huân gật đầu đưa tới, hỏi rõ ràng cách dùng, Trương Huyền bắt chước làm theo, cắn nát ngón tay chỉ lên.

Ô...Ô...n...g!

Vô Cấu Kính lập loè hai cái, chỉ rõ phương hướng.

Nhìn theo phương hướng đi tới, cẩn thận phân biệt một lát, Trương Huyền nhìn về phía mọi người:

- Dị Linh tộc hoàn toàn chính xác đi qua trước, hẳn là từ nơi này đi vào Hắc Yên Trần Sa...

- Từ nơi này đi vào? Chẳng lẽ bọn hắn không sợ?

Một vị Chiến Sư nghi ngờ hỏi.

- Ta cũng không biết...

Trương Huyền lắc đầu.

Căn cứ phương hướng Vô Cấu Kính chỉ ra, Dị Linh tộc đúng là từ nơi này đi vào.

Bất quá vừa rồi cũng cẩn thận nghiên cứu, nơi này không phải điểm thiếu sót, gió bụi cực kỳ đáng sợ, đối phương rút cuộc là làm sao đi vào, sao lông tóc không bị tổn thương, coi như là hắn, cũng nhìn không ra.

- Ta thử một chút, có lẽ gió bụi nơi đây thoạt nhìn đáng sợ, trên thực tế có thông đạo ẩn hình...

Chương 1968: Lạc Nhược Hi đề nghị (2)

Hít sâu một hơi, Ngô sư đi tới.

- Cẩn thận một chút...

Sửng sốt một chút, Hàn Hội trưởng dặn dò một tiếng.

Loại sự tình này, ở trong trận pháp là thường xuyên xuất hiện.

Rõ ràng là Sinh Môn, nhưng nhìn từ bên ngoài lại cực kỳ đáng sợ, dùng bất kỳ thủ đoạn nào cũng kiểm tra đo lường không ra, chỉ có tự thể nghiệm, mới có thể tìm ra.

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Ngô sư cũng không nhiều lời, hít sâu một hơi, chân khí trong cơ thể phun ra, tạo thành một khôi giáp màu bạc ở bên ngoài thân.

Võ kỹ Thánh cấp, Chân Long ngân giáp!

Đây là Võ kỹ phòng ngự mạnh nhất của hắn, có thể bao phủ toàn thân, dùng để đối phó Hắc Yên Trần Sa là thích hợp nhất.

Nhấc chân đi vào trong.

Rặc rặc! Rặc rặc! Rặc rặc!

Đi vào cát bụi, chợt nghe thanh âm va chạm liên tục truyền đến, như mưa to đập lá chuối.

Đi về phía trước bảy tám bước, khuôn mặt của Ngô sư trắng bệch lui ra, chân khí hình thành khôi giáp, giờ phút này dĩ nhiên vỡ vụn, sắc mặt trắng bệch, đi đường có chút lảo đảo.

- Không được, cát bụi nơi này chẳng những không kém, còn càng thêm đáng sợ, căn bản không cách nào thông qua...

Điều tức một lát, triệt để khôi phục lại, Ngô sư lắc đầu.

Cát bụi tiêu hao chân khí thật lớn, dung nham còn có thể đi vào bốn mươi mét, mà ở đây, bảy tám bước coi như cuối cùng.

- Không có biện pháp thông qua, vậy Dị Linh tộc làm sao đi vào, hơn nữa lông tóc không tổn hao gì?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Coi như Thiên Diệp Vương, Hồng Diệp Vương đứng đầu trong thập đại Vương giả, cũng khẳng định không có mạnh như vậy, không có chuyện trực tiếp đi vào mà không bị thương?

Nhưng vì cái gì bọn hắn có thể đi vào, nhóm người mình lại không có bất kỳ biện pháp?

- Trừ khi... Bọn hắn dùng pháp bảo nào đó!

Hàn Hội trưởng nói.

- Pháp bảo? - Ân, một ít pháp bảo lợi hại, hoàn toàn có thể ngăn cản những gió bụi này, nếu như bây giờ chúng ta có một Thánh Khí thượng phẩm, có thể không quan tâm, cứng rắn tiến lên, sẽ không bị thương tổn...

Hàn Hội trưởng gật đầu.

Tuy Hắc Yên Trần Sa lợi hại, có thể phá hủy Linh Khí tuyệt phẩm, tổn thương một ít Thánh Khí hạ phẩm, nhưng gặp phải Thánh Khí thượng, liền không có bất kỳ tác dụng.

Nếu có loại bảo vật cấp bậc này, coi như không cần tìm ra Sinh Môn, cũng có thể cứng rắn tiến lên.

- Thánh Khí thượng phẩm... Đi nơi nào tìm...

Hắn nói đơn giản, nhưng Trương Huyền biết rõ, hầu như không có khả năng.

Pháp bảo như Kim Nguyên đỉnh, trải qua mình không ngừng rèn luyện, cũng chỉ miễn cưỡng tăng đến Thánh Khí trung phẩm, hơn nữa còn là kế cuối, muốn luyện chế ra thượng phẩm, độ khó to lớn có thể nghĩ... Chỉ cần Luyện Khí Sư không đạt tới bát phẩm, có thể nói, hầu như hoàn toàn không có khả năng!

- Kỳ thật, không phải Thánh Khí thượng phẩm, một ít bảo vật đặc thù cũng làm được! Hắc Yên Trần Sa, có tác dụng ăn mòn, Pháp bảo bình thường, trừ khi đạt tới cấp bậc nhất định, nếu không, không có khả năng chịu đựng được! Nhưng nếu là bảo vật loại hình Linh Hồn liền không giống, không bị xâm hại, hoàn toàn có thể mượn nhờ trong đó tản ra hồn lực, ngăn ở bên ngoài...

Lạc Nhược Hi quan sát một lát, chậm rãi nói.

Nàng là hậu nhân của Thánh Nhân quý tộc, kiến thức rộng rãi, biết không ít bí văn cùng biện pháp ứng đối trận pháp.

- Bảo vật Linh Hồn? Thứ này có lẽ càng khó tìm hơn Thánh Khí tuyệt phẩm a?

Một vị Chiến Sư nhịn không được nói.

Thánh Khí thượng phẩm, chỉ cần cấp bậc của Luyện Khí Sư đạt tới, đủ tài liệu, hoàn toàn có thể luyện chế ra, nhưng mà bảo vật liên lụy phương diện Linh Hồn liền cực kỳ trân quý. Bình thường đều là thiên nhiên hình thành, rất khó luyện chế, Luyện Khí Sư có thể luyện chế Pháp bảo hồn khí, đều có địa vị cực cao, không kém gì Danh Sư đồng cấp bậc, thậm chí càng thêm hi hữu.

- Đúng vậy! Loại bảo vật Linh Hồn rất khó tìm, Danh Sư Đường của Thanh Nguyên phong hào đế quốc chúng ta cũng không có một kiện!

- Vân Hư Học Viện chúng ta cũng tìm không thấy...

Tất cả mọi người đều lắc đầu.

Coi như là loại bảo vật Linh Hồn có thể ngăn cản Hắc Yên Trần Sa, nhưng bọn hắn cũng tìm không thấy, nói tương đương vô ích.

- Đáng tiếc, ta nghe nói hoàng thất của Hồng Viễn Đế Quốc, có một cây Thánh Vực Bồ Đề Thụ, là loại thực vật linh hồn, sớm biết nơi này có thứ quỷ quái kia, trực tiếp mượn tới, có thể miễn trừ không ít phiền toái...

Mộc sư ở một bên thở dài.

- Mấu chốt là ai có thể nghĩ nhiều như vậy, trong di tích lại có loại trận pháp quỷ dị này...

Ngô sư lắc đầu.

- Kỳ thật nghĩ đến cũng vô dụng, Bồ Đề Thụ của hoàng thất, ta nghe nói đã sắp chết, mượn tới đoán chừng cũng không sống được, không cách nào xua đuổi cát bụi, lại nói, đây là mệnh căn của hoàng thất bọn hắn, chắc chắn sẽ không cho mượn...

Ô Thiên Khung nói.

- Đúng vậy... Liên lụy một hoàng thất tồn vong, làm sao có thể cho mượn, trừ khi cưỡng đoạt, hoặc là lấy danh nghĩa của Danh Sư Đường, đáp ứng chút điều kiện, nếu không không thể nào làm được!

Mấy người còn chưa cảm khái xong, chỉ thấy Trương Huyền ở cách đó không xa, vẻ mặt ngơ ngác:

- Các ngươi nói cái gì? Thánh Vực Bồ Đề Thụ... cũng được?

- Đương nhiên, tuy thứ này không phải loại Pháp bảo Linh Hồn, nhưng là thực vật Linh Hồn, dùng để đối kháng Hắc Yên Trần Sa nhất định sẽ có hiệu quả...

Hàn Hội trưởng nhẹ gật đầu, đang muốn nói tiếp, chỉ thấy Trương viện trưởng ở cách đó không xa, cổ tay khẽ đảo, một cây đại thụ xuất hiện ở trong lòng bàn tay, giơ lên nói:

- Thứ này... Thật có thể đi qua?

- Đây là... Thánh Vực Bồ Đề Thụ?

- Trương viện trưởng, có phải ngươi cướp của Hồng Viễn hoàng thất hay không?

Mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Chương 1969: Cạm bẫy (1)

Chỉ cần ở Hồng Viễn Thành ngây ngốc một đoạn thời gian đều biết rõ tầm quan trọng của Thánh Vực Bồ Đề Thụ đối với hoàng thất Ngọc gia, có thể nói là gốc rễ lập quốc, đừng nói cho mượn, liếc mắt nhìn cũng rất khó.

Hiện tại Trương Huyền tiện tay lấy ra cả cây, cũng khó trách mọi người suy nghĩ lung tung.

- Đương nhiên không phải, đây là ta trồng...

Không nghĩ tới mọi người nghĩ mình xấu xa như vậy, Trương Huyền dở khóc dở cười.

Cái này tự nhiên không phải cây của hoàng thất, mà là dùng Bồ Đề quả đào tạo thành, một mực gieo trồng ở trong tổ ong, lúc này là dùng đại lực lượng lấy ra.

Nghe được không phải ăn trộm, mọi người nhẹ nhàng thở ra, như vậy sẽ không khiến cho Danh Sư Đường cùng thế lực địa phương kết oán rồi.

- Ta thử một chút, có hiệu quả hay không...

Sau khi kinh ngạc, mọi người tràn đầy hưng phấn, Ngô sư tiến về phía trước một bước.

Lực lượng của pháp bảo Linh Hồn, có thể ngăn cản Hắc Yên Trần Sa chỉ là suy đoán, cụ thể có thể thành công hay không, lại không ai biết.

Nói xong, tiếp nhận Bồ Đề Thụ ở trên tay Trương Huyền, chân khí tuôn ra, bàn tay nâng lên, thân cây cực lớn lơ lửng ở trên đỉnh đầu, lực lượng Linh Hồn ở chỗ mi tâm dọc theo rễ cây tràn vào trong, để cho thân cây tản mát ra hào quang óng ánh ôn nhuận.

Bồ Đề Thụ không chỉ có thể bồi dưỡng hồn phách, rót hồn lực vào trong đó, cũng có thể làm cho nó phát huy ra uy lực cường đại.

Nhấc chân đi tới.

Bão cát màu đen bay phất phới, Bồ Đề Thụ bao phủ Ngô sư, đi vào trong đó, hào quang ấm áp lập tức chắn bão cát ở bên ngoài, giống như Lạc Nhược Hi nói, pháp bảo Linh Hồn quả nhiên có hiệu quả với trận pháp trước mắt.

- Thật tốt quá!

- Đoán chừng Dị Linh tộc đã sớm biết có cửa khẩu này, nên sớm chuẩn bị loại Pháp bảo Linh Hồn, mới có thể không nhìn cát bụi đi vào trong.

- Đã có thứ này, chúng ta cũng có thể nhẹ nhõm thông qua...

Chứng kiến thành công, ánh mắt mọi người đều sáng rực lên.

Trương Huyền cũng nhẹ gật đầu, cho tới giờ khắc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Khó trách Vưu Hư nghe theo Dị Linh tộc phân phó, tiêu phí cực lớn, bốc lên nguy hiểm bị phát hiện, đi độc chết Thánh Vực Bồ Đề Thụ của hoàng thất, lúc trước một mực không rõ, vì sao phải vẽ vời cho thêm chuyện, hiện tại mới biết... Là vì phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện.

Chỉ cần Bồ Đề Thụ chết, coi như các Danh Sư biết có Hắc Yên Trần Sa, cũng không có bất kỳ biện pháp nào, lực bất tòng tâm.

Bất quá nghìn tính vạn tính, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, Trương Huyền không chỉ thành công cứu sống Bồ Đề Thụ, còn lấy được Bồ Đề quả, gieo trồng thành công. Trong lúc vô tình trợ giúp hoàng thất, lại làm ra tác dụng mấu chốt.

Trong lòng đang cảm khái, chỉ thấy Ngô sư đi vào cát bụi, lần nữa đi ra.

Lúc này hắn không có hưng phấn như mọi người, sắc mặt có chút trắng bệch, đặt Bồ Đề Thụ ở dưới đất, cười khổ nói:

- Linh Hồn rót vào Bồ Đề Thụ, hoàn toàn chính xác có thể ngăn cản bão cát, hơn nữa phạm vi bao phủ đủ để chúng ta đồng thời đi vào... Nhưng mà thứ này tiêu hao hồn lực thật sự quá lớn, lấy thực lực của ta bây giờ, chỉ có thể vào hơn 100m sẽ tiêu hao sạch sẽ...

- Hơn 100m?

Tất cả mọi người đều nhíu mày.

Hắc Yên Trần Sa trước mắt, bao phủ phạm vi vài dặm, nếu như chỉ có thể vào chừng một trăm mét, vậy không khác gì vô dụng.

Ngô sư là cường giả Thánh Vực tứ trọng, ở trong mọi người, Linh Hồn là cực kỳ cường đại, hắn cũng chỉ có thể đi gần như vậy, những người khác càng không cần phải nói...

Chẳng lẽ thật vất vả tìm được Pháp bảo Linh Hồn, có phương pháp giải quyết Hắc Yên Trần Sa, kết quả lại bởi vì hồn lực không đủ, lần nữa dừng bước ở đây?

- Ta tới thử xem...

Trương Huyền trảo một cái, đặt Bồ Đề Thụ ở trên không mọi người, chỗ mi tâm phun ra hồn lực mênh mông.
Cảm thụ tiêu hao, liền cười nhạt một tiếng:

- Tất cả mọi người theo sát dưới tàng cây, không nên thoát ly phạm vi...

Nói xong, dẫn đầu đi tới khu vực cát bụi.

Mọi người nhìn nhau, thấy hắn tự tin như thế, cũng không dám do dự, theo chặt ở phía sau.

Vừa tiến vào trong đó, lập tức cảm thấy bão cát màu đen cuốn tới, tựa hồ muốn thôn phệ tánh mạng, rơi vào trên quang mang do Bồ Đề Thụ bao phủ, phát ra thanh âm đùng đùng.

Cảm nhận được cát bụi hoàn toàn không thể công kích, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, hai mắt tỏa ánh sáng.

Hồn lực vô hình vô chất, dựa theo tình huống bình thường, phòng ngự hẳn kém chân khí rất nhiều, kết quả lại có thể ngăn cản gió bụi trước mắt, thật sự là một vật khắc một vật, rất nhiều chuyện không thể dùng lẽ thường giải thích.

- Kiến thức của Lạc sư không khỏi quá nhiều đi... Nàng thật chỉ là một vị Danh Sư lục tinh?

Vừa đi về phía trước, Trương Huyền vừa lặng lẽ nhìn về phía nữ hài cách đó không xa.

Vô luận là nhìn ra không gian trận pháp, hay Pháp bảo Linh Hồn có thể ngăn cản cát bụi, đám người Ngô sư, Hàn Hội trưởng đều không biết rõ tình hình, nàng lại có thể nói ra, kiến thức rộng rãi làm cho người kinh ngạc.

- Đây là thực lực của hậu nhân Thánh Nhân quý tộc sao? Nếu quả thật có nội tình như này, Viên Đào về gia tộc, đúng là lựa chọn tốt nhất...

Trong lòng suy tư.

Lúc trước Viên Đào trở lại Viên gia, hắn còn có chút không nỡ, hiện tại xem ra, hẳn là lựa chọn tốt nhất, có thể kích hoạt huyết mạch rất nhanh, để cho thực lực bạo tăng.

Đã có Bồ Đề Thụ bảo vệ, mọi người không còn lo lắng, bất quá đi một lát, liền phát hiện không đúng, từng cái nhìn về phía thanh niên đang khống chế Bồ Đề Thụ kia, tràn đầy kinh hãi.

Cho đến trước mắt, đã đi hơn ba trăm mét, gia hỏa này lại không có cảm thấy mệt mỏi, thậm chí còn có chút thất thần... Tinh Thần lực không có tập trung... hồn lực cũng không khỏi quá hùng hậu đi?

Nhất là Ngô sư, càng trợn mắt há hốc mồm.

Hắn đích thân thể nghiệm qua bão cát đáng sợ, Linh Hồn tiêu hao sạch sẽ cũng đi không được bao xa... Vị Trương viện trưởng này, dưới tình huống che chở mọi người, tiêu hao càng lớn, đi ba trăm mét lại không có cảm thấy mệt mỏi...

Tòng Thánh lại có hồn lực mạnh mẽ hơn cường giả Thánh Vực tứ trọng, để cho hắn khó mà tin được.

- Gia hỏa này chính là quái thai...

Chương 1970: Cạm bẫy (2)

Vẻ mặt cười khổ.

Nhân vật lợi hại như thế, lúc trước hắn còn cảm thấy chỉ là Tòng Thánh, không muốn mang tới... Bây giờ suy nghĩ một chút, thật sự là mất mặt.

May mắn tới, nếu không, đoán chừng bọn hắn ngay cả cửa thứ nhất cũng không thể vào được, chớ nói chi là đi đến nơi này.

- Ta có thể kiên trì hơn 100m, coi như hồn lực của hắn trời sinh cường đại, có thể kiên trì 500 mét, cũng coi như đến cuối a...

Lại đi về phía trước một đoạn, Ngô sư tính toán chờ đối phương không kiên trì nổi mình sẽ thay, lại phát hiện sau 500 mét, đối phương như trước mặt không đổi sắc, ánh mắt còn có chút không tập trung, tựa hồ tiêu hao như vậy không có để ở trong lòng.

600 mét!

800 mét!

1000 mét!

Không lâu sau, mọi người đã đi 5000 mét, khoảng cách xa như thế, Trương Huyền ở phía trước, vẻ mặt vẫn bảo trì bình thản, giống như không để ý hồn lực tiêu hao, ngược lại có loại cảm giác càng đi càng nhẹ nhõm.

- Hắn... Sẽ không phải vừa đi vừa tu luyện chứ?

Ngô sư cảm thấy mắt mình sắp rơi xuống đất.

Tiêu hao mà hắn không cách nào kiên trì, ở trong mắt đối phương không đáng giá nhắc tới không nói, còn có thể tiếp tục tu luyện... Đây rốt cuộc là quái vật gì?

- Được rồi, so sánh với hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị đả kích chết...

Biết không thể so sánh với gia hỏa kia, lúc này Ngô sư mới cảm thấy nội tâm thư thái một ít.

Đã có hồn lực vô cùng vô tận của Trương Huyền bảo hộ, rất nhanh mọi người liền thấy được điểm cuối của Hắc Yên Trần Sa, là một lầu các tựa như Thiên Cung, xa hoa, vàng son lộng lẫy, lơ lửng ở trước một thác nước thật lớn, làm cho người ta có cảm giác như gặp Tiên cảnh.

- Đây là làm sao làm được?

Con mắt Phùng Huân trợn tròn, thật không thể tin được.

Tu luyện giả chỉ có đạt tới Thánh Vực mới có thể siêu thoát lực hút của mặt đất, vui chơi thoả thích trên bầu trời, tòa cung điện trước mắt kia lại lơ lửng, làm cho người ta có cảm giác tựa như ảo mộng... Làm được điểm này, lực lượng nên cường đại bao nhiêu?

Không khỏi quá khoa trương đi!

- Hẳn là một loại vận dụng trên không gian, thoạt nhìn lơ lửng ở trên trời, thực tế chỉ là một loại hình thái khác...

Xem một lát, Hàn Hội trưởng nói. Mọi người nhẹ gật đầu.

Liên lụy trận pháp cấp bậc cao, lấy kiến thức cùng nhãn lực của bọn họ, đã hoàn toàn không có biện pháp hiểu.

- Đây chính là chỗ sâu nhất của di tích, chúng ta mau tới xem một chút đi...

Ô Thiên Khung nở nụ cười.

Đi tới di tích này, đã trải qua rất nhiều cửa khẩu, hiện tại có lẽ đã tới cửa cuối cùng a.

- Được!

Tất cả mọi người tinh thần phấn chấn, bay về phía Thiên Cung.

Không lâu sau, một Thiên Môn thật lớn xuất hiện ở trước mắt, Tiên khí lượn lờ, làm cho người ta có cảm giác tựa như ảo mộng, bước vào trong đó, lập tức cảm thấy linh khí bức người.

- Sao ta cảm thấy chỗ này có chút quái dị nhỉ?

Bàn chân rơi trên mặt đất, Trương Huyền nhíu mày.

Nơi này thoạt nhìn Tiên khí lượn lờ, chẳng biết tại sao lại cho hắn một loại cảm giác cực kỳ quỷ dị.

- Quỷ dị? Lần này Trương sư nhất định là sai rồi... Cười ha ha, Ngô sư đang muốn nói tiếp, chỉ cảm thấy mặt đất chấn động mạnh, Thiên Cung trước mắt nguyên bản Tiên khí lượn lờ, trong chốc lát giống như biến thành Tu La Địa Ngục, sát khí tập kích đến.

Sưu sưu sưu!

Sát khí nồng đậm, tựa như mưa bão, ngay sau đó từng đạo kiếm quang như thiên võng, phong tỏa bốn phía nghiền ép qua.

- Không xong, là cạm bẫy trận pháp của Dị Linh tộc!

Đồng tử của Ngô sư co rụt lại, lên tiếng hét lớn.

Chỉ có Dị Linh tộc mới có sát khí nồng đậm như thế, phóng ra sát chiêu muốn đưa bọn hắn vào chỗ chết!

Bành bành bành bành!

Vừa dứt lời, ba Chiến Sư thực lực chỉ có Tòng Thánh đã bị kiếm quang quét trúng, nổ thành thịt nát ngay tại chỗ, ngay cả cánh tay của Phùng Huân cũng bị kiếm quang vạch phá, máu tươi chảy ra ồ ồ.

- Phòng ngự!

Trận pháp biến hóa quá nhanh, để cho tất cả mọi người không kịp phản ứng, thấy có người tử vong, thậm chí bị thương, Hàn Hội trưởng gào rú một tiếng.

- Vâng!

Lúc này, mọi người đều biết mình rơi vào cạm bẫy, chân khí tuôn trào, lấy ra binh khí.

Đinh đinh đinh đinh!

Bất kể nói như thế nào, tất cả mọi người là do Danh Sư cùng Chiến Sư tạo thành đội ngũ, dù mới đầu có chút không thích ứng, một khi kịp phản ứng, sẽ phát huy ra sức chiến đấu kinh người.

Khí tức cuồn cuộn, kiếm quang phóng tới bị chắn ở bên ngoài, tiêu tán không còn.

- Có thể đuổi theo tới đây nhanh như vậy, các ngươi cũng không tệ, bất quá, nơi này chính là chỗ các ngươi táng thân rồi...

Đúng lúc này, một thanh âm lạnh nhạt vang lên.

- Là Hồng Diệp Vương...

Ngay sau đó bên tai Trương Huyền vang lên thanh âm hoảng sợ của Tử Diệp Vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau