THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1951 - Chương 1955

Chương 1951: Thạch Diệp Vương đáng sợ (1)

Ầm ầm!

Tuy lực lượng của Dị Linh tộc này hung mãnh, nhưng viên châu cũng không yếu, tựa hồ muốn tránh thoát khống chế, mãnh liệt nhúc nhích, hai người lập tức chứng kiến phía trên hiện lên một đạo hào quang màu xanh đậm, thẳng tắp bắn vào bầu trời, sau đó nổ vang, bốn phía lôi điện mãnh liệt.

Thật giống như lôi điện trên bầu trời, bị viên cầu này khống chế vậy.

- Điều khiển lôi điện... Chẳng lẽ đây là Lôi Nguyên Châu?

Đồng tử co rụt lại, Phùng Huân nhịn không được truyền âm.

- Lôi Nguyên Châu?

Trương Huyền nhíu mày.

Xem hết thư tịch của Danh Sư học viện, biết rõ danh xưng của vô số bảo vật, được cho kiến thức rộng rãi, nhưng mà Lôi Nguyên Châu này lại chưa từng nghe qua.

- Là một loại Pháp bảo Lôi thuộc tính, giống như Linh Thạch ẩn chứa linh khí, chứa vô số lôi nguyên, một khi phóng thích, có lực lượng hủy thiên diệt địa, cực kỳ đáng sợ.

Trên mặt lộ ra vẻ không thể tin được, Phùng Huân nói tiếp:

- Thứ này chỉ có ở chỗ lôi điện tụ tập mới có thể ra đời, trình độ hi hữu có thể so với Danh Sư cửu tinh, thuộc về bảo vật trong truyền thuyết, làm sao sẽ xuất hiện ở đây?

- Trân quý như vậy?

Trương Huyền líu lưỡi.

Tuy chưa nghe nói qua Lôi Nguyên Châu này, nhưng mà trình độ quý hiếm của Danh Sư cửu tinh, hắn là biết rõ, toàn bộ Đại Lục cũng chưa hẳn có thể tìm ra mấy vị...

Hi hữu như thế, không khỏi quá hiếm đi.

- Ẩn chứa lôi điện thì thôi, mấu chốt nhất là, có thể làm hạch tâm của trận pháp Lôi thuộc tính!

Phùng Huân nói tiếp:

- Công hiệu tương tự trận bàn, nếu luyện hóa, chẳng khác nào nắm giữ đại trận, có thể phóng ra lực lượng kinh người!

- Chẳng lẽ Lôi Đình chi hải này là một đại trận?

Trương Huyền biến sắc.

- Nhất định là vậy, hơn nữa ít nhất đạt đến cấp tám, không ai khống chế, liền lợi hại như vậy, một khi luyện hóa, triệt để khống chế... Coi như là chúng ta đều có thực lực như Ngô sư, cũng không cách nào đối kháng!

Khuôn mặt Phùng Huân trắng bệch. - Cái này...

Thân thể Trương Huyền xiết chặt.

Theo Lôi Đình chi hải một đường đi tới, hắn biết rõ trận pháp này đáng sợ, nếu như không phải Vu Hồn, căn bản tiến vào cũng không được.

Đây là tình huống không có bị người nắm trong tay, một khi bị người nắm giữ, lực lượng Lôi Đình cùng phương vị công kích không còn lỗ thủng... Chỉ sợ không người có thể ngăn, bị nhốt trong đó, ra cũng ra không được.

- Lúc trước lôi điện đột nhiên trở nên nhiều như vậy, nhất định là gia hỏa này muốn luyện hóa Lôi Nguyên Châu, dẫn phát trận pháp bạo động...

Biết rõ thứ này đáng sợ, Trương Huyền hiểu được.

Lôi Nguyên Châu có năng lực điều khiển trận pháp lôi điện, gia hỏa này dùng chân khí đụng vào, lúc này mới dẫn đến Lôi Đình chi hải trở nên táo bạo, thiếu chút nữa hại chết mọi người.

Chỉ đụng vào liền đáng sợ như vậy, thật điều khiển, có thể nói khó có thể tưởng tượng.

Khuôn mặt khó coi, trong lòng lặng lẽ câu thông Tử Diệp Vương ở trong Thiên Nghĩ Phong Sào, rất nhanh đã nhận được đáp án rõ ràng, Dị Linh tộc trước mắt kia, hoàn toàn chính xác chính là Thạch Diệp Vương.

Khó trách ngay cả bảo vật lợi hại như Lôi Nguyên Châu, cũng dám đụng vào, muốn luyện hóa.

- Nhất định phải ngăn cản, nếu không, còn nghĩ đối phó, sẽ càng khó khăn...

Phùng Huân xiết chặt nắm đấm.
Tình huống Thạch Diệp Vương Lôi cùng Ngô sư đối chiến, hắn nhìn ở trong mắt, thực lực rất mạnh, coi như là thời điểm cao nhất cũng không phải đối thủ, một khi lại để cho hắn luyện hóa Lôi Nguyên Châu thì càng chống chọi không được.

Đến lúc đó, gặp nhau lần nữa, mọi người có thể sẽ chết ở chỗ này.

- Đúng vậy, hắn còn không có thành công, suy nghĩ biện pháp có lẽ còn kịp!

Biết rõ lo lắng của hắn, Trương Huyền truyền âm.

- Ân!

Thần sắc của Phùng Huân ngưng trọng, đang muốn nói chuyện, liền chứng kiến Lôi Nguyên Châu lần nữa chuyển một cái, tản mát ra hào quang ôn nhuận, Thạch Diệp Vương ở cách đó không xa nhãn tình sáng lên, duỗi ra bàn tay, mãnh liệt trảo một cái.

Phần phật!

Viên cầu tản ra ánh sáng màu lam, chậm rãi bay tới hắn.

- Không còn kịp rồi, mau ra tay!

Thấy một màn như vậy, Phùng Huân cũng nhịn không được nữa, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở lòng bàn tay, cả người hóa thành một đạo kiếm quang thẳng tắp đâm tới hậu tâm của Thạch Diệp Vương.

Nhìn tình huống, Lôi Nguyên Châu đã bị luyện hóa không sai biệt lắm, một khi rơi vào lòng bàn tay, chẳng khác nào đối phương nắm giữ lực lượng lôi điện vô tận, sẽ vô lực hồi thiên.

- Không vội...

Không nghĩ tới đối phương còn không có cùng mình thương nghị chiến lược, liền vọt tới, Trương Huyền sốt ruột hô một tiếng, cũng theo chặt tới.

Đối phương luyện hóa Lôi Nguyên Châu, tuy đáng sợ, nhưng mà chỉ cần cẩn thận tìm kiếm, khẳng định còn có lỗ thủng làm theo, tiến hành lợi dụng, chưa hẳn không thể chiến thắng, mà bây giờ trực tiếp tiến lên... Sẽ chỉ càng thêm nguy hiểm.

Ầm ầm!

Phùng Huân không hổ là Chiến Sư Đường Thiên phu trưởng, một kiếm đâm ra, Nhân Kiếm Hợp Nhất, tựa như một viên sao băng phá không mà đến, coi như là cường giả Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong gặp gỡ, cũng muốn tạm lánh phong mang, không dám chính diện ngăn cản.

- Hả? Rõ ràng còn không chết?

Thạch Diệp Vương đang luyện hóa Lôi Nguyên Châu, cảm nhận được sát khí nồng đậm, chợt xoay người, thấy rõ là Phùng Huân, không khỏi nhướng mày:

- Thiên đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi xông tới. Xuống đây cho ta!

Nói xong cũng không tránh né, một bàn tay tiếp tục luyện hóa Lôi Nguyên Châu, tay còn lại bổ về phía trước.

Chương 1952: Thạch Diệp Vương đáng sợ (2)

Ầm ầm!

Sóng khí hùng hậu quét sạch tới, cùng kiếm quang của Phùng Huân đụng một cái, người sau giống như thiết chùy đụng phải bát sứ, từng khúc vỡ vụn.

Bành!

Lực lượng còn lại đánh vào ngực Phùng Huân, để cho hắn bay ra ngoài, nặng nề ngã trên mặt đất, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra.

Thực lực chênh lệch thật sự quá lớn, chỉ một chiêu đã bị đánh bay.

- Thật mạnh!

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Thập đại Vương giả, hắn đã gặp sáu cái, hơn nữa hầu như đều chết ở trên tay hắn, tuy đều là cường giả Thánh Vực tứ trọng, nhưng so sánh với vị trước mắt này, căn bản không có ở một cấp bậc.

Khó trách Thượng Ngũ Vương bài danh thứ tư, lại để cho Tử Dạ Vương vừa nghe đến tên cũng không ngừng run rẩy, quả nhiên cường đại đáng sợ.

Bất quá, cường thịnh trở lại cũng phải chiến đấu.

Nắm Băng Vũ Kiếm ở trong tay, ở giữa không trung xoay nửa vòng tròn, giống như Phùng Huân đâm tới.

Chỉ là... Hắn công kích không phải Thạch Diệp Vương, mà là Lôi Nguyên Châu.

Hiện tại chủ yếu nhất là ngăn cản đối phương luyện hóa món bảo vật này, công kích đối phương, hoàn toàn có thời gian hóa giải, thừa dịp bất ngờ mà nói, có lẽ có thể thành công.

Ô ô!

Một kiếm này, hắn dùng hết toàn lực, chân khí trong cơ thể giống như nước lũ, phối hợp lực lượng nhục thân cùng Linh Hồn, vạch phá không khí, phát ra thanh âm nức nở nghẹn ngào, tựa như muốn xé rách không gian.

Đây là Kiếm pháp công kích cường đại nhất của hắn, so với vừa rồi Phùng Huân công kích, cũng không chút nào yếu.

- Không biết sống chết!

Nhìn ra mục đích của hắn, ánh mắt của Thạch Diệp Vương nheo lại, cũng không thấy có động tác dư thừa, duỗi ra hai ngón tay, nhẹ nhàng búng một cái.

Bành!

Chỉ cảm thấy hổ khẩu chấn động, Băng Vũ Kiếm trong tay Trương Huyền rút cuộc cầm không được, bay ngược ra ngoài, chọc ở trên tường cách đó không xa, mà hắn thì giống như Phùng Huân, phun ra máu tươi, người đang ở giữa không trung cưỡng ép biến hướng, bàn tay vỗ mặt đất, thật vất vả mới ổn định thân hình.

Trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Thực lực của người này so với trong tưởng tượng còn muốn đáng sợ, hắn dùng hết toàn lực, không nghĩ tới ngay cả một ngón tay của đối phương cũng không ngăn trở được. Không có tiếp tục tới trước, vội vàng lật ra thư tịch trong đầu.

Vừa rồi chiến đấu, bức đối phương thi triển ra Võ kỹ, đã có giới thiệu.

- Thạch Diệp Vương, Thanh Điền thập đại Vương giả, một trong Thượng Ngũ Vương, tu vi Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, phòng ngự vô địch... Khuyết điểm: Thứ nhất, lúc vận chuyển công pháp, mi tâm chân khí chưa đủ; thứ hai, dưới nách mềm mại, lực lượng không cách nào...

Rất nhanh xem thư tịch một lần, Trương Huyền chẳng những không có cao hứng, ngược lại khuôn mặt càng thêm khó coi.

Thiên Đạo Thư Viện hình thành thư tịch, hoàn toàn chính xác ghi chép ra khuyết điểm của đối phương, chỉ là mi tâm, dưới nách... Những địa phương này, đều là địa phương phòng ngự nghiêm mật nhất, hơn nữa còn nhất định phải cận thân mới có thể công kích, hiện tại ngay cả trong phạm vi hai trượng xung quanh đối phương cũng không có đến, đã bị nhẹ nhõm đánh lui, biết rõ những thứ này cũng không có tác dụng!

Ầm ầm!

Đang quan sát, chợt nghe một tiếng nổ vang, cách đó không xa Thạch Diệp Vương lại vỗ xuống một chưởng.

Chưởng ấn hùng hậu, bao trùm khoảng cách mấy chục thuớc, bao phủ hắn cùng Phùng Huân ở bên trong, còn chưa tới trước mặt, cảm giác áp bách cường đại khiến cho người cảm thấy hô hấp dồn dập, khó có thể chống chọi.

- Nguy rồi!

Biết rõ chống chọi không được, bàn chân đạp mạnh, thi triển Thiên Đạo thân pháp, thẳng tắp bay ra phía ngoài.

Bành!

Còn không có bay ra phạm vi chưởng ấn, liền cảm thấy lực lượng khổng lồ xốc tới, hung hăng đánh vào trên lưng, lần nữa phun ra máu tươi, liên tục đụng sụp bảy tám vách tường, cái này mới ngừng lại được.
Giùng giằng đứng lên, trong mắt Trương Huyền tràn đầy hoảng sợ.

May mắn nhục thân vừa mới tiến bộ, nếu không lần này, không chết cũng bới một lớp da!

Tuy hắn tu luyện Phong Thánh Giải, gần đây lại tiến bộ rất lớn, nhưng mà so với Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong chính thức, còn kém thật sự nhiều lắm, căn bản không có ở cùng một tầng thứ, hoàn toàn không thể so sánh.

- Phùng Huân đâu?

Vội vàng nhìn lại, chỉ thấy Phùng Huân cũng chật vật nằm ở cách đó không xa, sắc mặt trắng bệch, máu tươi nhuộm hồng cả vạt áo trước ngực.

Rất rõ ràng, thương thế còn muốn nặng hơn mình.

Tuy thực lực của đối phương cao hơn mình, nhưng bản lĩnh trốn chạy để khỏi chết rõ ràng không bằng, vừa rồi một chưởng kia, đại bộ phận đều bị đón đỡ, nếu không phải thân là Chiến Sư, nhục thân, chân khí, Linh Hồn vượt xa Danh Sư bình thường, chỉ sợ hiện tại đã chết rồi.

Dù vậy, toàn thân như nhũn ra, cốt cách không biết đứt gãy mấy cây, muốn động cũng không có biện pháp nhúc nhích.

- Chết hết đi!

Tiếp tục luyện hóa Lôi Nguyên Châu, Thạch Diệp Vương cười lạnh, tay còn lại lần nữa vỗ tới.

Động tác của hắn bay bổng, nhìn không có lực lượng gì, nhưng mà Trương Huyền biết rõ, một khi bị đánh trúng, nhất định phải chết không thể nghi ngờ, sợ tới mức biến sắc, dưới chân chuyển một cái, mãnh liệt lao đến Phùng Huân.

Đối phương cùng mình chung một chỗ tới, không có khả năng trơ mắt nhìn hắn chết ở trước mặt.

Rầm ào ào!

Tốc độ của Thiên Đạo thân pháp cực nhanh, thời gian nháy con mắt đi vào trước mặt Phùng Huân, bàn tay trảo một cái, đang muốn cấp tốc lui về phía sau, liền phát hiện dĩ nhiên không còn kịp rồi, chưởng ấn của Thạch Diệp Vương đã rơi xuống đỉnh đầu.

- Ngoan Nhân!

Trong lòng la hét, một cỗ sát lục chi khí tinh thuần nồng đậm trong nháy mắt vọt tới.

Tuy đều là khí tức sát lục, đối với Dị Linh tộc ảnh hưởng không lớn, nhưng đột nhiên bị quấy nhiễu, cũng có thể lùi lại một chút.

Quả nhiên, cảm nhận được thanh niên trước mắt, phóng ra sát lục chi khí cường đại như thế, vẻ mặt Thạch Diệp Vương khiếp sợ, lực lượng lòng bàn tay chậm một tia.

Vù vù!

Thừa dịp khe hở này, hắn nắm lấy Phùng Huân, trốn ra phạm vi chưởng ấn công kích.

Chương 1953: Hắn là Thiên Nhận Danh Sư! (1)

Oanh!

Đại địa chấn động, vô số phòng xá sụp đổ, trước mắt xuất hiện một chưởng ấn thật lớn, Trương Huyền cực kỳ chật vật, một thân bụi đất.

May mắn hắn phản ứng nhanh, để cho Ngoan Nhân công kích, nếu không, lần này, hai người đều sẽ biến thành bánh thịt, bị chụp chết ngay tại chỗ.

- Làm sao sẽ mạnh như vậy?

Phùng Huân nghiến răng, khuôn mặt không thể tin được.

Hắn là Chiến Sư Đường Thiên phu trưởng, đối mặt Danh Sư Thánh Vực tứ trọng bình thường, cũng có thể nhẹ nhõm giết chết, nhưng vị trước mắt này, thật giống như núi cao không thể rung chuyển... Không khỏi mạnh vượt qua dự đoán rồi.

Chẳng lẽ lúc trước cùng Ngô sư chiến đấu, còn giữ thực lực?

Không nên a!

- Không đúng, hắn nhất định là luyện hóa Lôi Nguyên Châu, mượn lực lượng của đại trận!

Đồng tử co rút lại, trong mắt Phùng Huân tràn đầy hoảng sợ.

Vốn tưởng rằng xuất thủ có thể ngăn cản, hiện tại xem ra, đã muộn!

Tuy đối phương không có triệt để khống chế Lôi Nguyên Châu, nhưng nhìn bộ dạng, ít nhất cũng luyện hóa bảy tám mươi phần trăm, mượn nhờ thứ này cùng trận pháp, coi như là Thánh Vực ngũ trọng tới đây, cũng chưa hẳn có thể chống chọi, huống chi bọn hắn.

- Ngươi là người nào?

Cũng khiếp sợ giống như hắn, Thạch Diệp Vương cũng cực kỳ hoảng sợ, mãnh liệt quay đầu, lạnh lùng nhìn chăm chú Trương Huyền.

Vừa rồi sát lục chi khí kia, khủng bố đến cực điểm, so với hắn cũng không chút nào kém, trên người một tiểu tử Nhân tộc đột nhiên toả ra, để cho hắn không thể tin được.

- Đi!

Biết rõ Phùng Huân ở chỗ này, nói càng nhiều càng phiền toái, thấp giọng hô một tiếng, Trương Huyền lôi kéo hắn, tiếp tục hướng chạy ra ngoài.

Gia hỏa trước mắt này, thực lực cường đại hơn đám người Tử Diệp Vương, Kim Diệp Vương nhiều lắm, bằng vào hai người bọn họ coi như muốn ngăn cản, cũng không thể thành công, chợ bị hắn giết, còn không bằng nhanh chóng rời đi.

- Còn muốn chạy? Chạy thoát sao?

Hừ lạnh một tiếng, Thạch Diệp Vương mở ra bàn tay, mãnh liệt trảo một cái.

Rầm ào ào!

Lôi Nguyên Châu triệt lơ lửng để rơi xuống lòng bàn tay của hắn, ngón tay nhẹ nhàng búng, một tiếng nổ vang, mấy đạo lôi điện từ phía trên không đánh xuống, tạo thành một lồng giam, bao phủ hai người ở bên trong.

- Trốn không thoát... Chứng kiến bốn phía bị phong tỏa, một khi tiến lên, vô cùng có khả năng bị nổ thành tro tàn, trong lòng Trương Huyền lạnh xuống.

Đối phương đã triệt để luyện hóa Lôi Nguyên Châu, nắm Lôi Đình chi hải đại trận trong tay, chỉ cần ở trong phạm vi trận pháp, liền không có khả năng đào thoát đối phương đuổi bắt.

- Trương sư, Chiến Sư Đường ta có một tuyệt chiêu, có thể để thực lực nhanh chóng bạo tăng gấp đôi, ta đi tới chống đỡ hắn, ngươi thừa cơ đào tẩu...

Quẩy người một cái, đứng dậy, Phùng Huân đứng ở trước mặt Trương Huyền, khoát tay áo.

- Bạo tăng gấp đôi? Thi triển xong, ngươi còn có cơ hội đào tẩu sao?

Nhướng mày, Trương Huyền nhìn qua.

Loại tuyệt chiêu để cho lực lượng nhanh chóng bạo tăng này, bình thường đều là hao tổn căn cơ, hao tổn tu vi, một khi sử dụng, coi như có thể chém giết đối thủ, mình cũng sẽ sống không lâu.

Không có trả lời câu hỏi của hắn, Phùng Huân nhẹ nhàng cười cười:

- Trương viện trưởng, học sinh của ngươi để cho Chiến Sư Đường chúng ta cảm thấy nhục nhã, nói thật... Lần đầu tiên trông thấy, ta không thích ngươi! Luận võ chỉ là cớ, là muốn tìm cơ hội giáo huấn ngươi một trận mà thôi, chỉ tiếc, một mực không thành công!

- Mặc dù chán ghét ngươi, nhưng lại biết, ngươi sống, so với ta tác dụng càng lớn, ngươi đối với Nhân tộc có tác dụng càng lớn!

- Không muốn thừa nhận, lại không thừa nhận cũng không được... Ngẫm lại cũng cảm thấy có chút bi ai.

- Bất quá, cũng không có gì, Nhân tộc cường thịnh, so với cá nhân quan trọng hơn. Vì vậy... Một lát nữa, ta bổ ra lôi điện phong tỏa, ngươi thừa cơ đào tẩu, có thể chạy bao xa thì chạy... Nhất định phải còn sống!

- Trốn? Không nghĩ tới tên này, thời khắc mấu chốt có thể bài trừ ân oán cá nhân, một lòng vì Nhân tộc, trong lòng Trương Huyền có chút cảm động, nhẹ gật đầu:

- Tốt!

- Bắt đầu đi!

Thấy hắn đồng ý, Phùng Huân nhẹ nhàng thở ra, nhướng mày, đột nhiên khí tức trên người mãnh liệt tăng lên.

Ầm ầm!

Ngay thời điểm khí tức tích góp tới cực điểm, tính toán vận chuyển bí pháp, đột nhiên cảm thấy cái ót bị một đạo lực lượng mãnh liệt va chạm, choáng váng, thân thể trùng trùng điệp điệp ngã trên mặt đất, ngất đi.

- Coi như thi triển bí pháp, chúng ta cũng trốn không thoát, ngượng ngùng...

Nện gia hỏa này choáng váng, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Ý nghĩ của đối phương hoàn toàn chính xác không sai, cũng là biện pháp tốt nhất trước mắt, nhưng mà... Với hắn mà nói, sẽ chỉ làm tất cả mọi người toàn quân bị diệt.

Coi như ở dưới hắn ngăn trở, mình có thể đào tẩu, nhưng căn bản trốn không thoát phạm vi Lôi Đình chi hải, chỉ cần vẫn còn bên trong, vẫn sẽ bị chém giết...

Hơn nữa, không giải quyết gia hỏa này, đám người Ngô sư cũng sẽ bị tìm ra, đồng dạng không tránh khỏi vận rủi.

Vì vậy, hiện tại phương pháp tốt nhất, không phải đào tẩu, mà là đối kháng!

Hai người đều truyền âm, Thạch Diệp Vương ở đối diện, cũng không hiểu rõ tình hình, nhưng chứng kiến bọn hắn tự giết lẫn nhau, vẫn nhịn không được sững sờ.

- Thạch Diệp Vương, đã lâu không gặp, vừa rồi ngươi không phải hỏi ta là ai sao? Hiện tại sẽ nói cho ngươi biết, là ta...

Đánh Phùng Huân choáng váng, ngẩng đầu nhìn Vương giả Dị Linh Tộc cách đó không xa, Trương Huyền cười cười, thân thể xoẹt zoẹt~, xoẹt zoẹt~! rung động, Ngọc Bài trước ngực lóe lên hào quang, giống như giải trừ ngụy trang nào đó, cả người trở nên cao lớn, sát lục chi khí hùng hậu lan tràn ra, làm cho người ta có cảm giác mạnh mẽ như núi.

- Tử Diệp Vương?

Thấy rõ dung mạo của đối phương, Thạch Diệp Vương sững sờ.

- Là ta!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mấy đại Vương giả khác đều bị chém giết, gia hỏa trước mắt này, gây chuyện không tốt dĩ nhiên cũng biết được, nhưng Tử Diệp Vương không chết, một mực lưu lại trong Thiên Nghĩ Phong Sào, lúc này ngụy trang hắn, thích hợp nhất.

Chương 1954: Hắn là Thiên Nhận Danh Sư! (2)

Lại nói, đối với gia hỏa này cũng quen thuộc nhất, ngụy trang, rất khó khiến người ta phát hiện kẽ hở.

- Ngươi cùng Thủy Diệp Vương đi chấp hành nhiệm vụ, một mực không có tin tức truyền về, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt của Thạch Diệp Vương trầm xuống.

Gia hỏa này cùng Thủy Diệp Vương đi Độc Điện tìm kiếm địa đồ, kết quả, Linh Hồn Ngọc Bài của Thủy Diệp Vương vỡ vụn, tuy gia hỏa này không có việc gì, nhưng không có tin tức, tất cả mọi người còn tưởng rằng đã chịu khổ độc thủ, không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện.

- Ngươi cũng thấy đấy, ta lặng lẽ ngụy trang dung mạo, lẫn vào trong nhân loại, vì lấy được tín nhiệm của bọn hắn, không dám tùy ý đưa tin...

Trương Huyền nói.

- Lẫn vào nhân loại?

Thạch Diệp Vương nhíu mày, thần thức lan tràn, trong nháy mắt bao phủ Tử Diệp Vương.

Nói thật, đối phương mất tích hơn nửa tháng, đột nhiên xuất hiện, thật sự khó mà tin được.

Dò xét một phen, sát lục chân khí trong cơ thể đối phương tinh thuần, khí tức hùng hậu, không có vấn đề chút nào, nói cách khác, đứng ở trước mặt hắn, đúng là Tử Diệp Vương.

- Ân, ta đã được biết đến một đại bí mật của nhân loại, liên lụy thật lớn, một khi tin tức xác định, vô cùng có khả năng để cho Linh tộc người chúng ta bị diệt... Vì vậy, không kịp bẩm báo, liền ngụy trang lẫn vào nhân loại.

Biết rõ đối phương lặng lẽ dò xét, Trương Huyền cũng không tránh né, mà nhíu mày, giảm thấp thanh âm xuống.

- Bị diệt?

Thu hồi thần thức, Thạch Diệp Vương lắc đầu:

- Nói đùa gì vậy, năm đó Khổng Sư cường đại như thế, cũng chỉ ngăn tại chúng ta ở ngoài Đại Lục, tin tức gì có thể khiến chúng ta bị diệt?

Khổng Sư sáng lập chức nghiệp Danh Sư, nhất thống Nhân tộc, cường đại tột đỉnh, khi đó, tuy Dị Linh tộc không cách nào chống chọi, nhưng cũng chỉ rời khỏi Đại Lục, bảo lưu lại hương khói, làm sao có thể một tin tức, lại để cho Linh tộc bị diệt!

Nói chuyện giật gân!

- Nới đầu ta cũng không tin, nhưng mà... Đây là sự thật!

Khuôn mặt Trương Huyền thâm trầm.

Hắn ngụy trang Tử Diệp Vương giống nữa, khẳng định cũng sẽ hoài nghi, vì để cho đối phương không thèm nghĩ chuyện này nữa, biện pháp tốt nhất chính là chuyển di lực chú ý... Nói một sự tình để cho đối phương khiếp sợ, không rảnh hoài nghi.

- Sự thật? Chuyện gì?

Thấy biểu lộ của hắn như thế, Thạch Diệp Vương nhìn lại.

Nói thật, hiện tại hắn như trước không tin vị Tử Diệp Vương trước mắt này, bất quá, cũng không ảnh hưởng hắn nghe đối phương nói tin tức. - Ngươi có nghe nói qua Thiên Nhận Danh Sư không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Thiên Nhận Danh Sư?

Sửng sốt một chút, đồng tử của Thạch Diệp Vương co rụt lại:

- Đương nhiên biết được, Khổng Sư chính là! Loại Danh Sư này, có thể có được thiên địa nhận thức, là tồn tại vô địch chân chính, chẳng lẽ...

- Không sai... Lần này vốn để cho ta chấp hành nhiệm vụ đi Độc Điện, kết quả, trong lúc vô tình để cho ta phát hiện một vị Thiên Nhận Danh Sư, lúc này mới không kịp bẩm báo, tạm thời cải biến kế hoạch, ngụy trang thành nhân loại, lẫn vào đám người!

Trương Huyền gật đầu.

- Điều này sao có thể! Căn cứ tin tức chúng ta lấy được, Thiên Nhận Danh Sư từ trước tới nay chỉ có Khổng Sư đạt tới, sau đó không còn người có thể hoàn thành, coi như là thân truyền của hắn, Thất Thập Nhị Hiền cũng không được... Tin tức này, ngươi từ đâu nghe được?

Thân thể cứng ngắc, Thạch Diệp Vương không thể tin được.

Thiên Nhận Danh Sư liên lụy quá lớn, nếu quả thật có một cái, đạt tới độ cao như Khổng Sư, chỉ sợ Dị Linh tộc bọn họ, gây chuyện không tốt thật sẽ toàn quân bị diệt.

Không nói cái khác, năm đó bọn hắn chạy ra Đại Lục, Nguyên Khí tổn hao nhiều, nghỉ ngơi lấy lại sức mấy vạn năm, lúc này mới coi như triệt để khôi phục, lại muốn đến một vị... Thật sự là không có biện pháp chống chọi rồi.

Trải qua mấy vạn năm phát triển, bọn hắn lần nữa khôi phục, nhưng Nhân tộc có Danh Sư, cũng trở nên cường đại hơn thêm.

- Tin tức này tất cả đều là thật, hơn nữa... Ta một mực đi theo sau lưng vị Thiên Nhận Danh Sư kia, cố ý dụ dỗ đến nơi này... Trương Huyền gật đầu.

- Dụ dỗ hắn?

Sửng sốt một chút, Thạch Diệp Vương cúi đầu nhìn về phía Phùng Húc nằm trên mặt đất đã hôn mê:

- Ngươi chẳng lẽ nói hắn... Chính là vị Thiên Nhận Danh Sư kia?

- Đúng vậy, đúng là hắn!

Trương Huyền đáp một tiếng, ngôn từ chính nghĩa, âm vang hữu lực.

- Cái này...

Nhăn mày lại, Thạch Diệp Vương tràn đầy hoài nghi.

Gia hỏa trước mắt này, tuy có được năng lực vượt cấp chiến đấu, nhưng thoạt nhìn có chút lỗ mãng, cùng Thiên Nhận Danh Sư trong truyền thuyết, không giống chút nào a.

- Như thế nào, không tin?

Trương Huyền ngụy trang Tử Diệp Vương cười nhạo một tiếng:

- Linh tộc chúng ta khẳng định cũng có phương pháp kiểm nghiệm Thiên Nhận Danh Sư, nếu như không tin, ngươi hoàn toàn có thể nghiệm chứng!

- Có là có...

Thạch Diệp Vương nhíu mày:

- Chỉ là tương đối phiền toái...

- Phiền toái không coi vào đâu, mấu chốt chính là, một khi xác nhận hắn là Thiên Nhận Danh Sư, chỉ cần có thể nghĩ biện pháp, để cho hắn quy thuận chúng ta, Linh tộc chúng ta tất nhiên càng cường đại hơn, công huân của chúng ta, sẽ làm cho người ghé mắt, danh lưu sử sách, cũng chỉ là vấn đề thời gian!

Trong thanh âm của Trương Huyền mang theo mùi vị mê hoặc.

- Cũng đúng...

Thạch Diệp Vương nhẹ gật đầu, chần chừ một chút:

- Bất quá, muốn kiểm tra đo lường Thiên Nhận Danh Sư, cần Ngọc Diệp Vương xuất thủ, chỉ có hắn có năng lực như thế, chỉ cần hắn tới đây, thì có thể xác nhận vị này đến cùng phải Thiên Nhận Danh Sư hay không!

Chương 1955: Uống máu ăn thề (1)

- Ngọc Diệp Vương?

Trương Huyền sững sờ.

Đây chính là nhân vật cường hãn xếp hạng thứ ba trong Thượng Ngũ Vương, không nghĩ tới cũng đến.

Một Thạch Diệp Vương khiến cho bọn hắn thiếu chút nữa toàn quân bị diệt, lại đến một cái cường đại hơn, thật không biết ứng phó như thế nào.

Bất quá, hiện tại thân phận của hắn là Tử Diệp Vương, không thể cự tuyệt, lại nói, nếu như biết rõ đối phương cũng tới, để hắn trốn ở sau lưng, còn không bằng sớm nhìn thấy, cũng có thể nghĩ ra đối sách tốt hơn.

- Hắn đang ở phụ cận, hiện tại ta liền để hắn tới đây...

Cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay của Thạch Diệp Vương xuất hiện một Ngọc Bài thông tin, tiện tay điểm một cái, truyền đưa tin tức ra ngoài, làm xong những thứ này, lần nữa nhìn lại, ánh mắt lộ ra nghi hoặc:

- Nếu là Thiên Nhận Danh Sư, làm sao có thể sẽ đến nơi đây, hơn nữa bị ngươi phát hiện?

Hiển nhiên, hắn đối vị trước mắt này còn có chút không yên lòng.

Cũng khó trách, Tử Diệp Vương này biến mất hơn nửa tháng, đột nhiên xuất hiện, hơn nữa lúc trước còn ngụy trang thành nhân loại, động thủ với mình, không nghi ngờ là không có khả năng.

Lại nói, Thiên Nhận Danh Sư cực kỳ thưa thớt, thật muốn xuất hiện, tất nhiên bị Danh Sư Đường nghiêm khắc bảo hộ, không cho phép để lộ tin tức, làm sao sẽ để cho hắn đơn giản phát hiện, hơn nữa còn lừa gạt đến nơi này.

- Nhắc tới cũng trùng hợp, vị Thiên Nhận Danh Sư này cũng không phải xuất hiện ở Thánh Nhân quý tộc, càng không phải ở Tổng bộ Danh Sư Đường, mà xuất hiện ở một tiểu vương quốc bất nhập lưu, từng bước một đi tới...

Sắc mặt Trương Huyền không thay đổi, nhẹ nhàng cười cười, nói:

- Vì phòng ngừa người khác phát hiện, xuất hiện phiền toái không cần thiết, hắn vẫn giấu kín thân phận của mình. Nói cách khác, Tổng bộ Danh Sư Đường, cũng không biết người này xuất hiện. Sở dĩ ta phát hiện, cũng là cơ duyên xảo hợp, thời điểm ở Tĩnh Viễn Thành dò xét tin tức Độc Điện, vừa vặn phát hiện hắn được trời xanh nhận thức, lúc này mới bởi vậy xác định...

- Ngươi nói là... Hắn ở thời điểm đạt được thiên địa nhận thức, bị ngươi thấy?

Thạch Diệp Vương cả kinh, không thể tin được.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

- Cái kia... Là loại cảnh tượng gì?

Thạch Diệp Vương hiếu kỳ.

- Rất đơn giản, Thiên Địa hàng lâm một loại khí tức đặc thù quay chung quanh, chỉ cần là Danh Sư, sẽ cảm thấy áp lực dày đặc, kìm lòng không được thừa nhận thân phận cùng địa vị của hắn... Mặt khác Danh Sư Đường sẽ có vạn chuông trỗi lên, xuất hiện rất nhiều rất nhiều dị tượng kỳ quái...

Trương Huyền cười cười.
Thiên Nhận Danh Sư, với hắn mà nói, đã trải qua ba lượt, cụ thể sẽ xuất hiện cái gì, nhìn thấy tận mắt, thuận miệng nói ra.

- Xem ra thật sự là Thiên Nhận Danh Sư...

Nghe xong giới thiệu, Thạch Diệp Vương nhẹ gật đầu.

Tuy hắn chưa từng gặp qua loại tình cảnh to lớn này, nhưng mà đã nghe qua các loại truyền thuyết, cũng xem qua thư tịch tương ứng, cùng Tử Diệp Vương nói không kém nhiều.

Xem ra, vị nằm dưới đất này, coi như không phải Thiên Nhận Danh Sư, cũng sẽ có liên hệ cực kỳ lớn.

- Bắt một Thiên Nhận Danh Sư, giao cho hoàng thất mà nói, công lao to lớn, không thể hạn lượng...

Ánh mắt lóe lên, trong lòng Thạch Diệp Vương suy tư.

Tầm quan trọng của Thiên Nhận Danh Sư không thể nghi ngờ, một khi tin tức này là thật, toàn bộ Linh tộc cũng sẽ khiếp sợ.

Bằng vào cái này, hoàn toàn có thể cho Trưởng lão hội lau mắt mà nhìn, coi như không cách nào thăng cấp Hoàng tộc huyết mạch, nhưng đổi thành các loại công pháp cùng vật tư tu luyện, trợ giúp bản thân trở thành cường giả Thánh Vực cao nhất, vẫn có thể làm được!

Bất quá, nếu công lao là của một người, đạt được những thứ này rất dễ dàng, nhưng là của đối phương a... Hắn bất quá hỗ trợ, hầu như không có công trạng gì.

Dù sao, vị Thiên Nhận Danh Sư này, là Tử Diệp Vương lừa gạt, lại bắt tới đây.

- Thật sự không được, giết gia hỏa này, như vậy liền thần không biết quỷ không hay, dù sao hắn cũng mất tích lâu như vậy, ai biết có phản bội Linh tộc hay không? Chỉ cần động tác nhanh, hủy thi diệt tích, có lẽ không ai hoài nghi...

Ánh mắt lóe lên, lặng lẽ nhìn về phía Tử Diệp Vương cách đó không xa, tuy bọn hắn đều là thập đại Vương giả, trên thực tế không có bất kỳ cảm xúc, trái lại, còn có quan hệ cạnh tranh rất lớn. Thanh Điền Hoàng, luôn lấy công lao phân phối vật tư, những năm này có nhiều còn hơn là bị thiếu, đã sớm mong các Vương giả khác tử vong sạch.

Nguyên nhân chính là như thế, nghe được tin tức Vương giả khác bị giết, không có chút đồng tình cùng bi thương nào, cũng không ai đuổi theo điều tra hung thủ là ai, ngược lại còn âm thầm cao hứng!

- Gia hỏa này là ta mang đến, biết rõ hết thảy tin tức của hắn, hơn nữa trong khoảng thời gian này đã trở thành bằng hữu chân chính của ta... nếu như ngươi giết ta, chẳng những không cách nào làm cho hắn quy thuận, gây chuyện không tốt còn sẽ hoàn toàn ngược lại!

Nhìn ra sát ý trong mắt đối phương, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Quan hệ của thập đại Vương giả, từ trong miệng Tử Diệp Vương đã biết, Dị Linh tộc bội bạc, loại công lao lớn như Thiên Nhận Danh Sư, đối phương rất hiển nhiên muốn nuốt một mình.

- Tử Diệp Vương nói chuyện gì vậy... Người này là ngươi phát hiện, hơn nữa mang tới, công lao tự nhiên là của ngươi, ta làm sao sẽ xuất thủ với ngươi...

Cười khan một tiếng, Thạch Diệp Vương giấu hung quang ở trong đáy mắt, bàn tay nắm chặt Lôi Nguyên Châu, tựa hồ tùy thời có thể động thủ.

- Chúng ta không cần ngụy trang, nếu như thực lực của ta mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không cùng ngươi nói nhảm nhiều như vậy, càng sẽ không nói thân phận của hắn cho ngươi...

Trương Huyền lắc đầu:

- Bất quá, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng động thủ, nếu không gia hỏa này chết, không cách nào xác nhận thân phận, coi như đưa về trong tộc, cũng là công dã tràng.

- Cái này...

Nghe nói như thế, Thạch Diệp Vương dừng lại một chút, buông tay ra:

- Đúng vậy, yên tâm đi, ta sẽ không động thủ với ngươi.

Gia hỏa này nói không sai, đối phương có phải Thiên Nhận Danh Sư hay không, không phải là bọn hắn định đoạt, cần nghiệm chứng, một khi người chết rồi... Không thể nào xác nhận, nói càng dễ nghe, cũng không có giá trị.

- Sẽ không xuất thủ với ta? Ta không tin, trừ khi ngươi thề với Linh Thần!

Trương Huyền lắc đầu.

- Thề?

Thạch Diệp Vương nhíu mày.

- Đúng vậy, chỉ cần ngươi dám thề không xuất thủ với ta, thời điểm báo cáo công lao, ta sẽ nói là hai người chúng ta đồng thời phát hiện, đồng thời bắt.

Trương Huyền nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau