THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Đệ nhị cảnh? (1)

- Hơn nữa, vẽ tranh coi trọng ý cảnh, không có ý cảnh, cho dù có giống y như thật cũng là vô dụng. Tả Hữu Du Long, tương đương với mạnh mẽ phân cách hình ảnh hoàn chỉnh thành hai phần, ý cảnh đã có vết rách... Vì lẽ đó, bức tranh này, mặc dù có kết hợp hoàn mỹ thì chỉ sợ cũng rất khó có thể đạt đến cảnh giới thứ ba.

Cho dù tay trái tay phải có phối hợp tốt đến mấy cũng là phân cách hình ảnh ra, nhất định toàn bộ ý cảnh sẽ kém hơn trước không ít.

- Vì muốn khoe khoang bản lĩnh mà mất đi mục đích vốn là vẽ tranh, xốc nổi!

Giải thích xong, Nguyên Ngữ đại sư lắc lắc đầu.

Sau khi hết khiếp sợ, ấn tượng của hắn đối với vị Trương Huyền này không có chuyển biến tốt hơn mà trở nên càng tệ hơn.

Ngạo mạn vô lễ, để cho bọn họ chờ đến buổi trưa mà cũng không đến, trước khi vẽ tranh còn muốn điều chỉnh trạng thái, làm lỡ hai, ba canh giờ, không có khái niệm về thời gian. Bây giờ lại còn khoe khoang bản lĩnh vẽ tranh, vốn đã mất đi ý nghĩa vẽ tranh, quả thực tâm tình người này quá bất ổn, xốc nổi tới cực điểm.

Vẽ tranh không có tâm tư ôn hòa, chỉ muốn để cho người khác khiếp sợ, để cho người khác xem, coi như có tài nghệ cao đến đâu thì có ích lợi gì chơ chứ? Khó thành đại sư một đời.

- Trương tiểu huynh đệ còn trẻ, thích làm náo động cũng là huyện bình thường...

Lục Trầm đại sư biết lão hữu đã phát cáu, người này có lời gì chưa bao giờ biết giấu giấu diếm diếm, thường trực tiếp nói ra, cho nên hắn cười khổ một tiếng rồi nói.

Người trẻ tuổi mà, ưa thích khoe khoang bản lĩnh, đây cũng là chuyện bình thường, cũng không thể giống như những người sắp xuống mồ như bọn hắn nha.

- Tạo ra bức tranh tốt nhất lại làm náo động, Tả Hữu Du Long chỉ là phương pháp mà những thợ thủ công đầu đường thường dùng để sinh ra một lượng lớn tác phẩm hội họa. Nếu không thay đổi thói quen này, e rằng cả đời cũng khó mà có được thành tựu!

Giọng nói của Nguyên Ngữ đại sư cũng không có một chút khách khí nào.

- Cái này...

Nghe thấy hắn đánh giá như thế, hai người Hoàng Ngữ trầm mặc không nói gì.

Nếu bàn về vẽ tranh, nhất định bọn họ không có quyền lên tiếng bằng vị lão giả trước mắt này, cũng không có cách nào phản bác.

Lục Trầm đang muốn nói hai câu thì đã nghe thanh âm của Bạch Tốn vang lên.

- Mau nhìn, đã bắt đầu kết nối rồi...

Mọi người nhìn lại, quả nhiên đã thấy hai tay nắm bút của Trương Huyền đã tập hợp lại một nơi, hình ảnh trên giấy cũng bắt đầu kết hợp lại.

- Cái này... có lẽ không kết nối được a!

Liếc mắt nhìn, Hoàng Ngữ không nhịn được nói một câu.

Mắt thấy hai bức tranh ở hai bên sắp kết nối với nhau, thế nhưng màu mực sâu cạn ở hai bên trên tờ giấy, tổng thể bức tranh, ý vị, không hề có một chút tương đồng nào cả. Thậm chí màu sắc tốc độ đều không giống nhau, tình huống này coi như thành công kết nối với nhau cũng sẽ là hai loại phong cách, không phải là một bức tranh...
Một nửa có độ sáng cao, một nửa có độ sáng thấp... Cho dù có kết nối lại thì cũng là phế phẩm.

Lẽ nào, đã thất bại?

- Rốt cuộc có kết nối được hay không...

Vốn Lục Trầm đại sư còn muốn nói thay Trương Huyền hai câu, giờ phút này hắn cũng khan giọng, sắc mặt khó coi, ngón tay dùng sức, ngay cả việc mình giật rụng mấy cái râu hắn cũng không biết.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, thế nhưng dựa vào nghiên cứu về vẽ tranh của hắn, hắn có thể nhìn ra hình ảnh hai bên trái phải hoàn toàn khác nhau. Giống như hai thế giới vậy, căn bản không thể dung hợp, lẽ nào vị Trương tiểu hữu này giống như Nguyên huynh nói, xốc nổi quá mức thật hay sao?

Trước đó, tuy rằng chỉ tiếp xúc một lần, thế nhưng người này khiêm tốn cẩn thận, nho nhã lễ độ, không giống như là người như thế a...

Nếu như đúng là có loại tính cách này, như vậy sau này có lẽ sẽ khó có thành tựu cao hơn ở trên phương diện thư họa...

- Không kết nối được thì chính là phế phẩm, đợi cả một buổi trưa, không nghĩ tới cuối cùng lại thành như vậy... Nguyên Ngữ đại sư lắc đầu, tràn ngập vẻ thất vọng.

Khi Lục Trầm nói về Trương Huyền, hắn vẫn ôm hi vọng rất lớn, vốn hắn tưởng rằng đây thực sự là một thiếu niên thiên tài, có thể phát dương quang đại thư họa. Chỉ là khi tận mắt nhìn thấy mới biết lại là hạng người xốc nổi.

Rõ ràng không có bản lĩnh, cứ yên tâm vẽ tranh là được rồi. Không ngờ lại còn ra vẻ cao thủ, dùng Tả Hữu Du Long, lần này thì tốt rồi, phong cách của hai bức vẽ không giống nhau, ngay cả kết nối cũng không được, để ta xem ngươi làm sao xuống đài đây.

Muốn ra vẻ thì đầu tiên phải có bản lĩnh này mới được, bằng không, chỉ có thể ra vẻ làm kẻ ngu ngốc mà thôi.

Rất rõ ràng, vị Trương Huyền này chính là người sau.

Thở dài một tiếng, chậm rãi nhắm hai mắt lại, hắn không muốn tiếp tục xem nữa. Không phải là không muốn xem, mà là sợ nhìn thấy dáng vẻ không chịu nổi xấu hổ của đối phương, khi đó hắn sẽ càng tức giận thêm.

- Cái gì?

- Không đúng, chuyện này...

- Sao có thể có chuyện đó được cơ chứ?

Vừa mắt nhắm lại thì tiếp theo bên tai đã vang lên tiếng thán phục, dường như đang nhìn thấy một số cảnh tượng khó có thể tin được.

Nhướng mày, khi lần nữa mở mắt ra thì đã lập tức nhìn thấy ba người Lục Trầm đại sư, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm về phía trước, vẻ mặt rất quái đản.

- Sao vậy? Coi như không kết nối được thì, cũng không đến mức kinh ngạc như thế a...

Mang theo vẻ nghi hoặc, Nguyên Ngữ đại sư cũng không nhịn được nhìn sang, chỉ nhìn một chút thì con ngươi đột nhiên co rút lại, thân thể run rẩy một cái, ngây ngốc tại chỗ:

- Chuyện này... Chuyện này... Đây là tình huống gì đây?

Hắn cũng choáng váng.

Chỉ thấy ở ngay phía trước, nơi hai bức vẽ kết hợp với nhau, Trương Huyền nhẹ nhàng vẽ một cái, một bức tường xuất hiện, giống như một bình phong chia hai bức vẽ ra làm hai bộ phận.

Trước đó luôn có cảm giác không có cách nào nối liền lại được, sau khi vách tường phân cách lại không có một chút không đúng nào, trái lại còn làm cho người ta có cảm giác như là một thế giới khác.

- Là tiểu viện này...

Bạch Tốn không nhịn được hô một tiếng.

Lúc này hắn đã nhìn ra, thứ tay trái Trương Huyền vẽ chính là sân nơi bọn họ đang đứng, trong đó có vẽ người vẽ tranh, người đang bình luận, bầu không khí hài hòa. Thế nhưng tay phải Trương Huyền lại vẽ một cái sân khác, trong đó màu sắc rực rỡ, chim tước bay lượn, trong đó còn có đủ loại động vật đi qua đi lại, âm thanh to rõ, làm cho người ta có một loại cảm giác huyên náo, như tới thế ngoại đào nguyên.

Một bên là người, một bên là đồ vật, một bên yên tĩnh, một bên huyên náo, vốn là hai hoàn cảnh, hai loại trạng thái, ý vị không giống nhau, trước đó hai bên trái phải khó có thể kết hợp lại. Thế nhưng sau khi vách tường xuất hiện, trong nháy mắt đã hòa làm một thể, làm cho người ta có một loại cảm giác hoàn mỹ.

- Bút tích như thần, tuyệt đối là bút tích như thần...

Lục Trầm đại sư liên tục run rẩy nói.

Trước đó hắn cũng có suy nghĩ như Nguyên Ngữ đại sư, cũng cảm thấy nhất đinh bức tranh này của Trương Huyền đã bị phế. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, rõ ràng là hai cảnh tượng ý vị không giống nhau. Thế nhưng dưới một bức tường lại trở nên hài hòa không gì sánh được, động tĩnh có độ, làm cho người ta có cảm giác về một kiểu vẻ đẹp và hưởng thụ khác.

Chương 182: Đệ nhị cảnh? (2)

Trong tĩnh có động, trong động có tĩnh.

Có thể nói, bức tường này tuyệt đối là bút tích của thần.

Cách nhau một bức tường, - chỉ xích thiên nhai-, chất lượng chỉnh thể của bức tranh lập tức tăng lên không chỉ một đoạn dài.

- Lợi hại...

Nguyên Ngữ đại sư cũng nín nhịn nửa ngày mới phun ra hai chữ.

Rất hiển nhiên, hắn không nghĩ tới bức tường này.

Nếu như ý cảnh hai bên tường đều giống nhau, như vậy sẽ biến thành nét bút hỏng.

- Bêu xấu rồi!

Vẽ xong bức tường, tác phẩm hoàn chỉnh cũng đã hoàn thành, Trương Huyền thả bút lông xuống, nhẹ nhàng nở nụ cười, nói:

- Kính xin mấy vị tới giám định!

Hắn mới vừa học vẽ tranh xong, cũng không biết vẽ cái gì cho nên mới vẽ đình viện mà mọi người đang đứng và đình viện bên cạnh.

- Để ta tới xem một chút!

Lục Trầm đại sư đi tới, cúi đầu nhìn về phía hình ảnh trước mắt.

Mấy người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cũng theo sát đi tới trước mặt bức tranh.

Trước đó bọn họ ở xa cho nên không nhìn thấy rõ lắm, vì lẽ đó lúc vừa bắt đầu bọn họ không nhìn ra Trương Huyền vẽ nơi này, lúc này nhìn ở khoảng cách gần mộtchút, tất cả đều không khỏi thán phục.

Cảnh vật, đình viện đều giống y như thật, trông rất sống động, mỗi thứ đều giống như sống lại vậy, dưới bút vẽ của hắn nổi lên trên mặt giấy, cực kỳ đẹp đẽ.

- Thật là đẹp...

Không nhịn được tán dương một câu, đôi mắt xinh đẹp của Hoàng Ngữ tức thì tỏa sáng.

Tuy rằng tay trái tay phải đồng thời vẽ tranh, nhưng lại không thể xoi mói chi tiết, ngay cả người và bàn cũng đều có thể nhìn thấy rõ ràng, hình ảnh hiện lên ở trước mặt mọi người, giống như in ở trước mắt, khiến cho chỉnh thể bức tranh trở nên cực kỳ đẹp đẽ.

- Đáng tiếc...

Nhìn một lát, Nguyên Ngữ đại sư không nhịn được lắc đầu, ngay cả Lục Trầm đại sư ở bên cạnh cũng cố vẻ tiếc hận.
- Bức tranh này rất đẹp nha, còn có cái gì không đúng nữa chứ?

Không biết bọn họ thở dài cái gì, Bạch Tốn không nhịn được mở miệng nói.

Nói thật, hắn không nhìn ra rốt cuộc bức tranh này có vấn đề gì. Hắn cảm giác so với hai bức tranh trước đó cũng không kém bao nhiêu.

- Bức tranh này, vẽ không chê vào đâu được, không có một chút sai lầm nào, màu sắc, độ phối hợp... Tất cả đều là tác phẩm tốt nhất, chỉ là giống như ta nói trước đó vậy, dung hợp xung quanh, quá chú trọng tới chi tiết, trái lại lại thiếu đi ý cảnh! Mà không có ý cảnh, nhiều nhất chỉ đạt đến cảnh giới thứ hai là linh động, cách ý tồn còn có một đoạn chênh lệch rất lớn!

Lục Trầm đại sư lắc lắc đầu.

Thư họa chia ra làm bốn cảnh giới, lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng.

Trước đó hai vị đại sư Nguyên Ngữ, Lục Trầm đều vẽ ra bức tranh đạt tới cảnh giới thứ ba, ẩn chứa ý cảnh, vừa nhìn qua đã làm cho tâm thần người ta có cảm giác thoải mái.

Bức này của Trương Huyền, tuy rằng bút lông nhẵn nhụi, bất kể là kết cấu hay là bố cục đều không có vấn đề gì cả, thế nhưng đáng tiếc... Lại thiếu mất cái cảm giác này.

Nếu như không có ý cảnh, nhiều nhất cũng chỉ là cảnh giới thứ hai linh độn, cũng không tính là trân phẩm gì cả.

- Đáng tiếc, chỉ là, Trương tiểu huynh đệ còn rất trẻ, chờ đến khi hắn bằng tuổi chúng ta là có thể tùy tiện vẽ ra tác phẩm hội họa đạt tới tam cảnh, thậm chí là tứ cảnh!

Lục Trầm đại sư an ủi.

Tuy rằng không đạt đến cảnh giới thứ ba, thế nhưng hắn vẫn tương đối khiếp sợ.

Chung quy Trương Huyền vân không tới hai mươi tuổi, bằng vào tuổi này đã có kỹ xảo vẽ cao thâm như vậy, cho dù là hắn cũng phải tán dương không ngớt. - Cũng coi như có chút chân tài thực học!

Nguyên Ngữ đại sư cũng gật gù, ánh mắt nhìn về phía Trương Huyền, trong giọng nói mang theo vẻ dạy bảo:

- Chỉ là, người trẻ tuổi vẫn nên điệu thấp thì tốt hơn!

Trải qua một loạt chuyện, tuy rằng ấn tượng đối với Trương Huyền chênh lệch một chút. Thế nhưng bức tranh này quả thật không tệ, ngoại trừ không có ý cảnh ra, hắn cũng không xoi mói ra bất kỳ chỗ kém cỏi nào. Xem ra tên này cũng không phải là một tên lừa đảo, thật sự có chút bản lĩnh.

Chỉ là, bằng vào chút bản lĩnh này mà đã cậy tài khinh người như vậy, khiến cho bọn họ đợi lâu như vậy. Cho nên ở sâu trong lòng hắn vẫn còn có chút không cao hứng.

- Điệu thấp?

Nghe thấy trong lời nói của đối phương có ẩn ý khác, Trương Huyền biết có lẽ mình đã kéo dài thời gian quá lâu cho nên đã làm đối phương tức giận. Hắn lúng túng nở nụ cười:

- Đúng, đúng. Là ta làm lỡ thời gian quá lâu, hết sức xin lỗi!

- Như vậy còn tạm được!

Thấy thái độ của hắn rất tốt, lúc này Nguyên Ngữ đại sư mới thoả mãn gật gù:

- Hiện giờ ngươi có cơ sở không tồi, sau này nên cố gắng bồi dưỡng, cố gắng đi du lịch. Như vậy muốn vẽ ra tác phẩm hội họa cảnh giới thứ ba cũng là chuyện ngay trong tầm tay, tuyệt đối không nên bởi vì sự ngông cuồng của mình mà lãng phí thiên phú!

- Đúng vậy, muốn làm ra tác phẩm hội họa có ý cảnh, đầu tiên phải quan sát nhiều hơn, có nhận thức càng sâu đối với thế giới, đối với xung quanh!

Lục Trầm đại sư cũng ân cần dạy dỗ.

- Thụ giáo!

Trương Huyền biết đối phương có ý tốt, hắn không nhịn được gật gù.

- Được rồi, chúng ta đều đã vẽ xong, hai người các ngươi bắt đầu giám thưởng đi...

Thấy hắn khiêm tốn tiếp nhận, Lục Trầm không nói thêm gì nữa. Hắn đang muốn để cho hai người Hoàng Ngữ tiếp tục sát hạch thì lại thanh âm kinh ngạc của Bạch Tốn lần nữa vang lên.

- Không đúng… Người và chim muông trong bức tranh này của Trương đại sư, làm sao... Đều không có mắt vậy chứ?

Trước đó tất cả mọi người chỉ nhìn bố cục và kết cấu của bức tranh, cũng không chú ý tới những chi tiết này, giờ khắc này vừa nhìn vào, quả nhiên đã phát hiện ra người và chim muông trên bức tranh còn chưa được vẽ mắt.

Chương 183: Vẽ tiếp một bộ khác là được! (1)

Không có mắt?

Là quên vẽ, hay là xảy ra chuyện gì?

Tất cả mọi người đều vô cùng nghi hoặc.

Bất kể là người hay là động vật, thứ sinh động nhất chính là con mắt, không vẽ mắt đã nói rõ tác phẩm hội họa này còn chưa hoàn thành.

Còn chưa hoàn thành mà đã là nhị cảnh đỉnh phong?

- Trương tiểu huynh đệ, ngươi...

Không nhịn được nhìn sang bên cạnh mình, Lục Trầm nghi hoặc nói.

- Vậy, ta sẽ vẽ vẽ nốt...

Trương Huyền cười cười, lại lần nữa lấy ra bút vẽ, cả hai tay vung vẩy, rất nhanh đã bù đắp chỗ bị thiếu hụt.

Ong!

Những con mắt này vừa xuất hiện, toàn bộ bức tranh chấn động một chút, lập tức khiến cho mọi người có cảm giác khác thường, người và động vật trong đó, trong nháy mắt như sống lại vậy, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phóng từ trong giấy ra.

- Chuyện này?

Nhìn thấy hình ảnh đột nhiên xuất hiện biến hóa, hai vị đại sư Nguyên Ngữ, Lục Trầm đồng thời chấn động, hai mắt lập tức trợn trừng tròn xoe, vẻ mặt không thể tin được.

Chiêm chiếp!

Còn chưa kịp nói chuyện thì trên bầu trời đã vang lên tiếng chim tước kêu to. Lúc này có một đám chim hưng phấn bay tới bức tranh, quấn quýt không rời.

- Kinh hồng? Đây chẳng lẽ chính là cảnh giới thứ tư kinh hồng?

Có chút ngây ngốc nhìn hình ảnh trước mắt, Bạch Tốn không nhịn được nói một câu.

Vừa nãy Lục Trầm đại sư đã tỉ mỉ giới thiệu, vẽ tranh có bốn cảnh giới, chim đến, một lúc lâu vẫn không rời đi, rất hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới thứ tư kinh hồng rồi.

Chỉ là, không phải hai vị đại sư đã nói, tác phẩm này nhiều nhất chỉ có cảnh giới thứ hai hay sao?

Làm sao... Một lần biến đổi lại thành cảnh giới thứ tư vậy?

- Lẽ nào... Là do những con mắt kia?

Cũng che miệng lại, thân thể mềm mại của Hoàng Ngữ run rẩy.

Cảnh giới thứ tư, tác phẩm của thần, nàng không ngờ mình lại có cơ hội tận mắt nhìn thấy... Đây tuyệt đối là chuyện mà trước đây nàng không nghĩ tới.

Ong!

Chỉ là, sự khiếp sợ của bọn họ còn không kết thúc, chim tước trên bức tranh khẽ lay động, không ngờ lại có thể từ bên trong bức tranh vẽ bay lên, xoay quanh vài vòng mấy con chim tước khác, lúc này mới biến mất ở trong không khí.

Nhân vật ở trong đó cũng như từ bên trong bức vẽ đi ra giống vậy, khẽ mỉm cười đối với mọi người, cúi đầu chắp tay rồi chậm rãi tiêu tan. - Chuyện này... Đây không phải là cảnh giới thứ tư...

Thấy cảnh này, miệng Lục Trầm đại sư há hốc như vừa nhét vào đó một quả trứng gà. Há hốc nửa ngày, lúc này hắn mới nói lên lời:

- Mà là... Cảnh giới thứ năm... Hóa linh!

- Hóa linh?

Hoàng Ngữ, Bạch Tốn có chút nghi hoặc nhìn sang.

Không phải thư họa chỉ có tứ cảnh hay sao? Tại sao lại xuất hiện cảnh giới thứ năm cơ chứ?

Chuyện gì thế này?

Bọn họ đều có chút mơ hò.

- Lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng... Là các cảnh giới thư họa mà chúng ta truyền thụ truyền lưu ra rộng rãi nhất, trên thực tế bên trên còn có một cảnh giới khác. Đó là hóa linh! Tác phẩm hội họa đạt đến loại cảnh giới này, đại sư thư họa truyền vào đó tinh, khí, thần. Cho nên có thể chủ động hấp thu linh khí, khiến cho bức tranh như có sinh mệnh, sống dậy, chẳng khác nào có linh hồn.

Bờ môi Nguyên Ngữ đại sư run rẩy:

- Vốn ta còn tưởng rằng cảnh giới này chỉ tồn tại trong truyền thuyết... Không nghĩ tới ta lại được tận mắt nhìn thấy...

Nói đến đây, Nguyên đại sư luôn luôn trầm ổn cũng không khống chế được thân thể mà phải run rẩy.

Nói thật, hắn cũng phát điên rồi.

Vừa rồi hắn còn ra vẻ chỉ trích đối phương, nói đối phương quá xốc nổi, nếu lắng đọng mấy năm có lẽ có thể vẽ ra tác phẩm có ý cảnh, kết quả... Người ta trực tiếp vẽ ra tác phẩm của thần, cảnh giới thứ năm!

Loại thư họa cấp bậc này... Coi như trong Thiên Huyền Vương quốc thành lập không biết bao nhiêu năm cũng không xuất hiện được mấy bức! Mặc Hiên đồ mà hai người Hoàng Ngữ một lòng muốn có được cũng chỉ là cảnh giới thứ tư đỉnh phong mà thôi, cách ngũ cảnh vẫn còn có một khoảng cách rất lớn.

Có thể vẽ ra tứ cảnh sẽ được người ta gọi là đại sư thư họa, mà có thể vẽ ra ngũ cảnh, hoàn toàn có thể được gọi là tông sư. Không ngờ hắn lại nói một vị tông sư thư họa là xốc nổi, không hiểu lễ nghi, không có quan niệm về thời gian...

Trời ạ!

Có phải hắn đã điên rồi hay không?

Nguyên Ngữ đại sư cảm giác khuôn mặt của mình rất nóng rát, nếu như trong đình viện có một cái khe nứt nào đó thì tuyệt đối hắn sẽ lập tức chui vào.

Lần này thực sự mất mặt quá lớn.

Nói thật, loại người có thể vẽ ra tác phẩm cấp bậc này, đừng nói là để bọn hắn chờ một hai canh giờ, coi như chờ thêm ba ngày thì bọn hắn cũng vui vẻ chờ đợi, không dám phí lời.

- Cái, cái gì... Ngũ cảnh?

- Còn có cảnh giới thứ năm hay sao?

Giờ hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn mới hiểu được, cả hai đồng loạt nhìn về phía vị Trương lão sư trước mắt này.

Lục Trầm là thế ngoại cao nhân, không thèm để ý tới chuyện pham tục, hắn chỉ biết Trương Huyền là lão sư, những chuyện khác cũng không rõ ràng. Mà Nguyên Ngữ đại sư cũng là mới quen Trương Huyền, không có biết rõ.

Thế nhưng hai người bọn họ đã từng đi qua Hồng Thiên học viện, cho nên cũng biết rất nhiều về vị Trương lão sư này.

Trong truyền thuyết là một tên rác rưởi, là người luôn đội sổ trong sát hạch giữa các lão sư với nhau, các học sinh nhao nhao rời đi...

Mà sự thực lại là người còn chưa tới hai mươi đã nắm giữ thực lực Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, năng lực tông sư thư họa...

Ai trong các ngươi đã từng thấy rác rưởi lợi hại như thế hay chưa?

Nếu như hắn là rác rưởi, như vậy chúng ta sẽ là cái gì?

Cực phẩm trong phế vật hay sao?

Đại ca, rốt cuộc ngươi học thế nào vậy? Có cần nghịch thiên như thế hay không?

Quan trọng nhất chính là... Đã lợi hại như vậy rồi, cần gì phải ra vẻ cái gì cũng không biết, vẽ linh tinh như thế chứ?

Lại còn đi xem một chút ghi chép tới tận hai canh giờ...

Tới loại trình độ loại này, còn xem thư tịch? Còn phải điều chỉnh trạng thái sao? Cứ tùy tiện vẽ, chí ít cũng là tứ cảnh a...

- Trương đại sư, Trương gia gia, bức tranh này của ngươi... Có thể cho ta được không? Chỉ cần ngươi đưa cho ta, muốn ta làm gì cũng được!

Trong lúc mọi người ở đây đang chìm đắm bên trong cảm giác không thể tin được, còn không kịp phản ứng lại thì Bạch Tốn lại đột nhiên dùng ánh mắt tha thiết nhìn về phía Trương Huyền, tràn ngập vẻ chờ mong.

Chương 184: Vẽ tiếp một bộ khác là được! (2)

- Cho ngươi sao?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, ngươi xem ta luôn luôn tôn kính có thừa đối với ngươi, chuyện gì cũng không dám vi phạm... Ngươi cho ta đi...

Bạch Tốn vội nói.

- Bạch Tốn, ngươi làm gì vậy? Bức tranh này là thứ mà Trương đại sư vừa mới hoàn thành, mang theo tình cảm của hắn, làm sao có khả năng tùy ý tặng cho người khác được chứ? Ngươi nên tỉnh lại đi!

Thấy cái tên này vô sỉ như vậy, đôi mi thanh tú của Hoàng Ngữ nhíu lại, miệng quát lớn một tiếng, tiếp theo cũng nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương đại sư, chúng ta gặp nhau đầu tiên, ta cũng không nói ngươi đưa cho ta, không bằng... Bán cho ta đi, cứ ra một cái giá, chỉ cần ta có thể thanh toán nổi, nhất định ta sẽ không nói hai lời!

- Ngươi...

Vốn tưởng rằng Hoàng Ngữ quát bản thân mình là bởi vì yêu cầu của mình không được thật, hóa ra cũng có ý đồ này, Bạch Tốn không khỏi im lặng một phen.

Không nghĩ tới vị danh sư học đồ xinh đẹp này cũng gian trá như thế, không biết xấu hổ như vậy. Hắn hừ một tiếng, cắn răng một cái rồi lại tiếp tục qua:

- Trương gia gia, chỉ cần ngươi bán vật này cho ta, bao nhiêu tiền cũng được. Số tiền mà ta đưa ra tuyệt đối sẽ nhiều hơn so với nàng!

- Bạch Tốn, ngươi nói cái gì vậy? Không phải ngươi muốn Mặc Hiên đồ của Lục Trầm đại sư sao? Ta không tranh cùng ngươi nữa. Ta chỉ cần bộ này, như vậy được chưa...

Hoàng Ngữ cắn răng, nói.

- Ta cũng không cần Mặc Hiên đồ, ngươi đừng tranh với ta nữa có được không?

Bạch Tốn không nhường một chút nào.

- ...

Im lặng.

Trước đó hai người này tranh Mặc Hiên đồ, tranh chấp tới mức chết đi sống lại, hận không thể ra tay đánh nhau. Hôm nay tỷ thí là vì muốn xác định ai có tư cách đạt được... Lần này thì tốt rồi, tác phẩm hội họa của Trương Huyền vừa ra lò thì hai người này lại không muốn Mạc Hiên đồ, coi nó như đồ bỏ đi...

Con em ngươi a!

Có thể có một chút nguyên tắc hay không chứ?

Có cần có mới nới cũ như vậy không?

- Ngươi...

Bạch Tốn, ngươi cố ý muốn đối nghịch với ta hay sao?

Hoàng Ngữ cắn răng nói.

- Là ngươi đối nghịch với ta. Người muốn có bức tranh này trước là ta, là ta nói trước...

Bạch Tốn nói.
- Đủ rồi!

Thấy hai người vẫn lải nhải cãi vã như cũ, Lục Trầm đại sư sầm mặt lại, vung tay áo một cái.

Nghe thấy hắn nói như thế, quả nhiên hai người không dám phí lời nữa.

Lục Trầm là Đế sư nổi tiếng, đối với bọn họ cũng là trưởng bối, trưởng bối nổi giận, nếu cãi vã nữa không phải là muốn chết hay sao?

- Coi như là tông sư thư họa, muốn vẽ ra tác phẩm cảnh giới thứ năm cũng phải tiêu hao không ít tinh, khí, thần. Cả đời không có mấy bức tranh truyền thế, bức tranh này là thứ do Trương Huyền tiểu hữu khổ cực làm ra, bản thân hắn giữ lại hay là cho các ngươi d dều do hắn quyết định. Các ngươi đứng đây cãi vã, còn ra thể thống gì nữa?

Hai tay vẫy một cái, Lục Trầm đại sư khí phách như núi.

Hắn nói không sai, mặc dù là tông sư thư họa, muốn làm ra tác phẩm hội họa cảnh giới thứ năm cũng rất khó. Chung quy đều liên quan tới tâm cảnh, trạng thái và rất nhiều nhân tố khác, không có khả năng nhiều lần như một.

Chính vì như thế, cho dù là tông sư họa đạo Mặc Trần Tử trăm năm trước, tên tuổi nổi như cồn, khiến cho vô số đại sư thư họa trong Vương quốc đều phải đến bái phỏng cũng không để lại được mấy tác phẩm cảnh giới thứ năm. Coi như là Mặc Hiên đồ mà Lục Trầm cất giấu rất lâu cũng chỉ là tứ cảnh đỉnh phong mà thôi.

Vì lẽ đó, mỗi một tác phẩm ngũ cảnh đều quý giá không gì sánh được, ẩn chứa tất cả tâm huyết của tác giả, làm sao có khả năng nói tặng người là tặng? Nói bán là bán cơ chứ?

Loại đồ vật cấp bậc này, nếu thực sự dễ mua như thế, Lục Trầm hắn có vô số của cải, làm sao có khả năng ngay cả một bộ cũng không có?

Thứ tâm huyết của người khác không thể bán ra, các ngươi lại đứng đây cãi vả, giống như nhất định phải có, làm như vậy không phải là khiến cho hắn không có cách nào xuống đài được hay sao?

- Là chúng ta lỗ mãng...

- Lục đại sư, Trương đại sư, ta sai rồi...

Nghe thấy tiếng quát lớn, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cũng phản ứng lại, vẻ mặt lúng túng.

Người ta còn chưa nói bán mà bọn họ đã rùm beng đến chết đi sống lại, thực sự là mất mặt...
- Trương Huyền tiểu hữu, là bọn họ không hiểu chuyện, hi vọng tiểu hữu không nên trách tội...

Quát hai người xong, Lục Trầm đại sư nhìn về phía Trương Huyền đang đứng trước mắt, vẻ mặt tràn ngập áy náy.

Nói xong, lại thấy đối phương không những không có một chút tức giận nào, hai mắt còn tỏa sáng nhìn về phía mình. Trong lúc hắn đang kỳ quái thì đã nghe thấy tiếng nói của hắn vang lên:

- Lục đại sư... bức tranh của ta này... Thật sự có người mua? Thật có thể bán lấy tiền hay sao?

- Khục khục!

Thấy bộ dáng này của hắn, Lục đại sư suýt chút nữa đã sặc nước bọt mà chết, nếu như loại tác phẩm hội họa này mà cũng không bán được tiền, như vậy chẳng phải thứ mà hắn vẽ không bán được tiền hay sao?

Hắn im lặng, không nói gì mà gật gật đầu:

- Bức tranh này của ngươi đã đạt đến cảnh giới thứ năm, nếu như bán ra, ít nhất cũng phải đạt tới trên hai trăm vạn kim tệ trở lên, hơn nữa có tiền cũng không thể mua được...

- Hai trăm vạn kim tệ? Quá tốt rồi!

sSắc mặt Trương Huyền vui vẻ, hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Tốn, nói:

- Bạch tiểu vương gia, nếu như ngươi thực sự muốn thì ta sẽ bán cho ngươi bức tranh này, hai trăm vạn!

- Sao?

Không nghĩ tới lại có bước chuyển như thế, Bạch Tốn sợ hết hồn.

- Trương đại sư, bán cho ta...

Hoàng Ngữ sốt ruột hô lớn.

- Không cần phải vội, ngươi cũng muốn? Muốn thì ta lại vẽ cho ngươi một bức là được, cũng không phải là chuyện lớn gì cả...

Trương Huyền khoát tay áo một cái.

- ...

Lục Trầm, Nguyên Ngữ đồng thời run rẩy, dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn sang, suýt chút nữa đã ngất tại chỗ.

Lại vẽ một bức nữa? Cũng không phải là chuyện lớn gì?

Đại ca, coi như ngươi là tông sư thư họa, thế nhưng đây là tác phẩm hội họa cảnh giới thứ năm... Lại vẽ một bức nữa?

Không ngờ lại giống như cải trắng bán trong chợ vậy...

Không phải ngươi đang đùa giỡn đó chứ?

Tác phẩm hội họa lợi hại như thế, nếu như thực sự có thể dễ dàng vẽ ra như vậy, cũng không đến mức tác phẩm ngũ cảnh ít ỏi như thế. Trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc cũng không có lấy một bức.

Chương 185: Nghiệt súc này (1)

- Sao vậy, không muốn?

Thấy chung quanh yên lặng như tờ, Trương Huyền nhìn qua rồi hỏi.

- Không phải...

Hoàng Ngữ vội vã xua tay.

- Không phải là tốt rồi, ta sẽ vẽ ngay bây giờ...

Trương Huyền cũng không phí lời, tay lấy ra một tờ giấy trắng, hai tay cầm bút, vẩy mực múa bút, không bao lâu sau, một bộ hình ảnh đã lần nữa xuất hiện.

Lần này không còn là đình viện, mà là một bãi cỏ, bên trên có một con hươu đang đứng, đang cảnh giác ăn cỏ, xung quanh tràn ngập hoa dại, hình ảnh vừa thành dẫn tới vô số ong mật vờn quanh, tiếp theo con hươu kia như là sống lại, từ trong hình nhảy ra rồi từ từ tiêu tan trên không trung.

- Lại là một bức tranh đạt tới cảnh giới thứ năm!

- Chuyện này...

Đám người Nguyên Ngữ đại sư nhìn vậy không khỏi choáng váng.

Người khác vẽ tác phẩm cảnh giới thứ năm, cho dù là tông sư thì cũng thiếu chết thiếu sống, dốc hết tâm huyết, vẽ một bức tranh cũng tốn nửa cái mạng. Mà tên này thì tốt rồi, vẽ một bức giống như không có việc gì vậy, lại vẽ tiếp một bức...

Có cần phải biến thái như thế hay không?

Có cần lớn lối như vậy hay không?

Là thế giới thay đổi, hay là hắn ta quá mạnh mẽ, tác phẩm hội họa ngũ cảnh trở nên đơn giản như ăn cơm uống nước vậy chứ?

- Hai người các ngươi có muốn hay không? Cũng hai trăm vạn một bức...

Đang ngẩn người thì đã thấy vị tông sư này dùng vẻ mặt chờ mong nhìn qua, hai mắt tỏa sáng.

Đối với hắn, ngũ cảnh, tứ cảnh chỉ tốn thêm chút công phu mà thôi, vừa vặn hắn đang thiếu tiền, nếu vẽ vời có thể bán lấy tiền, so với đi giả vờ còn dễ dàng hơn rất nhiều.

Một khi không giả vờ được, rất có thể sẽ bị người khác đánh chết...

- Chúng ta... Có thể mua được không?

Nguyên Ngữ, Lục Trầm nuốt nước bọt.

- Chỉ cần trả tiền là được, không sao cả...

Trương Huyền nói.

- ...

Thân thể hai người lảo đảo một cái.

Đây chính là thư họa ngũ cảnh, trong toàn bộ Vương thành cũng không ra được, không ngờ người này lại vì ít tiền mà tùy tiện vẽ, tùy tiện bán... Phốc!

Ai nói tông sư thư họa đều là người chí gửi cao xa, sen trong bùn mà không nhiễm bùn, coi tiền tài như cặn bã chứ?

Ngươi đi ra, nhìn xong xem ta có đánh chết ngươi hay không...

Không lâu sau Trương Huyền lại vẽ ra hai bức, tất cả đều là tác phẩm cảnh giới thứ năm, làm cho hai vị đại sư kích động tới mức nước mắt tràn mi.

Tác phẩm hội họa quý giá quý giá như vậy không ngờ lại có thể mua được, hơn nữa mỗi người còn có một phần...

Đổi lại là trước đây, đây chính là chuyện mà bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Hai người Hoàng Ngữ không cần Mặc Hiên đồ nữa cho nên sát hạch cũng không còn ý nghĩa, lại nói, động tĩnh Trương Huyền huyên náo thực sự quá lớn, khiến cho hai vị đại sư cũng mất đi hứng thú tiếp tục sát hạch.

- Trương đại sư, hai trăm vạn kim tệ, ta sẽ chuẩn bị, dùng thời gian nhanh nhất đưa tới cho ngươi!

- Ngày mai ta sẽ đưa đến học viện cho ngươi!

Gia tài của Nguyên Ngữ, Lục Trầm phong phú, tiện tay là có thể giao hai trăm vạn. Mà Hoàng Ngữ, Bạch Tốn lại không có nhiều tiền mặt như vậy. Chỉ là dựa vào thân phận của bọn họ, chỉ hai trăm vạn mà thôi, còn không đến mức phải quỵt nợ.

Nhìn bốn trăm vạn kim phiếu tới tay, vẻ mặt Trương Huyền tươi cười như hoa.

Vốn hắn tưởng rằng hôm nay tới đây là trả ân tình, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, vẫn kiếm lời được nhiều như vậy.

Nếu như cộng thêm hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, chuyến đi này đã kiếm lời 800 vạn kim tệ a!

Chữa khỏi cho thê tử của Lăng Thiên Vũ, đối phương cho hắn một trăm vạn, Đỗ Mạc Hiên, Vương Sùng, Trần Tiêu đan sư, La Trùng... Cộng lại là ba trăm vạn, gộp của cải trong tay hắn lại cũng đã đạt đến hơn 2000 vạn.
Cách 2,300 vạn mà hắn phải thu thập cũng không kém quá nhiều nữa.

- Quá tốt rồi!

Xiết chặt nắm tay, hai mắt Trương Huyền tỏa sáng.

Vốn tưởng rằng hơn 2000 vạn, hắn muốn kiếm đủ, không có mười năm tám năm cũng không thể. Thế nhưng bây giờ nhìn lại, cũng không phải là khó khăn như vậy...

Nếu như để cho người khác nghe thấy hắn nghĩ như thế, tuyệt đối sẽ phun máu lên trên mặt hắn.

Em gái nhà ngươi, trâu bò như thế, làm sao ngươi không chết đi đi...

- Trương Huyền tiểu hữu, ta bất cẩn gọi ngươi một tiếng lão đệ, đêm nay rất có thể Trầm Truy bệ hạ sẽ trở về, ta đã phái người đi tới nói qua với bệ hạ. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, ngày mai là có thể dẫn ngươi đi tới tàng thư khố của Vương quốc quan sát!

Cẩn thận từng li từng tí một thu lại tác phẩm hội họa, Lục Trầm nói.

- Ngày mai sao? Được!

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

Lần đầu tiên hắn tới Lục phủ chính là vì muốn tìm thư tịch để xem, nếu như có thể đi tới tàng thư khố của Vương quốc, nhất định có thể hình thành tầng thứ sáu Thiên đạo công pháp hoàn chỉnh, thậm chí... Ngay cả công pháp thất trọng cũng có thể hình thành được!

Võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh, huyệt đạo liên thông, chân khí xuyên qua toàn thân, khí tức huyền ảo, sức chiến đấu tăng lên không chỉ mấy lần. Nếu như có thực lực như vậy, coi như rời khỏi học viện thì cũng có thể như rồng vào biển rộng, chim ưng lượn trên trời, tự do ngao du.

Hoàng Ngữ, Bạch Tốn không sát hạch nữa. Đám người Nguyên Ngữ, Lục Trầm đạt được tác phẩm hội họa ngũ cảnh, mỗi người đều hưng phấn khó có thể tự kiềm chế, Trương Huyền cũng không cần thiết phải ở lại cho nên hắn phất tay cáo từ với mọi người.

Lúc hắn rời khỏi Lục phủ thì trời đã tối đen.

Buổi trưa đến đây, lần này dằn vặt ròng rã nửa ngày.

Chỉ là, cũng đáng, trong Thiên Đạo thư viện hình thành bí tịch Thiên Đạo thư họa, khiến cho hắn vốn ngay cả một chữ đối với thư họa cũng không biết đã trở thành đại sư thư họa không kém gì Lục Trầm. Tuy rằng nghề nghiệp này chỉ xếp hạng trong cửu lưu, không tính là cao minh, thế nhưng cũng có thân phận cao hơn.

Đặc biệt là ở nơi chú trọng văn phong như là Thiên Huyền Vương quốc, nếu có thể vẽ ra tác phẩm hội họa lợi hại, như vậy sẽ rất dễ làm cho người ta tôn kính.

Đương nhiên, đối với Trương Huyền, kiếm tiền mới là quan trọng nhất, vốn hắn ở trong đình viện tầm thường, không ai lui tới. Thế nhưng sau khi đi ra ngoài một chuyến lại kiếm lời 800 vạn, xem như đã có thu hoạch cực lớn.

Trở lại phủ đệ, Tôn Cường tiến lên đón hắn.

- Ngày hôm nay có người nào tới đây không?

Trương Huyền hỏi.

- Hồi bẩm lão gia, sau đi ngài đi không có ai tới bái phỏng!

- Được rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau