THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1911 - Chương 1915

Chương 1911: Vừa rồi hạ thủ lưu tình! (1)

Không giống mọi người bội phục, rời đi Luyện Khí Sư Công Hội, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Vốn chỉ muốn cứu một người tự sát, miễn cho một người vô tội vẫn lạc, không nghĩ tới lại trong lúc vô tình hoàn thành hứa hẹn với Kim Nguyên đỉnh, để cho nó thực lực tăng nhiều, càng thu được một đệ tử có thiên phú Luyện Khí Sư.

Có thể nói, chuyến đi này tuyệt đối không tệ.

Còn xử lý Tôn Tấn như thế nào, đã cùng hắn không có bất cứ quan hệ gì.

Bản thân tự mình vạch trần bộ mặt thật của đối phương, không cần nhiều lời, nghênh đón tất nhiên là trả giá thê thảm đau đớn, tử hình nhất định là tránh không được rồi.

Tuy không thích sát sinh, nhưng loại sư giả giả dối này, bị giết nhiều hơn nữa hắn cũng sẽ không nói cái gì.

Trương Huyền vừa tới thế giới này, mang theo tâm tính việc không liên quan đến mình cao cao treo lên, chỉ cần cùng hắn không quan hệ, đối phương làm gì cũng không sao cả... Mà bây giờ, dĩ nhiên lột vỏ thành một Danh Sư chính thức, đầu vai đã có trách nhiệm trùng trùng điệp điệp.

- Đúng rồi, cũng không biết Lạc sư có tức giận hay không, mau trở về nhìn xem...

Đang định trở lại chỗ ở, đột nhiên nhớ tới, buổi tối còn trong lúc vô tình đường đột Lạc Nhược Hi, vỗ trán một cái, vội vã đi tới chỗ ở của đối phương.

Thật vất vả cùng đối phương kéo gần quan hệ, cũng không muốn bởi vậy mà bất hòa.

Sao thiếu kiên nhẫn như vậy chứ, nhất định muốn đi nắm tay người ta, cũng không biết đối phương có trách cứ hay không.

Trong lòng tràn đầy xoắn xuýt, bước chân của Trương Huyền nhanh hơn, không lâu sau, tiểu viện của Lạc Nhược Hi liền xuất hiện ở trước mắt.

Còn chưa tới trước mặt, liền chứng kiến một thanh niên thẳng tắp đi tới.

Đúng là người Chiến Sư Đường vẫn muốn cùng hắn thi đấu, Phùng Huân!

Gia hỏa này một mực xoắn xuýt sự tình Chiến Sư Đường bại Danh Sư học viện, không có chuyện sẽ tìm hắn luận võ, để cho hắn vô cùng nhức đầu.

Chứng kiến hắn đi tới, đang định tìm một chỗ tránh đi, chỉ thấy ánh mắt đối phương sáng ngời, tràn đầy lửa nóng.

- Trương viện trưởng, có dám cùng ta so đấu một trận hay không? Ta sẽ áp chế tu vi giống như ngươi...

Hắn gào thét một tiếng.

- Ta...

Vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy xoắn xuýt.

Hắn còn muốn đi tìm Lạc Nhược Hi xin lỗi, nhưng nhìn bộ dáng của đối phương, không chiến đấu mà nói, căn bản không có khả năng để cho hắn rời đi!

Lúc trước gia hỏa này còn bận tâm thân phận, chỉ cần bản thân không đồng ý sẽ không cưỡng cầu, hôm nay không phải uống nhầm thuốc gì chứ, nhất định muốn thi đấu, để cho hắn tràn đầy bất đắc dĩ.

- Được rồi, ngươi đè thấp tu vi, ta so với ngươi, bất quá chúng ta điểm đến là dừng...

Thấy thái độ của đối phương kiên quyết, Trương Huyền biết rõ, sớm muộn gì cũng tránh không được, liền không từ chối, khoát tay áo, thản nhiên nói.

- Tốt!

Nghe được cuối cùng đồng ý, hai mắt Phùng Huân tỏa ánh sáng, cốt cách toàn thân nhúc nhích, tu vi từ Thánh Vực tam trọng đỉnh phong đè ép xuống, biến thành Tòng Thánh đỉnh phong.

Ầm ầm! Gào thét một tiếng, liền lao tới Trương Huyền.

...

Thời gian trở lại thời điểm Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi tách ra.

Sắc mặt nữ hài khẽ biến thành phiếm hồng, vội vã về chỗ ở.

Từ nhỏ đến lớn đều là một người một chỗ, cho tới bây giờ không cùng nam tử đồng lứa tiếp xúc qua, bị đối phương đụng một cái, lập tức cảm thấy không biết như thế nào cho phải.

Rời đi một lát, nhịn không được nhìn lại phía sau, lại phát hiện Trương Huyền không có theo tới, đôi mi thanh tú nhíu chặt, tràn đầy mất hứng.

Gặp qua ngốc, nhưng chưa thấy qua ngốc như vậy.

Nàng chỉ là thẹn thùng, cũng không phải thực tức giận, dựa theo tình huống bình thường, nhất định sẽ đuổi theo xin lỗi, thừa cơ làm tốt quan hệ, bản thân có thể thừa cơ hóa giải lúng túng, gia hỏa này thì ngược lại... Trực tiếp biến mất.

Thật sự là đầu heo a!

Từ địa phương ăn cơm về chỗ ở, chỉ có mười phút lộ trình, trọn vẹn đi gần một canh giờ, cũng không thấy thân ảnh của đối phương, để nàng tức giận đến khuôn mặt phấn hồng.

- Lạc sư!

Còn không có trở lại chỗ ở, chỉ thấy Mộc sư đứng ở bên ngoài đợi chờ.

- Ân! Chuyện gì?

Đôi mi thanh tú nhăn lại.

- Là như vậy, chúng ta vừa đạt được tin tức, lần này trong di tích, có thể sẽ có Vương giả Linh tộc lẫn vào, vì vậy... Lạc sư có thể ở ngoài hay không? Chần chừ một chút, Mộc sư nói.

- Như thế nào, ngươi muốn ra lệnh cho ta?

Sắc mặt Lạc Nhược Hi trầm xuống.

- Ta... Không dám!

Mộc sư hoảng sợ.

- Không dám là tốt rồi!

Lạc Nhược Hi khoát tay áo, đang muốn đẩy cửa đi vào, chợt nghe tiếng bước chân dồn dập từ phía sau truyền đến, một thanh niên đi tới.

Đúng là Chiến Sư Đường Phùng Huân.

Từ khi nhìn thấy Lạc Nhược Hi, hắn liền giật nảy mình, vẫn muốn tìm cơ hội tiếp xúc, nhưng đối phương không cho hắn bất cứ cơ hội nào, nghĩ thầm ngày mai sẽ tiến nhập di tích, có thể còn sống trở về hay không còn không biết, rút cuộc kìm nén không được lao đến.

- Lạc sư...

Chứng kiến bóng lưng của nữ hài, kìm lòng không được hô lên.

Tuy Lạc Nhược Hi ngụy trang dung mạo, Phùng Huân nhìn không ra, nhưng sau khi ngụy trang cũng là mỹ nữ trong trăm có một, so với bọn người Hồ Yêu Yêu không kém chút nào, khó trách hắn mê muội.

- Ta có lời nói với ngươi...

Lạc Nhược Hi xoay đầu lại:

- Nói đi!

- Ở đây?

Phùng Huân nhìn Mộc sư cách đó không xa, lại nhìn vị trí một chút, tràn đầy lúng túng.

Thấy hắn không muốn mở miệng, Lạc Nhược Hi lười để ý đến, muốn đẩy cửa đi vào tiểu viện.

- Tốt... Ta nói!

Biết rõ nàng tiến vào ở chỗ, còn muốn mở miệng liền khó khăn, Phùng Huân cắn răng:

- Chẳng biết tại sao, lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, liền trầm mê... Lạc sư, có thể cùng ta chung một chỗ, đi hết con đường tu hành không?

Hắn làm việc luôn bụng dạ thẳng thắn, cảm xúc trong lòng cũng không muốn che giấu, trực tiếp mở miệng, không có chút giấu giếm nào.

- Tiễn khách!

Còn tưởng rằng muốn nói gì, nghe nói như thế, Lạc Nhược Hi khoát tay áo, nhấc chân đi vào tiểu viện.

Chương 1912: Vừa rồi hạ thủ lưu tình! (2)

- Lạc sư... Ta còn chưa nói xong...

Không nghĩ tới đối phương cái gì cũng không nói, xoay người rời đi, Phùng Huân sốt ruột muốn xông lên, mới đi một bước, đã bị Mộc sư ngăn ở trước mặt.

- Phùng Chiến Sư, mời trở về đi!

- Ta...

Phùng Huân tràn đầy sốt ruột.

- Tốt rồi, Lạc sư ngay cả cửa cũng không cho ngươi vào, đã thay mặt bày tỏ thái độ, chẳng lẽ ngươi còn không biết?

Thấy hắn chưa từ bỏ ý định, Mộc sư nhíu mày.

Phùng Huân như giội nước lạnh.

Hoàn toàn chính xác, hắn đã nói ra, đối phương còn không có để cho vào cửa, dĩ nhiên nói rõ thái độ, căn bản không ưa thích, tiếp tục dây dưa xuống, chỉ tự rước lấy nhục.

- Quấy rầy...

Rõ ràng điểm ấy, trong lòng tràn đầy thất lạc, vẻ mặt u sầu đi ra, mới đi không xa, liền chứng kiến Trương Huyền vội vã đi tới.

- Gia hỏa này cùng Lạc sư giống như rất thân thiết... Nàng cự tuyệt ta, sẽ không bởi vì hắn chứ?

Một cái ý nghĩ xông ra, rút cuộc kìm nén không được, thân thể nhoáng một cái, ngăn ở trước mặt đối phương, vì vậy liền xuất hiện một màn lúc trước.

...

Trương Huyền tự nhiên không biết, đối phương đã chạy tới, là thổ lộ với Lạc Nhược Hi, giờ phút này nhìn hắn áp chế tu vi giống như mình, tràn đầy ngại ngùng.

Nói thật, đồng cấp bậc đối chiến... Thật sự quá hố người!

Bất quá, nếu như gia hỏa này nói ra yêu cầu như thế, không đánh... sẽ càng ngại ngùng!

- Nằm xuống đi!

Gào thét một tiếng, Phùng Huân đi vào trước mặt, nắm đấm duỗi ra, thẳng tắp vọt tới trước.

Lúc trước hắn nghe bọn người Liêu Trùng nói, vị trước mắt này, lý giải võ kỹ sâu đậm, cùng hắn đấu kỹ khẳng định không được, không bằng tới tốc độ nhanh nhất!

Thiên hạ võ công, vô kiên bất phá, duy nhanh không phá!

Hắn am hiểu nhất chính là tốc độ, chỉ cần phát huy ra cực hạn, hơn nữa vượt xa ý thức chiến đấu của đối phương, không tin thắng không nổi!

Vù vù!

Trên nắm tay bí mật mang theo lực áp bách, tựa như muốn chen bạo không khí, thời gian nháy con mắt liền đi tới trước mặt Trương Huyền.

Vốn tưởng rằng tên trước mắt chứng kiến bản thân tốc độ nhanh như thế sẽ thất kinh, lại phát hiện vẻ mặt đối phương bất đắc dĩ duỗi lưng một cái.

Thời khắc chiến đấu mấu chốt, không đi tránh né hoặc phản kích, lại có thể duỗi người? Ngươi có ý tứ gì?

Đang kỳ quái, chỉ thấy đối phương duỗi lưng xong, bàn tay vỗ xuống, đối mặt mình tựa như đối phó một con ruồi chán ghét. Lạch cạch!

Bổ nhào bay ra ngoài, bị đánh đỏ bừng cả khuôn mặt.

Bàn tay của đối phương giống như có ma lực, vô luận tránh như thế nào cũng tránh không ra.

- Đáng giận!

Đường đường Chiến Sư, bị một tát đánh bay, trong lòng phiền muộn có thể nghĩ, đang định tiếp tục tiến lên, chỉ thấy vẻ mặt đối phương tràn đầy bất đắc dĩ khoát tay áo:

- Nếu không dừng ở đây, ta không đánh nữa...

- Còn không có phân ra thắng bại, sao có thể dừng?

Chứng kiến thái độ của đối phương như bố thí, Phùng Huân càng thêm tức giận, ở trong tiếng gầm gừ, lần nữa vọt tới.

Sau một khắc, bị đối phương dùng tay trái ôm cổ, tay phải không ngừng xoa loạn trên mặt.

Sau một khắc, Phùng Huân nằm trên mặt đất, Trương Huyền cưỡi trên lưng của hắn, tay năm tay mười, như là đánh bông.

Lại sau một khắc nữa, thiên tài Chiến Sư này nằm trên mặt đất, ôm đầu, Trương Huyền đứng ở phía trước, không ngừng đá lung tung.

...

- Coi như được rồi, ta cho rằng ngươi như vậy có lẽ tính thua a...

Mười phút sau, nhìn Phùng Huân trước mắt toàn thân sưng đỏ, đã không có một nơi tốt, Trương Huyền rút cuộc không hạ thủ nổi.

Tuy hắn đã hạ thủ lưu tình, thế nhưng đối phương thật sự quá yếu, đánh nhau hoàn toàn không có cảm giác thành tựu. Không để ý tới đối phương nữa, lắc đầu, Trương Huyền gõ cửa, đi vào tiểu viện của Lạc Nhược Hi.

Nữ hài như trước không có ngủ, đứng trong đại sảnh, không biết nghĩ cái gì, Mộc sư thì đứng cách nàng không xa, vẻ mặt cung kính.

- Vừa rồi ta...

Chần chừ một chút, Trương Huyền không biết nên mở miệng như thế nào.

- Mời trở về đi! Ta cần nghỉ ngơi...

Lạc Nhược Hi khoát tay.

- Ách...

Thấy vừa tới liền hạ lệnh trục khách, Trương Huyền không biết nên làm cái gì bây giờ, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía Mộc sư.

- Sư thúc, vừa rồi Phùng Huân thổ lộ, bị đuổi đi, tâm tình của Lạc sư không tốt...

Chần chừ một chút, Mộc sư tựa như nhắc nhở nói.

- Thổ lộ?

Trương Huyền nhướng mày.

- Vâng!

Mộc sư nhẹ gật đầu.

- Chờ một chốc, ta đi ra ngoài một chút!

Dậm chân một cái, Trương Huyền bước nhanh đi ra ngoài.

- Chờ một chút?

Mộc sư sững sờ.

- Ân, vừa rồi cùng Phùng Huân luận võ, có chút hạ thủ lưu tình, chờ ta đi qua lại đập một trận...

Trương Huyền đi ra ngoài, không lâu sau, bên ngoài tiểu viện liền truyền đến tiếng kêu thảm thê lương của vị thiên tài Chiến Sư Đường kia.

Vừa rồi đã bị đánh vô cùng thảm, còn chưa kịp rời đi, lúc này ở đâu chống đỡ được Trương Huyền sinh khí dồi dào.

- Đây là vi phạm quy định...

Mở trừng hai mắt, Mộc sư thì thầm.

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy nữ hài cách đó không xa, ánh mắt ngoặt thành trăng lưỡi liềm, nhịn không được nữa cười ra tiếng.

Chương 1913: Di tích mở ra (1)

Lúc này Phùng Huân, trong lòng muốn chết cũng đã có.

Vốn tưởng rằng vừa rồi thi đấu, đối phương đã thi triển ra thực lực mạnh nhất, giờ phút này mới hiểu được, khả năng ngay cả một phần năm sức chiến đấu cũng không có triển khai.

Nói cách khác, chỉ dùng chút lực lượng như vậy, liền hành hạ bản thân vô cùng bi thảm, giờ phút này không biết bị cái gì kích thích, dùng ra toàn lực, không cần nghĩ, bị đánh quả thực không muốn sống nữa.

Lại nói... cái này gọi là chuyện gì? Không phải luận võ sao? Vừa rồi đã thắng... Lại chạy tới đánh một trận, tình huống gì a?

Thấy đối phương càng đánh càng vui vẻ, Phùng Huân nhịn không được nữa, lặng lẽ mở ra giam cầm, thực lực tăng lên tới Thánh Vực nhất trọng, kết quả vẫn giống như vừa rồi, không có phát sinh chút biến hóa, bị điên cuồng đập.

Càng làm cho hắn thổ huyết là... Đối phương tựa hồ không có cảm thấy thực lực của hắn tăng lên!

Cắn răng một cái, tiếp tục tăng lên, đạt đến Thánh Vực nhị trọng, đối phương còn không có phát hiện... Đồng dạng bị đập như đầu heo.

Hắn là Chiến Sư Đường Thiên phu trưởng, tuyệt đỉnh thiên tài ngàn dặm mới tìm được một, vượt cấp chiến đấu, nhẹ nhõm vui sướng... Kết quả cùng gia hỏa này đối chiến, vượt qua hai đại cấp bậc, người ta cũng không phát hiện...

Đả kích khổng lồ, để cho hắn sắp điên rồi.

- Được rồi, mặc kệ tôn nghiêm...

Khuôn mặt dữ tợn, sẽ không quản nhiều như vậy, Phùng Huân cắn răng một cái, thực lực áp chế toàn bộ phóng thích ra.

Bản thân hắn là Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, lúc này thực lực hoàn toàn phóng thích, khí thế cả người gió lốc mà lên, xông thẳng vân tiêu.

- Ta cho ngươi trả giá thật nhiều...

Gào thét một tiếng, xiết chặt nắm đấm, đang muốn xuất thủ với đối phương, liền cảm thấy choáng váng, một cái chân đã đá lên mặt.

Lực lượng lớn không nói, càng đá trúng một cái mệnh môn cùng thiếu sót trong khi tu luyện của hắn, tiếng la hưng phấn còn chưa kết thúc, đã cảm thấy choáng váng, trùng trùng điệp điệp nằm trên mặt đất.

Giờ phút này hắn mới hiểu được một đạo lý... Yêu quý sinh mệnh, rời xa Trương Huyền!

Tuy hắn cũng có danh thiên tài, nhưng mà so với vị trước mắt này, căn bản không ở cùng một trục hoành, kém ít nhất vạn dặm.

Khó trách đệ tử thân truyền có thể đi khảo hạch Chiến Tử, tùy tiện truyền thụ cho đệ tử, liền đánh người Chiến Sư Đường bọn hắn hoa rơi nước chảy...

Thật sự là quá biến thái!

Đánh Phùng Huân ngất xỉu xong, lúc này Trương Huyền mới cảm thấy phiền muộn hễ quét là sạch, duỗi cái lưng mỏi, sảng khoái tinh thần lần nữa đi đến tiểu viện của Lạc Nhược Hi.

Còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy Mộc sư đi ra.

- Sư thúc, Lạc sư đã nghỉ ngơi, nàng bàn giao, có chuyện gì ngày mai lại nói!

- Ách!
Thấy đối phương không có ý định gặp mình, Trương Huyền đành phải gãi đầu, đi về chỗ ở.

Một đêm không có xảy ra chuyện gì.

Ngày hôm sau trời vừa sáng, tất cả mọi người liền tập trung ở đại điện tiếp khách của Danh Sư Đường, trải qua cả đêm điều chỉnh cùng trị liệu, khí tức của Phùng Huân khôi phục rất nhiều, nhưng toàn thân vẫn sưng như trước.

- Phùng Chiến Sư, ngươi làm sao vậy? Thật sự không được ngươi đừng đi a...

Hàn Hội trưởng chịu trách nhiệm dẫn đội, chứng kiến hắn bộ dạng như vậy, thật sự nhịn không được hỏi.

Ngày hôm qua gia hỏa này còn rất tốt, như thế nào một đêm không gặp liền biến thành bộ dạng như vậy?

- Không sao, chỉ là ngày hôm qua luyện công ra chút sai lầm, đã dùng dược vật, sẽ không chậm trễ...

Phùng Huân vội vàng khoát tay.

Đi khiêu chiến một vị Tòng Thánh, kết quả bị người đánh thành dạng này, đánh chết cũng ngại ngùng nói ra a!

- Luyện công?

Hàn Hội trưởng lắc đầu.

Mặc dù hắn không phải Danh Sư, lại không phải người ngu, luyện công làm sao có thể luyện thành như vậy, rõ ràng là bị người đập.

Bất quá, đối phương không muốn nói, hắn cũng chẳng muốn tiếp tục truy vấn, nhìn quanh một vòng:

- Nếu như tất cả mọi người đã đến, vậy thì xuất phát! Di tích phong ấn sắp mở ra, cũng nên đi qua.

Đứng ở trên lưng Thánh Thú, Trương Huyền lén lút nhìn Lạc Nhược Hi, thấy trên mặt nàng vẫn là biểu lộ hờ hững, tựa hồ không có bởi vì chuyện ngày hôm qua mà trách cứ bản thân, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, rất nhanh đi vào trước mặt.

- Lạc sư, trong di tích nguy cơ trùng trùng, chúng ta kết bạn mà đi, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau...

- Ân!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu.

- Thật tốt quá!

Thấy nàng đáp ứng, Trương Huyền biết rõ đối phương không tức giận, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Mấy phút sau, Nhạn Lâm Sơn xuất hiện ở trước mắt.

Mọi người rơi xuống.

Phía dưới phong ấn cùng mấy ngày hôm trước không có gì khác nhau, trận kỳ của Trương Huyền vẫn yên tĩnh cắm ở trong trận pháp, từng đạo lực lượng nồng đậm từ bốn phía phun ra, phóng ra lực lượng khổng lồ.

- Căn cứ suy diễn, phong ấn mở ra ở hôm nay, thời gian cụ thể lại không xác định, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là tốt rồi!

Hàn Hội trưởng giải thích nói.

Phong ấn lợi hại như thế, có thể suy tính thời gian mở ra chuẩn xác, liền rất tốt, muốn biết được thời gian cụ thể, hầu như không có khả năng.

Mọi người biết rõ độ khó trong đó, cũng không sốt ruột, đứng ở tại chỗ đợi chờ, đại khái qua một canh giờ, phong ấn phía trước vốn hiện lên sương trắng, chậm chạp xuất hiện biến hóa, biến thành màu đỏ, ngay sau đó một thông đạo bảy màu xuất hiện ở trước mặt mọi người.

- Mở ra!

Chứng kiến xuất hiện biến hóa, mọi người biết rõ phong ấn mở ra, ánh mắt đều sáng ngời.

Hàn Hội trưởng xem một lát, quay đầu nhìn mọi người giải thích:

- Đây là Thất Sắc Hồng Kiều tiến nhập phong ấn, chỉ có thể xuất hiện một khắc, chúng ta đi vào nhanh thôi!

Nói xong, đi thẳng về phía trước.

Mọi người theo sát.

Mặc dù thông đạo bảy màu chỉ là trận pháp hình thành, lại hết sức chắc chắn, đi ở phía trên, không khác gì ở trên mặt đất, không có chút không khỏe nào.

Chương 1914: Di tích mở ra (2)

Đi theo phía sau mọi người, chân đạp tới Thất Sắc Hồng Kiều, Trương Huyền trái phải nhìn quanh, trời xanh mây trắng, thanh sơn lục thủy, cùng khí lưu cực nóng phía dưới giao hội, làm cho người ta có cảm giác hai thế giới giao hòa, tựa như ảo mộng.

- Có thể làm cho địa phương nguyên bản không có vật gì, xuất hiện Hồng Kiều chắc chắn như thế, người bố trí ra di tích này, cũng đủ đáng sợ...

Trong lòng âm thầm cảm khái.

Dùng chân khí dựng Hồng Kiều, để người ta có thể hành tẩu, hắn cũng có thể làm được, nhưng bố trí trận pháp, lại để cho nó vận chuyển ra loại cầu này, liền không làm được.

Không chỉ hắn làm không được, chỉ sợ Trận Pháp Sư thất tinh cũng rất khó.

Xem ra giống như lúc trước đoán, vị tiền bối lưu lại di tích này, thực lực chỉ sợ ít nhất cũng đạt đến bát tinh!

Khó trách có thể làm cho lão Viện trưởng kiêng kỵ như vậy, biết rõ khó có thể trở về, sớm liền lưu lại mộ chôn quần áo và di vật.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Một bên đi về phía trước, ánh mắt nhúc nhích nhìn lại.

Chỉ thấy cuối cầu vồng, một lớp ánh sáng bảy màu vắt ngang ở trước mắt, phía dưới nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, nhiệt lượng cực lớn, tựa hồ tùy thời có thể phun ra, đốt người thành tro bụi.

- Kết cấu màng ánh sáng này... Cùng phong ấn trong địa quật có chút tương tự...

Xem một lát, mày nhăn lại.

Màn ánh sáng trước mắt, kết cấu cổ quái, lại có chút tương tự phong ấn ở trong Địa quật, chỉ bất quá càng thêm đơn giản mà thôi.

Dù vậy, không ra mở mà nói, muốn cứng rắn xông tới, hầu như rất khó làm được.

Nếu không, cũng không có khả năng ngăn Dị Linh Tộc ở bên ngoài mấy vạn năm, nhiều nhất chỉ có thể trà trộn vào một hai con tôm nhỏ.

Trong lòng kỳ quái, đi theo sau lưng mọi người, rất nhanh đi vào trước mặt màn ánh sáng.

Lúc này những người khác cuối cùng thấy rõ cảnh tượng đằng sau màn ánh sáng, từng cái sắc mặt trắng bệch.

- Phía trước là nham thạch nóng chảy, chẳng lẽ... di tích ở trong dung nham?

Một vị Danh Sư khó hiểu, nhịn không được nói.

Dung nham là nham thạch hòa tan, độ nóng cực cao, sắt thép đặt ở trong đó, cũng hóa thành chất lỏng, coi như tất cả mọi người có thực lực Thánh Vực, cũng không dám tùy tiện tiến nhập.

- Ta biết rõ tin tức có hạn, tình huống cụ thể chỉ có thể đi vào mới có thể biết được...

Ngô sư lắc đầu.

Tin tức cụ thể, hắn cũng biết không nhiều lắm.
- Như vậy...

- Đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu như đã đến, vào xem rồi nói sau!

Thấy vẻ mặt của tất cả mọi người đều kinh nghi, không biết như thế nào cho phải, trên mặt Ngô sư lộ ra vẻ ngưng trọng, tiến về phía trước một bước:

- Như vậy đi, ta tới trước thử xem, nếu có nguy hiểm, mọi người không nên vào...

Hắn là Danh Sư cấp bậc cao nhất trong đám người, thực lực cũng mạnh nhất, thật sự có nguy hiểm, nhất định phải làm gương cho binh sĩ.

Nói xong không chờ mọi người nói chuyện, chân khí toàn thân từ huyệt đạo tuôn ra, bao bọc ở bên trong, thân thể nhảy lên, thẳng tắp vọt tới vách ngăn.

Vù vù!

Vách ngăn không có lực cản chút nào, rầm ào ào một tiếng, Ngô sư liền lâm vào trong đó, cả người biến mất ở trước mặt mọi người.

Ngay sau đó mọi người liền chứng kiến trong vách ngăn, thân ảnh của hắn xuất hiện, tuy loáng thoáng thấy không rõ lắm, nhưng có thể rõ ràng chứng kiến động tác vẫy tay, nghĩ đến trong đó hẳn không nguy hiểm.

- Vào đi thôi!

Hàn Hội trưởng theo sát phía sau.

Trương Huyền cũng theo tới, thân thể cùng vách ngăn đụng một cái, như đụng phải mặt nước, sau một khắc liền xuất hiện ở trên không nham thạch nóng chảy, sóng nhiệt thỉnh thoảng tập kích tới, nướng da người có chút run lên.

Nhìn lại phía dưới.

Là một miệng núi lửa phạm vi hơn mười dặm, hỏa diễm thỉnh thoảng phun ra, tùy thời nuốt hết người. - Chẳng lẽ... Di tích thật ở dưới nham thạch nóng chảy?

Trương Huyền nhíu mày.

Vốn tưởng rằng chung quanh sẽ có thông đạo, dẫn mọi người tiến nhập di tích, chính thức đi vào, bây giờ mới phát hiện, ngoại trừ dung nham, bốn phía không còn có cái gì.

Nếu như di tích thực ở phía dưới, nơi này chỉ sợ so với trong tưởng tượng càng thêm nguy hiểm.

Không nói trước độ nóng to lớn, chỉ nói diện tích lớn như thế, tiến nhập trong đó lại không có biện pháp thấy vật, hơi không cẩn thận, thì có thể mất phương hướng, rút cuộc không cách nào trở về.

- Đi như thế nào?

Ngô sư cũng nhíu mày, nhịn không được nhìn Hàn Hội trưởng.

Đối phương là Trận Pháp Đại Tông Sư, có lẽ nơi đây ẩn tàng trận pháp nhìn không thấy, có thể làm cho bọn hắn thuận lợi tiến nhập.

- Ta xem một chút...

Hàn Hội trưởng gật đầu, lấy ra la bàn, dọc theo miệng núi lửa dạo qua một vòng, lông mày càng nhăn càng chặt.

- Chung quanh nơi này khí tức ổn định, không có trận pháp, xem ra, muốn tìm được cửa vào, chỉ có thể chậm rãi lục lọi...

- Lục lọi?

Mọi người nhìn thoáng qua dung nham đường kính hơn mười dặm phía dưới, khóe miệng đều co lại, này làm sao lục lọi?

Chẳng lẽ thật muốn chui vào?

Coi như bọn hắn có thể chịu đựng được độ nóng ở trong đó, y phục trên người cũng không chịu nổi a!

Cũng không thể một đám Danh Sư lục tinh, thất tinh, Chiến Sư, thân thể trơn bóng kết đội đi về phía trước a...

Thực muốn như thế, chỉ sợ di tích còn không có phát hiện, bọn hắn trước hết xấu hổ mà chết rồi!

Cũng nghĩ đến điểm này, Trương Huyền nhịn không được nhìn về phía Lạc Nhược Hi cách đó không xa, nâng cằm, vẻ mặt ưu sầu:

- Vạn nhất nàng cởi sạch, ta... nên nhìn hay không nhìn nhỉ?

- Ngươi... nghĩ lung tung cái gì đó?

Đang trầm tư, không biết như thế nào cho phải, chợt nghe bên tai truyền đến nữ hài truyền âm nghiến răng nghiến lợi, như sắp nổ tung.

Chương 1915: Dung nham đáng sợ (thượng) (1)

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy khuôn mặt của Lạc Nhược Hi đỏ lên, tức giận sắp bạo tạc nổ tung.

Người khác đang lo lắng, làm sao tìm kiếm cửa vào, gia hỏa này thì ngược lại, nhìn chằm chằm bản thân, cao thấp dò xét, nhìn qua đã biết rõ không nghĩ tới chuyện tốt.

- Khục khục!

Không nghĩ tới đang suy tư chuyện trọng yếu như thế, bị đối phương phát hiện, Trương Huyền bị nước miếng sặc một cái, nghiêm sắc mặt, nhướng mày:

- Ta suy nghĩ nham thạch nóng chảy nguy hiểm như thế, khẳng định không phải để người trực tiếp chui vào, mà là một loại khảo nghiệm!

- Khảo nghiệm?

Thấy hắn nghĩ chính trực như thế, mà bản thân lại hiểu lầm, Lạc Nhược Hi tràn đầy ngại ngùng.

- Không sai!

Trương Huyền đứng ở giữa không trung, ánh mắt nhìn về phía trước, bàn tay vung vẩy, rất có ý chỉ điểm giang sơn:

- Người lưu lại di tích, nếu như không muốn hậu nhân tiến nhập, tuyệt sẽ không để cho trận pháp xuất hiện lỗ thủng, cách một đoạn thời gian để người ta tiến đến... Nếu làm như vậy, nói rõ di tích là lưu cho hậu nhân, mà nham thạch nóng chảy này vô cùng có khả năng là khảo nghiệm thứ nhất, chỉ có giải quyết xong cái này, mới có thể càng chạy càng sâu!

- Cái này...

Sửng sốt một chút, Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu.

Đối phương nói không sai, nếu như di tích này có thể xông vào, nhiều năm như vậy, khẳng định sớm tới không biết bao nhiêu người, không tồn tại nữa.

- Biết rõ những thứ này có tác dụng gì? Ngươi có thể đoán được mục đích đối phương lưu lại dung nham? Hoặc là... Có thể tìm được cửa vào di tích chính thức ở đâu không?

Lạc Nhược Hi nhìn qua.

- Ta đang cân nhắc...

Xoay đầu lại, trong lòng Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

May mắn hắn phản ứng nhanh, nếu không, nếu cho đối phương biết ý tưởng của mình, khẳng định tâm bóp chết hắn cũng có.

- Được rồi, trước không nghĩ những thứ này...

Lắc đầu, dứt bỏ ý tưởng lộn xộn trong đầu, Trương Huyền cúi đầu nhìn sang.

Dung nham phía dưới, liên tục cuồn cuộn, như nước sôi đốt lên, còn không có tiến nhập trong đó, liền cho người cảm giác cực nóng khó nhịn, tùy thời sẽ bị đốt trọi.

Minh Lý Chi Nhãn mở ra, Trương Huyền nhìn kỹ lại.

Chỉ thấy toàn bộ miệng núi lửa, bị nhiệt khí bao phủ, như phòng tắm hơi tràn ngập hơi nước, khiến người ta thấy không rõ lắm.

Quét một vòng, cũng không có phát hiện tung tích trận pháp, thậm chí ngay cả tung tích linh khí cũng thấy không rõ lắm. - Có lẽ có không gian gấp...

Nhíu nhíu mày, đang định câu thông Thiên Nghĩ Phong Mẫu, để cho nó điều tra một phen, chợt nghe một thanh âm vang lên.

- Những thứ này giống như không phải dung nham bình thường...

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Ngô sư cùng Hàn Hội trưởng đứng chung một chỗ, vẻ mặt người sau kinh ngạc.

Mọi người nghi hoặc.

- Các ngươi nhìn!

Cổ tay của Hàn Hội trưởng khẽ đảo, một thanh binh khí Linh Phẩm trung kỳ xuất hiện ở trong lòng bàn tay, chân khí quán thâu, thẳng tắp kích xạ.

Phù phù!

Binh khí cùng nham thạch nóng chảy dung hợp, lập tức phát ra thanh âm ầm ầm, không qua một lát, đã bị hòa tan thành chất lỏng, biến mất không thấy gì nữa.

- Linh Phẩm trung kỳ... cũng có thể hòa tan?

Mọi người giật nảy mình.

Lúc trước chỉ cảm thấy phía dưới độ nóng rất cao, nhưng bằng vào sức chiến đấu cường giả Thánh Vực của bọn hắn, có lẽ có thể chống chọi hồi lâu, sẽ không bị thương tổn, nhưng thấy một màn như vậy, lập tức rõ ràng, dung nham phía dưới so với bọn hắn suy nghĩ càng thêm đáng sợ!

- Là... Địa Tâm Dung Nham!
Ô Thiên Khung chần chừ một chút nói.

- Địa Tâm Dung Nham?

Mọi người khó hiểu, nhìn lại.

- Ta xem qua thư tịch tương quan, nghe nói dung nham càng xuống dưới độ nóng càng cao, lợi hại nhất là Địa Tâm Dung Nham, một giọt có thể hòa tan Linh Khí, thậm chí Thánh Khí! Cái trước mắt này, khả năng còn không có nhiệt độ cao như thế, nhưng dĩ nhiên vượt qua nham thạch bình thường, vì vậy... Vô cùng có khả năng, phía dưới kết nối không phải di tích, mà là địa tâm!

Ô Thiên Khung phân tích nói.

- Cái này...

Mọi người nhíu mày.

- Bất kể phải hay không, nhìn xem sẽ biết!

Ngô sư nhướng mày:

- Như vậy, các ngươi trước ở chỗ này chờ, ta đi xuống xem một chút...

- Cái dung nham này nóng như vậy, phía dưới khẳng định độ nóng cao hơn, coi như ngươi thực lực mạnh mẽ, muốn xuống dưới cũng khó khăn?

Hàn Hội trưởng nhịn không được nói.

- Vừa rồi ta phân tích một chút, lấy thực lực của ta bây giờ, ước chừng có thể ẩn vào chừng một trăm mét, một khi gặp được nguy hiểm, sẽ trực tiếp đi ra, yên tâm đi...

Ngô sư gật đầu, ánh mắt ngưng trọng:

- Nếu như không đi vào, chỉ ở chỗ này chờ, ta sợ thời gian lâu dài cũng không kiên trì nổi!

Tuy bọn hắn phi hành trên không trung, khoảng cách dung nham phía dưới còn có một đoạn, nhưng phía trên có phong ấn cách trở, độ nóng này dĩ nhiên đạt đến tình trạng làm cho người ta sợ hãi, trong thời gian ngắn, mọi người dựa vào chân khí, còn có thể chống chọi, nhưng thời gian dài, chân khí hao hết, chỉ sợ cũng không chịu nổi, tươi sống bị chết cháy.

- Cũng đúng, ngươi phải cẩn thận...

Nghe được hắn nói, Hàn Hội trưởng biết rõ nói là sự thật, nhịn không được nhẹ gật đầu, bàn giao một câu.

- Ân, yên tâm đi! Một khi gặp được nguy hiểm, nhất định sẽ trực tiếp đi ra!

Cười cười, Ngô sư không nhiều lời, thần sắc trở nên ngưng trọng, chân khí trong cơ thể mãnh liệt bay lên, cả người tựa như Cự Long, thân thể chuyển một cái, thẳng tắp phóng đi.

Rầm ào ào!

Chân khí gạt ra dung nham, cả người thẳng tắp chui vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau