THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1936 - Chương 1940

Chương 1936: Hành Giả Vô Cương (thượng) (2)

Rong chơi trong đó, khiến người ta sinh ra một loại ý nghĩ cả đời đều dừng lại ở bên trong.

- Không đúng, mọi người nâng tinh thần lên, chỉ sợ chúng ta đã lọt vào công kích...

Mọi người một đường đi về phía trước, thời điểm cảm thấy không có vấn đề gì, Hàn Hội trưởng nhịn không được nói.

- Lọt vào công kích, Hàn Hội trưởng nói đùa? Sao ta không thấy được?

Một vị Chiến Sư cười nói.

- Đúng vậy, ta cho rằng Hàn Hội trưởng là có chút thần kinh quá độ, buồn lo vô cớ, chúng ta nhiều người như vậy, nếu quả thật lọt vào công kích, nhất định sẽ phát hiện.

Lại một vị Chiến Sư gật đầu.

Bọn hắn mỗi một cái đều là nhân vật kinh nghiệm sa trường, nếu quả thật bị công kích, nhất định sẽ tiến hành phản kích, không có khả năng giống như hiện tại, cảm giác gì cũng không có.

- Không có phát hiện, mới là kinh khủng nhất!

Sắc mặt của Hàn Hội trưởng khó coi.

Nếu như là minh đao minh thương tiến công, đánh không lại cũng có thể dốc sức liều mạng, sợ nhất chính là nước ấm nấu ếch xanh, khiến người ta lâm vào công kích, vẫn còn không tự biết.

- Có phải Hàn Hội trưởng phát hiện cái gì hay không?

Ngô sư hỏi.

- Các ngươi có phát hiện hay không, từ khi chúng ta tiến nhập đến nơi đây, nguyên bản thần kinh căng thẳng tất cả đều trầm tĩnh lại, loại tình huống này, một khi xuất hiện nguy hiểm, chỉ sợ ngay cả biện pháp ứng đối cũng không có...

Hàn Hội trưởng nói:

- Hơn nữa... Mấu chốt nhất là, chúng ta đi thời gian dài như vậy, lại thủy chung nhìn không tới bất cứ dấu vết cùng đầu cuối gì... Thật giống như có đồ vật gì đó dẫn dắt chúng ta đi! Thật sự là quỷ dị...

- Cái này...

Ngô sư sững sờ.

Đối phương không nói, còn không cảm thấy được, vừa nói như vậy, lập tức cảm thấy không đúng.

Đi tại nơi đây, quá buông lỏng, ngay cả phòng ngự cơ bản nhất cũng ném ra đằng sau, khiến người ta cam tâm tình nguyện lưu lại, không muốn rời đi, không nói cái khác, chỉ riêng điểm này, liền cực kỳ quỷ dị, bất thường.

- Phốc!

Hai người đang thương nghị, chợt nghe đến cách đó không xa một thanh âm thổ huyết vang lên, vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy Chiến Sư mới vừa nói Hàn Hội trưởng thần kinh quá độ, khuôn mặt trắng bệch, máu tươi liên tục từ trong khóe miệng tràn ra, nhưng trên mặt mang theo mỉm cười, đi theo sau lưng mọi người, tiếp tục đi tới. - Cái này...

Thấy gia hỏa này giống như không biết thống khổ, liên tục thổ huyết, khóe miệng còn giương nhẹ lên, tựa như mỉm cười...

Thấy một màn như vậy, hai người đều sởn hết cả gai ốc.

Tình cảnh trước mắt thực sự quá quỷ dị!

Mặc dù kiến thức rộng rãi, cho tới bây giờ cũng chưa gặp chuyện kỳ quái như thế.

- Hắn đây là Chân khí hao hết, thể lực chống đỡ hết nổi...

Xem một lát, sắc mặt Ngô sư trầm xuống.

Tình huống của vị Chiến Sư này, lấy nhãn lực Danh Sư thất tinh của hắn, có thể nhẹ nhõm nhìn ra, là chân khí tiêu hao sạch sẽ, có chút thoát lực dẫn đến.

Lúc này mới đi bao lâu?

Như thế nào Chiến Sư lấy lực lượng kéo dài xưng danh, liền không chịu nổi rồi hả?

Hàn Hội trưởng đang kỳ quái, chợt nghe thanh âm của Ngô sư tiếp tục vang lên:

- Ngươi xem đan điền của mình một chút...
- Đan điền?

Sửng sốt một chút, Hàn Hội trưởng cúi đầu nhìn sang, vừa nhìn qua, đồng tử kìm lòng không được co rút lại.

Chỉ thấy chân khí hùng hậu trong cơ thể hắn, lúc này cũng tiêu hao không sai biệt lắm, nếu như so sánh đan điền như hồ nước, hiện tại cũng đã sắp thấy đáy, tùy thời khô quắt.

- Chân khí của ta... Như thế nào tiêu hao nhanh như vậy?

Thân thể phát run.

Hàn Hội trưởng là Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, thực lực mạnh nhất trong mọi người, chân khí cũng hùng hậu nhất, đừng nói đi đường, coi như là chiến đấu, cũng có thể duy trì một hai canh giờ, sẽ không suy kiệt...

Nhưng bây giờ, mới đi đường một lát, thậm chí không có phi hành, liền tiêu hao không sai biệt lắm, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Thật là đáng sợ!

Phốc! Phốc! Phốc!

Đang khiếp sợ, lần nữa nghe được thanh âm thổ huyết, lại có mấy vị Chiến Sư tu vi thấp, phun ra máu tới, ngay cả Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều… khuôn mặt cũng trắng bệch, trên đầu gân xanh toác ra, giống như lực lượng sắp tiêu hao hầu như không còn, tùy thời không chịu nổi.

Nhất là Ô Thiên Khung, không chỉ sắc mặt khó coi, đầu tóc tựa hồ cũng trở nên càng trắng, như trong thời gian ngắn già yếu hơn mười tuổi.

- Cái này...

Thân thể Hàn Hội trưởng run lên, nhịn không được nhìn về phía Ngô sư.

Tuy hắn xác nhận nơi này là không gian trận pháp, biết rõ nguy hiểm, lại hoàn toàn không biết tình huống trước mắt, căn bản không biết xảy ra chuyện gì.

- Ta cũng không biết...

Ngô sư lắc đầu.

Hiện tại bọn hắn thật giống như lọt vào giếng sâu, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, mặc dù xem qua vô số thư tịch, vẫn không rõ ràng cho lắm.

- Chúng ta hẳn là bị những tiếng gió trong núi hấp dẫn, lâm vào một loại ý cảnh đặc thù, không chỉ chân khí tiêu hao nhanh, tuổi thọ cũng sẽ hao tổn, nếu như không đi ra, sẽ giống như bọn họ, một mực đi về phía trước, không biết mệt mỏi, thẳng đến chân khí, tinh huyết hao hết mà chết!

Hai người đang không hiểu, thanh âm của Trương Huyền vang lên.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thanh niên này nhăn mày, không biết nghĩ cái gì.

Chương 1937: Hành Giả Vô Cương (hạ) (1)

- Tiếng gió?

Ngô sư, Hàn Hội trưởng sững sờ, vội vàng nhìn lại chung quanh.

Tiếng gió rất nhẹ, như trước thổi lá cây phát ra thanh âm rào rào, lúc trước bọn hắn cảm thấy, nghe yên tĩnh hờ hững, làm cho người ta có cảm giác tâm cảnh buông lỏng, mà bây giờ lại sởn hết cả gai ốc, không tự chủ được run rẩy.

- Đóng kín thính giác...

Hô nhỏ một tiếng, hai người đồng thời đóng kín thính giác, không nghe tiếng động.

Bất quá, chẳng biết tại sao, tiếng gió vắng lặng, như trước có thể truyền vào trong đầu, để cho bọn họ bất tri bất giác liền bị khống chế.

- Không có tác dụng đâu, đây là một loại Ma Âm, coi như đóng kín lục thức (*sáu giác quan), cũng có thể tiến nhập nội tâm, khó lòng phòng bị!

Lắc đầu, Trương Huyền truyền âm qua.

Nếu như Ma Âm dễ dàng có thể cự tuyệt như vậy, cũng không xứng xưng là “Ma”, hơn nữa một mình phân liệt thành một chức nghiệp đơn độc, truyền thừa vạn năm bất hủ.

- Vậy làm sao bây giờ?

Hai người lần nữa mở ra thính giác che đậy, tràn đầy sốt ruột.

Không thể cự tuyệt, lại không thể trốn tránh, chẳng lẽ bọn hắn đám mới tiến nhập di tích, sẽ phải hao tổn ở chỗ này?

- Trương sư... Có thể phát hiện Ma Âm, có nghĩ ra biện pháp không?

Ngô sư vội vàng xem ra.

- Đây là Ma Âm Sư bát tinh phát ra Ma Âm, ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống cự, muốn đối kháng, lại để cho mọi người từ trong ý cảnh đặc thù đi ra, chỉ có thể lấy âm phá âm!

Suy tư một chút, Trương Huyền nói.

Hắn vừa tiến đến đã biết rõ đây là Ma Âm, bằng vào Thiên Đạo chân khí cùng thân phận Ma Âm Sư, bản thân có thể ngăn cản, nhưng mà muốn phá giải, lại thủy chung không nghĩ tới... Trừ khi, bản thân cũng đạt tới Ma Âm Sư bát tinh, lấy âm phá âm!

- Lấy âm phá âm?

Sắc mặt hai người trắng nhợt.

Lúc này đi nơi nào tìm một Ma Âm Sư bát tinh?
Thật muốn có loại thực lực này, khẳng định cũng sẽ không để mọi người lâm vào loại ý cảnh đặc thù này không cách nào tự kìm chế rồi.

- Cấp bậc bát tinh, chỉ là sơ kỳ, nếu không, Nguyên Thần của các ngươi cũng sẽ bị kích động, giống như những người khác, ngay cả bị thương cũng không biết. Bất quá, hiện tại ta chỉ là Ma Âm Sư lục tinh đỉnh phong, coi như dùng hết toàn lực, cũng rất khó giải quyết...

Trương Huyền lắc đầu.

Cái tiếng gió này, chỉ tương đương với Ma Âm Sư bát tinh sơ kỳ tấu nhạc, nếu không, Hàn Hội trưởng cùng Ngô sư, khẳng định cũng không chịu nổi, không có khả năng giống như hiện tại, bảo trì thanh tỉnh.

Dù vậy, cũng không phải hắn có thể chống chọi.

Thực lực bây giờ, còn là quá yếu.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Các ngươi người nào có thư tịch Ma Âm cấp bậc thất tinh?

Trương Huyền hỏi.

Nếu có thư tịch thất tinh, ngưng tụ thành công phương pháp, bắt đầu tu luyện mà nói, coi như không đạt được bát tinh, ít nhất cũng có thể đạt tới thất tinh đỉnh phong, loại thực lực này, lại phối hợp Thiên Đạo công pháp thiên vượt cấp, đối kháng Ma Âm này, chắc có lẽ không rất khó khăn.

- Ma Âm?

Liếc mắt nhìn nhau, Hàn Hội trưởng cùng Ngô sư đồng thời lắc đầu. Một cái là Trận Pháp Sư, một cái khác là Danh Sư, tuy phụ tu bảy loại chức nghiệp, nhưng không có Ma Âm, bởi vậy thư tịch liền không có tùy thân mang theo.

- Vậy khó làm rồi...

Thấy bọn họ lắc đầu, Trương Huyền nhíu mày.

Không có, học không được Ma Âm cấp bậc cao hơn, muốn bài trừ Ma Âm, độ khó liền lớn không biết bao nhiêu lần.

- Như vậy đi, hai người các ngươi chăm sóc mọi người, tận lực để cho bọn họ không thoát lực mà chết, thật sự không được, nhiều bổ sung chút đan dược... Ta đi tìm nơi phát ra tiếng gió, nếu như có thể tìm được, thì có thể giải quyết...

Chần chừ một chút, Trương Huyền nói.

Không thể lấy lực lượng bài trừ, vậy cũng chỉ có thể tìm kiếm căn nguyên, nghĩ biện pháp phá hủy.

- Ân, làm phiền Trương viện trưởng rồi...

Hai người đồng thời cúi đầu.

Hiện tại cũng không có những biện pháp khác, chỉ có thể như thế.

- Khách khí!

Thấy thái độ của bọn họ như thế, Trương Huyền lắc đầu, không nói thêm lời, thân thể nhoáng một cái, dọc theo phương hướng thanh âm vang vọng thẳng tắp bay đi.

Thanh âm thanh đạm, vang ở trong tai, coi như là hắn, cũng cảm thấy có chút mê muội, nếu không phải Linh Hồn trải qua dung nham rèn luyện càng tiến một bước, chỉ sợ cũng có thể không chịu nổi.

- Ma Âm này, tuy có thể khiến người thoát lực, nhưng không có tới chết... Chỉ cần bổ sung đan dược kịp thời, vấn đề không lớn...

Nhìn thoáng qua phía sau, phát hiện mấy vị Chiến Sư vừa rồi thổ huyết, được hai người Ngô sư bổ sung đan dược, sắc mặt khôi phục không ít.

Bất quá, thân thể như trước không bị khống chế, tiếp tục đi tới.

Giờ phút này, bọn hắn giống như con rối bị người giật dây, biết rõ lâm vào cục diện bị động, muốn tránh thoát, lại không có bất kỳ biện pháp nào.

Sở dĩ Ma Âm Sư có thể khiến người hoảng sợ, danh chấn Đại Lục, thậm chí Hồng Viễn Học Viện cũng phải chuyên môn mở một viện... Nguyên nhân chính là khiến người ta biết rõ nguy hiểm, lại trốn không thể trốn, tránh cũng không thể tránh.

Chương 1938: Hành Giả Vô Cương (hạ) (2)

Phi hành một lát, phát hiện thanh âm không có bất kỳ biến hóa nào, Trương Huyền nhíu mày, dựa theo tốc độ của hắn, nửa ngày qua, ít nhất phi hành mấy trăm dặm, loại tình huống này, cũng không có thoát ly phạm vi Ma Âm, thậm chí ngay cả ngọn nguồn cũng không có tìm được...

Thanh âm bao phủ không khỏi có chút quá lớn a!

Lấy hắn làm thí dụ, gảy Ngọc Cầm, có thể khiến người trong phạm vi vài trăm thước điên cuồng, có thể tưởng tượng nếu phạm vi lớn, liền lực lượng không đủ... Coi như là Ma Âm Sư bát tinh, cũng không có khả năng tấu nhạc bao phủ mấy trăm dặm!

Thật muốn như vậy, một người mạnh như thế, chỉ cần ở Hoàng Thành đánh đàn, mấy tỷ sinh linh đều bị mê hoặc, chẳng phải sức chiến đấu so với Danh Sư còn muốn đáng sợ?

- Chẳng lẽ đây là không gian trận pháp quỷ dị? Rõ ràng ta đi về phía trước, rồi lại như xoay quanh, ở cùng một phạm vi du tẩu?

Đột nhiên trong lòng khẽ động, nhớ tới quỷ đả tường trong truyền thuyết kiếp trước.

Có thể rõ ràng cảm giác đi tới, nhưng trên thực tế là đi vòng tròn hay không?

Loại tình huống này, ở trong trận pháp là rất thông thường.

Rất nhiều mê trận, kèm theo lực lượng đặc thù khiến người ta sai lầm phương hướng, chỉ cần đi vào trong đó, sẽ mất đi phương hướng, thậm chí la bàn cũng mất đi hiệu quả, cho ngươi rõ ràng cảm thấy đi hướng đông, trên thực tế là hoàn toàn trái lại, hoặc lệch rất nhiều.

- Nếu như nơi đây sẽ cho người mất đi phương hướng, ta liền bố trí trận pháp, để cho phương hướng trở nên rõ ràng...

Đứng ở không trung không tiếp tục hướng hành tẩu nữa, Trương Huyền nhướng mày, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một đống trận kỳ.

Thực lực Ma Âm, hiện tại hắn như cũ là lục tinh đỉnh phong, có thể so với thất tinh sơ kỳ, không cách nào đối kháng tiếng gió, nhưng trên trận pháp lại đã đạt đến thất tinh đỉnh phong, hoàn toàn có thể bố trí ra một đại trận phân biệt phương hướng, chống cự công kích của đối phương.

Rất nhiều trận pháp ở trong đầu chảy xuôi, rất nhanh một trận đồ hiển hiện, nhướng mày, nhẹ nhàng cười cười.

Vù vù!

Trước mắt lơ lửng trận kỳ, lập tức kích xạ ra, dựa theo phương vị đặc thù rơi trên mặt đất.

Ô...Ô...n...g!

Một tiếng nổ vang, trận pháp vận chuyển, Trương Huyền đứng ở trong đó, ngừng nghỉ một lát, lần nữa mở to mắt.

- Phương hướng quả nhiên bị sai...

Khóe miệng giơ lên.

Thông qua trận pháp này, hắn lập tức phân biệt ra được phương hướng chân thật, lúc trước cảm giác quả nhiên là sai.

Xem ra trong không gian trận pháp này, không chỉ có Ma Âm đánh lén, còn có nhiễu loạn phương hướng, khiến người ta phân biệt không ra phương hướng. Phân biệt không rõ phương hướng, cộng thêm Ma Âm, tu luyện giả tiến nhập trong đó, sẽ liên tục hành tẩu, thậm chí lực lượng trong cơ thể hao hết, cũng không tự biết.

- Đám người lão Viện trưởng có lẽ mang theo Tầm Hướng Châm mà năm đó Ngô Dương Tử tiền bối lưu lại, tuy thứ này không phải Thánh Khí, lại hơn hẳn Thánh Khí, trên tìm kiếm phương hướng là chí bảo, lúc này mới thuận lợi đi ra ngoài...

Rõ những thứ này, Trương Huyền nhịn không được gật đầu.

Lão Viện trưởng rõ ràng đi ra ngoài, nếu quả thật chết ở chỗ này, khẳng định đã sớm phát hiện hài cốt rồi.

Tu vi của bọn hắn thấp đám người Ngô sư nhiều, lại có thể đi ra, đoán chừng là dùng nào đó bảo vật.

Thông qua rất nhiều thư tịch của Luyện Khí Sư học viện, biết rõ Học Viện có một tác phẩm đắc ý của Ngô Dương Tử, Tầm Hướng Châm!

Đây là một loại vật phẩm đặc thù, dùng Tầm Hướng Mộc rèn luyện thành, tuy không phải Thánh Khí, nhưng ở trên tìm kiếm phương hướng, so với Thánh Khí còn muốn cường đại hơn không biết bao nhiêu lần.

Chỉ bất quá, không gặp chỗ Âm Dương Ngũ Hành điên đảo, căn bản không dùng đến, luyện chế thành công cũng không có tác dụng, nên đưa cho Danh Sư Học Viện.

Thời điểm mình tới, chuyên môn đi tàng bảo khố xem, cũng không phát hiện, đoán chừng lần trước lão Viện trưởng đi ra ngoài đã lấy đi.

Cũng chính là mượn cái này, mới đi ra địa phương quỷ quái kia.

Đương nhiên, cụ thể dùng bao lâu thì không biết, có thể một canh giờ, cũng có khả năng ba ngày, năm ngày, mới phát giác vấn đề, dù sao khẳng định không có phát hiện nhanh như bọn hắn.
Dù sao, ngay cả Ngô sư cũng chỉ cảm thấy kỳ quái, không tìm được căn do, còn hắn, không sợ Ma Âm, mới ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.

Xác nhận phương hướng, Trương Huyền từ trong trận pháp nhảy ra, dựa theo vị trí vừa rồi tìm được, thẳng tắp bay đi, bay hơn mười dặm, biết chắc lại sai lầm, lần nữa lấy ra chân khí, lại bố trí một trận pháp giống nhau.

Tìm đúng phương hướng, tiếp tục đi về phía trước.

Như thế liên tục, cuối cùng nhảy ra tình huống vòng quanh, một bia đá thật lớn xuất hiện ở trước mắt.

Không biết dùng cái gì điêu khắc, cao hơn ba mét, rộng hơn hai mét, dựng ở đây không biết bao lâu, chịu đựng mưa gió ăn mòn, đã trắng bạc.

Nhẹ nhàng run rẩy, phát ra minh hưởng dễ nghe, để cho mọi người mê say.

Đi tới trước mặt, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trên có ba chữ to, rồng bay phượng múa, không biết người nào lưu lại, tựa hồ tùy thời sẽ bay đi ra.

- Vô Cương Giới?

Trương Huyền nhíu mày.

Tiếp tục nhìn xuống, chỉ thấy đằng sau chữ to còn viết một nhóm chữ nhỏ.

- Vô Cương Giới, Hành Giả Vô Cương. Phàm là tiến nhập trong đó, nhất định sẽ bị Ma Âm ảnh hưởng, không phân biệt Đông Tây Nam Bắc, một mực ở bên trong loạn chuyển, khó có thể rời đi. Chỉ có thế hệ tâm chí kiên định, mới có thể không chịu mê hoặc.

- Nếu như trong ba ngày có thể phân rõ phương hướng, phân biệt Ma Âm, tìm đến nơi này, được một môn tuyệt học của ta; trong mười ngày hoàn thành, ta lưu lại một trận tạo hóa; sau mười ngày, nói rõ tư chất bình thường, ta và ngươi xem như có chút duyên phận, nên cho khuyên bảo, nhanh chóng trở về đi!

Xem hết nội dung phía trên, Trương Huyền mở trừng hai mắt.

- Ta từ khi tiến nhập đại môn đến nơi đây, có lẽ... Còn chưa tới nửa canh giờ a! Trong ba ngày phân rõ ràng phương hướng, tới chỗ này cũng có ban thưởng, cái khảo hạch này không khỏi quá đơn giản, chẳng lẽ thật sự có đần như vậy, ba ngày cũng ý thức không ra vấn đề?

Trong lòng thầm nhũ, quay người tiếp tục nhìn xuống, chỉ thấy kiểu chữ bất đồng lúc trước xuất hiện ở trước mắt.

- Ta Chương Dẫn Khâu, người đến đây, mất phương hướng, trọn vẹn dùng hơn nửa tháng, vô duyên với ban thưởng, chỉ cầu có thể ngăn cản Dị Linh tộc...

- Hơn nửa tháng mới phát hiện?

Khóe miệng co lại, vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy lúng túng.

- Không nghĩ tới, thật có người đần như vậy...

Chương 1939: Tuyệt học (1)

Dựa theo cái nhìn của hắn, xảy ra vấn đề, thì nhất định có thể phát hiện quỷ dị, do đó phỏng đoán ra bị Ma Âm công kích, quá trình này có lẽ không lâu, coi như lại đần, trong hai ba ngày khẳng định cũng hoàn thành.

Không nghĩ tới đám người lão Viện trưởng, lại ngây người hơn nửa tháng mới phát hiện...

Đây cũng quá đần a!

- Khả năng có quan hệ tới thực lực, bọn người Ô Thiên Khung Viện trưởng không chịu nổi, bọn họ ở trong Mê Huyễn, không cách nào khôi phục lý trí, tự nhiên không phát hiện được những thứ này...

Xoắn xuýt một lát, trong lòng Trương Huyền phỏng đoán.

Lão Viện trưởng cùng với tất cả Trưởng lão lúc ấy mang đến, đều chỉ khoảng Thánh Vực nhất trọng, coi như thực lực mạnh nhất, cũng không quá đáng là Thần Thức Cảnh mà thôi.

Cấp bậc như thế, vô cùng có khả năng giống như Ô Thiên Khung cùng với rất nhiều Chiến Sư khác, vừa đến, trong đầu liền lâm vào hỗn loạn, rõ ràng bị thương cũng không tự biết.

Loại tình huống này, ngay cả dùng thuốc cũng là đại phiền toái, chớ nói chi tìm chỗ mấu chốt, giải quyết vấn đề.

- Nếu như lão Viện trưởng lưu lại chữ viết, nói rõ bọn hắn còn sống đi ra nơi đây...

Suy nghĩ cẩn thận xảy ra chuyện gì, Trương Huyền không hề xoắn xuýt.

Cùng nhau đi tới lâu như vậy, đã trải qua nhiều nguy hiểm, cuối cùng coi như biết rõ, đám người lão Viện trưởng hoàn toàn chính xác giống như bọn họ từ nơi này đi qua, thậm chí bị nhốt ở trong đó.

- Trên tấm bia đá nói, trong ba ngày đến, sẽ đạt được một môn tuyệt học, hiện tại vừa vặn ở trong phạm vi này, nhìn xem có thể có được cái gì...

Không thèm nghĩ sự tình lão viện trưởng nữa, Trương Huyền nhìn về phía bia đá.

Không biết dùng tài liệu gì luyện chế thành, cực kỳ trầm trọng, ngón tay nhẹ nhàng chạm đến, rất nhanh liền phát hiện một tia không đúng.

Bên cạnh bia đá có một lỗ khảm có thể cho phép bàn tay để vào, tựa hồ chỉ cần đụng vào, có thể kích hoạt lạc ấn lưu lại ở trong đó.

Cẩn thận kiểm tra một chút, phát hiện không có cơ quan cùng nguy hiểm, lúc này Trương Huyền mới hít sâu một hơi, làm tốt phòng ngự, duỗi tay ra, để lên.

Người lưu lại di tích này, thực sự quá quỷ dị, tuy bia đá ghi nhẹ nhõm, nhưng cũng phải phòng họa.

Ô...Ô...n...g!

Bàn tay tiếp xúc lỗ khảm, một đạo hào quang lập loè ra, lúc trước Ma Âm làm cho người không cách nào tự kìm chế, như bị đóng lại.

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

Chỉ cần thứ này đình chỉ, coi như không đi cứu đám người Ngô sư, người sau tất nhiên cũng có thể thoát khỏi nguy hiểm, sẽ không giống như lúc trước, làm gì cũng không bị khống chế rồi.
Chầm chậm!

Thanh âm dừng lại, bia đá lần nữa lắc lư, như kích hoạt lên cơ quan hoặc trận pháp đặc thù nào đó, ngay sau đó vù vù một cái, một thân ảnh nhàn nhạt xuất hiện ở trước mắt.

Là một lão giả râu tóc bạc trắng, trên thân để lộ ra khí tức lăng lệ ác liệt, mặc dù chỉ là một tàn hồn, lại làm cho người ta có cảm giác nghiền ép đến từ trên tinh thần.

- Thật mạnh...

Sắc mặt trầm xuống, trong mắt Trương Huyền tràn đầy cảnh giác.

Mặc dù đối phương chỉ là một đạo hồn phách, hơn nữa tồn tại không biết bao nhiêu năm, nhưng thật muốn xuất thủ với hắn, như trước chống chọi không được.

Đây là thực lực nghiền ép, không cách nào vượt qua, nói cách khác, chủ nhân tàn hồn trước mắt này, khi còn sống ít nhất cũng đạt đến Thánh Vực ngũ trọng, thậm chí trở lên.

Nếu không không có khả năng để cho hắn kiêng kỵ như vậy.

- Không cần khẩn trương, ta đúng là người lưu lại di tích này!

Tựa hồ nhìn ra cảnh giác trong mắt hắn, bóng người cười cười:

- Ngươi có thể nhanh như vậy phát hiện ta lưu lại cạm bẫy, cũng tìm tới nơi này... Nói rõ vô luận nhãn lực hay kiến thức, đều vượt qua thường nhân, có tư cách đạt được tuyệt học của ta, phát dương quang đại!

Bóng người trong giọng nói, lộ ra tán dương.

Hắn quy định ba ngày, đối phương chỉ dùng không đến nửa canh giờ, năng lực mạnh ra ngoài ý định. - Ta chỉ là một tàn hồn, có thể ở chỗ này thời gian cũng không dài, vì vậy, thời gian cấp bách, nhanh bái sư đi!

Hai tay chắp sau lưng, bóng người nhìn lại.

- Bái sư?

Trương Huyền nhíu mày.

- Đúng vậy, muốn được ta truyền thừa, phải nhập môn hộ ta, nếu không làm sao dạy ngươi tuyệt học?

Bóng người gật đầu.

Sư đạo truyền thừa, chú ý danh phận, dùng tuyệt học của người, mà không bái sư, danh bất chính, ngôn bất thuận.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ.

Một đường đi đến hiện tại, hắn còn không có lạy bất luận kẻ nào làm sư, coi như lúc trước Khổng Sư muốn thu đồ đệ, cũng bị cự tuyệt.

Bởi vậy, để cho hắn tùy tiện bái một gia hỏa không rõ lai lịch, thậm chí ngay cả tên cũng không biết làm sư, trong lòng là cực kỳ kháng cự.

- Như thế nào, không muốn?

Thấy vẻ mặt hắn tràn đầy xoắn xuýt, bóng người lộ ra vẻ kinh ngạc.

Khi hắn còn sống, người muốn bái sư có thể xếp vòng quanh một tòa thành thị... Hiện tại muốn nhận người làm đồ đệ, truyền thụ tuyệt học, đối phương rõ ràng còn có chút chần chờ... để cho hắn không thể tin được.

- Không phải không nguyện ý, mà là ta đã có sư phụ, không được hắn đồng ý, tùy tiện bái người, có làm trái sư đạo...

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Dù sao cái thân phận Dương Huyền này, hắn dùng đã thuộc lòng rồi, không ngại dùng bao nhiêu lần.

- Người cả đời không có khả năng chỉ có một lão sư, coi như là Khổng Sư năm đó, đã từng lạy nhiều vị lão sư... Không coi vào đâu!

Còn tưởng rằng hắn lo lắng cái gì, bóng người nghe thế cười cười.

Chương 1940: Tuyệt học (2)

Mặc dù Khổng Sư là Vạn Thế Chi Sư, nhưng cũng không phải Thánh Nhân trời sinh, mà là từng bước một đi đến cảnh giới như thế, bởi vậy lúc còn trẻ cũng đã bái rất nhiều lão sư.

Hắn còn như thế, những người khác có cái gì có thể xoắn xuýt.

- Tiền bối nói cũng không sai!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền cười cười:

- Bái tiền bối làm sư cũng không phải là không thể được, chỉ là muốn truyền thụ ta dạng tuyệt học gì, có thể trước biểu thị một chút, để cho ta nhìn xem, cũng tốt trong lòng hiểu rõ, động lực học tăng thêm.

- Cũng tốt!

Bóng người nhẹ gật đầu.

Thu đệ tử, truyền thụ tuyệt học, cũng phải trước hết để cho bọn hắn chứng kiến cường đại, mới có thể cam tâm tình nguyện.

Thật giống như mua đồ, trước nghiệm hàng vậy.

Tuy cái này thoạt nhìn có chút chất vấn uy nghiêm của hắn, nhưng mà niên đại lâu rồi, hắn không cho thấy thân phận, có thể lấy tuyệt học chính thức thuyết phục đối phương, mới là tốt nhất.

Hai tay chắp sau lưng, nói lên tuyệt học của mình, bóng người lộ ra tự tin cường đại, mơ hồ mang theo một cỗ khí thế vô địch.

- Tuyệt học của ta là một loại thân pháp, gọi Hành Giả Vô Cương, tổng cộng ngũ trọng, tu luyện tới viên mãn mà nói, có thể bỏ qua không gian gông cùm xiềng xích, dùng thời gian ngắn nhất tới bất kỳ địa phương nào muốn đi!

- Hành Giả Vô Cương?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Tuy còn không có gặp qua bộ thân pháp này, nhưng nghe tên mang theo mùi vị khinh thường thiên địa, đã biết rõ cực kỳ đáng sợ.

Khó trách nơi đây gọi là Vô Cương Giới, chỉ sợ đúng là dùng để khảo nghiệm tâm trí của tu luyện giả!

Chỉ có thế hệ thiên phú cao tuyệt, mới có thể ở trong vòng ba ngày, phát hiện khác thường, tìm tới nơi này! Nếu như Trương Huyền không có Thiên Đạo chân khí mà nói, muốn phát hiện chỉ sợ cũng rất khó.

- Đúng vậy, thiên địa có giới hạn, Hành Giả Vô Cương. Muốn học tập thân pháp cao nhất sâu, trong lòng đầu tiên phải bỏ đi giới hạn hạn chế của lãnh thổ quốc gia! Trong lòng vô biên, mới có thể tung hoành ngang dọc, không chịu trói buộc.

Bóng người thản nhiên nói.

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Thật giống như kiếm chiêu tu luyện tới cực hạn, là vô chiêu, câu nệ ở chiêu thức, chỉ là hạ đẳng nhất. Tuyệt học chính thức đều là vô chiêu thắng hữu chiêu.

Dù còn chưa gặp qua Hành Giả Vô Cương, nhưng đối phương vừa mới nói câu đầu tiên, đã khiến cho hắn cảm thấy mênh mông uyên bác.

- Ngươi đã muốn nhìn, ta để cho ngươi mở mang kiến thức!

Nhìn ra thanh niên khiếp sợ, biết rõ đối phương kiêu ngạo cùng tự tin đã bị triệt để đánh nát, bóng người nhẹ nhàng cười cười.

Vù vù!

Không thấy được thân thể có động tác gì, thân ảnh lại đột nhiên biến mất, sau một khắc đã xuất hiện ở địa phương ngoài mấy ngàn mét.

- Thật nhanh...

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Tốc độ của đối phương, mắt thường căn bản thấy không rõ lắm, đã không kém thuấn di nhiều rồi... tuy Thiên Đạo thân pháp cũng rất lợi hại, nhưng mà tới so sánh, quả thực chậm giống như ốc sên.

Đương nhiên cũng không phải nói Thiên Đạo thân pháp không bằng đối phương, mà là đẳng cấp quá thấp.

Hiện tại hắn tu luyện, chỉ là một đường sưu tập pháp quyết trụ cột tổng kết thành, ngay cả công pháp Thánh Phẩm cũng không có đạt tới, không bằng đối phương cũng là tình hữu khả nguyên ( *theo như tình lý).

Vù vù! Đang khiếp sợ, thân ảnh đi xa của đối phương lần nữa nhoáng một cái, xuất hiện ở trước mắt, chớp mắt ngoài mấy ngàn mét, chốc lát trở về, thật giống như thân thể tại nguyên chỗ không động, tốc độ cực nhanh, vượt ra khỏi khả năng suy nghĩ.

- Có bằng lòng học tập hay không?

Bóng người cười cười.

Thân pháp này của hắn, quán tuyệt cổ kim, ngay cả Khổng Sư năm đó cũng than thở ba phần, hắn không tin có người có thể cự tuyệt.

- Thân pháp này quả nhiên không tệ, chỉ là...

Không có trả lời hắn, chần chừ một chút, thanh âm của Trương Huyền có chút dừng lại.

- Chỉ là cái gì?

Bóng người nhíu mày.

- Chỉ là cảm giác còn có mấy chỗ thiếu sót, để cho nó thoạt nhìn cũng không phải hoàn mỹ như vậy...

Trương Huyền nói.

- Thiếu sót? Nói khoác mà không biết ngượng! Chỉ bằng thực lực của ngươi, cũng có thể nhìn ra vấn đề trong thân pháp của ta?

Không nghĩ tới thanh niên trước mắt lại có thể cuồng vọng như thế, bóng người phất tay, tràn đầy không vui.

- Thứ nhất, vừa rồi thời điểm ngươi hành động, tuy tốc độ rất nhanh, khiến người ta thấy không rõ lắm, nhưng nếu như không có đoán sai, hẳn là chân khí dắt sợi!

Không để ý tới phẫn nộ của hắn, Trương Huyền nhìn lại:

- Làm như vậy rất đơn giản, chính là trước để chân khí di động đến địa phương mình muốn đi, sau đó, thân thể như con rối bị dây kéo, trong nháy mắt đi vào trước mặt. Tốc độ cực nhanh, nhưng mà có thiếu sót, đó chính là một khi bị người phát hiện huyền bí, chặt đứt liên tuyến, vô cùng có khả năng khiến bản thân di động đến địa phương không thể dự đoán. Thời điểm cùng người đối địch, xuất hiện loại tình huống này, rất dễ dàng bị người chém giết ngay tại chỗ...

- Thứ hai, chiêu này tiêu hao chân khí cực kỳ lớn! Tuy trong thời gian ngắn có thể tránh né công kích, đi vào một địa phương an toàn, nhưng chân khí không đủ mà nói, trực tiếp tiêu hao hầu như không còn, đồng dạng thành thịt cá, lúc đối chiến thi triển, chẳng những không thể đưa đến hiệu quả đánh bại địch giành chiến thắng, ngược lại càng dễ gặp được nguy hiểm!

- Thứ ba, tốc độ nhanh như vậy, đối với nhục thân yêu cầu cũng cực cao, ngươi trước mắt là trạng thái linh hồn, không bị ảnh hưởng, nhưng mà nếu như nhục thân, không có cấp bậc Thánh Phẩm trở lên, muốn làm được hầu như không thể nào. Mà có được nhục thân như Thánh Khí, thực lực bản thân lại mạnh mẽ như thế nào? Ngươi có pháp quyết tu luyện đối ứng không? Không có mà nói... Cái thân pháp này lại có ý nghĩa gì?

- Ngươi...

Nguyên bản không thèm để ý chút nào, nghe được lời của hắn, sắc mặt bóng người đột nhiên biến đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau