THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1831 - Chương 1835

Chương 1831: Phủ Thành chủ (1)

Nguyên Thần công kích cực kỳ đáng sợ, rất dễ dàng chấn vỡ Linh Hồn của đối thủ, thậm chí thôn phệ, coi như phòng ngự cường thịnh trở lại, thực lực càng lợi hại, cũng khó lòng phòng bị.

Nguyên nhân chính là như thế, cường giả Nguyên Thần mới làm cho người kiêng kị.

Cường đại hơn xa Thai Anh Cảnh.

Bị đối phương chế ngự, Thủy Diệp Vương biết rõ lần này hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không chút do dự, sử dụng bí pháp, Nguyên Thần bỏ qua nhục thân, tính toán sắp chết cũng nuốt hồn phách đối phương, đồng quy vu tận.

Ai ngờ vừa tiến vào trong cơ thể, lập tức thấy được hồn phách ở trong nhục thân đối phương, xém bị hù chết.

Cao chừng hơn mười mét, một cỗ khí tức mênh mông từ phía trên chậm rãi truyền đến, tựa như toả ra Thiên Đạo ý niệm, chèn ép tinh thần của hắn, tùy thời có thể tan vỡ.

- Cái này... Điều này sao có thể? Sao sẽ lớn như vậy?

Vẻ mặt của Thủy Diệp Vương muốn phát điên.

Tòng Thánh bình thường, tuy cũng tu luyện qua hồn phách, lại chỉ có thể điều động thiên địa quy tắc, cực kỳ nhỏ yếu, ngay cả trẻ mới sinh cũng không bằng.

Đây là cái quỷ gì?

Chừng hơn mười mét, tựa như núi lớn, Mấu chốt nhất là, không có chút âm hàn nào của hồn phách, ngược lại mang theo Lôi Đình chi ý, đừng nói cắn nuốt, có thể không bị đối phương nuốt vào, cũng không tệ rồi...

Chẳng lẽ... gia hỏa trước mắt này, không phải Tòng Thánh, mà là một Thánh Vực ngũ trọng, thậm chí lục trọng?

Nếu không, tại sao có thể có hồn phách cường đại như thế?

Vốn tưởng rằng bỏ qua ngục thân, ít nhất có thể cho đối phương trả giá, nằm mơ cũng không nghĩ đến, hồn phách của đối phương so với hắn còn cường đại hơn, còn muốn cô đọng, quả thực không có biện pháp chiến đấu.

Cái này gọi là chuyện gì...

- Trốn!

Biết rõ không cách nào thôn phệ, không chút do dự, Thủy Diệp Vương quay người chạy ra ngoài.

Bất quá còn không có bay xa, thân thể cứng đờ, chứng kiến một bàn tay khổng lồ nắm lấy hắn, vô luận giãy giụa như thế nào, cũng chết sống trốn không thoát.

- Sưu hồn!

Bắt lấy đối phương, Trương Huyền hừ lạnh một tiếng.

Đối phương là Nguyên Thần Cảnh, nếu như Nguyên Thần không xâm nhập trong cơ thể mình, muốn chém giết, hầu như không có khả năng, mà đi tới nơi này, liền đơn giản.

Thân thể của hắn có được Thiên Đạo chân khí vô cùng bành trướng, càng có Thư Viện trấn áp, ngay cả Ngoan Nhân cũng trốn không thoát, một Nguyên Thần nho nhỏ lại có thể gây ra sóng gió gì?

Chỉ thoáng một phát, đối phương tựa như lọt vào nồi chảo, liên tục kêu thảm.

- Thiếu chủ, đừng giết gia hỏa này, lưu Nguyên Thần lại cho ta, ta hữu dụng...

Đang định sưu hồn, chợt nghe thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.
- Lưu cho ngươi?

- Vâng, thôn phệ Nguyên Thần của Vương giả Dị Linh Tộc, có thể làm cho ta khôi phục thực lực nhanh hơn...

Ngoan Nhân vội nói:

- Yên tâm đi, Thiếu chủ, ta sẽ chịu trách nhiệm thẩm vấn, đồ vật ngươi muốn biết, toàn bộ tra xét ra rõ ràng!

- Cũng tốt!

Ngoan Nhân cam đoan, Trương Huyền rất yên tâm, buông tay ra, lưu Nguyên Thần của Thủy Diệp Vương cho đối phương.

Không đi xen vào đối phương thẩm vấn, ý thức trở lại nhục thân.

Thở ra một hơi, lúc này Trương Huyền mới cảm thấy cả người chảy mồ hôi lạnh.

Xem ra sau này đối chiến cường giả Nguyên Thần Cảnh, phải cẩn thận một ít.

Nếu như gia hỏa này không muốn giết chết bản thân, chui vào trong cơ thể mình, mà ở bên ngoài sử dụng thủ đoạn Nguyên Thần, ai thắng ai thua còn chưa biết được.

Vu Hồn của mình, mặc dù có hơn mười mét, nhưng mà so với Nguyên Thần, còn kém một mảng lớn.

Cả hai là sinh mạng thể trình độ bất đồng, không thể so sánh nổi.

Cũng chỉ có ở trong cơ thể mình, mới chiếm được tiện nghi rất lớn.

Cúi đầu nhìn về phía thi thể Thủy Diệp Vương cách đó không xa, ngón tay câu câu, một cái Không Gian giới chỉ bay lên, rơi xuống lòng bàn tay.

Nhìn vào trong, lập tức chứng kiến vô số bảo vật chồng chất như núi, Linh Thạch thượng phẩm rậm rạp chằng chịt, chừng mấy nghìn viên. - Có lẽ giống như Kim Diệp Vương cùng Thanh Diệp Vương, đi ra chấp hành nhiệm vụ nào đó, mới mang theo nhiều Linh Thạch như vậy...

Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Mặc kệ mục đích của đối phương như thế nào, nhiều Linh Thạch như vậy với hắn mà nói, tuyệt đối là kiếm lợi lớn.

Nhìn thoáng qua những vật khác, gia hỏa này cũng có không ít Linh Hồn bí tịch, bất quá giống như hai vị Vương giả khác, viết chỉ tốt ở bề ngoài, không phải cực kỳ rõ ràng.

Những thư tịch này, xem hết toàn bộ, liền không để ý tới, đột nhiên trong lòng khẽ động.

- Chính xác!

Những ngày này, lấy được phương pháp tu luyện hồn phách, lập tức tập trung lại, tạo thành một quyển thư tịch mới.

Tiện tay mở ra, nhìn sang.

Một lát sau, nhãn tình sáng lên.

- Lại có thể hình thành...

Vốn tưởng rằng Dị Linh Tộc cùng nhân loại bản chất bất đồng, pháp quyết tu luyện linh hồn của bọn hắn vô dụng với mình, không nghĩ tới, dung hợp nhiều bản, đồng dạng có thể hình thành Thiên Đạo công pháp chính xác.

Lúc trước sở dĩ thoạt nhìn lộn xộn không chịu nổi, chủ yếu bởi vì số lượng bí tịch quá ít.

- Xem ra, phương pháp tu luyện hồn phách của Dị Linh tộc, tuy bất đồng nhân loại, nhưng trăm sông đổ về một biển, có công hiệu đồng dạng...

Nhịn không được gật đầu.

Pháp quyết của đối phương, lúc trước hoàn toàn xem không hiểu, cổ quái đến cực điểm, dựa theo suy đoán của hắn, không có tu luyện tẩu hỏa nhập ma liền rất tốt... Hiện tại xem ra, nguyên lai là một loại hệ thống khác, khác hẳn phương pháp tu luyện của nhân loại.

Mặc kệ đúng sai, chỉ cần làm từng bước, tổng có thể trăm sông đổ về một biển.

Đương nhiên với hắn mà nói, điều kiện tiên quyết là, công pháp đủ nhiều, sưu tập không đủ mà nói, căn bản không có chút tác dụng.

- Dung hợp!

Lúc trước Mặc Hồn Sinh lưu cho hắn Vu Hồn pháp quyết Hóa Phàm cửu trọng, cùng bí tịch này dung hợp.

Một lát sau một thư tịch mới xuất hiện ở trước mặt.

Xem một lát, khóe miệng Trương Huyền giơ lên.

Bộ công pháp này, đã hoàn mỹ vô khuyết, có thể tu luyện.

Lúc trước Vu Hồn của hắn chỉ tu luyện đến Hóa Phàm bát trọng, đã có thứ này, dĩ nhiên có thể trùng kích cửu trọng, để cho lực lượng lần nữa gia tăng.

Chương 1832: Phủ Thành chủ (2)

- Trở về lại nói!

Đè nén xúc động muốn tu luyện, Trương Huyền biết rõ bây giờ không phải là thời điểm, xử lý tốt thi thể của Thủy Diệp Vương, lúc này mới mở cấm chế chung quanh, đi đến Mặc Vân Hiên.

Làm trễ nải thời gian dài như vậy, đấu giá hội khẳng định sớm đã bắt đầu rồi.

Việc cấp bách, không phải tu luyện, mà là tìm kiếm tung tích Độc Sư.

Vừa đi vào phòng đấu giá, còn chưa kịp đi xem tình huống cụ thể, chỉ thấy Hồ Vân Sinh vội vã đi vào trước mặt.

- Tiền bối, ngay vừa rồi... Thành chủ rời đi!

- Rời đi?

Trương Huyền sững sờ.

- Vâng, còn chưa bắt đầu đấu giá Địa Tàng Hoa, hắn đột nhiên quay người rời đi, vốn ta còn cho rằng có chuyện gì, muốn đi xử lý, ai ngờ... Vừa đi không trở về, đi thẳng đến Phủ Thành chủ, xem ra, không có ý định tiếp tục mua!

Hồ Vân Sinh tràn đầy nghi hoặc.

Lúc trước gia hỏa này đối với Địa Tàng Hoa tình thế bắt buộc, hận không thể xuất thủ cướp đoạt, giờ phút này mắt thấy Địa Tàng Hoa muốn bắt đầu đấu giá, lại xoay người rời đi...

Lại để cho hắn sờ không được ý nghĩ.

Trương Huyền cũng kỳ quái.

Cái này có chút không hợp lẽ thường!

Vừa rồi vị thành chủ kia, hắn cũng thấy, hận không thể không nhìn thân phận xuất thủ tranh đoạt... Đấu giá hội cũng tham gia, như thế nào lại trên đường buông tha?

- Có thể có âm mưu gì hay không?

Nhịn không được hỏi.

- Chắc có lẽ không, nhìn phương hướng hắn đi là Phủ Thành chủ, ta đoán... Hẳn là xuất hiện biến cố gì, để cho hắn không thể không trở về!

Hồ Vân Sinh suy nghĩ một chút nói.

- Như vậy đi, ngươi tiếp tục ở đây trông coi, ta đi nhìn xem xảy ra chuyện gì!

Suy tư thoáng một phát, Trương Huyền nói.

Vị thành chủ này, muốn Địa Tàng Hoa mà Độc Sư mới cần, vốn là khả nghi, hiện tại lại vội vã trở về như thế, khẳng định không có đơn giản như vậy, muốn biết xảy ra chuyện gì, chỉ có tự mình đi tới nhìn xem.

- Vâng!

Hồ Vân Sinh nhẹ gật đầu:

- Phủ Thành chủ đề phòng sâm nghiêm, cực kỳ nguy hiểm... Tiền bối cẩn thận!

Hắn cũng không phải quan tâm Trương Huyền an nguy, mà là sợ một khi xảy ra chuyện, độc của hắn không có cách nào giải. - Yên tâm đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Đối mặt Nguyên Thần Cảnh Dị Linh tộc, hắn khả năng đánh không lại, nhưng những lính tôm tướng cua ở Phủ Thành chủ, toàn bộ xông lại, cũng không phải là đối thủ, không đáng kể chút nào.

- Ân!

Nhớ tới vị trung niên nhân trước mắt này không chỉ thực lực đáng sợ, càng là Độc Sư làm cho người sợ hãi, Hồ Vân Sinh nhẹ nhàng thở ra, không nói thêm lời, chỉ rõ phương hướng Phủ Thành chủ, giải thích cặn kẽ thoáng một phát.

Tuy hắn không có đi qua Phủ Thành chủ mấy lần, nhưng Mặc Vân Hiên sưu tập tin tức bốn phương, đối với Thổ Hoàng Đế này phòng vệ, còn là biết rất rõ ràng.

Giờ phút này, Tôn Cường muốn đi Phủ Thành chủ, tự nhiên không dám che giấu, tất cả đều đầu đuôi gốc ngọn kỹ càng nói ra.

Rất nhanh, đối với nơi này đã có hiểu rõ nhất định, lúc này Trương Huyền mới quay người bay về phía Phủ Thành chủ.

Phủ Thành chủ, ở vị trí trung tâm Tĩnh Viễn Thành, cách Mặc Vân Hiên chỉ hơn mười dặm, mượn nhờ cảnh ban đêm phi hành trên không trung, tốc độ cực nhanh, không lâu sau, liền chứng kiến một phủ đệ liên miên xuất hiện ở trước mắt.

Dựa theo phương vị Hồ Vân Sinh chỉ điểm, Minh Lý Chi Nhãn của Trương Huyền nhúc nhích, quả nhiên đã tìm được trận pháp cùng phòng vệ thiếu sót.

- Xem ra tin tức của gia hỏa này còn rất chính xác!

Nhẹ nhàng cười cười, thân thể nhoáng một cái, xông vào.

Hồ Vân Sinh này ở trên tin tức Độc Điện không quá đáng tin cậy, nhưng ở phương diện khác, xác thực biết rất nhiều.

Nếu không, cũng không có khả năng nhanh như vậy tìm được Địa Tàng Hoa, thuận lợi đi tới nơi này.

Sớm đã có tin tức, cộng thêm Minh Lý Chi Nhãn, Trương Huyền rất nhanh liền vượt qua tầng tầng phòng ngự của Phủ Thành chủ, đi tới đại điện. Thân thể nhoáng một cái, giấu ở trong một cây đại thụ, lặng lẽ nhìn sang.

Sau đó chứng kiến thành chủ lúc trước uy hiếp hắn kia, đang đứng ở trong phòng, vẻ mặt sốt ruột, tựa hồ đang chờ đợi cái gì.

Hai hộ vệ lúc trước thần thái cũng nghiêm túc, không ngừng nhìn quanh trái phải.

- Được rồi, hai người các ngươi đi xuống trước đi!

Thành chủ khoát tay áo.

- Vâng!

Hộ vệ đi ra ngoài, gian phòng lập tức an tĩnh lại.

Thành chủ qua lại dạo bước, đi một lát, muốn nói gì, một khí tức đặc thù lập tức đánh úp tới.

Sau đó một bóng người, đột ngột xuất hiện ở trong đại sảnh.

- Gặp qua đại nhân...

Chứng kiến người này, thành chủ nhẹ nhàng thở ra, vội vàng ôm quyền, xem ra, vừa rồi hắn một mực chờ đúng là vị này.

- Ân!

Bóng người chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt nhẹ gật đầu.

- Đại nhân, ngươi để cho ta đấu giá mua Địa Tàng Hoa, lập tức liền muốn bắt đầu...

Thành chủ tràn đầy nghi hoặc nhìn qua.

Đối phương để cho hắn đấu giá mua, mắt thấy sẽ phải bắt đầu, lại vội vã để cho hắn trở về, trong lòng kỳ quái không nói ra được.

- Đã xảy ra chuyện...

Không có trả lời hắn, bóng người nhăn mày lại.

- Gặp chuyện không may?

Thành chủ không hiểu.

- Ân!

Bóng người khoát tay áo, đang muốn nói chuyện, đột nhiên nhướng mày, nhìn về phía Trương Huyền:

- Người nào?

Chương 1833: Bản Mệnh độc trùng (1)

Ầm ầm!

Kèm theo mà nói, một cỗ lực lượng cường đại tới cực điểm, trong nháy mắt bao phủ cả tiểu viện, nhất là chỗ đại thụ của Trương Huyền, chân khí cuồng bạo nghiền ép xuống, tựa hồ tùy thời sẽ nổ tung.

- Bị phát hiện rồi?

Đồng tử co rụt lại, thân thể Trương Huyền có chút cứng ngắc.

Hắn che giấu vô cùng tốt, tất cả khí tức đều phong tỏa ở trong cơ thể, dựa theo tình huống bình thường, coi như ngoại nhân nhìn qua, cũng sẽ cảm giác giống như một vật phẩm không có sinh mệnh.

Nguyên nhân chính là tự tin như thế mới đi tới nơi này, không nghĩ tới không có bất kỳ động tác liền bị phát hiện rồi.

Đang muốn nhảy ra địa phương che giấu, đi vào tiểu viện, chợt nghe hai tiếng gió dồn dập thẳng tắp lao đến.

Là hai bóng người, mới từ bên ngoài tiểu viện đến chỗ này, đã bị phát hiện, coi như mình cũng không có cảm thấy.

Xem ra đối phương nói không phải mình.

Hai người này đều mặc quần áo màu xám thẫm, một cái trong đó chòm râu trắng như tuyết, thân hình cao lớn, so với hắn cũng không yếu chút nào.

Một cái khác xinh xắn, hai mắt tràn đầy tinh quang, làm cho người ta có cảm giác linh động.

Đều là cường giả Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, thân pháp cùng lực lượng cực kỳ hiếm thấy, hẳn là tu luyện một loại công pháp chưa bao giờ thấy qua.

- Là các ngươi?

Nhìn rõ ràng dung mạo của bọn hắn, bóng người nói chuyện với thành chủ nhãn tình sáng lên.

- Đúng vậy, mấy ngày nay vị bằng hữu này dùng ra các loại thủ đoạn, chỉ sợ là tới nghe ngóng tin tức của chúng ta a!

Ánh mắt bất thiện nhìn lại, ánh mắt của lão giả râu bạc trắng nheo lại.

Mấy ngày nay đối phương một mực tìm hiểu tin tức của bọn hắn, lúc này mới truy tung đến, không nghĩ tới vừa mới vào tiểu viện liền bị phát.

- Tìm hoài mà chẳng thấy, được đến lại không mất chút công phu. Các ngươi đã tới, cũng đừng nghĩ rời đi!

Không có trả lời đối phương, bóng người cùng thành chủ nói chuyện cười lạnh, năm ngón tay mở ra, tựa như quạt xếp nghiền ép thiên địa.

Ầm ầm!

Không khí chung quanh như ngưng kết, một cỗ lực lượng hung mãnh mênh mông bao phủ cả phủ đệ ở bên trong, tựa hồ có trận pháp cực lớn khởi động.

- Nguy rồi, là cạm bẫy!

Đồng tử co rụt lại, sắc mặt của lão giả cùng thân ảnh gầy yếu đồng thời trở nên xanh mét.

Xem ra gia hỏa này là cố ý hấp dẫn bọn họ tới, sớm ở trong sân bố trí trận pháp. - Hiện tại biết rõ đã chậm...

Bóng người nói chuyện với thành chủ kia khóe miệng giơ lên, năm ngón tay khép lại, mãnh liệt đẩy về phía trước.

Đùng đùng!

Lực lượng mãnh liệt lao qua, tập kích tới lão giả.

Mặt đất liền phát ra thanh âm két… nứt ra một vết rách rộng hơn mét, trận pháp tựa hồ có chút gánh không được, tùy thời sẽ sụp đổ.

- Cũng là Thánh Vực tứ trọng?

Trương Huyền biến sắc.

Bóng người này lại tương đương Thủy Diệp Vương lúc trước, thực lực cũng đã đạt đến Thánh Vực tứ trọng.

Cường giả Nguyên Thần Cảnh, ở Thanh Nguyên đế quốc đều là nhân vật nổi tiếng, đứng ở đỉnh phong nhất, lúc nào loại địa phương nhỏ như Tĩnh Viễn Thành này, thoáng một phát toát ra nhiều như vậy?

- Thiếu sót!

Đối phương đang thi triển Võ Kỹ, không chút do dự, trong lòng hô nhỏ một tiếng, một quyển sách xuất hiện ở trước mắt.

Ngón tay búng một chút, vội vàng mở ra.

- Tử Diệp Vương, một trong Thanh Điền thập đại Vương giả...
Mới đầu giới thiệu ngắn gọn, đằng sau là rậm rạp chằng chịt các loại thiếu sót.

- Tử Diệp Vương? Lại là một trong thập đại Vương giả?

Trương Huyền có chút ngẩn người, không nghĩ tới đối phương lại giống ba gia hỏa trước, cũng là Vương giả Dị Linh Tộc.

Thanh Điền thập đại Vương giả, hiện tại đã bị hắn giết chết ba cái, nếu như cho vị thủ lĩnh Thanh Điền kia biết rõ, có thể da lột mình hay không?

- Hứa Trưởng lão!

Hắn bên này khiếp sợ, phía dưới chứng kiến công kích hung mãnh như thế, thân ảnh gầy yếu vội vàng ngăn ở trước mặt lão giả, hai tay giơ lên, nghênh đón tiếp lấy.

Ầm ầm!

Hai cỗ lực lượng va chạm, thân ảnh gầy yếu sắc mặt trắng nhợt, bay ngược mà ra, người ở trên không trung, máu tươi điên cuồng phun.

Mới vừa rồi khí tức còn sung mãn mượt mà, trong nháy mắt như khí cầu lủng, trùng trùng điệp điệp rơi ở trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, đã mất đi khí tức sinh mệnh.

- Một chưởng liền phá hủy tất cả sinh cơ của thân thể?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Thân ảnh gầy yếu kia, tu vi sớm đã đạt đến Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, cấp bậc so với hắn còn cao hơn! Người mạnh như thế, ở dưới một chưởng của đối phương, sinh cơ liền không còn... Chẳng lẽ đây mới là thực lực chân chính của Nguyên Thần Cảnh?

Cũng đúng!

Thánh Vực tứ trọng, lĩnh ngộ thiên địa đã đạt đến cảnh giới không thể tưởng tượng, lúc trước sở dĩ có thể giết chết ba cái, đều là mượn các loại kỹ xảo, cũng không phải cùng đối phương chiến đấu qua.

Thật muốn chiến đấu, chỉ sợ năm cái hắn chung vào một chỗ, cũng không thể chống lại.

- Tiết Trưởng lão...

Chứng kiến đồng bạn của mình vì cứu hắn, bị đánh gục ngay tại chỗ, Hứa Trưởng lão biến sắc, lần nữa nhìn về bóng người phía trước, sát ý sôi trào.

Bàn tay khẽ đảo, một bình ngọc không lớn xuất hiện ở lòng bàn tay, nhẹ nhàng mở ra, một con trùng giáp cứng bay ra.

Ô...Ô...Ô...n...g!

Côn trùng này đại khái lớn như móng tay, nhưng tốc độ phi hành cực nhanh, bờ môi hiện lên màu vàng nhạt, đôi cánh kích động, phát ra một loại thanh âm quỷ dị.

Cắn nát ngón tay, Hứa Trưởng lão điểm tới một giọt máu tươi.

Xì xì xì!

Chương 1834: Bản Mệnh độc trùng (2)

Chứng kiến máu tươi, côn trùng hưng phấn hé miệng, uống sạch sẽ, ngay sau đó toàn thân phát ra huỳnh quang màu bạc, như có lực lượng đặc thù nào đó bị kích hoạt lên.

- Chẳng lẽ... Là độc trùng?

Trương Huyền nhướng mày.

Ban đầu ở Hồng Liên sơn mạch, hắn nhìn qua không ít sách vở về độc, trong đó liền ghi lại một loại độc trùng dùng máu người nuôi nấng, loại vật này, nuốt máu người mới có thể phát huy ra lực lượng mạnh nhất, sinh ra kịch độc khiến người kính sợ.

- Có thể có độc trùng... Chẳng lẽ, hai cái này là Độc Sư?

Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Hắn tới Tĩnh Viễn Thành mục đích là tìm kiếm Độc Sư, tìm kiếm Độc Điện, chỉ bất quá vì tránh né Danh Sư, bọn hắn che giấu vô cùng tốt, căn bản tìm không ra, lúc này mới tìm Địa Tàng Hoa, nghĩ biện pháp hấp dẫn đối phương.

Vốn tưởng rằng hiệu quả không lớn, không nghĩ tới... Ở chỗ này gặp.

- Xem ra vị thành chủ này, cũng đang tìm kiếm Độc Sư, mới muốn mua Địa Tàng Hoa...

Rõ ràng điểm ấy, chuyện lúc trước liền bừng tỉnh đại ngộ.

Thành chủ này, hẳn là bị Vương giả Dị Linh Tộc khống chế, hoặc là dùng phương pháp gì mê hoặc, lúc này mới thay bọn hắn tìm kiếm, Chỉ là... Dị Linh tộc tìm kiếm Độc Điện làm gì?

Trong lòng suy đoán, nhịn không được nhìn sang Hứa Trưởng lão, trong đầu lập tức xuất hiện thư tịch về đối phương.

- Hồng Viễn Đế Quốc Độc Điện đệ nhất Trưởng lão, Độc Sư lục tinh đỉnh phong...

Ngay từ đầu liền kỹ càng viết ra thân phận của đối phương.

Giống như suy đoán, quả nhiên là Độc Điện Trưởng lão.

Hắn bên này khiếp sợ, độc trùng ở trên không trung đã ăn no, toàn thân phát ra hào quang màu bạc, thẳng tắp lao về phía Tử Diệp Vương.

- Một ngân giáp độc trùng nho nhỏ, liền muốn đối phó ta? Ngươi nghĩ rất đơn giản...

Cười lạnh một tiếng, Tử Diệp Vương cũng không tránh né, nhắm bọ cánh cứng đánh ra.

Phần phật!

Chân khí mãnh liệt như hỏa diễm, tựa hồ muốn đốt cháy bọ cánh cứng, bất quá, tốc độ phi hành của nó cực nhanh, thời gian nháy con mắt liền tránh né đi tới, đi vào trước mặt đối phương, đôi cánh run run, vung vãi một đống bột phấn màu bạc.

- Hừ!

Tử Diệp Vương hất ống tay áo lên, Ngân Phấn bị chân khí cuốn bay.

Đồng thời ngón tay bắn ra chân khí, tựa như Kiếm Khí, tiếp tục điểm đi.

Xì xì xì xì...! Tốc độ của Kiếm khí nhanh, tốc độ của bọ cánh cứng nhanh hơn, qua lại xuyên thẳng, liên tục phóng thích thể khí đặc thù, cách đó không xa thành chủ ngửi được mùi này, sắc mặt trở nên trắng bệch, thân thể nhoáng một cái, té ngã trên đất.

Đã trúng kịch độc.

- Còn có chút thủ đoạn!

Thấy thành chủ đến đấy, tùy thời sẽ bị độc giết, Tử Diệp Vương cuối cùng từ không thèm để ý trở nên ngưng trọng.

Thân thể đột nhiên chuyển một cái, cả người như bị một cỗ lực lượng đặc thù bao bọc, bọ cánh cứng rơi độc phấn căn bản không cách nào tiến đến.

- Tuy độc trùng này không tệ, nhưng muốn thắng được Tử Diệp Vương... Không có khả năng!

Xem một lát, Trương Huyền lắc đầu.

Thực lực của hắn bây giờ, tuy cách Tử Diệp Vương còn kém rất nhiều, nhưng có Minh Lý Chi Nhãn, ánh mắt không người nào có thể so sánh.

Từ trưởng lão phóng thích độc trùng cho dù rất lợi hại, đồng cấp bậc không người có thể chống lại, nhưng muốn độc sát một vị cường giả Thánh Vực tứ trọng, lực lượng còn kém xa.

Không nói cái khác, chỉ nói Tử Diệp Vương cho đến trước mắt, còn không có vận dụng lực lượng Nguyên Thần, có thể nhìn ra.

Nguyên Thần giống như Vu Hồn, có thể tiến hành Linh Hồn công kích, còn không có sử dụng, bọ cánh cứng liền không làm gì được hắn, một khi sử dụng, đoán chừng kiên trì không được bao lâu.

Quả nhiên, Tử Diệp Vương tựa hồ nhìn ra chiêu số cùng phương pháp công kích của bọ cánh cứng, liền không che giấu, nhẹ nhàng cười cười, chỗ mi tâm có một cỗ lực lượng cường đại phun ra:

- Xuống cho ta!
Ầm ầm!

Thanh âm như Lôi Đình, chấn động mạnh một cái, bọ cánh cứng phi hành ở trên không trung như uống rượu say, liên tục lắc lư, có chút phi hành bất ổn.

- Phốc...

Cách đó không xa, Hứa Trưởng lão tựa hồ cũng bị công kích, sắc mặt đỏ bừng, phun ra một ngụm máu tươi.

- Chẳng lẽ là... Bản Mệnh độc trùng?

Trương Huyền nhíu mày.

Bản Mệnh độc trùng, tương đương với phân thân của Độc Sư, bình thường dùng tinh huyết nuôi dưỡng, dung hợp bộ phận hồn phách người nuôi dưỡng, một khi bị giết, người sau cũng sẽ lọt vào trọng thương, thậm chí tử vong ngay tại chỗ!

- Ha ha, khó trách lợi hại như vậy, nguyên lai là Bản Mệnh độc trùng...

Hắn nhận ra điểm ấy, Tử Diệp Vương cũng nhận ra được, nhẹ nhàng cười cười, bàn tay mãnh liệt trảo một cái.

Chi chi chi chi!

Bọ cánh cứng có chút lắc lư phi hành bất ổn, rút cuộc trốn tránh không được, bị bóp ở trong lòng bàn tay, vô luận giãy giụa như thế nào cũng bay không thoát.

- Thực lực của ngươi nếu cường thịnh một ít, có lẽ thứ này còn có thể làm tổn thương ta, bất quá... Hiện tại, kém nhiều lắm!

Ngón tay nhẹ nhàng búng, bọ cánh cứng té ngã, Hứa Trưởng lão nhoáng một cái, sắc mặt trắng bệch.

Coi như là Độc Sư vô cùng đáng sợ, kịch độc cũng làm cho người khó lòng phòng bị, nhưng rất nhiều Trưởng lão thực lực chỉ có Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, muốn độc sát một vị Vương giả Dị Linh Tộc tứ trọng, còn kém một đoạn rất lớn.

- Mang ta đi Độc Điện, có thể lưu ngươi một mạng, nếu không... Chết!

Khống chế được bọ cánh cứng, Tử Diệp Vương nhấc mí mắt nhìn sang, ánh mắt mang theo sát khí.

- Cơ hội tốt...

Chứng kiến đối phương tùy thời có thể động thủ, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Nếu như có thể cứu Hứa Trưởng lão, có lẽ có thể đạt được tín nhiệm của hắn, thừa cơ lẫn vào Độc Điện, miễn đi rất nhiều phiền toái.

So với bắt một vị Độc Sư thẩm vấn mạnh hơn nhiều.

Chỉ là... Không lộ Khôi Lỗi, làm sao mới có thể cứu người từ trong tay một vị Vương giả Dị Linh Tộc Thánh Vực tứ trọng?

Trương Huyền nhịn không được nhíu này.

Chương 1835: Tỷ thí dùng độc (1)

Thực lực của hắn bây giờ chỉ có Tòng Thánh, tuy dựa vào các loại thủ đoạn, Thánh Vực nhị trọng cũng chưa hẳn có thể là đối thủ, nhưng mà đối mặt cường giả Nguyên Thần Cảnh còn kém nhiều lắm.

Tùy tiện xông lên, vô cùng có khả năng bị đánh chết ngay tại chỗ.

Trừ khi... Có thể làm cho Thiên Đạo chân khí xâm nhập trong cơ thể đối phương, ại để cho đối phương trúng độc.

Bất quá, nhìn trạng thái của vị Tử Diệp Vương này là không thể nào làm được.

- Mục đích của ta là cứu người, không phải nhất định muốn chém giết Tử Diệp Vương, cái này dễ dàng hơn không ít. Chỉ cần giống như lúc trước đối phó đám người Kim Diệp Vương, làm cho đối phương tin tưởng, đi vào trước mặt là được...

Trong lòng suy tư.

Bây giờ mục đích của hắn là muốn cứu Hứa Trưởng lão, mà không cho đối phương hoài nghi... Nếu không trực tiếp ném Khôi Lỗi ra, hoàn toàn có thể đánh chết Tử Diệp Vương.

Chỉ là... Muốn cho đối phương tin tưởng, nào có dễ dàng như vậy!

Ba cái trước sở dĩ có thể thành công, là vì xuất kỳ bất ý, thừa dịp bất ngờ, cái trước mắt này đã đề phòng, còn muốn làm được liền khó khăn.

- Đúng rồi, có thể từ Thủy Diệp Vương ra tay...

Trong đầu lóe lên linh quang, nghĩ đến một lý do.

Thủy Diệp Vương cùng Tử Diệp Vương cùng thuộc Thanh Điền thập đại Vương giả, đồng thời xuất hiện ở Tĩnh Viễn Thành, nói rõ hai người bọn họ khả năng vì cùng chung mục đích mà đến.

Nói cách khác, có khả năng là vì tìm kiếm Độc Điện, nguyên nhân chính là như thế, Thủy Diệp Vương mới đi phòng đấu giá, muốn đạt được Địa Tàng Hoa... Kết quả bị bản thân giết chết.

- Cứ làm như thế!

Cúi đầu nhìn thoáng qua, thấy Hứa Trưởng lão tùy thời bị đối phương chém giết, biết rõ thời gian không dung hắn nghĩ lâu, lúc này nhẹ nhàng khẽ động, từ trên cây chậm rãi rơi xuống.

Trận pháp Cchung quanh đã khởi động, bằng vào hắn lý giải đối với trận pháp, hoàn toàn có thể làm được thần không biết quỷ không hay tới gần.

Rất nhanh, thối lui đến bên ngoài trận pháp, cốt cách cơ bắp toàn thân nhúc nhích, biến thành một trong hai hộ vệ bên người Thủy Diệp Vương.

Làm xong những thứ này, hai tay ôm quyền, nhìn trong nội viện phát ra âm thanh.

- Thành chủ, không tốt... vị tiền bối ngươi để cho chúng ta thủ hộ ở phòng đấu giá bị người giết, là một vị Danh Sư thất tinh, hắn đang tới bên này...

- Thủy Diệp Vương bị giết? Xuất thủ là Danh Sư thất tinh?

Thanh âm kết thúc, trận pháp trước mắt biến mất, một bóng người đột ngột xuất hiện ở trước mặt Trương Huyền.

Đúng là Tử Diệp Vương.

Trong tay hắn như trước cầm lấy bọ cánh cứng, cách đó không xa Hứa Trưởng lão đã bị khống chế, yên lặng nằm trên mặt đất hữu khí vô lực, xem ra đã bị trọng thương thật lớn.

- Vâng!

Trương Huyền giả bộ kinh hãi, vội vàng gật đầu. - Đến cùng xảy ra chuyện gì? Nói rõ tình huống cụ thể ra!

Sắc mặt trầm xuống, Tử Diệp Vương nói.

Hắn cùng Thủy Diệp Vương đi đến Tĩnh Viễn Thành, Ngọc Bài đại biểu khí tức của đối phương vỡ vụn là biết rõ, nguyên nhân chính vì như thế, mới vội vã trở lại Phủ Thành chủ.

Bây giờ thấy hộ vệ của đối phương tới đây, nhịn không được hỏi lên.

- Vừa rồi vị tiền bối kia muốn đi vào phòng đấu giá, bị người ngăn lại, nói là lão bằng hữu của hắn, muốn uống rượu, không cho chúng ta theo sau, cụ thể xảy ra chuyện gì, cũng không hiểu rõ tình hình, chỉ biết là một lát sau, thời điểm tìm được hắn, đã bị chết, căn cứ người chứng kiến nói, là một vị Danh Sư thất tinh động thủ...

Trương Huyền nói thật thật giả giả, chỉ tốt ở bề ngoài, dù sao đối phương trong thời gian ngắn sẽ không thể phân biệt thật giả.

Mà hắn muốn chính là chút thời gian này.

Chỉ cần có thể làm cho đối phương tạm thời tin tưởng thân phận của mình, có thể nhẹ nhõm cứu Hứa Trưởng lão cách đó không xa ra, bỏ trốn mất dạng.

- Danh Sư thất tinh? Nơi đây tại sao có thể có Danh Sư thất tinh?

Thấy đối phương nói không hề kẽ hở, Tử Diệp Vương nhíu mày.

Nơi này là Tĩnh Viễn Thành, chỗ vắng vẻ như thế làm sao sẽ xuất hiện Danh Sư thất tinh?

Hơn nữa vì sao lại ra tay với Thủy Diệp Vương?

Hắn có đầy đủ tự tin, ngụy trang là bất luận người nào cũng nhìn không ra, coi như Danh Sư bát tinh cũng chưa chắc có thể phát hiện.

Chỉ là... Muốn nói không phải Danh Sư thất tinh động thủ, bằng vào thực lực của Thủy Diệp Vương, thật không tin tưởng Tĩnh Viễn Thành còn có người nào có thể chém giết. - Ta không biết!

Trương Huyền nói:

- Chỉ phát hiện thi thể của hắn, vì vậy liền mang theo tới đây...

Nói xong bàn tay khẽ đảo, thân thể khô quắt của Thủy Diệp Vương rơi ở trên mặt đất.

- Đây là thiêu đốt Nguyên Thần, cưỡng ép xuất khiếu?

Đồng tử của Tử Diệp Vương co rụt lại.

Đều là Vương giả Dị Linh Tộc, hắn biết rõ thân thể đối phương như vậy đại biểu cái gì, là thi triển bí pháp Nguyên Thần cưỡng ép thoát ly, một khi sử dụng, hẳn phải chết không thể nghi ngờ... Đây là gặp địch nhân cường đại cỡ nào, mới khiến cho hắn thi triển ra chiêu này, được ăn cả ngã về không?

Chẳng lẽ, thật sự là một vị Danh Sư thất tinh?

Thực muốn như thế, liền nguy rồi!

Bị loại Danh Sư cấp bậc này nhìn chằm chằm, coi như là hắn, cũng rất khó đào thoát.

- Không được, phải lập tức thẩm vấn ra vị trí cụ thể của Độc Điện!

Trong lòng cảnh giác, Tử Diệp Vương không dám lưu lại quá nhiều, vội vàng nhìn sang Hứa Trưởng lão cách đó không xa, nhướng mày:

- Ngươi muốn làm gì?

Chỉ thấy hộ vệ vừa rồi hướng hắn bẩm báo sự tình kia, chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt Hứa Trưởng lão, tựa hồ tính toán nâng dậy.

- Không có làm cái gì, chẳng qua là cảm thấy thương thế hắn có chút nghiêm trọng...

Trương Huyền lúng túng cười cười.

- Nơi đây không cần ngươi, lui ra đi!

Thấy một hộ vệ lại dám tự tiện làm chủ, sắc mặt Tử Diệp Vương trầm xuống.

- Vâng!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền lôi kéo Hứa Trưởng lão, lui về phía sau hai bước, đột nhiên bàn chân đạp mạnh mặt đất, trận pháp nguyên bản đã đình chỉ trong nháy mắt khởi động, sương mù bao phủ cả tiểu viện.

- Hả?

Sắc mặt trầm xuống, Tử Diệp Vương cấp tốc xông tới trước, bất quá trận pháp trước mắt giống như bị người cải biến kết cấu, coi như là hắn, trong lúc nhất thời cũng không cách nào tìm được thân ảnh đối phương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau