THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1916 - Chương 1920

Chương 1916: Dung nham đáng sợ (thượng) (2)

- Ách...

Không nghĩ tới động tác của hắn nhanh như vậy, Trương Huyền chần chừ một chút, nuốt xuống ngăn trở.

Nói thật, đến cùng xảy ra chuyện gì, hiện tại hắn cũng không nghĩ thông, có lẽ Ngô sư xuống dưới, có thể phát hiện đầu mối.

Cô cô cô cô!

Địa phương Ngô sư chui vào liên tục tỏa ra bong bóng khí, dung nham lần nữa hội tụ, giống như căn bản không có ai xuống dưới.

- Hắn... Không có sao chứ?

Chứng kiến tình cảnh phía dưới, cảm nhận được không trung cực nóng, một Chiến Sư nhịn không được nói.

- Thực lực của Ngô sư đạt đến Thánh Vực tứ trọng, hơn nữa thân là Danh Sư, thủ đoạn bảo vệ tính mạng rất nhiều, vấn đề có lẽ không lớn!

Dừng lại một chút, Hàn Hội trưởng nói.

Mặc dù nói khẳng định, nhưng trong mắt lại kìm lòng không được lộ ra vẻ lo lắng.

Hiển nhiên, coi như là hắn, cũng không có nắm chắc tuyệt đối.

- Yên tâm đi, mặc dù thực lực của Ngô sư ở Thanh Nguyên đế quốc Danh Sư Đường, không phải mạnh nhất, nhưng thủ đoạn bảo mệnh tuyệt đối là cao minh nhất, nguyên nhân chính là như thế, di tích lần này mới phái hắn tới!

Mộc sư ở một bên cười cười.

- Thủ đoạn bảo mệnh?

Tất cả mọi người đều sững sờ.

- Đúng vậy, Ngô sư có một bộ pháp quyết độc môn, gọi là Tằm Tinh Bộ, một khi thi triển, tốc độ tương đương Thánh Vực ngũ trọng Nguyên Thần Cảnh, tuy một khi thi triển, đối với chân khí tiêu hao thật lớn, nhưng là tuyệt chiêu bảo vệ tính mạng vô thượng!

Mộc sư nhẹ gật đầu:

- Dung nham phía dưới, dù cực nóng, nhưng bằng vào thực lực của hắn, cùng rất nhiều thủ đoạn, bảo vệ tính mạng tất nhiên không là vấn đề! lại nói, nếu như trên phong ấn để lại Sinh Môn, liền không có khả năng vừa tiến đến liền biến thành tử huyệt!

- Cũng đúng...

Ánh mắt mọi người sáng lên, đồng thời nhẹ nhàng thở ra.

Cũng đúng, đường đường Danh Sư thất tinh đỉnh phong, nếu như tiến nhập dung nham đã bị chết cháy, cái di tích này, cũng thật sự quá khó khăn!

Thật muốn nói như vậy, Vưu Hư kia làm sao sống đi ra?

Tiền bối lưu lại di tích, xếp đặt thiết kế những thứ này có ích lợi gì?

Trương Huyền nhẹ gật đầu.
Cùng ý tưởng của hắn lúc trước kỳ thật không kém nhiều.

Nếu như di tích này, là để cho người tiến nhập, cửa khẩu có thể sẽ khó, nhưng tuyệt đối không có khả năng triệt để cự tuyệt người ở ngoài cửa.

Vù vù!

Đợi bảy tám phút, thời điểm mọi người ở đây đều có chút lo lắng, dung nham phía dưới đột nhiên nổ vang, một bóng người thẳng tắp bay lên.

- Ngô sư...

Mọi người vội vàng nhìn lại, chỉ nhìn thoáng qua, tất cả đều nhíu mày.

Lúc này Ngô sư cùng lúc trước hoàn toàn bất đồng, quần áo đều bị đốt không sai biệt lắm, toàn thân trần trụi đấy, nếu không phải dùng chân khí hình thành Cự Long ngăn trở, đoán chừng sẽ cực kỳ mất mặt.

Đương nhiên, quần áo bị thiêu hủy, không coi vào đâu, chủ yếu nhất là, miệng lớn thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch, giống như mất đi nửa cái mạng.

Thậm chí trên người có vài chỗ, để lại khối bỏng lớn, đen kịt, cực kỳ khủng bố.

- Xảy ra chuyện gì?

Hàn Hội trưởng đi vào trước mặt.

Vội vàng nuốt một viên đan dược, khôi phục chân khí, Ngô sư lấy một bộ y phục thay đổi, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

- Trong dung nham so với ta suy nghĩ độ nóng còn cao hơn...

Cười khổ một tiếng, Ngô sư giải thích:
- Vừa rồi sau khi ta đi vào, liền lặn xuống dưới, vốn tưởng rằng bằng vào thể lực cùng chân khí của ta, tiến nhập hơn trăm mét sẽ không thành vấn đề, ai ngờ... thời điểm ba mươi mét, liền cảm thấy độ nóng càng ngày càng cao, có chút gánh không được, chân khí tiêu hao gia tăng lên không chỉ một lần!

- Miễn cưỡng tiến nhập bốn mươi mét, liền phát hiện, Chân khí trong cơ thể đã tiêu hao hơn phân nửa, biết rõ không thể tiến sâu nữa, lúc này mới một đường bay lên... Kết quả còn thiếu chút nữa tiêu hao sạch chân khí, chết ở bên trong!

- Ngươi chỉ tiến vào bốn mươi mét?

Ô Thiên Khung khiếp sợ.

Thực lực của Ngô sư, là đứng đầu trong mọi người, cũng chỉ tiến nhập như vậy, dung nham đáng sợ có thể nghĩ.

- Có phát hiện cái gì không?

Nhịn không được tiếp tục hỏi.

Ngô sư lắc đầu:

- Phía dưới đều là dung nham, cái gì cũng nhìn không tới, hơn nữa áp lực thật lớn, coi như là thần thức của ta, cũng chỉ có thể bao phủ hơn mười mét, hơn nữa lực lượng liền không đủ... dưới bốn mươi mét, độ nóng cao hơn, hơn nữa căn cứ ta quan sát, khoảng cách cuối cùng, còn không biết bao sâu...

- Thần trí của ngươi... Chỉ có thể lan tràn hơn mười mét?

- Không biết bao sâu?

Tất cả mọi người đều sắc mặt thay đổi.

Tuy cấp bậc của Ngô sư không phải cao nhất trong mọi người, nhưng sức chiến đấu tuyệt đối là mạnh nhất, Hàn Hội trưởng khẳng định cũng không phải là đối thủ.

Mạnh như thế, cũng chỉ có thể quan sát mười thước... miệng núi lửa đường kính hơn mười dặm, như thế nào mới có thể dò xét xong?

Coi như phía dưới thật sự có cửa vào di tích, cũng không vào được?

- Đúng vậy, thời điểm thần thức của ta ở phía trên, phạm vi lan tràn còn có vài trăm thước, càng sâu phía dưới, trói buộc càng chặt, bốn mươi mét là cực hạn, xuống chút nữa liền kiên trì không được...

Ngô sư lắc đầu.

- Ngươi chỉ có thể kiên trì bốn mươi mét, hơn nữa phía dưới còn không biết bao sâu... Chúng ta làm sao bây giờ?

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Lực chiến đấu của Ngô sư mạnh như vậy, cũng chỉ có thể đi vào bốn mươi mét, mọi người khẳng định không cách nào tiến nhập... Chẳng lẽ, phong ấn cuối cùng mở ra, mọi người lại bị vây ở nơi đây, cái gì cũng không làm được?

- Không tốt... Phong ấn đóng cửa...

Ngay thời điểm mọi người bị tin tức khiếp sợ, đột nhiên trong đám người một thanh âm vang lên, mọi người đồng loạt hướng về phía sau, chỉ thấy màn ánh sáng vừa rồi thông qua, dĩ nhiên biến trở về màu sắc trắng xoá lúc trước, cầu vồng cũng biến mất không thấy gì nữa, tựa như cửa vào triệt để đóng cửa.

Chương 1917: Dung nham đáng sợ (hạ) (1)

Một vị Danh Sư nhịn không được tiến lên, tính toán giống như lúc trước trực tiếp xuyên qua, lại phát hiện như chạm ở miếng sắt, một cỗ lực lượng mênh mông gạt ra.

- Cái này...

Đồng tử co rụt lại, trên mặt vị Danh Sư kia lộ ra vẻ không thể tin được:

- Nếu như vậy, chúng ta còn làm sao rời đi?

Không chỉ hắn như vậy, rất nhiều Danh Sư khác cũng tiến lên thử một chút, từng cái sắc mặt trắng bệch.

Lúc trước màn ánh sáng màu đỏ, xuyên qua như đụng phải mặt nước, nhẹ nhõm như ý, không có chút cách trở nào, mà bây giờ hơi nước trắng mịt mờ, như là tường thành, lấy thực lực của mọi người, căn bản không cách nào đột phá.

Nói cách khác, cửa vào phong bế, chẳng khác nào tiến nhập một Tử Thành! Tìm không thấy phương hướng tiến lên mà nói, cũng chỉ có thể vây ở đây, đào tẩu cũng không có khả năng.

- Khó trách được xưng cửu tử nhất sinh, quả nhiên đáng sợ...

Một vị Danh Sư vẻ mặt cười khổ lẩm bẩm.

Trước khi đến, đám người Ngô sư vẫn bàn giao, nơi này cửu tử nhất sinh, cực kỳ nguy hiểm, mới đầu còn lơ đễnh, chứng kiến giờ mới hiểu được quả nhiên.

Bọn hắn còn không có tiến nhập di tích, chỉ ở lối vào, đã bị giày vò đến chân tay luống cuống, tìm không rõ phương hướng, thật muốn tiến nhập trong đó, chẳng phải càng thêm đáng sợ?

- Lúc trước ta cũng đã nói, phong ấn 15 phút đồng hồ sau đóng cửa, một khi đóng cửa... Không cách nào mở ra, trừ khi có thể tìm được biện pháp giải quyết!

Hàn Hội trưởng lắc đầu nói:

- Được rồi, xoắn xuýt cái này không có quá nhiều ý nghĩa, nếu như chúng ta tiến đến, liền ôm quyết tâm hẳn phải chết, vì kế hoạch hôm nay, vẫn là tìm kiếm cửa vào di tích đi!

- Ân!

Mọi người gật đầu.

Trước khi đến liền rõ nơi đây nguy hiểm, đại bộ phận người đều bàn giao xong hậu sự, nếu như không cách nào lui về phía sau, còn không bằng trực tiếp tiến về phía trước.

Trương Huyền cũng hiểu rõ những thứ này, lần nữa nhìn sang nham thạch nóng chảy, đồng thời trong lòng lặng lẽ câu thông Thiên Nghĩ Phong Mẫu.

- Chủ nhân, nơi đây không có không gian gấp! Cho dù có, khả năng cũng ở dưới dung nham, ta quan sát không đến...

Không lâu sau, thanh âm của Thiên Nghĩ Phong Mẫu truyền tới.

- Không có?

Sắc mặt Trương Huyền xanh mét.
Chẳng lẽ cái gọi là thông đạo di tích, thật ở dưới nham thạch nóng chảy sao?

Ngay cả Ngô sư cũng không thể đi xuống, huống chi bọn hắn!

Còn không có tiến nhập di tích, sẽ không xếp đặt thiết kế khó khăn như thế chứ!

Thật như thế mà nói, lúc trước đám người lão Viện trưởng là làm sao đi vào?

- Đáng tiếc, địa đồ trong Độc Điện không có tới tay, nếu không sẽ không bị động như thế...

Lắc đầu, vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy bất đắc dĩ.

Nếu có thể lấy tới địa đồ, có lẽ có thể nhẹ nhõm tìm được đường ra, không đến mức giống như bây giờ, hai mắt đen thui, cái gì cũng không rõ ràng.

- Không thèm nghĩ nữa, thử xem Thư Viện có thể phát hiện cái gì hay không.

Dứt bỏ những tâm tình mặt trái này, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, thẳng tắp bay về phía dung nham.

Nham thạch nóng chảy là tử vật, không thể thi triển Võ Kỹ, cũng không có thể vận chuyển, chỉ có thể lấy tay sờ, mới có thể để cho Thư Viện kích hoạt.

- Trương sư, ngươi muốn làm gì?

Thấy hắn bay xuống, Mộc sư nhịn không được mở miệng hỏi.

- Ta nghiên cứu một chút... Biết rõ sự tình Thư Viện không thể nói tỉ mỉ, Trương Huyền khoát tay áo.

Trong nháy mắt, đi vào trên không dung nham, quả nhiên cảm thấy sóng nhiệt tập kích, xuyên thấu qua làn da sâu tận xương tủy, tựa hồ tùy thời có thể đốt cháy người.

- Nóng quá!

Đồng tử co rụt lại, Trương Huyền hoảng sợ.

Khó trách Ngô sư chỉ có tiến vào 40 mét, liền không cách nào xâm nhập, độ nóng ở nơi đây so với suy nghĩ còn muốn đáng sợ, coi như là hắn toàn lực thi triển, chỉ sợ 30 mét cũng là một đại quan.

Vận chuyển Thiên Đạo chân khí, nhiệt lượng bốn phía sắp xếp đến bên ngoài cơ thể, lúc này Trương Huyền mới duỗi ra ngón tay, sờ soạng tới nham thạch nóng chảy.

- Thiếu sót!

Trong lòng thấp giọng hô.

Vù vù! Một quyển sách xuất hiện.

- Nham thạch nóng chảy, Địa Hỏa dung luyện nham thạch mà thành, độ nóng cực cao, ẩn chứa Hắc Thanh Thạch, Hoa Cương Thạch, Hắc Thanh Kim Nham… sau khi ngưng kết có thể xây dựng phòng ốc...

Nhìn rõ ràng nội dung phía trên, Trương Huyền lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Tu phòng ốc, tu muội muội ngươi a!

Ta muốn biết không phải cái này có được hay không?

Trong lòng tràn đầy phiền muộn, nhưng cũng biết, xuất hiện cái này, cũng là sự tình trong dự liệu, Thiên Đạo Thư Viện chỉ có thể phân tích đồ vật hắn chạm đến, hơn nữa chỉ là một phần, không thể mở rộng phạm vi.

Thật giống như lúc trước chạm đến giá sách, muốn thu thư tịch vào trong đầu, thí nghiệm qua nhiều lần, cũng biết căn bản là không thể nào.

Chạm đến dung nham phía dưới, xuất hiện là đặc tính nham thạch nóng chảy, mà không phải phạm vi xa hơn.

Nói cách khác, Thư Viện ở lúc này cũng vô dụng...

Nên làm cái gì bây giờ?

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền rơi vào đường cùng, đành phải bay lên lần nữa.

- Thật sự không được, mỗi người chúng ta phân một ít khu vực, lần lượt thăm dò... Nếu như có thể mở ra, phong ấn đã nói lên di tích sẽ không quá sâu! Chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, khẳng định có thể phát hiện dấu vết để lại.

Chương 1918: Dung nham đáng sợ (hạ) (2)

Thấy Trương viện trưởng không gì làm không được cũng không công mà lui, Hàn Hội trưởng lộ ra vẻ mất mát, nói.

- Lần lượt thăm dò?

Thần sắc mọi người ngưng trọng, nhẹ gật đầu.

Hiện tại cũng chỉ có biện pháp này.

Dung nham không có trận pháp, không có bất kỳ đặc thù, nói rõ di tích vô cùng có khả năng giấu ở trong đó, hiện tại không thể lui được nữa, vì kế hoạch hôm nay, chỉ có một biện pháp, đó chính là dò xét phạm vi lớn, lục lọi từng tấc một.

- Nếu như... Cái gọi là di tích, giấu ở dưới bốn mươi mét thì làm sao bây giờ?

La Thanh Học Viện Viện trưởng Thẩm Bình Triều nhíu mày.

Hắn vừa nói như vậy, những người khác cũng đồng thời gật đầu.

Ngay cả Ngô sư cũng chỉ có thể đi vào bốn mươi mét, bọn hắn khẳng định không cách nào lẻn vào, phạm vi lớn tìm là không sai, nhưng di tích giấu ở dưới bốn mươi mét, coi như tất cả mọi người muốn chết ở đây, cũng vô dụng a.

- Lần lượt tìm tòi, hoàn toàn chính xác là biện pháp tốt, nhưng cũng không thể được...

Lạc Nhược Hi mở miệng.

- A? Lạc sư có cao kiến gì?

Hàn Hội trưởng nhìn qua.

- Giống như bọn họ nói, nếu di tích giấu ở dưới bốn mươi mét, bằng vào chúng ta tìm là không thể nào, lại nói, phạm vi lớn như thế, chúng ta mới ba mươi người, muốn rải thảm lục soát một lần, ngươi tính toán một chút, cần bao lâu thời gian?

Lạc Nhược Hi cau mày.

- Cái này...

Hàn Hội trưởng nói không ra lời.

Mặc dù đại bộ phận đều có thần thức, có thể dò xét xa hơn, nhưng dung nham càng vào trong, lực cản càng lớn, phạm vi dò xét càng nhỏ, lấy thực lực của mọi người, cùng tốc độ chân khí khôi phục, muốn điều tra xong miệng núi lửa hơn mười dặm... Chỉ sợ không có cả tháng, là không thể nào làm được!

Thời gian dài như vậy, không cần chiến đấu, mọi người nhất định sẽ thoát lực, tươi sống chết ở chỗ này.

- Vậy nên làm thế nào cho phải?

Một Danh Sư hỏi.

- Ta cũng không biết, chẳng qua là cảm thấy, nếu như đối phương lưu lại Sinh Môn, tất nhiên có đường có thể đi, chỉ là chúng ta không nghĩ tới mà thôi, ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi(*),tìm kiếm khắp nơi đụng đại vận, còn không bằng suy nghĩ cẩn thận xác định mục tiêu động thủ, xác xuất thành công có lẽ sẽ lớn hơn một chút...

Lạc Nhược Hi nói. Mọi người đồng thời gật đầu.

Nàng nói không sai, rải lưới đụng đại vận, đối với bọn hắn hiện tại mà nói, đúng là không thể thực hiện.

Hoàn cảnh nơi này thật sự quá kém, kiên trì một canh giờ, hai canh giờ, thậm chí mười canh giờ tất cả mọi người có thể làm được, một ngày... Chỉ sợ sẽ trúng hỏa độc, hai ngày, đoán chừng sẽ bị thiêu cháy thoát lực, biến thành thây khô.

- Đúng vậy, phải tiếp tục tìm kiếm mới được...

Trương Huyền cũng nhẹ gật đầu, lần nữa hướng phía dưới nhìn lại.

Toàn bộ miệng núi lửa, hiện lên hình tròn, bất quá, cũng không có quy tắc, thỉnh thoảng phát ra từ bên phải, lại thỉnh thoảng phát ra tử bên trái… thanh âm điếc tai nhức óc.

Đổi lại lúc trước, những lực lượng này phóng thích không ra, khẳng định sẽ nổ tung ở trong này, giờ khắc này bị hắn đục lỗ, phun ra, cũng không có gì nguy hiểm.

- Có thể cùng những lực lượng phun ra này có quan hệ hay không?

Trong lòng đột nhiên động.

Lúc trước đám người lão Viện trưởng, Vưu Hư thuận lợi tiến đến, khẳng định không tốn công phu lớn như vậy, theo người sau giới thiệu, vừa tiến vào liền gặp lực lượng phong bạo, quét sạch đến chỗ không biết tên, gặp Dị Linh tộc...

Nói cách khác, thời điểm bọn hắn tới, trong vách ngăn tràn ngập lực lượng, khiến người ta không cách nào ngăn cản...

Những phong bạo này, không phải là thông lộ chứ?

Nếu như vậy mà nói, không còn mấy thứ này, như vậy tuy trở nên an toàn rất nhiều, không còn nguy hiểm, nhưng muốn tìm được cửa vào di tích, sẽ làm không được rồi. - Lực lượng phun ra... Chẳng lẽ, nơi lực lượng bộc phát, chính là chỗ chôn dấu di tích?

Nghĩ tới những thứ này, trong đầu lóe lên linh quang.

Nếu như Vưu Hư nói là thật, địa phương lực lượng bộc phát, tất nhiên có thật liên hệ tới di tích.

Nghĩ vậy, Trương Huyền nhịn không được nhìn lại phía dưới.

Trùng hợp lúc này, một cỗ lực lượng lần nữa từ dưới dung nham phun ra, thẳng tắp bay lên, cùng địa phương lúc trước trận kỳ của hắn chọc vào tiếp xúc, lập tức biến mất vô tung vô ảnh.

Hắn tìm kiếm tiết điểm này, là lỗ thủng của cả phong ấn, một khi chen vào trận kỳ, lực lượng trong đó không cách nào tích góp, nguyên nhân chính là như thế, tới lâu như vậy, lại có thể quên chuyện này.

- Thử một chút!

Trương Huyền âm thầm nhẹ gật đầu.

Mặc kệ vị trí này phải hay không, chỉ có tự mình thí nghiệm mới có thể biết được, mà ngoại trừ nơi đây, địa phương khác tạm thời thật sự nghĩ không ra có cái gì đặc thù.

- Dung nham không cách nào thăm dò, Thiên Đạo Thư Viện cũng không có bất kỳ tác dụng, biện pháp duy nhất chính là tiến nhập trong đó dò xét... Ngô sư hao hết lực lượng, đến bây giờ còn không có khôi phục, chỉ có thể là ta tự mình tới!

Ngón tay của Trương Huyền chỉ về phía trước, một cái lô đỉnh thật lớn xuất hiện ở trước mắt.

Kim Nguyên đỉnh!

Gia hỏa này đã tấn cấp đến Thánh Khí trung phẩm, thực lực có thể so với Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, đơn đả độc đấu mà nói, khả năng không phải đối thủ của Ngô sư, nhưng mà muốn nói chống cự nhiệt độ cao, người sau tuyệt đối xa xa không bằng.

- Kim Nguyên đỉnh... Tấn cấp thành Thánh Khí trung phẩm rồi hả?

Thấy hắn đột nhiên làm ra động tác, tất cả mọi người nhìn lại, chỉ nhìn thoáng qua, sau đó sững sờ.

Đối với trấn viện chi bảo của Hồng Viễn Danh Sư Học Viện, tất cả mọi người là có nghe thấy, chỉ có Thánh Khí hạ phẩm, lúc nào biến thành trung phẩm?

Mặc dù hạ phẩm cùng trung phẩm chỉ là một tiểu cấp bậc, nhưng lại có chênh lệch tựa như thiên địa.

- Phải, tối hôm qua chủ nhân tạm thời thu một luyện khí học đồ, tùy tiện chỉ điểm luyện chế một chút, sau đó... ta đến được cấp bậc này, như thế nào, hâm mộ đi!

Thấy ánh mắt mọi người kinh ngạc, Kim Nguyên đỉnh cười to, đắc ý không nói ra được:

- Bất quá, hâm mộ cũng không có tác dụng, bản đỉnh thiên tư trác tuyệt, loại sự tình tùy tiện đột phá này, các ngươi không học được...

Chương 1919: Tiến nhập dung nham (1)

- Câm miệng!

Trương Huyền nhướng mày.

- Vâng!

Nghe được quát lớn, Kim Nguyên đỉnh không dám nói nhảm nữa.

Tuy nó ngừng lại, nhưng mọi người vẫn nghe rõ, từng cái nhịn không được nhìn lại.

- Tạm thời thu luyện khí học đồ?

- Tùy tiện luyện chế? Trương viện trưởng, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

Bản thân Kim Nguyên đỉnh là Thánh Khí, muốn tiến hành luyện chế, thăng cấp thực lực mà nói, ít nhất cũng phải có được thực lực Luyện Khí Sư thất tinh... Tạm thời thu cái học đồ, là cái tình huống gì?

Luyện khí học đồ, có lẽ là cấp bậc gì cũng không có, loại người này... Có thể làm cho Thánh Khí tấn cấp?

- A, đêm qua, gặp được một học đồ muốn tự sát...

Thấy ánh mắt của mọi người, Trương Huyền cũng không có gì giấu giếm, kỹ càng nói sự tình lúc trước một lần.

- Một học đồ ngay cả Phàm Khí cũng luyện chế không ra, ngươi chỉ điểm nửa canh giờ, khiến cho Kim Nguyên đỉnh tấn cấp?

- Cái này... Điều đó không có khả năng a?

Nghe xong giới thiệu, tất cả mọi người cảm thấy điên rồi.

Chỉ điểm học đồ, rèn luyện Thánh Khí hạ phẩm... Đây là đối với mình có bao nhiêu lòng tin, mới dám như thế?

Cái này phải đối với luyện khí, lý giải cao bao nhiêu, mới có thể làm được?

- Lúc trước ta nghe nói, luyện khí chi thuật của Trương viện trưởng rất mạnh, hiện tại mới biết được... Còn đánh giá thấp...

- Đúng vậy, loại năng lực luyện khí này, chỉ sợ đã đạt đến thất tinh, thậm chí đỉnh.

- Chỉ bằng vào một chiêu này, chúng ta không cách nào bằng được...

Ba đại học viện Viện trưởng, tất cả đều cười khổ.

Bọn hắn từ trong miệng Triệu Bính Tuất biết rõ vị trước mắt này luyện khí rất mạnh, nhưng chỉ cho là, đạt tới lục tinh liền cao nhất rồi, giờ phút này mới biết được, tuyệt đối không có đơn giản như vậy.

Phải biết rằng, coi như Luyện Khí Sư thất tinh đỉnh phong chính thức, cũng không có khả năng chỉ điểm học đồ, đơn giản rèn luyện Thánh Khí hạ phẩm thành công. - Ngươi... sau khi cùng ta tách ra, cứu được người, còn vạch trần bộ mặt của một ngụy sư?

Điểm chú ý bất đồng mọi người, Lạc Nhược Hi ở một bên tú mục trợn tròn, nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

- Ân, sau khi ngươi rời đi, ta đang định đuổi theo, liền phát hiện có người tự sát, vì vậy... Mới làm trễ nải thời gian!

Trương Huyền gật đầu.

- Thì ra là thế...

Lắc đầu, Lạc Nhược Hi tràn đầy bất đắc dĩ.

Ngày hôm qua tức giận nghiến răng nghiến lợi, cảm thấy gia hỏa này một chút nhãn lực cũng không có, nguyên lai cũng không phải như thế.

Thân là Danh Sư, bảo vệ “Sư đạo” tôn nghiêm, rõ ràng càng thêm trọng yếu.

Biết rõ bị bản thân hiểu lầm, rồi lại không giải thích, nếu không phải Kim Nguyên đỉnh quá mức kiêu ngạo, chỉ sợ nàng đến bây giờ cũng không biết... Loại phẩm chất này, thực khiến người khâm phục.

- Ta suy đoán chỗ hạch tâm của dung nham, nơi lực lượng bộc phát là lối vào, vì vậy tính toán xuống dưới dò xét...

Không có tiếp tục thảo luận ở vấn đề này, ánh mắt Trương Huyền lần nữa nhìn sang.

- Chỗ lực lượng bộc phát?
Mọi người nhíu mày.

- Nơi này cuồng mãnh như thế, cho dù có trận pháp cùng không gian gấp, cũng sẽ bị phá huỷ, làm sao sẽ thành lập ở chỗ này?

Hàn Hội trưởng nhịn không được nói.

Nơi này hắn đã sớm quan sát, thứ nhất liền bị bài trừ.

Lực lượng phía dưới, một khi bạo tạc nổ tung, phạm vi hơn ngàn dặm đều bị tạc hủy, đủ thấy uy lực... ở dưới khí tức cuồng bạo như thế trùng kích, không gian gấp lại ổn định, trận pháp lại ổn định, cũng không chịu nổi a!

- Có phải hay không, chỉ có đi xuống xem một chút mới hiểu được, lực lượng lớn, có thể phá hủy trận pháp, cũng có khả năng duy trì trận pháp vận chuyển! Có lợi có tệ, chỉ là cấp bậc quá cao, chúng ta không thể giải thích vì sao mà thôi...

Trương Huyền khoát tay.

- Cái này...

Hàn Hội trưởng há miệng, muốn phản bác, rồi lại nói không ra lời.

Đối phương nói không sai, nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, lực lượng hung mãnh có thể phá hủy trận pháp, nếu như có thể lợi dụng, cũng có thể trở thành động lực, để cho trận pháp phát huy ra lực lượng càng thêm đáng sợ.

Đương nhiên, cái này có thể là Trận Pháp Sư cấp bậc cao hơn mới có thể làm được, loại thực lực như hắn, kém quá xa.

- Tốt rồi, ta trước vào xem!

Giải thích xong, không nói thêm lời, Trương Huyền gọi Kim Nguyên đỉnh một tiếng, thân thể nhảy lên, lập tức nhảy vào đỉnh lô.

Gia hỏa này cực lớn, chỗ đỉnh lô dung nạp lửa than, ngồi ba bốn người cũng không thành vấn đề, vừa vặn có thể cho nó mang bản thân tiến nhập dung nham nhìn xem.

Chỉ bằng vào nó làm theo lời của mình, lấy gia hỏa này không đáng tin cậy hơn nữa tính cách lại kiêu ngạo, khẳng định cũng nhìn không ra cái gì.

- Cẩn thận...

Thấy hắn tiến nhập đỉnh lô, tùy thời đi xuống dưới, Lạc Nhược Hi nhịn không được nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

- Ta đến rồi!

Chương 1920: Tiến nhập dung nham (2)

Kim Nguyên đỉnh hưng phấn la lên, vọt tới địa phương lực lượng bộc phát.

Giờ phút này, lực lượng đã bộc phát xong, đại khái sẽ có mười phút gián đoạn, vừa vặn có thể thừa dịp này tiến nhập trong đó, nếu không, một khi lực lượng bộc phát, coi như là Kim Nguyên đỉnh, cũng sẽ không chịu nổi.

Cô cô cô cô!

Lô đỉnh vừa tiến vào dung nham, lập tức phát ra thanh âm bốc lên, ngay sau đó Trương Huyền ngồi ở bên trong, liền cảm thấy bốn phía có nhiệt lượng nồng đậm liên tục kéo tới.

Kim Nguyên đỉnh là khí đỉnh, ngay cả sắt thép khoáng thạch cũng có thể hòa tan, đủ thấy độ nóng bên trong, giấu ở trong đó, tuy không tiếp xúc dung nham, nhưng trong hoàn cảnh bịt kín, nhiệt lượng không cách nào toả ra, độ nóng cũng không thấp hơn bên ngoài bao nhiêu.

Nhẹ nhàng cười cười, chân khí trong cơ thể Trương Huyền vận chuyển, lập tức cảm giác áp lực nhỏ đi rất nhiều, thân thể nhoáng một cái, đứng dậy:

- Kim Nguyên đỉnh, dừng lại!

- Đứng ở chỗ này?

Lô đỉnh sững sờ.

Hiện tại bọn hắn mới tiến nhập dung nham, ngay cả mười thước cũng chưa tới, cái này dừng lại... Làm gì?

- Ân!

Trương Huyền gật đầu:

- Không cần tiến quá sâu... Ở chỗ này chờ ta!

Nói xong, tinh thần khẽ động, Vu Hồn lập tức thoát khỏi thân thể, thẳng tắp chui ra ngoài, tiến nhập dung nham.

Thực lực của Kim Nguyên đỉnh coi như gia tăng lên không ít, nhưng hơn bốn mươi mét cũng là cực hạn, hơn nữa một chuyến qua lại, nguy hiểm không nói, càng phiền toái, bởi vậy, để cho nó tiến nhập chỉ là lấy cớ, vì bảo hộ nhục thân mà thôi!

Mục đích thực sự của hắn là Vu Hồn!

Vu Hồn vô hình vô chất, tuy cũng sẽ bị dung nham cực nóng ảnh hưởng, rồi lại không quá lớn, hơn nữa, ở trong đó xuyên thẳng qua, tốc độ không giảm, tất nhiên có thể đi vào địa phương càng sâu, dò xét ra càng nhiều huyền bí.

- Quả nhiên giống như suy đoán, Vu Hồn tiến nhập trong đó, chẳng những sẽ không bị thương tổn, còn có thể hấp thu lực lượng, trở nên càng thêm lớn mạnh!

Hồn phách tiến nhập nham thạch nóng chảy, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Hắn Vu Hồn, là Thiên Đạo công pháp tu luyện, không sợ cực nóng cùng kiêu dương, nếu đổi lại Vu Hồn Sư bình thường, toàn thân âm lãnh, đừng nói tiến nhập trong đó, chỉ sợ ở trong lô đỉnh này, cũng bị chôn sống nướng chết.

- Cái nhiệt lượng này, có thể rèn luyện binh khí, để cho tạp chất giảm bớt, có phải cũng có thể rèn luyện hồn thể hay không?

Trong lòng đột nhiên động.
Vu Hồn hồn thể, tuy vô hình vô chất, rồi lại giống như Nguyên Thần, thuộc về có ý thức, tồn tại không thể thật hơn, nếu như binh khí có thể rèn luyện, vì sao thứ này không thể?

- Thử một chút...

Tinh thần khẽ động, hồn thể yên tĩnh lơ lửng ở trong dung nham, chậm chạp hấp thu nhiệt lượng chung quanh.

Xì xì xì xì...!

Nhiệt lưu lập tức lao qua, để cho hồn phách của hắn ở dưới nhiệt lượng cực lớn, trở nên cứng cáp hơn, càng cường đại hơn, tạp chất ẩn chứa trong đó giống như tưởng tượng, không ngừng bị thanh trừ.

- Quả nhiên có thể thực hiện...

Mắt sáng rực lên.

Hồn thể của hắn cho tới nay đều cảm thấy quá mức mập mạp, tiến nhập nhục thân cũng cực kỳ phiền toái, muốn rèn luyện, rồi lại thủy chung làm không được, nham thạch nóng chảy này, độ nóng rất cao, vừa vặn phù hợp.

- Bất quá, trước không vội tu luyện, ở chỗ này, mười phút bộc phát năng lượng một lần, hồn thể có thể sẽ không bị thương tổn, nhưng Kim Nguyên đỉnh có khả năng sẽ bị chấn bay ra ngoài, thật muốn như vậy thì phiền toái...

Tuy rất muốn tu luyện, dùng sức rèn luyện hồn phách, nhưng rõ ràng, bây giờ không phải là thời điểm rèn luyện, nhẹ nhàng cười cười, tiếp tục bay xuống.

Hiện tại quan trọng nhất là tìm được cửa vào di tích ở đâu, còn tu luyện, hoàn toàn có thể đợi một lát nữa lại nói.

Vu Hồn một đường đi xuống, giống như Ngô sư nói, càng xuống dưới, nhiệt độ càng lớn, tựa hồ có phân khu, mười thước làm một giới hạn.

- Dựa theo phỏng đoán, Thánh Vực nhất trọng có thể hoạt động ở trong phạm vi mười thước, nhị trọng, hai mươi mét là cực hạn, dùng cái này suy ra, Ngô sư là Thánh Vực tứ trọng, vì vậy tối đa đi tới bốn mươi mét, xa hơn, liền không làm được! Tốc độ của Vu Hồn rất nhanh, mấy hơi thở sau, đã đến chiều sâu bốn mươi mét, cảm thụ độ nóng biến hóa, trong lòng Trương Huyền phỏng đoán.

- Bốn mươi mét quả nhiên đủ nóng, hiện tại coi như ta là trạng thái Vu Hồn, cũng có chút khó có thể chống chọi...

Ba mươi mét đầu, thân là Vu Hồn, cảm giác ảnh hưởng không lớn, nhưng đến bốn mươi mét, lập tức cảm thấy nhiệt lượng kéo tới, coi như là hồn phách, cũng có chút chống chọi không được.

- Tiếp tục!

Thiên Đạo Vu Hồn công pháp vận chuyển ở trong người, cũng không ngừng nghỉ, đột phá gông cùm xiềng xích bốn mươi mét, tiếp tục phóng xuống dưới.

Thoáng qua một cái giới hạn, lập tức cảm thấy như tiến vào nồi chảo, coi như là trạng thái của hắn bây giờ, cũng bị thiêu cháy có chút vặn vẹo, mặc dù không có mồ hôi, lại cảm thấy hồn thể mập mạp tùy thời không chịu nổi, trực tiếp tan vỡ.

- Không được... Đây là địa phương cường giả Xuất Khiếu Cảnh mới có thể tiến nhập, mặc dù ta là Vu Hồn, cũng đạt đến cực hạn...

Sắc mặt trầm xuống.

Vốn nghĩ rằng tới bằng vào hồn phách, khẳng định có thể tiến nhập càng sâu, sẽ không chịu ảnh hưởng, hiện tại xem ra, còn là quá coi thường độ nóng của dung nham rồi.

Có thể làm cho Danh Sư Thánh Vực tứ trọng cũng không chịu nổi, Vu Hồn của hắn trước mắt chỉ có thực lực Hóa Phàm cửu trọng, không chịu nổi cũng rất bình thường.

Nghiến răng, lại bơi tới một khoảng cách, vừa qua khỏi phạm vi năm mươi thước, lập tức cảm thấy hồn phách bắt đầu sụp đổ, dĩ nhiên không cách nào khống chế.

Nhiệt lượng càng lớn, hoạt tính vật chất liền càng lớn, trở nên càng thêm không ổn định, thật giống như rất nhiều binh khí thể rắn, ở dưới cực nóng, biến thành chất lỏng vậy.

Coi như là Vu Hồn không thuộc về vật chất, nhưng bốn phía hoạt tính quá lớn, không gian cũng trở nên không ổn định, huống chi là một hồn phách, lập tức muốn sụp đổ xuống.

Vội vàng lùi về đến năm mươi thước, lần này cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, đồng thời nhăn mày lại.

- Đã đi vào hơn 50m, cũng không phát hiện tung tích di tích, chẳng lẽ... Suy tính sai rồi, không có ở nơi đây?

Vừa rồi tiến nhập sáu mươi mét, như trước không phát hiện cái gì, chẳng qua là cảm thấy càng ngày càng nóng, độ nóng càng ngày càng cao, có lẽ giống như Ô Thiên Khung nói, sắp tiếp xúc Địa Tâm Dung Nham rồi.

Địa phương nóng như vậy, trận kỳ cũng hòa tan, cho dù có không gian gấp, khẳng định cũng sẽ không chịu nổi, chẳng lẽ, lúc trước tính toán sai lầm, cái gọi là cửa vào di tích, cũng không ở vị trí này?

Đang trầm tư, đột nhiên phía dưới có một tiếng vang thật lớn, tựa như cối xay xoay tròn.

- Nguy rồi? Sao lần này lực lượng sớm bạo phát... Đã xong...

Đồng tử co rụt lại, sau đó chứng kiến phía dưới có một cỗ lực lượng cường đại mãnh liệt phun đến hắn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau