THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1821 - Chương 1825

Chương 1821: Thanh Tiên Độc (1)

Tiểu viện không lớn, linh khí lại kinh người, tùy tiện nhìn thoáng qua, Trương Huyền đã biết rõ trong đó bố trí một Tụ Linh Trận, hơn nữa không thấp, không thua cấp sáu đỉnh phong.

Tụ Linh Trận hội tụ, linh khí nơi đây so với ngoại giới muốn nồng hậu dày đặc gấp bội, toàn bộ tiểu viện rậm rạp chằng chịt dược liệu, hầu như đều là vật phẩm quý hiếm trên thị trường không thấy được.

- Không tệ!

Tùy tiện nhìn lướt qua, Trương Huyền lập tức chứng kiến ít nhất mười gốc đạt tới Thánh Vực, ánh mắt nhịn không được sáng ngời.

Lúc trước Vưu Hư, cũng không có nhiều như vậy.

Két..!

Đang quan sát bốn phía, cửa phòng mở ra, một lão giả thoạt nhìn lôi tha lôi thôi đi ra, nhìn về phía đám người Trương Huyền, gầm lên giận dữ.

- Ai bảo các ngươi vào? Thật to gan!

Hỏa khí ngút trời.

Đổi lại ai cũng tức giận, trong nhà đang bình yên, người khác trực tiếp phá cửa xông tới...

Có thể lại kiêu ngạo một chút hay không?

- Tiền bối, là hắn cứng rắn xông vào, ta cũng không nghĩ tới...

Chứng kiến Quái Tẩu Ông tức giận, Chu Tuyên nhịn không được run rẩy, vội vàng tiến lên giải thích.

Duy trì hình tượng tốt thời gian dài như vậy, cũng không muốn bởi vậy chôn vùi a.

- Hổ Thanh Thú, tiễn khách!

Không để ý tới lời của hắn, Quái Tẩu Ông nói.

Phần phật!

Kèm theo hắn nói, một Thánh Thú dài hơn năm mét từ một bên gian phòng đi tới, mỗi một bước mặt đất đều phát ra rung động lắc lư kịch liệt.

Hổ Thanh Thú, Thánh Vực nhị trọng sơ kỳ, sức chiến đấu so với Tử Dương thú chỉ mạnh không yếu.

Sóng khí cùng cảm giác áp bách cường đại, khiến sắc mặt người ta trắng bệch, thân thể không tự chủ được phát run.

Nhất là Hồ Vân Sinh, thiếu chút nữa phun ra máu, lúc trước hắn tới mấy lần, đều bị gia hỏa này đập bộ mặt hoàn toàn thay đổi, lần nữa gặp được, bản năng theo cảm thấy run rẩy.

Chu Tuyên cũng kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, loại cấp bậc Thánh Thú này căn bản cũng không phải là thực lực của hắn bây giờ có thể chống lại.

- Tự mình cút ra ngoài, hay ta đánh ngươi thành phế vật, lại ném ra?

Ánh mắt của Hổ Thanh Thú như đèn lồng nhìn chằm chằm vào Trương Huyền.
- Hai cái cũng không chọn thì sao?

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

- Sao nói nhảm nhiều như vậy, đánh văng hắn ra.

Khoát tay áo, Quái Tẩu Ông quay người tiếp tục đi vào gian phòng.

Thú sủng tự mình xuất thủ, hắn cực kỳ yên tâm, căn bản không cần suy nghĩ nhiều.

Mới xoay người sang chỗ khác, chợt nghe sau lưng Hổ Thanh Thú gầm phẫn nộ, ngay sau đó sóng khí cường đại trùng kích, mặt đất liên tục rung rung.

Sau đó có cái gì bay lên không trung.

Ầm ầm!

Nặng nề đập xuống đất, tóe lên bụi đất.

- Không biết phân biệt!

Quái Tẩu Ông hài lòng nhẹ gật đầu.

Hổ Thanh Thú luôn luôn hung mãnh, nghe được thanh âm này đã biết rõ, nhất định là gia hỏa không biết trời cao đất rộng kia bị đánh một trận rồi.

- Được rồi, giáo huấn một chút là được, không nên giết... A?

Khoát tay áo, Quái Tẩu Ông xoay người lại.
Tuy không quan tâm thân phận chân chính của đối phương, nhưng mà dám trực tiếp xông cửa tiến đến, địa vị khẳng định không thấp, hắn chỉ thích thanh tĩnh, không muốn làm lớn sự tình.

Lời còn chưa nói hết, liền thấy được tình cảnh trước mắt, thân thể cứng đờ, Quái Tẩu Ông nhịn không được ngây người tại chỗ.

- Cái này, đây là có chuyện gì?

Qua cả buổi, mới nói ra được, cả người tựa hồ có chút choáng váng.

Chỉ thấy tình huống phía trước cùng mình suy nghĩ hoàn toàn khác nhau, Hổ Thanh Thú vốn nên giáo huấn người khác, lúc này đang nằm ở trước mặt trung niên, đầu lưỡi liếm láp bàn tay của đối phương, ánh mắt tràn đầy nịnh nọt, một bộ chó nhà a.

Đây là tình huống như thế nào?

Ta bảo ngươi đánh người, không phải để cho ngươi nịnh nọt.

Sao cảm giác ngươi không phải thú sủng của ta, mà là của đối phương?

Trong lòng khó giải, vội vàng nhìn đám người Chu Tuyên, chỉ thấy ba người này cũng choáng váng đứng tại chỗ, gống như gặp quỷ.

- Hổ Thanh Thú, ngươi đang làm gì đó?

Cũng không nhịn được nữa, lão giả lớn tiếng quát lớn.

Cái này gọi là chuyện gì, thú sủng của hắn, nhận được mệnh lệnh đi giáo huấn đối phương, kết quả lại nằm sấp ở trước mặt đối phương, mất mặt xấu hổ, làm cho thể diện của mình để vào đâu?

Không khỏi quá hố người đi!

- Chủ nhân, ta...

Hổ Thanh Thú xoay đầu lại, móng vuốt cực lớn gãi gãi đầu, không biết nên trả lời như thế nào.

- Được rồi, ta đến đi!

Mỉm cười, Trương Huyền đi về phía trước vài bước, đi vào trước mặt lão giả.

Hiện tại mặc dù hắn là Tòng Thánh đỉnh phong, nhưng mà thực lực chân chính, ngay cả Thánh Vực nhị trọng Chiến Sư Trác Thanh Phong cũng không phải đối thủ, Hổ Thanh Thú tuy mạnh, cũng không phải đối thủ.

Một quyền đánh bay lên trời, sau một khắc, liền ngoan ngoãn nghe theo phân phó, mặc dù đối phương có chủ, không có thuần phục, nhưng dĩ nhiên không tạo thành uy hiếp.

- Ngươi hẳn là Quái Tẩu Ông tiền bối!

Trương Huyền nhìn lại:

- Ta tới nơi này có việc muốn nhờ, muốn cùng ngươi mua một cây Địa Tàng Hoa, dược linh càng lâu càng tốt.

Chương 1822: Thanh Tiên Độc (2)

- Có việc muốn nhờ?

Nhìn thoáng qua đại môn chia năm xẻ bảy cùng thú sủng vẻ mặt nịnh nọt, khóe miệng Quái Tẩu Ông co lại.

Ngươi đây là cử động cầu người nên có sao?

Vừa đến liền đá bay đại môn không nói, còn biết thú sủng của ta thành cái dạng này... Ngươi đây không phải tới cầu ta, mà là để cho ta tới cầu ngươi a...

- Muốn mua dược liệu, trừ khi bước qua thi thể của ta!

Hàm răng cắn chặt, Quái Tẩu Ông tức giận đến sắc mặt đỏ lên.

- Bước qua thi thể của ngươi?

Trương Huyền lắc đầu, trên mặt có chút bất đắc dĩ:

- Nếu như ngươi nói vậy, chỉ có thể ngượng ngùng!

Nói xong nhướng mày, trên thân một cỗ khí thế cường đại phun ra, ngay sau đó thân thể nhoáng một cái, năm ngón tay mở ra.

Ầm ầm!

Quái Tẩu Ông chỉ cảm thấy chân khí trước mặt như vòi rồng tuôn tới, tuy cấp bậc còn không bằng hắn, nhưng mà vô luận lực lượng hay độ tinh thuần, đều xa xa không phải hắn có thể so sánh.

Có thể đoán được, chỉ cần bàn tay của đối phương hạ xuống, vô cùng có khả năng bị đập thành thịt nát.

- Đáng giận!

Sắc mặt trở nên xanh mét, bàn chân đạp mạnh trên mặt đất, Quái Tẩu Ông vội vàng nhảy ra sau, lần này thi triển ra lực lượng toàn thân, thân ảnh nhanh như thiểm điện.

Mặc dù thực lực của hắn chỉ là Thánh Vực nhất trọng, nhưng thân pháp tránh né lại hết sức cao minh, trong nháy mắt liền thoát ly phạm vi bàn tay bao phủ.

Sợ hãi công kích của đối phương tiếp tục truy kích đến, nhảy ra vòng chiến, Quái Tẩu Ông không dám ngừng, lại liên tục nhảy hai lần, không sai biệt lắm lưng sắp đụng vào phòng ốc, lúc này mới dừng lại.

- Ách?

Nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới phát hiện đối phương vẫn đứng tại chỗ, không có ý tứ tiếp tục truy kích, chắp hai tay sau lưng, đầu lâu khẽ giơ lên, gió nhẹ lướt qua, tay áo nhẹ nhàng nâng, tựa như một thế ngoại cao nhân.

Da mặt co lại.

Biến hóa cũng quá nhanh đi, vừa rồi đánh tới một chưởng, tựa hồ hận không thể đưa hắn vào chỗ chết, mà bây giờ trong nháy mắt, liền một bộ ở trong nước bùn mà không nhiễm, siêu cấp cường giả... Có cần biến hóa lớn như vậy hay không?

Không chỉ hắn, Chu Tuyên cùng Hồ Vân Sinh ở một bên cũng hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt mộng bức.

Gia hỏa trước mắt này, thực lực cường đại cũng được, tốc độ trở mặt tựa hồ càng cường đại hơn, khiến người ta căn bản xem không hiểu đến cùng đang suy nghĩ gì, lại muốn làm gì.

- Muốn giết cứ giết, muốn trêu đùa hí lộng ta, không có cửa đâu!
Sắc mặt Quái Tẩu Ông xanh mét.

Hắn cảm giác đối phương như đang cố ý trêu đùa hí lộng, rõ ràng có được thực lực có thể tùy ý đánh chết, nhưng không động thủ.

- Trêu đùa hí lộng ngươi? Ngươi suy nghĩ nhiều!

Trương Huyền lắc đầu, vẻ mặt đồng tình nhìn qua:

- Ta chỉ là muốn hỏi ngươi một câu, Thanh Tiên Độc xâm nhập, còn có thể kiên trì nhiều năm như vậy, không quá dễ dàng a!

- A? Ngươi... Ngươi...

Quái Tẩu Ông vốn muốn nổi giận, nghe nói như thế, liên tục lui về sau hai bước, miệng lưỡi thoáng một phát mở ra, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

Giống như đối phương nói, hắn thật sự trúng Thanh Tiên Độc, sau khi trúng độc, bằng vào y thuật tinh xảo, một mực kéo dài hơi tàn... Dù vậy, cũng sắp kiên trì không nổi, Chỉ là... Chuyện này ai cũng chưa nói qua, càng chưa bao giờ thấy qua vị trước mắt này, làm sao có thể chỉ gặp lần đầu tiên, liền nói ra được?

Có chút bối rối.

- Ha ha, Thanh Tiên Độc, lấy nước bọt của Thánh Vực tứ trọng Thanh Tiên Xà làm chủ tài luyện chế thành, cường giả Thánh Vực tứ trọng, cũng có thể đơn giản độc chết. Sở dĩ ngươi có thể sống sót, không nhìn lầm, hẳn là thời điểm còn nhỏ, phục dụng qua một cây Thất Hoa Thảo a!

Còn chưa kịp hỏi thăm, chợt nghe gia hỏa đối diện nhàn nhạt nói.

- Ta...

Toàn thân Quái Tẩu Ông chấn động.

Đối phương nói không sai, thời điểm hắn bảy tuổi, dùng lầm một cây Thất Hoa Thảo.
Thứ này thuộc về dược vật mãn tính, mặc dù không độc chết ngay tại chỗ, nhưng nguy hại rất lớn, nguyên nhân chính là như thế, mới nỗ lực học tập y thuật, muốn triệt để giải quyết.

Chuyện này, đồng dạng rất ít người biết, vị trước mắt này, một cái nói ra, chẳng lẽ là bằng hữu cũ lúc trước?

Nhìn kỹ, nhịn không được lắc đầu.

Vô luận dung mạo hay khí tức, đều là trước kia chưa bao giờ thấy qua.

Hắn có thể xác nhận, lúc trước tuyệt đối chưa thấy qua vị này.

- Kỳ thật muốn xem ra điểm ấy, cũng không phức tạp, sau khi phục dụng Thanh Tiên Độc, không chỉ thân thể phát xanh, ánh mắt cũng sẽ phát sinh biến hóa, trong màu nâu xanh mang theo dây nhỏ màu đỏ như máu, từ xa nhìn lại, như là mắt rắn.

Trương Huyền nhìn qua:

- Đương nhiên, chỉ bằng vào điểm ấy chỉ có thể phỏng đoán, ngươi có bị Thanh Tiên Xà cắn hay không, chân chính xác nhận, là vì ngón tay của ngươi trở nên trắng, không có màu nâu xanh, nếu như không nhìn lầm... Năm đó sử dụng cái tay này ngắt Thất Hoa Thảo, hơn nữa bị đâm phá!

- Cái này...

Quái Tẩu Ông lần nữa run lên.

Khi đó niên kỷ quá nhỏ, rất nhiều chuyện đều nhớ không được, nhưng đối phương vừa nói, nghĩ nghĩ, ngón tay này, hoàn toàn chính xác bị Thất Hoa Thảo đâm qua.

- Mặt ngoài Thất Hoa Thảo có gai, trong đó ẩn chứa độc tính, nhưng đối với độc rắn của Thanh Tiên Xà, lại có tác dụng khắc chế, cả hai dung hợp, màu xanh biến trắng, có thể bảo trì tính mạng của ngươi sẽ không tạm thời tử vong, lại tra tấn ngươi thống khổ không chịu nổi... Ngươi có lẽ mỗi đến ban đêm giờ Tý, toàn thân sưng vù, cốt cách ngứa ngáy a?

Trương Huyền tiếp tục nói.

Thân thể Quái Tẩu Ông cứng ngắc.

- Tốt rồi, hiện tại có thể vào phòng, cùng ngươi thương nghị mua Địa Tàng Hoa chưa?

Thấy nét mặt của hắn, Trương Huyền biết mục đích của mình đã đạt tới, lần nữa cười cười.

- Mời mời!

Quái Tẩu Ông vội vàng khom người.

- Tiền bối...

Nghe đối thoại của hai người vào trong tai, vẻ mặt Chu Tuyên phát mộng, nhịn không được nhìn về phía trước, muốn hỏi đến tột cùng.

- Còn không mau bưng trà rót nước, ở chỗ này làm gì?

Quái Tẩu Ông quát lớn một tiếng.

Chương 1823: Giải độc (1)

Cái đồ chơi gì!

Một chút nhãn lực cũng không có, còn muốn bái ta làm thầy? Nằm mơ a!

Quái Tẩu Ông nhếch miệng.

- ...

Chu Tuyên khóc không ra nước mắt.

Vừa rồi ngươi một bộ muốn giết người, ta làm sao biết, thời gian nháy mắt muốn bưng trà rót nước, chơi giống như khách quý lâm môn a?

- Còn không mau đi!

Trong lòng phiền muộn, quay đầu nhìn về phía người hầu quát.

- ...

Người hầu.

- Được rồi, để ta tự mình tới đi!

Chần chừ một chút, Chu Tuyên khoát tay áo.

Chỉ có tự mình tới mới lộ ra chân thành.

Vội vã chạy tới đối diện, biến mất ở trước mặt mọi người.

Không để ý tới hắn đi pha trà, Trương Huyền đi vào gian phòng, ngồi ở chủ vị.

Quái Tẩu Ông lại ngồi ở phía dưới, vẻ mặt cung kính.

- Tiền bối... Thanh Tiên Độc của ta...

Buồn bực một lát, cũng nhịn không được nữa, Quái Tẩu Ông cẩn thận từng li từng tí nhìn qua, trong mắt mang theo khát vọng.

Đối phương có thể một hơi nói ra nhiều như vậy, nhìn ra nhiều bệnh trạng như vậy, có lẽ thật có thể giải quyết.

Có thể có nhãn lực như thế, xưng hô một tiếng “Tiền bối” cũng không đủ.

- Thanh Tiên Độc, là độc dược cấp bảy, một khi trúng, coi như là Độc Sư thất tinh, cũng khó có thể giải quyết...

Trương Huyền nói.

Sắc mặt Quái Tẩu Ông trắng nhợt.

Độc Sư thất tinh cũng khó giải quyết, chẳng phải tỏ vẻ, mình không có hy vọng?

- Bất quá, ta... Có thể giải!

Trương Huyền nói.

- Có thể giải?

Đồng tử co rụt lại, nắm đấm của Quái Tẩu Ông xiết chặt, sắc mặt âm tình bất định, đột nhiên hàm răng khẽ cắn, quỳ rạp xuống đất:
- Kính xin tiền bối cứu ta...

Hắn bị độc bệnh này tra tấn quá lâu, có chút kiên trì không nổi, nếu như có thể giải quyết, đừng nói quỳ xuống, coi như là làm trâu làm ngựa, cũng sẽ không chớp mắt.

Leng keng!

Hắn vừa quỳ xuống.

Chu Tuyên bưng nước trà đi tới, vào cửa thấy một màn như vậy, sợ tới mức bàn tay run lên, chén trà rơi trên mặt đất, rơi vỡ nát.

Hắn là thật muốn điên rồi.

Quái Tẩu Ông cao ngạo hắn biết rõ, Y sư Công Hội Hội trưởng như hắn mỗi ngày cẩn thận từng li từng tí bái yết, giống như người hầu nghe theo hầu hạ... Đối phương cũng lười liếc mắt nhìn.

Gia hỏa này vừa mới đập phá cửa người ta, biến Thánh Thú người ta thành chó, chẳng những không tức giận, sai mình bưng trà rót nước không nói... Còn quỳ xuống!

Có cần kích thích như vậy hay không?

Một Y sư thất tinh hư hư thực thực, ngay cả thành chủ cũng không để ý chút nào, lại quỳ gối...

Chu Tuyên cảm giác thế giới qua của mình sụp đổ, trái tim muốn nổ tung.

- Không cần khách khí, tiện tay mà thôi!

Không nghĩ tới đối phương quỳ xuống, Trương Huyền lắc đầu nói.

- Tiền bối, Địa Tàng Hoa ta vừa vặn có một cây, hai trăm năm, nếu như tiền bối cần dùng mà nói, trực tiếp cầm đi là được...

Nhớ tới lúc trước đối phương nói dược liệu, Quái Tẩu Ông không chần chờ chút nào, vội nói.

Trương Huyền gật đầu.
Mục đích tới đây đúng là vì Địa Tàng Hoa, đối phương có, hơn nữa tính toán đưa tặng, nói rõ sự tình đã xong.

- Giải quyết Thanh Tiên Độc không khó, nhưng ngươi trúng độc đã lâu, dĩ nhiên vượt qua hai mươi năm, độc đã xâm nhập cốt tủy cùng nội tạng, dược vật đơn thuần trị liệu, cực kỳ bé nhỏ, chỉ sợ cần sử dụng một ít thủ đoạn cực đoan...

Gõ bàn một cái, Trương Huyền nói.

- Chỉ cần có thể giải độc, ta cái gì cũng nguyện ý làm!

Quái Tẩu Ông nghiến răng.

- Vậy là tốt rồi!

Thấy thái độ của đối phương thành khẩn, Trương Huyền gật đầu cười, cổ tay khẽ đảo, lấy ra trang giấy, bút lông, tiện tay viết một phương thuốc.

- Dựa theo phương thuốc này bắt lấy dược liệu, năm càng cao càng tốt!

Nhìn thoáng qua nội dung trên trang giấy, Quái Tẩu Ông dừng lại một chút, sau đó nhẹ gật đầu, đưa phương thuốc cho Chu Tuyên cách đó không xa:

- Đi lấy những dược liệu này, ta có thể cân nhắc thu ngươi làm đồ đệ!

- Vâng...

Nhãn tình sáng lên, Chu Tuyên không chút do dự, vội vã đi ra ngoài.

- Chuẩn bị một cái nồi lớn, để dược vật vào trong đó, sau đó... Ngươi tiến nhập trong đó chưng hấp.

Trương Huyền nói tiếp.

- Chưng hấp?

Quái Tẩu Ông nhíu mày.

Tuy lấy thực lực của hắn, nước sôi chưng hấp đã không gây thương tổn mảy may, nhưng ngâm ở trong nước sôi, khẳng định cũng không chịu nổi.

- Đúng vậy, độc trong cơ thể ngươi, thời gian quá lâu, hơn nữa ngươi phục dụng vô số dược vật, cả người đã giống như ấm sắc thuốc! Muốn giải độc, nhất định phải sớm bức ra những dược vật lộn xộn này!

Trương Huyền tiếp tục nói.

Quái Tẩu Ông gật đầu.

Thân là Y sư, đối với thân thể của mình, biết rất rõ ràng, những năm này nếm qua thuốc giải độc, không có một xe, cũng tuyệt đối có một sọt.

Nhiều dược vật như vậy, trầm tích trong người, dần dà, để cho thân thể kháng dược tính, cho dù thật có giải dược, cũng sẽ phát sinh phản ứng, từ đó mất đi hiệu quả tốt nhất.

Loại chưng hấp này, đúng là vì khu trừ những dược vật lưu lại trong cơ thể, để cho thân thể khôi phục như lúc ban đầu.

- Sau khi chưng hấp, uống rượu thuốc trong hồ lô này... Thanh Tiên Độc trong cơ thể coi như chưa giải, cũng không xê xích gì nhiều!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra một hồ lô rượu.

Muốn triệt để giải quyết Thanh Tiên Độc, bằng vào một ít dược vật bình thường khẳng định không được, chỉ có thể sử dụng Thiên Đạo chân khí.

Chương 1824: Giải độc (2)

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là trước ân cần săn sóc tốt thân thể đối phương, nếu không, đối với chân khí của hắn nhu cầu sẽ là rất lớn.

Kịch độc có thể độc sát cường giả Thánh Vực tứ trọng, cũng không phải là một hai đạo chân khí có thể hóa giải.

- Đa tạ...

Vội vàng tiếp hồ lô, trong mắt Quái Tẩu Ông tràn đầy cảm kích.

Rượu thuốc có thể giải quyết độc dược cấp bảy, đối phương tiện tay đưa tiễn, giá trị to lớn, tuyệt đối vượt qua Địa Tàng Hoa rồi.

- Tiền bối, ngươi chờ một lát, ta mang Địa Tàng Hoa tới...

Biết phương pháp trị liệu, Quái Tẩu Ông không do dự, vội vã đi ra ngoài, không lâu sau, đưa tới một cái hộp ngọc.

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền nhẹ nhàng mở ra, lập tức chứng kiến một cây dược liệu toàn thân trắng noãn nằm ở trong đó, tựa như mỹ ngọc, tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt.

- Ân!

Nhẹ gật đầu, tiện tay đưa dược vật cho Hồ Vân Sinh, phân phó nói:

- Đi tổ chức đấu giá hội, phải để toàn thành biết tin tức có dược liệu này bán ra...

- Vâng!

Hồ Vân Sinh nhẹ gật đầu, cầm lấy dược liệu đi ra ngoài.

Biết rõ gia hỏa này trúng “Độc” không thể giải, không dám làm chuyện điên khùng gì, Trương Huyền không hề nhiều quản, yên tĩnh đợi ở chỗ này.

Một lúc lâu sau.

Chu Tuyên chuẩn bị đầy đủ dược vật, lúc này Trương Huyền mới an bài dùng nồi lớn đun sôi.

Chờ dược hiệu triển khai toàn bộ, Quái Tẩu Ông đi vào trong đó.

Xì xì xì xì...!

Trong nồi nước, như bị nước mực nhuộm đầy, không lâu sau, toàn thân liền biến thành màu đen, như có vô số tạp chất từ trong lỗ chân lông khu trừ ra.

Trương Huyền đi vào trước mặt, ngón tay ở trên thân đối phương liên tục điểm, kim châm bay múa, đâm đầy toàn thân.

Không biết qua bao lâu, trong nồi thay đổi mấy lần nước, làn da của Quái Tẩu Ông mới biến thành màu ngà sữa, lúc này dừng lại, cho đối phương uống rượu.

Không lâu sau, màu nâu xanh trong mắt dần dần biến mất.

Oanh long long!

Vừa làm xong những thứ này, toàn thân Quái Tẩu Ông buông lỏng, một cỗ khí tức phóng lên trời, lúc trước chỉ có Thánh Vực nhất trọng, trong nháy mắt đột phá, liên tiếp kéo lên.

- Cái này...

Con mắt Chu Tuyên trợn tròn, không thể tin được.

- Hắn thân trúng kịch độc, tu vi bị áp chế, hiện tại thành công giải độc, thực lực tự nhiên khôi phục!

Thấy hắn không rõ, Trương Huyền cười giải thích.
Sở dĩ có thể nhìn ra đối phương trúng độc, tự nhiên là bởi vì Quái Tẩu Ông thi triển Võ Kỹ, Thư Viện xuất hiện thư tịch đối ứng.

Giới thiệu trong thân thể thiếu sót, cũng giới thiệu thân phận của đối phương... Thanh Nguyên đế quốc, Y sư thất tinh đỉnh phong!

Loại cấp bậc Y sư này, làm sao có thể chỉ là Thánh Vực nhất trọng?

Chỉ sợ là bị người hạ độc, bị buộc bất đắc dĩ, mới trốn tới chỗ thật xa mai danh ẩn tích! Thực lực ở dưới kịch độc xâm nhập, bị dần dần áp chế, biến thành bộ dáng bây giờ.

Hiện tại kịch độc giải quyết, tu vi bị áp chế cũng khôi phục như lúc ban đầu.

Oanh long long!

Giương mắt nhìn lại, lực lượng của Quái Tẩu Ông càng ngày càng mạnh, rất nhanh đột phá gông cùm xiềng xích của Thánh Vực nhất trọng, đạt đến Thần Thức Cảnh!

Ngay sau đó tam trọng Thai Anh Cảnh!

Một lúc lâu sau, lực lượng tràn đầy, dĩ nhiên trở thành Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần Cảnh.

Giải quyết kịch độc, thực lực rốt cuộc triệt để khôi phục.

- Ta...

Đứng dậy, cảm nhận được lực lượng trong cơ thể, hốc mắt của Quái Tẩu Ông đỏ bừng.

Đã bao nhiêu năm!

Hắn một mực chờ đợi, có thể triệt để giải quyết tai hoạ ngầm trong cơ thể, một lần nữa khôi phục thực lực, vốn tưởng rằng cả đời vô vọng, nằm mơ cũng không nghĩ đến... Người trung niên này, nhẹ nhõm giúp hắn giải quyết xong.

- Đa tạ ân tái tạo của tiền bối!

Đầu gối mềm nhũn quỳ ở trước mặt Trương Huyền.
Lúc trước quỳ xuống, là muốn cầu đối phương cứu chữa, tuy bái xuống, nhưng có chút không cam lòng, mà bây giờ là chân tâm thật ý, không có chút dối trá nào.

- Khách khí...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đối phương là Y sư, cứu vô số người, có thể ra tay trợ giúp, tự nhiên sẽ ra tay.

- Có thể hạ độc ngươi như vậy, hẳn là Độc Sư gây nên a!

Nhíu nhíu mày, Trương Huyền hỏi.

Thanh Tiên Độc là một ít Độc Sư thất tinh cũng rất khó chế biến ra, có thể lấy ra thứ này, tất nhiên có quan hệ tới Độc Sư.

- Đúng là Độc Sư gây nên... Bất quá, hiện tại nếu như tu vi của ta khôi phục, nhất định sẽ để cho đối phương trả giá...

Ánh mắt lạnh lùng, nắm đấm của Quái Tẩu Ông nhịn không được xiết chặt.

- Ân!

Thấy đối phương không muốn nhiều lời, Trương Huyền cũng không muốn hỏi nhiều.

- Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?

Không có ở vấn đề này tiếp tục dây dưa, Quái Tẩu Ông nhìn lại.

Ân cứu mạng, không thể không báo, hiện tại ngay cả tên họ của đối phương cũng không biết, thật sự thẹn trong lòng.

- Tại hạ Tôn Cường!

Trương Huyền nói.

- Nguyên lai là Tôn tiền bối...

Nhẹ gật đầu, cổ tay của Quái Tẩu Ông khẽ đảo, lấy ra một lệnh bài:

- Tại hạ ở Thanh Nguyên đế quốc Y sư Công Hội còn có chút địa vị, đây là lệnh bài đại biểu thân phận ta, nếu như về sau tiền bối có cơ hội đi Thanh Nguyên đế quốc, nhất định phải tìm ta, đủ khả năng, nhất định không chối từ...

- Cũng tốt!

Tiếp lệnh bài, Trương Huyền không có chối từ.

Hắn nhất định sẽ đi Thanh Nguyên đế quốc, nếu như trong lúc vô tình nhận được nhân tình này, về sau có cơ hội, tự nhiên sẽ sử dụng.

- Tốt rồi, độc của ngươi đã giải, ta cũng không ở lâu, cáo từ!

Giải quyết xong tai hoạ ngầm trong cơ thể đối phương, Trương Huyền cũng không có tiếp tục lưu lại, nhấc chân đi về Mặc Vân Hiên.

Không lâu sau liền đi tới trước mặt, còn chưa tới địa phương của Hồ Vân Sinh, chỉ thấy hắn vội vã đi tới, sắc mặt xanh mét, vừa nhìn thấy hắn liền la hét lên tiếng:

- Tiền bối, không tốt...

Chương 1825: Thành chủ (1)

- Làm sao vậy?

Nhìn bộ dạng của hắn vội vã, Trương Huyền nhíu mày.

Vị này là Mặc Vân Hiên hiên Hiên chủ, Thánh Vực nhất trọng, ở Tĩnh Viễn Thành cũng là một phương quan to, hiện tại lo lắng như thế, nhất định là xảy ra chuyện gì.

- Ta vừa thả ra tin tức đấu giá Địa Tàng Hoa... Nửa canh giờ trước, đã đến một nhóm người, nhất định muốn ở trước lúc đấu giá hội mua đi.

Sắc mặt khó coi, Hồ Vân Sinh giải thích nói:

- Nhìn bộ dáng của bọn hắn, rất có tư thế ép mua ép bán.

- Ép mua ép bán? Chẳng lẽ là Độc Sư?

Trương Huyền sững sờ.

Địa Tàng Hoa không phải đối với Độc Sư có lực hấp dẫn thật lớn sao? Chẳng lẽ những người khác cũng cần?

- Không phải...

Hồ Vân Sinh lắc đầu.

- Sao ngươi có thể xác nhận?

Nghi hoặc nhìn lại, Trương Huyền kỳ quái.

Thời điểm Độc Sư không dùng độc, không phải không cách nào nhận ra sao?

Sao có thể khẳng định như thế?

- Bởi vì... người nọ ta nhận thức!

Sắc mặt Hồ Vân Sinh đỏ bừng:

- Là Tĩnh Viễn Thành Hồng Kim thành chủ!

- Hắn muốn Địa Tàng Hoa làm gì?

Trương Huyền kỳ quái.

Địa Tàng Hoa là Độc Sư cần, một vị thành chủ muốn cái này làm gì? Hơn nữa nghe ngữ khí, còn không chú ý thân phận tính toán ép mua.

- Tình huống cụ thể hắn không nói, ta cũng không rõ lắm, chỉ là hắn nhất định muốn mua, ta đã nói là đồ vật của tiền bối, hiện tại nhất định muốn gặp ngươi...

Hồ Vân Sinh nói.

- Đi tới nhìn xem!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mặc kệ đối phương muốn Địa Tàng Hoa làm gì, nếu như điểm danh cho mình tới, tự nhiên phải đi tới nhìn một chút.

Đi theo sau lưng Hồ Vân Sinh, không lâu sau, đi vào một gian phòng rộng lớn.

Một trung niên nhân khuôn mặt uy nghiêm ngồi ở chủ vị, ánh mắt sáng ngời, mang theo khí thế cao cao tại thượng. Phía sau hắn là mấy hộ vệ mặc áo giáp, từng cái khí tức như rồng, lại đều có thực lực Hóa Phàm cửu trọng Tàm Phong cảnh.

- Thành chủ đại nhân, vị này chính là chủ nhân của Địa Tàng Hoa, Tôn Cường tiền bối!

Đi vào trước mặt, Hồ Vân Sinh ôm quyền nói.

Trung niên nhân kia liếc nhìn Trương Huyền, thấy chỉ là một Tòng Thánh, cười cười nói:

- Vị bằng hữu kia, ta muốn mua sắm Địa Tàng Hoa của ngươi, nói cái giá đi!

- Ngươi có thể cho giá bao nhiêu?

Thấy vị này trực tiếp như thế, Trương Huyền có chút ngoài ý muốn, nhíu mày, cười nhạt một tiếng.

- Địa Tàng Hoa 100 năm, bình thường cần 80 Linh Thạch thượng phẩm, cái của ngươi dược linh cao hơn, ta cho ngươi một trăm, cộng thêm một kiện Linh Khí thượng phẩm!

Trung niên nhân nhìn lại.

- Cái giá tiền này có chút thấp đi!

Mí mắt nâng lên, Trương Huyền nhìn lại.

Không nói trước Địa Tàng Hoa vô cùng thưa thớt, coi như là lúc trước Hồ Vân Sinh bán ra, cũng còn cao hơn. Đối phương ra giá như vậy, hoàn toàn chính xác có chút ép mua ép bán rồi.

- Càn rỡ! Thành chủ chúng ta có thể mua đồ đạc của ngươi là cho ngươi mặt mũi, đừng cho mặt không biết xấu hổ!

Một hộ vệ ở sau lưng trung niên nhân lên tiếng hét lớn.

- Một trăm Linh Thạch thượng phẩm, cộng thêm một kiện Linh Khí thượng phẩm đã là giá cả cao nhất, đấu giá cũng chưa chắc có thể cầm được, hơn nữa còn sẽ gặp càng nhiều người ngấp nghé, ta xem còn là bán đi đi!

Hộ vệ thứ hai nói. Hai người một cái hát mặt đỏ, một cái vai phản diện, uy hiếp cộng thêm an ủi, thoạt nhìn hảo tâm, trên thực tế là để cho hắn ngoan ngoãn bán dược liệu đi.

Chứng kiến thái độ của đối phương, Trương Huyền cười lắc đầu, thần sắc hờ hững:

- Một vạn Linh Thạch thượng phẩm, ta liền bán cho ngươi!

- Ngươi nói cái gì?

Trung niên nhân nhíu mày.

Hắn ra giá một trăm, đối phương trả giá một vạn, quả thực chính là không muốn nói, không có để thân phận thành chủ của hắn vào mắt.

- Ngươi thật to gan...

Hộ vệ thứ nhất lần nữa hét lớn, tiếng nói còn không có kết thúc, chợt nghe Trương Huyền nhàn nhạt nói.

- Hai vạn!

- Ngươi có ý tứ gì? Rút cuộc là bán hay không bán?

Hộ vệ thứ hai nói tiếp.

- Ba vạn!

Trương Huyền nói.

- Ngươi...

Sắc mặt của trung niên nhân trắng bệch, lông mày nhăn chung một chỗ, tựa như dãy núi, tựa hồ đè ép lửa giận, tùy thời có thể bộc phát.

Loại thái độ này của đối phương căn bản không có ý định bán ra, hơn nữa nhìn bộ dạng không quan tâm thân phận của hắn là cái gì.

- Bằng hữu, nơi này là Tĩnh Viễn Thành, mặc kệ ngươi là ai, ta khuyên ngươi nên điệu thấp một ít, miễn cho gặp được phiền toái gì không thể tránh khỏi.

Hừ lạnh một tiếng, ánh mắt của trung niên nhân nheo lại.

- Năm vạn!

Lười để ý đến đối phương uy hiếp, Trương Huyền khoát tay áo, tiếp tục nói.

Cùng hắn giả bộ lão sói vẫy đuôi, thời điểm hắn diễn kịch còn không biết đối phương ở nơi nào chơi bùn đây này!

- Hừ, chúng ta đi!

Thấy chủ nhân của Địa Tàng Hoa này dầu muối không tiến, cứng mềm không ăn, trung niên nhân hừ lạnh một tiếng, quay người đi ra ngoài.

Vừa rời phòng, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét.

- Thành chủ, có muốn chúng ta phái người đoạt đi hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau