THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1956 - Chương 1960

Chương 1956: Uống máu ăn thề (2)

- A?

Thạch Diệp Vương có chút kỳ quái.

Loại công lao này tự nhiên là độc chiếm tốt nhất, nhiều người, liền chia nhiều a.

- Thực lực của ta, ở trong thập đại Vương giả, không tính là cái gì, vạn nhất có người ham muốn công lao, coi như muốn phản kháng, cũng phản kháng không được. Lại nói, công lao của Thiên Nhận Danh Sư, thật sự quá lớn, ta một người cũng hưởng thụ không hết, có người lẫn nhau chiếu ứng, sẽ an toàn hơn không ít... Cớ sao không làm?

Trương Huyền gật đầu.

- Cái này...

Thạch Diệp Vương trầm tư.

Đối phương nói không sai, công lao bắt Thiên Nhận Danh Sư xác thực rất lớn, chỉ bằng vào thực lực của người này, muốn độc chiếm, nhất định là không cách nào làm được.

Có thể lôi kéo bản thân, sẽ an toàn hơn không ít.

Đương nhiên, mấu chốt nhất là, bằng vào thực lực của hắn, trong tộc xác nhận tin tức, cho ban thưởng, còn nghĩ biện pháp đối phó gia hỏa này, sẽ không dễ dàng nữa.

- Ta phải làm như thế nào, ngươi mới có thể tin tưởng?

Không ngừng bao lâu, Thạch Diệp Vương liền nghĩ rõ, nhìn lại.

- Rất đơn giản, ta chỗ này có rượu, ta và ngươi uống máu ăn thề, hướng Linh Thần thề, cam đoan ai cũng không thể tổn thương người nào, ta tự nhiên sẽ tin tưởng ngươi!

Cổ tay khẽ đảo, một bình rượu ngon xuất hiện ở trong lòng bàn tay, Trương Huyền nhìn lại.

- Uống máu ăn thề?

Thạch Diệp Vương chần chờ.

- Đúng vậy, ta khuyên ngươi mau chóng cân nhắc, một khi Ngọc Diệp Vương tới, biết thân phận của hắn, ta sợ, hắn sẽ sinh ra sát tâm, đồng thời xuất thủ với chúng ta...

Trương Huyền nói.

Tiền tài động nhân tâm, Danh Sư còn không thể ngoại lệ, huống chi Dị Linh tộc, không có chút nguyên tắc nào.

Nếu như để Ngọc Diệp Vương biết gia hỏa trước mắt là Thiên Nhận Danh Sư, vô cùng có khả năng sẽ độc chiếm công lao, ra tay với hai người bọn họ.

Mấu chốt nhất là... nếu gia hỏa này đào ngũ về phía đối phương, chỉ sợ bị cô lập chỉ có là mình.

- Tốt, ta đáp ứng!

Ánh mắt lóe lên, Thạch Diệp Vương làm ra quyết định. Bản tính của thập đại Vương giả, hắn biết rất rõ ràng, nhất là Ngọc Diệp Vương, tham lam hung tàn, thật có khả năng làm ra sự tình gà nhà bôi mặt đá nhau.

Bằng vào thực lực của hắn, hai người bọn họ liên thủ, cũng chưa hẳn có thể chống chọi.

- Vậy thì bắt đầu đi!

Thấy hắn đáp ứng, Trương Huyền cũng không nhiều lời, lấy ra máu tươi, nhỏ ở trong hồ lô, bàn tay run lên, ném tới.

Tiện tay tiếp nhận, thần thức của Thạch Diệp Vương lặng lẽ tiến nhập trong đó, nhìn rõ ràng thật là rượu ngon, không có xen lẫn bất kỳ vật gì, lúc này mới yên tâm lại, cắn nát ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi tiến nhập trong đó.

- Uống đi!

Uống máu xong, Trương Huyền khoát tay áo.

- Tốt!

Thạch Diệp Vương giơ hồ lô lên, vừa định uống, chớp mắt, dừng lại một chút:

- Ngươi tới trước!

Liếc nhìn đối phương, Trương Huyền biết rõ hắn lo lắng cái gì, lười để ý đến, tiếp nhận hồ lô, trực tiếp uống hai ngụm lớn.

Thấy hắn uống hết, tựa hồ không có bất cứ vấn đề gì, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, Thạch Diệp Vương cũng tiếp nhận uống vài ngụm, giơ lên bàn tay thề với trời.

- Ta Thạch Diệp Vương, thề với Linh Thần, nguyện ý cùng Tử Dạ Vương kết minh, từ nay về sau giúp đỡ nhau, vĩnh viễn là huynh đệ, không sinh nhị tâm... - Ta Tử Diệp Vương, cũng thề với Linh Thần, nguyện ý cùng Thạch Diệp Vương kết minh...

Thấy hắn phát ra lời thề, Trương Huyền theo sát phía sau.

Dù sao hắn lấy tên Tử Diệp Vương thề, cùng hắn nửa xu quan hệ cũng không có.

- Ta và ngươi kết minh, một khi Ngọc Diệp Vương sinh ra tâm tư khác, mong có thể liên hợp chung một chỗ, nhất trí đối ngoại...

Trương Huyền nhìn qua.

- Yên tâm đi!

Thạch Diệp Vương nhẹ gật đầu.

Thiên Nhận Danh Sư thật sự quá hiếm, mà chỉ có Ngọc Diệp Vương có phương pháp kiểm tra đo lường, nếu không, chắc chắn sẽ không để tên kia tới đây.

Chờ một lát, một khi xác nhận là thật, người sau không có tâm tư khác thì thôi, thật sự có... Không ngại chém giết!

- Như vậy, chờ xác nhận vị này thật sự là Thiên Nhận Danh Sư, Ngọc Diệp Vương thật có tâm tư khác, ngươi xem ánh mắt của ta làm việc...

Trầm tư một lát, Thạch Diệp Vương nhìn qua.

Uống máu ăn thề, lại hướng Linh Thần thề, đối với vị trước mắt này, tuy làm không được trăm phần trăm tín nhiệm, nhưng càng có khuynh hướng hắn.

- Tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu nói:

- Một lát nữa, xác nhận thân phận, ta tiến hành thăm dò hắn, nếu không nói cái gì thì thôi, nếu muốn giết người... hy vọng Thạch Diệp Vương, có thể giải quyết dứt khoát, lập tức xuất thủ! Bây giờ chúng ta là châu chấu buộc ở trên một sợi dây thừng, vinh nhục cùng nhau.

- Ân!

Thạch Diệp Vương nhẹ gật đầu, hai người đang muốn nói chuyện, chợt nghe không trung dồn dập nổ vang, một thân ảnh cao lớn bay tới.

- Thạch Diệp Vương, không biết ta có chính sự càng trọng yếu phải làm sao? Gấp gáp tìm ta như vậy làm gì?

Rầm ào ào!

Một Dị Linh tộc cường đại rơi ở trên mặt đất.

Chương 1957: Ngọc Diệp Vương (1)

Dị Linh tộc này không cao, khí tức trên thân cũng không mãnh liệt, so sánh với Thạch Diệp Vương cách đó không xa, rõ ràng không bằng.

Nhưng mà trong ánh mắt, lại cho người cảm giác lạnh lùng đến cực điểm, nhất là làn da, trong suốt như ngọc, phun ra nuốt vào, hô hấp thật dài, nhìn qua đã biết rõ tu vi hùng hậu.

- Thiếu gia, hắn chính là Ngọc Diệp Vương!

Tử Diệp Vương truyền âm tới, nghe ngữ khí tựa hồ có chút run rẩy:

- Hắn tu luyện Tàn Ngọc Công, không chỉ nhục thân mạnh mẽ, Nguyên Thần cũng cực kỳ đáng sợ, đã đạt đến nửa bước Xuất Khiếu Cảnh...

- Nửa bước xuất khiếu?

Trương Huyền sững sờ, lần nữa nhìn lại, quả nhiên phát hiện Dị Linh tộc trước mắt này, mi tâm lóng lánh, tựa hồ Nguyên Thần tùy thời có thể bước ra một bước cuối cùng, ngao du bầu trời.

Thánh Vực ngũ trọng Xuất Khiếu Cảnh, là chỉ Nguyên Thần xuất khiếu, có thể tự do bay lượn, loại người này càng dễ dung nhập thiên địa, mượn nhờ lực lượng tự nhiên, phát huy ra sức chiến đấu càng mạnh hơn nữa.

Xuất Khiếu Cảnh cùng Nguyên Thần Cảnh là một giới điểm thật lớn, tựa như Trương Huyền bây giờ, có thể đánh lén, chém giết cường giả Nguyên Thần Cảnh, nhưng mà gặp được Xuất Khiếu Cảnh, có thể trốn bao xa thì trốn, căn bản không có cách nào chiến thắng.

Coi như đột phá Thánh Vực cũng làm không được!

Nửa bước xuất khiếu mặc dù không có đáng sợ như thế, nhưng cũng không phải công kích vật lý bình thường có thể chém giết được.

Khó trách có thể khiến Tử Diệp Vương kiêng kỵ như vậy, loại thực lực này so với Thạch Diệp Vương càng thêm lợi hại.

- Tính sai, có lẽ nên báo tin tức Thanh Điền thập đại Vương giả cho Thanh Nguyên Danh Sư Đường phân bộ, để cho bọn hắn phái thêm một ít Danh Sư lợi hại tới...

Trương Huyền có chút bất đắc dĩ.

Lúc ấy liên tục giết chết vài vị Vương giả, hơn nữa phong ấn có Danh Sư Đường thủ hộ, cho rằng Dị Linh tộc không có khả năng tiến đến, liền không có quá mức để trong lòng.

Hiện tại bên bọn hắn, Danh Sư thất tinh chỉ có Ngô sư, Mộc sư cùng với ba đại Viện trưởng, đám người Chiến Sư Đường Phùng Huân cũng đạt tới thất tinh, bất quá thực lực chân chính cách nửa bước xuất khiếu, còn kém rất lớn.

Có thể nói tổng thể thực lực bên bọn hắn, so sánh với thập đại Vương giả... Căn bản không có ở cùng một cấp bậc.

Sớm biết bị động như vậy, liền bẩm báo, để cho bên kia phái thêm một ít Danh Sư lợi hại hơn tới.

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, mặc dù chỉ là phân bộ, nhưng mà Danh Sư đạt tới Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, có lẽ số lượng cũng không ít.

- Được rồi, nói cái gì cũng không có tác dụng...

Cái ý nghĩ này chợt lóe qua ở trong đầu, liền không hề xoắn xuýt.

Dù sao xoắn xuýt cũng không có tác dụng, lại nói, mười cái đã bị cạo chết sáu cái, cố gắng một chút nữa, bốn cái còn lại có lẽ cũng không khó a!

- Gấp gáp gọi ngươi tới như vậy, hoàn toàn chính xác có một việc, cần hỗ trợ... Thạch Diệp Vương tiến về phía trước một bước.

- Hả?

Ngọc Diệp Vương nhìn qua.

- Là như vậy, vị nằm trên mặt đất này, nghe nói là tồn tại có thân phận cực kỳ cao quý trong Nhân tộc, hy vọng có thể mượn nhờ ngươi, nghiệm minh chân thân!

Chỉ Phùng Huân nằm trên mặt đất, Thạch Diệp Vương nói.

Trước đó không nói Thiên Nhận Danh Sư, chờ đối phương nghiệm chứng, nếu như giống, liền không hoài nghi nữa.

- Nghiệm minh chân thân?

Ngọc Diệp Vương nhìn sang:

- Nhìn quần áo hẳn là Chiến Sư, chẳng lẽ còn có thân phận khác? Mặt khác... Tử Diệp Vương, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Nói xong, nhìn chằm chằm Trương Huyền hỏi.

- Là như thế này...

Trương Huyền biên lại một lần, chỉ bất quá không có nói ra Thiên Nhận Danh Sư.

- Ngươi nói vì theo dõi Nhân tộc có thân phận này, mai danh ẩn tích, ngụy trang nhân loại, cố ý dẫn đến nơi này?
Ngọc Diệp Vương có chút kỳ quái, bất quá vẫn gật đầu:

- Tốt, ta xem một chút hắn đến cùng có thân phận gì, có thể khiến ngươi làm như vậy, nếu quả thật tôn quý, sẽ giúp ngươi xin công lao với Thanh Điền Hoàng!

Nói xong cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cái tế đàn, thứ này giống Trương Huyền từ trong tay Tử Diệp Vương lấy được, toàn thân do đồng xanh đúc thành, thể tích càng lớn, phía trên điêu khắc rất nhiều phù văn kỳ quái, khiến người ta nhìn một cái, đã cảm thấy váng đầu hoa mắt, tựa hồ Linh Hồn bị cắn nuốt.

- Đây là Ngọc Thanh tế đàn đặc thù của Ngọc Diệp Vương, trong thập đại Vương giả, Thanh Điền Hoàng chỉ ban thưởng một mình hắn... Dùng tế đàn này tế tự Linh Thần mà nói, có thể nghiệm minh chân thân, phân biệt rõ thật giả!

Tử Diệp Vương lặng lẽ truyền âm tới.

- Chỉ cho hắn?

Trương Huyền kỳ quái.

Vị trước mắt này không phải thực lực mạnh nhất trong thập đại Vương giả cũng không phải cuối cùng, vì sao chỉ ban cho một mình hắn?

- Ngọc Diệp Vương ở Thanh Điền nhất mạch, có quyền hình pháp cùng thẩm vấn, chưởng quản Hình đường...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Chịu trách nhiệm hình sự tự nhiên phải có năng lực phân biệt thật giả, nếu không lung tung thẩm phán, chỉ biết công kích, liền náo loạn.

Nhìn lại tế đàn, trong lòng nhịn không được kỳ quái, thẩm phán phân biệt hẳn là một loại năng lực đặc thù, cùng thứ này có quan hệ gì?

Nghi hoặc không có duy trì quá lâu, chỉ thấy thần sắc của Ngọc Diệp Vương ngưng trọng lấy ra một đống vật phẩm tế tự.

Tế đàn phát ra hào quang sâu kín, thiêu đốt vật tế tự, một đạo hào quang trắng noãn bao phủ hắn cùng Phùng Huân ở bên trong.

Gặp phải ánh sáng bao phủ, Tử Diệp Vương không có đi ra, Ngọc Diệp Vương nhướng mày.

Sắc mặt của Thạch Diệp Vương cũng khó coi, nhịn không được hô lên:

- Tử Diệp Vương, hiện tại đang nghiệm minh thân phận người này, ngươi rời đi trước...

- Không cần... Gia hỏa này là ta tự tay nắm bắt, muốn nhìn tận mắt...

Trương Huyền lắc đầu.

Nguyên lý kiểm nghiệm của đối phương, hắn không rõ ràng lắm, bất quá Phùng Huân khẳng định không phải Thiên Nhận Danh Sư, nếu như mình rời đi, khẳng định kiểm tra không ra cái gì.

Bị bao phủ, có khả năng sẽ để lộ thân phận, nhưng hắn có tự tin ở trước lúc đối phương nhìn ra ngụy trang, để cho cái kia phát hiện thân phận Thiên Nhận Danh Sư.

Chương 1958: Ngọc Diệp Vương (2)

Đương nhiên, Thiên Nhận Danh Sư này, là muốn giá họa ở trên thân Phùng Huân.

- Tùy ngươi!

Thấy hắn chết sống không ra, trong mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, Thạch Diệp Vương còn tưởng rằng lo lắng an nguy của mình, nhịn không được lắc đầu.

- Tiếp tục!

Ngọc Diệp Vương cũng không nhiều lời, tiếp tục ném vật phẩm.

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, bàn chân nhẹ nhàng điểm ở sau lưng Phùng Huân, vận chuyển khí tức đặc thù của Thiên Nhận Danh Sư trong cơ thể, nhẹ nhàng đưa đến trong cơ thể người sau.

Loại khí tức này, có thể làm cho Danh Sư đơn giản phân biệt ra thân phận, nhưng mà không vận chuyển mà nói, sẽ che giấu, khiến người ta không thể nào phát hiện.

Đúng là có dựa vào này, mới cố ý nói Phùng Huân là Thiên Nhận Danh Sư, không có sợ hãi chút nào.

Ô...Ô...n...g!

Hào quang bao phủ hai người càng lúc càng nồng nặc, Trương Huyền cũng không nhìn thấy bất luận đặc thù gì, chỉ có Ngọc Diệp Vương kìm lòng không được nhăn mày.

- Thân phận của người này quả nhiên bất thường...

Nói xong, tiếp tục ném bảo vật vào tế đàn.

Đồ vật phía trên, tự nhiên tiêu hao hầu như không còn.

Thạch Diệp Vương cũng kìm lòng không được xiết chặt nắm đấm.

Trương Huyền đối với loại tế tự này không quá lý giải, nhưng hắn vô cùng rõ ràng, tế tự cần có vật phẩm càng nhiều, nói rõ thân phận càng cao.

Không biết đưa lên mấy lần, hào quang trên tế đàn cuối cùng chậm rãi ngừng lại, cho thấy bốn chữ to... thiên địa nhận thức!

- Quả nhiên là…

Nhìn rõ ràng chữ ở phía trên, ánh mắt của Thạch Diệp Vương lập tức đỏ lên, hô hấp trở nên có chút dồn dập.

Xem ra Tử Diệp Vương không nói dối, người kia đúng là Thiên Nhận Danh Sư giống như Khổng Sư.

Chỉ cần nộp người này lên, có thể đoán được, địa vị cùng thân phận của hắn, đều sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- Thiên địa nhận thức... Thiên Nhận Danh Sư?

Trong đôi mắt của Ngọc Diệp Vương cũng lộ ra lửa nóng.

Thân là Thượng Ngũ Vương, tự nhiên biết rõ bốn chữ này đại biểu cái gì. - Khó trách hai người này gấp gáp tìm ta như vậy... Nguyên lai bắt được một con cá lớn...

Ngọc Diệp Vương xiết chặt nắm đấm.

- Ngọc Diệp Vương, gia hỏa này là ta cùng Thạch Diệp Vương bắt được, nếu như đã nghiệm chứng xong, xác nhận thân phận... Ta hy vọng có thể đạt được phê chuẩn, để cho hai người chúng ta lập tức đưa về trong tộc!

Thấy phương pháp của mình thành công, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, nói.

Những lời này nói rất đơn giản, trên thực tế mang theo mùi vị châm ngòi.

Cố ý nói là hắn cùng Thạch Diệp Vương bắt lấy, lại xin rời đi, chẳng khác nào công lao không dính dáng gì tới Ngọc Diệp Vương.

- Cái này...

Nghe nói như thế, Thạch Diệp Vương lập tức hiểu được, biến sắc.

Bọn hắn trở về trong tộc, là tất nhiên, nhưng không nên hiện tại nói ra, nếu không đối phương nhất định sẽ cảm thấy, muốn độc chiếm công lao.

Quả nhiên, hắn còn chưa kịp giải thích, liền chứng kiến Ngọc Diệp Vương nhăn mày lại, sắc mặt khó coi.

Ngay sau đó khóe miệng giơ lên, lộ ra biểu lộ giống như cười mà không phải cười:

- Hoàng giả giao phó nhiệm vụ, còn chưa hoàn thành, rời đi như vậy, ta sợ sẽ rất phiền toái!

- Không phiền toái, dù sao gia hỏa này là hai người chúng ta bắt, cùng Vương giả khác không có quan hệ, đến lúc đó thật muốn trừng phạt, hai người chúng ta nguyện ý gánh chịu... Trương Huyền gật đầu.

Nghe nói như thế, Thạch Diệp Vương thiếu chút nữa thổ huyết ngất đi.

Ngọc Diệp Vương vốn đã mất hứng, cùng lắm thì lừa gạt một cái, nói công lao là của mọi người... Hắn thì ngược lại, nói thẳng cùng Vương giả khác không quan hệ...

Rõ ràng không để đối phương vào mắt.

- Ngọc Diệp Vương, ý của hắn không phải cái này...

Vội vàng nhảy lên, đang muốn giải thích, chỉ thấy sắc mặt của Ngọc Diệp Vương trầm như máu, sắp bạo tạc nổ tung:

- Ý của ngươi, cùng ta không quan hệ đúng không?

- Đương nhiên! Ta cùng Thạch Diệp Vương đã thương nghị qua, nếu như ngươi thức thời không nói gì thì thôi, thật muốn tìm phiền toái, muốn tham ô công lao của chúng ta, không ngại chém giết ngươi!

Trương Huyền gật đầu, vẻ mặt không sao cả nhìn qua.

Thân thể nhoáng một cái, Thạch Diệp Vương choáng váng.

Con mẹ nó chứ, ta lúc nào đã từng nói qua lời này?

Ta bảo ngươi thăm dò, không phải khiêu chiến...

Coi như trong nội tâm thực nghĩ như vậy, cũng phải sau lưng tiến hành mới được... Nói thẳng ra, đã mất đi tiên cơ, không phải muốn chết sao?

- Rất tốt, rất tốt, Ngọc Diệp Vương ta, rong ruổi nhiều năm như vậy, đã thật lâu không có bị uy hiếp như vậy rồi...

Hàm răng cắn chặt, trong mắt Ngọc Diệp Vương hung quang lập loè, lạnh lùng nhìn về phía hai người Thạch Diệp Vương, tràn đầy sát cơ.

- Ngọc Diệp Vương, không phải như ngươi nghĩ, bắt Thiên Nhận Danh Sư này...

Âm thầm mắng một tiếng “đồng đội heo”, Thạch Diệp Vương vội vàng giải thích, đang muốn để cho quan hệ không muốn khẩn trương như vậy, chợt nghe người nằm cách đó không xa hừ một tiếng.

Phùng Huân nằm trên mặt đất vuốt vuốt đầu, tựa hồ tính toán đứng lên.

- Làm sao vậy? Cái gì Thiên Nhận Danh Sư?

Trong mơ hồ, Phùng Huân nghe được một từ ngữ, nhịn không được mở miệng.

Chương 1959: Tự giết lẫn nhau (1)

Hắn chỉ là bị Trương Huyền đánh xỉu, thân là Chiến Sư, chân khí hùng hậu, thể lực mạnh mẽ, không lâu sau liền khôi phục lại.

Còn không có triệt để thanh tỉnh, trong mơ hồ đã nghe được bốn chữ “Thiên Nhận Danh Sư” này, còn tưởng rằng đã về tới khu vực an toàn, chung quanh không còn nguy hiểm, nhịn không được hỏi ra.

- Tỉnh vừa vặn...

Thấy hắn tỉnh lại, Thạch Diệp Vương nhẹ nhàng thở ra, đang muốn bắt lấy đối phương, từ trong miệng ép hỏi một ít tin tức hữu dụng, làm dịu cục diện trước mắt, chỉ thấy Tử Diệp Vương ở cách đó không xa đạp tới.

Bành!

Một cước rơi vào trên đầu Phùng Huân, gia hỏa này còn không có kịp phản ứng, thân thể co lại, lần nữa ngất đi.

- A?

Thạch Diệp Vương đứng ở ngay tại chỗ.

Ngươi không phải nói các ngươi quan hệ rất tốt sao? Như thế nào... giống như đạp một súc vật vậy?

- Chém giết ta, chỉ bằng các ngươi?

Không để ý tới Phùng Huân bị đạp choáng váng, Ngọc Diệp Vương lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền.

- Đúng vậy, chính là chúng ta! Xác nhận xong thân phận của hắn, ngươi sống cũng không còn ý nghĩa!

Không để ý tới hắn phẫn nộ, Trương Huyền khoát tay áo:

- Nếu sống, nhất định sẽ truyền tin tức ra ngoài, đoạt công lao của chúng ta, vì vậy, ta cùng Thạch Diệp Vương thương nghị qua. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, uống máu ăn thề, không để lộ tin tức này, cũng sẽ không cướp đoạt công lao của chúng ta, tạm tha ngươi một mạng...

- Rất tốt...

Thấy gia hỏa này càng nói càng lợi hại, căn bản không có để mình ở trong mắt, sát cơ của Ngọc Diệp Vương càng lúc càng nồng nặc:

- Nếu muốn ta chết, ta để các ngươi chết trước!

Ầm ầm!

Nói xong, bàn tay khẽ đảo, công kích tới Thạch Diệp Vương.

Ở hắn xem ra, Tử Diệp Vương không đáng giá nhắc tới, đáng sợ ngược lại là vị xếp thứ tư kia.

- Ngươi hãy nghe ta nói...

Thấy đối phương đã triệt để tức giận, Thạch Diệp Vương vội vàng mở miệng, lời mới nói phân nửa, chợt nghe Tử Diệp Vương la lên: - Lão Thạch, nhanh theo kế hoạch động thủ, nếu không, chúng ta đều chết ở chỗ này!

Thạch Diệp Vương tức giận thiếu chút nữa phát điên rồi.

Kế hoạch?

Căn bản không có kế hoạch gì a?

Vừa rồi ta chỉ nói là, nếu Ngọc Diệp Vương thật muốn ra tay với chúng ta, chúng ta sẽ suy tính sự tình phản kích, người ta cái gì cũng không có nói, ngươi liên tục kích thích... Đổi lại ai cũng không chịu nổi a!

Lại nói, lão Thạch... Thạch muội muội ngươi a! Ta căn bản không họ Thạch có được hay không...

Bất quá, cũng biết lúc này không phải thời điểm xoắn xuýt, một khi Ngọc Diệp Vương động thủ, nhất định là nổi lên sát tâm, không chống đỡ mà nói, chết nhất định là mình.

Cắn chặt hàm răng, không nói thêm lời, Lôi Nguyên Châu trong tay xoay chuyển, một đạo lôi điện vừa thô vừa to từ trên không rơi xuống.

Ầm ầm!

Va chạm với chưởng lực của Ngọc Diệp Vương, song song biến mất ở trên không trung, cả phủ đệ chấn động, sụp xuống một mảng lớn.

- Khó trách dám khiêu khích ta, nguyên lai luyện hóa được Lôi Nguyên Châu, khống chế Lôi Đình đại trận này... Bất quá, như vậy liền muốn giết ta, nằm mơ!

Thấy công kích của mình, bị lôi điện của đối phương chém nát, Ngọc Diệp Vương ở trong tiếng gầm gừ, lòng bàn tay xuất hiện một thanh trường đao, rầm ào ào một cái, xé rách không khí rơi xuống.
Một đao vung vẩy, thiên địa như bị xé mở, vừa rồi tia chớp liên tục hạ xuống, giống như bị ngăn cách ở bên ngoài, dù uy lực cường đại, nhưng trong thời gian ngắn không cách nào tiến nhập.

Dù Thạch Diệp Vương luyện hóa Lôi Nguyên Châu, lại chỉ nắm một phần lực lượng của Lôi Đình hải dương, chế ngự ở thực lực, không cách nào triển khai ra uy lực mạnh nhất, đối phó thực lực nhỏ yếu, nhẹ nhàng như thường, nhưng đối mặt Ngọc Diệp Vương, cũng có chút lực bất tòng tâm rồi.

- Lúc trước ta xác thực không phải là đối thủ của ngươi, bất quá, hiện tại ai thắng ai thua còn không nhất định...

Thấy đối phương đánh xuống, lôi điện đều bị chặt đứt, Thạch Diệp Vương lần nữa tế ra Lôi Nguyên Châu trong tay.

Rầm ào ào!

Lôi điện trở nên càng thêm đáng sợ, điên cuồng trùng kích đao mang, thời gian nháy con mắt, liền đánh tan nó, lần nữa đi tới trên đỉnh đầu của người sau.

Ngọc Diệp Vương cũng không tránh né, thân thể khẽ động, chỗ mi tâm có một cái bóng hư ảo xuất hiện.

Đạt tới nửa bước Xuất Khiếu, tuy Nguyên Thần không cách nào thoát ly nhục thân, cũng đã có thể nhảy ra Nguyên Thần huyệt, hình thành pháp tướng, thực lực được tăng phúc thật lớn.

Quả nhiên, cái bóng hư ảo vừa xuất hiện, không gian chung quanh như biến thành lồng giam, lôi điện điên cuồng công kích không vào, như bị phong tỏa.

- Chết đi cho ta!

Làm xong những thứ này, Ngọc Diệp Vương nhướng mày, trường đao trong tay chém xuống.

Biết rõ không còn Lôi Đình đại trận gia trì, thực lực so với đối phương có chênh lệch nhất định, vẻ mặt của Thạch Diệp Vương tràn đầy sốt ruột, tay chưởng còn lại lấy ra một thanh trường thương ngăn cản, đồng thời hô lên.

- Hắn lợi dụng Nguyên Thần phong tỏa không gian, chỉ có thể duy trì mấy tức, hơn nữa đối với Nguyên Thần tổn thương thật lớn, mau ra tay...

Một mình hắn đối kháng Ngọc Diệp Vương, hoàn toàn chính xác có chút khó có thể làm được, nhưng... Nếu như Tử Diệp Vương xuất thủ, hai bên giáp công, có thể để cho đối phương khó có thể tự lo.

Nguyên Thần phong tỏa không gian, tuy rất lợi hại, nhưng cũng tiêu hao rất lớn, nhất là khi bốn phía đều có Lôi Đình, coi như thực lực của đối phương hung mãnh, khẳng định cũng kiên trì không được bao lâu.

Miễn cưỡng ngăn trở đao mang của đối phương, thấy Tử Diệp Vương còn không có xuất thủ, nhịn không được quay đầu nhìn sang.

Nhìn qua, thiếu chút nữa thổ huyết ngay tại chỗ.

Chỉ thấy gia hỏa này đang ôm cánh tay ở một bên quan sát, không có ý tứ trợ giúp chút nào.

- Đáng giận, trúng kế của gia hỏa này rồi...

Đồng tử co rụt lại, trong lòng hiểu được.

Chương 1960: Tự giết lẫn nhau (2)

Ngay từ đầu chỉ sợ đối phương đã không có ý định hợp tác với hắn, mà là cố ý che giấu bản thân, dẫn tới mình và Ngọc Diệp Vương tự giết lẫn nhau.

Lời thề vừa rồi, chỉ là không thể xuất thủ với đối phương, nếu như Ngọc Diệp Vương giết mình, cũng không tính không tuân theo quy định.

Hơn nữa, hai người bọn họ, mặc kệ người nào chết, người sống, vì cam đoan vị Thiên Nhận Danh Sư kia bị khống chế tốt hơn, cũng không dám giết hắn... Nói cách khác, vô luận bọn hắn ai thắng ai thua, lợi đều là gia hỏa này.

Tâm cơ thật đáng sợ.

- Không được, không thể để cho gia hỏa này thực hiện được...

Rõ những thứ này, Thạch Diệp Vương cắn răng, ngăn trở đối phương luân phiên công kích, vội vàng truyền âm qua.

- Ngọc Diệp Vương, đừng trúng kế châm ngòi ly gián của gia hỏa này, hắn là để cho chúng ta tự giết lẫn nhau...

- Tự giết lẫn nhau?

- Đúng vậy, công lao của Thiên Nhận Danh Sư rất lớn, hoàn toàn có thể nói, là ba người chúng ta cùng chung phát hiện, không cần phải bởi vì chút việc nhỏ này, mà tổn thương hòa khí...

Thấy hắn công kích có chút dịu lại, Thạch Diệp Vương nhẹ nhàng thở ra, vội vàng nói.

- Ân...

Chần chừ một chút, Ngọc Diệp Vương đang muốn nói chuyện, đột nhiên cảm thấy hậu tâm mát lạnh, một đạo kiếm quang chẳng biết lúc nào từ phía sau đâm tới.

Tia sáng này đối diện chính xác một lỗ thủng trên thân thể của hắn, khiến người ta khó có thể phòng bị.

Vù vù!

Vội vàng lóe lên, tránh thoát công kích, dù vậy, phía sau lưng cũng bị thương, máu tươi chảy đầm đìa.

Xoay đầu lại, liền chứng kiến Tử Diệp Vương đang cầm bảo kiếm, sau khi đâm trúng mình, liền chạy trốn ra ngoài mấy chục thước, trong mắt tràn đầy hưng phấn, đồng thời lớn tiếng la lên:

- Thạch Diệp Vương, ngươi nói quả nhiên không sai, mệnh môn của hắn ngay ở chỗ này...

- Đáng giận!

Da đầu của Ngọc Diệp Vương nổ tung.

Còn tưởng rằng Thạch Diệp Vương nói với hắn là lời nói thật, không nghĩ tới chỉ vì hấp dẫn bản thân chú ý, để cho người sau đánh lén, tức giận gào thét lần nữa, một chưởng đánh tới Trương Huyền, cùng thời khắc đó đại đao lần nữa chém về phía Thạch Diệp Vương.

- Ta...

Không nghĩ tới đối phương vừa mới tin tưởng bản thân, Tử Diệp Vương sẽ tới một chiêu như vậy, Thạch Diệp Vương phát điên.
Gặp qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy...

Ngươi dẫn ra tai họa, để cho ta tới gánh trách nhiệm... Không nên chơi người như vậy a!

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tử Diệp Vương đã chạy ra phạm vi công kích của đối phương, lần nữa hai tay ôm ngực, bộ dáng xem náo nhiệt.

Tức giận sắp thổ huyết, Thạch Diệp Vương biết rõ tiếp tục giải thích cũng không có tác dụng, Ngọc Diệp Vương đã không tin mình, đành phải nghiến răng tới đối chiến.

Oanh oanh oanh!

Tuy thực lực của Ngọc Diệp Vương mạnh hơn Thạch Diệp Vương, nhưng người sau phòng ngự vô địch, hơn nữa luyện hóa Lôi Nguyên Châu, khống chế Lôi Đình đại trận, hắn lại bị đánh lén trọng thương, muốn chiến thắng, không dễ dàng như vậy.

Cả hai đánh khó phân thắng bại, toàn bộ Cổ Thành ở dưới công kích cuồng bạo, liên tục sụp xuống, biến thành từng mảnh phế tích.

- Lợi hại...

Chứng kiến tình cảnh hai người giao chiến, Trương Huyền duỗi ra ngón cái, tràn đầy tán thưởng.

Không hổ là Thượng Ngũ Vương trong thập đại Vương giả, từng cái đều cường đại đến đáng sợ.

Sức chiến đấu của hắn bây giờ, chiến đấu với Thánh Vực nhị trọng đỉnh phong, có thể đơn giản chém giết, nhưng gặp được người mạnh như thế, có thể chạy bao xa thì chạy.

Đừng nói chiến đấu, coi như ảnh hưởng của chiến đấu, cũng chống chọi không được.

Kèm theo thời gian chuyển dời, chiến đấu càng ngày càng hung mãnh. Dựa theo đạo lý, Thạch Diệp Vương phòng ngự cường đại, lại nắm giữ Lôi Đình đại trận, đối phương có lẽ chống chọi không được mới phải, nhưng kết quả là song phương đánh cho khó phân thắng bại, chẳng phân biệt được cao thấp.

Bất quá, Thạch Diệp Vương dù sao nắm trận pháp trong tay, ở trong trận pháp, có thể triển khai lực lượng cũng càng cường đại hơn, Ngọc Diệp Vương bị thương càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nặng, rõ ràng có chút chống đỡ hết nổi.

- Đáng giận... Ta đồng quy vu tận với các ngươi...

Biết rõ tiếp tục nữa, tất nhiên sẽ bị đối phương chém giết, gào rú một tiếng, lực lượng trong cơ thể Ngọc Diệp Vương bành trướng, hư ảnh sau lưng đột nhiên biến lớn, như xé rách gông cùm xiềng xích nào đó, nhảy ra ngoài.

- Nguyên... Nguyên Thần xuất khiếu!

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Loại tình huống này, hắn ở trên thân Thủy Diệp Vương nhìn thấy qua.

Gia hỏa này bị bản thân giết chết, dưới sự phẫn nộ, sử dụng bí pháp, Nguyên Thần xuất khiếu tiến hành công kích mình... Chỉ tiếc không có thành công mà thôi!

Ngọc Diệp Vương bị thương càng ngày càng nặng, tựa hồ biết rõ sớm muộn gì cũng sẽ bị giết, vì vậy vận dụng bí pháp đặc thù, Nguyên Thần ly thể.

Như vậy sau đó, coi như không chết, cũng trọng thương rớt cấp, nhưng mà đối thủ giao chiến với hắn, nhất định sẽ bị chém giết.

- Nguyên Thần cường đại, một khi Thạch Diệp Vương bị giết, ta khẳng định cũng khó có thể may mắn thoát khỏi... Trước tìm một chỗ ẩn giấu lại nói...

Biết rõ gia hỏa này thi triển ra tuyệt chiêu, nhất định là nắm quyết tâm hẳn phải chết, Trương Huyền nhíu mày.

Hắn chính là tọa sơn quan hổ đấu, vạn nhất bị gia hỏa này trước khi chết cắn lên một cái liền nguy rồi.

Đang định ẩn núp đi, tránh né chiến đấu, chỉ thấy một bóng người lảo đảo đứng lên.

Một bên đứng dậy, một bên lắc đầu.

Đúng là Phùng Huân, thể chất của gia hỏa này quá mạnh mẽ, hôn mê một lát, lại có thể tỉnh lại.

- Xảy ra chuyện gì... Ta đang ở đâu?

Nói thầm một tiếng, vừa mở mắt, chỉ thấy một cục gạch thẳng tắp rơi xuống, hung hăng nện ở trên đầu.

Lạch cạch!

Mí mắt khẽ đảo, Phùng Huân lần nữa ngất đi, vẻ mặt u oán.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau