THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1841 - Chương 1845

Chương 1841: Tử Diệp Vương thần phục (1)

Thời gian không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, cũng không có lưu cho hắn quá nhiều thời gian phiền muộn, rất nhiều Khôi Lỗi nghe được mệnh lệnh, gào thét lên vọt lên.

Đổi lại lúc trước, đối diện với mấy Khôi Lỗi Thánh Vực tam trọng này, Tử Diệp Vương còn có thể ngăn cản một chút, hiện tại thân trúng kịch độc, căn bản ngăn cản không nổi, không lâu sau, vẻ mặt liền tràn đầy dấu chân, đầu sưng giống như dưa hấu, bình tĩnh nằm trên mặt đất, hít vào nhiều thở ra ít, tùy thời có thể ngủm.

Bưng rượu ngon, Trương Huyền đi vào trước mặt, nhìn chằm chằm tên trước mắt, mang theo ưu nhã:

- Làm thú sủng của ta, có thể tha chết cho ngươi!

Có kinh nghiệm của mấy Vương giả trước đến xem, làm cho đối phương hàng phục khả năng không lớn, nhưng mà cũng có thể thử một chút. Vạn nhất thành công, có một Thánh Vực tứ trọng Dị Linh tộc làm hạ nhân, năng lực bảo vệ tính mạng nhất định tăng nhiều.

Đến lúc đó cũng có thể hiểu rõ thêm bí mật của đối phương, biết rõ vì sao bọn hắn phái ra nhiều Vương giả như vậy, lại vì sao nhất định muốn tìm kiếm được vị trí Độc Điện.

- Ngươi... Nằm mơ!

Nghe được yêu cầu này, Tử Diệp Vương tức giận nghiến răng nghiến lợi, sắp bạo tạc nổ tung.

Hắn đường đường Vương giả, đối phương lại muốn mình làm thú sủng... Quả thực không thể nhẫn nhịn!

- Vậy được rồi!

Trương Huyền dặn dò một tiếng:

- Hung hăng đánh cho ta!

Đối với Dị Linh tộc, hắn không có bất kỳ hảo cảm, càng không có chút đồng tình, nếu như không thể dùng, giết là được.

Bành bành bành bành!

Rất nhiều Khôi Lỗi đi lên lại là một hồi quyền đấm cước đá, không dùng bao nhiêu thời gian, khuôn mặt của Tử Diệp Vương liền trắng bệch, ngay cả khí lực nói cũng không có.

Lần này Trương Huyền hấp thụ giáo huấn lúc trước, sớm phong ấn huyệt vị của đối phương, để cho Nguyên Thần không cách nào thoát ly, bởi như vậy, sẽ không tạo thành bất cứ uy hiếp gì.

Lại đánh một lát, thấy Tử Diệp Vương tùy thời có thể tử vong, lúc này Trương Huyền mới sai đám khôi lỗi dừng tay, bàn giao một câu:

- Ngoan Nhân, giao gia hỏa này cho ngươi, nhất định phải thẩm vấn rõ ràng mục đích bọn hắn tìm kiếm Độc Điện...

Nếu như Ngoan Nhân có phương pháp chỉnh đốn bọn hắn, mình liền chẳng muốn lại đi sưu hồn, dù sao thực lực của đối phương vượt qua bản thân quá nhiều, cưỡng ép sưu hồn mà nói, đối với Vu Hồn cũng có tổn thương thật lớn.

- Yên tâm đi, Thiếu chủ!

Thanh âm của Ngoan Nhân vang lên, ngay sau đó một ngón tay đột ngột xuất hiện, thẳng tắp điểm tới trước mắt Tử Diệp Vương.

- Đây là... khí tức của Linh tộc Hoàng giả?

Cảm nhận được lực lượng trên xương ngón tay, trước mắt Tử Diệp Vương choáng váng. Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được xương ngón tay này đáng sợ, tuyệt đối đạt đến Hoàng giả.

Đường đường Hoàng giả, lại có thể nhận gia hỏa này làm Thiếu chủ?

- Đừng giết ta, ta... Nguyện ý nhận ngươi làm chủ nhân...

Biết rõ một khi rơi xuống trong tay vị Hoàng giả này, không chết cũng kém không nhiều lắm, Tử Diệp Vương vội vàng cắn răng nói.

Tuy nhận nhân loại làm chủ, bị trong tộc biết được, tất nhiên chết không có chỗ chôn, nhưng hiện tại đã không có lựa chọn khác.

Không đáp ứng, nhất định sẽ giống như Kim, Thanh, Thủy ba đại Vương giả, bị chém giết, Nguyên Thần cũng không hết đào thoát.

Nhận chủ mà nói, có lẽ còn có có thể sống sót.

- Nhận ta làm chủ?

Trương Huyền sững sờ, vốn không có ôm hy vọng rất lớn, không nghĩ tới đối phương lại có thể đồng ý, nhẹ nhàng cười cười, gật đầu:

- Hiến tế Linh Hồn đi!

Muốn triệt để khống chế đối phương, chỉ có nắm giữ Linh Hồn của đối phương ở trong tay mình.

- Vâng!

Vẻ mặt Tử Diệp Vương tràn đầy đắng chát, bất quá, thân là Vương giả Dị Linh Tộc, gặp qua sóng to gió lớn, nếu như làm ra quyết định, không có quá nhiều do dự, tinh thần khẽ động, Nguyên Thần trong cơ thể phân liệt ra một phần, từ mi tâm bay ra ngoài.
Vu Hồn của Trương Huyền thò ra, để Nguyên Thần vào trong đầu.

Trong nháy mắt, tư duy thậm chí ý tưởng của đối phương rõ ràng có thể thấy được, chỉ cần có bất luận phản kháng gì, có thể đơn giản chém giết.

- Vu Hồn thật cường đại, chẳng lẽ chủ nhân không phải Độc Sư, mà là Vu Hồn Sư?

Trương Huyền cảm nhận được tư duy của đối phương, Nguyên Thần của Tử Diệp Vương cũng đã nhận ra Vu Hồn của hắn cường đại.

Tòng Thánh liền có hồn phách cường đại như thế, ngoại trừ Vu Hồn Sư, như thế nào cũng nói không thông.

Chỉ là... Vu Hồn Sư không phải sớm đã diệt sạch sao? Vị chủ nhân này như thế nào nhận được truyền thừa, hơn nữa tu luyện hồn phách đáng sợ như thế?

Mấu chốt nhất là, hắn không phải Độc Sư sao? Chẳng lẽ Độc Sư cùng Vu Hồn Sư có thể đồng thời kiêm tu?

- Chủ nhân, hiện tại ta đã triệt để thần phục, có thể giải kịch độc trong cơ thể ta hay không?

Trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng biết bây giờ không phải thời điểm hỏi thăm, trên mặt lộ ra dáng tươi cười đắng chát, Tử Diệp Vương quỳ gối trên mặt đất nói.

Vừa rồi hắn cẩn thận nghiên cứu thoáng một phát, chưa bao giờ thấy qua kịch độc trong cơ thể, trên thân mang những giải dược kia, chỉ sợ không có một cái nào có thể sử dụng.

- Nếu như thần phục ta, độc tự nhiên không chỉ là độc!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhướng mày.

Ầm ầm!

Tử Diệp Vương lập tức cảm thấy kịch độc lần nữa sôi trào lên, biến sắc, đang muốn cầu xin tha thứ, lại phát hiện thương thế trên người, ở dưới kịch độc thoải mái, mắt thường có thể thấy được khôi phục.

- Cái này, cái này...

Cả người Tử Diệp Vương hóa đá rồi.

Vừa rồi kịch độc ngay cả hắn cũng không thể chống lại, lại có thể nháy mắt biến thành Thánh dược chữa thương vô thượng.

Nhất niệm thành độc, nhất niệm thành thuốc, chẳng lẽ đối phương là một vị Độc Sư vượt qua thất tinh? Thực muốn như thế, thì thật là đáng sợ!

Loại Độc Sư cấp bậc này một khi tiến nhập chiến trường ngoại vực, toàn bộ Thanh Điền nhất mạch sẽ bị độc giết, một cái cũng đừng nghĩ sống.

Trong quá trình khiếp sợ, mặc dù thương thế của thân thể không có hoàn toàn khôi phục, cũng đã không ảnh hưởng hành tẩu.

Chứng kiến khôi phục nhanh như vậy, lúc này Tử Diệp Vương mới chân tâm bái phục, quỳ rạp xuống đất.

Chương 1842: Tử Diệp Vương thần phục (2)

- Chủ nhân!

- Về sau xưng hô ta là Thiếu chủ đi!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Ngươi đã thần phục ta, báo cáo thân phận chân thật cũng không sao, kỳ thật... Ta là một Danh Sư!

- Danh, Danh Sư?

Ngây người tại nguyên chỗ, Tử Diệp Vương thiếu chút nữa hôn mê.

Đã đoán đối phương là Độc Sư, là Vu Hồn Sư, kết quả lại... Nói cho hắn biết, là một Danh Sư...

Lúc nào Danh Sư cũng tu Vu Hồn, luyện độc rồi hả?

Mấu chốt nhất là, Danh Sư không phải đều là chính nhân quân tử, làm việc quang minh lỗi lạc, chiến đấu đường đường chính chính sao?

Lúc nào trở nên hèn mọn bỉ ổi như vậy, lặng lẽ dẫn mình dính câu, lừa gạt mình thảm như vậy?

Vô sỉ như vậy, coi như là Danh Sư, cũng hẳn là dã đạo, không chiếm được Danh Sư Đường nhận thức a!

Đang phỏng đoán, chợt nghe Thiếu chủ tiếp tục nói.

- Thân phận của ta là Hồng Viễn Đế Quốc Danh Sư Học Viện Viện trưởng!

- Phốc!

Nhất thời nhịn không được, Tử Diệp Vương phun ra một ngụm máu tươi.

Từ tiết điểm Hồng Viễn Đế Quốc tiêu phí cái giá lớn đi ra, tự nhiên biết rõ vị viện trưởng này ở toàn bộ đế quốc đại biểu ý nghĩa như thế nào.

Dựa theo ý nghĩ của hắn, hẳn là người đức cao vọng trọng, bảo thủ nghiêm túc, kết quả không nghĩ tới là một gia hỏa hèn mọn bỉ ổi, vô sỉ, vì mục đích không từ thủ đoạn... Mấu chốt nhất còn kiêm tu Độc Sư, Vu Hồn Sư.

Rút cuộc là Danh Sư Học Viện mắt bị mù, hay là suy nghĩ của hắn đã theo không kịp thời đại hả?

- Tốt rồi, ngươi tiếp tục ngụy trang thành nhân loại đi!

Không biết ý nghĩ của đối phương, Trương Huyền giới thiệu xong bản thân, phân phó nói.

Mới vừa rồi bị Khôi Lỗi điên cuồng đập một trận, bản thân bị trọng thương, đã giải trừ ngụy trang, biến trở về bộ dáng Dị Linh tộc.

Ở trong mê trận cấp bảy, người khác nhìn không thấy cũng may, một khi đi ra ngoài, tất nhiên sẽ kinh thế hãi tục, vẫn là ngụy trang bộ dáng nhân loại cho thỏa đáng.

- Vâng!
Tử Diệp Vương nhẹ gật đầu, bàn tay vừa thô vừa to ở trảo trước ngực một cái, một đạo hào quang lập loè dựng lên, toàn thân bao phủ ở bên trong, một lát sau biến thành bộ dạng nhân loại lúc trước.

- Ngươi ngụy trang dựa vào cái này?

Chứng kiến cử động của hắn, Trương Huyền kỳ quái.

Đối phương cũng không phải giống như hắn, dựa vào cơ bắp cốt cách nhúc nhích để hoàn thành ngụy trang, mà là sử dụng Pháp bảo đặc thù nào đó.

- Đây là chúng ta hiến tế Linh Thần, lấy được khuy áo ngụy trang, chỉ cần huyết mạch đạt đến Vương tộc, có thể nhẹ nhõm kích hoạt, ngụy trang thành nhân loại, Danh Sư cũng rất khó nhìn ra!

Tử Diệp Vương không dám giấu giếm.

- Linh Thần?

Nhướng mày, Trương Huyền nhìn lại.

Lúc trước là chưa từng nghe nói qua thứ này.

- Là thần linh Linh tộc chúng ta cung phụng, chúng ta đúng là ở dưới bọn hắn chỉ dẫn tìm đến nơi này!

Tử Diệp Vương nói.

- Ngươi nói... Tìm được Danh Sư Đại Lục là Thần của các ngươi chỉ dẫn?

Vốn tưởng rằng Dị Linh Tộc tiến công nhân loại là chủng tộc tranh đấu, xem ra cũng không phải như thế, mà cùng vị Linh Thần này có quan hệ.

- Vâng, những thứ này ta cũng là nghe Thanh Điền Hoàng nói, chuyện cụ thể đã qua thật lâu, không thể nào khảo cứu. Bất quá chỉ cần chúng ta hiến tế đủ nhiều hồn phách cùng thi thể Danh Sư, thì có thể đạt được ban thưởng phong phú, cái khuy áo ngụy trang này chính là hiến tế có được! Tử Dương Vương nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, biết rõ những chuyện này cách hắn còn có chút xa xôi, coi như đối phương nói cũng nói không rõ ràng, không hề truy vấn, tiếp tục hỏi:

- Tại sao các ngươi phải tìm kiếm Độc Điện?

Nếu như mục đích của Dị Linh Tộc là nhân loại, trực tiếp tiến công Hồng Viễn hoàng thất thì tốt rồi, phái ra hai vị Vương giả, trăm cay nghìn đắng tìm kiếm Độc Điện là vì cái gì?

- Bẩm báo Thiếu chủ, chúng ta phát hiện một di tích, trong đó vô cùng có khả năng có được bảo vật phá vỡ phong ấn thông đạo... Một khi có thể thu hoạch, tộc nhân chúng ta có thể đại quy mô tiến nhập nơi đây, một lần nữa đoạt lại địa phương chúng ta mất đi!

Tử Diệp Vương giải thích:

- Bất quá, chỗ di tích kia thực sự quá nguy hiểm, lúc trước chúng ta phái ra vài vị Vương giả đều bị vây khốn ở trong đó, đến bây giờ còn không có đi ra. Trải qua nhiều mặt nghe ngóng, Độc Điện có thể sẽ có bản đồ chi tiết ở chỗ kia... Vì vậy Thanh Điền Hoàng phái hai người chúng ta tới đây, nghĩ biện pháp lẫn vào Độc Điện, tìm địa đồ!

- Địa đồ? Di tích?

Cau mày, Trương Huyền nhịn không được nhìn lại.

- Chẳng lẽ các ngươi nói di tích này ở Hỏa Nguyên Thành?

Lúc trước lão Viện trưởng đã từng nói, hắn muốn đi di tích, liên lụy rất lớn, Độc Điện có địa đồ, nhưng không có thời gian đi tìm.

Bây giờ gia hỏa này cũng nói tương tự, chẳng lẽ cả hai là chung một chỗ di tích?

- Ân, là ở Hỏa Nguyên Thành!

Tử Diệp Vương nhẹ gật đầu.

Đang muốn hỏi thăm Thiếu chủ làm sao biết được, vừa nghĩ tới hắn là Danh Sư học viện Viện trưởng, lập tức giật mình.

Lực lượng vô cùng trung kiên của Nhân tộc, nếu như cũng không biết tin tức này, khẳng định sớm đã bị Linh tộc bọn hắn chiếm lĩnh, cũng không trở thành đến bây giờ, bọn hắn còn ở vùng đất lạnh giá, không cách nào trở về.

- Thì ra là thế...

Nghe được xác nhận, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Nếu quả thật liên lụy đến bảo vật phá vỡ tiết điểm phong ấn, khó trách lão Viện trưởng không quan tâm, biết rõ hẳn phải chết cũng muốn tiến đến!

Bởi vì một khi đối phương thành công, đối với toàn bộ Nhân tộc mà nói, vô cùng có khả năng là tai nạn thật lớn.

Chương 1843: Đi Độc Điện (1)

Lại hỏi thăm một lát, đối phương hiểu rõ di tích ở Hỏa Nguyên Thành cũng không nhiều lắm, biết có hạn, thấy từ trong miệng hắn cũng không cách nào biết được càng nhiều tin tức, Trương Huyền lắc đầu.

Lúc này, Ngoan Nhân cũng từ Nguyên Thần của Thủy Diệp Vương thẩm vấn ra tin tức, cùng đối phương nói không kém nhiều, chỉ là đối với cái gọi là địa đồ kia, hiểu rõ kỹ lưỡng hơn một ít.

Nghe nói hơn hai nghìn năm trước, chỗ di tích kia chủ động xuất hiện, nhiều mặt cướp đoạt, cuối cùng rơi vào trong tay Độc Điện.

Chỉ là, không biết nguyên nhân gì, Độc Điện cũng không phái người tiến đến tìm tòi, hơn nữa bọn hắn luôn đóng cửa tự phong, dần dà, đối với tin tức này, rất nhiều người đã quên lãng.

Dị Linh Tộc cũng là nhiều mặt tìm hiểu mới biết tin tức, mấy phen bố cục, lúc này mới tìm đúng cơ hội, phái ra hai đại Vương giả, không nghĩ tới hai người này, ngay cả bóng dáng Độc Điện cũng không nghe được, liền ngã quỵ ở trong tay mình.

- Vậy mục đích của Kim Diệp Vương, Thanh Diệp Vương là gì?

Nếu như mục đích của bọn hắn là địa đồ, như vậy Kim, Thanh hai vị Vương giả, tự nhiên cũng có mục đích, chỉ là còn chưa bắt đầu, đã bị bản thân giết chết, đến bây giờ không biết bọn hắn muốn làm gì.

- Mục đích của bọn hắn là... Vì chém giết Danh Sư Học Viện Viện trưởng, cũng chính là... Thiếu chủ ngươi, chế tạo náo động, làm cho không người nào rảnh chú ý chúng ta...

Sắc mặt của Tử Diệp Vương đỏ bừng, nói.

- Giết ta?

Trương Huyền ngẩn ngơ.

Lúc trước một mực nghi hoặc, không nghĩ tới là vì đối phó mình, xem ra may mắn sớm phát hiện giết chết, nếu không, bị hai đại Thánh Vực tứ trọng đánh lén, gây chuyện không tốt sẽ vẫn lạc a.

Có thể tưởng tượng, hơn hai trăm Dị Linh tộc Thánh Vực cấp phối hợp hai Thánh Vực tứ trọng, một khi xuất hiện ở Hồng Viễn Thành, tất nhiên gây ra động tĩnh thật lớn, Thanh Nguyên phong hào đế quốc Danh Sư Đường, cũng có thể cuốn vào trong đó, khả năng thật không có người lại tiếp tục để ý sự tình di tích, để cho bọn hắn đơn giản thực hiện được.

- Vâng...

Thấy vẻ mặt của Thiếu chủ ngốc trệ, trong lòng Tử Diệp Vương bất đắc dĩ.

Khả năng Kim, Thanh là trong Thanh Điền thập đại Vương giả chết biệt khuất nhất.

Tiến đến giết người, kẻ bị giết ngay cả biết rõ cũng không biết liền giết ngược, ngẫm lại cũng đủ bi thúc.

- Được rồi, bọn hắn cũng coi như chết rồi...

Muốn giết bản thân, rồi lại chết ở trong tay mình, cũng coi như trừng phạt đúng tội.

- Ta có một không gian, ngươi đi vào trước!

Nên hỏi hỏi xong, Trương Huyền không nói thêm lời, bàn tay chiêu một cái, thu Tử Diệp Vương vào Thiên Nghĩ Phong Sào. Thật vất vả để cho Hứa Trưởng lão tin tưởng mình là Độc Sư, lại mang gia hỏa này ở người, đoán chừng nói cái gì đối phương cũng sẽ không tin tưởng a.

Vẫn trước thu lại cho thỏa đáng.

Vù vù!

Lấy đi Tử Diệp Vương, bàn tay của Trương Huyền trảo một cái, triệt bỏ thất tinh mê trận, đám người Hồ Vân Sinh còn chưa đi xa, an bài bắt lại hộ vệ của đối phương, viết phong thư, phái người đưa đến Hồng Viễn Hoàng Thành cùng Danh Sư Đường, lúc này mới đi tới tĩnh thất.

Sự tình Tĩnh Viễn Thành thành chủ cấu kết Dị Linh tộc, để Ngọc Thần Thanh đau đầu đi thôi, còn xử lý như thế nào, cũng không liên quan tới hắn.

Có thể đoán trước, chỉ cần thư tịch đưa đến, vị thành chủ ngang ngược càn rỡ này, tất nhiên sẽ trở thành lịch sử.

Trở lại tĩnh thất, chỉ thấy thương thế trên người Hứa trưởng lão đã khôi phục không sai biệt lắm, tinh, khí, thần cả người cũng trở nên càng thêm mượt mà, bất quá sắc mặt còn có chút trắng bệch, tựa hồ hồn phách chịu tổn thương thật lớn.

Tinh thần khẽ động, một con bọ cánh cứng xuất hiện ở lòng bàn tay đưa tới:

- Vừa rồi ta lại đi Phủ Thành chủ một chuyến, lặng lẽ lấy cái này trở về!

Bọ cánh cứng này là đối phương lấy tinh huyết nuôi nấng, một khi mất đi, tất nhiên hao tổn thật lớn, sau khi thu phục Tử Diệp Vương, liền lấy trở về.

Còn đối phương có thể xác nhận bọn hắn giấu ở Mặc Vân Hiên, khẳng định có quan hệ thứ này, nếu không Tĩnh Viễn Thành lớn như vậy, ở đâu cũng không đi, hết lần này tới lần khác điều tra chỗ này.

- Cái này... Nhãn tình sáng lên, Hứa Trưởng lão lộ ra vẻ kích động, vội vàng tiếp nhận:

- Đa tạ!

Đây là Bản Mệnh độc trùng của hắn, một khi tử vong, coi như không chết cũng tróc lớp da, vốn tưởng rằng, rơi xuống trong tay đối phương, khó có thể cầm lại, không nghĩ tới, vị trước mắt này mạo hiểm hỗ trợ lấy tới.

Phần ân tình này, để cho hắn cảm động.

- Ngươi... Không có bị thương chứ?

Thu hồi bọ cánh cứng, Hứa Trưởng lão tràn đầy quan tâm nhìn lại.

Vị cường giả kia đáng sợ, hắn là tận mắt nhìn thấy, từ trong tay đối phương thu hồi thứ này, độ khó to lớn, khó có thể tưởng tượng.

- Yên tâm đi, ta không sao...

Khẽ cười, thân thể Trương Huyền đột nhiên nhoáng một cái, sắc mặt trắng nhợt:

- Phốc!

Phun ra một ngụm máu tươi, tựa hồ thương thế quá nặng, có chút không kiên trì nổi, ngã trên mặt đất.

- Vị bằng hữu này...

Hứa Trưởng lão cả kinh, vội vàng nâng dậy, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng cảm kích.

Vì giúp mình thu hồi bọ cánh cứng, bất kể nguy hiểm, loại nhân phẩm này làm cho người bội phục.

Mấu chốt nhất là, thương thế nặng như vậy, vì sợ bản thân lo lắng, lại còn nói không bị thương... Vị Độc Sư này thật sự là người tốt có thể kết giao, đáng giá dùng tính mạng phó thác!

Vội vàng từ trong lòng lấy ra một ít độc dược chữa thương, cho vị trước mắt này dùng, thấy thần sắc của hắn chậm chạp chuyển biến tốt đẹp, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

- Nơi đây chúng ta ngốc không nổi nữa, nắm chặt thời gian rời đi đi!

Điều tức một lát, Trương Huyền thở ra một hơi.

Hứa Trưởng lão nhẹ gật đầu.

Chương 1844: Đi Độc Điện (2)

Nếu như không lấy bọ cánh cứng mà nói, đối phương sẽ cho rằng hai người đã trốn xa, tìm tòi bốn phương tám hướng.

Mà bây giờ... Khẳng định đã biết rõ bọn hắn vẫn còn ở Tĩnh Viễn Thành, thu nhỏ lại phạm vi tìm kiếm mà nói, liền đơn giản hơn nhiều.

- Ngươi bây giờ cảm giác như thế nào? Có cần lại nghỉ ngơi một đoạn thời gian hay không?

Dừng lại một lát, Hứa Trưởng lão nhìn qua.

Tuy trốn chạy để khỏi chết tương đối trọng yếu, nhưng nếu thương thế của đối phương bởi vậy nặng thêm mà nói, hắn nhất định sẽ áy náy cả đời.

- Không sao, thương thế của ta còn có thể thừa nhận, rời nơi đây trước lại nói, đến Độc Điện, lại chậm rãi trị liệu cũng không muộn!

Che ngực, vẻ mặt Trương Huyền hiên ngang lẫm liệt nói.

- Vậy thì chúng ta chuẩn bị xuất phát!

Thương nghị xong, hai người lặng lẽ đi ra tĩnh thất, trượt ra ngoài thành, không lâu sau, liền ra khỏi cửa thành.

Dọc theo núi rừng ngoài thành rời đi một hồi, đi vào một khe núi, ngẫu nhiên chứng kiến một Thánh Thú cực lớn xuất hiện ở cách đó không xa.

- Đây là Thánh Thú của Độc Điện chúng ta, lúc ta cùng Tiết Trưởng lão đến cưỡi nó...

Nói đến đây, Hứa Trưởng lão dừng lại một chút, thần sắc có chút đau thương.

Tiết Trưởng lão trong miệng hắn, chính là gia hỏa hơi nhỏ gầy kia, tại Phủ Thành chủ, vì cứu hắn bị Tử Diệp Vương đánh gục.

- Tiết Trưởng lão là vì cứu ngươi, chỉ cần chúng ta có thể bình an trở lại Độc Điện, coi như là không có phụ tâm huyết của hắn!

Trương Huyền an ủi.

- Ân!

Biết rõ ý của hắn, Hứa Trưởng lão nhẹ gật đầu, không nói thêm lời.

Hai người ngồi lên Thánh Thú, thẳng tắp bay về phía Long Thương Hải.

Long Thương Hải là hải phận lớn nhất của Hồng Viễn Đế Quốc, phạm vi bao trùm hơn mười vạn dặm, trong đó sinh tồn Linh Thú đều đạt đến Thánh Vực tam tứ trọng, cực kỳ đáng sợ, luôn là cấm địa của tu luyện giả.

Bọn hắn cưỡi Thánh Thú này, là một Dực Long thú Thánh Vực nhất trọng trung kỳ, không am hiểu tốc độ lắm, nhưng mà sức chịu đựng tuyệt đối vô cùng tốt.

Phi hành cả buổi, liền chứng kiến hải dương mênh mông xuất hiện ở trước mắt, bầu trời xanh thẳm cùng nước biển dập dờn, ở phía xa dựa sát vào, giống như tiến nhập một họa quyển.
Nhìn thời gian dài, sẽ cho người rộng rãi, hào khí sinh vân.

- Trên đường đi Độc Điện, tổng cộng bố trí 27 độc trận, coi như là Thánh Vực nhị trọng tam trọng tùy tiện tiến nhập, cũng bị đơn giản độc chết.

Đứng ở trong nhà gỗ trên lưng Thánh Thú phi hành, Hứa Trưởng lão nhìn nước biển trước mắt nói.

- 27 độc trận?

Trương Huyền líu lưỡi.

- Ân, chung quanh độc trận, là sào huyệt của Thánh Thú Thánh Vực tam trọng, một khi tránh né độc trận, sẽ lâm vào công kích của bọn nó... tu luyện giả tìm kiếm Độc Điện, hầu như đều chết hết, hàng năm số lượng cũng không thấp hơn mấy trăm.

Nói đến đây, Hứa Trưởng lão lắc đầu.

- Hàng năm... Không dưới mấy trăm?

Trương Huyền lại càng hoảng sợ.

Dám đi tìm kiếm Độc Điện, thực lực khẳng định sẽ không kém quá nhiều, ít nhất đều đạt đến Thánh Vực, nhân vật như vậy, một năm tử vong mấy trăm, mặc dù không phải Độc Sư tự mình hạ thủ, lại cùng bọn họ có quan hệ thật lớn.

Khó trách cái chức nghiệp này để cho nhiều người sợ hãi cùng kính sợ như vậy, hoàn toàn chính xác làm cho người khủng bố.

- Độc Điện ẩn núp che giấu như vậy, truyền thừa như thế nào kéo dài?

Nhíu mày, Trương Huyền nhịn không được hỏi. Từng chức nghiệp đều cần nhân tài hậu bối bổ sung, Độc Điện ẩn núp sâu như vậy, rất nhiều người tìm cũng tìm không đến, làm sao bái sư truyền thừa, để cho chức nghiệp kéo dài xuống.

- Đệ tử truyền thừa, trên cơ bản đều là người Độc Điện chúng ta đi ra ngoài tìm, phàm là chứng kiến có thiên phú đều thu làm môn hạ. Đương nhiên cũng có một phần là thu dưỡng cô nhi, để cho bọn họ từ nhỏ tiếp xúc kịch độc, có thể sống sót, mới có tư cách bái sư!

Hứa Trưởng lão giải thích.

Trương Huyền nhíu mày.

Làm như vậy có chút tương tự dưỡng cổ, đặt tất cả cổ trùng ở chung một chỗ, để cho bọn họ tự giết lẫn nhau, cuối cùng thắng được là Vương giả.

Một đám cô nhi cho tới bây giờ không có đụng qua độc, đột nhiên tiếp xúc, tử thương nhất định không thể tránh được, xem ra vì bồi dưỡng một Độc Sư, không biết cần bao nhiêu tính mạng chôn vùi.

- Ngươi không được truyền thừa, lại làm sao đi vào chức nghiệp Độc Sư này?

Giải thích xong, Hứa Trưởng lão nhìn lại.

Coi như đạt được Độc Sư truyền thừa, cũng chưa hẳn có thể làm được bách độc bất xâm, vị trước mắt này cho tới bây giờ không có đi qua Độc Điện, lại có thể làm được điểm ấy, dùng độc so với hắn cũng không kém chút nào, rút cuộc là làm sao làm được?

- Kỳ thật... Ta từng dạo qua Độc Điện, bất quá không phải nơi đây, mà là một địa phương nhỏ bé ở Hiên Viên Vương quốc, gọi là Hồng Liên sơn mạch... Về sau rời đi chỗ đó, một mình lưu lạc, dưới cơ duyên xảo hợp, nhận được một quyển độc đạo bí tịch, chậm rãi nghiên cứu, mới tới tình trạng bây giờ...

Trương Huyền thuận miệng nói.

Nếu như nói cho tới bây giờ không có nhận qua truyền thừa, thì đến được loại trình độ này, đổi lại ai cũng sẽ không tin tưởng, vì vậy trong lời nói có thật có giả, làm cho đối phương khó có thể phân biệt.

- Bí tịch? Có thể làm cho ngươi đạt tới thực lực như thế, xem ra bí tịch này không đơn giản!

Tán dương một tiếng, Hứa Trưởng lão nhịn không được nhìn lại:

- Không biết có thuận tiện, cho ta mượn quyển bí tịch này quan sát một chút hay không, yên tâm, ta có thể không mở ra, chỉ là có chút hiếu kỳ, muốn nhìn một chút xuất từ vị Đại Sư nào mà thôi!

- Cái này...

Khóe miệng Trương Huyền co lại.

Hắn chỉ là nói bậy, ở đâu có bí tịch gì?

Chẳng lẽ... Đối phương lần nữa sinh ra hoài nghi với hắn?

Chương 1845: Khảo hạch Độc Sư phương pháp (1)

- Nếu như bất tiện, không nhìn cũng được...

Thấy hắn mặt lộ vẻ khó khăn, Hứa Trưởng lão lắc đầu.

- Cũng không phải bất tiện, mà là truyền thừa bất tiện tiết ra... Như vậy đi, ta có thể nói rõ tri thức trụ cột nhị tinh trở xuống ở bên trong thoáng một phát, có lẽ Hứa Trưởng lão có thể thông qua cái này, đoán ra lai lịch của bí tịch!

Thấy đối phương chỉ là thuận miệng hỏi, cũng không phải truy xét, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

Bí tịch hắn căn bản không có, đối với tri thức về độc, cũng chỉ dừng lại ở nhị tinh, sở dĩ có thể làm cho đối phương cảm thấy cực kỳ đáng sợ, là vì Thiên Đạo chân khí bách độc bất xâm.

Bởi vậy, muốn giảng giải độc kỹ cho hắn, có thể nói hoàn toàn là thường dân, nhưng muốn giảng giải tri thức trụ cột nhị tinh trở xuống, có thể cam đoan, không ai có thể thắng được.

- Tốt!

Ánh mắt của Hứa Trưởng lão sáng lên.

Rất nhiều truyền thừa, đúng là bất tiện tiết ra, nếu không, sư đạo cũng sẽ không được tôn sùng như thế.

Đối phương không muốn nói, có thể lý giải, còn dưới nhị tinh, thuộc về trụ cột, nói lên một ít, ngược lại không ảnh hưởng chút nào.

- Căn cứ quyển sách kia giải thích, độc là một loại thuốc, nói trắng ra, kỳ thật cũng là vì điều hòa Âm Dương cùng Ngũ Hành của nhân thể, Ngũ Hành như ý, bách độc bất xâm...

Thiên Đạo Độc công nhị tinh ở trong đầu nhảy ra, Trương Huyền giải thích.

- Cái này, cái này...

Vừa mới bắt đầu cảm thấy trụ cột nhị tinh trở xuống không có gì, nghe xong một lát, sắc mặt của Hứa Trưởng lão thay đổi, kích động đến thân thể run rẩy, hô hấp dồn dập.

Tri thức của đối phương, là thân thể người lấy Âm Dương Ngũ Hành tới cấu tạo lần nữa, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể phục dụng kịch độc mà không tổn thương.

Nghe nói qua hạ độc chết người, nhưng nghe nói qua hạ độc chết ông trời sao?

Đối phương thuận miệng giảng giải tri thức trụ cột, trực chỉ áo nghĩa thâm ảo nhất của Độc Sư, chỉ cần nghiêm túc tu luyện, trở thành Tiên Thiên Độc Thể là điều chắc chắn.

Tuy hiện tại hắn đã không thể sửa đổi công pháp, nhưng có thể đoán được, tri thức này một khi tiết ra, tất nhiên gây nên rung chuyển thật lớn, gây chuyện không tốt, toàn bộ Độc Điện sẽ bị lật úp.

- Độc... Có thể cứu người, có thể trị bệnh, có thể trở thành thuốc bổ, chỉ cần tồn tại ở tâm, vận dụng thoả đáng, cũng có thể trở thành một trợ lực...
Thanh âm của Trương Huyền tiếp tục vang lên.

Càng nghe càng cảm thấy say mê, nắm đấm của Hứa Trưởng lão không tự chủ được xiết chặt.

Sở dĩ Độc Sư bị người làm cho sợ hãi, cũng là bởi vì thủ đoạn quỷ dị, khó lòng phòng bị, chẳng biết lúc nào sẽ bị hạ độc chết, nếu quả thật có thể giống như đối phương giảng giải, vận dụng ở chính đạo, chưa hẳn không thể để cho chức nghiệp này lại thấy ánh mặt trời, giống như những chức nghiệp khác, thản nhiên hành tẩu ở Danh Sư Đường, được che chở, mà không phải hiện tại chuột chạy qua đường, người người hô đánh.

Nghĩ vậy, lần nữa nhìn về phía Tôn Cường cách đó không xa, Hứa Trưởng lão như là nhìn một bảo tàng khổng lồ.

- Tốt rồi, ta chỉ hiểu như vậy...

Tri thức nhị tinh trở xuống, tùy tiện giảng giải một phen, Trương Huyền vừa dừng lại, liền chứng kiến ánh mắt Hứa Trưởng lão tràn đầy lửa nóng, nhịn không được cúi đầu nhìn quần áo trước ngực, bề ngoài giống như... không có lộ hàng a!

Không có lộ hàng... Ngươi kích động như vậy làm cái gì!

Nghe xong tiết học, chẳng lẽ, còn có thể thay đổi giới tính?

Coi như là Danh Sư... Cũng không có chức năng này a!

- Khục khục...

Chứng kiến động tác của hắn, Hứa Trưởng lão biết mình thất thố, bị nước miếng sặc một cái, thần sắc ngưng trọng:
- Tôn Độc Sư, phần bí tịch này của ngươi, thực sự quá kinh thế hãi tục, tốt nhất đừng nói cho những người khác, nếu không, ta sợ... Gặp được nguy hiểm rất lớn!

Chỉ cần là Độc Sư, ai không muốn bách độc bất xâm? Ai không muốn chế biến ra độc dược càng cường đại hơn?

Nếu để những người khác biết rõ, gia hỏa này có được bí tịch lợi hại như thế, thất phu vô tội hoài bích có tội, chỉ sợ sẽ bị các loại ám toán, vô cùng nguy hiểm.

Trương Huyền gật đầu.

Độc Sư không giống Danh Sư, chú trọng thân phận, chú ý quy củ, một khi thực cho người khác biết rõ, bản thân nắm giữ công pháp lợi hại như thế, đánh lén, hạ độc đều là nhẹ, gây chuyện không tốt, còn sẽ quang minh chính đại xuất thủ cướp đoạt.

Bất quá, mục đích của hắn chỉ là vì nhìn nhiều thư tịch, cứu chữa Ngụy Như Yên, người Độc Điện thức thời không tìm phiền toái mà nói, ở chung thật tốt, không coi vào đâu.

Nếu không biết tốt xấu, cùng lắm thì hạ độc chết toàn bộ, cũng coi như vì dân trừ hại.

- Còn nữa, thể chất của ngươi bách độc bất xâm, cũng phải ngụy trang một chút, không nên đơn giản biểu hiện ra cho những người khác nhìn!

Chần chừ một chút, Hứa Trưởng lão nói tiếp:

- Nếu không, nhất định sẽ gây nên người khác ngấp nghé!

- Ân!

Trương Huyền đáp một tiếng.

Cũng đúng, hắn không phải Tiên Thiên Độc Thể, lại bách độc bất xâm, đổi lại ai cũng sẽ hoài nghi, xem ra mình đi Độc Điện, phải điệu thấp một ít.

Bất quá làm như vậy, cũng phù hợp tính cách của hắn, bản thân hắn chính là người điệu thấp mà không ưa thích khoe khoang.

- Ta đối với khảo hạch Độc Sư, không hiểu rõ lắm, không biết khảo hạch như thế nào? Còn nữa, chỉ cần khảo hạch thông qua, có thể tùy ý quan sát tất cả thư tịch của Độc Điện sao?

Lại hàn huyên một lát, Trương Huyền hỏi.

Lần này đi tới, mục đích lớn nhất là tìm sách nhìn, chỉ cần có thể đọc sách, cái khác đều dễ nói.

- Khảo hạch Độc Sư, tương đối phức tạp, cũng không phải đơn giản có thể chế biến ra đẳng cấp độc dược đối ứng, mà là... Hạ độc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau