THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Thiên Đạo Thần Công đệ lục trọng (2)

Đặc biệt là thân pháp, có thể khiến cho hắn trong một phần mười hô hấp thoát ra khỏi khoảng cách hai mươi mét, tốc độ nhanh chóng, chẳng khác nào thuấn di.

Đương nhiên, tốc độ nhanh như vậy, đối với thân thể có hạn chế rất lớn, nếu không phải hắn đã tu luyện qua Thiên Đạo Kim thân. Chỉ bằng vào tăng tốc trong nháy mắt như vậy sẽ khiến cho mạch máu nổ tung, đi đời nhà ma. Dù vậy, dựa vào sức chịu đựng hiện tại của hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể thi triển một lần, nếu hơn nữa sẽ khiến cho tai mũi ra máu, không chịu nổi.

Coi như là vậy cũng đã rất đáng sợ rồi. Lúc đối chiến cùng người ta, đột nhiên sử dụng thân pháp chẳng khác nào thuấn di. E rằng cho dù là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, nếu như không có đề phòng thì cũng có thể bị đánh nát tại chỗ.

Sauk hi học thân pháp, thoái pháp xong, hắn đi tới khu quyền pháp, lại lật, hình thành một chiêu quyền pháp.

Sau một canh giờ, hắn đã ung dung học được.

Quyền pháp cũng giống như thân pháp, cũng chỉ có một chiêu, nhưng có thể khiến cho lực lượng của hắn trong nháy mắt gia tăng gấp đôi.

Hiện tại hắn đã có thể sử dụng tới 218 đỉnh, tăng lên gấp đôi chính là 436 đỉnh. Nói cách khác, khi sử dụng Thiên Đạo quyền pháp, có thể khiến cho lực công kích của hắn sánh ngang với cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong.

Đương nhiên, loại lực lượng vượt qua cực hạn thân thể này cũng giống như thân pháp vậy, không thể sử dụng không ngừng, dùng năng lực hiện tại của hắn, nhiều nhất cũng chỉ thi triển được ba quyền mà thôi.

Một đường lật xem, không ngừng học tập, thời gian cũng đang chậm rãi trôi qua.

May là Trương Huyền biết mình sẽ ở trong tàng thư khố Vương quốc trong thời gian rất dài cho nên đã sớm chuẩn bị đồ ăn bên trong ở trữ vật giới chỉ. Nếu không, không cần phải tu luyện cũng đã đói bụng tới chết rồi.

...

Vương cung, đèn đuốc sáng trưng.

- Trần Tiêu đan sư, sao lại ngươi ở đây?

Đi vào đại sảnh, Đỗ Mạc Hiên rất là nghi hoặc.

Hắn chỉ là một trưởng lão của Đỗ gia, những năm này nương theo tu vi hạ thấp ngày càng suy thoái, ngày hôm nay lại đột nhiên được Trầm Truy bệ hạ triệu vào cung. Chuyện này khiến cho hắn có chút cảm giác như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

Tiến vào cung điện, lúc này hắn mới phát giác ra đám người Trần Tiêu đan sư, Lăng Thiên Vũ, La Trùng đều có mặt.

- Ta cũng được bệ hạ mời, nhất định có quan hệ cùng Dương sư a. Chung quy cũng chỉ có mấy người chúng ta chịu ân huệ của Dương sư!

Lúc này Trần Tiêu đan sư đâu còn có vẻ như bất kỳ lúc nào cũng mất mạng nữa mà chuyện trò vui vẻ, khí thế như cầu vồng. - Nói như vậy cũng đúng...

Đỗ Mạc Hiên gật gù, hai người Lăng Thiên Vũ, La Trùng bỗng nhiên cũng tỉnh ngộ.

Chỉ là, bọn họ cũng không nghi hoặc quá lâu thì đã biết đáp án, Trầm Truy bệ hạ nhanh chân đi đến đại điện, cười cười giới thiệu cho mọi người.

- Cũng không phải là ta mời mọi người tới đây, mà là ba vị danh sư.

- Danh sư?

Mấy người Đỗ Mạc Hiên sợ hết hồn, sốt ruột vội vàng đứng dậy, quả nhiên đã thấy phía sau bệ hạ có ba vị lão giả khí vũ hiên ngang đi theo.

- Ngồi đi, ngươi tên là Lăng Thiên Vũ đúng không, nghe nói thê tử ngươi bị bệnh nặng, liệu ngươi có thể nói ra tình uống trị liệu lúc đó được không?

Khách sáo xong, Lưu sư nhìn sang.

Một lát sau.

- Ngươi nói... Vị Dương Huyền này chỉ liếc mắt nhìn đã nhận ra sư tử đá của ngươi là Đề Nam Huyết Ngọc, cũng nhờ vào đó mà phán đoán ra có khả năng người nhà ngươi bị bệnh nặng? Hơn nữa... Chỉ đâm huyệt đạo mấy cái, nàng không chỉ tỉnh táo mà còn xuống giường đi bộ được? Lưu sư trợn mắt lên.

- Đề Nam Huyết Ngọc hút tinh khí thần của con người, thê tử ngươi hôn mê bất tỉnh, nói rõ bệnh đã đến giai đoạn cuối, muốn cứu trị, không chỉ tìm được tới chỗ mà kinh mạch bế tắc mà còn cần chân khí khá cao chí ít phải là trung tam phẩm để phá vỡ chỗ ràng buộc. Chỉ trong nháy mắt đã nhìn ra những vị trí này, ngay cả chần chờ cũng không có... Danh sư thật sự có ánh mắt như vậy hay sao?

...

- Đan cũng không cần luyện, vừa mới đi tới đã nhìn ra ngươi dính dáng tới tử khí, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong? Tử khí gia thân, mi tâm biến thành màu đen, quả thực có thể nhìn ra, thứ luyện đan sư hay tiếp xúc thân mật nhất chính là lô đỉnh, cũng có thể từ đó mà suy đoán ra được... Thế nhưng không cần dò hỏi đã suy đoán ra những chuyện này. Sao ta lại có cảm giác không giống như là danh sư, mà như là xem bói...

- Còn nữa, lại biết ngươi ăn Long Lân Hà, dẫn đến tâm cảnh bất ổn, không hỏi dò, chỉ cần luyện khí là có thể nhìn ra? Đùa giỡn hay sao...

...

Tam đại danh sư nghe tình huống mà mọi người trải qua xong, mỗi một người đều choáng váng.

Trời ạ, bọn họ đang nghe chuyện trên trời sao?

Coi như ánh mắt của danh sư rất tốt thì cũng không khuếch đại như vậy chứ!

- Như vậy... Chỉ có hai loại khả năng, thứ nhất... trình độ của vị Dương Huyền này đã vượt qua chúng ta quá nhiều, đạt đến mức độ ngay cả chúng ta cũng không thể nào hiểu được.

Không biết qua bao lâu, sắc mặt Lưu sư trở nên nghiêm túc:

- Thứ hai, đó là... Sớm biết tình huống của mọi người, hơn nữa cũng đã tìm ra phương pháp giải quyết, lại đúng bệnh hốt thuốc, cố ý để cho người ta chấn động, mà trên thực tế... Lại là một tên lừa gạt, nhân cơ hội để vơ vét của cải.

Trịnh sư, Trang sư đồng thời gật đầu, hiển nhiên cũng rất tán thành đối với quan điểm này.

- Nếu như là loại thứ nhất, chúng ta tự mình bái phỏng, thỉnh giáo học tập cũng không có gì, nhưng nếu như là loại thứ hai...

Nói đến đây, trong mắt Lưu sư phát lạnh:

- Làm danh sư cũng có trách nhiệm vạch trần bọn đạo chích, không nên để cho bọn chúng là bẩn tên tuổi danh sư.

Chương 197: Dẫn động phong vân (1)

Thiên Huyền Vương thành.

- Lưu sư từ Vương quốc Bắc Vũ nhị đẳng, Trang sư cùng với Trịnh sư của Hàn Vũ Vương quốc đến Vương thành, còn cùng đi bái phỏng Dương Huyền?

- Không sai, sau khi bái phỏng, ta nghe nói cả đêm đều triệu mấy người Lăng Thiên Vũ, Đỗ Mạc Hiên vào Vương cung. Xảy ra chuyện gì ta không biết, nhưng ngày thứ hai, ba vị danh sư lần thứ hai đích thân tới phủ đệ bái phỏng... Hơn nữa... Bọn họ liên tục bái phỏng năm ngày, thậm chí ngay cả một bóng người cũng không gặp?

- Mịa nó, quá mạnh đi, ngay cả danh sư cũng không gặp? Lưu sư ta cũng biết, ở bên trong nhất tinh cũng được xem là tồn tại khá cao, không ngờ người như thế cũng bị chặn ở ngoài cửa... rốt cuộc Dương sư này có trình độ gì cơ chứ?

- E rằng không chỉ đơn giản là danh sư nhị tinh a!

...

Cái tên Dương Huyền này không ai nghe qua, thậm chí giáo sư công hội cũng không tra ra được. Thế cho nên không ít người mang theo thái độ bán tín bán nghi, cảm thấy hắn cũng không phải là danh sư chân chính.

Hiện tại thì không giống nữa rồi.

Lưu sư, Trịnh sư, Trang sư, ba vị danh sư chân chính, người người đều nghe qua tên. Coi như ở mấy vương quốc lớn chung quanh cũng có tiếng tăm lừng lẫy, ba người dắt tay nhau tới bái phỏng, hơn nữa liên tiếp năm ngày mà ngay cả cửa cũng không thể vào. Người có ngốc tới mấy cũng biết nhất đinh Dương Huyền này không đơn giản.

- Là danh sư, lại không tra ra được... E rằng cái tên Dương Huyền này, cũng là giả...

- Danh sư yêu thích du lịch, tôi luyện, trải nghiệm sinh hoạt của người bình thường, từ đó khai thác tâm cảnh, tăng linh hồn mình lên. Liệu có phải vị này chính là một danh sư cao cấp nào đó đi tới nơi này du lịch hay không?

- Chuyện này ta không biết... Nếu thực sự là như vậy, chẳng phải Thiên Huyền Vương quốc sẽ phát triển hay sao?

- Đúng vậy, danh sư là tượng trưng của quốc lực, nhất tinh trấn thủ, có thể xin lên làm Vương quốc nhị đẳng, có nhị tinh trấn thủ, có thể xin lên làm Vương quốc nhất đẳng, nếu như nắm giữ danh sư tam tinh, như vậy có thể xin phong hào!

- Một khi Vương quốc đạt đến phong hào thì sẽ có tư cách thành lập truyền tống trận lớn, mua bán đủ loại vật tư, vạn quốc triều bái, chỗ tốt rất lớn, khó có thể tưởng tượng ra được...

...

Trong lúc nhất thời đủ loại cách nói đều có, vang vọng trong toàn bộ Vương thành.

- Bệ hạ, tuy tam sư không xác nhận, thế nhưng vẫn nằm trong giai đoạn hoài nghi. Chỉ là, theo lão nô thấy, nhất định vị Dương Huyền này có bản lĩnh lớn. Bằng không, cũng không thể đơn giản chữa khỏi cho nhiều người như vậy, dù cho không phải là danh sư, e rằng cũng là một vị đại sư y đạo, có lẽ lão tổ... Có thể cứu.

Vương cung, một lão thái giám phân tích tin tức đạt được hiện nay.

- Được, phái người bảo vệ chặt chẽ, một khi vị Dương Huyền này trở về, lập tức bẩm báo cho ta. Ta muốn đích thân gặp hắn.

Ánh mắt Trầm Truy bệ hạ trở nên nghiêm túc. - Vâng!

Lão thái giám vội vàng gật đầu.

...

- Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở, Vương Siêu, một khi vị Dương sư này vừa ý chúng ta, trở thành học đồ, sau đó chuyện trở thành danh sư ở ngay trong tầm tay chúng ta nha.

Hồng Thiên học viện, trong lớp học rộng rãi, Lục Tầm dùng vẻ mặt hưng phấn nhìn thanh niên trước mắt.

- Đúng vậy, bất kể thế nào cũng phải đi vào bái kiến, tranh thủ để lại một ấn tượng tốt ở trước mặt Dương sư!

Vương Siêu cũng gật gù, hai mắt tỏa sáng:

- Dù cho không thể trở thành học đồ, được chỉ điểm hai câu thì nhất định cũng có thể lập tức đột phá.

- Đúng vậy!

Lục Tầm gật đầu.

- Đúng rồi, Trương Huyền bên kia phải làm sao bây giờ?
Vương Siêu nhìn sang.

- Hắn?

Ánh mắt Lục Tầm lão sư nhìn về phía phía trước, mang theo vẻ cao cao tại thượng, hai tay vung lên:

- Hắn chỉ là một viên đá đặt chân trên đường ta đi tới danh sư mà thôi, không tính là gì. Yên tâm đi, học viên ta tuyển chọn và đối chiến đều đang bí mật tu luyện, không tới mấy ngày cũng có thể có đột phá cảnh giới lớn. Nhất định sẽ chiến thắng trong lần sư giả bình trắc này, sau đó sẽ dẫn tới rất nhiều danh sư chú ý!

- Vậy thì tốt, ta sớm chúc mừng ngươi vậy...

Vương Siêu hưng phấn ôm quyền.

...

Cảnh tượng tương tự xảy ra ở các nơi trong Vương thành, danh sư xuất hiện, khiến cho tất cả thế lực đều rung chuyển. Mỗi một thế lực đều nhìn vào phủ đệ của Trương Huyền, trong nháy mắt, tiểu viện không đáng chú ý này dường như đã biến thành trung tâm của toàn bộ Vương thành...

Dẫn động phong vân.

...

Giờ khắc này Trương Huyền đã đi tới trước mặt một loạt giá sách ở tận cùng bên trong tàng thư khố Vương quốc.

Năm ngày không nghỉ không ngủ, liên tục lật sách đã khiến cho hắn mệt bở hơi tai, đừng nói là tu luyện, ngay cả nói tâm tình nói chuyện cũng không có.

- Còn hàng cuối cùng...

Biết tới tàng thư khố Vương quốc một lần không dễ, cho nên hắn định bỏ toàn bộ những quyển thư tịch này vào trong Thiên Đạo thư viện rồi lại nói tiếp. Cũng chưa đủ để chonó hình thành Thiên Đạo thư tịch tương ứng, dù vậy, cũng khiến hắn mệt đến ngất ngư, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống.

Nhìn thấy chỉ còn lại hàng cuối cùng, hắn nhất thời hưng phấn tới mức hai mắt tỏa sáng, nước mắt chảy ào ào.

Cực khổ rồi nhiều ngày như vậy, rốt cục đã nhìn thấy phần cuối.

- Hả? Đây là thư tịch liên quan tới độc...

Đây là một loạt thư tịch liên quan tới việc dùng độc thế nào, chế độc, dùng độc, phân biệt độc và các loại hình khác nhau. Thế nhưng chỉ là cơ sở mà thôi, không tính là cao minh.

Chương 198: Dẫn động phong vân (2)

- Lật xem!

Ngón tay xẹt qua, một trận tiếng rào rào vang rền, từng quyển từng quyển thư tịch được ấn vào trong đầu.

Bên trong rất nhiều nghề nghiệp, có nghề nghiệp độc sư này, dựa theo uy lực của nó, tuyệt đối có thể xếp tới bên trên cửu lưu. Chỉ có điều tương tự như sát thủ vậy, chỉ có thể ẩn giấu ở nơi u ám, người ta không nhận ra, rất nhiều người đều không muốn đi chọn nó. Cho nên cuối cùng mới bị trở thành hạ cửu lưu.

Đương nhiên Trương Huyền không muốn học làm độc sư, chỉ là nhìn qua cũng không sao, có thể đề phòng bị người ta hãm hại.

Lòng hại người không thể có, nhưng nên có tâm tư phòng bị người khác.

Sau một canh giờ, tất cả thư tịch liên quan tới độc đã được xem xong.

- Trở về ngủ một giấc...

Cho tất cả thư tịch trong tàng thư khố vào đầu, lúc này Trương Huyền mới cảm thấy mệt mỏi đè xuống, cả người như bị đào hết sinh lực, muốn tìm một chỗ rồi trực tiếp nằm xuống ngủ.

Tuy rằng hắn đã đạt đến Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, so với người bình thường còn mạnh hơn nhiều. Thế nhưng liên tục năm ngày năm đêm, không nghỉ không ngủ, lại thêm tinh thần vận chuyển cao độ, dù có mạnh hơn thì cũng không kiên trì được.

Chỉ là, tuy rằng mệt mỏi, nhưng cũng đáng giá.

Thiên Huyền Vương quốc đã được thành lập không dưới ngàn năm, thư tịch được thu thập trong đó, tuy rằng chất lượng đều không cao, không tính là bí tịch gì cả. Thế nhưng lại bao dung mỗi một nghề nghiệp, hơn nữa còn có số lượng lớn.

Tình huống như thế đối với những người khác mà nói, rất khó để phân biệt thật giả, xem càng nhiều thì càng hồ đồ, không cẩn thận còn có thể khiến cho tinh thần thác loạn. Nhưng đối với Trương Huyền nắm giữ Thiên Đạo thư viện, căn bản không tính là chuyện gì lớn cả.

Chỉ cần hắn muốn, có thể hình thành Thiên Đạo thư tịch bất cứ lúc nào, hút tri thức chính xác nhất bên trong ra, hóa thành thứ thuộc về chính mình.

Đi ra khỏi Vương cung, nhìn mặt trời một chút, lúc này hắn mới kịp phản ứng, hắn đã ở lại trong tàng thư khố ròng rã năm ngày.

- Vẫn chưa thể nghỉ ngơi, cách thời thời điểm mua Phá Âm đan và máu Cự Tê thú đã gần mười ngày, có lẽ đồ vật cũng đã đến...

Đi trên đường đi, lúc này hắn mới nhớ tới mình không thể trực tiếp đi ngủ. Quãng thời gian này hắn vội vàng kiếm tiền, đọc sách, kỳ hạn mười ngày gần như đã đến, có lẽ những dược liệu mà hắn nhờ Âu Dương hội trưởng mua đã sắp đến rồi.

- Trước tiên cứ về phủ đệ một chuyến, chỉ mong mấy ngày nay có người đến tìm, như vậy có thể thu thập thêm tiền...

Suy nghĩ một chút, tiền trên người còn kém hai trăm vạn, cũng không thể do dự. Hắn tìm một chỗ không người, đổi y phục ngụy trang thành dáng vẻ Dương Huyền, lúc này hắn mới đi về phương hướng phủ đệ.

...

Trương Liêu, Trương Mặc là phi tặc nổi tiếng trong Thiên Huyền Vương quốc, chuyên môn đánh cắp nhà giàu, cướp của người giàu giúp người nghèo khó, được xem là phi tặc có nghĩa.
Bởi vì thân pháp tinh xảo, thủ đoạn sạch sẽ cho nên nhiều năm qua chưa bao giờ thất thủ, Thiên Huyền Vương quốc từng ra giá cao để treo giải thưởng bắt hai người. Thế nhưng điều buồn cười chính là, ngay cả tướng mạo của bọn họ cũng không biết.

- Phía trước là phủ đệ của Đỗ Kiều, tên này làm giàu bất nhân, làm nhiều việc ác, tuy rằng trước đó gặp phải đạo phỉ, chuyện làm ăn lớn gãy. Thế nhưng lạc đà gầy cũng hơn ngựa béo, đi trộm một bút cũng đủ tiêu tốn không ít ngày tháng...

Trương Liêu cười hì hì, nhanh chân đi về phía trước.

Hai người bọn họ bởi vì bị đuổi bắt gay gắt cho nên đã rời khỏi Thiên Huyền Vương thành nửa năm, sắp tới đã để ý tới tới trên người thương nhân Đỗ Kiều.

- Đúng vậy. Chỉ là, muốn làm tốt thì phải tìm hiểu hộ vệ và thói quen, mới có thể động thủ.

Trương Mặc im lặng gật gù.

Hai người làm trộm, thế nhưng cũng không phải là nhìn thấy ai là đi trộm kẻ đó, bình thường sẽ quan sát rất lâu, sau khi xác định rõ bố cục phòng ngự, tìm đúng nhược điểm, khi đó mới lại ra một đòn chắc chắn.

Chính vì như thế, bọn họ đi trộm không dưới năm mươi lần, thế nhưng chưa bao giờ thất thủ.

- Chính là tòa phủ đệ phía trước, ta đã tới một lần... A?

Trương Liêu nhanh chân đi về phía trước, đi qua một chỗ ngoặt, đang muốn chạy tới trước phủ đệ muốn trộm, cẩn thận quan sát, hắn lập tức sợ hết hồn.

Sắc mặt Trương Mặc cũng tái nhợt, nhìn về phía trước mắt, con mắt trợn trừng.

Chỉ thấy trước cửa tòa phủ đệ này xếp thành đầy hàng dài, có mấy trăm người đứng ở phía trước. Nếu như chỉ là nhiều người thì cũng thôi, quan trọng nhất chính là... Cửa lớn phủ đệ đóng chặt, dường như căn bản không có dự định mở ra vậy. - Mau nhìn, đó... Không phải là Bát Tí Thần Long, Lưu Nguyên Khải sao?

Đột nhiên Trương Liêu nhận ra một người, sắc mặt hắn tái nhợt.

- Là hắn... Bát Tí Thần Long Lưu Nguyên Khải, nhân vật tuyệt thế nổi tiếng bên trong các tán tu. Là cường giả vô thượng Thông Huyền cảnh hậu kỳ, bởi vì một lần vây bắt man thú bị thương cho nên mới biến mất ở trong tầm mắt mọi người, sao lại chạy đến nơi này rồi? Hơn nữa, còn đứng ở trước cửa?

Toàn thân Trương Mặc cũng chấn động.

- Đó là... Long Nham Thiết Thủ Phong Tuấn? Đệ nhất cao thủ Hàn Tuyết thành, một đôi thiết thủ đánh cho bia đá nứt vỡ. Dù có tiến vào Vương cung, Trầm Truy bệ hạ cũng phải xưng hô ngang hàng, là tồn tại siêu cường. Tu vi càng đạt tới Thông Huyền cảnh trung kỳ, làm sao cũng tới đây... xếp hàng?

- Trác Ưng Thần Nhãn Đoàn Cửu Giang? Thiết Tật Lê Long Hiên Hải? Bạch diện thư sinh, Hồ Hiếu Bạch...

Vốn tưởng rằng người xếp hàng bên ngoài đều là một ít người bình thường, thế nhưng sau khi cẩn thận nhìn lại về phía sau, toàn thân Trương Liêu run lên, suýt chút nữa đã bị hù chết tại chỗ...

Những người này, mỗi một người đều là cao thủ nổi danh trong Thiên Huyền Vương quốc, kém cỏi nhất cũng đều đạt đến Thông Huyền cảnh sơ kỳ.

Mặc dù bọn họ có chút thủ đoạn, nhưng nếu như gặp phải những người này, e rằng muốn chạy cũng không chạy thoát, sẽ bị đánh chết tại chỗ.

Chỉ là...

Cao thủ thực lực như vậy, tất cả đều là người kiêu căng khó thuần, coi trời bằng vung. Lúc trước Trầm Truy bệ hạ mời cũng không mời được mấy vị tới. Sao tất cả đều chạy tới nơi này, đứng yên xếp hàng cơ chứ?

Ta không nhìn nhầm đó chứ...

Hai người Trương Liêu, Trương Mặc nhìn nhau, mỗi người đều liên tục nắm tóc mình, sắp phát điên rồi.

Nếu như những người này chỉ đứng yên xếp hàng thì cũng thôi đi, quan trọng là mõi người đều không dám thở mạnh, chỉ lo đắc tội với người bên trong. Thậm chí bị người ta cự tuyệt ở bên ngoài... ngay cả cửa cũng không dám gõ...

Trời ạ, trời xanh đất rộng ơi, ai có thể nói cho ta biết là đám người kia điên rồi, hay là ta đã điên rồi không?

Đây không phải là phủ đệ của Đỗ Kiều hay sao?

Một tên thương nhân nho nhỏ, tại sao lại có thể có lực uy hiếp lớn như vậy chứ?

Khiến cho một đám người như thế cam tâm tình nguyện đứng ở ngoài cửa, ngay một câu cũng không dám nhiều lời?

Chương 199: Lão gia trở về (1)

Rào rào!

Đang khiếp sợ tới mức dục tiên dục tử, vẻ mặt như phát điên thì lại thấy một lão giả đang nhanh chóng đi tới.

Nhìn thấy người này, tất cả mọi người trước đó đều có vẻ cung kính, nhao nhao tránh ra một con đường.

- Đây là... Nhân nghĩa Cửu Thiên, Chương lão gia tử?

Cố nén xúc động, Trương Liêu nuốt một ngụm nước bọt.

- Nghe nói Chương lão gia tử đã hơn chín mươi tuổi, ba mươi năm trước đã đạt đến Thông Huyền cảnh đỉnh phong... Đương nhiên, chuyện khiến cho mọi người tôn kính cũng không phải là tuổi tác của hắn lớn, thực lực cao, mà là... Hắn đã từng là giáo sư minh tinh của Hồng Thiên học viện, học trò rải khắp thiên hạ, cao thủ ở đây có gần một nửa đã từng được hắn dạy... Hắn tới nơi này làm gì cơ chứ?

Miệng Trương Mặc há hốc giống như vừa nhét vào một quả trứng gà.

Vị Chương lão gia tử này hơn hai mươi năm trước đã ít giao du với bên ngoài, không bước chân ra khỏi cửa. Cho dù là Trầm Truy bệ hạ gặp hắn cũng phải gọi một tiếng lão sư... Hắn chạy đến nơi đây làm gì chứ?

Lẽ nào Đỗ Kiều đã chuyển nhượng phủ đệ cho hắn, những cao thủ này đến đây là để bái phỏng hắn?

Chờ chút...

Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện thì hai người đã biết mình sai rồi, bởi vì... Vị Chương lão gia tử này cũng đứng ở trước cửa phủ đệ, thái độ cung kính chờ đợi, không có một chút ý đồ vượt qua nào.

- Ngay cả Chương lão gia tử cũng phải chờ?

Trương Liêu, Trương Mặc nhìn nhau, bờ môi run lên.

Chương lão gia tử, tuy rằng đã ẩn thế nhiều năm, nhưng ở trong Thiên Huyền Vương quốc này, ai mà không cho hắn mặt mũi cơ chứ? Coi như hắn muốn đi vào Vương cung thì bệ hạ cũng sẽ đích thân đón tiếp, bây giờ lại bị đứng ở bên ngoài cửa, không có một chút nôn nóng nào...

- Đại ca, chúng ta... Còn đi trộm nữa không?

Qua nửa ngày, Trương Liêu không nhịn được nhìn về phía huynh trưởng mình.

- Trộm? Trộm muội muội ngươi a... Trước tiên không nói có thể đi vào hay không, coi như đi vào được, nhiều cao thủ canh giữ ở trước cửa như vậy, ta sợ... Còn không đi tới cửa thì đã bị đánh chết tươi...

Trương Mặc run cầm cập, suýt chút nữa đã khóc ra thành tiếng.
Trời ạ, trộm thế nào đây?

Trước tiên không nói tới những cao thủ Thông Huyền cảnh này, coi như là tùy tùng bọn họ thì cũng có thể đập bọn họ thành bánh thịt...

Rốt cuộc tòa phủ đệ này đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao có thể có nhiều cao thủ tới bái phỏng như vậy chứ?

- Bất kể là ai... Có sức hiệu triệu lớn như vậy, lẽ nào vương thất cũng mặc kệ hay sao?

Đột nhiên, Trương Liêu nhớ tới cái gì đó, không nhịn được nói.

Trương Mặc cũng sửng sốt.

Ở bên giường, há có thể để cho người khác ngủ ngáy.

Mặc kệ tên này là ai, một lần hiệu triệu nhiều cao thủ xuất hiện như vậy, không nói tới mỗi người đều mạnh, quan trọng nhất chính là... Cam tâm thủ hộ ở bên ngoài, ngay cả cửa cũng không dám gõ, loại lực lượng này, coi như Trầm Truy bệ hạ cũng sẽ cảm thấy hoảng sợ a...

Ào ào ào!

Trong lúc còn đang nghi ngờ thì một chiếc xe ngựa màu vàng đi tới trước mắt. - Là Trầm Truy bệ hạ... Hắn đến rồi, xem ra có trò hay để nhìn rồi...

Nhìn thấy xe ngựa cùng với bóng người từ phía trên đi xuống, hai người Trương Liêu đồng thời run lên.

Thực sự là nói tới ai người đó tới, Trầm Truy bệ hạ đích thân tới, nhất định là do cũng cảm thấy áp lực, định tới đây để dò hỏi.

Tuy rằng những cao thủ này đông đảo, thế nhưng đối mặt với một Vương quốc, vẫn không có đủ lực nha.

Huống chi đồn rằng thực lực lão tổ của Thiên Huyền Vương quốc đã đạt đến nửa bước Tông Sư, trấn áp các quốc gia khác xung quanh không dám làm bừa. Cho nên tuy rằng đám người kia lợi hại, đối mặt với loại cường giả siêu cấp này vẫn không có một chút biện pháp nào cả.

- Bệ hạ, người đã đến rồi!

- Xin chào bệ hạ!

- Bệ hạ hôm nay tới sớm, vị trí của người ta đã chiếm giúp người rồi, mau tới đi thôi...

...

Ngay khi hai huynh đệ Trương Liêu, Trương Mặc tưởng là rằng là lúc đại chiến bùng nổ thì đã thấy rất nhiều cao thủ đứng ở trước cửa, mỗi người đều tươi cười rạng rỡ tiến lên chào hỏi.

Tiếp theo, lập tức nhìn thấy Trầm Truy bệ hạ cũng tìm một nơi rồi đứng ở trong đám người, vẻ mặt cung kính thủ hộ ở bên ngoài.

- Cái gì?

Thân thể hai huynh đệ thần trộm đồng thời run rẩy một cái.

Ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?

Đường đường là bệ hạ của Thiên Huyền Vương quốc mà cũng gia nhập đoàn người, đứng ở bên ngoài chờ...

Ai có thể nói cho ta biết, bên trong tòa phủ đệ này... Rốt cuộc là ai ở hay không?

Chương 200: Lão gia trở về (2)

Soàn soạt!

Khiếp sợ còn không kết thúc thì lại có một chiếc xe ngựa ngừng lại, ba vị lão giả đi tới bên này. Ba người này ăn mặc y phục giống nhau, trên ngực có thêu một chấm nhỏ lóng lánh tỏa sáng.

- Đây là... trang phục của Danh sư, danh sư nhất tinh? Ba vị danh sư nhất tinh?

Trương Mặc đã nhận ra được, nắm đấm tức thì xiết chặt.

- Ta biết, nhất định là ba vị danh sư này muốn giảng bài, cho nên những người này đến đây nghe giảng...

Trương Liêu bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Nhất định là như vậy, cũng chỉ có danh sư mới có sức hiệu triệu mạnh mẽ như vậy, không cần mở miệng mà đã có thể làm cho nhiều cao thủ như vậy đến đây, thậm chí ngay cả Trầm Truy bệ hạ cũng đích thân tới.

- Xin chào Lưu sư!

- Trang sư, nhiều năm không gặp, phong thái của ngươi vẫn như cũ nha.

- Lần trước bái kiến Trịnh sư là bảy năm trước, không nghĩ tới ngươi lại đến Thiên Huyền thành...

...

Ba vị danh sư vừa xuống xe ngựa đã lập tức dẫn tới náo động, mọi người kiêu căng khó thuần trước đó nhao nhao tiến lên chào hỏi.

- Ba vị đứng ở phía trước ta đi...

Vốn tưởng rằng ba vị này sẽ mở cửa lớn ra bắt chuyện với mọi người rồi đi vào. Thế nhưng hai người lập tức nhìn thấy Trầm Truy bệ hạ nhường vị trí của mình, tam sư cũng ngừng lại, yên tĩnh đứng ở bên ngoài, không nhúc nhích, cùng chờ đợi giống như mọi người.

- Trời...

Trương Liêu, Trương Mặc lần nữa tan vỡ.

Cao thủ Thông Huyền cảnh, lão gia tử đức cao vọng trọng, quốc vương bệ hạ, thậm chí ngay cả danh sư cũng đứng ở trước cửa...

Rốt cuộc tòa phủ đệ này là ai đang ở?

Nực cười, mới vừa rồi hai người bọn họ còn đang nghĩ xem nên đi trộm thế nào... Phốc!

May mà không có động thủ, bằng không, có lẽ hiện tại đã sớm mất mạng rồi.

Kẽo kẹt!

Trong khi đang chấn động run lẩy bẩy thì đã thấy cửa lớn đóng chặt từ từ mở ra, một tên béo đi ra.

- Chuyện này... Đây không phải là mập mạp Tôn Cường thuê cửa hàng Thiên Vũ hay sao?

Trương Liêu lập tức nhận ra được.

Trộm cắp nhiều năm ở trong Thiên Huyền thành, lăn lộn chung quanh một chút, cho nên không ít người tam giáo cửu lưu hắn cũng có thể nhận ra được.

Không nói so với Trầm Truy bệ hạ, coi như so với bọn họ thì tên mập mạp trước mắt cũng được coi là kẻ ở đều tầng thấp nhất dưới xã hội.

Hắn lại có thể ở trong phủ đệ này, khiến cho nhiều cường giả, cao thủ như vậy chờ sao?

- Tôn quản gia, không biết ngày hôm nay Dương sư có trở về hay không?
Chương lão gia tử bước lên phía trước, ôm quyền nói.

- Thực sự ngại quá, lão gia còn chưa có trở lại, mời chư vị trở về đi, nếu như lão gia trở về ta sẽ phái người thông báo cho các vị...

Nhìn thấy trước mắt là một mảnh đông nghịt, khóe miệng Tôn Cường co giật một lần, vội nói.

Nương theo tin tức càng truyền càng xa, người đến đây càng ngày càng nhiều. Từ lúc bắt đầu khiếp sợ, cho đến hiện tại hắn cũng đã mất cảm giác đó rồi.

Đương nhiên, chuyện khiến cho Tôn Cường càng thêm mất cảm giác chính là... Vị lão gia này nhà mình...

Dường như đã bốc hơi ra khỏi thế gian vậy, dù thế nào cũng không tìm được...

Nếu như không tìm được nữa, hắn rất sợ những người trước cửa này sẽ trở nên nóng nảy.

Nếu là như vậy, e rằng hắn cũng không cần phải sống nữa...

Cả ngày đối mặt với nhiều cường giả như vậy, nếu không phải do tố chất tâm lý của tốt, nhất định đã không kiên trì được từ lâu rồi.

- Chuyện này, còn chưa có trở lại, chỉ là cũng không quan trọng lắm, chúng ta có thể chờ ở chỗ này...

Nghe thấy Dương sư còn chưa trở lại, mọi người không nhịn được có chút thất vọng.

- Hay là mọi người đừng đợi nữa...

Tôn Cường chỉ lo gặp phải sự cố, hắn đang muốn tiếp tục khuyên can thì đột nhiên nhảy lên, nước mắt trào ra, nhào về một phía:

- Lão gia...

...

- Đây là... Có chuyện gì xảy ra?

Chậm rãi trở lại cửa phủ đệ, Trương Huyền nhìn thấy trước mắt xếp hàng thành hàng dài, vẻ mặt ngây ngốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau