THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1906 - Chương 1910

Chương 1906: Ngươi là Trương viện trưởng? (2)

- Xem náo nhiệt? Phùng đường chủ... Đã tới?

Trong lòng lộp bộp thoáng một phát, vội vã ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão giả vẻ mặt lúng túng đi đến.

- Trương sư!

Đi vào gian phòng, nhìn thanh niên cách đó không xa cúi đầu, sau đó lại nhìn qua:

- Chung hội trưởng...

Vị này đúng là Hỏa Nguyên Thành Danh Sư Đường Đường chủ, Phùng Ích Huy.

Đạt được lão hữu đưa tin, hắn thẳng tắp bay tới, vốn tưởng rằng là người nào quấy rối, chứng kiến Trương Huyền, lập tức ngừng lại.

Tuy vị Trương viện trưởng này giống như hắn đều là Luyện Khí Sư lục tinh, nhưng thân là Danh Sư Học Viện Viện trưởng, địa vị tự động cao hơn một cấp, tương tự Danh Sư thất tinh, căn bản là hắn không cách nào bằng được.

Bởi vậy, rõ ràng chứng kiến Chung hội trưởng bị đối phương dùng ghế điên cuồng đập, như trước không dám tiến lên, trốn ở bên ngoài... Chỉ là không nghĩ tới, vẫn bị Trương sư phát hiện.

Chỉ có thể lúng túng đi ra.

- Trương sư? Hắn là... Danh Sư?

Không có chú ý lễ tiết của đối phương, trái tim của Chung hội trưởng co lại, vội vàng nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

Hắn không phải nói mình là Luyện Khí Sư lục tinh sao? Như thế nào thời gian nháy con mắt thành Danh Sư? Hơn nữa có thể làm cho Phùng đường chủ tôn kính như thế, họ Trương...

- Chẳng lẽ... Là Danh Sư Học Viện Viện trưởng, Trương Huyền Trương sư?

Đồng tử co rụt lại.

Trương sư tới Hỏa Nguyên Thành hay không hắn không biết, nhưng sự tình Danh Sư Học Viện hơn hai vạn học sinh đến đây thí luyện, hắn là tận mắt nhìn thấy.

Ở trong hai vạn học sinh, có một vạn phụ tu chức nghiệp Luyện Khí Sư, còn từ chỗ hắn điều đi không biết bao nhiêu thiết bị luyện khí... Sự tình mới không qua hai ngày, tự nhiên nhớ rõ.

Đệ tử đã đến, Viện trưởng... Làm sao có thể không đến?

- Đúng vậy, ta là Trương Huyền!

Cũng không phủ nhận, Trương Huyền gật đầu.

- Trương viện trưởng?

Cách đó không xa thân thể Tống Chân cứng ngắc, sau đó ánh mắt lửa nóng.

Vị Trương viện trưởng này kế vị thời gian tuy không dài, danh khí lại vang dội toàn bộ Hồng Viễn Đế Quốc, coi như là Hỏa Nguyên Thành tương đối xa xôi, cũng sớm có nghe nói. Nhân vật truyền kỳ như thế, nếu như nói, hắn có thể trở thành Luyện Khí Sư chính thức... Có lẽ thật có thể thành!

Cùng nét mặt của hắn bất đồng, Tôn Tấn ở một bên thì đồng tử co rút lại, toàn thân như nhũn ra.

Nếu như đối phương chỉ là Luyện Khí Sư, bản thân đại khái không thừa nhận, náo lớn hơn nữa, cũng không có biện pháp, nếu Danh Sư... thì khó mà nói rồi!

Danh Sư có được ánh mắt cùng kiến thức thường nhân khó có thể bằng, Danh Sư Đường càng là lực lượng cường đại, thật muốn điều tra, coi như nói xạo nhiều hơn nữa, cũng vô dụng!

Huống chi còn có Trương Huyền ở đây!

- Coi như ngươi là... Danh Sư Học Viện Viện trưởng, xông vào Luyện Khí Sư Công Hội, xuất thủ với chúng ta, cũng là không tuân theo quy định a...

Sợ tới mức mặt như màu đất, bất quá, Chung hội trưởng vẫn cắn răng nói.

Coi như thân phận của đối phương tôn quý, nhưng xông tới không nói hai lời, đả thương nhiều người như vậy, cũng coi như vi phạm quy định a!

- Quy định?

Hừ lạnh một tiếng, Trương Huyền đứng dậy, trên người mang theo uy nghiêm cùng khí thế của viện trưởng:

- Quy định, là dùng để đối phó người tuân thủ quy định, mà đối với người không tuân thủ, hết thảy phương pháp, đều có thể sử dụng!

- Không tuân thủ?

Chung hội trưởng sững sờ:
- Không biết Luyện Khí Sư Công Hội chúng ta không tuân thủ cái gì?

- Tống Chân, ngươi tới đây!

Không trả lời hắn, Trương Huyền xoay đầu lại.

- Vâng!

Tống Chân nhẹ gật đầu, vội vàng đi tới.

- Phóng xuất ra chân khí của ngươi!

Trương Huyền nhấc mí mắt.

Tống Chân nhẹ gật đầu, vận chuyển chân khí, lập tức một đạo khí tức hùng hậu tràn ngập toàn bộ gian phòng.

- Cái này... Loại chân khí này...

Chung hội trưởng nhướng mày, sau đó đồng tử co rút lại.

Thân là Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong, cỗ chân khí trong cơ thể đối phương, đến cùng có thuộc tính gì, cùng Địa Hỏa có phù hợp hay không, tự nhiên liếc thấy ra.

Có thể nói, loại chân khí này, muốn trở thành Luyện Khí Sư, là tuyệt đối không thể nào.

- Nói chuyện của ngươi cho vị Hội trưởng này nghe một chút đi!

Biết rõ đối phương nhìn ra, Trương Huyền không nhiều lời, tiếp tục nói.

- Vâng...

Tống Chân gật đầu:

- Ta là một học đồ của Tôn Tấn Luyện Khí Sư, bảy tuổi bắt đầu học tập luyện khí, công pháp tu luyện, đều là hắn truyền lại...

Không có giấu giếm, lúc trước cùng Trương Huyền nói, toàn bộ thuật lại một lần.

Tuy xảy ra chuyện gì, còn không biết rõ, nhưng nếu như vị Trương viện trưởng này vì hắn ra mặt, tất nhiên không phải chuyện xấu.

- Tu luyện loại công pháp này, còn để các ngươi khảo hạch Luyện Khí Sư? Điều này sao có thể? Trừ khi...

Nghe xong Tống Chân nói, Chung hội trưởng cuối cùng hiểu được, sắc mặt thoáng một phát trở nên trắng bệch, lần nữa nhìn về phía Tôn Tấn cách đó không xa, âm trầm như sương.

Chương 1907: Danh Sư, không dung ức hiếp! (1)

Thân là Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong, nghe đến đó, kết hợp với lúc trước Tôn Tấn sở tác sở vi, nếu như lại không rõ ràng xảy ra chuyện gì, quả thực có thể tự sát được rồi.

Trong lòng đoán ra, nhưng trên mặt vẫn không thể tin được, Chung hội trưởng lần nữa nhìn về phía Tôn Tấn cách đó không xa.

Vị này, từng là Trưởng lão hắn thích nhất, thậm chí cảm thấy có thể kế thừa y bát, trở thành Hội trưởng... Làm sao sẽ làm ra loại chuyện này?

Nhưng sự thật bày ở trước mắt, đối phương đường đường Danh Sư Học Viện Viện trưởng, nếu như không có điều tra rõ ràng, không biết thật giả, tuyệt đối không có khả năng tự nhiên làm bẩn thân phận, ngang nhiên xông lại, gây ra động tĩnh lớn như vậy!

- Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Hàm răng cắn chặt, lạnh lùng nhìn sang, hận không thể lột da gia hỏa trước mắt.

Nếu như suy đoán là thật, không chỉ Tôn Tấn mất mặt xấu hổ, toàn bộ Hỏa Nguyên Thành Luyện Khí Sư Công Hội, cũng trở thành u nhọt của Tổng bộ, thậm chí ngay cả chính hắn cũng bị hậu nhân chỉ trích, cả đời không ngẩng đầu được lên, để tiếng xấu muôn đời!

- Ta...

Khóe miệng co lại, Tôn Tấn vội vàng giải thích:

- Hội trưởng, ta chưa làm qua, thật không biết!

- Không biết?

Ánh mắt của Chung hội trưởng như điện:

- Ngươi nên biết hậu quả nói láo với Danh Sư! Bây giờ nói thật, có lẽ còn có thể khẩn cầu mở một mặt lưới, một khi triệt để điều tra ra, đừng nói ta, coi như Trương sư chém giết ngươi ngay tại chỗ, ta cũng nói không ra nửa chữ "không"!

Danh Sư, không dung ức hiếp!

Nói láo với Danh Sư, một khi bị điều tra ra, chịu tội nặng thêm, không chỉ bản thân có thể bị giết chết ngay tại chỗ, hậu bối có liên hệ máu mủ, đều bị liên quan đến, không cho phép khảo hạch bất kỳ chức nghiệp thượng cửu lưu nào!

Đó cũng không phải Danh Sư Đường định ra quy củ, mà là rất nhiều chức nghiệp kính trọng sư giả, tập hợp phát ra lời thề.

Ngay cả “Thầy” cũng ức hiếp, thật giống như ngay cả cha mẹ cũng lừa gạt, trong lòng đã không còn chuẩn tắc, lưu lại sớm muộn gì cũng trở thành tai họa!

- Ta...

Sắc mặt trở nên trắng bệch, thân thể Tôn Tấn liên tục run rẩy.

Cái quy củ này, hắn tự nhiên hiểu, chỉ là... ở sâu trong nội tâm, còn có chút kỳ vọng, thời gian lâu dài, đối phương không tra được.

- Như thế nào, nói không ra lời? Trong mắt Chung hội trưởng thất vọng càng lúc càng nồng nặc.

Kỳ thật từ một sát na đối phương chần chờ kia, hắn liền đoán ra, thật chưa làm qua, tất nhiên sẽ theo lý lẽ cố gắng, mà không phải vẻ mặt tràn đầy xoắn xuýt.

Bộ dáng bây giờ, đủ để nói rõ vấn đề.

- Không nên ôm tâm lý may mắn thời gian dài, Danh Sư Đường không tra được... Nếu như ngay cả chút sự tình ấy cũng điều tra không rõ ràng, liền không gọi Danh Sư Đường!

Phùng Ích Huy Đường chủ ở một bên, cũng đoán ra sự tình, khuôn mặt trầm thấp.

Ở trong phạm vi hắn quản hạt, xuất hiện loại tình huống này, bản thân không có phát hiện, lại bị Trương viện trưởng tới nơi này chỉ có hai ba ngày phát hiện, đối với hắn mà nói là một loại thất trách nghiêm trọng.

Bị đoán đúng tâm sự, toàn thân Tôn Tấn cứng ngắc, không biết trả lời như thế nào.

Hoàn toàn chính xác, chỉ cần nguyện ý truy xét, còn không có sự tình Danh Sư Đường không tra được.

Bản thân làm chuyện kia, coi như thời gian lâu dài, người nhà của hơn ba mươi học đồ, tất nhiên vẫn còn, chỉ cần thẩm tra một chút nhất định có thể tìm được dấu vết để lại.

Một học đồ, không cách nào thông qua khảo hạch, là thiên phú quá kém, nhiều người như vậy, ngay cả một vị cũng không có thông qua, có ngốc cũng nhìn ra được vấn đề.

Lúc trước địa vị của học đồ quá thấp, hơn nữa tính lưu động lớn, không ai chú ý thì thôi, hiện tại tập trung điều tra, liền khẳng định không che giấu được.
Huống chi...

Đồng tử co rụt lại, cánh tay còn lại lặng lẽ sờ Không Gian giới chỉ, chân khí trong cơ thể tuôn ra, tính toán phá hủy, còn không có động tác, liền chứng kiến một đạo kiếm quang hiện lên.

Rầm ào ào!

Ngón giữa tay phải bị chặt đứt, Không Gian giới chỉ cũng rơi trên mặt đất.

- Nếu như đoán không sai, bộ công pháp hắn truyền thụ Tống Chân có lẽ ở trong Không Gian giới chỉ!

Chặt đứt cử động của đối phương, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Vâng!

Chung hội trưởng thò tay trảo một cái, cầm Không Gian giới chỉ ở dưới đất tới.

Lực lượng tuôn ra, xóa đi Linh hồn ấn ký, cúi đầu xem, một lát sau một quyển sách đột ngột xuất hiện ở trước mắt.

Nhẹ nhàng mở ra, sắc mặt lập tức biến thành màu xanh, cả người tựa hồ sắp nổ, hàm răng cắn chặt, đưa cho Tống Chân ở cách đó không xa.

- Đây chính là pháp quyết ngươi tu luyện?

Đi vào trước mặt, Tống Chân nhìn thoáng qua, nhịn không được gật đầu:

- Đúng là cái này, lúc trước chính là hắn truyền thụ cho chúng ta...

- Ngươi còn có lời gì để nói?

Nắm thư tịch, Chung hội trưởng lần nữa nhìn qua, ánh mắt trở nên như hàn băng.

- Ta...

Tôn Tấn cũng nhịn không được nữa, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

Nếu như nói lúc trước còn có thể che giấu, tận lực kéo dài thời gian, quyển sách này từ trong Không Gian giới chỉ của hắn bị tìm ra, nói nhiều hơn nữa, đều không còn ý nghĩa!

- Là ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh... Nghĩ đến nơi này có nhiều khoáng thạch như vậy, chỉ cần có thể tìm ra, có thể kiếm được càng nhiều, về sau coi như không làm Luyện Khí Sư, cũng có thể sống rất tốt...

Chương 1908: Danh Sư, không dung ức hiếp! (2)

- Vì ngươi có thể sống rất tốt, liền hại nhiều luyện giả vô tội tu như vậy... Ngươi không xứng làm Luyện Khí Sư, lại càng không xứng truyền thụ đệ tử!

Lắc đầu, Chung hội trưởng cắn chặt hàm răng.

Tuy Luyện Khí Sư không phải Danh Sư, nhưng cũng có truyền thừa, vị trước mắt này, lấy bồi dưỡng học đồ làm danh, trên thực tế lại làm sự tình lợi mình hại người, nghiêm trọng vi phạm tới ý nghĩa của sư giả.

- Trương viện trưởng, Phùng đường chủ, ta quản giáo thuộc hạ không nghiêm, bản thân càng có mắt không tròng, tin lầm đối phương, mới gây thành đại họa như thế... Nguyện ý từ đi thân phận Luyện Khí Sư Công Hội Hội trưởng, tìm kiếm người nhà của ba mươi vị học đồ kia, dùng hết cả đời vì bọn hắn đền bù tổn thất...

Bàn tay điểm tới, phong ấn tu vi của Tôn Tấn, Chung hội trưởng nhìn lại.

Thân là luyện khí Công Hội Hội trưởng, gia hỏa này ở trước mắt hắn làm ra việc như thế, hai mươi năm cũng không hề phát hiện, bản thân chính là không làm tròn trách nhiệm nghiêm trọng, ngoại trừ Tống Chân, những người khác chết rồi, nhưng còn có người nhà, nguyện ý dùng một đời đi trả lại.

- Chuyện này tuy không trách ngươi, nhưng cũng có trách nhiệm rất lớn!

Hai tay chắp sau lưng, Trương Huyền nói.

Tuy tội không ở đối phương, nhưng thân là người lãnh đạo trực tiếp của Tôn Tấn, không có nhìn ra phẩm hạnh của thuộc hạ, liền cấp cho thân phận Trưởng lão, cho thuận tiện càng lớn, để cho đối phương không kiêng nể gì cả, hại nhiều người như vậy, bản thân liền không cách nào lấp liếm.

Nếu như đối phương không phải Công Hội Trưởng lão, không phải Luyện Khí Sư lục tinh... làm sao có thể có được lực lượng, che giấu hơn mười vị học đồ tử vong, mà không để người ta hoài nghi.

- Ta biết rõ, đáng tiếc, hiện tại loại tình huống này, coi như ta làm cái gì, cũng không thể hoàn lại rồi...

Nhìn Tống Chân, vẻ mặt Chung hội trưởng tràn đầy thất lạc.

Không nói những người chết kia, chỉ vị trước mắt này, mặc dù dùng ra cố gắng lớn nhất, cũng không cách nào cải biến kết cục.

Đối phương tu luyện công pháp, cùng luyện khí tương trùng, coi như là Luyện Khí Đại Tông Sư lục tinh đỉnh phong, cũng không có khả năng cải biến những thứ này, để cho vận mệnh đi vào quỹ đạo.

- Cũng không phải không cách nào cải biến...

Thấy vị Hội trưởng này thái độ như thế, Trương Huyền biết hắn suy nghĩ cái gì, lắc đầu, xòe bàn tay ra:

- Cho ta xem quyển sách kia một chút!

- Vâng!

Nhẹ gật đầu, đưa tới công pháp tu luyện.

Trương Huyền tiếp nhận, tiện tay lật ra một lần, cúi đầu trầm tư.

Một lát sau, lấy ra giấy bút, rồng bay phượng múa, không lâu sau, một lần nữa viết một bộ pháp quyết, đưa cho Tống Chân ở cách đó không xa: - Dựa theo bộ pháp quyết này tu luyện!

Lúc này Tống Chân cuối cùng rõ ràng đến cùng xảy ra chuyện gì, lần nữa nhìn về phía Tôn Tấn, đã không có tôn trọng như lúc trước, ngược lại lộ ra hận ý.

Trở thành học đồ của đối phương, đầy cõi lòng hy vọng, giữ vững được trọn vẹn 20 năm, kết quả thành giỏ trúc múc nước công!

Tiếp nhận thư tịch, vẻ mặt Tống Chân mê mang.

Tuy hắn rất cảm kích Trương viện trưởng, nhưng mà mục tiêu cả đời, bị kết luận không thể có thành tựu, đã không biết nên làm cái gì.

- Ta nói rồi, sẽ để cho ngươi trở thành Luyện Khí Sư chính thức, tự nhiên nói được thì làm được!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười:

- Tu luyện bản công pháp này xong, hôm nay có thể khảo hạch Luyện Khí Sư ngũ tinh, thậm chí... lục tinh!

- Khảo hạch ngũ tinh? Lục tinh?

Tống Chân ngẩn ngơ, lại càng hoảng sợ, không thể tin được.

- Không sai!
Trương Huyền cười gật đầu.

Tống Chân liền tranh thủ mở thư tịch ra, bút mực phía trên còn không có triệt để khô ráo, mùi mực nhàn nhạt truyền đến, phối hợp kiểu chữ tùy thời có thể nhảy ra mặt giấy, khiến người ta vui vẻ thoải mái.

Rất nhanh xem thư tịch một lần, cả người Tống Chân cứng ngắc, không thể tin được.

Dưới tình huống không có Danh Sư chỉ điểm, có thể ở chừng ba mươi tuổi, tu luyện tới Hóa Phàm cửu trọng, hắn ở trên việc tu luyện thiên phú không thể nghi ngờ, mặc dù chỉ đơn giản xem thư tịch một lần, cũng đã biết rõ, bộ công pháp này đáng sợ!

Giống như đối phương nói, không chỉ cải biến mấu chốt trên việc tu luyện của hắn, còn có thể khiến tu vi càng tiến một bước, đạt tới cảnh giới cao hơn!

- Bắt đầu đi!

Thấy hắn có chút ngẩn người, Trương Huyền cười cười.

- Vâng!

Không do dự, vội vàng khoanh chân ngồi dưới đất, dựa vào nội dung trên bí tịch, bắt đầu tu luyện.

Thấy hắn tu luyện, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía lão giả cách đó không xa:

- Chung hội trưởng, khả năng còn muốn phiền toái thoáng một phát, giúp hắn tìm kiếm ba viên đan dược đạt tới cấp sáu, theo thứ tự là Khai Cốt Thối Thể Đan, Nghịch Chuyển Hoán Kinh Đan...

Đối phương tu luyện bộ công pháp kia, trọn vẹn hai mươi năm, coi như hắn lần nữa xếp đặt thiết kế thư tịch, để cho đối phương nghịch chuyển kinh mạch, cải biến chân khí, muốn làm được thuận lợi luyện khí, cũng không dễ dàng như vậy.

Còn cần một ít đan dược phụ trợ.

Sửa kinh đổi mạch, lại để cho chân khí lúc trước đối nghịch Địa Hỏa, cứng rắn chuyển hóa thành dung hòa, đổi lại bất luận kẻ nào cũng làm không được, cũng chỉ có hắn có được Thiên Đạo công pháp, không có đường quanh co, mới có thể thuận lợi suy diễn ra.

- Loại đan dược này ở địa phương khác rất khó tìm, nhưng ở Hỏa Nguyên Thành không hiếm thấy... Chờ một chút!

Chung hội trưởng vội vã rời đi.

Hỏa Nguyên Thành, Địa Hỏa phong phú, luyện khí cùng luyện đan là lưu hành nhất, hơn nữa các loại dược liệu quý hiếm rất nhiều, đan dược ở địa phương khác không có, ở nơi đây đều có thể tìm tới, sẽ không hao phí quá nhiều thời gian.

Cũng không lâu lắm, liền đi trở về, cầm tới ba loại đan dược mà Trương Huyền nói.

Đưa dược vật cho Tống Chân, để cho hắn nuốt xuống tu luyện, sau nửa canh giờ, trong cơ thể đột nhiên nổ vang, khí tức cả người trong nháy mắt bạo tăng, trải qua một phen tu luyện, không chỉ thuộc tính chân khí cải biến, thậm chí còn đột phá gông cùm xiềng xích, tu vi đạt tới Bán Thánh!

Chương 1909: Rèn luyện Kim Nguyên đỉnh (1)

- Thần tích, thật là thần tích!

Thì thào tự nói, Chung hội trưởng ngẩn người.

Một bộ công pháp, ba viên đan dược, cứng rắn nghịch chuyển thuộc tính chân khí, hơn nữa để cho đối phương đột phá, cái này đã không thể xưng là chỉ điểm, hoàn toàn có thể xưng là thần tích!

Tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy như nằm mơ, không thể tưởng tượng nổi.

- Chẳng lẽ... Đây mới là thực lực của Trương viện trưởng?

Phùng Đường chủ cũng khiếp sợ nói không ra lời.

Thân là Danh Sư, nhãn lực càng mạnh hơn nữa, tự nhiên biết rõ, đưa cho Tống Chân bản bí tịch kia, quý giá đến cỡ nào.

Pháp quyết lợi hại như thế, tiện tay sáng chế, càng không hề giữ lại đưa người, đây mới thực sự là Danh Sư, đáng giá để cho bọn họ học tập cả đời!

Khó trách có thể trở thành Danh Sư Học Viện Viện trưởng, để cho vô số Trưởng lão đệ tử bội phục, quả nhiên dưới nổi danh không người kém cỏi.

- Đa tạ lão sư!

Hai người đang cảm khái, Tống Chân tu luyện xong xong, vẻ mặt tràn đầy bội phục quỳ gối ở trước mặt Trương Huyền.

Giờ phút này hắn đã hoàn toàn tin tưởng lời của đối phương, hiện tại coi như thanh niên trước mắt để cho hắn tự sát, khẳng định cũng sẽ không một chút do dự.

- Ta không phải thầy của ngươi, không cần khách khí như thế.

Trương Huyền khoát tay áo.

- Truyền thụ công pháp, lại mang đến cho ta hy vọng sống... Đời này chỉ nhận ngươi là thầy, đến chết không thay đổi.

Quỳ trên mặt đất, nặng nề dập đầu mấy cái, ánh mắt Tống Chân lộ ra vẻ kiên nghị không thể dao động.

Không có đối phương, hiện tại hắn đã biến thành một cỗ thi thể, không chỉ có như thế, người nhà như trước sẽ bị bao phủ ở trong cười nhạo!

Tôn Tấn ở cách đó không xa, như trước sẽ ngụy trang nanh vuốt của mình, khiến người ta không cách nào xem thấu bộ mặt thật sự, lừa gạt một nhóm lại một nhóm người mới nằm mộng cũng muốn trở thành Luyện Khí Sư.

Vị Trương viện trưởng này, không chỉ truyền thụ công pháp, sửa đổi nhân sinh của hắn, thay hắn báo thù, coi như không thu hắn làm đệ tử, trong lòng cũng sẽ một mực lấy kia làm gương, cả đời không cải biến. - Cũng được, tuy không thu ngươi làm thân truyền, nếu như gặp, cũng coi như hữu duyên, hôm nay ngươi chính là đệ tử dự thính ở trên luyện khí của ta.

Thấy ánh mắt của đối phương kiên định, Trương Huyền thở dài một tiếng.

Học sinh thân truyền, không chỉ phải có thiên phú, còn có nhân phẩm, cùng vị trước mắt này chung đụng thời gian quá ngắn, tự nhiên không có khả năng trực tiếp thu, nhưng thu làm đệ tử luyện khí, vẫn là có thể.

Danh Sư đào lý khắp thiên hạ, đệ tử dự thính mà thôi, giống như người Huyền Huyền Hội, thu nhiều hơn mấy cái, cũng không sao cả.

- Đa tạ lão sư thành toàn!

Kích động lần nữa dập đầu, trong mắt Tống Chân tràn đầy thành kính.

Chung quanh rất nhiều Luyện Khí Sư nằm trên mặt đất, đều lộ ra vẻ hâm mộ, thậm chí ngay cả mấy vị Trưởng lão, tính cả Chung hội trưởng, cũng từng cái mang theo biểu lộ giống nhau.

Vị Trương viện trưởng này, thực lực mạnh mẽ, đối với luyện khí lý giải càng cao thâm mạt trắc, có thể trở thành học sinh của hắn, dù chỉ là trên danh nghĩa, về sau cũng tiền đồ vô lượng.

- Nếu là lão sư luyện khí của ngươi, không để ngươi trở thành Luyện Khí Sư lục tinh, thật sự là băn khoăn.

Không để ý tới vẻ mặt của mọi người, nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền nhìn lại, cổ tay khẽ đảo, một lô đỉnh cực lớn rơi trên mặt đất, nện lên một trận bụi mù:

- Đây là Danh Sư học viện trấn viện Pháp bảo Kim Nguyên đỉnh, Thánh Khí hạ phẩm! Ta vừa vặn tính toán luyện chế lại một lần... Ngươi đã trở thành học sinh của ta, liền từ ngươi tới xuất thủ, chỉ cần có thể hoàn thành. Đối với ngươi luyện khí có trợ giúp thật lớn, về sau trở thành Luyện Khí Sư thất tinh cũng không thành vấn đề! - Rèn luyện Thánh Khí? Cái này, cái này... Ta chỉ là một học đồ, ngay cả binh khí Phàm cấp cũng luyện chế không ra, khó có thể đảm đương trách nhiệm như thế...

Tống Chân hoảng sợ.

Rất nhiều Luyện Khí Sư khác, thậm chí Chung hội trưởng cũng xém ngất đi.

Thánh Khí, là Luyện Khí Sư thất tinh mới có tư cách tiếp xúc, có thể rèn luyện một lần, hoàn toàn chính xác có thể làm cho người ở trên luyện khí, vô luận tâm lý, hay kỹ xảo, đều có tiến bộ thật lớn.

Nhất là Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong, chỉ cần đốn ngộ, mượn cái này đột phá cũng chưa biết chừng.

Nhưng để cho một học đồ, ngay cả Phàm Khí cũng không luyện chế thành công qua đi làm... Chẳng lẽ thật không sợ trấn viện chi bảo của Danh Sư học viện, bị triệt để chơi đùa phế?

- Chủ nhân, ngươi nói không phải thật a...

Không chỉ mọi người biểu lộ như vậy, cách đó không xa, Kim Nguyên đỉnh cũng lạnh run, cảm giác mình sắp khóc:

- Kỳ thật... Đỉnh Đỉnh cảm thấy thực lực bây giờ vẫn rất tốt, đột nhiên không muốn thăng cấp...

Tuy nó muốn tăng thực lực lên, nhưng muốn chủ nhân tự mình xuất thủ a...

Lại để cho một gia hỏa không có luyện qua binh khí động thủ, cái quỷ gì?

Đây là xem ta không vừa mắt, muốn tìm lý do giết ta sao...

- Được rồi, ở đâu nhiều lời nói nhảm như vậy!

Lười để ý đến mọi người khiếp sợ cùng Kim Nguyên đỉnh sợ hãi, Trương Huyền phất tay.

Hiện tại trình độ Luyện Khí Sư của hắn, tuy đạt đến lục tinh đỉnh phong, nhưng mà muốn cho gia hỏa này tấn cấp, cũng không phải là luyện chế, tôi đơn thuần, chủ yếu nhất là dung nhập Tử La Kim trong đó... Cũng chính là rèn luyện Khí Thai!

Mà hắn không am hiểu nhất chính là cái này.

Thật muốn để cho hắn xuất thủ, ở trước mặt nhiều Luyện Khí Sư lợi hại như vậy, mất mặt xấu hổ không nói, Kim Nguyên đỉnh cũng vô cùng có khả năng bị tươi sống luyện chết, thậm chí bị nện bộ mặt hoàn toàn thay đổi, không còn bộ dáng lúc trước.

Chương 1910: Rèn luyện Kim Nguyên đỉnh (2)

Tống Chân này, dù chỉ là học đồ, nhưng mà lúc trước luyện khí, dùng Thư Viện chuyên môn xem xét, trụ cột vững chắc, nắm giữ cực kỳ kiên cố, để cho hắn tới dung hợp Tử La Kim mà nói, tuyệt đối là thí sinh tốt nhất, thậm chí so với Luyện Khí Sư lục tinh còn muốn thuận buồm xuôi gió.

Một khi thành công, sẽ đối với luyện khí có càng nhiều cảm ngộ, về sau trở thành Luyện Khí Sư lục tinh, thậm chí cấp bậc cao hơn, cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Làm như vậy, đã có thể giải quyết lúng túng bản thân không biết rèn Khí Thai, hiển lộ rõ ràng bản lĩnh cao nhân, lại để cho mọi người càng thêm bội phục, còn có thể rèn luyện đệ tử, không đến mức mất đi tên tuổi...

Có thể nói một công ba việc, cớ sao không làm?

- Vâng...

Thấy lão sư tức giận, Tống Chân không dám nói nhảm, đành phải nhẹ gật đầu, kiên trì đi tới.

Nhìn hắn thấy chết không sờn, Kim Nguyên đỉnh càng liên tục run rẩy, không còn cuồng vọng cùng kiêu ngạo nghiền ép cường giả Thánh Vực như lúc trước, ba cái chân to tùy thời mềm xuống, trực tiếp nằm rạp trên mặt đất.

Chứng kiến biểu lộ của một người một đỉnh, Trương Huyền lắc đầu, cũng không giải thích, nói thẳng:

- Tăng lên phẩm chất Thánh Khí rất trọng yếu, một lát nữa ta sẽ chỉ điểm ngươi luyện chế như thế nào, trình tự không thể phạm sai lầm!

- Vâng!

Tống Chân thở dài một hơi.

- Lấy ra khối Tử La Kim ta bảo ngươi mang theo kia, lần này rèn luyện cần dùng đến...

Trương Huyền không có chút ngừng lại, nói trình tự rèn luyện Kim Nguyên đỉnh ra:

- Trước hòa tan khoáng thạch, chân khí thúc giục Địa Hỏa mười ba cái hô hấp, để Kim Nguyên đỉnh vào trong đó, tiến hành dung hợp, hai mươi bảy hô hấp sau lấy ra, lợi dụng Thiên Kim Đoán Tạo Pháp rèn luyện một trăm tám mươi bốn búa, mỗi một búa đều dùng 80% khí lực của ngươi, yêu cầu rất đơn giản, nện Kim Nguyên đỉnh một lần, một cái không thể nhiều, một cái cũng không thể thiếu...

Hắn không có truyền âm, mà trực tiếp nói ra, thanh âm sáng sủa, nghe vào trong tai tất cả Luyện Khí Sư, lại để cho mọi người từng cái hai mặt nhìn nhau, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

Cho rằng chỉ là chỉ điểm luyện khí đơn thuần, sẽ không quá khó, nghe xong giờ mới hiểu được, đó căn bản không chỉ là luyện khí, mà là một loại tu hành!

Không chỉ rõ thuộc tính của Kim Nguyên đỉnh, Tử La Kim, thậm chí Địa Hỏa như lòng bàn tay, còn phải hiểu rõ thực lực cùng năng lực của Tống Chân kỹ càng.

Đây cũng không phải là vấn đề nhãn lực, trong lòng tính toán, tất nhiên là một con số khổng lồ!

- Vâng!
Nghe xong lời của đối phương, Tống Chân biết rõ lão sư đã suy tính đến tất cả sự tình có thể gặp phải, nhịn không được nhẹ nhàng thở ra, ghi nội dung ở trong lòng, lúc này bàn tay mới trảo một cái, ném Tử La Kim vào Địa Hỏa.

Nơi này là Luyện Khí Sư Công Hội, chỉ cần là gian phòng, đều có trận pháp kết nối Địa Hỏa, thúc giục lực lượng Bán Thánh vừa mới thăng cấp, hỏa diễm hừng hực, rất nhanh hòa tan Tử La Kim, ngay sau đó thả Kim Nguyên đỉnh vào...

Các loại thủ pháp luyện chế, nghiêm khắc dựa theo lời nói của đối phương tiến hành.

- Không sai!

Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Giống như dự đoán, đối phương ở phương diện rèn luyện Khí Thai, hoàn toàn chính xác đạt đến trình độ đỉnh cao, thậm chí cường đại hơn một ít Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong.

Cũng khó trách, những năm này hắn không cách nào đột phá, tất cả tinh lực cùng tâm huyết, đều dùng ở phương diện này, lúc này mới có được năng lực như thế.

Sau nửa canh giờ, Kim Nguyên đỉnh tựa như chuông lớn nổ vang, lúc trước chỉ có lực lượng Thánh Khí hạ phẩm, liên tiếp kéo lên, khí tức cường đại, chèn ép đám đông liên tiếp lui về phía sau.

Vù vù!

Ngừng lại, kim quang lóng lánh, làm cho người ta có cảm giác cao cao tại thượng.

- Thánh Khí trung phẩm? Thật tốt quá...
Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Nhìn thoáng qua, là hắn biết, thành công rồi.

Lúc này Kim Nguyên đỉnh, hoàn mỹ dung hợp Tử La Kim, dĩ nhiên đạt đến Thánh Khí trung phẩm, thực lực dĩ nhiên có thể so với Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong!

Gặp lại đám người Kim Diệp Vương mà nói, hoàn toàn có thể một đỉnh đập chết, sẽ không tiêu phí tâm tư, để cho đối phương uống thuốc phiền toái như vậy rồi.

- Ta không chết? Không chỉ không chết, thực lực còn tăng lên? Thật tốt quá...

Bên này tràn đầy vui mừng, Kim Nguyên đỉnh ở cách đó không xa lập tức hưng phấn nhảy dựng lên.

Vốn tưởng rằng để cho một học đồ không biết luyện khí, rèn luyện bản thân, không chết cũng không xê xích gì nhiều, không nghĩ tới chẳng những thành công, còn khiến thực lực của nó đại tiến, trọn vẹn tăng lên một cấp bậc, cao hứng hận không thể ôm Tống Chân hôn một cái.

- Lão sư...

Giờ phút này Tống Chân cũng không nghĩ tới bản thân sẽ thành công, ánh mắt hào quang lập loè, tràn đầy kích động.

Tuy lần này, là lão sư từng bước chỉ điểm, nhưng đã có kinh nghiệm lần này, đối với luyện khí đã có lòng tin thật lớn, về sau khảo hạch lục tinh, thậm chí chờ thực lực đến, khảo hạch thất tinh cũng không thành vấn đề!

Có thể nói... cơ hội này, chẳng khác nào định trụ cột luyện khí của hắn, để cho hắn tiền đồ vô lượng.

Học viện trấn viện chi bảo, không hề chần chờ đưa cho bản thân rèn luyện, phần tín nhiệm này, phần ân tình này, hắn cả đời cũng không thể báo đáp.

- Tốt rồi, ngươi đã có lĩnh ngộ, về sau trở thành Luyện Khí Sư không thành vấn đề!

Bàn tay trảo một cái, thu Kim Nguyên đỉnh vào Không Gian giới chỉ, Trương Huyền khoát tay áo:

- Phùng Đường chủ, chuyện còn lại liền giao cho ngươi xử lý, ta đi trước!

Nói xong, quay người đi ra ngoài, chỉ chốc lát liền biến mất ở trước mắt mọi người.

- Xong chuyện phất áo rời đi, không cầu bất luận hồi báo gì... Đây mới thực là Danh Sư!

Chứng kiến hắn quay người rời đi, không chần chờ chút nào, mọi người kìm lòng không được cảm khái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau