THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1806 - Chương 1810

Chương 1806: Ngô sư xấu hổ (2)

Mấu chốt nhất còn có hai vị Vương giả!

Vương giả Dị Linh Tộc đáng sợ, không cần nghĩ cũng biết, coi như là hắn gặp gỡ, cũng chỉ có một con đường chết, nghe khẩu khí của Lục Phong, vị Trương viện trưởng này không chỉ không có việc gì, còn một hơi giết hai tên...

Khiến hắn cảm thấy hô hấp có chút hít thở không thông, phản ứng không kịp.

- Ngươi nói đều là thật?

Thật sự nhịn không được nhìn sang.

- Đương nhiên, ta có thể lấy tánh mạng của mình đảm bảo!

Lục Phong gật đầu:

- Hơn nữa chúng ta đã truyền tình huống kỹ càng cho Tổng bộ, Tổng bộ đã xác nhận, hơn nữa đổi thành công huân, để bày ra ban thưởng... Hôm nay ta tới chính là đưa những công huân này cho Viện trưởng.

Nói xong, cổ tay Lục Phong khẽ đảo, lấy ra một Ngọc Bài màu vàng nhạt đưa tới.

- Viện trưởng, ngươi tiêu phí tâm huyết tru sát nhiều Dị Linh tộc như vậy, cứu chúng ta, chúng ta cũng không thể để công lao của ngươi mai một... Tổng bộ căn cứ tình huống lúc đó đưa cho đánh giá, tổng cộng là 1211 điểm.

- Hơn... hơn một nghìn điểm?

Thân thể Ngô sư nhoáng một cái, thiếu chút nữa thổ huyết.

Từ mười sáu tuổi, chém giết Dị Linh tộc thứ nhất bắt đầu, đến bây giờ đạt tới Danh Sư thất tinh thượng phẩm... Mấy trăm năm tất cả công lao chung vào một chỗ cũng chỉ có hai mươi hai điểm...

Đã đủ để tự ngạo, khiến vô số người sợ hãi than.

Vừa cười nhạo Trương viện trưởng này không có công lao, kết quả người ta liền vung ra hơn một nghìn điểm... Có cần khoa trương như vậy hay không?

Coi như thật chém giết hơn hai trăm Dị Linh tộc Thánh Vực cấp, cùng hai Vương giả cũng không có nhiều như vậy a!

Không chỉ hắn nghĩ như vậy, những người khác cũng nghi vấn.

Tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của bọn hắn, Lục Phong nói tiếp:

- Những Dị Linh tộc này xuyên thấu qua địa quật phong ấn mà đến, mang theo nhiệm vụ đặc thù, rõ ràng mưu đồ làm loạn, một khi để chúng chạy trốn ra, toàn bộ Hồng Viễn Đế Quốc sẽ thừa nhận đả kích tính hủy diệt, Trương viện trưởng giết bọn chúng, tương đương với ngăn trở âm mưu, công lao to lớn không thể đo lường, hơn một nghìn điểm đã là ít...

- Cái này...

Mọi người giờ mới hiểu được.

Đích xác.
Giết mấy Dị Linh tộc, công lao khả năng không lớn, nhưng mà nếu như ngăn trở âm mưu của bọn hắn, cứu vớt vô số sinh mệnh, mới là đại công huân.

- Còn có một việc, hiện tại Tổng bộ không có xác nhận, bất quá đã phái người xuống xác minh, một khi xác nhận khả năng sẽ không chỉ là hơn một nghìn điểm, mà có thể là mấy vạn điểm, hơn mười vạn điểm...

Không để ý tới mọi người khiếp sợ, Lục Phong nói tiếp.

- Mấy vạn điểm, hơn mười vạn điểm, rút cuộc là công lao lớn cái gì?

Mộc sư vội vàng hỏi.

Chém giết một Dị Linh tộc Thánh Vực cấp cũng được không đến một điểm, bởi vậy có thể thấy được công lao khó như thế nào.

Thoáng cái hơn một nghìn điểm, đã làm cho người khác chấn kinh, rõ ràng còn có mấy vạn điểm, hơn mười vạn điểm chờ xác minh, rút cuộc là cái gì?

Không chỉ hắn nghi hoặc như thế, đám người Ngô sư, Mi Trưởng lão cũng vẻ mặt tràn đầy mê mang, nghĩ mãi mà không rõ.

- Là như vậy, ta vừa mới xuống địa quật một chuyến, phát hiện phong ấn ngăn cản chiến trường ngoại vực đã được chữa trị triệt để... Đây là Viện trưởng làm a?

Lục Phong ngẩng đầu nhìn lại.

- Không chữa trị phong ấn, Dị Linh tộc còn sẽ xâm lấn, ta liền hao tốn vài ngày thời gian, dựa theo phương pháp lão sư đã từng truyền thụ, tu bổ một chút.

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Quả nhiên... Ánh mắt Lục Phong sáng lên.

Hắn ở địa quật ngây người hơn ba tháng, biết rõ trình độ phong ấn mài mòn, vốn tưởng rằng lần này Dị Linh tộc tới đây cũng không phải trường hợp đặc biệt, về sau khẳng định còn sẽ liên tục không ngừng, ai ngờ lại đi nhìn, phong ấn đã hoàn hảo không tổn hao gì.

Tất cả bọn hắn chung ở một chỗ cũng không làm được, khả năng duy nhất chính là vị Trương viện trưởng sáng tạo ra rất nhiều kỳ tích này.

Người khác muốn nói có thể chữa trị, hắn không tin, nhưng mà vị Trương viện trưởng này sáng tạo ra quá nhiều kỳ tích, không thể không tin.

Nguyên nhân chính là như thế, mới hỏi xác minh, quả nhiên lấy được đối phương khẳng định.

Tu bổ phong ấn, miễn trừ Dị Linh tộc tiến công, tương đương một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, công huân cực lớn, không thể đo lường, đừng nói mấy vạn điểm, hơn mười vạn điểm cũng là ít.

Về phần đánh giá như thế nào, chỉ có thể để người Tổng bộ tới quan sát, mới có thể cho ra đáp án rõ ràng.

- Cái phong ấn này không phải liên lụy Không Gian Pháp Tắc sao? Cũng có thể tu bổ?

- Nếu như thật, đây thật là đại công huân tạo phúc cho nhân loại...

- Đến cùng làm sao làm được?

Nghe hai người đối thoại, mọi người chung quanh đều ngây người.

Vừa rồi Ngô sư còn cảm thấy mình siêu phàm, càng như là bị sét đánh.

- Đúng rồi, Viện trưởng, thời điểm ta đi phong ấn còn phát hiện có chút tổn thương, lần này qua đã hoàn hảo rồi... Nếu như không nhìn lầm, ngươi hẳn là mới từ địa quật đi ra a?

Nhớ tới một sự kiện, Lục Phong nhịn không được nói.

Vì tìm kiếm Trương Huyền, lúc trước hắn cũng tới chỗ phong ấn, biết rõ tình huống, lần này qua đã hoàn hảo, nói rõ vừa chữa trị không lâu.

- Ân, mới ra không đến nửa canh giờ!

Trương Huyền cười khổ:

- Ngươi xem, ngay cả y phục cũng không kịp đổi...

- Vừa cứu vớt toàn bộ Hồng Viễn Đế Quốc, chém giết mấy trăm Dị Linh tộc, trải qua cửu tử nhất sinh, từ trong địa quật đi ra, nghe được Tụ Hợp Chuông vang lên, ngay cả nghỉ ngơi cũng không có, quần áo cũng không kịp đổi, đã tới rồi... Ta lại có thể bởi vì hắn đến trễ mà trách tội? Cảm thấy cái giá của hắn rất lớn?

Nghe được lời này, khuôn mặt của Ngô sư trở nên đỏ bừng, hận không thể có một địa phương chui vào.

Chương 1807: Trương Huyền muốn trao đổi (1)

Làm Danh Sư thất tinh thượng phẩm, hắn đối với vị Trương Huyền này không có bất kỳ ý kiến, trái lại, đối với thiên tài, còn ôm thái độ thưởng thức.

Sở dĩ vừa thấy mặt đã không có sắc mặt tốt, chủ yếu bởi vì Vưu Hư, khiến hắn phẫn nộ, tự nhiên giận chó đánh mèo đến vị tân nhiệm Viện trưởng này, còn nữa, đối phương thật sự quá trẻ, tuổi như thế liền trở thành Viện trưởng, khó tránh khỏi sẽ đắc chí vừa lòng, cần đánh bóng một chút!

Vốn tưởng rằng răn dạy vài câu, khiến đối phương biết trời cao đất rộng, nhân ngoại hữu nhân... Kết quả, người ta cái cảm giác gì cũng không có, biến thành hắn biết rõ trời cao đất rộng, nhân ngoại hữu nhân rồi...

Ngẫm lại cũng cảm thấy run rẩy.

- Khó trách có thể trở thành Viện trưởng, khiến Mộc sư khen không dứt miệng, cam tâm tình nguyện xưng hô sư thúc... Quả nhiên không đơn giản!

Cười khổ một tiếng, nhịn không được lắc đầu.

Hắn luôn khâm phục người công huân lớn, vị trước mắt này, bằng vào sức một mình cứu hơn bốn mươi vị Danh Sư lục tinh, càng không để ý thân phận Viện trưởng, thân nhập địa quật, chém giết Dị Linh tộc, tu bổ phong ấn...

Vô luận bên nào, đều đáng giá kính nể!

- Trương viện trưởng, là ta không rõ ràng tình huống, lúc trước có nhiều đắc tội, mong được tha thứ!

Biết rõ những thứ này, Ngô sư không có làm dáng, tiến về phía trước một bước, trong ánh mắt lộ ra thành khẩn.

Danh Sư chú ý tâm cảnh, sai chính là sai, coi như hắn là Danh Sư thất tinh thượng phẩm, nên nhận sai cũng sẽ nhận.

- Ngô sư nói quá lời, mọi người đều là Danh Sư, đều vì Nhân tộc, cẩn thận một ít cũng là nên phải...

Trương Huyền gật đầu.

- Đúng vậy, đều vì Nhân tộc!

Ngô sư nhẹ gật đầu, không hề xoắn xuýt:

- Tốt rồi, nếu như tất cả mọi người đã đồng ý, một tháng sau, chúng ta đúng giờ hội tụ ở Hỏa Nguyên Thành!

- Hỏa Nguyên Thành?

- Ân, cái di tích này căn cứ Vưu Hư khai báo, cùng Danh Sư Đường chúng ta thăm dò, ngay ở phụ cận Hỏa Nguyên Thành.

Ngô sư nói.

- Hỏa Nguyên Thành ở biên giới Hồng Viễn Đế Quốc, nếu như ta nhớ không lầm, có lẽ cách Phong Thánh đài rất gần a?

Trong đầu có một địa đồ của Hồng Viễn Đế Quốc hiển hiện, Trương Huyền nói.

Hỏa Nguyên Thành, ở biên giới của Hồng Viễn Đế Quốc, cùng Phong Thánh đài chỉ cách mấy trăm dặm, nguyên nhân chính là như thế, vô số người hành hương sẽ ở chỗ này, từ đó làm cho kinh tế cực kỳ phát đạt.

- Phải, khoảng cách rất gần!

Ngô sư lên tiếng: - Phong Thánh đài là địa phương Khổng Sư Phong Thánh, chỗ di tích này, có lẽ cũng có quan hệ, đương nhiên, tình huống cụ thể, từ tin tức chúng ta biết được, còn là quá ít, không cách nào làm ra phán đoán chính xác.

- Ân!

Mọi người gật đầu.

Liên lụy đến Khổng Sư, bất luận kẻ nào cũng nói năng thận trọng, không phải là không có chứng cứ, liền tùy ý phỏng đoán.

- Nói Phong Thánh đài này, liền không thể không nói sự tình đoạn thời gian trước, khả năng đại bộ phận các ngươi còn không biết a!

Giải thích một câu, Ngô sư cười cười, nhìn về phía mọi người:

- Phong Thánh đài, có Khổng Sư ghi lại, ba tháng trước, lại có người phá giải hàm nghĩa chính thức của hắn, chấn động một thời! Nói thật, ta thật muốn mở mang kiến thức, vị cường giả đạt được Khổng Sư nhận thức này, đến cùng có loại thực lực nào, nếu có cơ hội, còn muốn bái hắn làm thầy, học tập hắn...

Trong mắt sùng bái càng ngày càng đậm, Ngô sư nói đến một nửa, liền thấy Ngũ Nhiên ở cách đó không xa, sắc mặt đỏ lên, nhịn không được nhíu mày:

- Ngũ viện trưởng, ngươi làm sao? Ta nhớ không sai, ngươi hẳn là Phong Thánh Hội Hội trưởng a, chuyên môn nghiên cứu Khổng Sư lưu chữ nhiều năm như vậy, cũng không có đạt được kết quả, bị một ngoại nhân nghiên cứu ra... Chẳng lẽ không cảm thấy khâm phục?

- Khục khục!

Ánh mắt có chút hoa lên, Ngũ Nhiên nhịn không được nữa:

- Ngô sư, ngươi nói vị cường giả phá giải Khổng Sư lưu chữ kia... Ngay ở chỗ này!

- Ở đây?
Ngô sư sững sờ, con mắt trợn tròn:

- Người nào?

- Chính là... Trương Viện trưởng ngươi vừa nói cái giá rất lớn kia...

Ngũ Nhiên cười khổ.

- Trương viện trưởng?

Ngô sư nhoáng một cái, thiếu chút nữa không có thổ huyết té xỉu.

Nói giỡn a?

Ngươi một cái Tòng Thánh, lại có thể tìm ra Khổng Sư lưu chữ sai lầm...

- Bề ngoài giống như... là ta!

Trương Huyền cũng có chút lúng túng.

Cái này gọi là chuyện gì, vừa nãy còn mắng hắn giống như cháu trai, hiện tại nhao nhao tới muốn bái sư... Ai, người quá ưu tú, sẽ thường xuyên gặp phải những thứ này, những vấn đề kia, thật sự có chút sầu muộn a!

- Khổng Sư lưu chữ, vài vạn năm qua, tất cả mọi người cho rằng là chính xác, nghiêm khắc dựa theo tu luyện, ngươi lại tìm ra sai lầm, chính diện chất vấn... Cái này, cái này...

Bờ môi run rẩy, Ngô sư sắp điên rồi.

Vốn cảm thấy, hắn là Danh Sư thất tinh thượng phẩm, đến Hồng Viễn Học Viện thẩm phán Vưu Hư, thuận tiện giáo huấn Viện trưởng một chút, để đối phương lấy đó làm gương... Kết quả, không nghĩ tới, người không có giáo huấn, bản thân lại bị dọa đến sắp choáng.

Khổng Sư lưu chữ, vài vạn năm qua, không ai dám chất vấn, thậm chí trong lòng ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ!

Loại ý nghĩ này đã thâm căn cố đế, không cách nào sửa lại.

Nguyên nhân chính là như thế, nghe được có người chất vấn, tìm ra Phong Thánh đài nhắn lại sai lầm, là cực kỳ khiếp sợ, này bằng với phá vỡ tư duy cố định trăm ngàn năm qua, khiêu chiến quyền uy của Khổng Sư...

Vốn tưởng rằng là một cường giả thực lực cường đại tới cực điểm, ít nhất cũng là Thánh Vực tam tứ trọng... Nằm mơ cũng không nghĩ đến, là thanh niên hắn vừa mới quát lớn xong, chỉ có hai mươi tuổi!

Có thể nói, gia hỏa này hôm nay cho hắn khiếp sợ, còn nhiều hơn hắn cả đời gặp qua...

Làm cho người ta cảm thấy không kịp nhìn, cũng không thể tin được.

- Không có gì, Khổng Sư cũng là người, là người sẽ có sai lầm...

Thấy hắn sợ đến như vậy, Trương Huyền lắc đầu.

Chương 1808: Trương Huyền muốn trao đổi (2)

Người nào không sai lầm? Thánh Nhân cũng không ngoại lệ!

- Ngươi, ngươi...

Nghe nói như thế, sắc mặt tất cả mọi người trắng bệch, Ngô sư càng vung tay, phong ấn bốn phía, sợ có người nghe được.

- Viện trưởng, Khổng Sư là Vạn Thế Chi Sư, không thể đơn giản thảo luận...

Thấy hắn không biết rõ tình hình, Mi Trưởng lão vội vàng truyền âm.

- A!

Trương Huyền gãi đầu, lúc này mới nhớ tới, ở thế giới này, Danh Sư cấp thấp là không thể vọng nghị Danh Sư cao cấp.

Nguyên nhân chính là như thế, thân phận của Dương Huyền mới không có Danh Sư cấp bậc cao hơn tới đây điều tra.

Khổng Sư với tư cách đứng đầu Danh Sư, Vạn Thế Chi Sư, tự nhiên càng không thể nghị luận lung tung, giống như hắn, trong lời nói không có quá nhiều tôn kính, một khi tin tức truyền đi, tất nhiên lọt vào tất cả Danh Sư chỉ trích.

Thậm chí bị đánh chết ngay tại chỗ cũng cũng có khả năng.

Người Danh Sư Đại Lục, từ nhỏ tiếp xúc sư đạo, đối với “sư” đã sớm có một loại kính nể ở sâu trong nội tâm, mà hắn còn bảo lưu lấy tư tưởng kiếp trước, nói tự nhiên kinh thế hãi tục, làm cho người khó có thể tiếp nhận.

Xem ra sau này nói chuyện làm việc đều phải cẩn thận một ít, nếu không bị người bắt lấy nhược điểm, muốn giải thích cũng giải thích không rõ.

- Là lỗi lầm của ta, vừa rồi lời nói có sai, mong chư vị không cần để ở trong lòng...

Nghĩ vậy, vội vàng ôm quyền.

- Vừa rồi Trương viện trưởng nói cái gì, ta không nghe thấy...

Phản ứng cực nhanh, Mi Trưởng lão vội vàng cười nói.

- Đúng vậy, chúng ta không nghe thấy!

Những người khác cũng nhẹ gật đầu.

Nói thẳng Khổng Sư sai lầm, nghe được còn không bằng không nghe, đã như vậy, còn không bằng giả hồ đồ.

Một là miễn cho phiền toái, thứ hai, cũng sẽ không đắc tội vị Trương viện trưởng này.

- Trương viện trưởng, hai đệ tử Vương Dĩnh, Lưu Dương của ngươi, cũng muốn tiến hành khảo hạch Chiến Sư, ngươi xem lúc nào thuận tiện? Mau chóng thi xong, chúng ta cũng tiện khởi hành.

Vì hóa giải bầu không khí lúng túng, Liêu Tùng nói.

- Khảo hạch Chiến Sư, ngày mai đi!

Trương Huyền chần chừ một chút:
- Mặt khác... Ta muốn cùng Chiến Sư Điện các ngươi trao đổi, ngươi xem lúc nào thuận tiện, ta ở Học Viện thành lập một tổ chức đệ tử, gọi là Huyền Huyền Hội, đến lúc đó có thể mang theo, đi chỗ các ngươi giao lưu!

Tu luyện không phải xa rời thực tế, Chiến Sư Đường chiến lực hùng hậu, nếu như có thể mang người của Huyền Huyền Hội qua kiến thức một phen, tất nhiên có thể làm cho bọn hắn lịch duyệt tăng nhiều, đối với về sau thực lực tăng lên có chỗ tốt rất lớn.

Chuyện này, mấy ngày hôm trước đang suy tính, đối phương hỏi thăm, liền cùng nhau nói ra.

- Huyền Huyền Hội, trao đổi...

Nhớ tới tình cảnh hai ngày trước, mới vừa vào Học Viện gặp phải, sắc mặt của Liêu Tùng trắng nhợt, trái tim run lên.

Hiện tại hắn đối với hai chữ “Huyền Huyền” có bóng mờ rồi.

Trao đổi là chuyện tốt, nhưng mà... Huyền Huyền Hội mấy vạn quái thai, một khi qua, có thể trực tiếp đánh Chiến Sư Đường hoài nghi nhân sinh hay không?

- Thế nào? Có khó khăn?

Thấy hắn lông mi nhảy loạn, biểu lộ giống như ăn hai cân dưa muối, Trương Huyền hỏi.

- Ngược lại không phải làm khó...

Cắn răng một cái, Liêu Tùng nói:

- Là như vậy, phân bộ Chiến Sư Đường ở Thanh Nguyên Đế Đô, khoảng cách nơi đây đại khái cần một tháng lộ trình, ta đến nhanh, là vì thời điểm nhận được Trác Thanh Phong đưa tin, đang ở phụ cận... Một tháng sau, chỗ di tích kia sẽ mở ra, nếu như chúng ta may mắn sống sót, lại trao đổi cũng không muộn...

Thanh Nguyên Đế Đô cách nơi này rất xa, coi như cưỡi Thánh Thú, cũng không phải một ngày hai ngày có thể đến.

- Cũng đúng! Nếu không, một lát nữa trước mang bọn ngươi đi xem, chúng ta trước trao đổi một phen, các ngươi cũng chỉ điểm cho những người kia một chút, tu vi của bọn hắn rất yếu, cần mở mang tầm mắt, nhìn thấy cao thủ chân chính!
Nhẹ gật đầu, Trương Huyền cười nói.

Lũ tiểu tử Huyền Huyền Hội kia, chỉ nghe giảng bài, không có thực chiến qua, nếu có người Chiến Sư Đường bồi luyện, tiến hành thực chiến, có lẽ tiến bộ rất nhanh.

- Chỉ điểm? Còn... Cao thủ?

Khóe miệng co lại, Liêu Tùng sắp choáng.

Bọn hắn ở trước mặt người khác được coi là cao thủ, nhưng ở Huyền Huyền Hội... Cao cái lông a!

Cũng không phải chưa thấy qua, vừa vào cửa đã bị đánh tìm không rõ Đông Nam Tây Bắc, qua chỉ điểm bọn hắn?

Nói đùa gì vậy!

- Hay là thôi đi... Ta cảm thấy không có tất yếu...

Liêu Tùng lúng túng, khoát tay.

- Chỉ là trao đổi mà thôi, chẳng lẽ Liêu chiến sư cảm thấy người học viện chúng ta thực lực quá kém, không đáng ngươi chỉ điểm?

Trương Huyền tràn đầy nghi hoặc.

Liêu chiến sư trải qua, hắn tự nhiên không biết rõ tình hình, nhưng thấy Chiến Sư lấy chiến đấu làm chủ, đối với chiến đấu chối từ tới chối từ đi, tràn đầy kỳ quái.

Loại người này không phải nghe được muốn trao đổi, đều vội vã chạy tới sao?

Đây là thái độ gì?

- Không phải...

Liêu Tùng vội vàng khoát tay.

- Vậy thì được rồi, mọi người luận bàn, lẫn nhau học tập, cũng không có gì! Khả năng đến lúc đó xin các ngươi thủ hạ lưu tình, đừng đánh bọn chúng quá thảm...

Trương Huyền cười cười.

- Được!

Thấy đối phương thái độ nghiêm túc, vẻ mặt chân thành, không giống như nhục nhã bọn hắn, Liêu Tùng đành phải nhẹ gật đầu, trong mắt mang theo thấy chết không sờn.

Cũng đúng, trao đổi nhiều, đối với sức chiến đấu của Chiến Sư bọn họ tăng lên, cũng có trợ giúp!

Nếu như đối phương thành khẩn yêu cầu, qua trao đổi một chút, cũng không sao.

Chương 1809: Đi vào Huyền Huyền Hội (1)

Cùng đối phương thương nghị xong, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Triệu Bính Tuất, phân phó một tiếng:

- Đúng rồi, Triệu Trưởng lão, ngươi cũng chuẩn bị một chút, Học Viện chúng ta cũng chế tạo một chiếc Phi Chu cỡ lớn!

Triệu Bính Tuất gật đầu.

Tuy Phi Chu cực lớn, nhưng Luyện Khí Sư Học Viện mấy vạn đệ tử, muốn luyện chế, không tính quá khó khăn, trước kia sở dĩ không làm, là vì Thánh Thú khống chế Phi Chu khó có thể tìm kiếm.

Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương giả toàn bộ thuần phục, hơn nữa tất cả Thánh Thú trong đó, tìm ra hơn mười con là cực kỳ đơn giản.

Nếu như muốn dẫn Huyền Huyền Hội tới trao đổi, chỉ bằng vào Linh Thú bay qua, không biết năm nào tháng nào, cưỡi Phi Chu tự nhiên sẽ dễ dàng rất nhiều.

Thương nghị hoàn tất, mọi người lại hàn huyên vài câu.

Ngô sư mở miệng nói:

- Hỏa Nguyên Thành cách nơi đây khoảng một tuần đi đường, di tích không có mở ra mà nói, đi sớm cũng không có tác dụng, ta xem không bằng như vậy, trong khoảng thời gian này, chư vị riêng phần mình chuẩn bị, đến lúc đó, chúng ta ở Hỏa Nguyên Thành gặp mặt là được!

- Tốt!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Di tích không có mở ra, đi sớm cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, trái lại nhiều đại nhân vật như vậy chạy đến tiểu thành xa xôi, rất dễ dàng gây nên phiền toái, còn không bằng đi chuẩn bị.

- Đã như vậy, chúng ta liền cáo từ trước...

Nói xong, Ngô sư không hề lưu lại, cùng Mộc sư bay ra phía ngoài.

Đám người Ô Thiên Khung, bởi vì khoảng cách nơi đây rất xa, trở về một chuyến sẽ phiền toái, liền tiếp tục lưu lại.

An bài do đám người Mi Trưởng lão chiếu cố, Trương Huyền lại mời Liêu Tùng, Trác Thanh Phong cùng tất cả Chiến Sư, đi tới Tổng bộ của Huyền Huyền Hội.

Còn chưa tới trước mặt, liền thấy không ít người đang tu luyện, quyền phong gào thét, từng cái lực lượng mười phần.

Chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt liền trầm thấp xuống, một cỗ lửa giận ở trong lòng thiêu đốt, Trương Huyền nhịn không được gào thét.

- Dừng lại cho ta... Cái này là luyện cái đồ chơi gì?

Huyền Huyền Hội, là hắn một tay thành lập, ký thác kỳ vọng rất lớn, nguyên nhân chính là như thế, mới không ngại cực khổ dạy học, thậm chí mới Chiến Sư tới chỉ điểm.

Vốn tưởng rằng bản thân trả giá, sẽ tìm được kết quả, ai ngờ tới đây nhìn qua, bọn người kia đều luyện... Cái đồ chơi gì a?

Chiêu số nông rộng, lực lượng suy yếu, ý thức chiến đấu quá kém... giống như vài ngày chưa ăn cơm, các ngươi bắt ruồi sao?

- Cái đồ chơi gì?

Nghe được quát lớn, đám người Liêu Tùng, Trác Thanh Phong liếc mắt nhìn nhau, khóe mắt đều nhảy dựng.

Trong mắt bọn hắn, đám người kia luyện tập đã rất đáng sợ...

Thế nào đến trong miệng đối phương, biến thành cái đồ chơi gì?

Yêu cầu cũng quá cao đi? - Viện trưởng...

Đám người Nhược Hoan, Tống Siêu vội vã đi vào trước mặt.

- Trước khi ta đi, chỉ điểm cho các ngươi, đều học đi nơi nào?

Trương Huyền tức giận nói.

Đều là cái gì!

Tiêu phí nhiều tâm huyết như vậy, giảng bài cho các ngươi, kết quả học thành cái dạng này... Quả thực là mất mặt xấu hổ!

- Chúng ta... Nghiêm túc học a?

Sắc mặt đám người Nhược Hoan đỏ bừng.

- Đây cũng gọi là nghiêm túc?

Vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Trương Huyền chỉ mấy đệ tử cách đó không xa:

- Vừa rồi hắn hi triển chiêu Thu Phong Hóa Vũ, thoạt nhìn rực rỡ tươi đẹp, trên thực tế chó má cũng không phải, muốn nhiều hư chiêu như vậy làm gì? Thời điểm chiêu thứ nhất, chỉ cần tay di chuyển lên ba phần, đối thủ sẽ lập tức trúng chiêu, ngã xuống đất không dậy nổi!

Nói xong chỉ một bên khác.

- Hắn dùng Thanh Diệp Kiếm pháp, rõ ràng là chiêu số tiến công, lại luyện thành phòng ngự, nếu phòng ngự tốt thì thôi, lúc này chỉ cần có người trầm xuống, công kích hạ bàn của hắn, ngươi cảm thấy sẽ có kết quả gì?

- Còn có Loạn Ma Chuy Pháp kia, thoạt nhìn khí thế rộng rãi, trên thực tế chân khí cùng lực lượng không nối liền, nếu như bị người phát hiện tiết điểm chân khí giao nhau, không cần xuất thủ, một ánh mắt cũng có thể khiến chân khí tương trùng, bản thân bị trọng thương...

- Cái này... Ngón tay Trương Huyền điểm nhẹ, liên tục chỉ ra bảy tám người, mỗi nói một câu, đệ tử bị chỉ vào vẻ mặt đều xấu hổ.

Đối với những điểm vừa nói kia, lúc trước trên tiết học Viện trưởng đều giảng giải qua, chỉ là vận dụng không có tự nhiên như vậy mà thôi!

Lúc này nghe được quát lớn, không dám phản bác một câu.

Cũng khó trách hắn giận.

Hắn giảng giải tri thức, không hề giữ lại, bỏ ra tất cả tâm huyết, vốn tưởng rằng qua nhiều ngày như vậy, mọi người có thể lĩnh ngộ sáu bảy thành, hiện tại xem ra, ngay cả hai thành cũng không có lĩnh ngộ!

Cái ngộ tính này, không khỏi quá kém đi!

Đương nhiên, hắn không có ý thức được chính là, một lần hành trình địa quật, cấp bậc của hắn không chỉ đột phá, Phong Thánh Giải sửa chữa lần nữa, lý giải đối với chiến đấu cũng có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nhãn lực cùng kiến thức đều gia tăng, tự nhiên nhìn những học sinh này khắp nơi đều là lỗ thủng, không có tiến bộ.

- Cái này, cái này...

Liêu Tùng, Trác Thanh Phong hô hấp dồn dập.

Trong mắt bọn hắn, chiêu số không hề có khuyết điểm nhỏ nhặt, vô cùng cường đại, lại có thể có nhiều thiếu sót như vậy, nhãn lực của gia hỏa này cũng quá mạnh a!

Khó trách mới Tòng Thánh, đơn giản liền đánh bại Thánh Vực nhị trọng Chiến Sư...

Chỉ phần nhãn lực này, liền không phải bọn hắn có thể so sánh.

- Liêu sư, nếu như bọn hắn khắp nơi đều là thiếu sót, chúng ta không phải có thể lợi dụng một chút, rửa sạch hổ thẹn trước kia?

Trong lòng đang cảm khái, liền nghe được Chu Diệp truyền âm tới.

Đường đường Chiến Sư Đường Bách phu trưởng, vừa đến đã bị đệ tử bình thường của học viện đập, trong lòng một mực nghẹn khuất a.

Giờ phút này nghe nói bọn người Huyền Huyền Hội kia, trong tu luyện lại có thể có nhiều thiếu sót như vậy, lập tức mắt sáng rực lên.

- Là có thể lợi dụng, bất quá... thiếu sót của bọn họ, cũng không phải dễ dàng tìm như vậy...

Liêu Tùng lắc đầu.

Trương viện trưởng nói đơn giản, nhưng lấy nhãn lực của hắn cũng nhìn không ra, hắn không tin thuộc hạ của mình có thể phát hiện.

Nhìn cũng nhìn không ra, làm sao có thể lợi dụng?

- Vậy chúng ta có thể tìm yếu nhất trong bọn họ đối chiến, hơn ba vạn người, ta không tin mỗi cái đều mạnh mẽ!

Chu Diệp nói.

- Cái này...

Chương 1810: Đi vào Huyền Huyền Hội (2)

Liêu Tùng chần chờ.

Đối phương nói không sai, người ngộ tính khác biệt, coi như Danh Sư chỉ điểm đồng dạng, học được cũng không đồng dạng.

Huyền Huyền Hội hơn ba vạn người, có cường đại, tự nhiên cũng có nhỏ yếu.

Thật giống như mấy cái hiện tại Trương viện trưởng quát lớn, rõ ràng không đủ mạnh mẽ.

- Tốt rồi, chiến đấu không phải chắc chắn phải vậy, mà cần suy tư nhiều hơn...

Quát lớn mọi người xong, Trương Huyền nhìn mọi người giới thiệu:

- Đám người Liêu chiến sư, Trác chiến sư, chắc hẳn không cần ta giới thiệu! Ta chuyên môn mời bọn họ tới, chỉ điểm cho các ngươi. Một lát nữa học tập cho tốt, ngàn vạn lần không được lười biếng...

- Vâng!

Mọi người nhẹ gật đầu.

- Liêu chiến sư, đây chính là những học viên ta nói với các ngươi, chỉ dạy bọn hắn một buổi, sức chiến đấu, ngươi xem rồi chỉ điểm là được, tốt nhất để cho bọn họ biết, thực lực chân chính của Chiến Sư!

Giới thiệu cho mọi người xong, Trương Huyền cười nói.

- Ách...

Liêu Tùng đang muốn nói chuyện, liền thấy Nhược Hoan đi tới:

- Liêu sư, chúng ta lại gặp mặt...

Lúc trước không biết thân phận của đối phương, người của bọn hắn tàn nhẫn đánh một trận, bây giờ suy nghĩ một chút liền ngại ngùng.

- Đúng vậy, lại gặp mặt...

Liêu Tùng cũng nhẹ gật đầu.

- Các ngươi trao đổi đi, ta còn có một số việc, đi trước rồi!

Khai báo một câu, Trương Huyền khoát tay áo.

Nếu như có một tháng, hắn tính toán thừa cơ đi Tĩnh Viễn Thành một chuyến, tìm kiếm Độc Điện, giải quyết tình huống của Ngụy Như Yên.

Trước khi đi, tự nhiên phải an bài xong tất cả mọi chuyện.

Bọn Chiến Sư này, chính là dùng để ma luyện thành viên Huyền Huyền Hội.

Để cho bọn họ thích ứng cùng Chiến Sư chiến đấu, biết rõ chênh lệch, về sau thời điểm đi trao đổi, sẽ không quá mất mặt.

- Cáo từ...

Thấy hắn có việc phải đi, Liêu Tùng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng ôm quyền.

Đối phương không ở nơi đây, tự nhiên tốt nhất, thật muốn đánh thua, cũng không mất mặt nhiều.

- Ân! Trương Huyền quay người bay về phía phủ đệ của mình, thời gian nháy con mắt, liền biến mất ở trước mặt mọi người.

- Chư vị, Trương viện trưởng nói để cho chúng ta chỉ điểm, trên thực tế là tới đây lẫn nhau học tập...

Thấy hắn rời đi, Liêu Tùng cười cười, nhìn về phía mọi người Huyền Huyền Hội, ôm quyền:

- Chúng ta có thể thông qua luận bàn, tăng lên lý giải võ kỹ!

Nhược Hoan nhẹ gật đầu.

Tu luyện không phải lý luận suông, chỉ có tự mình trải qua, liên tục lục lọi, mới có thể tiến bộ.

- Đội trưởng, ta muốn cùng cao thủ của Huyền Huyền Hội luận bàn!

Chu Diệp đi ra trước tiên.

- Nguyên lai là Chu huynh...

Nhược Hoan nhận ra được, cười nhìn qua:

- Ta giúp ngươi tìm đối thủ...

Vị Chu Diệp này, tuy lần trước bị bọn họ đánh bại, nhưng thực lực rất mạnh, người Huyền Huyền Hội, tuy mỗi cái thoạt nhìn không yếu, nhưng giống như đối phương đoán, cũng không phải từng cái đều có thể thắng được.

- Không cần làm phiền, ta có thể tự chọn lựa đối thủ?

Chu Diệp cắt ngang lời của hắn, cười nói.

Muốn rửa sạch hổ thẹn, tự nhiên phải tìm yếu, nếu không, tùy ý đối phương tìm kiếm mà nói, khẳng định không phải là đối thủ.

- Bản thân lựa chọn? Nhược Hoan nhíu mày, lập tức minh bạch tính toán của đối phương, chần chừ một chút, vẫn gật đầu:

- Được!

Lần này luận bàn, là vì tăng lên thực lực, lại không phải vì tranh giành mặt mũi, thua cũng không có gì.

- Vậy thì...

Nghe được đối phương đáp ứng, Chu Diệp nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn bốn phía.

Nhân viên của Huyền Huyền Hội quá nhiều, ba tầng trong ba tầng ngoài, liếc nhìn không tới cuối, rậm rạp chằng chịt, bởi vì thực lực đều không kém nhiều, nên từ vẻ ngoài, đích xác khó có thể phát hiện.

- Ta chọn vị này!

Xem một lát, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, chỉ một thân ảnh.

- Nàng?

Chứng kiến người được Chu Diệp chỉ, khóe miệng Nhược Hoan co lại:

- Ngươi xác định?

- Đúng vậy!

Chu Diệp gật đầu.

Huyền Huyền Hội tất cả nam tử, hắn gặp qua mấy cái, hầu như không phải đối thủ, vì vậy lựa chọn một nữ tử.

Nữ tử này, khoảng hai mươi tuổi, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp, chỉ nhìn lần đầu tiên, đã cảm thấy trong lòng thình thịch.

Nếu như có thể đánh bại, thuận tiện biểu diễn thực lực của mình, có lẽ có thể bắt được tâm hồn thiếu nữ, đạt được ưu ái.

Mấu chốt nhất là, thực lực đối phương lại tương đương hắn, đều là Tàm Phong cảnh, như vậy không cần cố ý đè thấp tu vi, hoàn toàn có thể phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.

- Vậy thì...

Thấy hắn xác nhận, Nhược Hoan đành phải lắc đầu, đi vào trước mặt nữ tử, nói kỹ càng một lần, người sau vốn nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu, đi vào trong sân luyện võ đài.

- Tại hạ Chu Diệp, không biết cô nương xưng hô như thế nào...

Cười nhảy lên, Chu Diệp khom người nói.

- Tại hạ...

Nữ tử nhìn qua, thanh âm hờ hững như hoa cúc.

- Ngọc Phi Nhi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau