THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1876 - Chương 1880

Chương 1876: An bài Ngụy Như Yên (2)

- Tốt rồi, chuyện của ta, tạm thời không nên để người biết được, nhất định phải giữ kín như bưng, nếu không, trên thân các ngươi trúng độc, không cách nào giải hết, sống không quá ngày mai!

Hừ lạnh một tiếng, trong thanh âm của Trương Huyền mang theo uy hiếp.

- Tổ Sư yên tâm, hai người chúng ta nhất định giữ kín như bưng!

Hai vị Độc Sư ôm quyền.

- Ân, đi xuống đi!

Bàn giao xong, Trương Huyền không nói thêm lời.

Bạch, Hải hai vị Độc Sư quay người lui xuống.

Bọn hắn rời đi, Trương Huyền chậm rãi mở mắt.

Bọn hắn có thể đột phá, chính là Độc Sư bát tinh, dùng để bảo hộ Ngụy Như Yên, sẽ an toàn hơn không ít.

Sửa sang lại tri thức trong đầu thoáng một phát, hình thành Thiên Đạo Độc công, Trương Huyền mới chậm rãi đi ra Tàng Thư Các.

Lúc này bọn người Hứa Trưởng lão, Nhược Thanh Viễn canh giữ ở bên ngoài, thấy hắn đi ra, lập tức chuẩn bị yến hội khoản đãi.

Ăn uống xong, trở lại sắp xếp chỗ ở, lúc này thân thể mới nhoáng một cái, tiến nhập Thiên Nghĩ Phong Sào, mở ra Độc công quan sát.

Sở dĩ cùng đối phương ước định nửa đêm tới đây, là bởi vì hắn còn không có học tập những kiến thức này, coi như muốn chỉ điểm, cũng không thể nào làm được.

Thiên Đạo Độc công tam tinh, tứ tinh, ngũ tinh...

Một bên đọc sách, một bên tu luyện, lý giải đối với độc càng ngày càng sâu, cũng hiểu rõ càng ngày càng nhiều.

Không biết qua bao lâu, phun ra một ngụm trọc khí, trong mắt Trương Huyền gợn sóng chớp động, một màu sắc làm cho người quỷ dị lóe lên tức thì.

Từ tam tinh đến thất tinh, vô số tri thức dùng độc, giờ phút này đã ghi vào trong đầu toàn bộ, dung nhập thân thể, đã thành bản năng của hắn.

Hiện tại muốn nói lý giải đối với độc, Bạch độc sư cũng theo không kịp, chỉ sợ đã bắt kịp một ít bát tinh!

Đương nhiên, tu vi hiện tại của hắn còn chưa đủ, muốn khảo hạch Độc Sư bát tinh, nhất định là làm không được, thậm chí coi như là Nhược Thanh Viễn hỗ trợ xin huy chương thất tinh, cũng chỉ là “chuẩn thất tinh”.

Độc Sư, tuy thuộc về hạ cửu lưu, nhưng giống như Danh Sư, Thuần Thú Sư… yêu cầu với tu vi cực kỳ nghiêm khắc. Muốn trở thành Độc Sư thất tinh chính thức, ít nhất tu vi phải đạt tới Thánh Vực nhị trọng Thần Thức Cảnh mới được, mà muốn trở thành bát tinh, nhất định phải đạt tới ngũ trọng, đây là tiêu chuẩn cứng nhắc, ai cũng không cải biến được.

Bất quá, đối với đẳng cấp Độc Sư, Trương Huyền không để ý.

Độc Điện yêu cầu đẳng cấp, là vì thực lực chưa đủ, phối trí độc dược đẳng cấp cao, rất dễ dàng làm bị thương bản thân, thậm chí sẽ bị độc chết.

Hắn có được Thiên Đạo chân khí, bách độc bất xâm, căn bản không liên lụy những thứ này.

Đương nhiên, thực lực cũng rất trọng yếu, nếu như thực lực chưa đủ, coi như phối trí tốt độc dược, thi triển không ra cũng vô dụng.

Tựa như hắn hiện tại, tuy Thiên Đạo chân khí đáng sợ, có thể tưởng tượng muốn độc chết cường giả Thánh Vực tứ trọng, nhất định phải lừa dối đủ kiểu, các loại ngụy trang, bằng vào thực lực, là không thể nào để cho chân khí đánh vào trong cơ thể đối phương!

Bởi vì, lấy thực lực của hắn, không cách nào tới gần Thánh Vực tứ trọng, thật muốn tới gần, cũng sẽ vô cùng nguy hiểm.

Coi như có thể luyện chế ra độc dược, cũng vô dụng, có thể thi triển ra, để cho đối thủ trúng độc, mới tính cường giả chân chính.

- Tuy học được nhiều kỹ xảo cùng tri thức dùng độc như vậy, nhưng không cách nào làm cho Ngụy Như Yên thanh tỉnh, bất quá để nàng kiên trì nửa năm, thậm chí một năm, vấn đề không lớn! Thời gian dài như vậy, đầy đủ đi tổng bộ Độc Điện.

Nhẹ nhàng thở ra.

Sửa sang lại thư tịch thành Thiên Đạo pháp quyết, tuy để cho hắn có được vô số tri thức dùng độc, nhưng muốn triệt để giải quyết tai hoạ ngầm của Tiên Thiên Độc Thể, còn làm không được.
Bất quá, không cách nào trị tận gốc, để cho nó trì hoãn phát tác, vấn đề cũng không phải lớn.

Đứng dậy, vài bước đi vào trước mặt Ngụy Như Yên, Thiên Đạo chân khí trong cơ thể vận chuyển, lập tức biến thành kịch độc.

Tiên Thiên Độc Thể, muốn cứu chữa, không thể dùng thuốc bổ cùng dược vật cố bản bồi nguyên, chỉ có thể dùng độc!

Lúc trước Ngụy Trường Phong không biết chi tiết trong đó, hơn nữa thể chất của nàng còn không có kích hoạt, không ai có thể phân biệt, từ nhỏ liền bổ sung các loại dược vật, lúc này mới dẫn đến chứng bệnh liên tục nhiều lần, nếu không phải gặp được hắn, chỉ sợ sớm đã chết.

Hít sâu một hơi, ánh mắt ngưng trọng, mười ngón tựa như đàn Tỳ Bà, thay đổi thành chân khí kịch độc, đánh vào huyệt đạo toàn thân của nữ hài.

Những độc khí này vừa tiến vào trong cơ thể, sắc mặt của Ngụy Như Yên thoạt nhìn có chút tái nhợt, dần dần trở nên hồng nhuận phơn phớt.

Tuy còn không cách nào thanh tỉnh, lại đã không trở ngại.

- Vu Hồn ly thể!

Biết rõ tình huống của đối phương, kiên trì một năm nửa năm hẳn không có việc gì, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, tinh thần khẽ động, Vu Hồn nhảy ra ngoài.

Hồn phách cực lớn, kết tay làm ấn, rất nhanh phân liệt ra một ý niệm thật nhỏ, thẳng tắp chui vào mi tâm của Ngụy Như Yên.

Đệ tử này của hắn từ nhỏ mắc bệnh, ở dưới cánh chim của phụ thân sống sót, đối với người không có bất kỳ tâm cơ, thật muốn đi Độc Điện để cho Danh Sư cũng kiêng kị, không ai bảo hộ mà nói, tất nhiên sẽ bị nuốt mất một lớp da!

Vì vậy, lưu lại một đạo ý niệm để phòng bất trắc.

Làm xong những thứ này, dừng lại một chút, lại lấy ra một phần Thiên Đạo chi thư, ngón tay điểm ra, đưa vào mi tâm của đối phương.

Đây là lúc trước thu Tưởng Thanh Cầm Viện trưởng làm đệ tử hình thành, một mực không có cam lòng sử dụng, vì đệ tử, cũng coi như trút vốn gốc.

Làm xong những thứ này, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, Vu Hồn trở lại nhục thân.

Hắn lưu lại chính là hồn phách ý niệm, hơn nữa có tiền lệ Linh Hồn giao hòa, Ngụy Như Yên cũng không bài xích, giấu ở trong thức hải, người càng lợi hại cũng không cách nào phát hiện, thậm chí chỉ cần không chủ động đi ra, đệ tử của mình cũng không biết được.

Lão sư quan tâm đệ tử, chưa hẳn phải biểu hiện ra ngoài, để cho đối phương biết được, có đôi khi nhất cử nhất động, đều mang theo tình cảm thật lòng... Dù đối phương hiểu lầm cũng kiên trì, chỉ cần người sau đi cao hơn xa hơn, truyền thụ cho tri thức, dùng đến chỗ thực dụng, sẽ cảm thấy vui mừng, từ đáy lòng cao hứng.

Đây không phải ngốc, cũng không phải là một bên tình nguyện, mà là bởi vì trong lòng bọn hắn đều có một chữ nặng hơn Thái Sơn... sư!

Chương 1877: Điện chủ chết (1)

Thầy, là một loại trách nhiệm, cũng là một loại chuẩn tắc làm người.

Từ khi lĩnh ngộ Sư giả chi tâm, đã biết rõ ý nghĩa của chữ này, Trương Huyền chưa bao giờ có một tia quên mất.

Mà chính hắn, cũng đích đích xác xác làm được điểm ấy.

Đối đãi mấy đệ tử thân truyền, chỉ cần có thể truyền thụ, sẽ không giữ lại, chính thức làm được sư giả vô tư.

An bài tốt Ngụy Như Yên, cổ tay khẽ đảo, lấy ra hai bình đan dược cố bản bồi nguyên, ngón tay điểm ra, mấy đạo Thiên Đạo chân khí dũng mãnh vào trong đó.

Những đan dược này, bình thường ăn mà nói, đối với Thánh Vực tứ trọng không có bất kỳ hiệu quả, nhưng đã có Thiên Đạo chân khí của hắn, liền không giống nhau, có thể trị chữa thương thế, hóa giải bách độc.

Hơn nữa, chân khí gởi lại ở trong đan dược, bồi dưỡng dược vật, coi như rời đi thân thể thời gian thật lâu, cũng sẽ không tiêu tán, như trước có công hiệu thật lớn.

Không giống đặt ở trong bầu rượu.

- Từng bình ngọc mười viên đan dược, đầy đủ hai người kia ứng đối hết thảy!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Những đan dược này là chuẩn bị cho Bạch, Hải hai vị Độc Sư, nếu như để cho bọn họ bảo hộ Ngụy Như Yên, đương nhiên phải cam đoan không bị hạ độc chết.

Làm xong những thứ này, ngay sau đó lại lấy ra giấy cùng bút lông, viết ra một quyển Thiên Đạo Độc công bản rút gọn, suy nghĩ một chút lại nhằm vào tình huống của Bạch độc sư, viết một bộ pháp quyết, rồi mới từ trong tổ ong trở lại tiểu viện.

Một phen giày vò, đến đêm khuya, dù là thực lực của hắn hùng hậu, cũng cảm thấy tràn đầy mỏi mệt.

Khoanh chân ngồi dưới đất, vận chuyển mấy Chu Thiên, mới phát giác được khôi phục lại, sau đó chợt nghe tiếng gõ cửa vang lên.

Nửa đêm đến!

- Vào đi!

Thanh âm kết thúc, Bạch, Hải hai vị Độc Sư đẩy cửa đi vào, đi tới trước mặt, quỳ rạp xuống đất, trong ánh mắt mang theo kiên định.

- Tổ Sư, chúng ta đã suy nghĩ kỹ!

- Ân, có quyết định này, ta cũng không bạc đãi các ngươi!

Biết rõ đối phương sẽ làm ra lựa chọn như vậy, Trương Huyền nhẹ gật đầu, thu nhập Linh Hồn mà bọn chúng hiến tế vào trong đầu, lúc này cổ tay khẽ đảo, đưa tới đan dược cùng công pháp bí tịch chuẩn bị tốt.

Nhìn thoáng qua, hô hấp của hai người đồng thời dồn dập.

Bọn họ đều là Thánh Vực tứ trọng đỉnh phong, từ nhỏ liền tu luyện Độc công, đối với phương pháp dùng độc biết cực kỳ rõ ràng, quyển bí tịch trước mắt này, thoạt nhìn đơn giản, rồi lại trực chỉ Đại Đạo, dựa theo nó tu luyện, luyện chế cùng khống chế độc dược cấp tám, dễ dàng! Đương nhiên... Điều kiện tiên quyết là tu vi phải đột phá mới được!

- Bạch Đình, đây là ta chuyên môn vì ngươi chuẩn bị pháp quyết tu luyện, có thể phá giải tình huống Nguyên Môn đóng chặt của ngươi, dựa theo tu luyện, không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ rất nhanh có thể đột phá!

Nói xong, Trương Huyền truyền đạt một quyển bí tịch.

Hắn không có Thiên Đạo công pháp đột phá Thánh Vực tứ trọng, trực tiếp truyền thụ công pháp, để cho đối phương đột phá, là làm không được, nhưng thông qua Thư Viện, biết thiếu sót, tính nhắm vào sáng lập một phương án giải quyết, không tính rất khó khăn.

Nghiêm khắc trên ý nghĩa mà nói, hắn sáng tạo cái này cũng không phải công pháp, mà là một loại pháp quyết chữa thương nhằm vào tình huống của đối phương.

Chỉ cần nghiêm khắc tu luyện, tình huống Nguyên Môn đóng chặt, có thể giải quyết, đột phá cũng thuận lý thành chương, nước chảy thành sông.

- Hải Minh Kim, đánh một quyền cho ta xem!

Lại để cho Bạch Đình đi tu luyện, Trương Huyền nhìn về phía Hải độc sư.

Biết rõ đối phương muốn truyền thụ, Hải Minh Kim không dám do dự, vội vàng thi triển Võ Kỹ, đánh ra một quyền.

Trong đầu sinh ra thư tịch, Trương Huyền cân nhắc hồi lâu, mở miệng truyền thụ một bộ pháp quyết.

Hắn là nhắm mắt đối mặt hai người, lại lấy ra thư tịch viết, tương đối phiền toái, còn không bằng miệng tai tương truyền.

Ghi giảng giải vào trong đầu, trong lòng khiếp sợ, đồng thời Hải độc sư càng thêm bội phục.
Chỉ đánh một quyền, đã biết rõ hắn tu luyện thiếu sót cùng mấu chốt, hơn nữa không đến một nén nhang thời gian, liền nhằm vào sáng chế một bộ công pháp... Chỉ sợ cũng chỉ có Tổ Sư khai phái của Độc Điện cùng Khổng Sư mới có thể làm được!

Ầm ầm!

Trời còn chưa sáng, một tiếng nổ vang vang lên, toàn thân Bạch Đình Độc Sư chấn động, một Nguyên Thần thật lớn từ trong cơ thể nổi lên, chiếu rọi bát phương, mang theo uy áp dày đặc.

Thánh Vực ngũ trọng, Xuất Khiếu Cảnh!

Xuất Khiếu Cảnh, Nguyên Thần xuất khiếu, vui chơi thoả thích thiên địa, nhục thân chết, Nguyên Thần có thể còn sống, tuy tuổi thọ không thể như nhục thân, nhưng cực kỳ đáng sợ.

Mấu chốt nhất là, Nguyên Thần có thể dung nhập tự nhiên tốt hơn, dung nhập thiên địa, thi triển ra sức chiến đấu càng cường đại hơn!

Đạt tới loại cấp bậc này, từng cái đều có được sức chiến đấu hủy thiên diệt địa, khiến người ta kính sợ cùng hoảng sợ, chính thức bước vào hàng ngũ bát tinh, đứng ở đỉnh phong nhất của Đại Lục!

Bạch độc sư đột phá không lâu, Linh khí chung quanh lần nữa quét sạch, Nguyên Thần của Hải độc sư cũng phá thể mà ra.

Hai người tu luyện pháp quyết của Trương Huyền, song song đột phá.

Thu hồi Nguyên Thần, đi vào trước mặt Trương Huyền, bội phục đầu rạp xuống đất, trong lòng không tiếp tục hoài nghi.

Tình huống của bọn hắn, coi như là Độc Sư cửu tinh cũng làm không được, nhanh chóng đột phá như thế, người trước mắt này lại làm được, không phải Tổ Sư khai phái là cái gì?

- Tốt rồi, canh giữ ở bên ngoài, bất luận kẻ nào cũng không thể quấy nhiễu, cũng không được dòm ngó!

Không để ý tới ánh mắt hai người sùng bái, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Hai vị Độc Sư rời khỏi tiểu viện, lúc này Trương Huyền mới bố trí một trận pháp ngăn cách xem xét, thả Ngụy Như Yên ra.

Đợi đến lúc hừng đông, lúc này mới triệt tiêu trận pháp, để cho hai người Bạch Đình tiến đến.

- Hai vị Độc Sư!

Lúc này tuy Trương Huyền còn là bộ dáng trước kia, nhưng tu vi cùng khí tức chỉ có Tòng Thánh, ánh mắt cũng trở nên đơn thuần cùng thanh tịnh, không có bộ dáng phách tuyệt thiên hạ như lúc trước.

Biết rõ hồn phách của Tổ Sư khai phái đã rời thân thể hắn, thần sắc hai người buồn bã, đồng thời ôm quyền.

- Ân, đó chính là nàng... thân thể mới, các ngươi nhất định phải hoàn thành nàng nhắc nhở!

Chương 1878: Điện chủ chết (2)

Trương Huyền chỉ Ngụy Như Yên.

- Yên tâm đi, chúng ta nhất định hoàn thành!

Đồng thời gật đầu, hai người nhìn sang Ngụy Như Yên, một lát sau, tất cả đều kích động đến sắc mặt đỏ lên:

- Chẳng lẽ... Nữ hài này, lúc trước là Tiên Thiên Độc Thể?

- Tuyệt đối là vậy, nếu không, không có khả năng thừa nhận hồn phách ẩn chứa kịch độc của Tổ Sư!

Giờ phút này thể chất của Ngụy Như Yên đã kích hoạt, liên tục tản mát ra độc khí, hai người thân là Độc Sư thất tinh đỉnh phong, tự nhiên có thể nhận ra.

Vốn còn nghĩ, Tổ Sư chỉ là bị bức bách tìm thân thể, không nghĩ tới lại cũng có thể là Tiên Thiên Độc Thể, cái này thật tốt quá, có thể đoán được, chỉ cần về sau đi theo sau lưng Tổ Sư, Độc Điện lần nữa đạt tới huy hoàng, không còn giống như chuột chạy qua đường, che che lấp lấp.

- Tổ Sư nói, các ngươi mau rời khỏi nơi đây, đi Độc Điện Tổng bộ, tuy nàng đoạt xá thành công, lại lâm vào hôn mê, nhất định phải mau chóng cứu chữa, không được chậm trễ!

Trương Huyền phân phó nói.

Bạch độc sư nhẹ gật đầu:

- Mục đích của chúng ta tới nơi này là vì một quyển sách ở hai nghìn năm trước, ngày hôm qua chúng ta đã để cho Nhược Thanh Viễn Điện chủ đi lấy, chắc hẳn rất nhanh liền ra, chờ lấy được đồ vật, chúng ta lập tức rời đi!

Đi Điện Chủ Lăng lấy sách, có lẽ phí công phu không quá lớn, chậm trễ không được bao lâu.

- Thư tịch?

Trương Huyền nghi hoặc nhìn qua.

- Ân, là về một chỗ di tích, ở Hỏa Nguyên Thành, nghe nói sắp mở ra, Tổng bộ để cho chúng ta mang thứ này đi, có lẽ có thể phát hiện cái gì!

Bạch độc sư không có giấu giếm.

Tuy hồn phách của Tổ Sư không có ở trên người đối phương, nhưng Linh Hồn của hai người bọn họ bị đối phương khống chế, không dám có giấu giếm.

- Thư tịch về Hỏa Nguyên Thành? Chẳng lẽ là... địa đồ kia?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Rất sớm trước kia, nghe lão Viện trưởng đã từng nói qua, có một địa đồ rơi vào tay Độc Điện, xem ra hai người này đúng là vì tìm nó mà đến.

- Các ngươi nói quyển sách này, sau khi lấy được, có thể cho ta nhìn một cái không? Không mở ra cũng không sao!

Nghĩ vậy, Trương Huyền nhịn không được nói.
Chỉ cần là thư tịch, Thư Viện đều có thể thác ấn, nhìn một cái là được, thậm chí không cần chạm đến.

- Đương nhiên có thể...

Bạch độc sư gật đầu.

Đối phương cũng là Độc Sư, càng là thân thể thứ nhất được Tổ Sư đoạt xá, nhìn thư tịch một chút mà thôi, coi như lấy đi, hắn cũng không dám cự tuyệt.

- Vậy cảm ơn rồi...

Cười cười, Trương Huyền đang muốn nói chuyện, chợt nghe mặt đất lắc lư kịch liệt, một thanh âm trầm lắng từ đằng xa đột nhiên vang lên, giống như là vật gì ầm ầm sụp xuống.

- Làm sao vậy?

Sắc mặt trầm xuống, ba người đồng thời bay lên, nhìn về phương hướng thanh âm, sau đó chứng kiến, một cỗ lực lượng cực lớn từ nơi không xa truyền lại, như có siêu cấp cường giả đang tiến hành chiến đấu.

- Là cường giả Thánh Vực tứ trọng xuất thủ...

Nhướng mày, Bạch độc sư nói.

- Nơi đó là... phương hướng Điện Chủ Lăng! Mau tới nhìn xem...

Hồng Viễn Độc Điện thực lực mạnh nhất là Nhược Thanh Viễn, chỉ có Thánh Vực tam trọng đỉnh phong, hiện tại ở hướng kia lại bạo phát lực lượng của cường giả tứ trọng, rõ ràng xuất hiện biến cố!

Hơn nữa, mấu chốt nhất là ở Điện Chủ Lăng! Nơi đây, đúng là địa phương chứa đựng bản thư tịch kia.

Vèo! Vèo! Vèo!

Tốc độ của ba người cực nhanh, thời gian nháy con mắt đi vào trước mặt, chỉ thấy kiến trúc nguy nga của Điện Chủ Lăng đã sụp xuống, bọn người Hứa Trưởng lão đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt sốt ruột.

- Xảy ra chuyện gì?

Bạch độc sư mở miệng hỏi.

- Bẩm báo Bạch độc sư, ta cũng không rõ ràng lắm, tối hôm qua Điện chủ nói muốn đi lấy đồ vật, để cho chúng ta ở chỗ này chờ, hiện tại còn không có xuất hiện...

Hứa Trưởng lão vội vàng nói.

- Một mực không có đi ra? Khẳng định đã xảy ra chuyện, mau qua nhìn xem!

Nhướng mày, Bạch độc sư không chút do dự, đi đầu lao vào Điện Chủ Lăng.

Hải độc sư cùng Trương Huyền theo sát.

Đám người Hứa Trưởng lão thấy bọn họ đi vào, từng cái tràn đầy xoắn xuýt, chần chờ một lát, cũng nghiến răng đi theo.

Dựa theo tình huống bình thường, nơi này chỉ có Điện chủ mới có thể tiến nhập, bọn họ là không có tư cách, hiện tại xuất hiện biến cố, cũng chỉ có thể phá hư quy củ.

Tiến nhập trong đó, chỉ thấy trên sườn núi khắp nơi đều là lăng mộ, an táng các thời kỳ Điện chủ, từng cái tu kiến cao lớn hùng vĩ, phía trước trên tấm bia đá, điêu khắc sự tích cuộc đời, hiển lộ rõ ràng chiến công hiển hách.

Không lâu sau, đuổi theo đám người Bạch độc sư, chỉ thấy bọn hắn đã ngừng lại, đứng ở trước một cái hố to, sắc mặt khó coi.

Nhìn theo ánh mắt của ba người, đồng tử của Hứa Trưởng lão co rụt lại, sắc mặt trở nên trắng bệch:

- Điện chủ...

Chỉ thấy Nhược Thanh Viễn Điện chủ nằm ở chính giữa hố to, toàn thân máu tươi.

Vội vàng bay qua, ôm lấy, lại phát hiện người sau, dĩ nhiên đoạn tuyệt hô hấp, như bị người một chưởng đập thành như vậy, ngay cả hố to trước mắt cũng có thể là đối phương gây nên.

- Điện chủ... Chết?

Tất cả Trưởng lão, sắc mặt đều trắng nhợt.

Chương 1879: Thổ Diệp Vương (1)

Lúc này Nhược Thanh Viễn, không chỉ tim ngừng đập, vốn thân thể có chút tổn thương, càng tràn đầy khô quắt, gầy xương bọc da, con mắt lồi ra, như nhìn thấy sự tình gì cực kỳ hoảng sợ, bàn tay xiết chặt, nọc độc còn chưa kịp thả ra, đã bị đánh gục.

- Có phải hay không?

Sắc mặt xanh mét đứng ở phía trên, Bạch độc sư tựa hồ nhìn ra điều gì, quay đầu nhìn về phía Hải độc sư ở bên người.

- Vâng...

Thần sắc người sau ngưng trọng gật đầu.

- Giống như ta đoán!

Ánh mắt của Bạch độc sư nheo lại, thanh âm như đao, mang theo sát ý làm cho lòng người lạnh ngắt:

- Dị Linh tộc...

Nghe nói như thế, Trương Huyền nhíu mày:

- Các ngươi nói... Nhược Thanh Viễn Điện chủ là Dị Linh tộc giết?

Tuy danh tiếng của Độc Sư không tốt, lại không giống như Vu Hồn Sư, đầu nhập vào Dị Linh tộc, nếu không, coi như che giấu sâu hơn, Danh Sư Đường cũng sẽ móc ra.

Không có cùng xuất hiện, rồi lại xuất hiện ở nơi đây, chém giết một vị Điện chủ, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Nghe ngữ khí của đối phương, hiển nhiên đã xác nhận.

- Thi thể của Nhược điện chủ khô quắt, là bị người hút đi tinh huyết, loại chiêu số công kích này, chỉ có Dị Linh tộc mới có...

Nhẹ gật đầu, Bạch độc sư giải thích.

- Hút đi tinh huyết?

Trong mắt Trương Huyền hoa văn nhúc nhích, lần nữa nhìn sang thi thể của Nhược điện chủ, thần sắc cũng trở nên khó coi.

Giống như đối phương nói, tinh huyết trong thi thể Điện chủ không còn một mảnh, như bị cái gì cắn nuốt, cực kỳ đáng sợ.

Tinh huyết là căn bản để nhân loại sinh tồn, bị cứng rắn rút sạch, trải qua thống khổ có thể nghĩ, cái này đã không chỉ chém giết, mà là tàn sát rồi!

- Đây là thủ đoạn công kích của Dị Linh tộc?

Trong lòng khiếp sợ.

Tuy hắn tru diệt không ít Dị Linh tộc, nhưng trên cơ bản đều là đối phương còn chưa xuất thủ đã bị tiêu diệt, đối với thủ đoạn tàn bạo kia, không có quá nhiều cảm xúc, chứng kiến thi thể của Nhược điện chủ mới biết được chủng tộc này, ở thời kỳ thượng cổ, vì cái gì làm cho nhân loại sợ hãi như thế rồi.

Hút sạch tinh huyết, coi như y thuật thông thiên, cũng không có biện pháp cứu chữa. - Dị Linh tộc hẳn là tới đây cướp đoạt bản thư tịch kia!

Bạch độc sư nói tiếp.

Đối phương lẻn vào đây, sớm không động thủ, muộn không động thủ, hết lần này tới lần khác Nhược Thanh Viễn đến Điện Chủ Lăng, tìm kiếm thư tịch mới chém giết, mục đích quá rõ ràng.

Hải độc sư gật đầu, ánh mắt như điện:

- Hắn vừa mới bị giết, thanh âm cũng là mới truyền ra không lâu, có lẽ hung thủ còn không có trốn xa, hiện tại đuổi theo còn kịp...

Nói xong cẩn thận nhìn chung quanh, một lát sau, bất đắc dĩ lắc đầu.

Đối phương có ý thức phản truy tung rất mạnh, một chiêu liền đánh chết Nhược điện chủ, không có để lại chút dấu vết nào, hòn đảo lớn như vậy, một khi tìm sai phương hướng, lấy thực lực của đối phương, còn muốn truy tung là hầu như không thể nào.

- Để ta xem một chút!

Ánh mắt Trương Huyền mê huyễn lên.

Bọn hắn vừa nghe đến động tĩnh liền xông lại, dựa theo tình huống bình thường, có lẽ còn không có trốn quá xa.

Chỉ cần không có đào tẩu, bằng vào thực lực của Bạch độc sư, Hải độc sư bây giờ, có lẽ có thể nhẹ nhõm chế ngự, thay đối phương báo thù.

Minh Lý Chi Nhãn, dọc theo hố nhìn kỹ một vòng, rất nhanh thấy được một tia dấu vết trên mặt đất.

- Hướng này!
Ngón tay chỉ một cái.

- Chỗ nào?

Chứng kiến phương hướng hắn chỉ, đám người Bạch độc sư nghi hoặc.

Đúng là vị trí bọn hắn vừa đi qua.

Một đường vọt tới, cũng không có trông thấy có người đào tẩu, hơn nữa nơi đó là đại bản doanh của Độc Điện, giết Điện chủ xong, không nghĩ biện pháp đào tẩu, còn đi đến đại bản doanh, không phải muốn chết sao?

Không phải bọn hắn không tin Tôn Cường, mà là không còn Tổ Sư ý niệm, đối phương bất quá Tòng Thánh mà thôi, so với Thánh Vực ngũ trọng như bọn hắn còn kém rất nhiều.

- Đi theo ta!

Biết rõ để cho hung thủ đào tẩu, thư tịch sẽ không còn được gặp lại, Trương Huyền cũng không giải thích, vội vã bay vút đi.

Thấy hắn khẳng định như thế, hai người Bạch độc sư không hề xoắn xuýt, bám chặt theo.

Không lâu sau, đi ra Điện Chủ Lăng, Trương Huyền nhìn chung quanh một chút, nhăn mày lại.

Dị Linh tộc này hết sức giảo hoạt, lúc trước còn có dấu vết, hiện tại coi như là Minh Lý Chi Nhãn cũng nhìn không ra.

Bất quá cũng đủ để nói rõ, tên kia có lẽ giấu ở phụ cận, còn chưa kịp đào tẩu.

- Ở nơi nào?

Đây là một mặt đất trống, chung quanh không có kiến trúc quá cao lớn, cùng một ít thảm thực vật rải rác. Liếc có thể nhìn đại khái, dựa theo đạo lý, không có bất kỳ địa phương nào có thể ẩn tàng thân hình.

- Trừ khi...

Đồng tử co rụt lại, Trương Huyền nhịn không được cúi đầu.

Trên trời cùng trên mặt đất đều không có, như vậy chỉ có một khả năng... Ẩn núp dưới đất.

Chỉ là chung quanh không có bất kỳ hố sâu, mặt đất cũng bóng loáng như mới, coi như muốn đi vào, cũng vào không được a.

- Làm sao vậy? Ý của ngươi người nọ ẩn núp dưới đất?

Nhìn ra hắn mê mang cùng nghi hoặc, Bạch độc sư đi vào trước mặt.

- Ân!

Chương 1880: Thổ Diệp Vương (2)

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Dấu vết đến nơi đây biến mất, ngoại trừ dưới mặt đất, thật sự nghĩ không ra có thể đi đâu!

- Cái này đơn giản, có phải dưới mặt đất hay không, dò xét thoáng một phát là tốt rồi!

Nhẹ gật đầu, Bạch độc sư cũng không nhiều lời, Nguyên Thần huyệt lóe lên hào quang, một bóng người giống hắn như đúc chui ra.

Nguyên Thần xuất khiếu!

Nhẹ nhàng nhoáng một cái, chui xuống mặt đất, trong nháy mắt tiến vào trong đó, biến mất không thấy gì nữa.

Nguyên Thần giống như hồn phách, có thể tùy ý biến hóa, không giống nhục thân, bị các loại câu thúc, tuy mặt đất cứng rắn, nhưng muốn đi vào còn dễ dàng.

Ầm ầm!

Nguyên Thần của Bạch độc sư xuống đất không lâu, mọi người liền cảm thấy dưới chân lắc lư, ngay sau đó liền chứng kiến một bóng người thoáng một phát, từ dưới đất chui ra, thẳng tắp xông về trước đi.

- Trốn chỗ nào!

Chứng kiến bóng người này, Hải độc sư gào thét một tiếng, mãnh liệt cầm tới, lực lượng hùng hậu, hình thành một chưởng ấn thật lớn, còn không có hạ xuống, kiến trúc, cây cối ở trên mặt đất liền nhao nhao nổ tung.

Lúc này Hải độc sư đã đạt đến Thánh Vực ngũ trọng, tùy tiện xuất thủ, thì có lực lượng di sơn đảo hải, khiến người ta khó có thể ngăn cản.

Vù vù!

Bóng người chạy ra chứng kiến công kích của hắn, biết rõ một khi bị đánh trúng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, ở trên không trung mãnh liệt trụy xuống, thẳng tắp rơi xuống đất.

Tốc độ so với vừa rồi còn muốn nhanh hơn vài phần.

Phần phật!

Giống như tảng đá đập xuống đất, vốn nghĩ rằng nhất định sẽ bị thương thổ huyết, lại như nước nhỏ xuống hạt cát, thời gian nháy mắt biến mất vô tung vô ảnh.

- Đây là... Địa Hành Thuật!

Mặt đất bị đánh ra một chưởng ấn thật lớn, lại không tìm được bóng người, đồng tử của Hải độc sư co rụt lại.

- Địa Hành Thuật?

Trương Huyền sững sờ, không rõ ràng cho lắm.

- Là một loại huyết mạch đặc thù mới có năng lực, có thể giống như Nguyên Thần ghé qua dưới mặt đất, không bị gông cùm xiềng xích...

Rất nhanh giải thích một câu, Hải độc sư hét lớn một tiếng: - Bạch Đình, ngươi ở dưới truy kích, ta ở phía trên... Không thể để cho gia hỏa này chạy thoát!

- Được!

Dưới mặt đất truyền đến thanh âm của Bạch độc sư.

Hắn Nguyên Thần xuất khiếu, có thể tùy ý hành tẩu ở dưới mặt đất, hai người một trên một dưới, coi như đối phương có được năng lực địa hành, cũng không cách nào đào thoát!

Oanh oanh oanh!

Một hồi lắc lư kịch liệt, kiến trúc bốn phía như cỏ chồng chất sụp đổ, đám người Trương Huyền bay đến không trung nhìn lại, chỉ thấy dưới mặt đất tựa hồ có hai Cự Long đang dây dưa, đến chỗ nào, chỗ đó xuất hiện từng khe hở cực lớn.

Khe hở thẳng tắp lan tràn về phía trước, nham thạch cuồn cuộn, sóng khí đục ngầu bao phủ chung quanh.

Bạch độc sư vừa mới đột phá Thánh Vực ngũ trọng, khống chế lực lượng còn không có đạt tới hoàn mỹ như một, trên không trung chiến đấu thì thôi, dưới mặt đất, không thể nghi ngờ mang đến tai hoạ cực lớn cho Độc Điện.

Nếu như nói lúc trước nhục thân của Trương Huyền cùng Nhược điện chủ tranh đấu, để cho những kiến trúc nghìn năm của Độc Điện khổ không thể tả mà nói, giờ phút này quả thực là đả kích huỷ diệt!

Đại địa cuồn cuộn, như Cự thú nhúc nhích, vô số kiến trúc xa hoa biến thành phế tích.

Vèo!

Không biết qua bao lâu, một thân ảnh từ mặt đất chui ra, lần này lại không còn tốc độ như lần trước, mới xuất hiện, liền phun ra một ngụm máu tươi, nặng nề ngã trên mặt đất.

Hải độc sư một mực canh giữ ở phía ngoài không có chút do dự nào, năm ngón tay mở ra, nhẹ nhàng trảo một cái, mấy đạo chân khí hình thành lồng giam bao phủ đối phương ở bên trong, chăm chú khóa lại.
- Quả nhiên là Dị Linh tộc!

Nhìn rõ ràng bộ dáng của đối phương, Trương Huyền nhướng mày.

Gia hỏa này cùng đám người Kim Diệp Vương mà mình giết chết có chút tương tự, trên thân tản mát ra khí tức lăng lệ ác liệt, dĩ nhiên đạt đến Thánh Vực tứ trọng.

- Thiếu chủ, vị này chính là Thổ Diệp Vương! Cũng là một trong Thanh Điền thập đại Vương giả, am hiểu địa hành, sức chiến đấu có khả năng không bằng ta, nhưng mà đào tẩu mà nói, tuyệt đối có thể xếp đệ nhất!

Thanh âm của Tử Diệp Vương từ trong Thiên Nghĩ Phong Sào lặng lẽ truyền tới.

Gia hỏa này là cường giả Thánh Vực tứ trọng, chỉ cần Trương Huyền nguyện ý, thần thức có thể nhẹ nhõm lan tràn ra, xem xét tình huống chung quanh.

- Thổ Diệp Vương? Lại là thập đại Vương giả? Làm sao hắn sẽ xuất hiện ở đây?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Thanh Điền thập đại Vương giả, bây giờ mình đã thấy một nửa, hơn nữa chết thì chết thu phục thì thu phục, cơ bản đều có quan hệ tới mình.

Coi như là cái này, cũng là bởi vì mình giúp đỡ Bạch độc sư, Hải độc sư tăng lên thực lực, nếu không bằng vào năng lực địa hành của hắn, đồng cấp bậc căn bản ngăn trở không được.

- Hẳn là bản địa đồ này quá quan trọng, Thanh Điền Hoàng lo lắng ta cùng Thủy Diệp Vương không thể hoàn thành, lại lặng lẽ phái hắn tới đây, chuẩn bị bất cứ tình huống nào! Thủy Diệp Vương bị giết, ta thần phục, gia hỏa này theo dõi chủ nhân cùng Hứa Trưởng lão đến nơi này.

Suy nghĩ một chút, Tử Diệp Vương suy đoán nói.

Vị trí Độc Điện, mấy đại Vương giả bọn hắn đều không rõ ràng lắm, nếu không cũng không có khả năng mệnh lệnh thành chủ, tìm kiếm Địa Tàng Hoa khắp nơi, dùng để dụ dỗ Độc Điện Trưởng lão mắc câu.

Sở dĩ xuất hiện ở nơi đây, chỉ sợ là lặng lẽ theo dõi bọn hắn.

- Chưa chắc là theo chúng ta, ta cho rằng có khả năng theo dõi hai người Bạch độc sư.

Trương Huyền lắc đầu.

Thời điểm hắn rời Tĩnh Viễn Thành cực kỳ cẩn thận, nếu có người theo dõi, tất nhiên sẽ phát hiện.

Ngược lại là đám người Bạch độc sư, không có ngờ tới điểm ấy, mới có khả năng bị đối phương lợi dụng.

Đổi lại những người khác, Độc Điện mê trận vô cùng cường đại, khiến người ta không cách nào tiến nhập, nhưng mà đối mặt Thổ Diệp Vương có thể ghé qua dưới mặt đất, có lẽ sẽ không khó khăn như vậy rồi.

Gia hỏa này kiêng kị Độc Điện, vẫn giấu kín, không dám xuất thủ, thẳng đến Nhược điện chủ một mình hành động, lúc này mới lặng lẽ theo tới, đợi hắn lấy ra thư tịch, một lần hành động tiến công.

Dựa theo phỏng đoán lúc trước, bằng vào năng lực địa hành, hoàn toàn có thể bỏ trốn mất dạng, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, hai đại Độc Sư Bạch, Hải trong đêm đột phá, lúc này mới bị vây khốn, không có biện pháp đào tẩu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau