THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Nghiệt súc này (2)

Trương Huyền gật đầu.

Xem ra phí bái phỏng ba trăm vạn kia cũng đã làm cho không ít người khiếp sợ, như vậy cũng tốt, cũng làm bớt đi cho hắn không ít phiền phức, tiền cũng đã được thu thập gần đủ rồi, không cần phải sốt ruột như trước nữa.

Trở về phòng, Trương Huyền cũng không tiếp tục tu luyện, tuy rằng có bí tịch Thiên Đạo thư họa làm cơ sở. Thế nhưng liên tục vẽ ra bốn bức tác phẩm hội họa ngũ cảnh vẫn khiến toàn thân hắn uể oải. Sauk hi nằm xuống không lâu đã ngủ thiếp đi.

...

Lục phủ.

Trương Huyền cáo từ rời đi, thế nhưng mấy người Nguyên Ngữ đại sư, Hoàng Ngữ vẫn còn ở nơi này, còn chưa rời đi.

- Nếu hôm nay lại đi bái phỏng Dương Huyền danh sư, nhất định sẽ không kịp...

Nhìn sắc trời bên ngoài một chút, Lục Trầm nói.

Sắc trời đã tối, nếu lại đi bái phỏng sẽ làm cho người ta có cảm giác mình không tôn trọng, đổi lại là những người khác, lúc này tới cũng được. Thế nhưng đối phương là danh sư, coi như thân phận của bọn họ không thấp thì cũng không dám lỗ mãng.

- Ngày mai đi cũng không muộn!

Nguyên Ngữ đại sư gật đầu.

Lục Trầm đáp một tiếng, lại nhìn tác phẩm hội họa mà Trương Huyền để lại ở cách đó không xa, đến hiện tại hắn vẫn còn có chút không dám tin tưởng:

- Vốn ta tưởng rằng vị Trương lão đệ này chỉ là một người trẻ tuổi yêu thích thư họa, hơn nữa còn có chút thiên phú. Ta còn muốn thử thách một lần, thu hắn làm đệ tử, thế nhưng ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương lại là một tông sư thư họa...

Nói đến đây, hắn cười khổ lắc lắc đầu.

Hắn định thu một tông sư thư họa làm đệ tử, một khi tin tức này truyền đi, tuyệt đối sẽ bị người ta cười đến rụng răng.

- Tông sư thư họa tuổi trẻ như thế, Trương lão đệ này rốt cuộc có lai lịch ra sao?

Nguyên Ngữ đại sư không nhịn được nói.

Thư họa so với tu vi còn khó tiến bộ hơn, nếu như Trương Huyền là lão nhân bảy mươi, tám mươi tuổi, có thể vẽ ra tác phẩm ngũ cảnh. Như vậy, tuy rằng hắn khiếp sợ, thế nhưng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Thế nhưng đối phương ngay cả hai mươi cũng chưa tới mà đã có thể làm ra, chuyện này không thể không khiến cho người ta trầm tư.

Xuất hiện tình huống như thế, chỉ có hai loại khả năng, thứ nhất, quả thực thiên phú của hắn rất cao, cao đến mức khiến cho người ta ngước nhìn. Thứ hai, sau lưng của hắn có một vị danh sư chỉ điểm.

Mà trong hai loại khả năng, đối với Nguyên Ngữ, hắn lại có khuynh hướng nghiêng về khả năng thứ hai hơn.

- Cụ thể ta cũng không biết, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, hai người các ngươi đã từng đi qua Hồng Thiên học viện, có lẽ các ngươi phải biết nhiều hơn một chút về Trương lão đệ chứ? Không bằng nói cho chúng ta nghe một chút!

Lục Trầm nhìn về phía hai người trước mắt.

- Ta biết một ít... Thế nhưng, e rằng nói ra các ngươi sẽ không tin, hơn nữa... Có khả năng ngươi còn tức giận...

Vẻ mặt Hoàng Ngữ có chút lúng túng.

- Tức giận? Ta sao phải tức giận cơ chứ? Ngươi cứ nói là được rồi! Lục Trầm đại sư kỳ quái nói một câu.

Coi như Trương Huyền làm lão sư ở trong Hồng Thiên học viện thì cũng không có cái gì không thể tin, lại còn có thể làm cho hắn tức giận.

Thiên tài trẻ tuổi, lại tinh thông thư họa như thế, nhất định rất được hoan nghênh, được người ta tung hô.

- Vậy ta sẽ nói, vị Trương Huyền lão sư này... Ở trong Hồng Thiên học viện là lão sư rác rưởi nổi tiếng, bị người ta nhục mạ...

Hoàng Ngữ nói qua tình huống của Trương Huyền trước đó một lần.

- Sát hạch lão sư được không điểm? Dạy dỗ học sinh tẩu hỏa nhập ma? Chuyện này... Làm sao có khả năng cơ chứ?

Mắt của hai người Nguyên Ngữ, Lục Trầm trợn tròn, choáng váng, không thể tin được.

Ngươi đang đùa sao, một vị tông sư có thể vẽ ra thư họa ngũ cảnh... Là rác rưởi?

Làm sao lại nghe mơ hồ như vậy cơ chứ?

- Có lẽ là phòng giáo dục cố ý nhằm vào hắn...

Tiếp đó Hoàng Ngữ lại đem chuyện mà nàng nhìn thấy lúc học tâm khảo vấn nói qua một lần.

- Đáng ghét! Thượng Thần này trước đây ta đã từng gặp qua một lần, ta còn tưởng rằng là một người công bằng không thiên vị, không nghĩ tới lại đê tiện như vậy.

- Tiểu Ngữ, không phải ngươi là danh sư học đồ hay sao? Hơn nữa phụ thân ngươi lại là hội trưởng giáo sư công hội, nhất định phải giáo huấn loại con sâu làm rầu nồi canh như thế này.

Nghe thấy hành vi, đãi ngộ và sự không công bằng của Thượng Thần trưởng lão, hai vị đại sư Nguyên Ngữ, Lục Trầm suýt chút nữa đã tức giận tới mức bộc phát.
Vị Trương Huyền này, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy bản lĩnh, người có bản lãnh như vậy làm sao lại có khả năng là rác rưởi cơ chứ? Nói như vậy, nhất định là đám người Thượng Thần trưởng lão cố ý giở trò xấu.

Trong Hồng Thiên học viện tại sao lại có thể có lão sư như vậy?

- Chuyện này quả thực khiến cho ta rất tức giận... Xem ra rảnh rỗi ta cũng phải đi tìm Hồng viện trưởng nói một chút, bảo hắn đi quản bầu không khí trong học viện.

Lục Trầm đại sư khoát tay, hừ lạnh nói.

- Cái này... Kỳ thực... Chuyện nếu ta nói ngươi sẽ tức giận, không phải chuyện này.

Nghe thấy lời của đối phương, Hoàng Ngữ gãi gãi đầu nói.

- Không phải là chuyện này? Lẽ nào Trương lão đệ còn phải xử phạt không công bằng gì đó hay sao?

Lục Trầm lần nữa nhìn sang.

Tuy rằng hắn ẩn cư ở trong phủ đệ, không để ý tới chuyện bên ngoài. Thế nhưng dựa vào thân phận Đế sư và thư họa tên tuổi đại sư, nếu như muốn dạy dỗ một ít người, dù là viện trưởng Hồng Thiên học viện cũng không dám ngăn cản hắn.

- Cũng không phải... Mà là, có người trong học viện mấy ngày nay muốn khiêu chiến hắn, tiến hành sư giả bình trắc...

Hoàng Ngữ chần chờ một chút rồi nói.

- Khiêu chiến? Sư giả bình trắc?

Lục Trầm sững sờ.

- Sư giả bình trắc ta biết, cho dù là bọn học sinh quyết đấu, thế nhưng lại liên quan tới thân phận và tôn nghiêm của lão sư. Người khiêu chiến này là ai? Nếu như để cho hắn biết bản lĩnh chân thật của Trương lão đệ, chỉ sợ cũng sẽ không làm như thế!

Nguyên Ngữ đại sư cười nói.

- Vậy cũng không nhất định, vị lão sư khiêu chiến này... Ở trong Hồng Thiên học viện rất nổi danh, là một vị lão sư minh tinh chân chính hơn nữa. Học sinh dưới trướng rất nhiều, trong300 người đứng đầu khi sát hạch nhập học, chí ít cũng có hơn 200 người ở trong lớp người này!

Tiếng của Hoàng Ngữ càng ngày càng thấp.

- Người lão sư này tên gọi là gì?

Hít thở của Lục Trầm có chút gấp gáp.

- Khục khục, chính là nhi tử của Lục đại sư... Lục Tầm lão sư!

Do dự một chút, Hoàng Ngữ nói.

- Tên nghiệt súc này... Đáng giận!

Thân thể Lục Trầm đại sư run rẩy một cái, tiếp theo lập tức lên tiếng gào thét.

Chương 187: Tam sư hội chuẩn (1)

Nếu như để cho Trương Huyền thấy cảnh này, nhất định hắn sẽ trực tiếp ngất đi.

Giáo sư minh tinh Lục Tầm nổi danh nhất Hồng Thiên học viện không ngờ lại là nhi tử của Lục Trầm, người ngang hàng nói chuyện với hắn...

Có khả năng chính là bởi vì biết những chuyện này cho nên Hoàng Ngữ mới cân nhắc xem có nên nói hay không, trên mặt nàng mang theo vẻ chần chờ.

Cũng đúng, phụ thân ngươi ngang hàng luận giao với người ta, còn muốn tạo quan hệ tốt mà ngươi lại muốn đưa người ta vào chỗ chết... Nói ra phụ thân ngươi không tức giận mới là lạ, không bùng nổ tại chỗ cũng đã tốt lắm rồi.

- Ta sẽ đi tìm nghiệt súc này, bảo hắn chịu thua...

Rống một tiếng, Lục Trầm đại sư đứng dậy, nổi giận đùng đùng muốn xông ra ngoài.

Còn chưa đi ra cửa phòng thì đã thấy quản gia Thành Bá sốt ruột nhanh chân đi vào.

- Lão gia, bệ hạ phái người đưa tin...

Vừa vào cửa thì Thành Bá đã trực tiếp mở miệng.

- Đưa tin tới sao?

Lục Trầm hơi nhướng mày, đưa tay tiếp nhận trong tay chiếu chỉ trong tay đối phương.

Ngày mai hắn muốn dẫn người ta đi tới tàng thư khố vương thất, chuyện này hắn đã phái người truyền tin tới, Trầm Truy bệ hạ cũng đã đồng ý, lúc này lại phái người đưa tin tới đây là có ý gì?

Trong lòng nghi hoặc, áp chế lại kích động muốn giáo huấn nhi tử mình, lại tiện tay mở ra chiếu chỉ ra. Vừa nhìn xong, con ngươi hắn không nhịn được co rút lại.

- Chuyện này...

Vẻ mặt tràn ngập vẻ không thể tin được.

- Làm sao vậy?

Thấy vẻ mặt của hắn thay đổi, Nguyên Ngữ đại sư có chút kỳ quái nhìn qua.

Hắn và Lục Trầm tương giao nhiều năm, nếu như không có chuyện lớn hoặc là chuyện thực sự làm cho hắn khó có thể bình phục tâm cảnh thì không thể làm cho hắn ngơ ngác biến sắc như vậy.

- Ngươi xem...

Lục Trầm đại sư cũng không giải thích mà tiện tay đưa chiếu chỉ tới.

Nguyên Ngữ kỳ quái cúi đầu nhìn một chút, hắn cũng không nhịn được lùi về phía sau hai bước, hai mắt trừng lớn, nói:

- Chuyện này... không thể nào a?

- Trầm Truy tự mình viết chiếu chỉ cho ta, lại phái người đưa tới, nhất định là sự thật!

Lục Trầm đại sư gật gù, lại quay đầu nhìn về phía Thành Bá trước mắt:

- A Thành, lập tức chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi ra ngoài.

- Vâng!

Biết lão gia dặn dò như vậy nhất định là có việc gấp, Thành Bá không dám phí lời mà vội vàng đi chuẩn bị.
- Tiểu Ngữ, Bạch Tốn, các ngươi cũng đi theo chúng ta đi!

Lục Trầm quay đầu, tiếp theo lại cầm chiếu chỉ trong tay rồi đưa tới.

Mới đầu Hoàng Ngữ, Bạch Tốn còn có chút không hiểu rõ, sau khi nhìn rõ nội dung bên trên chiếu chỉ, ánh mắt tất cả đều sáng lên, cũng hiện lên vẻ khó có thể tưởng tượng được:

- Chuyện này... Chuyện này...

- Nhất định Trầm Truy bệ hạ vì chuyện lão tổ... Nói thật, ta cũng đã xem qua, không phải là chứng bệnh, mà là kết thúc sinh mệnh, nếu như không thể tiếp tục đột phá mà nói, e rằng sẽ không sống qua tháng này được.

Nghĩ đến nội dung bên trên chiếu chỉ, Nguyên Ngữ đại sư không nhịn được nói.

- Đúng vậy!

Lục Trầm gật gù, trên mặt mang theo vẻ sầu lo.

Vương thất chỉ có một vị lão tổ, trấn thủ Vương triều, là trụ cột cuối cùng Thiên Huyền Vương quốc, chính bởi vì có hắn cho nên Vương quốc mới có thể bình yên vô sự, không ai dám xâm phạm, một khi đối phương tạ thế... E rằng toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc sẽ bốn bề thụ địch, mưa gió nổi lên.

Đáng tiếc, dù là ngươi có thực lực mạnh hơn nữa thì cũng sẽ già yếu, sinh mệnh sẽ đi tới đoạn đường cùng.

Vị lão tổ này cũng không ngoại lệ.

Vài ngày trước đó, Trầm Truy bệ hạ đã từng mời Nguyên Ngữ đại sư đi vào trị liệu, chỉ tiếc, tuy rằng y thuật của người sau cao minh, thế nhưng cũng không có cách nào khiến cho người ta không chết, trừ phi... Có thể tiếp tục đột phá, đạt đến cảnh giới cao hơn.

Nhưng muốn làm được điểm ấy, sao mà khó khăn.

Lúc thân thể cường tráng cũng không làm được, khi tới tuổi già, bất cứ lúc nào đèn cũng cạn dầu thì làm sao có khả năng hoàn thành được cơ chứ?

- Ta vẫn cho rằng vì không muốn công bố tin tức này cho nên bệ hạ mới đi săn bắn, không nghĩ tới lại đi làm chuyện này!

Nhớ tới cái gì đó, trong mắt Lục Trầm hiện lên vẻ thán phục.
- Lão gia, xe ngựa đã được chuẩn bị kỹ càng.

Đúng lúc này Thành Bá đi tới.

- Chúng ta đi thôi!

Lục Trầm không nói nhiều mà mang theo ba người còn lại vội vội vàng vàng đi ra ngoài.

Bên ngoài đã sớm đen kịt, người đi trên đường phố cũng bắt đầu ít đi, xe ngựa chạy nhanh ở trên đường, tốc độ không giảm.

Không bao lâu sau đã đến trước mặt một bức tường nguy nga.

Vương cung của Thiên Huyền Vương quốc!

Bốn người đi xuống khỏi xe ngựa, lại nhìn về phía hộ vệ cách đó không xa:

- Bệ hạ đã tới chưa?

- Bẩm Lục đại sư, bệ hạ còn chưa tới...

Nhận ra thân phận của Lục Trầm, tên hộ vệ vội vàng đi lên phía trước rồi cung kính trả lời.

- Nếu người chưa đến thì chúng ta cứ chờ đợi ở đây vậy. Nhất định bọn họ sẽ đi ngang qua nơi này.

Lục Trầm gật đầu nói.

- Được!

Mấy người Nguyên Ngữ đại sư cũng không có một chút dị nghị nào.

Chờ đại khái gần nửa canh giờ, một xe ngựa rộng rãi to lớn chậm rãi đi tới, khắp bốn phía đều là hộ vệ, kỵ binh, trận thế to lớn, vừa nhìn chút đã biết là Vương liễn (1) mà chỉ bệ hạ mới có thể ngồi.

Soạt soạt!

Vương liễn đi qua, rèm xe được vén lên, một người trung niên người mặc y phục hào hoa phú quý đi ra.

- Tham kiến bệ hạ!

Binh lính chung quanh nhanh chóng quỳ xuống, ngay cả mấy người Lục Trầm, Nguyên Ngữ cũng hơi khom người.

Đây chính là người có quyền thế to lớn nhất Thiên Huyền Vương quốc, Trầm Truy bệ hạ!

- Lão sư, Nguyên Ngữ đại sư, các ngươi đều đến rồi...

Trầm Truy bệ hạ khẽ nở nụ cười, lại xoay người, quay người cúi chào về phía Vương liễn ở sau lưng.

Soàn soạt!

Rèm Vương liễn lần nữa mở ra, một vị lão giả chậm rãi đi ra.

Chương 188: Tam sư hội chuẩn (2)

Nhìn thấy vị lão giả này, sắc mặt đám người Nguyên Ngữ đại sư, Lục Trầm trở nên nghiêm túc, Hoàng Ngữ thì bước lên phía trước, vẻ mặt cung kính:

- Lưu sư, người đến rồi!

- Ừm!

Lão giả vuốt râu, gật gù cười cười, tiếp theo lại vẫy tay nói vọng vào trong Vương liễn:

- Các ngươi cũng đi ra đi, đã đến nơi rồi.

Soàn soạt! Soàn soạt!

Rèm xe lần nữa mở ra, lại có hai bóng người đi ra, đều khoảng chừng năm mươi tuổi, người mặc trường bào màu xanh, miệng khẽ nở nụ cười làm cho người ta có một loại cảm giác yên bình hài hòa.

- Trang sư, Trịnh sư!

Nhìn thấy hai người này, toàn thân mấy người Hoàng Ngữ chấn động, đồng loạt đi về phía trước.

Người có thể được gọi là sư cũng đã nói rõ, ba vị trước mắt này là danh sư chân chính.

Không ngờ Trầm Truy bệ hạ một lần lại mời tới ba vị danh sư, khó trách ngay cả Lục Trầm cũng có chút khó có thể tin tưởng được.

Hoàng Ngữ là danh sư học đồ, mà vị danh sư mà nàng bái chính là người thứ nhất đi ra - Lưu sư. Mà Bạch Tốn là học sinh của vị danh sư đi ra sau đó - Trang sư.

Lão sư của hai người đều tới, cho nên Lục Trầm đại sư mới bảo bọn họ cùng theo tới đây.

Bằng không, danh sư đến, những vãn bối này không tư cách gặp mặt.

- Được rồi, đừng đứng ở chỗ này phí lời nữa, vào đi!

Lưu sư cười cười nói.

Mấy người nối đuôi nhau tiến vào Vương cung.

- Chư vị danh sư có thể đến Thiên Huyền Vương quốc của ta, thực sự là vinh hạnh của Trầm mỗ...

Chủ khách đều đi xuống, Trầm Truy bệ hạ không dám ra vẻ, miệng cung kính nói.

- Bệ hạ khách khí rồi. Ta đi tới đây, cũng không phải là vì chuyện lão tổ các ngươi, thứ nhất là chúc thọ Điền lão, thứ hai, trong Hồng Thiên học viện của các ngươi xuất hiện một hạt giống không tồi. Ta muốn tới nhìn xem có thể thu làm học đồ hay không.

Lưu sư cười cười nói.

- Người Lưu sư nói chính là Lục Tầm lão sư hay sao? Hắn dạy học sinh không tồi, ở trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc cũng rất nổi danh, ta cũng đã sớm nghe thấy.

Trầm Truy bệ hạ cười cười, lại vội vã giới thiệu:

- Nói tới xuất thân, hắn chính là nhi tử độc nhất của Lục Trầm lão sư.

- Lục Trầm, đại sư thư họa một đời, ta đã sớm nghe qua tên tuổi.

Nhìn về phía Lục Trầm, Lưu sư cười nói.

- Lưu sư quá khen rồi...

Lục Trầm vội vàng khom người. Hắn là đại sư thư họa, dù có địa vị cao hơn, thế nhưng so ra với danh sư chân chính vẫn còn có chênh lệch nhất định.

Không thấy nga cả bệ hạ cũng phải cung kính có lễ hay sao?

- Được rồi, đừng khách sáo nữa. Gọi Trầm Hồng ra đây, cũng nhiều năm rồi chúng ta không gặp, vừa vặn để ta và Trang sư, Trịnh sư cùng nhìn một chút. Nhìn xem có thể tìm được phương pháp giải quyết hay không.

Hàn huyên một hồi, Lưu sư cũng không phí lời mà lập tức nói.

Trầm Hồng chính là vị lão tổ bị bệnh đã đến giai đoạn cuối của vương thất Thiên Huyền Vương quốc.

Nghe thấy hắn nói như vậy, Trầm Truy bệ hạ không dám do dự, nói với tên thái giám bên cạnh một câu, người sau vội vội vàng vàng rời đi.

Không lâu sau, một lão giả được hắn nâng đỡ đi tới.

Vị lão giả này tất cả râu tóc đều bạc trắng, da dẻ cũng xuất hiện nếp nhăn, cả người bị tử khí vờn quanh, dường như bất kỳ lúc nào cũng sẽ ngã xuống, không đứng dậy được nữa.

Coi như không nhìn thì cũng biết,người này đã đến tình trạng đèn cạn dầu.

Nếu như không có cách nào đột phá, hoặc là tìm được phương pháp giải quyết tốt, quả thực không sống được quá một tháng.

- Lão hủ Trầm Hồng bái kiến Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư.

Lão giả khom người.

- Đừng khách khí, để ta nhìn xem...

Lưu sư cũng không phí lời mà đi quanh Trầm Hồng một vòng, nhìn một vòng, hai hàng lông mày nhăn lại.

Tiếp theo, hai vị danh sư còn lại cũng đều nhìn qua, cẩn thận quan sát, tất cả đều trầm mặc không nói gì.

- Ba vị lão sư, có tìm được phương pháp giải quyết hay không? Thấy dáng vẻ của bọn họ, trong lòng Trầm Truy bệ hạ hồi hộp, miệng không nhịn được nói.

- Bệ hạ, ta không ngại nói thẳng với ngươi, sinh cơ trong cơ thể của vị Trầm Hồng đã suy yếu, đổi lại là ba năm trước thì ta còn có biện pháp để hắn đột phá, đáng tiếc hiện tại tử khí đã vờn quanh, đã triệt để không có cách nào nữa rồi!

Trang sư là người thứ nhất mở miệng.

- Ta cũng có kiến nghị như vậy, lúc này hắn tuổi già thân già, nếu như cưỡng ép vượt qua cửa ải mà nói, ta sợ không những không thể thành công mà còn có thể mang đến họa sát thân.

Trịnh sư cũng lắc đầu.

Tuy rằng Danh sư có thể chỉ điểm cho người ta đột phá, khiến cho người ta thăng cấp lên cảnh giới cao hơn, nhưng cũng có sự hạn chế, vị Trầm Hồng trước mắt này đã đến thời khắc đèn cạn dầu. Nếu như cưỡng ép xung kích, không những không thể thành công, không cẩn thận còn sẽ vì đó mà ngã xuống.

- Bọn họ nói không sai!

Lưu sư cũng lắc lắc đầu:

- Sống chết có số, Trầm Hồng cũng vì Thiên Huyền Vương quốc mà tận lực nhiều năm như vậy. Nếu như thực sự không có cách nào vượt qua thì cũng coi như một loại giải thoát.

Danh sư đã quen nhìn sống chết, đối với những chuyện này đều xem rất nhạt, mặc dù Trầm Hồng là lão hữu của hắn, thế nhưng hắn cũng cố gắng an ủi và né tránh.

- Được rồi!

Trầm Truy bệ hạ có vẻ thất vọng.

Vốn hắn tưởng rằng Nguyên Ngữ đại sư không giải quyết được, tìm được ba vị danh sư, nhất định có thể giải quyết mầm họa của lão tổ. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại vẫn đạt được kết quả như cũ.

- Kỳ thực ngươi cũng đừng thất vọng, tuy chúng ta là danh sư, thế nhưng cũng chỉ có nhất tinh, nếu như bệ hạ có thể mời đến một vị nhị tinh, hoặc là danh sư cấp bậc càng cao hơn. Có lẽ sẽ có phương pháp giải quyết cũng không biết chừng...

Lưu sư an ủi.

- Danh sư nhị tinh?

Trầm Truy bệ hạ cười khổ.

Vì mời ba vị nhất tinh này mà hắn đã tiêu tốn không biết bao nhiêu, đối phương bởi vì muốn mừng thọ Điền lão, tiện đường cho nên mới tới. Bằng không, nếu muốn mời ba người đi, ngay cả cửa cũng không được.

Dưới tình huống như thế, còn muốn mời nhị tinh?

E rằng ngay cả cửa của người ta cũng không vào được.

Danh sư nhị tinh, coi như ở trong vương quốc phong hào cũng đều là tồn tại đứng đầu. Ngay cả bệ hạ cũng phải dùng lễ để đối đãi như quốc sĩ, bệ hạ một Vương quốc phổ thông như hắn làm sao có khả năng mời được.

- Bệ hạ, thật ra ta đã nghe qua một tin tức, có khả năng có tác dụng đối với ngươi.

Ngay khi Trầm Truy bệ hạ cảm thấy không có hi vọng thì Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh đột nhiên mở miệng.

Chú thích:

Vương liễn: Xe vua ngồi.

Chương 189: Vương thất tàng thư khố (1)

- Ồ?

Trầm Truy nhìn về phía hắn.

- Mấy ngày trước đây trong Vương thành có một vị danh sư không rõ tới, hơn nữa dường như không chỉ là nhất tinh không thôi.

Nguyên Ngữ đại sư nói ra tin tức mà mình biết được.

- Danh sư? Không chỉ là nhất tinh?

Mấy ngày nay Trầm Truy bệ hạ vẫn ở bên ngoài, ngay cả tấu chương mà Tiền Các Lão đưa cho hắn cũng không kịp xem, cho nên cũng không biết tới sự kiện ngũ tinh kia.

- Vâng, vị danh sư này có thể đơn giản giải quyết chứng bệnh trên người thê tử Lăng Thiên Vũ. Lại giải quyết bệnh nhiều năm của Đỗ Mạc Hiên...

Nguyên Ngữ đại sư nói ra tin tức mình biết.

Hắn là đại sư y đạo, trước đó từng được mời qua để chữa bệnh cho mấy người này, cho nên hắn biết độ khó khi chữa khỏi. Vị Dương sư này trong thời gian ngăn ngủ một, hai phút đã có thể trị hết, ngay cả hắn cũng khiếp sợ không thôi. Cho nên trước đó mới dự định đi tới bái phỏng một hai.

- Chữa khỏi chứng bệnh thì chính là danh sư hay sao?

Nghe thấy hai người đối thoại, Trang sư lắc lắc đầu:

- Tuy rằng Danh sư có đủ loại thủ đoạn, nhưng chủ yếu nhất vẫn là giúp người ta đột phá, chữa khỏi bệnh, đó vẫn là đại sư y đạo.

Lưu sư, Trịnh sư cũng đồng thời lắc đầu, cũng không ủng hộ.

Cũng khó trách bọn hắn không tin, danh sư lợi hại, đúng là có thể chỉ điểm cho bất kỳ nghề nghiệp nào, cũng có thể chữa bệnh cho người ta. Thế nhưng nếu là loại cấp bậc đó sẽ phải rất cao. Mà nhất tinh, nhị tinh bình thường cũng chỉ giúp người ta đột phá, có thể chỉ điểm cho mấy nghề nghiệp đặc thù mà thôi.

Lại nói, danh sư đi tới chỗ nào cũng được chú ý, làm sao có khả năng chạy đến loại nơi nhỏ như Thiên Huyền Vương quốc này cơ chứ? Hơn nữa còn thuê phòng ở lại?

- Cái này...

Nguyên Ngữ đại sư không có cách nào phản bác.

Tuy rằng gần đây vị Dương Huyền danh sư này tạo ra động tĩnh khá lớn, thế nhưng hầu như đều là xem bệnh, chữa bệnh. Cũng không nói giúp ai đột phá cảnh giới, hơn nữa cụ thể có phải là danh sư hay không thì cũng chỉ là tin đồng. Hắn không có tận mắt nhìn thấy, cho nên không dám xác định.

- Ngươi nói vị này tên gọi là gì? Danh sư nhị tinh trong phạm vi Vương quốc hầu như ta đều biết.

Nhìn ra sự lúng túng của hắn, Lưu sư cười cười nhìn sang, hỏi.

- Hắn tên là Dương Huyền, cụ thể thì ta không biết...

Nguyên Ngữ đại sư nói.

- Dương Huyền?

Lưu sư chần chờ một lát, lại lắc lắc đầu:
- Trong phạm vi của Vương quốc không có vị danh sư nhị tinh này, thậm chí danh sư tam tinh ta cũng biết một ít, không có người nào tên như vậy!

Danh sư có vùng tiếp xúc với danh sư, tuy rằng Lưu sư chỉ là nhất tinh. Thế nhưng trong phạm vi Vương quốc có bao nhiêu danh sư, bao nhiêu nhị tinh, tam tinh hắn vẫn biết một ít. Trên cơ bản đều có thể gọi tên, Dương Huyền... Rõ ràng đây là lần đầu tiên hắn nghe nói qua.

- Có lẽ là một tên lừa gạt, ngươi cũng nói rồi đó, muốn đi vào bái phỏng, đầu tiên phải giao nộp ba trăm vạn kim tệ, danh sư chân chính, ai lại để ý tới những đồ vật như vàng bạc cơ chứ?

Trang sư cười nhạo.

Danh sư địa vị tôn sùng, muốn tài nguyên gì, chỉ cần một câu nói, bất kể là thế lực lớn nào, thậm chí ngay cả vương thất cũng sẽ chắp tay đưa lên. Người này thuê phủ đệ, lại để cho người đi vào trong nộp lên ba trăm vạn, rõ ràng chính là một tên lừa đảo, muốn kiếm tiền.

- Chuyện này...

Nguyên Ngữ đại sư vẫn còn có chút không quá tin tưởng.

Hai ngày nay, chuyện liên quan tới vị Dương Huyền danh sư này đã truyền ầm lên rồi, hắn vẫn muốn đi tới bái phỏng. Mà bây giờ nghe ba vị danh sư nói có khả năng là một tên lừa đảo, trong lòng rất là thất vọng.

- Kỳ thực có phải là lừa đảo hay không cũng rất đơn giản, tiệc mừng thọ của Điền lão còn mấy ngày nữa mới tới. Ngày mai vừa vặn cũng không chuyện gì, ta có thể đi cùng ngươi qua xem một chút, vạch trần hắn, xem có phải là danh sư hay không!

Lưu sư nói.

- Ta cũng muốn đi qua đó xem, nghề nghiệp danh sư không cho phép kẻ khác khinh nhờn, không ngờ lại có người ngụy trang, ta cũng muốn nhìn một chút. Nhìn xem rốt cuộc tên này có tim gấu hay gan báo mà dám chơi với lửa, sẽ có ngày chết cháy a!

Trang sư cũng hừ lạnh.

- Dẫn thêm ta đi, nói thật ta cũng rất có hứng thú.

Trịnh sư cũng nở nụ cười nói.
- Được rồi!

Nguyên Ngữ đại sư gật gù.

Đối phương nói không sai, nếu là thật thì không giả, nếu là giả thì không thành thật được. Nếu như đối phương là thật, ba vị này sẽ coi như không, cũng không có gì. Thế nhưng nếu là giả, sẽ bị vạch trần tại chỗ, bản thân hắn cũng sẽ không băn khoăn nữa.

Nhìn thấy ba vị danh sư đã thương nghị xong, Trầm Truy bệ hạ cũng không dám nói chen vào, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ lắc đầu.

Tuy hắn là chủ nhân của một quốc gia, thế nhưng so với loại quái vật như danh sư, hắn vẫn không dám ra vẻ.

...

Không biết trong Vương quốc có ba vị danh sư tới thăm, hơn nữa còn định tới đây vạch trần bản thân, lúc Trương Huyền tỉnh lại sau giấc ngủ thì trời đã sáng choang.

Thu thập qua một chút, lại ăn chút điểm tâm rồi mới nói với Tôn Cường một tiếng:

- Ta phải đi ra ngoài một chuyến, nếu như có người tìm ta, cứ để bọn họ chờ đợi ở bên ngoài.

- Vâng, lão gia!

Tôn Cường gật đầu, tràn ngập sự tự hào.

Thân là quản gia của danh sư, hiện tại hắn vô cùng đắc ý, bất kể là tứ đại gia tộc, vương công quý tộc gì đó. Trước đó hắn đều phải nịnh bợ, mà hiện tại gặp lại, tất cả đều phải cúi đầu!

Quản ngươi cs thân phận gì, lão gia đã nói rồi, lăn ra bên ngoài chờ, ngươi phải chờ cho ta...

Trải qua chuyện của mấy người Đỗ Mạc Hiên, Lăng Thiên Vũ, hiện tại hắn đã có đủ tự tin.

Không biết suy nghĩ ở trong lòng hắn, vốn còn tưởng rằng đối phương đã hiểu rõ ý mình, Trương Huyền gật gù, đi ra khỏi phủ đệ.

Đi tới một cái ngõ nhỏ không người, thay đổi trở về dung mạo vốn có của mình, lại trực tiếp đi đến phủ đệ của Lục Trầm.

Lục đại sư nói ngày hôm nay sẽ dẫn hắn đi tới tàng thư khố Vương cung, có thể bù đắp công pháp Ích Huyệt cảnh, thành công thăng cấp.

Không lâu sau hắn đã đến phủ đệ của Lục đại sư.

- Trương lão đệ, là ta có lỗi với ngươi...

Vừa thấy Lục Trầm đại sư thì đã thấy hắn dùng vẻ mặt áy náy nhìn về phía mình.

- Xin lỗi? Lẽ nào không được vào tàng thư khố Vương cung hay sao?

Trong lòng Trương Huyền giật thót một cái.

Chương 190: Vương thất tàng thư khố (2)

Không có cách nào đi vào thì hắn biết đi tới nơi nào tìm thư tịch để học tập, bổ sung Thiên Đạo thư viện đây?

- Không phải là việc này, là do ta đã nuôi dạy ra một nghịch tử...

Lục Trầm đại sư lắc đầu.

- Nghịch tử?

Trương Huyền có cảm giác như là hòa thượng sờ mãi không thấy tóc mình đâu.

Ngươi nuôi dạy một nghịch tử thì mắc mớ gì đến ta? Ta lại không quen biết hắn ta nha...

- Đúng vậy, tối ngày hôm qua ta cũng mới nghe nói, là đứa trẻ kia không biết nặng nhẹ, tìm ngươi gây phiền phức, lại tiến hành sư giả bình trắc với ngươi. Là ta không đúng, ngày hôm nay ta sẽ bắt nó đi chịu thua rồi...

Lục Trầm đại sư nói.

- Sư giả bình trắc?

Trương Huyền sửng sốt, vẻ mặt kỳ quái:

- Lục đại sư, không phải ngươi muốn nói... Lục Tầm lão sư, là nhi tử của ngươi đó chứ?

- Đúng vậy, chính là đứa trẻ bất hiếu này. Ba năm trước cãi lại ta rồi trốn nhà rời đi, hiện tại vẫn chưa trở về...

Lục Trầm đại sư lắc đầu.

- Ồ... Nếu đã chuẩn bị tỷ thí, cũng không cần lầm phiền Lục đại sư. Nếu không, người ta còn tưởng rằng ta sợ cho nên mới tới nhờ ngươi...

Cười khổ một tiếng, Trương Huyền nói.

Hắn đã sớm quen biết Lục Trầm đại sư, thế nhưng không nghĩ tới Lục Tầm lại là nhi tử của hắn.

Chuyện này cũng quá trùng hợp.

Chỉ là, chuyện tỷ thí cũng đã thả ra tiếng gió, lúc này lui lại cũng đã không kịp. Nếu muốn làm mất mặt, vậy thì đường đường chính chính, nếu như để Lục Trầm đại sư ra mặt, khi đó không phải danh tiếng của hắn sẽ mất hết hay sao?

Đánh không lại nhi tử, đi cầu phụ thân hắn... Chuyện này khác gì không giáo huấn được học sinh lại đi tìm gia trưởng của học sinh cơ chứ?

Chuyện như vậy hắn cũng không muốn làm.

- Vậy cũng tốt...

Thấy hắn kiên trì, Lục Trầm đại sư không thể làm gì khác hơn là coi như thôi.

- Trương lão đệ, nhi tử này của ta, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn thiệt thòi, tự kiêu đã quen rồi. Nếu ngươi muốn ra tay thì cứ làm cho hắn nó sự lợi hại, cho té ngã một lần, cũng để cho nó biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, không nên cậy tài khinh người như vậy.

Lại hàn huyên vài câu, Lục Trầm đại sư mang theo vẻ chờ đợi nói.

Hắn chỉ có một nhi tử, quá kiêu ngạo, bởi vậy khi hắn nói vài câu đã trực tiếp rời khỏi nhà trốn đi, đi tới mấy năm cũng không trở lại. Khiến cho hắn tức giận tới mức suýt chút nữa đã sinh bệnh. Nếu như vị Trương lão đệ này có thể ra tay dạy dỗ một trận, như vậy không còn gì tốt hơn nữa. Cũng để cho nhi tử ăn chút quả đắng, biết thế giới bên ngoài rất lớn, chỉ có hạ thấp đầu thì mới có thể đi càng xa hơn.

- Cái này... Được rồi!

Vốn hắn đang suy nghĩ quan hệ giữa mình và Lục đại sư tốt như vậy, đến lúc đó có nên thả một mắt lưới hay không thì lại nghe hắn nói như thế, Trương Huyền gật gật đầu.

Chỉ là, nếu đối phương đã nói như vậy, như vậy Lục Tầm lão sư này cũng không đáng để tha thứ, bản thân hắn cũng không ngại để cho đối phương ngã một lần nhớ đời.

Hai người vừa đi đường vừa nói chuyện phiếm, không lâu sau đã đến trước mặt Vương cung.

Tàng thư khố Vương cung ở trong vương cung, có vô số thư tịch được sưu tập trong toàn bộ Vương quốc, chỉ có con cháu vương thất, cùng với quyền quý hiển hách nhất thì mới có tư cách tiến vào quan sát.

Lục Trầm đại sư làm Đế sư, muốn dẫn một người vào đây cũng không tính là chuyện khó khăn gì. Hắn còn chưa tới đến trước mặt thì đám thủ vệ đã nhao nhao nhường đường.

- Không hổ là Vương cung...

Trong lúc di chuyển, Trương Huyền ngắm nhìn bốn phía.

Tuy rằng Thiên Huyền Vương quốc không tính là quốc gia lớn gì, thế nhưng Vương cung lại hết sức xa hoa, so với cố cung kiếp trước cũng không kém bao nhiêu, thậm chí còn phồn hoa hơn gấp mấy phần.

Đình viện tĩnh mịch, rậm rạp, nhiều vô số kể. Nếu như không có ai dẫn đường, đi tới trong đó sẽ rất dễ bị lạc đường, không tìm được phương hướng.

Dưới sự dẫn dắt của Lục Trầm đại sư, liên tục đi vòng qua mười mấy hành lang, rốt cuộc hai người cũng đã ngừng lại ở phía trước một cái cung điện to lớn.

- Đây chính là tàng thư khố!

Lục Trầm đại sư cười chỉ tay về phía trước. Trương Huyền nhìn về phía trước, chỉ thấy có một cái cung điện cao tới mấy chục mét đang đứng sừng sững ở trước mắt, bên trên hoành phi có ba chữ lớn Tàng thư khố, đáy hồng viền bạc. Chữ viết màu vàng phản xạ lại ánh mặt trời, tỏa ra ánh sáng chói lọi.

- Đây là Kim long lệnh của Trầm Truy bệ hạ, chỉ cần cầm trong tay là có thể tùy ý lật xem thư tịch, không xúc động tới trận pháp ở bên trong, ta sẽ không đi vào bên trong.

Xoay cổ tay một cái, đưa ra một cái lệnh bài màu vàng.

Bên trên có khắc hoạ một con rồng, hai mắt dữ tợn.

- Đa tạ Lục đại sư!

Tiếp nhận Kim long lệnh, Trương Huyền vội vã ôm quyền nói.

Tàng thư khố Vương quốc là một trong những nơi quan trọng nhất của Vương quốc, nhất định bên trong sẽ có trận pháp và cấm chế do đại sư trận pháp để lại. Nếu không có vật này, rất có khả năng vừa tiến vào trong đó sẽ phải chịu công kích.

- Giữa chúng ta thì không cần phải khách khí gì nữa. Nếu như không clos chuyện gì, ta sẽ đi về trước, ngươi muốn tìm thư tịch gì thì cứ tìm ở bên trong là được, sẽ không có người nào tới quấy rối.

Lục Trầm đại sư vuốt râu, cười nói.

- Được!

Trương Huyền không nói thêm nữa mà cầm Kim long lệnh trong tay đi vào.

Không hổ là tàng thư khố của Vương quốc, giá sách trong đó tầng tầng lớp lớp, không nhìn thấy tận cùng. Mà thư tịch bên trên càng bao gồm không ít nghề nghiệp, có khoảng chừng mấy ngàn vạn.

- Thật vất vả mới đến đây một chuyến, ném toàn bộ những thứ này vào thư viện vậy!

Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều thư tịch như vậy, Trương Huyền hưng phấn tới mức ánh mắt sáng lên, cũng không đi tìm công pháp mà đi thẳng tới trước mặt hàng thư tịch thứ nhất, lại tiện tay lật thư tịch.

Ào ào ào, ào ào ào!

Bên trong tàng thư khố Vương thất vang lên âm thanh lật sách.

...

Trương Huyền tiến vào tàng thư khố vương thất, bắt đầu lật sách. Mà ở một chỗ khác, Nguyên Ngữ đại sư cũng mang theo ba vị danh sư Lưu sư, Trịnh sư, Trang sư đi tới bên ngoài phủ đệ của hắn.

- Đây chính là nơi ở của vị Dương sư kia...

Nguyên Ngữ đại sư chỉ về phía trước.

- Được rồi, gõ cửa đi!

Lưu sư khoát tay áo một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau