THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1931 - Chương 1935

Chương 1931: Vừa đi tiểu phá phong ấn! (1)

Thấy hắn đứng ở tại chỗ, biểu lộ cổ quái, Ngô sư nhịn không được nhìn lại:

- Trương sư, chẳng lẽ phong ấn này có vấn đề gì?

Ở trong ấn tượng của hắn, vị Trương viện trưởng trước mắt này, luôn luôn bình tĩnh ổn trọng, vô luận sự tình gì cũng mặt không đổi sắc, nhưng bây giờ bộ dạng như vậy, nhất định là xuất hiện đại sự khó có thể giải quyết.

- A, không có gì, chẳng qua là cảm thấy có chút kỳ quái mà thôi...

Khóe miệng co quắp, Trương Huyền không nói thêm lời, đi đến hơn bốn mươi mét, lúc này mới nhìn mọi người vẫy vẫy tay:

- Chư vị trước không vội tu luyện, chúng ta thương nghị một cái, như thế nào giải trừ phong ấn này, tiến nhập đại môn!

- Trương sư, ngươi đã tìm được phương pháp giải quyết rồi?

Mọi người đồng loạt đi tới, ánh mắt đều tỏa ánh sáng.

- Đã nghĩ ra, chỉ là...

Gãi gãi đầu, Trương Huyền biết rõ thấy nội dung quá mức không thể tưởng tượng, thật sự không cách nào mở miệng, đành phải nói:

- Các ngươi người nào mang theo Thanh Cam Linh Dịch?

- Thanh Cam Linh Dịch?

Tất cả mọi người ngẩn ngơ, từng cái hai mặt nhìn nhau.

Thanh Cam Linh Dịch, là danh xưng của nước tiểu Thánh Thú, lộ ra không quá thấp kém, cái đồ chơi này, tu luyện giả bình thường đều mang theo một ít, thời điểm đi ra ngoài thí luyện, vẽ phác thảo phạm vi, ban đêm phòng ngừa Linh Thú quấy rối...

Lúc trước, Trương Huyền cùng Vưu Hư Y sư sinh tử đấu, chính là bức đối phương uống cái này, để cho đối phương phiền muộn thiếu chút nữa ngay tại chỗ thổ huyết.

- Cái di tích này, cổ xưa xa xăm, ta nghĩ... Có lẽ không có Thánh Thú Linh Thú, vì vậy không chuẩn bị thứ này...

- Ta cũng vậy, lúc trước ta chuẩn bị một lọ, bất quá kèm theo thực lực cường đại, cảm thấy không có tác dụng gì, một mực chứa, có nhục nhã nhặn, liền ném đi!

- Chiến Sư Đường chúng ta cũng không dùng thứ này, nếu có Linh Thú vây công, giết là được, giết nhiều rồi, tự nhiên không dám đến quấy rối...

...

Tất cả mọi người đều lắc đầu.

Lần này có thể đi tới đây, hầu như đều là người có thân phận, Hàn Tự, Thanh Nguyên đế quốc Trận Pháp Sư Công Hội Hội trưởng, Mộc Viên Danh Sư thất tinh! Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều, Ngũ Nhiên, ba đại Học Viện Viện trưởng...

Hơn nữa Chiến Sư Đường, hầu như đều không có thói quen tùy thân mang theo nước tiểu Thánh Thú, vì vậy, hỏi như vậy, tất cả mọi người có chút phát mộng.

- Không mang?

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền nhìn thoáng qua Lạc Nhược Hi cách đó không xa.

Vẻ mặt nữ hài hận đến nghiến răng:

- Ta cũng không mang!

- Được rồi! Nếu như mọi người không mang... Thấy tất cả mọi người không mang, Trương Huyền lắc đầu, xoa xoa mi tâm, cổ tay khẽ đảo, mặt đất xuất hiện một đống nồi bát muôi chậu, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn qua:

- Vậy... Bản thân tự đi tiểu đi!

- Phốc!

Tất cả mọi người đồng thời lảo đảo, cảm giác muốn thổ huyết.

Ngươi muốn tìm Thanh Cam Linh Dịch, để cho chúng ta đi tiểu... Chuyển hướng có cần nhanh như vậy hay không?

Hơn nữa, tất cả mọi người là nhân vật có mặt mũi, trực tiếp đi tiểu... Tất cả mọi người vẻ mặt tràn đầy phát điên, muốn nổi điên.

- Động tác nhanh lên, hơn nữa, tận lực nhiều một ít, có thể phá giải phong ấn hay không, là xem các ngươi cung cấp bao nhiêu rồi...

Không để ý tới khuôn mặt mọi người xoắn xuýt, Trương Huyền khoát tay áo.

- Ta...

Mọi người chỉ cảm thấy sắc mặt xám ngắt, thật sắp khóc.

- Tốt rồi, mỗi người căn cứ tình huống của mình, cầm một công cụ...

Trương Huyền chỉ nồi bát muôi chậu dưới đất nói.

Mấy thứ này đều là từ trong Không Gian giới chỉ của Dị Linh tộc tìm ra, hẳn là công cụ nấu cơm của bọn hắn, cực kỳ sạch sẽ, dùng để chứa đựng, thích hợp nhất.

- Được rồi!

Thấy vẻ mặt hắn thành thật, không giống cố ý quấy rối, mọi người liếc mắt nhìn nhau, đành phải nhẹ gật đầu, cắn răng một cái, riêng phần mình lấy một vật chứa.

Vù vù vù! Thời gian nháy con mắt, người liền đi hết.

Lấy nước tiểu, bọn hắn cũng không muốn ở trước mặt nhiều người như vậy... Thật sự quá xấu hổ chết người ta rồi.

Trên quảng trường chỉ còn lại có Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi.

- Khục khục, cái này cho ngươi...

Thấy nữ hài còn không có cầm, chần chừ một chút, Trương Huyền từ dưới đất lấy một cái ly đưa tới.

- Ngươi...

Hàm răng Lạc Nhược Hi cắn sắp bể nát, lạnh lùng nhìn tên trước mắt, hận không thể một cái tát chụp chết.

- Làm sao vậy?

Thấy biểu lộ của nàng không vui, Trương Huyền nâng cằm, nhăn mày lại:

- Chẳng lẽ chê nhỏ? Vậy... cho ngươi cái này!

Nói xong, có chút không tình nguyện đưa cái chậu lớn trong tay mình tới.

- Cút!

Thiếu chút nữa điên rồi, Lạc Nhược Hi gào thét một tiếng, cảm giác tùy thời có thể bạo tạc nổ tung.

Đi đến bất kỳ địa phương nào, nàng đều là nữ thần, người khác kính ngưỡng, gia hỏa này thì ngược lại, lại có thể cầm ly tới đây để bản thân... Ghê tởm hơn chính là, còn đưa chậu qua!

Ngươi cảm thấy ta có thể chơi ra thứ này sao?

Có tin hiện tại ta liền giết chết ngươi hay không...

- Không đi tiểu thì không đi tiểu, giận dữ gì chứ...

Không nghĩ tới đối phương không lĩnh hảo ý, còn để hắn lăn, vẻ mặt Trương Huyền ủy khuất.

- Ngươi...

Lạc Nhược Hi thực điên rồi.

Cho tới nay, bất cứ chuyện gì cũng không có biểu lộ quá lớn, giống như bức tranh, lại như là người ngoài cuộc, nhưng từ khi thấy gia hỏa này, mỗi lần đều bị tức giày vò, tất cả bình tĩnh tỉnh táo, đều bị bài trừ không còn một mảnh.

- Tốt rồi, ta đi...

Thấy nói thêm gì nữa, nữ hài nhất định sẽ nổ thành hai nửa, thân thể Trương Huyền chuyển một cái, quay người bỏ chạy.

Thấy hắn rời đi, Lạc Nhược Hi như trước cảm thấy giận dữ, hận không thể bắt gia hỏa này lại đập một trận, chợt nghe đến cách đó không xa một thanh âm tràn đầy hốt hoảng vang lên.

Chương 1932: Vừa đi tiểu phá phong ấn! (2)

- Ta không có cái kia, không tiểu được làm sao bây giờ?

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kim Nguyên đỉnh sốt ruột loạn chuyển, tựa hồ đang quan sát bản thân, có thể giải quyết vấn đề này hay không, nhìn qua phía dưới, càng sốt ruột sắp khóc.

- Các ngươi chớ đi, ai có thể cho ta mượn một cái... Còn có, chủ nhân, ngươi có thể chế tạo cho ta một cái hay không...

- ...

Lạc Nhược Hi một đầu hắc tuyến.

Mình gặp một đám người nào a...

...

Không biết vì sao nữ hài tức giận, Trương Huyền tìm một chỗ không người, chuẩn bị thỏa đáng, đang định tự mình cũng chơi đùa ra một ít, đột nhiên vỗ trán.

- Ta như thế nào ngu như vậy...

Sau một khắc, liền biến mất tại nguyên chỗ, dĩ nhiên tiến nhập Thiên Nghĩ Phong Sào.

- Tất cả đều tới đây cho ta...

Lơ lửng trên không trung, Trương Huyền hét lớn một tiếng.

Vù vù vù!

Thời gian nháy con mắt, bên trong chứa đựng rất nhiều Thánh Thú liền bay tới.

Lần này biết rõ di tích nguy hiểm, thời điểm trở về Danh Sư học viện, cố ý mang nhiều đi một tí, Tử Dương thú, Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương giả cùng với vượt qua Thánh Vực, cộng lại chừng trên trăm con.

- Đều đi tiểu cho ta...

Lần nữa lấy ra một đống nồi bát muôi chậu, đưa tới chúng thú.

- Rống?

- Rống!

Tuy chúng thú nghi hoặc, nhưng đối với chủ nhân là không dám vi phạm, tất cả đều riêng phần mình lấy một cái chậu lớn xoay người sang chỗ khác.

Trong lúc nhất thời tao khí trùng thiên.

Không lâu sau, chỉ thấy mỗi Thánh thú đều bưng một cái bồn lớn đi tới, ít nhất đều có hơn mười cân.

Những Thánh Thú này, hình thể đều cao mấy mét, cực kỳ khổng lồ, thật muốn đi tiểu mà nói, số lượng tự nhiên nhiều làm cho người kinh ngạc.

- Không tệ!

Thấy mấy gia hỏa này quả nhiên cho lực lượng, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu, bàn tay trảo một cái, các chậu lớn Thanh Cam Linh Dịch hội tụ chung một chỗ, đủ để chứa một cái thùng lớn, tiếp cận hơn hai nghìn cân.

- Tốt rồi, đều đi nghỉ ngơi đi!

Khoát tay áo, Trương Huyền không để ý tới đám người kia nữa, thân thể nhoáng một cái, từ trong Thiên Nghĩ Phong Sào bay ra ngoài. Lần nữa trở lại quảng trường, chỉ thấy không ít người đã bay trở về, đúng là người Chiến Sư Đường.

- Đây là đồ vật ngươi muốn!

Phùng Huân hừ một tiếng, đưa tới chậu trong tay, người khác cũng đều nhao nhao truyền đạt, bất quá, số lượng cũng không nhiều, Chiến Sư Đường hơn mười người, chung vào một chỗ, cũng chỉ có non nửa chậu mà thôi.

- Ít như vậy?

Trương Huyền nhìn thoáng qua, từng Chiến Sư hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, nhịn không được nhướng mày.

Nhiều người như vậy, cả đám đều long tinh hổ mãnh, không nghĩ tới ít như vậy...

- Ít? Ngươi thì sao? Có bản lĩnh lấy ra cho chúng ta nhìn xem, đoán chừng cũng không nhiều bằng chúng ta...

Nghĩ tới thảm trạng bị đánh, Phùng Huân liền tức giận, nghiến răng quát lớn.

- Ta...

Trương Huyền đang muốn nói chuyện, chỉ thấy đám người Ô Thiên Khung Viện trưởng cùng Mộc sư, Ngô sư bay tới, riêng phần mình sắc mặt đỏ lên, có chút ngại ngùng.

Đồ vật trong chậu hội tụ chung một chỗ, phát hiện còn không có nhiều bằng Chiến Sư Đường.

- Cái này...

Trương Huyền bất đắc dĩ.

May mắn hắn nghĩ ra biện pháp, nếu không, chỉ bằng vào những người bọn hắn, chút đồ vật ấy, đừng nói phá trận, ngay cả gãi ngứa cũng không đủ.

- Được rồi, những thứ này của các ngươi không cần nữa, quá ít, dùng của ta đi!

Đám đông hội tụ, ngay cả một chậu cũng chưa tới, tiện tay ném xuống đất, Trương Huyền lắc đầu. - Dùng của ngươi? Ngươi một người chẳng lẽ có thể hơn chúng ta?

Nghe hắn nói ra lời này, Phùng Huân càng thêm tức giận, nhịn không được nói.

- Đây là của ta...

Ầm ầm!

Một cái thùng gỗ thật lớn rơi trên mặt đất, chừng hơn hai nghìn cân, nện lên một mảnh bụi đất.

- Phốc...

- Làm sao có thể?

Tất cả Danh Sư, Chiến Sư nhìn qua, đều giống như muốn điên, ánh mắt quái dị, vẻ mặt tràn đầy phát điên.

Coi như bàng quang của ngươi lớn hơn nữa, cũng có cái hạn độ a, nhiều như vậy, cũng có thể đi vào tắm rửa, nhẹ nhõm chết đuối ngươi vài lần... Từ đâu chơi đùa ra thứ này?

Nhất là Phùng Huân, chỉ cảm thấy máu tươi lần nữa xông lên cổ họng.

Đến cùng như thế nào làm ra?

Sức chiến đấu cường đại thì thôi, còn đi tiểu nhiều như vậy... trong bàng quang của ngươi, có không gian gấp sao?

Sớm biết như vậy, ngươi một người có thể làm ra nhiều như vậy, còn giày vò chúng ta gì a!

- Tốt rồi, ta đi phá trận...

Không để ý tới vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền trảo một cái, chân khí hội tụ, nhấc thùng gỗ lên, bàn chân đạp mạnh, thân thể treo trên bầu trời, thẳng tắp bay tới phong ấn.

Thấy hắn muốn phá trận, mọi người không hề xoắn xuýt sự tình vừa rồi, đồng loạt nhìn qua đại môn.

Cái phong ấn này, vừa rồi bọn hắn nghiên cứu rất lâu, không có bất kỳ biện pháp nào, nhiều Dị Linh tộc như vậy cũng chỉ có dốc sức liều mạng công kích, nghĩ không ra chiêu số khác, vị Trương sư này, chỉ mò một cái, tìm được phương pháp, hơn nữa để cho bọn họ chuẩn bị nước tiểu...

Tất cả mọi người muốn nhìn một chút, đến cùng dùng phương pháp gì, cùng nước tiểu lại có quan hệ gì.

Vù vù!

Trong ánh mắt mọi người, Trương Huyền đi vào trên đại môn, ánh mắt ngưng trọng, đột nhiên trút nước xuống.

Ầm ầm!

Thùng gỗ lập tức xuất hiện lổ thủng, nước tiểu ẩn chứa trong đó thẳng tắp bắn tới phong ấn.

Xì xì xì xì...!

Thứ này cùng phong ấn tiếp xúc, lập tức như a- xít sun-phu-rit gặp sắt thép, người sau phát ra thanh âm bị ăn mòn, nguyên bản phong ấn vô cùng chắc chắn, trong nháy mắt tan rã.

Chương 1933: Thật lớn a! (1)

- Cái này...

Nhìn một màn này ở trong mắt, Hàn Hội trưởng như nhớ tới cái gì, đồng tử co rụt lại, thanh âm run rẩy:

- Ta hiểu được...

- Hiểu được gì?

- Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Hắn hiểu được, mọi người còn tràn đầy mê hoặc, nhịn không được nhìn lại.

Ngay cả Thánh Vực tứ trọng Ngô sư, toàn lực công kích, cũng không tổn thương mảy may, như thế nào đổ chút... liền tan thành mây khói, bắt đầu sụp đổ?

- Nếu ta đoán không lầm, cái phong ấn này hẳn là thuộc tính Thuần Dương, không dung đồ vật không sạch sẽ cùng nước... Nếu như chỉ là nước mà nói, muốn phá vỡ cũng rất khó, nhưng dùng Thanh Cam Linh Dịch khiến người ta khó có thể thừa nhận, sẽ không phòng ngự được, tự động tan vỡ...

Hàn Hội trưởng nói.

- Phong ấn Thuần Dương thuộc tính, cũng không có loại đặc tính này a? Sao lúc trước ta chưa nghe nói qua?

Ngô sư nhíu mày.

Thuần Dương phong ấn, gặp qua không ít, nhưng chưa từng nghe nói qua, dùng nước tiểu có thể phá giải, nếu đơn giản như vậy, loại trận pháp này cũng không có ý nghĩa tồn tại.

- Thuần Dương phong ấn đơn thuần, tự nhiên không có loại đặc tính này, nhưng... nếu Thuần Dương phong ấn không tỳ vết, lại khó mà nói. Kỳ thật rất nhiều trận pháp, đều sợ hãi dơ bẩn, thật giống như có người bị nhốt ở trong trận pháp, phá giải như thế nào cũng không được, kết quả nữ tử sinh sản, sẽ khiến linh khí tán loạn, trận pháp triệt để sụp đổ!

Hàn Hội trưởng nói.

- Cái này... Ta giống như nghe nói qua...

Mộc sư gật đầu.

Rất nhiều người đều cho rằng nữ tử sinh sản chảy ra máu là dơ bẩn nhất, dùng để phá giải trận pháp ổn định, là thích hợp nhất, không ít người hay dùng thứ này, rèn luyện lợi khí phá trận, chuyên môn dùng để phá giải trận pháp.

- Liếc mắt nhìn, liền biết rõ phong ấn thiếu sót, Trương viện trưởng lý giải đối với trận pháp, hoàn toàn chính xác nghe rợn cả người...

Thấy mọi người hiểu được, Hàn Hội trưởng lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, cảm khái một tiếng.

Thuần Dương phong ấn không tỳ vết, lại nói tiếp đơn giản, trên thực tế, căn bản không dễ dàng như vậy, coi như có được nước tiểu, tìm không thấy tiết điểm của phong ấn, một khi tưới lên, không chỉ không thể phá giải, gây chuyện không tốt còn sẽ gặp đến phản kích.

Giống như dùng lực lượng tiến hành công kích, thi triển ra càng lớn, bị phản kích sẽ trở nên càng mạnh, cuối cùng khiến người ta chống chọi không được. Cái phong ấn này chính là như thế.

Thoạt nhìn động tác của Trương viện trưởng đơn giản, mang theo thùng gỗ lên bầu trời, chơi đùa chút liền giải trừ phong ấn, trên thực tế, độ cao của thùng gỗ, lực trùng kích của chất lỏng, rơi vào trên tiết điểm của phong ấn... Kém một chút đều không được.

Đối với năng lực khống chế yêu cầu cực cao.

Đoán chừng cũng chỉ có biến thái này, mới có thể nghĩ ra loại phương pháp phá giải kia, hơn nữa thành công, không có xuất hiện bất kỳ sai lầm.

- Phương pháp phá giải quỷ dị như thế, cái kia... Lúc trước đám người Hồng Viễn học viện Chương Dẫn Khâu, là làm sao đi vào?

Một Chiến Sư nhịn không được nhìn qua.

Những người khác cũng tràn đầy kỳ quái.

Loại phương pháp cổ quái này, đoán chừng cũng chỉ có Trương viện trưởng mới có thể nghĩ ra, Chương Dẫn Khâu làm người chính trực, bảo thủ, coi như biết rõ, đoán chừng cũng không muốn đi làm.

- Cụ thể làm sao đi vào, ta không rõ ràng lắm, bất quá... Lúc trước nhiều năm như vậy, di tích cũng không có xuất hiện qua, sau khi bọn hắn tiến vào, chúng ta mới có thể đi tới nơi này... Chỉ sợ, nắm giữ bí mật chúng ta không biết, hoặc là đã nhận được chìa khoá tiến nhập nơi đây!

Suy tư một chút, Hàn Hội trưởng nói.

Bất luận di tích gì, muốn cho hậu nhân tiến nhập, nhất định sẽ có cái gọi là chìa khoá, hoặc là Pháp bảo thông hành, chỉ cần mang theo vật này, rất nhiều thứ đối với bọn họ mà nói, phong ấn khó có thể giải quyết sẽ trở nên cực kỳ đơn giản, khẳng định so với bọn hắn, thấy trận phá trận, muốn xông vào sẽ dễ dàng hơn nhiều.

- Ngược lại là có khả năng... Mọi người đồng thời nhẹ gật đầu.

Cũng đúng, nếu như không có “chìa khoá”, muốn tiến đến, thật rất khó, không có vị Trương viện trưởng này mà nói, bọn hắn chỉ sợ như trước vây ở trên dung nham, không có biện pháp nào.

Xoẹt zoẹt~! Xoẹt zoẹt~!

Trong quá trình đối thoại, nước tiểu trong thùng gỗ liên tục chảy xuôi, phong ấn đùng đùng vỡ ra, chậm rãi tiêu tán, không qua một lát, đại môn triệt để xuất hiện ở trước mặt mọi người.

- Có thể tiến vào...

Thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền bay xuống, ném thùng gỗ ra ngoài, nhẹ nhàng thở ra.

Thư Viện biểu hiện thiếu sót, đã biết rõ đó là một Thuần Dương trận pháp không tỳ vết, nước tiểu vừa vặn tương khắc, lúc này mới có ý tưởng kia, không nghĩ tới quả nhiên có thể thực hiện!

- Tốt...

Mọi người đồng thời nhẹ gật đầu, đồng loạt bay về phía đại môn.

Như cũ là Ngô sư đi đầu, thấy không có nguy hiểm, lúc này mới gọi mọi người đi vào.

Lúc trước ở bên ngoài phong ấn cảm nhận được cực nóng, mà tiến vào trong, lại phát hiện loại nhiệt lượng này đã biến mất không thấy gì nữa, ngược lại từ trong đại môn để lộ ra mát lạnh nhè nhẹ, thật giống như lúc trước là ảo giác.

- Chẳng lẽ lúc trước cảm giác sai rồi?

Một vị Chiến Sư nhịn không được nói.

Vừa rồi ở bên ngoài phong ấn, còn mượn nhờ trong đó toả ra nhiệt lượng tu luyện, đối với tu vi có chỗ tốt rất lớn... Vốn tưởng rằng tiến nhập trong đó sẽ bị thiêu cháy không cách nào thừa nhận, vì sao tình huống hoàn toàn trái lại, chẳng những không có cảm giác nóng, còn cảm thấy mát lạnh?

Chẳng lẽ lúc trước trải qua hết thảy, là giả hay sao?

Không khỏi quá mức quỷ dị đi!

- Mọi người không nên hoảng hốt, nếu ta đoán không lầm, lúc trước trải qua sự tình là thật, hiện tại cũng là thật!

Thần sắc của Hàn Hội trưởng ngưng trọng, nói:

- Vô cùng có khả năng, đây là một trận pháp nóng lạnh giao hòa, giống như trận pháp khống chế khí hậu, có thể tùy ý cải biến độ nóng, làm cho người ta cảm thụ bất đồng.

Chương 1934: Thật lớn a! (2)

Rất nhiều Trận Pháp Sư Công Hội, đều bố trí một ít trận pháp có thể khống chế nhiệt độ, có lẽ đại môn này chính là loại tình huống đó.

Lúc trước mọi người ở bên ngoài cảm thấy khó có thể thừa nhận, mà tiến vào trong, vô cùng có khả năng xúc động cơ quan đặc biệt nào đó, nhiệt độ trở nên thích ứng, mới có loại cảm giác này.

- Có khả năng...

Nghe giải thích, mọi người đồng thời nhẹ gật đầu.

Tuy cảm thấy chỉ bằng vào trận pháp khiến cho nhiệt độ chênh lệch lớn như vậy, có chút khó tin, nhưng người lưu lại di tích, không biết là cường giả cảnh giới cao bao nhiêu, làm ra loại trận pháp này cũng không gì đáng trách.

Dù sao chịu hạn chế bởi tu vi, bọn hắn cảm thấy không thể lý giải, cũng không đại biểu không thể hoàn thành, giống như Trương viện trưởng dùng nước tiểu phá giải phong ấn vậy.

- Đây không phải trận pháp...

Mọi người gật đầu, đang muốn tiếp tục tiến lên, chợt nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên, nói chuyện không phải Ngô sư, cũng không phải Trương Huyền, mà là Lạc Nhược Hi luôn luôn trầm mặc.

- Không phải trận pháp, vậy là cái gì?

Thấy nàng nói khẳng định như thế, mọi người kỳ quái nhìn qua.

- Là vận dụng không gian!

Lạc Nhược Hi nói.

- Không gian?

Mọi người nhìn nhau, không rõ ràng cho lắm.

- Giống như không gian gấp và Không Gian giới chỉ, cái đại môn này đi thông một không gian khác, dùng phong ấn lúc trước che lấp, không thuộc về một không gian, tự nhiên làm cho người ta cảm giác không giống nhau!

Lạc Nhược Hi nói.

- Đi thông một không gian khác?

Tất cả mọi người cảm thấy toàn thân chấn động, tràn đầy kinh hãi.

Liên lụy đến trận pháp, tất cả mọi người có thể rõ, bay lên không gian đã có chút khó có thể hiểu.

Tiền bối lưu lại di tích, lại có thể liên lụy đến phương diện này, nên cường đại ra sao?

- Nghe nói, Thánh Vực cửu trọng có thể lĩnh ngộ Không Gian Pháp Tắc, bố trí không gian gấp, để cho sinh mệnh tiến nhập trong đó, cũng không cảm thấy buồn bực... Chẳng lẽ, chủ nhân di tích, dĩ nhiên đạt tới loại cảnh giới này? Ngô sư xiết chặt nắm đấm.

Thân là Danh Sư thất tinh thượng phẩm, biết rõ rất nhiều bí mật, Thánh Vực cửu trọng, tuy thưa thớt, nhưng cũng xem qua thư tịch tương quan, biết rõ đáng sợ.

Cường giả cảnh giới như thế, vật lưu lại đối với bọn họ mà nói, có thể ngộ nhưng không thể cầu, nhưng tùy tiện một cơ quan, một cái trận pháp, liền không phải là bọn hắn có thể lý giải.

Lạc Nhược Hi lắc đầu, không khẳng định, cũng không phủ nhận câu trả lời của hắn.

- Thánh Vực cửu trọng mới có thể lý giải Không Gian Pháp Tắc?

Trương Huyền mở trừng hai mắt.

Nói thật, tin tức này với hắn mà nói, thật là rung động.

Ở Phong Thánh đài, hắn tiến nhập qua một không gian gấp, cũng để cho Thiên Nghĩ Phong Mẫu thu lấy, nói như vậy... Cái chỗ kia là Thánh Vực cửu trọng cường giả lưu lại?

Khổng Sư ngay lúc đó, mới vừa vặn đột phá, tất nhiên không phải tự tay bố trí, vô cùng có khả năng khi đó, thì có loại cường giả cấp bậc này đi theo ở sau lưng, trung tâm đi theo.

Lấy nhân cách mị lực cùng năng lực đặc biệt của Khổng Sư, thu phục mấy tùy tùng thực lực mạnh hơn hắn, không khó lắm.

- Lần trước vừa tới Danh Sư Học Viện công khai tiết học, nhìn thấy Lạc Nhược Hi, nàng đi trong đám người, nhưng không có một lần va chạm, giống như nắm không gian trong tay...

Một cái ý nghĩ xông ra, bất quá cười khổ lắc đầu: - Điều đó không có khả năng! Nàng bất quá là Danh Sư lục tinh, thực lực coi như mạnh mẽ hơn ta, cũng mạnh không đi nơi nào, đoán chừng là một loại bí pháp đặc thù...

Xem hết thư tịch trong Danh Sư học viện, biết rõ Danh Sư Đại Lục này, không chỉ có thể chất đặc thù, còn có huyết mạch, rất nhiều gia tộc lợi hại, dựa vào lực lượng huyết mạch, thúc giục bí pháp, uy lực to lớn, vượt xa Võ kỹ.

Nguyên nhân chính là như thế, Thánh Vực quý tộc mới khiến người ta sợ hãi, không dám vi phạm như thế.

Trong lòng nghi hoặc, nhịn không được nhìn về phía nữ hài:

- Ngươi sao có thể xác định, đây không phải trận pháp, mà là không gian?

Đám người Ô Thiên Khung cũng nghi hoặc nhìn qua.

Hoàn toàn chính xác, liên lụy không gian, thật sự quá thâm ảo, thật sự khiến người ta khó có thể lý giải.

- Rất đơn giản, các ngươi nhìn về phía trước sẽ biết...

Lạc Nhược Hi mở trừng hai mắt, chỉ về phía trước.

Mọi người ngẩng đầu, quả nhiên thấy sau khi xuyên qua đại môn, tình cảnh trước mắt thay đổi.

Đằng sau đại môn, là một mảnh núi cao liên miên chập chùng, liếc nhìn không tới cuối, phía trên đều là thảm thực vật xanh biếc, khí tức ôn nhuận truyền tới, làm cho người ta cảm giác đã cách xa Hỏa Nguyên Thành, đến một thành thị tựa như mùa xuân.

- Đây là... Không gian gấp? Thật lớn a...

Trương Huyền ngẩn ngơ.

Từ lần đầu tiên thấy Thiên Nghĩ Phong Sào, gặp qua vài không gian gấp, thậm chí mình còn có một cái... Nhưng lớn như vậy, đừng nói chưa thấy qua, nghe cũng không có nghe qua.

Không gian gấp của hắn, đường kính mấy trăm mét cũng không tệ rồi, cái này còn dung nạp núi lớn, sông lớn... Nhìn không tới cuối, quá kinh khủng!

Phải biết rằng không gian gấp càng lớn, áp lực ở ngoại giới lại càng lớn, tính ổn định sẽ càng kém...

Lớn như vậy, đến cùng làm sao làm được?

- Không đúng, đây không phải không gian gấp, mà là... Không gian trận pháp!

Đang khiếp sợ, chợt nghe thanh âm của Hàn Hội trưởng vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hắn chau mày, thân thể cứng ngắc.

Chương 1935: Hành Giả Vô Cương (thượng) (1)

- Không gian trận pháp?

Trương Huyền không hiểu.

Hắn nghe nói qua mê trận, ảo trận, sát trận, không gian trận pháp là cái gì, cùng không gian gấp có gì khác nhau?

- Không gian trận pháp chính là trong trận pháp, tự thành không gian, tính ổn định không bằng không gian gấp, nhưng lại càng dễ dung nạp sát trận, ảo trận, mê trận... Khiến người ta lâm vào trong đó, cũng không thể tự biết!

Thanh âm của Hàn Hội trưởng phát run.

Thân là Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, biết rõ loại trận pháp này đáng sợ, tự thành không gian, chỉ cần lâm vào trong đó, ý thức sẽ bị pháp tắc ảnh hưởng, căn bản đi không ra, quan trọng nhất là, bên trong vô cùng có khả năng che giấu một ít sát trận lợi hại, coi như thực lực ngươi cao cường, chỉ cần không có đạt tới Thánh Vực cửu trọng liền không có khả năng phá giải.

Nghe được hắn nói, liếc mắt nhìn nhau, tất cả mọi người đều nhíu mày.

Tuy bọn hắn như trước không biết rõ không gian trận pháp, nhưng Hàn Hội trưởng luôn ổn trọng, có thể khiến hắn biến sắc như thế, nói nơi đây tất nhiên đáng sợ đến cực điểm.

- Nếu như trực tiếp phá giải trận pháp này thì sao?

Trương Huyền nhìn lại.

Quản trận pháp có lợi hại hay không, cùng lắm thì lãng phí một cước, không đến mức khẩn trương như thế a!

- Trận pháp khác có thể phá giải, không gian trận pháp hầu như không có khả năng, trừ khi... Ngươi đã có được thực lực coi như không gian nghiền nát, cũng sẽ không làm bị thương bản thân!

Hàn Hội trưởng nói.

Khóe miệng Trương Huyền co lại.

Cái này so sánh với uy lực bạo tạc nổ tung thì lớn hơn nhiều lắm, thật muốn gặp được, đừng nói hắn chỉ có thực lực Tòng Thánh, coi như lại đề cao sáu, bảy đại cấp cũng gánh không được, thậm chí Nguyên Thần ở trong không gian nghiền nát, cũng bị đơn giản xoắn giết!

Sinh hoạt ở trong không gian, không gian nát, còn làm sao sống sót?

Da không còn, lông mọc ở đâu?

- Phải! Nguyên nhân chính là như thế, không gian trận pháp chỉ có thể dựa theo con đường đối phương xếp đặt thiết kế, từng chút tiến lên, không thể vượt qua!

Nói đến đây thanh âm của Hàn Hội trưởng trầm thấp:

- Nói cách khác, bây giờ coi như chúng ta tiến nhập di tích, đã từng bước nguy hiểm...

- Từng bước nguy hiểm?

Thần sắc mọi người ngưng trọng lên. Hai cửa ải trước, tuy rất khó, nhưng mà nếu như không cách nào thông qua, tính nguy hiểm cũng không phải rất lớn.

Thật giống như ở trên dung nham, không cách nào thông qua nham thạch nóng chảy tiến nhập cung điện phía dưới, có thể bay lên, trong thời gian ngắn là không có nguy hiểm tính mạng.

Còn cửa thứ hai, không công kích phong ấn, coi như ở bên trong vài năm, cũng sẽ không bị thương tổn.

Mà bây giờ, nghe khẩu khí của Hàn Hội trưởng, tiến nhập không gian trận pháp này liền không giống, vô luận đi hay không đi, tiến lên hay không tiến, tùy thời đều có thể xuất hiện nguy hiểm, nói cách khác, cái di tích này, khảo nghiệm giờ mới bắt đầu.

- Đã đến nơi này, thì an tâm đi, nếu như nơi này là di tích chính thức, vậy nói rõ, đám người Chương Dẫn Khâu khẳng định đã tới, chúng ta có thể tìm con đường bọn hắn đi qua, chỉ cần có thể tìm được, tính an toàn tất nhiên sẽ tăng lớn không ít!

Ô Thiên Khung nói.

- Không sai!

Những người khác cũng nhẹ gật đầu.

Lần này tới đây, sớm đã sinh tử không để ý, nếu như đã tiến nhập di tích, nói rõ mục đích đã đạt tới, không cần dây dưa, nên cao hứng mới phải.

- Đám người Chương Dẫn Khâu là hai năm trước tới, cho dù có dấu vết gì, cũng kém không nhiều lắm tiêu tán, bất quá, nếu như có thể truyền tin tức ra, nhất định là bị nhốt ở một nơi nào đó, chỉ cần tiến lên, có lẽ có thể phát hiện...

Ngô sư nhẹ gật đầu, dẫn đầu đi thẳng về phía trước.

Lão Viện trưởng chết hay không chết, ai cũng không cách nào xác nhận, nhưng nếu như có thể truyền tin tức ra ngoài, lúc ấy khẳng định còn sống, nếu như còn sống, thì nhất định sẽ lưu lại dấu vết, để cho kẻ đến sau tìm, nếu không, đưa tin cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.
- Ân!

Trương Huyền cũng không nhiều lời, Minh Lý Chi Nhãn lặng lẽ vận chuyển, nhìn quét bốn phía, nhìn trong chốc lát, nhịn không được lắc đầu.

Bất kể là không gian trận pháp, hay không gian gấp, người lưu lại chỗ này, thực lực đều hơn xa hắn, cấp bậc chênh lệch quá lớn, coi như là Minh Lý Chi Nhãn cũng không cách nào xem thấu.

- Thiếu sót...

Ngay sau đó trong lòng khẽ động.

Không lâu sau, cũng lắc đầu.

Mặc dù cái này là trận pháp, nhưng mà đang ở trong đó, thật giống như vây ở giữa thiên địa, Thiên Đạo Thư Viện chỉ có thể điều tra đồ vật chạm đến hoặc đang vận hành, đối với cái này không biết làm thế nào.

Thật giống như ở bên ngoài không có khả năng lợi dụng mặt trời lên mặt trăng xuống, nhìn mây chạm mưa đến tìm kiếm thiên địa thiếu sót.

Phạm vi quá lớn, coi như Thư Viện vô cùng nghịch thiên, cũng không có bất kỳ biện pháp nào.

- Xem ra chỉ có thể từng bước một tiến về phía trước rồi...

Biết rõ không có biện pháp phá hư, Trương Huyền tràn đầy phiền muộn, theo sát sau lưng mọi người, đi thẳng về phía trước.

Không thể không nói không gian trận pháp này, thực sự quá thật, đi ở trong đó, nếu như không phải sớm biết được thân ở dưới dung nham không biết bao sâu, có thể sẽ thực cho rằng ánh nắng tươi sáng, sơn mạch ôn nhuận như xuân kia là thật.

Dọc theo con đường đi về phía trước, nhìn xem thảm thực vật bốn phía xanh biếc, chẳng những không có hoảng sợ khi đi vào di tích, ngược lại cho người ta cảm giác thích ý nhàn nhã.

Nhất là nghe được gió núi thổi lên cây cối phát ra thanh âm, càng làm cho người ta có cảm giác tâm tình buông lỏng, không tranh quyền thế.

- Đây không phải không có nguy hiểm gì sao?

- Đúng vậy! Cảm giác nơi đây linh khí sung túc, nếu như về sau không muốn tranh đấu, có thể ở chỗ này, nhất định sẽ cực kỳ không tồi!

- Hoàn cảnh hoàn toàn chính xác rất tốt, thích hợp tu tâm dưỡng tính...

...

Rời đi một lát, ánh mắt tất cả mọi người đều tỏa sáng.

Lúc trước Hàn Hội trưởng nói khủng bố như vậy, bọn hắn đều khẩn trương muốn chết, chính thức đi lên, mới phát hiện không phải như đối phương nói, ngược lại làm cho người ta có cảm giác yên tĩnh tường hòa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau