THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Tôn Cường hung hăng (1)

Tùng tùng tùng tùng!

Đi tới trước cửa, Nguyên Ngữ đại sư bắt đầu gõ cửa, không lâu sau, cửa lớn mở ra, Tôn Cường ưỡn cái bụng đi ra.

Nhìn mọi người một chút, mí mắt hắn nhấc lên, nói:

- Giao ra ba trăm vạn kim tệ, chờ ở trước cửa. Lúc nào lão gia muốn gặp các ngươi thì sẽ để cho các ngươi đi vào.

Nguyên Ngữ đại sư rất nổi danh ở trên tầng lớp trên, không ít người đều biết. Thế nhưng đối với loại nhân vật cỏn con như Tôn Cường, căn bản không biết đối phương là ai.

Lại nói... Quản ngươi là aichứ?

Lão gia nhà ta là danh sư, là rồng thì cuộn lại cho ta, là hổ thì cũng nằm xuống.

- Khục khục...

Nguyên Ngữ đại sư sặc nước bọt.

Phía sau hắn là ba vị danh sư, một tên quản gia nho nhỏ, lớn lối như vậy... không sợ bị đánh chết hay sao?

- Ta là Nguyên Ngữ, đến bái phỏng chủ nhân nhà ngươi...

Tuy rằng trong lòng khó chịu, thế nhưng hắn cũng biết có khả năng người trước mắt này chính là quản gia của danh sư. Mà danh sư đọ sức với nhau, coi như địa vị của hắn không thấp, thế nhưng hắn cũng không dám dính líu vào trong đó.

- Quản ngươi là Viên Ngữ, Phương Ngữ gì chứ? Vừa rồi chẳng phải ta đã nói rồi sao... Ngươi không nghe rõ à? Giao ra ba trăm vạn, ở đây chờ, có lẽ còn có thể gặp mặt lão gia nhà ta. Bằng không, cút đi, đừng có làm loạn ở chỗ này.

Bàn tay lớn mập mạp của Tôn Cường vẫy một cái, có chút không kiên nhẫn.

Không có tiền thì ra vẻ cái gì?

- Biết lão gia nhà chúng ta là ai không?

Một tên hộ vệ thực sự không nhịn nổi mà lên tiếng quát lớn.

- Ta không quan tâm lão gia nhà các ngươi là ai? Muốn tiến vào phủ đệ, nhất định phải tuân theo quy củ của nơi này, bớt phí lời ở chỗ này đi. Nếu không có tiền thì đừng ra vẻ, ngay cả ba trăm vạn cũng không có, ra vẻ ở trươc mặt Cường ca ta làm gì chứ?

Tôn Cường rất là khinh bỉ nhìn sang.

Không cam lòng dùng tiền thì cút đi, còn lão gia nhà các ngươi là ai... To hơn nữa thì có thể to hơn danh sư được hay sao? - Ngươi...

Tên hộ vệ này thiếu chút nữa đã tức giận tới mức phun máu tại chỗ.

Lão gia Lưu sư nhà bọn họ đi tới nơi nào cũng được người ta coi làm khách quý, cao quý không tả nổi, trong mắt tên này lại trực tiếp biến thành quỷ nghèo, trang bức...

Ngươi mới ra vẻ, cả nhà ngươi đều ra vẻ!

Hơi đỏ mặt, trong lúc tức giận đang muốn bộc lộ thân phận để quát đối phương thì đã thấy Lưu sư đưa tay ra ngăn cản hắn lại:

- Chúng ta chỉ đi ngang qua nơi đây, muốn gặp gỡ lão gia nhà các ngươi, làm phiền ngươi đi thông báo một chút...

Còn chưa nói dứt lời thì đã thấy Tôn Cường trực tiếp đi tới trước mặt, bàn tay mập mạp giơ lên, vỗ vào trên mặt của hắn:

- Lão đầu, lỗ tai ngươi điếc hay sao? Hay là đầu óc có vấn đề? Chẳng lẽ lời vừa rồi của ta ngươi không nghe thấy sao? Muốn bái phỏng lão gia nhà chúng ta, cứ lấy ra ba trăm vạn để ở chỗ này. Nếu không có tiền thì cút đi, đây là quy củ... Quy củ chính là quy tắc không thể xúc phạm, có hiểu không?

- Cái gì...

Nhìn thấy động tác của hắn, Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh liên tục run cầm cập, suýt chút nữa đã ngất đi.

Đánh vào mặt Lưu sư...
Mấy tên hộ vệ sau lưng cũng ngây ngốc tại chỗ, mỗi một người đều như phát điên.

Trời ạ!

Không ngờ tên này lại đập vào mặt của Lưu sư? Còn nói đầu óc của hắn có vấn đề... Ngươi không những gan lớn, mà còn liều lĩnh...

Ngay cả bản thân Lưu sư cũng bối rối.

Hiển nhiên hắn cũng không nghĩ tới vị mập mạp trước mắt này lại dám làm như thế, làm cho hai hàng lông mày của hắn co giật.

Bất kể nói thế nào thì hắn cũng là một đời danh sư, là tồn tại người người đều tôn trọng, vô số cường giả đi tới trước mặt hắn cũng không dám thở mạnh một cái. Mà tên này thì tốt, trực tiếp đánh vào mặt... Bảo hắn trốn đi cũng không được, né cũng không được...

Hắn phiền muộn tới mức muốn thổ huyết.

Chỉ là, vẫn không thể tức giận, rất rõ ràng đối phương không biết thân phận của mình, đường đường là danh sư, khách quý của Thiên Huyền Vương quốc, vừa đến đã cãi vã với một nhân vật nho nhỏ, chuyện này truyền đi quả thực quá mất mặt.

Thân thể run rẩy một cái, chợt lại phát hiện ra đối phương đã lần nữa đánh tới. Hắn cố nén phiền muộn, khoát tay về phía sau.

- A Vân!

- Vâng!

Tên hộ vệ phía sau phản ứng lại, lấy ra một cái ngọc phù từ trong lồng ngực rồi đưa tới:

- Đây là ngọc phù chương trình học của gia chủ chúng ta, chỉ cần cầm trong tay cái này là có thể tiếp nhận chủ nhân nhà ta chỉ điểm riêng một canh giờ, đủ để đổi lấy ba trăm vạn kim tệ...

Danh sư sẽ phát ra một ít ngọc phù chương trình học, trong đó có dấu vết đặc thù thuộc về mình. Chỉ cần nắm giữ vật này là có thể tiếp nhận chỉ điểm miễn phí.

Vật này đối với danh sư cũng là thứ tượng trưng cho thân phận, cũng có thể xem như tiền tài để giao lưu.

Chung quy, danh sư mở khóa dạy học, vô cùng ít ỏi, không ít người nhau tới mức đánh vỡ đầu cũng không giành được, một ngọc phù chương trình học một canh giờ. Coi như là cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong cũng sẽ vì vật này mà liều mạng.

Nếu như dùng tiền để cân nhắc, tuyệt đối giá trị đã vượt xa ba trăm vạn kim tệ.

Phanh!

Chương 192: Tôn Cường hung hăng (2)

Ngọc phù còn không tới trong tay Tôn Cường đã bị hắn quăng đi như là một cục đá rác rưởi:

- Có phải đầu óc ngươi có vấn đề hay không? Một miếng ngọc vỡ cũng muốn ngang hàng ba trăm vạn, ngươi cho rằng ta ngốc hay sao? Không có tiền, tất cả đều cút cho ta!

Nói xong hắn để lại một ánh mắt thị uy, lại xoay người đi đến phủ đệ, tiện tay muốn đóng cửa lại.

Thiên Huyền Vương quốc không có danh sư, đương nhiên cũng không có cái gọi là ngọc phù chương trình học. Tôn Cường thấy bọn họ không bỏ tiền ra nổi cho nên mới tùy tiện dùng một cái ngọc phù rách nát để lừa gạt, hắn không cho hộ vệ đứng ra đuổi người cũng đã rất nể tình rồi.

- Ngươi...

Thấy đưa ra ngọc phù mà đối phương còn dùng loại ánh mắt này nhìn qua, các hộ vệ tức giận tới mức sắp hôn mê.

Con em ngươi a, không biết người kia tìm đâu ra một tên quản gia đầu gỗ như vậy chứ?

- Tôn huynh, không vội, đây là ba trăm vạn kim phiếu, làm phiền ngươi thông báo với Dương sư...

Thấy hắn sắp đóng cửa, Nguyên Ngữ đại sư cũng không nhịn được nữa mà bước lên trước.

Nếu cứ để mặc cho chuyện này tiếp tục phát triển như vậy, hắn sợ ba vị danh sư phía sau sẽ tức giận. Mà hắn chỉ là một y sư nho nhỏ, cũng không muốn bởi vì dẫn người tới đây mà phải chịu tai bay vạ gió.

- Được rồi, như vậy còn tạm được, coi như ngươi hiểu chuyện!

Tiếp nhận kim phiếu, Tôn Cường cúi đầu liếc mắt nhìn một cái, thoả mãn gật gật đầu. Tiếp theo hắn cảm khái một câu:

- Có tiền sao không lấy ra sớm, còn lấy ra ngọc phù rách làm gì. Ta đã thấy người keo kiệt, thế nhưng chưa từng thấy ai keo kiệt như thế. Chẳng lẽ các ngươi không biết Cường ca ta là người nói nguyên tắc hay sao? Không tiền mà muốn vào... ngay cả cửa cũng không có!

Nghe thấy hắn nói như thế, khóe miệng những người khác lần nữa co giật, ngay cả Nguyên Ngữ cũng thiếu chút nữa không nhịn được.

Đại ca, ngươi có biết ngọc phù chương trình học mà vừa nãy ngươi ném rốt cuộc có giá trị gì không?

Cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong vì vật này cũng có thể đánh nhau tới mức vỡ đầu chảy máu, sống chết, ngươi thì lại tốt rồi, tiện tay ném đi, vứt đi như giày rách...

Ngươi thực sự là quản gia của danh sư sao?

Làm sao có khả năng ngay cả đồ vật này cũng không nhận ra cơ chứ?

- Được rồi, đứng ở chỗ này chờ đi, vừa nãy lão gia nhà chúng ta có việc nên đã ra ngoài. Khi người trở về, tâm tình tốt thì sẽ triệu kiến.

Xếp gọn kim phiếu sắp, mập mạp xua tay nói. - Ra ngoài rồi?

Lông mày của Nguyên Ngữ đại sư nhảy một cái.

Em gái ngươi, ra ngoài, làm sao không nói sớm? Thu tiền rồi mới nói, còn phải chờ hắn trở về...

Nếu như một mình ta đến đây bái kiến thì cũng thôi đi, cũng không ảnh hưởng tới toàn cục, quan trọng là... Ba vị lão gia phía sau này, làm sao có khả năng chờ ở chỗ này cơ chứ?

- Không biết ngươi có thể thông báo nhanh một chút hay không? Chúng ta thật sự có chuyện muốn tìm lão gia nhà các ngươi...

Cố nén sự phiền muộn, Nguyên Ngữ đại sư nói.

- Có chuyện gì mà gấp gáp như vậy?

Tôn Cường nhìn qua.

Đối phương đã giao tiền lên làm cho thái độ của hắn rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, khách hàng là thượng đế nha.

- Có chuyện gì cũng là nói chuyện cùng nhà lão gia các ngươi, chẳng lẽ lại nói chuyện với ngươi sao?

Tên hộ vệ vừa nãy lấy ra ngọc phù cũng không nhịn được nữa.
- Sao? Làm sao vậy? Không tiện nói sao? Mỗi ngày Cường ca ta đều đi theo phía sau lão gia, cũng học được không ít, một vài vấn đề đơn giản, thậm chí không cần lão gia ra tay là ta đã có thể giải quyết được...

Cái đầu mập mạp của Tôn Cường ngẩng lên, miệng cười lạnh.

Đùa ta sao, ta đã được lão gia chân truyền, những thủ đoạn kia của người ta đều tận mắt nhìn thấy. Trước tiên đơn giản chính là lừa gạt đối phương, để đối phương tự lòi đuôi ra, sau đó lại nghĩ cách làm cho đối phương dao động. Dựa vào thủ đoạn của ta, lừa gạt mấy người đến tiền cũng không muốn đưa ra như các ngươi vẫn còn dư dả.

- Ngươi đã học được không ít?

Hộ vệ còn muốn nói chuyện thì đã bị Lưu sư ngắt lời, người sau tràn ngập nghi hoặc, nói:

- Nếu ngươi có thể nhìn ra, ngươi giúp ta xem một chút, nhìn xem ta có vấn đề gì.

- Ngươi?

Thân thể mập mạp của Tôn Cường quay một vòng quanh Lưu sư, lại lùi về sau một bước, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại phong độ và khí độ của lão gia. Đầu ngẩng lên bốn mươi lăm độ, lạnh nhạt nhìn sang, ra vẻ phong độ của thế ngoại cao nhân, nói:

- Ngươi... Cả nhà ngươi khỏe không?

- Ngươi nói cái gì?

Lưu sư sững sờ, suýt chút nữa đã ngất đi.

Bảo người này nhìn một chút, làm sao lại mở miệng mắng người chứ?

Thân thể Nguyên Ngữ đại sư càng run rẩy một cái, phiền muộn tới mức suýt chút nữa đã va đầu vào trên tường.

Trời ạ... Trời ơi, ta thấy ngươi nên đánh chết ta đi... Ta thực sự không đối phó được nữa nha...

Chuyện này... Áp lực trong lòng ta quá lớn...

Trong mấy phút ngắn ngủi như vậy, so với chuyện mà cả đời hắn trải qua còn nhiều hơn...

Không để ý tới mọi người đang phẫn nộ và khiếp sợ, nhớ tới dáng vẻ của lão giả, Tôn Cường nhẹ nhàng nở nụ cười, vẻ mặt rất là tự tin:

- Ồ? Nghe không hiểu, vậy ta ta sẽ đổi một câu trả lời hợp lý, thân thể của nhà ngươi có tốt hay không?

Chương 193: Ánh mắt của Danh sư (1)

Phốc!

Tất cả mọi người đều run rẩy một cái, giống như bị sét đánh trúng.

Vừa mới bắt đầu bọn họ còn tưởng rằng có phải hắn ta đã nói sai, hoặc là mình nghe nhầm. Thế nhưng nghe lần thứ hai mới biết, thứ mà tên ngốc này nói chính là cái này.

Mắng cả nhà Lưu sư...

Còn lí lẽ hào hùng như vậy, khí thôn núi sông, em gái ngươi, mập mạp, ngươi lấy tự tin từ đâu tới vậy?

Thân thể Nguyên Ngữ đại sư cứng ngắc, nước mắt rơi đầy mặt.

Ta mới chỉ nói một câu, ta trêu phải ai đây chứ... Lần này thì tốt rồi, một khi Lưu sư nổi giận, nhất định sẽ cãi nhau. Nếu như Dương Huyền kia thực sự là danh sư, tính ra, một trận tranh đấu là chuyện không thể tránh được, sau đó, bản thân hắn sẽ không có sau đó nữa...

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, Tôn Cường ở phía đối diện còn tưởng rằng mình đã nói đúng, hắn ngạo nghễ đứng thẳng.

Đây chính là phương pháp lúc trước lão gia lừa gạt Lăng Thiên Vũ, vừa mở miệng, đối phương đã lập tức quỳ xuống. Hắn học trạng thái và cử chỉ của Trương Huyền lúc trước giống y như thật, ra vẻ cao cao tại thượng, thấy rõ thế sự.

Hắn ngước đầu lên, con ngươi lặng lẽ nhìn qua, muốn nhìn một chút xem có phải đối phương đã vui vẻ phục tùng, quỳ gối gọi một tiếng đại sư, tiếp theo đã nhìn thấy sắc mặt đối phương tái xanh, tên hộ vệ kia còn rút trường kiếm ra.

- Lão gia, ta muốn giết hắn...

Tên hộ vệ kia rít lên một tiếng đã muốn vọt qua.

- Sao? Làm sao không có tác dụng?

Nhìn thấy dáng vẻ này của hộ vệ, Tôn Cường có ngốc cũng phát giác ra được không đúng, trong lòng giật thót một cái, chẳng lẽ hắn nói không đúng? Chỉ là, lúc này cũng không thể ném đi thân phận và uy nghiêm được.

Mỗi lần lão gia mở miệng nói chuyện, đều là người người phẫn nộ, nhưng sau khi lừa gạt chính xác, đối phương sẽ lập tức chịu thua.

Nghĩ tới đây, trong lòng hắn lần nữa tăng thêm không ít tự tin, nói:

- Như vậy đi, để ta sờ lão bà ngươi... Ồ, lão bà ngươi không có mặt ở đây cũng không quan trọng lắm, ngươi... Là một súc sinh, ăn nhiều chết no...

Suy nghĩ một hồi lâu, lại nhớ tới vài câu khác của lão gia.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Đại ca, chửi một câu vốn ta đã cảm thấy lá gan của ngươi rất lớn rồi. Thế nhưng không nghĩ tới, lại hoàn toàn không phải là cực hạn...

Còn muốn sờ lão bà của Lưu sư, mắng Lưu sư là súc sinh, ăn nhiều chết no... Bọn họ đã từng nhìn thấy người gan lớn, thế nhưng chưa từng thấy người nào có lá gan lớn như vậy...

Vẻ mặt Lưu sư cũng tái nhợt, da mặt liên tục co giật, cả người như sắp ngã xuống đất tới nơi.

Nếu không phải công phu hàm dưỡng cao, e rằng hắn đã sớm dùng một cái tát đánh chết tên ngu ngốc trước mắt này rồi.

- Lão gia, xin cho phép ta giết tên ngu xuẩn sỉ nhục người!
Tên hộ vệ A Vân kia cũng không nhịn được nữa mà ngẩng đầu ôm quyền.

- Nói cho hắn ta là ai!

Lưu sư vung tay lên nói.

Kỳ thực hắn cũng muốn giết tên trước mắt này, nhưng đối phương lớn lối như thế trái lại còn khiến cho hắn có chút kiêng kỵ.

Nếu như không phải là danh sư, một tên quản gia nho nhỏ làm sao dám nói lời này cơ chứ?

Nếu đối phương thực sự là danh sư lợi hại, giết quản gia người ta, hắn cũng không thể chịu đựng được lửa giận của người ta.

Vì lẽ đó, vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng, trước tiên bày tỏ thân phận, để cho đối phương biết, nhìn thái độ của đối phương ra sao.

- Mập mạp, lão gia nhà chúng ta là Vương gia khách khanh của Bắc Võ vương quốc nhị đẳng, là Lưu Lăng danh sư...

A Vân bước lên trước một bước.

- Ta quản lão gia ngươi là Vương gia...

Tôn Cường mới nói phân nửa thì thân thể mập mạp run lên:

- Ngươi nói cái gì? Danh sư? Hắn là danh sư?

Vương gia những vương quốc khác, hắn có thể không quan tâm, nhưng danh sư, vậy thì đáng sợ.

- Không sai, lão gia nhà chúng ta là danh sư nhất tinh, dám mở miệng sỉ nhục người, ngươi đã phạm vào tội chết!
A Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

Danh sư không thể làm nhục, ngang nhiên nhục mạ cả nhà, còn muốn sờ lão bà, còn nói đối phương là kẻ súc sinh... Chỉ bằng vào những chuyện này cũng đã đủ chết một trăm lần.

- Tội chết?

Khóe miệng Tôn Cường giật giật, suýt chút nữa đã bị dọa cho ngã.

Vốn hắn thấy lão gia không có mặt cho nên muốn ra vẻ một chút, để lão gia nhìn hắn với cặp mắt khác xưa. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại làm kẻ ngu ngốc.

Lão gia cũng ra vẻ như vậy, vì sao đối phương sợ đến trực tiếp quỳ xuống, ngay cả thở lớn cũng không dám thở, mà bản thân lại trực tiếp đụng phải danh sư...

Giữa người và người làm sao lại có chênh lệch lớn như vậy chứ?

Bêu xấu danh sư... Đây không phải là muốn chết sao?

Nên làm gì đây?

Khuôn mặt mập mạp của Tôn Cường nhăn nhúm lại, sắp muốn khóc.

- Đi bẩm báo cho lão gia nhà các ngươi, nói danh sư Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi đến đây bái phỏng, chuyện của ngươi ta sẽ đích thân nói với lão gia nhà các ngươi!

Thấy quản gia mập mới vừa rồi còn hung hăng không ngớt, hiện tại đã sợ đến mức run cầm cập, Lưu sư Lưu Lăng khoát tay một cái.

Nếu như đối phương thực sự là danh sư, thuộc hạ sỉ nhục bản thân hắn mà lại không xử trí, tương đương với việc nể mặt. Cũng có thể cho đối phương một cái nhân tình, nếu như không phải, cũng có thể giận dữ, bắt kẻ giả vờ, báo thù lại khuất nhục lần này.

- Sáng sớm nay lão gia nhà chúng ta đã ra ngoài... Không biết lúc nào trở về...

Thấy đối phương tạm thời không ra tay, Tôn Cường thở phào nhẹ nhõm.

Đã biết thân phận của đối phương, hắn không dám tiếp tục lớn lối giống như trước nữa.

- Không biết lúc nào trở về?

Mấy người Lưu Lăng hơi nhướng mày.

Bọn họ cũng không thể chờ ở chỗ này mãi nha?

- Đúng vậy!

Tôn Cường gật đầu.

- Như vậy đi, đây là bái thiếp của chúng ta, ngươi cầm lấy. Lúc nào lão gia nhà các ngươi trở về, chúng ta lại đến bái phỏng.

Chương 194: Ánh mắt của Danh sư (2)

Lưu Lăng vẫy tay, tên hộ vệ A Vân phía sau lập tức đưa ra một tấm bái thiếp.

- Được!

Tôn Cường không dám phí lời, tiếp nhận bái thiếp. Sau khi nhìn thấy hai chữ danh sư hiển hách bên trên, hai hàng lông mày không ngừng nhảy lên.

- Đi thôi!

Người không có mặt, ba vị danh sư như bọn họ cũng lười nói nhiều với một tên quản gia cho nên cả đám xoay người rời đi.

Thấy bọn họ đã rời đi, lúc này Tôn Cường mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên người một chút rồi đi vào trong.

Vừa mới vào trong thì đã cảm thấy đầu gối mềm nhũn, co quắp ngã xuống dưới đất.

Xem ra, ra vẻ không phải có thể tùy tiện được, nếu không... Hắn có chết cũng không biết mình chết như thế nào... Sau này có đánh chết hắn cũng không ra vẻ nữa...

...

- Lưu sư, tại sao không trực tiếp giết tên sỉ nhục ngươi chứ?

Mọi người quay trở về, tên hộ vệ A Vân thực sự không nhịn được nữa mà mở miệng dò hỏi.

Có thể trở thành là danh sư, đương nhiên không phải là hạng người lòng dạ mềm yếu, Lưu sư luôn là người sát phạt quả quyết, làm sao hôm nay tên mập mạp này nói như vậy mà cũng nhịn chứ?

- Trịnh lão đệ, ngươi cảm thấy thế nào?

Không trả lời hắn, Lưu Lăng quay đầu nhìn về phía Trịnh sư, Trịnh Phi ở bên cạnh.

- Người ở trong tòa phủ đệ này không đơn giản, nếu như đúng là danh sư, e rằng cấp bậc không thấp hơn so với chúng ta.

Sắc mặt Trịnh Phi nghiêm túc gật gật đầu.

- Đúng đấy!

Trang sư Trang Hiền ở bên cạnh cũng liên tục gật đầu.

- Chuyện này... Không phải chúng ta chưa thấy chủ nhân của phủ đệ hay sao?

Nghe thấy lời này của ba vị danh sư, toàn bộ mọi người đều có chút không hiểu nổi.

Không phải các ngươi còn chưa gặp lão gia trong miệng bàn tử kia hay sao? Chưa gặp người này, làm sao xác định được cấp bậc không thấp hơn so với các ngươi?

Ngay cả Nguyên Ngữ đi theo ở phía sau cũng tràn ngập nghi hoặc nhìn qua.

- Đúng là không thấy người, nhưng đã gặp quản gia của hắn.

Lưu sư nói.
- Tên ngốc này sao?

A Vân không nhịn được nói, tên ngốc này có cái gì kỳ quái cơ chứ?

- Các ngươi chỉ nhìn thấy mặt ngoài mà thôi.

Lưu sư lắc lắc đầu:

- Người quản gia này, vừa rồi ta mới nhìn thể chất, không những không được mà còn rất là kém, dựa theo đạo lý bình thường. Người có thể tu luyện tới võ giả tam trọng Chân Khí cảnh đỉnh phong, coi như vận may vô cùng tốt, nhưng mà, vừa nãy ngươi đã xem chưa? Thực lực của hắn cao bao nhiêu chứ?

- Võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh hậu kỳ...

A Vân chần chờ một chút rồi nói.

- Không sai, thực lực của hắn đã đạt đến Bì Cốt cảnh hậu kỳ, hơn nữa... Nhìn dáng vẻ không khống chế được chân khí, có lẽ là vừa mới đột phá không được bao lâu, kết hợp với lời nói trước đó của Nguyên Ngữ đại sư. Tên Tôn Cường này chỉ là người tùy tiện được đưa tới, trước đây cũng chỉ là tiểu thương một cửa hàng mà thôi... Từ đó có thể nói rõ, thực lực của hắn, là do chủ nhân phủ đệ chỉ điểm tăng lên...

Lưu sư nói đến đây, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc:

- Thể chất kém như vậy, công pháp tu luyện lại không ra sao. Nhất định chân khí trong cơ thể đã lắng đọng thành bùn từ lâu, đóng kín kinh mạch toàn thân. Dưới tình huống như thế, không chỉ có thể khiến cho hắn trong mấy ngày ngắn ngủi đột phá, còn trực tiếp tấn thăng gần một cấp bậc lớn... Loại thủ đoạn khiến cho người ta tấn cấp, coi như là ta, cũng rất khó làm được.

Làm danh sư, chỉ điểm tu vi cho người ta, đương nhiên có thể nhìn ra một chút của đặc thù Tôn Cường.

Trong cơ thể Tôn Cường kinh mạch tích tụ, chân khí lắng đọng, dựa theo đạo lý thường thường, đạt đến Chân Khí cảnh đỉnh phong cũng đã coi như trâu bò rồi. Thế nhưng hiện tại lại là Bì Cốt cảnh hậu kỳ, có ngốc cũng có thể phân tích ra cái gì.

Nếu như Trương Huyền nghe được kết luận của bọn họ, nhất định cũng sẽ thán phục không ngớt.

Không hổ là danh sư, ánh mắt quả nhiên đáng sợ.
Khó trách có thể trở thành nghề nghiệp khiến cho người người trong đại lục ngóng trông và kiêng kỵ, ánh mắt rất sắc bén, không phải là thứ mà người bình thường có thể so sánh được.

- Nếu ta đoán không sai, có lẽ là đối phương dùng chân khí tinh khiết nhất, lại phá bỏ ràng buộc ở trong cơ thể hắn, thậm chí còn hòa tan chân khí lắng đọng của hắn mới có thể khiến cho hắn một lần đột phá, thậm chí còn tăng nhanh như gió, vọt tới Bì Cốt cảnh hậu kỳ!

Trang sư từ đầu tới cuối vẫn không lên tiếng chần chờ một chút rồi, nói.

Nếu như Tôn Cường có mặt ở đây, nhất định cũng sẽ sợ hết hồn, trải nghiệm của hắn giống như đúc lời vị danh sư này nói.

- Có thể hòa tan chân khí lắng đọng, lại giúp hắn mở ra kinh mạch bị ràng buộc. Như vậy đẳng cấp chân khí của người này chí ít cũng đã đạt đến cảnh giới trung tam phẩm, hoặc là... Tu vi đạt đến biên giới Tông sư!

Lưu sư cũng gật gù, lần nữa nhìn về phía A Vân, nói:

- Bất kể là chân khí của cường giả trung tam phẩm, hay là Tông sư... Coi như người này không phải là danh sư thì cũng không phải là người mà chúng ta có thể đắc tội. Mà nếu như là danh sư, coi như cấp bậc không cao bằng chúng ta thì tiềm lực cũng phải lớn hơn nhiều so với chúng ta. Nếu như vừa nãy thực sự giết chết quản gia của hắn, tương đương với không nể mặt mũi, sau đó không còn chỗ để vãn hồi. Còn không bằng xuôi dòng bán một nhân tình. Chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi, chắc hẳn cũng đã biết thân phận của chúng ta, giờ khắc này cũng đã bị dọa sợ.

- Vâng!

A Vân gật gù.

Hắn biết ánh mắt của lão gia mình kinh người, có thể nhìn ra chuyện chính xác chi tiết nhất, lúc này hắn cũng không nói thêm nữa.

- Lợi hại!

Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh nghe thấy mấy phán đoán này, khiếp sợ tới mức miệng há hốc chừng nửa ngày.

Khó trách danh sư có thể trở thành nghề nghiệp cao quý nhất, chỉ liếc mắt nhìn đã phân tích ra nhiều như vậy, nhãn lực rất mạnh, khiến cho người ta giận sôi.

- Lão gia, người này không ở phủ đệ, chúng ta phải làm sao bây giờ?

A Vân hỏi tiếp.

- Không có ở phủ đệ không có nghĩa là chúng ta không có cách nào xác nhận được thân phận của hắn, như vậy đi, ngươi nói cho Trầm Truy bệ hạ, gọi mấy người mà mấy ngày nay Dương Huyền này ra tay trị liệu, gọi đến Vương cung, ta muốn tận mắt gặp...

Lưu sư nhắn nhủ.

- Vâng!

A Vân gật gù.

Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh nghe thấy vậy, trong lòng âm thầm khâm phục.

Người có mặt hay không không quan trọng, vị Dương Huyền này từng ra tay giúp đỡ Lăng Thiên Vũ, Đỗ Mạc Hiên, La Trùng, Trần Tiêu đan sư... Những chuyện này đều không phải là bí mật gì cả. Chỉ cần đi gọi bọn họ đến, cẩn thận hỏi dò, tra xét là sẽ biết được không ít.

Rốt cuộc có phải là danh sư thật hay không, chỉ cần vừa xem là biết ngay.

Chương 195: Thiên Đạo Thần Công đệ lục trọng (1)

Tam sư hội tụ, cùng nhau tới bái phỏng mà Trương Huyền không hề biết chuyện, giờ phút này hắn đang đứng ở bên trong tàng thư khố của Vương quốc, hưng phấn tới mức hai mắt tỏa sáng.

- Xong rồi...

Đọc tới giữa trưa, rốt cục hắn đã lật qua tất cả một lần những thư tịch trong tàng thư khố liên quan tới Ích Huyệt cảnh, thư viện cũng thành công hình thành Thiên Đạo thần công tầng thứ sáu hoàn chỉnh.

Phương pháp đúng như trước đó hắn suy đoán, hiện tại chỉ cần về rồi tu luyện là được.

- Tu luyện!

Nơi này chỉ có một mình hắn, cũng không sợ gây ra chuyện kinh thế hãi tục. Cho nên Trương Huyền không chút do dự nào mà ngồi xuống dưới đất, bắt đầu tu luyện.

Ầm Ầm! Ầm Ầm! Ầm Ầm!

Vừa bắt đầu tu luyện, linh khí hùng hậu lập tức từ trên trời giáng xuống, tràn vào trong thân thể, từng huyệt đạo ở trong người nổ tung, chẳng khác nào rang đậu, không ngừng vang lên.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền mở mắt ra, vẻ mặt kinh ngạc, dường như có vẻ không thể tin được.

- Không ngờ ta lại... mở ra tất cả108 nơi huyệt đạo?

Trong truyền thuyết, trong thân thể tổng cộng có 108 huyệt đạo. Huyệt đạo mở ra cũng chỉ có 72, hơn nữa những huyệt đạo này mở ra cũng có trình tự, thể chất mỗi người không giống nhau phải cần trình tự không giống thì mới có thể đạt đến hiệu quả tốt nhất. Nếu không tìm được phương pháp, cả đời, e rằng cũng chỉ có thể mở ra ba, bốn mươi cái huyệt đạo, không có cách nào tiến bộ được nữa.

Vốn hắn tưởng rằng coi như có Thiên Đạo Thần Công, có thể mở ra 72 cái đã tốt lắm rồi. Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, tất cả 108 huyệt đạo đều được mở ra.

Giờ phút này, huyệt đạo toàn thân hắn lúc sáng lúc tối, giống như hội tụ ngôi sao khắp trời, tràn ngập lực lượng.

Tất cả huyệt đạo toàn thân mở ra, nếu như tin tức này truyền đi, tuyệt đối có thể dọa cho người ta chết tươi.

- 108 huyệt đạo, tăng cường 108 đỉnh. Khi còn chưa tiến vào Ích Huyệt cảnh đã có 20 đỉnh, thân thể 90 đỉnh, tất cả lực lượng gộp lại, không ngờ lực lượng của ta đã đạt đến 218 đỉnh, có thể so với cường giả Thông Huyền cảnh trung kỳ...

Tính toán lực lượng một chút, hai mắt Trương Huyền tỏa sáng.

Thông Huyền cảnh sơ kỳ 100 đỉnh, trung kỳ 200 đỉnh, hậu kỳ 300 đỉnh, đỉnh phong 400 đỉnh.

Ích Huyệt cảnh đỉnh phong đã nắm giữ lực lượng vượt qua Thông Huyền cảnh trung kỳ, toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc, thậm chí ở trong phạm vi rộng hơn, e rằng cũng là chuyện không thể nào. Không ngờ chuyện này hắn lại làm rất dễ dàng.

Coi như là hắn cũng cảm thấy có phải mình đang nằm mơ hay không.

Thực lực như vậy, người có thể vượt qua ở trong Thiên Huyền Vương quốc cũng sẽ không có quá nhiều.

Chung quy, cường giả mạnh nhất trong Thiên Huyền Vương quốc cũng chỉ là Thông Huyền cảnh đỉnh phong.

- Tiếp tục, để xem có công pháp võ giả thất trọng hay không...

Trương Huyền đứng dậy, hai mắt tỏa sáng, tiếp tục đi đến nơi sâu xa trong tàng thư khố.

- Đáng tiếc...

Đi một vòng, tìm quanh toàn bộ tàng thư khố một lần, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu.

Tàng thư khố này cũng không có công pháp của võ giả thất trọng.

Ngẫm lại hắn cũng hiểu ra. Võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh, ở trong Thiên Huyền Vương quốc đã được xem là cường giả đỉnh cao nhất, công pháp quý giá không gì sánh được, làm sao có khả năng tùy tiện đặt ở đây được chứ?

E rằng cho dù có cũng được thu thập, để ở nơi quốc vương bệ hạ mới biết được, để hắn nghiên cứu, khống chế.

- Không có công pháp, nhìn võ kỹ...

Nghĩ đến điểm này, Trương Huyền cũng không có thất lạc quá nhiều mà nhanh chân đi về phía võ kỹ.

Thư tịch trong tàng thư khố Vương quốc vô cùng phong phú, tuy rằng võ kỹ để ở chỗ này không phải là thứ gì không truyền. Thế nhưng chỗ tốt chính là số lượng lớn, tùy tiện một chiêu số cũng có thể tìm ra mấy ngàn lưu phái không giống nhau.

Ngừng lại, Trương Huyền nhìn về phía giá sách trước mắt.

Là khu vực cước pháp và thân pháp.

Thất thập nhị lộ đàm thối (1), Toàn phong thối công, Tam thập lục thức liên hoàn thích, Xuyên thân du long...

Đủ loại bí tịch thân pháp, thoái pháp đặt ở bên trên giá sách, lít nha lít nhít.

- Chân của Vương Dĩnh đã bị tổn thương, coi như có Dưỡng Thể dịch tẩm bổ, muốn chiến thắng Đỗ Lỗi có công phu về chân tốt, tốc độ nhanh thì cũng không có nắm chắc hoàn toàn. Thế nhưng, nếu có thân pháp và thoái pháp tốt, muốn vượt qua sẽ trở nên đơn giản hơn không ít...

Nghĩ tới đây, Trương Huyền bắt đầu lật sách.

Ào ào ào, ào ào ào!

Sau một canh giờ, tất cả thư tịch có liên quan tới chân công và thân pháp đều được hắn lật qua, quả nhiên trong đầu cũng hai bản thư tịch được hình thành.

Thiên Đạo thân pháp và Thiên Đạo thoái pháp!

Tiện tay mở ra, tinh thần chìm đắm ở trong đó, sau hai canh giờ, hắn đã hoàn toàn học được hai bộ võ kỹ.

Bởi vì hai bộ võ kỹ này đều thu những thứ trụ cột nhất, căn bản nhất, cũng giống như Thiên Đạo thương pháp vậy, đều chỉ hình thành một chiêu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau