THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1826 - Chương 1830

Chương 1826: Thành chủ (2)

Hộ vệ làm cái thủ thế giết người, ánh mắt lạnh lùng.

- Không cần, đồ vật này, ta tình thế bắt buộc, nếu như hắn đấu giá, liền theo như trình tự đấu giá bình thường đi.

Ánh mắt Thành chủ nheo lại:

- Ta không tin, ta xuất thủ, toàn bộ Tĩnh Viễn Thành còn có người dám cùng ta giật đồ!

- Cũng đúng...

Hai vị hộ vệ hai mắt tỏa sáng.

Chỉ cần ở phòng đấu giá, thành chủ cho thấy thân phận, ai còn dám đấu giá?

Đến lúc đó chỉ sợ không hao phí một trăm Linh Thạch thượng phẩm, cũng có thể mua được.

- Đi thôi!

Thành chủ bước nhanh đi ra ngoài.

...

- Tiền bối, ngang nhiên đắc tội thành chủ như vậy, có phải quá lỗ mãng hay không...

Vẻ mặt Hồ Vân Sinh tràn đầy xoắn xuýt nhìn lại.

- Không sao, ngoan ngoãn nghe lời thì thôi, không nghe lời, ta không ngại để cho thành chủ vị đổi thành người khác!

Thần sắc của Trương Huyền hờ hững.

Đạt tới loại thực lực như hắn, đã có thể hoàn toàn không để ý ý nghĩ của kẻ yếu, ngoan ngoãn, không tìm phiền toái liền thôi, thật muốn tìm phiền toái, không ngại giáo huấn một lần.

Thông báo cho Ngọc Thần Thanh một tiếng, đổi một cái, hai cái thành chủ, căn bản không ai dám phản đối, thậm chí thật sự không được, phái mấy vị Danh Sư tới đây thẩm tra, dám ép mua ép bán, nhất định là Thổ Hoàng Đế, làm xằng làm bậy thời gian lâu dài, điều tra một cái tội chứng sẽ cả đống.

- Được rồi!

Tuy vẻ mặt tràn đầy xoắn xuýt, nhưng nghĩ đến thực lực của vị tiền bối này, Hồ Vân Sinh vẫn nhẹ nhàng thở ra, lần nữa nhìn lại:

- Ta sợ đắc tội thành chủ, đến lúc đó hắn ác ý đấu giá, khả năng liền có chút phiền phức.

- Ác ý đấu giá?

- Ân, hắn sẽ dựa vào thân phận cùng thực lực, yêu cầu người khác không tham dự cạnh tranh, bởi như vậy, Địa Tàng Hoa chỉ sợ sẽ... Rất khó hấp dẫn Độc Sư tới!

Chần chừ một chút, Hồ Vân Sinh nói.

Hắn mở phòng đấu giá, đối với loại tình huống này, biết rất rõ ràng.

Thường xuyên có người thực lực mạnh dựa vào thân phận dồn ép người mua sắm khác buông tha, ác ý tiến hành đấu giá.

Phòng đấu giá liền gặp được quá nhiều lần, nhưng không có biện pháp gì giải quyết.

- Cái này đơn giản, chờ lúc đấu giá bắt đầu ngươi tìm người, chỉ cần hắn dám tăng giá, liền trực tiếp thêm gấp đôi. Dù sao cũng là đồ đạc của ta, thêm đến một trăm vạn Linh Thạch thượng phẩm cũng không sao cả.

Trương Huyền nói.
- Cái này...

Hồ Vân Sinh mở trừng hai mắt.

Bản thân tăng giá cho mình, làm như vậy không phải quá vô sỉ sao...

Bất quá cẩn thận ngẫm lại, đây đúng là một biện pháp tốt.

Đối phương không biết thì thôi, biết rõ, đoán chừng sẽ tức chết, quả thực chính là không nói quy tắc.

- Tốt rồi, đi chuẩn bị đi, chỉ cần tìm được vị trí Độc Điện, ta sẽ giải độc cho ngươi.

Trương Huyền không nói thêm lời.

- Vâng!

Hồ Vân Sinh nhẹ gật đầu, lui xuống.

Hắn vừa ly khai, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, biến mất tại chỗ, sau một khắc đã tiến nhập Thiên Nghĩ Phong Sào.

Lúc này trong tổ ong, đã mở rộng đến cực hạn, đường kính chừng hơn 500 mét, rộng rãi bao la, các loại kiến trúc tầng tầng lớp lớp, giống như thôn xóm thật lớn.

- Chủ nhân!

Thấy hắn đi vào, rất nhiều thú sủng đồng thời chạy tới.

Trong tổ ong, không chỉ có Tử Dương thú, còn có rất nhiều Vương giả ở Vân Vụ lĩnh, lúc này coi như hắn gặp được cường giả, không tự mình ra tay, ném những Thánh Thú này ra, cũng có thể nhẹ nhõm tiêu diệt địa phương nhỏ như Tĩnh Viễn Thành.

- Chăm chỉ tu luyện, thời điểm ta nhàn rỗi sẽ giảng giải cho các ngươi vấn đề trên việc tu luyện.

Nhìn chúng thú, Trương Huyền nói.
Những Thánh Thú này là phụ tá đắc lực của hắn, sau khi để vào tổ ong, không có việc liền giảng bài cho bọn hắn, hai ba tháng qua, trên thực lực đều đã có tiến bộ rõ ràng.

Nếu không phải không có công pháp Thánh Thú tu luyện, chỉ sợ thời gian dài như vậy, những đại gia hỏa này cũng không biết tu luyện tới tầng thứ nào rồi.

Để cho rất nhiều Thánh Thú tiếp tục tu luyện, Trương Huyền lại đi tới một gian phòng.

Trên giường, Ngụy Như Yên nhắm hai mắt, yên tĩnh nằm ở phía trên.

Lần này tới Độc Điện là chuyên môn giải quyết vấn đề trên người nàng, một mực mang ở trong tổ ong.

Thò tay xem mạch đập của nữ hài, xem một lát, nhẹ nhàng thở ra.

- Xem ra kiên trì một đoạn thời gian nữa, là không có vấn đề quá lớn...

Mặc dù Độc Thể của đối phương bộc phát, không có tìm được phương pháp áp chế, nhưng mượn nhờ rất nhiều thủ đoạn của hắn, vẫn để cho nàng tạm thời thoát ly nguy hiểm.

Cho dù trong thời gian ngắn không cách nào thanh tỉnh, ít nhất tính mạng không lo.

- Nha đầu kia cũng thật là đáng thương...

Lắc đầu.

Vừa ra đời liền đụng phải ốm đau tra tấn, thật vất vả lớn lên, lại mất đi phụ thân thương yêu nhất.

Khó trách được xưng là tai nạn thể, không chỉ mang đến cho người khác tai hoạ, mình cũng nhiều tai nạn, không có một ngày tốt lành.

Thấy vấn đề của nàng không lớn, lúc này Trương Huyền mới đi vào tu luyện tràng chuyên môn bố trí, ngồi xuống.

Đột phá đến Tòng Thánh đỉnh phong, đã hơn mười ngày, mặc dù không có bảo vật đột phá cảnh giới tiếp theo, nhưng mỗi ngày hắn vẫn nỗ lực tu luyện, không có gián đoạn.

Chân khí đang không ngừng ma luyện, càng ngày càng tinh thuần cũng càng ngày càng hùng hậu.

Từ khi đạt tới Bán Thánh, rõ ràng cảm giác được đột phá so với trước kia càng thêm khó khăn, trước kia đột phá một đại cấp bậc, chỉ cần một canh giờ là được, mà bây giờ khả năng cần dùng nhiều thêm vài phút, thậm chí càng dài!

- Tu luyện quả nhiên không có đơn giản như trong tưởng tượng...

Thở dài một tiếng, Trương Huyền lắc đầu.

Tu luyện xác thực không phải dễ dàng như vậy, đã định trước tràn đầy vất vả.

Ba canh giờ, nhoáng một cái đã qua.

Suy tính thoáng một phát, đại khái đến buổi tối, đấu giá hội cũng kém không nhiều lắm sắp bắt đầu, lúc này thân thể Trương Huyền mới nhoáng một cái, đi ra tổ ong.

Mới trở lại gian phòng, chỉ thấy Hồ Vân Sinh đã đi tới.

- Tiền bối, đấu giá hội lập tức liền muốn bắt đầu...

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền theo ở phía sau đi tới phòng đấu giá, còn chưa tới ghế lô, lông mày đột nhiên nhíu một cái, ngừng lại.

Chương 1827: Khi sư diệt tổ (1)

- Tiền bối...

Thấy hắn dừng bước, Hồ Vân Sinh kỳ quái.

- Ngươi đi ghế lô trước, theo như lúc trước nói làm, quan sát muốn mua cuối cùng có những ai, đều nhớ kỹ, ta có chút sự tình, đi một chút sẽ trở lại!

Trương Huyền bàn giao.

- Vâng!

Không dám nhiều lời, Hồ Vân Sinh gật gật đầu, tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Thấy hắn đi xa, Trương Huyền nhíu mày càng đậm, thân thể nhoáng một cái, đi ra ngoài.

Rất nhanh đi vào một đại sảnh.

Trong phòng khắp nơi đều là người, hẳn là tới tham gia đấu giá hội lần này, liếc nhìn chung quanh, ánh mắt rơi vào một trung niên nhân dung mạo thoạt nhìn hết sức bình thường.

Gia hỏa này thoạt nhìn chỉ có Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ, bình thản không có gì lạ, trong cơ thể có chân khí Thủy thuộc tính vận chuyển, không có nguy hại quá lớn, nhưng mà chẳng biết tại sao, Trương Huyền cảm nhận được một loại tim đập nhanh đặc thù.

Giống ở địa quật như đúc.

- Là... Dị Linh tộc!

Đồng tử co rụt lại.

Trong Địa quật, chém giết qua mấy trăm Dị Linh tộc, biết rõ loại người này đáng sợ, vị cách đó không xa kia, tuy không có tản mát ra sát lục chi khí, lại cho hắn áp lực đáng sợ.

Nhất là Viện Trưởng Lệnh, liên tục nhảy lên, tựa hồ tùy thời sẽ lao tới.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Con mắt đen lại, một đạo hoa văn nhàn nhạt chậm rãi xuất hiện, nhìn sang, quả nhiên thấy một Dị Linh tộc cao lớn xuất hiện ở trước mắt, trên thân sát khí nồng đậm, bị giam cầm ở dưới gợn nước.

Đối phương không biết dùng phương pháp gì, lại có thể không tiết ra sát lục chi khí chút nào, để cho chung quanh đều là Thánh Vực cũng không thể nhìn ra.

Nếu không phải hắn vừa mới chém giết rất nhiều Dị Linh tộc, đối với đối phương hiểu rõ rất nhiều, hơn nữa có Minh Lý Chi Nhãn, khẳng định cũng không có biện pháp phát hiện.

- Thực lực của người này, có chút nhìn không thấu...

Nắm đấm âm thầm xiết chặt.

Đối phương không biết dùng phương pháp gì ngụy trang, che đậy thần thức chung quanh, tuy Minh Lý Chi Nhãn có thể nhìn ra bản thể, nhưng tu vi cụ thể không cách nào xem thấu.

Đương nhiên cũng có thể là thực lực của đối phương vượt xa hắn.
Chỉ là... Mặc kệ thực lực như thế nào, một Dị Linh tộc, ngụy trang nhân loại tới nơi này làm gì? Chẳng lẽ cũng muốn tham gia đấu giá hội?

Địa Tàng Hoa đối với Dị Linh tộc, chẳng lẽ cũng có lực hấp dẫn?

- Không thể để cho hắn đi vào...

Nâng cái cằm, Trương Huyền trầm tư.

Nếu như để gia hỏa này mua Địa Tàng Hoa rời đi, còn làm sao tìm Độc Sư? Hơn nữa, một Dị Linh tộc Thánh Vực cấp, chạy đến chỗ nhân loại dày đặc, muốn nói không có âm mưu quỷ kế gì, ai cũng không tin.

Phải nghĩ biện pháp đuổi đi mới được.

- Chỉ là... Làm như thế nào, mới có thể không kinh động những người khác?

Trương Huyền sầu muộn.

Nơi này là phòng đấu giá, bất kể là tự mình ra tay, hay phái Khôi Lỗi, đều sẽ gây nên chấn động thật lớn, gây chuyện không tốt sẽ hủy nơi đây!

Nhất là một khi đối phương biết rõ bị nhìn thấu thân phận, lộ ra bộ dáng Dị Linh Tộc, khẳng định toàn bộ Tĩnh Viễn Thành sẽ oanh động, đến lúc đó... Đưa tới Danh Sư, còn muốn tìm được Độc Sư, tiến nhập Độc Điện, liền hầu như không thể nào.

Đang trầm tư, chỉ thấy Dị Linh tộc kia đi theo sau lưng đám người, đi đến phòng đấu giá, không ngăn trở nữa, chỉ sợ lại không có cơ hội.

- Không kịp nghĩ nhiều rồi...

Nhíu mày, biết rõ thời gian không kịp suy nghĩ quá nhiều, Trương Huyền đi vào trước mặt, thân thể nhoáng một cái, ngăn ở trước mặt đối phương.

- Làm gì! Thấy hắn đột nhiên xuất hiện, ngăn trở đường đi, Dị Linh tộc ngụy trang nhướng mày.

Rầm ào ào!

Ngay sau đó hai hộ vệ ở bên cạnh hắn đi tới, trường đao trong tay đồng thời ra khỏi vỏ, từng cái đằng đằng sát khí.

Hai người này, lại đều là Tàm Phong cảnh đỉnh phong, bất quá không phải Dị Linh tộc, mà là tu luyện giả bình thường.

- Không biết vị bằng hữu này ngăn cản tại hạ, là muốn làm gì?

Thấy mọi người chung quanh đều tập trung ánh mắt tới, Dị Linh tộc khoát tay áo, để cho hộ vệ không nên động thủ, nhìn lại.

Hắn cũng biết, ở chỗ này náo lên, thân phận rất có thể bại lộ, được không bù mất.

Có thể ngụy trang thành nhân loại đi tới nơi này, tất nhiên có mục đích của mình.

- Thật sự là trời xanh có mắt, rốt cuộc để cho ta tìm được ngươi rồi...

Không để ý tới thái độ của đối phương cùng hai hộ vệ, Trương Huyền đột nhiên trở nên kích động, mãnh liệt muốn ôm lấy đối phương.

Nhướng mày, trong cơ thể Dị Linh tộc có một cỗ lực lượng phun ra, chặn động tác của hắn.

- Ta là Tôn Cường a... Ngươi không biết ta?

Bị đối phương đẩy ra, Trương Huyền vội vàng nhìn qua, cẩn thận giới thiệu bản thân, giống như bằng hữu cũ nhiều năm.

- Tôn... Cường?

Dị Linh tộc nhíu mày:

- Thực xin lỗi, ngươi khả năng nhận sai!

Hắn ngụy trang thành nhân loại, đi tới nơi này, một người cũng không nhận thức, gia hỏa này từ đâu xuất hiện a?

- Làm sao có thể nhận sai!

Không để ý tới thái độ của hắn, Trương Huyền một phát bắt được cánh tay đối phương:

- Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, lúc tiểu tử ngươi còn trẻ, là rất cuồng vọng. Thực lực bạo tăng, thầy của mình cũng bạo đánh một trận; vì báo thù, chuyên môn phối chế độc dược, độc sát một vị cường giả Thánh Vực; mấu chốt nhất là, không biết từ đâu học được pháp quyết tu luyện Vu Hồn, hồn lực tăng nhiều! Chuyện này ta nhớ kỹ rành mạch, làm sao có thể quên!

- Lão sư cũng đánh? Đây không phải khi sư diệt tổ sao?

Chương 1828: Khi sư diệt tổ (2)

- Phối chế độc dược, độc sát cường giả Thánh Vực, đây không phải Độc Sư sao?

- Còn học Vu Hồn? Chẳng lẽ là Vu Hồn Sư?

Mọi người chung quanh, nghe được lời của hắn, ánh mắt đều lộ ra bất thiện.

Danh Sư Đại Lục coi trọng truyền thừa, đối với lão sư cực kỳ tôn trọng, khi sư diệt tổ, sẽ bị vạn người phỉ nhổ.

Càng trọng yếu nhất là, chức nghiệp Độc Sư, Vu Hồn Sư, càng là Danh Sư Đường phong sát, đột nhiên xuất hiện, mọi người không có trực tiếp xông lên đánh người đã không tệ rồi.

- Ngươi nói bậy bạ gì đó?

Thấy gia hỏa đột nhiên không biết này ăn nói bừa bãi, Dị Linh tộc nhíu mày, thiếu chút nữa ngay tại chỗ nổ tung:

- Ta căn bản không biết ngươi...

Một khi bị mọi người vây công, thân phận của hắn tiết ra, còn có làm chuyện gì?

Cánh tay chấn động mạnh một cái, một cỗ lực lượng chấn khai tay đối phương.

- Không biết ta? Vậy thì…

Không để ý tới động tác của đối phương, Trương Huyền nhướng mày nói:

- Ngươi nói không biết ta, ba năm trước ngươi bị người đuổi giết, vai trái bị xuyên thủng, sắp chết, là ai cứu ngươi? Hiện tại có dám lộ ra bả vai hay không, nếu như không đoán sai, chỗ này tổn thương, có lẽ đến bây giờ còn có vết sẹo đi?

- Ngươi...

Dị Linh tộc kia sững sờ, nắm đấm xiết chặt.

Ba năm trước thật sự là hắn bị tổn thương, vai trái bị một loại binh khí đặc thù đâm bị thương, đến bây giờ không hoàn toàn khôi phục, còn lưu vết thương, coi như ngụy trang thành nhân loại, cũng không thể biến mất...

Chỉ là, mặc ở trong quần áo, chưa bao giờ khoe người, coi như là bằng hữu tốt nhất cũng không biết tình hình, gia hỏa này, làm sao biết?

- Như thế nào, không dám sao? Vết thương này của ngươi, là bị trường mâu hỏa thuộc tính đâm vào, mà ngươi tu luyện là công pháp thủy thuộc tính, không chỉ vết sẹo không cách nào tiêu trừ, trong cơ thể còn có một chỗ nội thương, một đạo chân khí hỏa diễm, mỗi tháng đêm trăng tròn, đều trùng kích Hồn Ẩn Huyệt của ngươi, để ngươi thống khổ không chịu nổi, điểm ấy... Ta nói không sai chứ?

Trương Huyền nói tiếp.

- Ngươi, ngươi...

Vừa mới bắt đầu chỉ là kinh ngạc, lần này ánh mắt trợn trừng muốn rơi ra, Dị Linh tộc sợ tới mức sắp điên rồi.

Đối phương nói vô cùng chính xác.

Tổn thương trên người hắn, đúng là bị trường mâu hỏa thuộc tính kích thương, mà hắn cũng hoàn toàn chính xác tu luyện công pháp thủy thuộc tính, càng có một đạo hỏa diễm chân khí, mỗi tháng đều ở trong cơ thể giày vò... Có thể nói, một chút sai lầm cũng không có!
Có thể xác định, không biết đối phương, hơn nữa, tật xấu của bản thân, cũng chưa bao giờ nói qua cho ai...

Làm sao gia hỏa này biết được?

- Như thế nào, còn không nhớ ra được ta? Có phải ngươi đang ẩn núp cái gì, bất tiện gặp người hay không? Mới không dám nhận thức ta...

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Khục khục! Ta nhận ra, nguyên lai là Tôn Cường huynh...

Thấy gia hỏa trước mắt này càng nói càng nhiều, ánh mắt chung quanh càng ngày càng quái dị, Dị Linh tộc sợ đối phương nói tiếp, thân phận khó giữ được, vẻ mặt tràn đầy lúng túng.

- Này mới đúng a! Nhận ra ta là tốt rồi, tới, đây là rượu ngon ngươi thích uống nhất, là huynh đệ, liền uống một ngụm đi!

Thấy hắn nhận ra, lúc này Trương Huyền mới nhẹ nhàng thở ra, vẻ mặt tràn đầy tươi cười, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một hồ lô rượu đưa tới.

- Uống rượu? Ở chỗ này?

Dị Linh tộc ngẩn người.

Coi như là bằng hữu, uống rượu cũng chú ý nơi a!

Nơi đây ở trước đấu giá hội, nhiều người nhìn xem như vậy, ngươi để cho ta uống rượu... Ý gì?

Không chỉ hắn kỳ quái, mọi người chung quanh cũng tràn đầy nghi hoặc.

- Đúng vậy, như thế nào, không tin ta? Cảm thấy trong rượu có vấn đề? Ngươi nha, vẫn đa nghi như vậy, tới, ta uống trước! Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền giơ lên hồ lô rượu, mở ra nắp bình, lập tức mùi rượu bốn phía, ngẩng đầu uống một ngụm.

- Đây!

Uống xong đưa tới.

- Hôm khác uống đi, đấu giá hội đã lập tức bắt đầu, ta còn có việc...

Nhíu mày, Dị Linh tộc lắc đầu.

Hắn căn bản không biết đối phương, lại để cho hắn uống rượu, không nghi ngờ đó là giả dối.

- Tính cách của ngươi vẫn đa nghi như vậy, như Dị Linh tộc a, giống như cái gì Thanh Điền cái gì Thủy Diệp Vương...

Trương Huyền lắc đầu.

Xoẹt zoẹt~!

Không nghe lời này cũng may, nghe nói như thế, đồng tử của Dị Linh tộc co rụt lại, toàn thân cứng ngắc, ngay sau đó một đạo sát ý từ trong mắt chợt lóe lên.

Đối phương thoạt nhìn giống như nói bậy, nhưng hầu như hoàn toàn rõ ràng thân phận của hắn rồi!

Nói cách khác, lúc trước nói, căn bản không phải nói bậy, mà là đối phương... Đã biết rõ hắn là ai.

Chỉ là... Hắn nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ đến, lúc nào nhận thức một gia hỏa gọi là Tôn Cường.

- Ngươi nói không sai, bằng hữu hoàn toàn chính xác nên uống rượu, bất quá, nơi đây không phải địa phương, có thể cùng đi tìm quán rượu, chúng ta không say không về...

Ngăn chặn sát cơ trong lòng, Dị Linh tộc nở nụ cười một tiếng.

Nếu như đối phương nhận ra thân phận của hắn, như vậy chỉ có một loại biện pháp... Tìm cơ hội giết!

Nếu không, ở chỗ này lộ ra, nhiệm vụ khẳng định không cách nào hoàn thành.

- Đi quán rượu? Đương nhiên có thể, bất quá, ngươi trước uống một ngụm, ta lại đi với ngươi, ngay cả ta kính rượu cũng không uống, ai biết lát nữa ngươi sẽ uống rượu, hay động thủ với ta? Ngay cả sự tình khi sư diệt tổ cũng làm qua, giết chết bằng hữu, cũng không coi vào đâu a!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi...

Dị Linh tộc tức giận đến sắc mặt đỏ lên.

Chương 1829: Thủy Diệp Vương (1)

Đến bây giờ, hắn đã khẳng định, đối phương tất nhiên nhận ra thân phận của mình.

Chỉ là... Hắn ngụy trang một chút dấu vết cũng không có lưu lại, đến cùng làm sao thấy được?

Chẳng lẽ gia hỏa này, thực lực so với hắn còn muốn đáng sợ?

- Uống rượu mà thôi, ngươi suy nghĩ nhiều...

Cười nhạt một tiếng, vừa rồi thất thố bị hắn che giấu, Dị Linh tộc nhẹ nhàng cười cười, thò tay tiếp nhận hồ lô rượu, ánh mắt nheo lại, nhìn sang.

Đối phương nhận ra thân phận, lại để cho mình uống rượu, nếu như nói không có vấn đề, đánh chết cũng không tin.

Ánh mắt tập trung, tinh thần lan tràn, rất nhanh nhìn tửu thủy một lần, nhịn không được nhíu mày.

Căn cứ hắn xem xét, trong hồ lô hoàn toàn chính xác chỉ là tửu thủy bình thường, cái gì cũng không có, nhiều nhất linh khí tương đối nồng đậm mà thôi.

- Rượu này ta có chút uống không quen, uống của ta đi...

Dừng lại một chút, vẫn không quá yên tâm, trả hồ lô rượu về, lấy ra một cái bình ngọc.

Đây là hắn tùy thân mang theo, khẳng định không có vấn đề.

Giơ bình ngọc lên, đang định mở ra nắp bình, uống một ngụm, chỉ thấy Tôn Cường khẽ vươn tay cầm cái chai tới:

- Uống không quen của ta, tới, để cho ta nhìn ngươi đây là cái gì?

Nói xong vẹt ra nắp bình.

Mùi rượu nồng đậm phun ra, mùi thơm xông vào mũi, hoàn toàn chính xác so với vừa rồi tốt hơn rất nhiều.

- Đúng là hảo tửu, khó trách chướng mắt của ta, trả lại ngươi...

Nhìn thoáng qua, cũng không có động tác khác, một lần nữa trả trở về.

- Ân!

Thấy hắn chỉ cầm bình ngọc thoáng một phát, không làm bất luận động tác gì, Dị Linh tộc nhẹ nhàng thở ra, tiếp nhận bình ngọc, uống một ngụm.

- Hiện tại có thể cùng ta chung một chỗ, đi tìm quán rượu, không say không về rồi chứ?

Cười nhạt một tiếng.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

- Đại nhân...

Hai hộ vệ thấy đại nhân mình hộ tống, cùng với người khác uống rượu, tất cả đều hai mặt nhìn nhau... Không phải tới tham gia đấu giá hội sao? Như thế nào còn chưa bắt đầu, ngược lại muốn đi uống rượu?
- Các ngươi đi vào trước, một lát nữa ta sẽ trở lại...

Vẻ mặt Dị Linh tộc tự tin khoát tay áo.

- Vâng!

Thấy hắn làm ra quyết định, hộ vệ chần chừ một chút, vẫn gật đầu.

Chủ nhân cũng nghe vị trước mắt này, mệnh lệnh của đối phương tự nhiên không dám vi phạm.

- Đi thôi!

Thấy hắn bàn giao xong, Trương Huyền đi ra ngoài, rất nhanh ra Mặc Vân Hiên.

Dọc theo đường cái đi một lát, đi vào một đường tắt yên lặng.

- Ngươi đến cùng là người nào?

Thân thể nhoáng một cái, ngăn ở phía trước, Dị Linh tộc rút cuộc kìm nén không được, ánh mắt âm hàn.

- Ta? Chính là người bình thường mà thôi, ngược lại là ngươi... Thân là Dị Linh tộc, lại ngang nhiên ngụy trang thành nhân loại, chạy đến nơi đây, lá gan thật là lớn!

Khóe miệng giơ lên, Trương Huyền nhấc mí mắt:

- Có phải là Thủy Diệp Vương không?

- Ngươi... Rút cuộc là người nào?

Ánh mắt nheo lại, Dị Linh tộc ở đối diện bàn tay trảo một cái, một cỗ chân khí lập tức phong tỏa chung quanh, làm cho cả đường đi tựa hồ biến thành Địa Ngục. Bị nhận ra thân phận, hắn quyết định xuất thủ.

- Ta là người nào?

Trương Huyền lắc đầu:

- Thân phận của ta, ngươi bây giờ còn không có tư cách biết rõ!

- Không nói? Vậy chớ đi rồi!

Dị Linh tộc Thủy Diệp Vương gào thét một tiếng, mãnh liệt cầm tới.

Rầm ào ào!

Chân khí cuồng bạo như sóng nước xoáy lên, toàn bộ đường đi ở dưới lực lượng cường đại áp bách, tựa hồ tùy thời sẽ sụp xuống.

Vừa ra tay, liền hiện ra thực lực của hắn, căn bản không phải Thánh Vực nhất trọng, cũng không phải nhị trọng, mà là... Tứ trọng!

Nguyên Thần Cảnh!

- Muốn giết ta?

Đối mặt công kích của đối phương, Trương Huyền cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, cũng không trốn tránh, ngược lại nở nụ cười:

- Ngại ngùng, ta có đi hay không còn chưa tới phiên ngươi khống chế... Ngược lại là ngươi, trước nằm xuống đi!

Nói xong, giống như Mặc Vân Hiên lúc trước, búng tay.

Lạch cạch!

Lời nói kết thúc, mới vừa rồi Thủy Diệp Vương còn khí thế hung hăng, thân thể đột nhiên cứng đờ, rớt xuống, lực lượng toàn thân như thủy triều tan mất, co rúc ở dưới đất, thổ huyết từng ngụm từng ngụm.

- Ngươi... Ngươi hạ độc ta?

Đồng tử co rút lại, nhìn về phía gia hỏa cách đó không xa, Thủy Diệp Vương tràn đầy không thể tin được.

Nghìn cẩn thận, vạn cẩn thận, đối phương hạ độc lúc nào, lại một chút cũng không biết.

- Không sai! Vương giả lợi hại như ngươi, khôn hạ độc, làm sao chế ngự?

Trương Huyền cười nhẹ.

Minh Lý Chi Nhãn đơn thuần, chỉ có thể nhìn ra hắn là Dị Linh tộc, chân chính xác nhận thân phận, còn là dựa vào Thiên Đạo Thư Viện.

Cố ý đi ôm, dẫn tới đối phương vận chuyển chân khí, chẳng khác nào thi triển Võ Kỹ, lập tức nhận được tin tức kỹ càng cùng thiếu sót.

Chương 1830: Thủy Diệp Vương (2)

Gia hỏa ngụy trang cùng nhân loại giống như đúc này, lại có thể giống như Kim Diệp Vương, Thanh Diệp Vương, cũng là một Vương giả Dị Linh Tộc... Thủy Diệp Vương!

Thánh Vực tứ trọng!

Vương giả thực lực như thế, ngụy trang thành nhân loại, xuất hiện ở nơi đây, nếu không ngăn cản, tất nhiên gây nên náo động thật lớn.

Diệt sạch Tĩnh Viễn Thành cũng có khả năng a!

Mấu chốt nhất là, coi như thực lực của hắn bây giờ tăng nhiều, tới đối chiến cũng lành ít dữ nhiều, mượn nhờ Khôi Lỗi, có thể chém giết, cũng nhất định gây ra động tĩnh thật lớn, vì lý do an toàn, lúc này mới dụ dỗ đối phương uống “rượu”.

Trong rượu ẩn tàng Thiên Đạo chân khí, tiến nhập thân thể hoàn toàn có thể ở một ý niệm biến thành kịch độc.

Tuy gia hỏa này thông minh, không uống rượu của hắn, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, bình ngọc cùng bàn tay của hắn tiếp xúc, chẳng khác nào trúng chiêu.

Thiên Đạo chân khí tinh thuần đến cực điểm, bản thân thừa dịp bắt được bình rượu, quán thâu vài đạo, thần không biết quỷ không hay, coi như là dùng thần thức nhìn quét, đều không thể phát hiện.

Chủ yếu nhất là... Không nghĩ tới!

Độc Sư hạ độc càng lợi hại, cũng cần độc phấn, các loại cổ trùng… làm môi giới, chân khí ẩn chứa kịch độc... Đây là tuyệt không dám nghĩ.

- Ngươi... Cùng chết đi!

Thấy đối phương thừa nhận thản nhiên như thế, sắc mặt của Thủy Diệp Vương đỏ lên, gào thét một tiếng, bàn tay vỗ mặt đất, lăng không dựng lên, bắt qua Trương Huyền.

Thấy hắn còn muốn công kích, Trương Huyền cũng không nói nhảm:

- Xuống!

Ầm ầm!

Ngón tay chỉ về phía trước, Thủy Diệp Vương kêu thảm một tiếng, lần nữa từ không trung rơi xuống, trùng trùng điệp điệp ngã trên mặt đất, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.

Thiên Đạo chân khí xâm nhập rất nhiều huyệt khiếu toàn thân, chỉ cần một ý niệm, thì có thể làm cho hắn trực tiếp toi mạng, độc tính to lớn, kịch độc cấp bảy cũng khó bằng được, coi như hắn thực lực mạnh mẽ, cũng không chịu nổi.

- Đây là độc gì?

Cũng ý thức được không phải bình thường, hàm răng của Thủy Diệp Vương cắn khanh khách, không thể tin được.

Vì nhiệm vụ lần này, hắn chuyên môn làm chuẩn bị, phục dụng rất nhiều đan dược giải độc, theo lý, độc dược thông thường đối với hắn không có bất cứ tác dụng gì.

Đối phương hạ độc lúc nào, không thấy được thì thôi, cụ thể là độc gì, cũng nhìn không ra, cái này có chút đáng sợ.

Chẳng lẽ, nhiệm vụ còn chưa bắt đầu, liền gặp một Độc Sư thất tinh?

Độc Điện ở Hồng Viễn Đế Quốc, Độc Sư lợi hại nhất, cũng không phải mới chỉ có lục tinh sao?

Không có trả lời câu hỏi của hắn, Trương Huyền đi tới trước mặt, ngón tay liên tục điểm, trong nháy mắt phong bế tu vi của đối phương.

Biết nhược điểm của đối phương, cộng thêm Thiên Đạo chân khí đã tiến nhập trong cơ thể, chế ngự cũng không phải quá khó khăn. Phong ấn tu vi, năm ngón tay mở ra, đưa tay về phía trước, trong miệng Thủy Diệp Vương bay ra một viên dược hoàn không lớn, bên ngoài dùng giấy dầu bao bọc, thời điểm bình thường đặt ở trong miệng sẽ không có sự tình.

- Ngươi...

Chứng kiến đồ vật trong miệng mình bay ra, Thủy Diệp Vương biến sắc.

Không phải cái khác, đúng là dược vật vì phòng ngừa để lộ bí mật, dùng để tự sát.

Thứ này che giấu vô cùng tốt, trừ Vương giả Dị Linh Tộc chấp hành nhiệm vụ biết ra, cơ bản không người có thể biết, đối phương rút cuộc là người nào?

Không chỉ biết rõ tên của hắn, ngay cả loại cơ mật này cũng nhìn thấy tận mắt!

- Tốt rồi, như vậy có lẽ có thể hỏi ra vài thứ!

Hủy diệt kịch độc, Trương Huyền cười mỉm nhìn về phía Thủy Diệp Vương.

Kim Diệp Vương, Thanh Diệp Vương, sau khi bị hắn chế ngự, cũng bởi vì loại kịch độc này mà chết, hắn đã có chuẩn bị, tự nhiên sẽ không lại giẫm lên vết xe đổ.

- Nói đi, từ đâu tới đây, tới Tĩnh Viễn Thành muốn làm gì...

Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, Trương Huyền hỏi.

- Muốn ta nói, nằm mơ!

Thủy Diệp Vương nghiến răng.

- Không nói? Đơn giản...
Nhấc mí mắt, ngón tay của Trương Huyền điểm ra, mấy đạo chân khí dọc theo huyệt đạo của đối phương, tiến vào trong cơ thể.

Xì xì xì xì...!

Chân khí vừa tiến vào trong cơ thể, Thủy Diệp Vương lập tức cảm giác như bị ngàn vạn độc trùng cắn xé, đau đớn thấu xương.

Nếu như chỉ là nhục thân, còn có thể tiếp nhận được, nhưng ngay cả Linh Hồn cũng có được uy áp mãnh liệt, tựa hồ tùy thời sẽ tan vỡ.

- Để cho ta khuất phục Nhân loại các ngươi, không có khả năng...

Cố nén đau đớn, hàm răng Thủy Diệp Vương cắn khanh khách rung động, đột nhiên bạo rống một tiếng, cả người như khí cầu bành trướng lên.

- Hả?

Chứng kiến bộ dáng của hắn, Trương Huyền biến sắc, vội vàng đi về phía trước, chân khí hùng hậu tuôn ra, đang định ngăn chặn lực lượng của đối phương, liền chứng kiến nhục thân của đối phương, mắt thường có thể thấy được khô quắt, ngay sau đó một hồn phách giống Thủy Diệp Vương như đúc, từ mi tâm đối phương bay ra.

- Vu Hồn?

Cảm nhận được khí tức của đối phương cường đại, Trương Huyền sững sờ, đồng tử co rụt lại:

- Không đúng, không phải Vu Hồn, mà là... Nguyên Thần!

Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần Cảnh, Thai Anh trong cơ thể ngưng tụ thành Nguyên Thần, có thể giống như Vu Hồn, rời đi nhục thân, độc lập tồn tại, một đêm vạn dặm, thậm chí còn có thể một ý niệm lấy thủ cấp người.

Nhục thân cùng tu vi của gia hỏa này bị bản thân dùng Thiên Đạo chân khí ngăn chặn, dưới tình thế cấp bách, lại có thể bỏ qua thân thể cùng tu vi, Nguyên Thần trực tiếp vọt ra.

Bất quá, còn không có đạt tới Thánh Vực ngũ trọng, Nguyên Thần cưỡng ép xuất hiện, rất khó còn sống không nói, còn sẽ để cho thân thể triệt để tử vong, không còn đường lui.

- Ta cùng với ngươi đồng quy vu tận...

Nguyên Thần rời đi nhục thân, Thủy Diệp Vương điên cuồng gào rú, lộ ra vẻ dữ tợn, lao đến Trương Huyền.

Tình huống hiện tại hẳn phải chết không thể nghi ngờ, đã như vậy, muốn gia hỏa này, lôi kéo chung một chỗ xuống địa ngục!

Đối phương bất quá là Tòng Thánh, Linh Hồn bạc nhược yếu kém, chỉ cần Nguyên Thần nhảy vào trong cơ thể đối phương, có thể đơn giản xé rách!

Vù vù!

Còn không có kịp phản ứng, Nguyên Thần điên cuồng liền tiến vào mi tâm, thân thể Trương Huyền cứng đờ.

Thủy Diệp Vương điên cuồng, tiến nhập trong cơ thể, đang định thôn phệ hồn phách của đối phương, đột nhiên thấy được một Vu Hồn tựa như núi lớn.

- Ta muốn nuốt ngươi... Bà mẹ nó, đây là cái gì?

Đồng tử co rụt lại, toàn thân cứng ngắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau