THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1896 - Chương 1900

Chương 1896: Dắt tay (2)

- Có tâm sự gì nói ra có lẽ sẽ khá hơn chút, ta tuy thực lực không đủ, nhưng không ít chuyện vẫn có thể giải quyết.

Ăn uống no nê, Trương Huyền nhìn lại.

Hắn đã sớm nhìn ra nữ hài khả năng có tâm sự, vì vậy trên đường đi nói chuyện cười, để đối phương vui vẻ, bất quá... Hiện tại xem ra, hiệu quả quá mức bé nhỏ.

- Không có gì...

Lạc Nhược Hi sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu:

- Chỉ là gặp một việc, có chút nhớ nhà mà thôi!

- Nhớ nhà? Ngươi... Chẳng lẽ thật sự là người của Thánh Nhân quý tộc Lạc gia?

Trương Huyền nghi ngờ hỏi.

Về sự tình nữ hài này, Danh Sư Học Viện lưu truyền một đống lớn, cơ bản đều là Thánh Nhân hậu đại, địa vị tôn sùng.

Nếu không, cũng không có khả năng để cho Mộc sư đường đường Danh Sư thất tinh, lại có thái độ như thế.

- Thánh Nhân quý tộc?

Nữ hài cười lắc đầu, không thừa nhận, cũng không phủ nhận, ngược lại nhìn qua:

- Người nhà của ngươi đâu? Đều ở nơi nào, như thế nào chưa từng nghe ngươi nhắc qua?

Thấy nàng không muốn nhiều lời, Trương Huyền không có ở vấn đề này tiếp tục dây dưa, ánh mắt lộ ra một ít cô đơn, nói:

- Ta không có người thân, là một cô nhi!

- Cô nhi?

Lạc Nhược Hi sững sờ.

- Ân, từ nhỏ đến lớn, chưa từng gặp qua thân nhân...

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn từ Địa Cầu xuyên qua, không có một thân nhân, muốn nói cô độc, tuyệt đối ai cũng không bằng.

Coi như không nói bây giờ, đời trước từ khi có ký ức, sẽ không gặp qua thân nhân, có thể trở thành Học Viện lão sư, cũng là hao tốn không biết bao nhiêu nỗ lực, kết quả... Còn dạy đệ tử tẩu hỏa nhập ma, thiếu chút nữa bị huỷ tư cách!

Thê thảm không người sánh bằng.

- Ngại ngùng, ta không phải cố ý...

Lạc Nhược Hi vội vàng khoát tay.

- Không có gì, đã quen, như vậy cũng tốt, không có gì vướng víu, muốn đi đến đâu liền đi đến đó! Trương Huyền cười cười.

Một người cũng rất tốt, cùng nhau đi tới, ngoại trừ mấy đệ tử, không có gì phải lo lắng.

- Tâm tính của ngươi thật tốt...

Nhìn thanh niên trước mắt, thấy hắn không có chút nào che giấu, sống thật vui vẻ, ánh mắt Lạc Nhược Hi lộ ra tán dương.

Không có bối cảnh, không có nhân mạch, bằng vào cố gắng của mình, mới hai mươi tuổi liền thành Hồng Viễn Danh Sư Học Viện Viện trưởng, vị Trương Huyền này tuy thoạt nhìn không đáng tin cậy, trên thực tế là vô cùng đáng tin cậy!

Thật giống như những học sinh kia tín nhiệm vô điều kiện với hắn, những Trưởng lão kia vô điều kiện thần phục... đã nói rõ ưu tú.

Rõ ràng chuyện rất khó, chỉ cần có hắn, sẽ giải quyết đơn giản, chỉ bằng vào điểm này, có thể để cho vô số người theo không kịp.

Bên người nàng không thiếu bạn cùng lứa tuổi ưu tú, trong đó ở tuổi giống nhau, tất cả đều cường đại hơn vị trước mắt này nhiều, nhưng những người này khởi điểm cao, nếu khởi điểm giống nhau, muốn đạt tới trình độ của thanh niên này, khẳng định không có mấy cái!

Tuổi còn trẻ thì đến được Tòng Thánh đỉnh phong, lại để cho đệ tử khăng khăng một mực, thống lĩnh một Học Viện, để cho tất cả mọi người cam tâm tình nguyện thừa nhận... Loại nhân cách mị lực này, là không biết bao nhiêu người không thể bằng được.

Nhất là tâm tính, rõ ràng gặp được khó khăn, nhưng mỗi lần đều có thể chính diện đối mặt, chỉ cần không vẫn lạc, về sau, thành tựu tuyệt đối không thể hạn lượng.

Bất tri bất giác, Lạc Nhược Hi đối vị trước mắt này, cách nhìn đã có biến hóa rất lớn.

Trước kia, chỉ là cảm thấy gia hỏa này có chút thân cận, mà bây giờ, cảm thấy ẩn dấu ở sau lưng hắn, có đồ vật lóe sáng, là chói mắt như vậy, để cho vô số người ảm đạm biến sắc.

Bất tri bất giác, làm cho nàng đối với thanh niên trước mắt này, sinh ra tâm tình khác thường.

Tuy chỉ có một tia, nhưng mà trước kia chưa bao giờ có. - Trở về thôi!

Lại hàn huyên một lát, hai người đi về.

Minh Nguyệt nhô cao, bóng dáng hai người kéo dài, gió nhẹ phất phơ, trên người thiếu nữ tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt, ngửi ở trong miệng, thoải mái không nói ra được.

Nội tâm Trương Huyền chưa bao giờ cảm giác an bình như thế, bàn tay không tự chủ được đưa tới, đụng phải mu bàn tay của nữ hài, tựa như chạm đến một đống bông, mềm mại tinh tế.

Thân thể Lạc Nhược Hi cứng đờ, vội vàng rút tay về, ôm ở trước ngực, sắc mặt đỏ bừng:

- Ta đi về trước!

Nói xong vội vã đi thẳng về phía trước, chỉ chốc lát biến mất ở trước mắt.

- Rời đi...

Vẻ mặt tràn đầy lúng túng, Trương Huyền vỗ trán:

- Đều tại ta...

Con đường rất dài, có lẽ còn có thể trò chuyện nhiều một lát, làm gì đi chạm tay người ta? Nếu đối phương trách tội, về sau chẳng phải ngay cả bằng hữu cũng làm không được?

Thật sự là ngu xuẩn!

Vẻ mặt bất đắc dĩ, đang định trở lại chỗ ở, ngày mai nhìn xem thái độ của đối phương, chỉ mong không tức giận, chợt nghe cách đó không xa, một thanh âm vang lên.

- Hẹn gặp lại thân nhân của ta, bằng hữu của ta, là ta mất hết mặt mũi, cho các ngươi hổ thẹn...

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một trung niên nhân chừng ba mươi tuổi, quỳ gối ở trước cửa ra vào, vẻ mặt đau thương.

Trung niên nhân mang theo máu tươi, khuôn mặt phong trần, thoạt nhìn có chút chật vật, hẳn là vừa trải qua sự tình nguy hiểm gì, vừa mới trở về.

- Hẹn gặp lại!

Dập đầu mấy cái, cắn răng, trung niên nhân đứng dậy, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường kiếm, cứa tới cổ của mình.

- Tự sát?

Không nghĩ tới đi đường, lại gặp một cái tự sát, nhướng mày, Trương Huyền cong ngón búng ra.

Ô...Ô...n...g!

Một đạo hào quang bắn tới, trường kiếm trong lòng bàn tay trung niên nhân bị đánh trúng, Ô...Ô...n...g! thoáng một phát, chọc ở trên vách tường cách đó không xa, liên tục lắc lư.

Chương 1897: Tử La Kim (1)

Trường kiếm bị đánh bay, trung niên nhân sững sờ, quay sang liền thấy được thanh niên đi tới.

- Con sâu cái kiến còn sống tạm bợ, vì sao ngươi phải tự sát?

Trương Huyền mở miệng.

Đi vào trước mặt, cũng thấy rõ, thực lực của trung niên nhân dĩ nhiên đạt đến Hóa Phàm cửu trọng sơ kỳ, ở Hỏa Nguyên Thành tuyệt đối được cho một phương cao thủ.

- Làm phiền tiền bối thương xót, ta chỉ cầu được chết...

Biết rõ khoảng cách xa như vậy, có thể một chỉ đạn bay trường kiếm của mình, thực lực tất nhiên cao hơn hắn rất nhiều, trung niên nhân cũng không bởi vì đối phương trẻ tuổi mà khinh thường, cúi đầu thật thấp, trong mắt tràn đầy cô đơn.

- Chừng ba mươi tuổi liền tu luyện tới loại cảnh giới này, coi như là thiên tài, nguyên nhân gì tuyệt vọng như thế? Lại cam tâm muốn chết?

Trương Huyền kỳ quái.

Coi như là Hỏa Nguyên Thành tài nguyên phong phú, chừng ba mươi tuổi có thể đạt tới cấp bậc này, thiên phú cũng không thấp.

Có thực lực có thiên phú, làm gì không được? Hết lần này tới lần khác nghĩ không ra tự sát?

- Làm phiền tiền tối hỏi thăm, ta thật sự không có động lực cầu sinh rồi...

Trung niên nhân lắc đầu:

- Hỏa Nguyên Thành, Địa Hỏa hùng hồn, chức nghiệp nổi danh nhất là Luyện Khí Sư. Ta bảy tuổi liền bắt đầu học tập, ở chỗ Luyện Khí Đại Tông Sư Tôn Tấn làm học đồ hai mươi tư năm, vốn tưởng rằng có thể thu ta tiến nhập môn hạ, ai ngờ... Liên tục mười năm khảo hạch đều thất bại! Thiên phú kém như thế, vụng về như thế, còn sống có ý nghĩa gì? Quả thực thẹn với người nhà, thẹn với chức nghiệp này, còn không bằng chết đi coi như xong...

- Làm học đồ hai mươi tư năm?

Trương Huyền sững sờ:

- Ngươi bây giờ... ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng không phải?

Hóa Phàm cửu trọng, dựa theo cấp bậc mà nói, ít nhất là Luyện Khí Sư ngũ tinh đỉnh phong, vẫn chỉ là học đồ... Thật hay giả?

Trên đời còn có người vụng về như thế?

- Ân! Mỗi lần ta luyện khí, đều không thể khống chế tốt độ nóng Địa Hỏa, cuối cùng luyện phế Khí Thai... Lần khảo hạch này, Tôn Tấn Luyện Khí Sư cũng nhịn không được nữa, trục xuất ta ra sư môn, hiện tại ngay cả học đồ cũng không phải. Người nhà đều hy vọng ta có thể trở thành Luyện Khí Sư, dương danh lập vạn, kết quả lại bị trục xuất, còn có mặt mũi nào gặp người...

Càng nói càng cảm thấy khó chịu, trung niên nhân bi thúc không thôi.

Trương Huyền nháy mắt.
Hóa Phàm cửu trọng, từ bảy tuổi bắt đầu học tập luyện khí, đến bây giờ lại ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng không có khảo hạch thành công, coi như lại không có thiên phú, cũng sẽ không tệ như vậy a!

Nếu như thật, hoàn toàn chính xác rất khó tiếp nhận đả kích, tự sát cũng là nên làm a… khặc.

- Rốt cuộc xảy ra vấn đề gì, ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng khảo hạch không thông qua?

Trương Huyền kỳ quái.

Luyện Khí Sư nhất tinh, trụ cột đơn giản, Thông Huyền cảnh có thể làm được, vị trước mắt này, Hóa Phàm cửu trọng, Linh Hồn cũng đã nhận được tu luyện, lực khống chế tinh tế, đơn giản như thế làm sao có thể luyện chế không ra?

- Ta cũng không biết, chỉ biết mỗi lần khảo hạch, đều không thể luyện chế binh khí thành công.

Trung niên nhân lắc đầu, trong mắt không có chút tự tin nào, xem ra liên tục nhiều lần khảo hạch thất bại để cho hắn đánh mất tất cả lòng tin.

- Không cách nào luyện chế thành công?

Dừng lại một chút, Trương Huyền nhìn qua:

- Ngươi có thể luyện chế một binh khí cấp thấp nhất cho ta xem một chút hay không?

Đường đường Hóa Phàm cửu trọng, ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng khảo hạch không qua, đây là lúc trước nghĩ cũng không dám nghĩ, nói ra quả thực chính là đầm rồng hang hổ, làm cho người khó có thể tin.

- Đa tạ tiền bối cứu tánh mạng của ta, nhưng mà ta đã quyết tâm muốn chết, coi như tiếp tục luyện chế, cũng vu sự vô bổ, để cho loại người vô dụng như ta tự sát đi, miễn cho tiếp tục mất mặt!

Trung niên nhân khom người nói. - Tự sát có rất nhiều thời gian, tại hạ đối với luyện khí cũng rất có nghiên cứu, có lẽ có thể nhìn ra vấn đề của ngươi, để ngươi thuận lợi khảo hạch thành công.

Trương Huyền nói.

Nếu đối phương thật muốn tự sát, hắn cũng không xen vào, chẳng qua là cảm thấy đường đường Hóa Phàm cửu trọng cường giả, ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng khảo hạch không qua, thật sự có chút không thể tưởng tượng.

- Cái này...

Trên mặt trung niên nhân âm tình bất định.

- Dù sao ngươi cũng muốn tự sát, nếu như ta không giải quyết được, lại tự sát cũng không muộn!

Trương Huyền cười cười.

- Được!

Trung niên nhân nhẹ gật đầu, hàm răng cắn chặt.

Cũng đúng, hắn muốn tự sát, đã không có gì có thể mất rồi, coi như đối phương nhìn không ra cái gì, cũng không quan trọng, cùng lắm thì chết.

- Bên kia có một tĩnh thất ta chuyên môn dùng để luyện khí, hết thảy vật phẩm đều có, đi qua đi!

Nói xong dẫn đường, không lâu sau, hai người tới một gian phòng không lớn.

Nơi đây Địa Hỏa, lô đỉnh luyện khí, cái gì cần có đều có, cách đó không xa, trên kệ còn bày đầy rất nhiều khoáng thạch, không ít đều là trên thị trường không thấy được, xem ra vị trung niên nhân này tuy cấp bậc luyện khí không cao, nhưng kim loại hiếm sưu tập rất nhiều.

Nhìn quanh một vòng, đột nhiên rơi vào trên một khoáng thạch, mí mắt không khỏi nhảy một cái.

- Đây là... Tử La Kim?

Tử La Kim là một loại khoáng thạch cực kỳ hi hữu, hòa tan tiến nhập trong đồ vật đặc thù, có thể làm cho uy lực đại tăng.

- Sử dụng thứ này, tăng thêm thủ pháp luyện chế đối ứng, hoàn toàn có thể để cho Kim Nguyên đỉnh đột phá thực lực bây giờ!

Hai mắt tỏa ánh sáng, Trương Huyền tràn đầy kích động.

Lúc trước vẫn muốn giúp đỡ Kim Nguyên đỉnh tăng lên thực lực, chỉ bất quá cần khoáng thạch một mực không tìm được, sự tình cũng liền gác lại.

Chương 1898: Tử La Kim (2)

Không nghĩ tới tùy tiện cứu được một người muốn tự sát, vậy mà ở tĩnh thất của đối phương phát hiện loại khoáng thạch này.

- Ta bắt đầu!

Không thấy được biểu lộ của hắn biến hóa, trung niên nhân quát khẽ một tiếng, đi vào trước lô đỉnh luyện khí.

Bàn tay đưa về phía trước, chân khí trong cơ thể hừng hực thiêu đốt, lập tức dẫn Địa Hỏa ra.

Hỏa diễm cực nóng gào thét, chiếu rọi vách tường tĩnh thất đến thấu hồng, bàn tay trảo một cái, một thiết chùy thật lớn xuất hiện ở lòng bàn tay, ngay sau đó một khối tinh thiết để vào trong đó, một lát sau, bị thiêu cháy chảy ra.

Đinh đinh đang đang!

Đập nện ở phía trên, rất nhanh khiến cho khối sắt xuất hiện hình dạng, biến thành một thanh trường kiếm sắc bén.

Không thể không nói, vị trung niên nhân này, đối với rèn luyện Khí Thai đã đạt đến tình trạng lô hỏa thuần thanh, so với Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong như hắn còn cường đại hơn nhiều.

Thời gian không lâu, Khí Thai thành hình, lần nữa trảo một cái, tính toán tiến hành tôi luyện, ai ngờ vào lúc này, Địa Hỏa mãnh liệt lao đến, trong nháy mắt, liền đốt trường kiếm vừa mới rèn luyện tốt thành nước thép, lúc trước tất cả nỗ lực, hủy hoại chỉ trong chốc lát.

- Lại thất bại, ta nói ta không có khả năng luyện chế thành công...

Vẻ mặt tràn đầy uể oải, ánh mắt trung niên nhân lộ ra thất lạc.

Vốn tưởng rằng lần này có thể cải biến kết cục, kết quả vẫn giống như lúc trước, không có chút biến hóa nào.

- Cái này...

Không giống hắn uể oải, nhìn cả quá trình luyện khí ở trong mắt, Trương Huyền nhíu mày.

Lấy nhãn lực của hắn bây giờ, coi như không sử dụng Thiên Đạo Thư Viện, cũng có thể nhìn ra mấu chốt cùng vấn đề luyện khí của đối phương.

Trình tự phương pháp rèn luyện Khí Thai của đối phương, không có bất kỳ sai lầm, nhưng ở trên rèn luyện, chân khí trong cơ thể cùng Địa Hỏa xuất hiện hiện tượng phản xung, từ đó làm cho Khí Thai luyện chế thành công, nháy mắt liền hòa tan sạch sẽ...

Nói cách khác, trình tự tôi cũng không sai, nhưng mà chân khí trong cơ thể hắn cùng Địa Hỏa thuộc tính vừa vặn hoàn toàn trái lại, một khi tiến hành tôi, sẽ gây nên Địa Hỏa xao động, để cho Khí Thai lúc trước biến thành phế phẩm, từ đó làm cho thất bại trong gang tấc.

- Chân khí cùng Địa Hỏa tương trùng... Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong có lẽ đều có thể nhìn ra?

Trương Huyền nhíu mày.

Nếu như là thiếu sót gì lớn, nhìn không ra thì thôi, loại trụ cột nhất này, chỉ cần đạt đến lục tinh đỉnh phong, không có khả năng không biết!

Đã như vậy, Tôn Tấn trong miệng đối phương, đã là Đại Tông Sư lục tinh, vì sao không có nói ra? Càng không có chỉ điểm?

Vị trung niên nhân này không phát hiện được, ngược lại là tình hữu khả nguyên (* theo như tình lý), dù sao tuy thực lực hắn đến, nhưng bởi vì ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng không có khảo hạch thành công, không có tư cách đi xem thư tịch cấp bậc cao hơn. Mà loại lực lượng tương trùng này, chỉ có đạt tới lục tinh đỉnh phong mới có thể biết được.

- Không đúng...

Trong lòng cân nhắc, đột nhiên lông mày của Trương Huyền nhảy dựng, chân khí tương trùng là chỉ công pháp tu luyện cùng luyện khí xuất hiện trái ngược, nếu như gia hỏa này từ bảy tuổi bắt đầu đi học luyện tập luyện khí, làm sao có thể xuất hiện loại sai lầm cấp thấp nhất này?

- Trừ khi là có người cố ý...

Ánh mắt lập tức híp lại.

Lang băm hại người, dung thầy lầm người, trừ khi ngay từ đầu đã có người cố ý để cho hắn tu luyện công pháp sai lầm, lúc này mới xuất hiện loại cục diện trước mắt này.

Chỉ tu luyện công pháp sai lầm... Đối phương có chỗ tốt gì?

Chỉ cảm thấy lẫn lộn, ánh mắt Trương Huyền rơi vào trên kệ chứa đựng khoáng thạch bốn phía, trong lòng đột nhiên động.

- Những quáng thạch này đều là ngươi sưu tập?

- Đúng!

Không biết tại sao hắn lại hỏi như vậy, trung niên nhân nhẹ gật đầu:

- Bốn phía Hỏa Nguyên Thành đều là Địa Hỏa, chỗ hỏa diễm dày đặc ẩn chứa đại lượng khoáng thạch... Bằng vào chân khí trong cơ thể hấp dẫn, mỗi lần đều có thể tìm được không ít.
- Bằng vào chân khí hấp dẫn?

- Đúng vậy! Pháp quyết tu luyện của chúng ta đều là Tôn Tấn Luyện Khí Sư truyền thụ, nỗ lực tu luyện mà nói, thiên nhiên sẽ đối với những quáng thạch này sinh ra mẫn cảm, rất dễ dàng tìm được...

Trung niên nhân nhẹ gật đầu.

- Các ngươi? Người tu luyện công pháp đồng dạng như các ngươi có rất nhiều?

Trương Huyền nhìn lại.

- Là có rất nhiều, năm đó học đồ chung một chỗ đi theo học tập, chừng 30 vị, bất quá, đại bộ phận đều ở thời điểm tìm kiếm khoáng thạch bị Địa Hỏa nuốt hết, đốt thành tro bụi. Còn dư lại chỉ có ta cùng một cái khác!

Suy nghĩ một chút, trung niên nhân nói.

- Người kia có phải cũng không cách nào trở thành Luyện Khí Sư chính thức hay không?

Như nghĩ thông suốt cái gì, Trương Huyền nhìn lại.

- Vâng! Hắn lớn hơn ta một tuổi, đồng dạng không cách nào khảo hạch thành công, năm trước thật sự không chịu nổi áp lực, đã tự sát...

Nhớ tới đồng bọn cùng mình chung một chỗ kia, trung niên nhân lắc đầu.

Học tập luyện khí nhiều năm như vậy, kết quả không cách nào trở thành Luyện Khí Sư chính thức, trong lòng thất lạc có thể nghĩ, hắn có thể kéo dài một năm, đã coi như tâm trí tương đối kiên định.

- Tự sát?

Trương Huyền ngẩn ngơ, nhìn quanh một vòng, tiếp tục hỏi:

- Vậy các ngươi... Tìm kiếm được khoáng thạch đều đi nơi nào? Có lẽ không chỉ chừng này đi!

Nếu như có được năng lực tìm kiếm khoáng thạch, nhiều năm như vậy, có lẽ đã tìm được rất nhiều mới phải, không có khả năng chỉ có những thứ trong phòng này.

- Là tìm được rất nhiều khoáng thạch, bất quá đại bộ phận đều giao cho Tôn Tấn Luyện Khí Sư làm học phí rồi! Từ nhỏ cùng hắn học tập, truyền thụ rất nhiều tri thức, mới có hôm nay, học phí tự nhiên phải giao.

Trung niên nhân gật đầu.

- Giao học phí? Thì ra là thế, ta hiểu được!

Bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt Trương Huyền lóe lên, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ.

Chương 1899: Tôn Tấn hèn hạ (1)

Nghe xong những lời này, hắn đã cơ bản có thể xác định, Tôn Tấn Luyện Khí Sư trong miệng đối phương, căn bản không có ý định thu hắn làm đồ đệ, mà trở thành công cụ tìm kiếm khoáng thạch!

Khoáng thạch quý hiếm, bình thường đều là vỏ trái đất chấn động hình thành, sẽ kèm theo Địa Hỏa mà sinh, bởi vậy, chỗ đại hỏa tụ tập, khoáng thạch tất nhiên rất nhiều.

Tôn Tấn này, để đối phương cố ý tu luyện chân khí cùng Địa Hỏa tương trùng, rất dễ dàng cảm ứng được chỗ hỏa diễm nồng đậm, tìm kiếm khoáng thạch sẽ làm chơi ăn thật, mà tu luyện loại pháp quyết này, điều khiển không được Địa Hỏa, luyện khí đã thành không có khả năng!

Nói cách khác, đối phương từ mới đầu bồi dưỡng, đã không có ý định để cho mọi người trở thành Luyện Khí Sư.

Hỏa Nguyên Thành, khoáng thạch quý hiếm rất nhiều, coi như Luyện Khí Sư kiếm được tiền, so với bán ra quáng thạch, cũng kém không biết bao nhiêu.

- Làm sư giả, lại có thể làm ra loại sự tình này...

Trương Huyền tức sùi bọt mép.

Không có bị hắn gặp được thì thôi, nếu như gặp được, làm sao có thể buông tha!

Loại bại hoại này, người người nên giết.

Tuy đối phương không phải Danh Sư, lại đập vào ngụy trang truyền thừa, dạy hư học sinh, so với lão sư không chịu trách nhiệm còn muốn đáng giận.

Không nói cái khác, hơn ba mươi học đồ giống như trung niên này, đạt được Luyện Khí Đại Tông Sư lục tinh tự mình chỉ điểm, vốn tưởng rằng có thể dương danh lập vạn, càng chạy càng xa, nằm mơ cũng không nghĩ đến, cuối cùng tất cả đều chết ở trong quá trình tìm kiếm khoáng thạch, coi như vị trước mắt này may mắn còn sống, cuối cùng cũng không cách nào trở thành Luyện Khí Sư, phiền muộn muốn tự sát.

Mà đối với Tôn Tấn mà nói, chỉ là thu một đống học đồ, không phải chân truyền, cũng không phải giảng bài... Không thành Luyện Khí Sư, danh khí cũng không có tổn thương quá lớn, truyền đi ngược lại làm cho người cảm thấy, là đám người kia không học tập tốt, đi theo Luyện Khí Sư lục tinh cũng là kẻ vô tích sự, quả thực vô dụng...

Vị trung niên nhân này, có lẽ đúng là không chịu nổi loại chỉ trích này, mới nghĩ không ra...

Không phải chính tai nghe, nằm mộng cũng không nghĩ đến đường đường Hỏa Nguyên Thành Luyện Khí Sư Công Hội, lại có dạng bại hoại này.

Truyền đạo học nghề giải thích nghi hoặc, đều là sư giả.

Luyện Khí Sư thân là thượng cửu lưu, nếu quả thật muốn tuyển nhận tử sĩ tìm kiếm khoáng thạch, có lẽ cũng có thể tìm được, chỉ bất quá, như vậy một khi bị phát hiện tất nhiên có nhục thanh danh, mà tuyển nhận một ít học đồ, trên danh nghĩa chỉ điểm, không chỉ danh dự không tổn hao gì, còn có thể sử dụng tốt hơn... Chờ sử dụng xong, một cước đá văng ra, như cọng rơm cái rác, thật là độc ác.

- Cùng Luyện Khí Sư lục tinh học nhiều năm như vậy, ngay cả một Phàm Khí cấp thấp nhất cũng luyện chế không ra, đi đến bất kỳ địa phương nào, đều bị cười nhạo, thậm chí người nhà cũng bị liên quan đến, đã như thế, còn không bằng chết đi coi như xong!

Thấy vị tiền bối ngăn cản hắn tự sát cúi đầu trầm tư, trung niên nhân cho rằng đối phương không có cách nào, trong mắt tràn đầy thất vọng.

Nếu như chỉ là hắn bị người cười nhạo thì thôi, mấu chốt nhất là, người nhà cũng bị liên quan đến, đây mới là hắn không cách nào thừa nhận.

- Không cần nản chí, ta đã tìm ra nguyên nhân ngươi không cách nào luyện khí rồi! Chỉ cần tin tưởng tin lời của ta, không chỉ có thể làm cho ngươi luyện khí thành công, còn có thể để cho ngươi trở thành Luyện Khí Sư ngũ tinh, thậm chí đạt tới lục tinh!

Thấy hắn không có ý chí chiến đấu, tùy thời muốn tìm chết, Trương Huyền an ủi. Nói như vậy cũng không phải ăn nói bừa bãi, cố ý an ủi đối phương, mà là hắn có năng lực như thế.

Người khác sửa đổi công pháp rất khó, nhưng lấy kiến thức cùng ánh mắt của hắn, một lần nữa sáng chế một bộ pháp quyết mới, lại để cho đối phương học tập, sửa đổi tai hại lúc trước, cũng không phải là không thể được.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải biết hắn tu luyện môn công pháp này cụ thể là gì.

Vừa rồi luyện khí, dùng Minh Lý Chi Nhãn quan sát, pháp quyết tu luyện của đối phương có lẽ không được đầy đủ, tìm không thấy kỹ càng, coi như biết rõ, cũng không có biện pháp giải quyết.

- Trở thành Luyện Khí Sư ngũ tinh, lục tinh?

Trung niên nhân sững sờ, lắc đầu, trong mắt thất vọng càng thêm nồng đậm.

Vốn tưởng rằng người trước mắt thực lực mạnh mẽ, thật sự có biện pháp trợ giúp hắn, nằm mơ cũng không nghĩ đến, mới mở miệng cũng có chút ba hoa rồi.

Ngay cả nhất tinh cũng không thành được, binh khí gì cũng không thể luyện chế, lại làm sao có thể trở thành Luyện Khí Sư ngũ tinh, thậm chí lục tinh?

Không phải đùa giỡn sao?

- Có phải ngươi cảm thấy ta rất buồn cười, muốn ở trước khi ta chết, cười nhạo một phen hay không?

Nhìn lại, thanh âm của trung niên nhân hữu khí vô lực, như đã mất đi toàn bộ ý chí chiến đấu.
- Cười nhạo?

Không nghĩ tới tên này đột nhiên nói ra lời như vậy, Trương Huyền sững sờ, sau đó hiểu được.

Đối phương ngay cả Luyện Khí Sư nhất tinh cũng khảo hạch không qua, đối với hắn nói ngũ tinh, lục tinh, đúng là quá mức.

Ở người ta xem ra, rõ ràng là đùa cợt, không phải trợ giúp.

- Yên tâm, ta nói có thể làm được, liền nhất định có thể làm được!

Cũng không giải thích, trên mặt Trương Huyền lộ ra tự tin.

Thật sự không giải quyết được, cùng lắm thì phế bỏ tu vi của đối phương, truyền thụ Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, Hóa Phàm cửu trọng mà thôi, coi như tu luyện lần nữa, có lẽ cũng dùng không được bao lâu.

- Nhất định có thể làm được? Ngay cả Tôn Tấn Luyện Khí Sư cũng làm không được, để cho ta làm sao tin tưởng ngươi? Ngươi thật là Luyện Khí Sư?

Ánh mắt trung niên nhân lộ ra hoài nghi.

Chỉ có Luyện Khí Sư chính thức, mới biết được luyện khí khó khăn, đối phương lời thề son sắt, nói nhẹ nhõm đến cực điểm, chẳng lẽ là khoác lác?

- Đương nhiên!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra huy chương Luyện Khí Sư, phía trên có sáu vì sao lóng lánh chói mắt.

- Luyện Khí Sư lục tinh?

Nhìn thoáng qua, trung niên nhân lắc đầu:

- Ta không tin, huy chương này, khả năng là của người khác, cũng có thể giả dối, trừ khi luyện khí cho ta xem... Có thể luyện chế ra binh khí Linh cấp tuyệt phẩm, ta mới tin tưởng ngươi là Luyện Khí Sư lục tinh!

Đối phương niên kỷ quá nhỏ, chỉ chừng hai mươi tuổi, hắn gặp qua có thể đạt tới Luyện Khí Sư lục tinh, nhỏ tuổi nhất cũng không thấp hơn năm mươi, tự nhiên không thể tin được.

Huy chương, trước phải xác định tính danh cụ thể của đối phương, mới có thể xác nhận có phải thật hay không, hiện tại đối phương là ai cũng không rõ ràng, nếu cầm đồ của người khác, hắn phân biệt không được a.

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ.

Chương 1900: Tôn Tấn hèn hạ (2)

Thân phận Luyện Khí Sư của hắn, là vừa đi Danh Sư Học Viện liền khảo hạch, không thể giả được, bày ra cho đối phương nhìn cũng không có gì.

Hiện tại muốn làm, là để cho đối phương tin tưởng mình, sự tình đằng sau mới dễ làm, nếu không, một lòng muốn chết, nói ba hoa chích choè cũng không có bất kỳ tác dụng nào.

- Như thế nào? Luyện chế không ra? Nói như vậy, lời nói mới vừa rồi cũng là giả dối, chỉ là vì an ủi ta?

Thấy hắn chần chờ, thần sắc của trung niên nhân càng ngày càng mờ nhạt.

- Đương nhiên không phải, luyện khí với ta mà nói, không coi vào đâu!

Thấy đối phương đã mất đi lòng tin, không lộ một tay, lúc trước nỗ lực sẽ uổng phí, mỉm cười, Trương Huyền đi vào trước mặt.

- Mượn dùng khoáng thạch của ngươi một lát!

Đi vào góc tường, tuyển ra bốn loại khoáng thạch ném vào luyện khí lô cách đó không xa.

Chân khí cổ động, một lát sau, Địa Hỏa lập tức dâng lên, bốn khối khoáng thạch bị ngọn lửa thiêu cháy, bắt đầu hòa tan, lộ ra kim loại tinh thuần, lấp lóe ánh sáng.

Bốn loại khoáng thạch này đều là ngoại giới hiếm thấy, mỗi một loại đều giá trị xa xỉ, thoáng một phát lấy ra bốn cái, chỉ sợ cũng chỉ ở Hỏa Nguyên Thành mới có thể làm được.

Năm ngón tay gảy nhẹ, để cho bốn khối kim loại tiếp xúc ở trong ngọn lửa, chậm rãi dung hợp, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười, nhìn lại:

- Luyện chế binh khí, đơn giản nhất đúng là rèn luyện Khí Thai, cái trình tự này, tốn thời gian nhiều nhất, rồi lại biểu hiện năng lực luyện khí tốt nhất, ta cũng không biểu hiện ra cho ngươi xem...

Nói chuyện, đầu ngón tay hội tụ chân khí, Địa Hỏa mãnh liệt, khoáng thạch dung hợp xong thẳng tắp bay ra, rơi vào trong ao cách đó không xa.

Xì xì xì xì...!

Bụi mù bay lên, lăng không trảo một cái, một khối sắt dung hợp chung một chỗ xuất hiện ở trước mắt.

- Đây là... Binh khí?

Chứng kiến cục sắt này, khóe miệng trung niên nhân co lại.

Đừng nói học đồ, coi như gọi một con heo tới, luyện chế cũng dễ nhìn hơn a...

Vẻ mặt tràn đầy cổ quái, tiện tay tiếp nhận, đang muốn xem đối phương luyện chế ra cái gì, đồng tử mãnh liệt co rụt lại.

Tuy trình độ luyện khí của hắn không cao, lại đi theo Luyện Khí Sư lục tinh hơn hai mươi năm, ánh mắt cùng kiến thức vẫn phải có.

Khối sắt trước mắt cực xấu, khiến người ta buồn nôn, nhưng cấp bậc dĩ nhiên đã đạt đến Linh cấp tuyệt phẩm. Tiện tay cầm lấy khoáng thạch, ngay cả rèn luyện cũng không có rèn luyện, toàn bộ quá trình ngay cả một phút đồng hồ cũng chưa tới, liền luyện chế ra Linh Khí tuyệt phẩm... Đây thật là đáng sợ!

Không cẩn thận luyện chế, cũng lợi hại như vậy, một khi cẩn thận... Có thể luyện ra binh khí lợi hại như thế nào?

- Là ta có mắt không tròng...

Vội vàng thành khẩn quỳ gối trên mặt đất.

Giờ khắc này, tâm phục khẩu phục!

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mặc dù hắn là Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong không thể giả được, nhưng chỉ lợi hại ở dung hợp, tôi thép, còn rèn luyện Khí Thai đơn giản nhất... Một khiếu cũng không hiểu.

Lấy trình độ của hắn, cũng chỉ có thể luyện chế ra cục sắt, phức tạp hơn, liền không làm được.

Bất quá, chỉ bằng vào chiêu thức ấy, khiến đối phương tin tưởng, cũng đã đầy đủ.

- Tốt rồi, ngươi đã xác định thân phận của ta, phải nghe theo ta phân phó, chỉ cần thành công, không chỉ giúp ngươi trở thành Luyện Khí Sư chính thức, còn sẽ giúp ngươi vạch trần mặt nạ giả nhân giả nghĩa của người nào đó!

Thấy đối phương tin tưởng không nghi ngờ, Trương Huyền nói. - Vạch trần mặt nạ giả nhân giả nghĩa?

Trung niên nhân không hiểu.

- Không sai!

Trương Huyền gật gật đầu:

- Không biết vị Tôn Tấn Luyện Khí Sư ngươi nói kia, ở địa phương nào?

- Hắn ở... Luyện Khí Sư Công Hội!

Trung niên nhân nhẹ gật đầu.

- Dẫn ta đi tìm hắn, một lát nữa, vô luận ta nói cái gì, làm cái gì, cũng không được chen vào, nghe theo phân phó là được!

Trương Huyền bàn giao.

Thân là Danh Sư Đường Đường chủ, loại bại hoại như Tôn Tấn, nếu như gặp gỡ, không thể dung tha, nhất định phải để cho đối phương hiện nguyên hình ở trước mặt mọi người, nếu không, để cho đối phương tiếp tục tai họa, còn không biết bao nhiêu người chết oan.

Danh Sư, không chỉ bảo vệ Nhân tộc, còn phải bảo vệ danh dự của sư giả, không có khả năng để cho một con sâu lầm rầu nồi canh, hỏng mất tôn nghiêm của sư đạo truyền thừa.

- Vâng!

Trung niên nhân nhẹ gật đầu.

Giống như đối phương nói, hắn cùng lắm thì chết, không có gì đáng sợ, vạn nhất vị trước mắt này có thể sáng tạo kỳ tích, giải quyết vấn đề của mình, liền thật sự cứu được.

- Mang theo khoáng thạch này, đến lúc đó có tác dụng!

Vừa muốn ra khỏi phòng, Trương Huyền chỉ Tử La Kim ở trên kệ.

Trung niên nhân nhẹ gật đầu, thu vào Không Gian giới chỉ, lúc này mới đi ở phía trước dẫn đường.

Luyện Khí Sư Công Hội cách nơi đây không xa, chỉ có ba con đường, không lâu sau liền đi tới.

Tuy trời đã tối, nhưng thân là chức nghiệp nóng nảy nhất của toàn bộ Hỏa Nguyên Thành, nơi đây như trước đèn đuốc sáng trưng, dòng người như thoi đưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau