THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1801 - Chương 1805

Chương 1801: Bối phận (1)

Chứng kiến bộ dạng này của hắn, Trương Huyền lắc đầu.

Sớm biết hôm nay, lúc trước sao còn làm!

Thời khắc sinh tử là có đại sợ hãi, nhưng mà đầu hàng Dị Linh tộc, chẳng khác nào mất đi đạo nghĩa trong lòng.

Đạo nghĩa cùng sinh mệnh, được cái này sẽ mất cái kia, nếu như làm ra lựa chọn, liền phải thừa nhận trả giá sau khi thất bại.

- Đáng tiếc Ngụy Như Yên hôn mê, không nhìn thấy tình cảnh bây giờ...

Ngụy Trường Phong bởi vì Vưu Hư mà chết, với tư cách con gái, không thể tận mắt thấy cừu nhân chết ở trước mặt, cũng coi như hơi có tiếc nuối!

Bất quá, ở trước mặt mọi người chém giết Vưu Hư, biểu hiện ra quyết tâm của Danh Sư Đường xử quyết phản đồ, đây là Tổng bộ làm ra quyết định, hắn cũng không có biện pháp sửa đổi.

Lại nói Vưu Hư kéo dài hơi tàn lâu như vậy, cũng nên là thời điểm tiếp nhận trừng phạt.

- Bốn vị Viện trưởng, Liêu chiến sư, Trác chiến sư, chư vị Trưởng lão, lần này hai người chúng ta đến, là có chuyện quan trọng thương lượng, mời đi theo ta!

Xử trí xong Vưu Hư, Mộc sư nhìn về phía mọi người.

- Vâng...

Mọi người lên tiếng, theo sát ở phía sau, đi đến Trưởng lão viện.

Trương Huyền cũng không nhiều lời, đi theo sau.

Tổng bộ phái tới hai vị Danh Sư thất tinh, trong đó một vị còn đạt đến Thánh Vực tứ trọng, lúc trước đã cảm thấy kỳ quái, nếu như chỉ là xử lý Vưu Hư mà nói, căn bản không có tất yếu.

Khẳng định có sự tình khác phải xử lý.

Mộc sư ở Học Viện một đoạn thời gian rất dài, quen việc dễ làm, rất nhanh đi vào đại sảnh nghị sự của Trưởng lão viện.

Mọi người ngồi vào chỗ của mình, khởi động trận pháp, ngăn cách bốn phía, Mộc sư nhìn quanh một vòng:

- Chuyện quan trọng cần chư vị thương lượng, cũng là thời điểm chúng ta thẩm vấn Vưu Hư lấy được tin tức.

Nói xong cổ tay khẽ đảo, một lệnh bài xuất hiện ở lòng bàn tay.

Cái lệnh bài này tàn phế xưa cũ không chịu nổi, chỗ mài mòn khá nhiều, thoạt nhìn tùy thời sẽ vỡ vụn.

- Thứ này chắc hẳn chư vị đều biết!

Mộc sư nhìn quanh một vòng.

- Chẳng lẽ là Viện Trưởng Lệnh?

Trương Huyền nhíu mày, mở miệng nói.

Tuy lệnh bài này thoạt nhìn cũ nát, nhưng có thể rõ ràng cảm nhận được vô số ý niệm gia trì, cùng Viện Trưởng Lệnh trong tay hắn có chút tương tự.
Chỉ là thoạt nhìn cực kỳ đơn sơ mà thôi.

- Đúng vậy, đây là Viện Trưởng Lệnh, Viện Trưởng Lệnh của lão Viện trưởng Chương Dẫn Khâu!

Mộc sư giải thích nói.

- Viện Trưởng Lệnh của lão Viện trưởng? Chẳng lẽ...

Nghe được giới thiệu, Mi Trưởng lão sửng sốt một chút, sau đó kích động đến sắc mặt đỏ lên:

- Hắn... Không chết?

Triệu Bính Tuất cũng khẩn trương nhìn lại.

Tuy bọn hắn thừa nhận Trương Huyền bây giờ, nhưng cùng lão Viện trưởng chung đụng thời gian lâu dài, nghe được tin tức này, tất cả đều kích động đến khó có thể tự kiềm chế.

- Hắn chết hay không, ta cũng không rõ ràng, bất quá, vật này là từ một di tích, bị người dùng đại lực lượng đưa ra!

Lông mày khóa chặt, Mộc sư nói.

- Bị người đưa ra, đến cùng xảy ra chuyện gì? Mộc sư có thể nói rõ chi tiết một chút không!

Trương Huyền hỏi.

- Chuyện này cũng không phức tạp, ngày ấy ta mang Vưu Hư về Tổng bộ, trải qua thẩm vấn, đã được biết lão Viện trưởng muốn đi di tích nào, vì vậy liền phái người tiến đến dò xét!

Mộc sư nhẹ gật đầu, lâm vào nhớ lại:

- Di tích rườm rà phức tạp, tựa hồ tồn tại quy luật nào đó, nhất định phải ở thời điểm đặc biệt mới có thể tiến nhập, một khi bỏ qua, liền cần chờ đợi! Người của chúng ta đang suy tính, khi nào mới là thời kì tiến nhập tốt nhất, cái lệnh bài này liền cảm ứng được khí tức Danh Sư, phá không bay tới! Nghe nói như thế, Mi Trưởng lão kích động đến sắc mặt đỏ lên:

- Mộc sư nói là... đi tới dò xét di tích kia, Viện Trưởng Lệnh bay ra?

- Đúng vậy!

Mộc sư nhẹ gật đầu.

- Như vậy...

Hô hấp của Mi Trưởng lão dồn dập:

- Có phải đại biểu lão Viện trưởng đưa Viện Trưởng Lệnh ra hay không?

Từ khi bắt lấy Vưu Hư đến bây giờ bất quá ba tháng, Viện Trưởng Lệnh còn có thể tái xuất hiện, nói rõ lão Viện trưởng khả năng chưa chết!

Vô cùng có khả năng là bị vây ở trong một di tích, không cách nào chạy trốn, lúc này mới dùng đại lực lượng đưa ra, nói cho thế nhân.

- Tình huống trong di tích chúng ta ai cũng không biết, cũng có thể là hai năm trước, Viện Trưởng Lệnh liền được phóng thích, nhưng mà, cảm ứng được khí tức của Danh Sư mới hoàn toàn xuất hiện!

Không có lạc quan như hắn, Mộc sư mở miệng nói.

- Cái này...

Mọi người trầm mặc.

Hắn nói cũng có đạo lý, Viện Trưởng Lệnh là do vô số ý niệm tổ hợp thành, bản thân liền có linh tính đặc thù, nếu như là hai năm trước lão Viện trưởng gặp phải nguy hiểm phóng xuất ra, khai báo chỉ có gặp phải Danh Sư mới có thể xuất hiện... người Danh Sư Đường qua mới phát giác, cũng không phải là không thể được.

Bởi vậy, chỉ bằng vào lệnh bài này xuất hiện, là không cách nào phán định lão Viện trưởng đến cùng chết hay sống.

- Mộc sư, di tích này ở đâu, chúng ta có thể qua nhìn xem không?

Chần chừ một chút, Mi Trưởng lão nói.

Bất kể nói thế nào, lão Viện trưởng là bằng hữu cùng bọn hắn ở chung mấy trăm năm, hiện tại biết được tin tức, thế nào cũng phải đi dò xét một phen, nếu không trong lòng làm sao có thể an tâm?

- Tìm chư vị, chính là vì chuyện này!

Mộc sư nhìn về phía mọi người:

- Trải qua chúng ta dò xét, cái di tích này đại khái một tháng sau sẽ mở ra, cho nên muốn mời mọi người đi qua! Thứ nhất, có thể tìm kiếm đám người lão Viện trưởng, nếu như không chết mà nói, tiến đến cứu người. Thứ hai, gần đây Dị Linh tộc hoạt động nhiều lần, ta hoài nghi cùng chỗ di tích này có quan hệ rất lớn!

- Tốt, chúng ta qua!

Nghe lời này, ánh mắt của Mi Trưởng lão sáng lên, không chút do dự, vội vàng gật đầu, nói xong lúc này mới phát hiện có chút bao biện làm thay, vội vàng quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa:

Chương 1802: Bối phận (2)

- Viện trưởng...

- Mi Trưởng lão nói cũng đúng, khẳng định phải đi, đây là thái độ của Hồng Viễn Danh Sư Học Viện!

Trương Huyền lên tiếng.

Ở trong Viện Trưởng Lăng, cũng biết di tích lão Viện trưởng muốn đi, lúc trước liền định qua nhìn xem, lại trải qua sự kiện địa quật, Dị Linh tộc cử động dị thường...

Vô luận như thế nào, không qua nhìn xem, tâm khó có thể bình an.

- Ân! Chư vị thì sao?

Tựa hồ sớm biết kết quả này, Mộc sư cũng không ngoài ý muốn, nhẹ gật đầu nhìn về phía ba vị Viện trưởng khác cách đó không xa.

- Nếu như liên lụy Dị Linh tộc, chúng ta cũng không thể đổ trách nhiệm cho người khác!

Đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều đồng thời gật đầu.

- Chiến Sư Đường chúng ta làm sao rớt lại phía sau!

Liêu Tùng cũng cười cười.

- Nếu như tất cả mọi người đồng ý, ta liền không nói thêm lời, một tháng sau, chúng ta liền đi chỗ di tích kia, đương nhiên, từ tục tĩu nói trước, di tích này cực kỳ nguy hiểm, nếu không cũng không có khả năng khiến đám người Chương Dẫn Khâu toàn quân bị diệt! Coi như là Tổng bộ chúng ta, cũng không có quá nhiều tin tức... Một khi qua, vô cùng có khả năng không cách nào trở về!

Mộc sư nhìn qua.

- Điểm ấy chúng ta rõ ràng!

Mọi người đồng thời gật đầu.

- Vậy là tốt rồi, quyết định như vậy đi...

Thấy mọi người không chút do dự, Mộc sư lên tiếng, đang muốn làm ra quyết định, liền nghe Ngô Như Phong Ngô sư nhướng mày, nhìn lại:

- Lần này đi di tích, để bảo đảm an toàn, thực lực thấp nhất cũng phải đạt tới Thánh Vực mới có tư cách! Vị Trương viện trưởng này, chỉ có Tòng Thánh, ta xem vẫn là đừng đi, nếu không sẽ kéo chân sau của mọi người!

- Ta?

Trương Huyền nhíu mày.

Mặc dù hắn là Tòng Thánh, nhưng thi triển ra thực lực chân chính, Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong cũng có thể nhẹ nhõm đánh chết, hơn nữa, mấu chốt nhất là... thủ đoạn bảo vệ tính mạng của hắn rất nhiều, có thể nói, trong phòng tất cả mọi người chung một chỗ vây công, chết có thể khẳng định là đối phương!

Gia hỏa này cái gì cũng không biết, lại nói bản thân cản trở... Đường đường Danh Sư thất tinh thượng phẩm, không khỏi quá võ đoán đi!

- Sư thúc, Ngô sư... Có chút bảo thủ, mong được tha thứ...

Thấy sư thúc mất hứng, Mộc sư vội vàng truyền âm tới.

- Bảo thủ? - Vâng, tuy Vưu Hư làm phản nhân loại, cùng sư thúc không quan hệ, nhưng... thời điểm thẩm tra ra, ngươi là Viện trưởng, nói cách khác... Có chút quản lý không nghiêm! Hơn nữa, niên kỷ cùng thực lực đều có chút chênh kém, vì vậy, hắn đối với sư thúc có chút ý kiến...

Mộc sư vội vàng nói.

Nghe được đối phương giải thích, Trương Huyền cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu.

Xem ra gia hỏa này, ở vị trí cao thời gian lâu dài, đã thoát ly nhân loại sinh hoạt bình thường.

Thuộc hạ phạm sai lầm, liền muốn liên lụy... Bản thân tới Học Viện, tính toán đâu ra đấy chỉ bốn tháng, mới nhìn thấy Vưu Hư, liền bắt hắn đi ra, không thưởng thì thôi, còn trách tội danh ở trên người mình...

Thật sự là tác phong điển hình của lãnh đạo... ra chuyện sai, bắt một người chịu tội thay, biểu hiện quyền uy cùng nhìn rõ mọi việc của hắn...

Mà bản thân, chính là con dê tế thần kia!

Đổi lại người khác, Danh Sư thất tinh thượng phẩm chính miệng chỉ trích, khẳng định không cách nào phản bác, nhưng Trương Huyền làm sao có thể ăn thua thiệt, giương mắt nhìn lại:

- Ngô Như Phong đúng không?

- Càn rỡ! Danh Sư cấp thấp, nhìn thấy Danh Sư cao cấp, gọi thẳng kỳ danh, còn ra thể thống gì?

Không nghĩ tới đối phương còn chống đối, sắc mặt Ngô sư trầm xuống.

- Còn thể thống gì?

Trương Huyền cười cười, chắp hai tay sau lưng, thần sắc hờ hững nhìn qua:

- Xin hỏi Ngô sư, ngươi cùng Mộc sư xưng hô như thế nào?
- Mộc sư cùng ta đều là Danh Sư thất tinh, tự nhiên ngang hàng!

Ánh mắt nheo lại, tuy Ngô sư mang theo lửa giận, nhưng vẫn hừ một tiếng.

Mọi người đều là Danh Sư của Thanh Nguyên đế quốc Danh Sư Đường, hơn nữa đều là thất tinh, tự nhiên là quan hệ ngang hàng.

- Ngang hàng? Vậy thì...

Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Mộc sư cách đó không xa:

- Tiểu Hoành Tử, ngươi xưng hô ta như thế nào?

- Sư thúc!

Mộc sư thành thật trả lời.

- Ngươi nghe được chưa, ngươi cùng Mộc sư ngang hàng, mà hắn xưng hô ta sư thúc... Nói cách khác, ngươi so với ta thấp một bối phận, ta trực tiếp gọi ngươi Ngô Như Phong, có gì sai lầm? Chẳng lẽ... Ngươi cảm thấy xưng hô tên đầy đủ, chưa đủ thân mật?

Trương Huyền trầm tư một chút, nói:

- Như vậy đi, ta gọi ngươi Tiểu Phong Tử...

- Ngươi...

Nghe được ba chữ “Tiểu Phong Tử”, Ngô sư thiếu chút nữa thổ huyết ngất đi.

Vội vàng quay đầu nhìn về phía Mộc sư, muốn nhìn một chút hắn... nói có phải thật hay không.

Vì sao xưng hô đối phương là sư thúc.

- Lão sư của Trương viện trưởng, ta phải xưng hô một tiếng sư tổ, dựa theo bối phận, xưng hô hắn sư thúc cũng không sai lầm...

Biết rõ hắn muốn hỏi cái gì, Mộc sư vội vàng nói.

- Cái này...

Sắc mặt của Ngô sư tái xanh.

Danh Sư chú trọng lễ nghi, chú ý bối phận, Trương viện trưởng này tuy không được tốt lắm, nhưng bối phận của lão sư cao mà nói, coi như bản thân cấp bậc thấp, cũng có địa vị cực cao.

Thật giống như đệ tử của Khổng Sư, dù cái gì cũng không biết, Danh Sư cửu tinh gặp gỡ cũng phải xưng hô một tiếng “Tiền bối”!

Đây là quy củ.

Vốn nghĩ rằng cho đối phương một hạ mã uy, không nghĩ tới trong nháy mắt biến thành sư điệt, ngẫm lại liền cảm thấy phiền muộn.

Chương 1803: Một ngón tay đánh bại Trác sư (1)

- Như thế nào? Ta không có tư cách hô ngươi một tiếng Ngô Như Phong?

Thấy hắn xác nhận, Trương Huyền nhìn qua.

- Ta...

Ngô sư muốn phản bác, lại nói không ra lời, sắc mặt trướng đến đỏ bừng, phất tay:

- Muốn cho người tôn trọng, bối phận không tính là gì, quan trọng là... làm ra cống hiến với Danh Sư Đường, với nhân loại, không có cống hiến, lão sư càng lợi hại cũng vô dụng, chẳng lẽ lão sư còn có thể mang ngươi cả đời?

- Làm ra cống hiến?

- Đúng vậy, chỉ có vì Nhân tộc tận tuỵ, làm ra cống hiến lớn, mới đáng giá tôn kính.

Ngô sư đầu lâu giơ lên.

Tiêu chuẩn cân nhắc Danh Sư, cũng không phải là người nào cấp bậc cao, người đó liền lợi hại, thật giống như Vưu Hư vừa mới xử quyết, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, hơn nữa tuổi, địa vị cũng không thấp, nhưng phản bội Nhân tộc, sao có thể đáng giá tôn kính?

Thấy vẻ mặt hắn tràn đầy tự hào, trong giọng nói mang theo ngạo nghễ, Trương Huyền hỏi:

- Nghe khẩu khí của ngươi, ngươi vì Nhân tộc bỏ ra rất nhiều, làm ra rất lớn cống hiến?

- Đúng vậy! Tại hạ từ mười sáu tuổi chém giết Dị Linh Tộc, cho tới bây giờ, đã giết trọn vẹn bốn mươi bảy Dị Linh tộc Tàm Phong cảnh trở lên rồi! Cẩn thận tính toán ra, đã vì Nhân tộc làm ra trọn vẹn hai mươi hai điểm cống hiến!

Hừ một tiếng, trên thân Ngô sư phóng xuất ra một khí độ cùng lực lượng đặc thù.

- Nhiều như vậy?

- Lợi hại!

- Không hổ là Ngô Phó đường chủ, nhiều cống hiến như vậy, ở Thanh Nguyên Phong Hào Đế Quốc, cũng đứng gần phía trước rồi a!

- Danh Sư thất tinh thượng phẩm, đáng sợ...

...

Nghe được lời của hắn, đám người Liêu chiến sư, Trác chiến sư, Ô Thiên Khung ở một bên ánh mắt đều sáng lên, từng cái một lộ ra tôn kính, khâm phục.

Ngay cả đám người Mi Trưởng lão cũng nhịn không được nữa cảm khái, lần nữa nhìn về phía Ngô sư, ánh mắt đã bất đồng.

- Hai mươi hai điểm cống hiến? Có ý tứ gì?

Trương Huyền khó hiểu, nhìn về phía Triệu Bính Tuất Trưởng lão cách đó không xa.

- Giết một Dị Linh tộc, coi như là cống hiến, cứu vớt nhân loại, cũng coi như cống hiến... Có cống hiến, tự nhiên có lớn có nhỏ, vì phân chia tốt hơn, định lượng tốt hơn, Danh Sư Đường cố ý lấy điểm số tới đo lớn nhỏ!

Thấy Viện trưởng không hiểu, Triệu Bính Tuất lặng lẽ giải thích.

Đây là Tổng bộ Danh Sư Đường cho ra quy định, không thực hành ở Danh Sư Học Viện, bởi vậy không có giới thiệu cùng thư tịch tương quan.
Tuy Viện trưởng nhìn nhiều sách, bác học uyên thâm, cũng không rõ lắm.

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Cũng đúng, căn cứ lúc trước hắn lấy được tin tức, cống hiến là có thể ở Danh Sư Đường đổi bảo vật, nếu như không có tiêu chuẩn cân nhắc, tất cả mọi người làm ra cống hiến, làm thế nào biết người nào lớn, người nào nhỏ?

Coi như là đổi bảo vật, cũng cần biết rõ cái giá a!

Cũng không thể ngươi tùy tiện làm chút chuyện, có thể đổi một bảo bối mua cũng mua không được.

- Cái điểm số này... quy định như thế nào?

Rõ những thứ này, Trương Huyền hỏi.

- Phương pháp quy định điểm số, Danh Sư Đường có một chuẩn tắc đặc thù, cụ thể tính toán như thế nào, ta cũng không rõ lắm, bất quá... lần trước Viện trưởng thuần phục tất cả Thánh Thú, Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh, miễn trừ nguy cơ cho nhân loại... Báo cáo Danh Sư Đường, tính toán xuống... Đại khái là năm điểm cống hiến a!

Suy nghĩ một chút, Triệu Bính Tuất nói.

- Mới năm điểm?

Trương Huyền líu lưỡi.

Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương giả, mỗi một con đều đạt đến Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, Tòng Thánh, Bán Thánh cùng Tàm Phong cảnh Linh Thú càng vô số kể.

Thuần phục nhiều như vậy, mới chỉ có năm điểm cống hiến...

Đối phương hai mươi hai điểm, tính như vậy mà nói, đích xác có chút đáng sợ!

- Đúng vậy, tuy Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh bạo ngược, nhưng những năm này vẫn chiếm giữ trên núi, không có phát sinh qua mấy lần Thú triều, hơn nữa có Danh Sư Học Viện tọa trấn, đối với nhân loại nguy hại cũng không lớn, vì vậy... Cống hiến liền bớt chút! Triệu Bính Tuất có chút lúng túng.

Nghe được Viện trưởng thuần phục nhiều Linh Thú như vậy, mới chỉ có năm điểm cống hiến, hắn cũng chuyên môn hỏi thăm qua, lấy được trả lời chính là như vậy.

Cống hiến lớn nhỏ, nhìn không phải ngươi làm cái gì, mà là đối với cả Nhân loại làm cái gì.

Trương Huyền gật đầu.

Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh, săn giết người của Danh Sư Đường, làm cực kỳ che giấu, ngay cả đám người Triệu Bính Tuất cũng biết không nhiều lắm, còn tưởng rằng chúng nó chỉ canh giữ ở trên núi, không có tiến công.

Về sau Thanh Giác Long Thú, Ngoan Nhân liên lụy quá nhiều, Trương Huyền càng không để Mi Trưởng lão nói ra, Tổng bộ cũng không biết tình hình, tính toán công huân ít cũng rất bình thường.

- Ngô sư, sư thúc trẻ tuổi, lấy thiên phú cùng thực lực của hắn, làm ra càng nhiều cống hiến chỉ là vấn đề thời gian. Lại nói, bắt được Vưu Hư, vạch trần khuôn mặt thật của hắn, làm cho nhân loại thiếu đi sâu mọt...

Thấy đàm luận cống hiến, Mộc sư giảng hòa.

Hắn không biết sự tình Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh, nhưng bắt lấy Vưu Hư, cái phản đồ nhân loại này, cũng sẽ tính toán vào trong cống hiến.

- Bắt lấy Vưu Hư? Hừ, cái cống hiến này, có thể tính một điểm sao?

Ngô sư nhẹ nhàng cười cười.

- Cái này... Vừa vặn một điểm!

Mộc sư gật đầu.

- Ha ha!

Ngô sư cười nhạo một tiếng, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương viện trưởng, ngươi cũng nghe thấy, tuy sư phụ ngươi lợi hại, nhưng muốn thắng được tôn trọng, còn cần vì Nhân tộc làm cống hiến, hoặc có được thực lực chân chính... Ta xem ngươi vẫn là tiếp tục ở lại đây đi, di tích lần này, cực kỳ nguy hiểm, không phải qua chơi đùa... Ngươi qua, ta sợ gặp phải nguy hiểm, không ai có thể chiếu cố!

- Ta...

Trương Huyền vò đầu.

Hắn chỉ có Tòng Thánh đỉnh phong, muốn đi một di tích ngay cả Danh Sư thất tinh cũng sẽ vẫn lạc, đích xác rất nguy hiểm, đối phương không muốn mang mình cũng không gì đáng trách.

Chỉ là... Lấy tu vi kết luận thực lực, không khỏi quá mức võ đoán.

Nghĩ vậy, mỉm cười nhìn lại:

- Không biết... Trác chiến sư có tư cách qua không?

- Trác chiến sư là Chiến Sư Đường Bách phu trưởng, thực lực bản thân càng đạt đến Thánh Vực nhị trọng Thần Thức cảnh, tự nhiên có tư cách qua!

Chương 1804: Một ngón tay đánh bại Trác sư (2)

Ngô sư gật đầu.

- Vậy thì...

Khóe miệng giơ lên, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Trác Thanh Phong, mang theo vui vẻ:

- Trác chiến sư, ngươi xem ngươi có rảnh không, vừa vặn gần đây tu vi có chút đột phá, muốn tìm người luận bàn một chút...

- Ta?

Trác Thanh Phong sững sờ, chần chừ một chút:

- Nếu như Trương viện trưởng có nhã hứng này, ta cam tâm tình nguyện phụng bồi...

Nói thật, những ngày này, Chiến Sư Đường một mực bị đệ tử của gia hỏa trước mắt này hành hạ, hắn đã sớm muốn lĩnh giáo thực lực của vị Trương viện trưởng này.

Chỉ tiếc, hắn thần long kiến thủ bất kiến vĩ, thật vất vả nhìn thấy, hơn nữa còn muốn tìm hắn luyện tập, lập tức tràn đầy hứng thú.

Hắn không tin bản thân đường đường Thánh Vực nhị trọng, ngay cả một Tòng Thánh cũng thắng không nổi!

- Vậy thì bắt đầu đi!

Trương Huyền cười cười, thân thể nhoáng một cái, đi vào chính giữa đại sảnh.

- Ở đây?

Trác Thanh Phong sững sờ:

- Đây là phòng nghị sự, lực lượng chiến đấu trùng kích mà nói, ta sợ sẽ chơi sập kiến trúc...

Nơi này là phòng nghị sự của Trưởng lão viện, tuy thoạt nhìn có chút rộng lớn, nhưng đạt tới tu vi như hắn, một khi lực lượng để lộ, rất dễ dàng tạo thành thương tổn cực lớn, vạn nhất chơi sụp nơi đây, liền không tốt lắm.

- Không cần lo lắng, chiến đấu rất nhanh có thể chấm dứt, sẽ không xuất hiện loại tình huống này!

Trương Huyền cười cười.

- Rất nhanh chấm dứt?

Nhăn mày lại, sắc mặt của Trác Thanh Phong có chút khó coi:

- Nếu như Trương viện trưởng cố ý như thế, vậy cung kính không bằng tuân mệnh!

Nói xong hừ nhẹ một tiếng, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở lòng bàn tay.

- Lấy ra binh khí đi?

- Binh khí?

Trương Huyền lắc đầu:

- Không cần phiền toái như vậy, bắt đầu đi! Nguyên Thai màu vàng trong cơ thể lột xác thành màu tím, sức chiến đấu bạo tăng không chỉ một lần, coi như đối phương là Thánh Vực nhị trọng, với hắn mà nói, cũng không coi vào đâu.

- Ta liền không khách khí...

Thấy gia hỏa này còn cuồng hơn đệ tử của hắn, ngay cả binh khí cũng không lấy ra, Trác Thanh Phong tức giận đến sắc mặt trầm xuống, trường kiếm trong tay run lên, gào thét một tiếng, trước tiên đâm tới.

Lần này hắn không có áp chế thực lực, lực lượng của Thánh Vực nhị trọng Thần Thức cảnh hoàn chỉnh phát huy, trong nháy mắt toàn bộ gian phòng chân khí tàn sát bừa bãi, tựa như sấm rền điên cuồng hét lên.

- Thật mạnh...

Đám người Triệu Bính Tuất, Mi Trưởng lão sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt.

Ngay cả đám người Ô Thiên Khung cũng kìm lòng không được đồng tử co rút lại.

Dựa theo cấp bậc, làm tứ đại học viện Viện trưởng, thực lực còn cao hơn Trác Thanh Phong, nhưng thật muốn chiến đấu... Thua nhất định là bọn hắn.

Vị Trương viện trưởng này, chỉ có Tòng Thánh đỉnh phong, cấp bậc thấp nhiều như vậy, đánh như thế nào?

Vội vã ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Trương Huyền đối mặt Kiếm pháp cuồng bạo như thế, chẳng những không có sợ hãi, còn mang theo mỉm cười, vẫn không nhúc nhích.

- Hừ!

Nhìn ra hắn khinh thường, sắc mặt của Trác Thanh Phong trầm xuống, trường kiếm phun ra hàn mang, giống như độc xà, đâm tới lồng ngực của đối phương.

Chỉ là luận bàn, không nhắm ngay chỗ hiểm.

Bất quá dù vậy, một khi bị đánh trúng, bằng vào Kiếm Khí cùng chân khí cuồng bạo, tất nhiên sẽ bị trọng thương.

- Ha ha! Thấy trường kiếm của đối phương đi vào trước mặt, mắt thấy liền muốn đâm lên thân, lúc này Trương Huyền mới duỗi ra hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy.

Ô...Ô...n...g!

Một kiếm vô cùng huy hoàng của Trác Thanh Phong, giống như độc xà bị nắm bảy tấc, vô luận giãy giụa như thế nào cũng không thể giãy giụa.

- Cái này...

Đồng tử co rụt lại, Trác Thanh Phong lại càng hoảng sợ.

Tay không nắm trường kiếm, không chỉ nhãn lực, đối với thời cơ nắm chắc yêu cầu rất cao, quan trọng nhất là, đối với lực lượng yêu cầu cũng rất lớn.

Hắn là Chiến Sư, sức chiến đấu bản thân cường đại, một kiếm mạnh nhất, bị hai ngón tay nhẹ nhàng nắm... Đến cùng làm sao làm được?

Đang khiếp sợ, liền thấy thanh niên đối diện nắm trường kiếm, ngón tay buông ra, ở trên sống kiếm nhẹ nhàng búng.

Ầm ầm!

Ngay sau đó, liền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ dọc theo thân kiếm tuôn đến, sắc mặt Trác Thanh Phong trắng nhợt, kìm lòng không được lui về sau bảy tám bước.

Mỗi một bước, đều giẫm mặt đất ra một dấu chân thật sâu.

Sau khi lui xong, như trước cảm thấy trong trường kiếm có lực lượng thật lớn, cứng rắn thừa nhận mà nói, là khó có thể cầm giữ, thân thể tung lên, lần nữa nhảy về phía sau.

Bành!

Nhảy quá nhanh, lưng đâm vào trên cây cột trong đại điện, sắc mặt đỏ bừng, phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này mới cảm thấy thư thái hơn rất nhiều, vội vàng thu hồi kiếm, ôm quyền đi vào trước mặt thanh niên:

- Đa tạ Trương viện trưởng hạ thủ lưu tình!

Nếu không phải đối phương lưu lại lực lượng, vừa rồi chỉ sợ sẽ bị trực tiếp đạn thành bánh thịt.

Khó trách có thể giáo dục ra biến thái như Trịnh Dương, Ngụy Như Yên... Nguyên lai vị lão sư này càng thêm biến thái!

Thử qua mới biết được... Đường đường Thánh Vực nhị trọng, quả nhiên đánh không lại người ta...

- Khách khí...

Hắn chỉ vì biểu hiện ra thực lực, mục đích đạt tới, không cần phải tiếp tục tiến công.

Hàn huyên một câu, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Ngô sư cách đó không xa:

- Không biết loại thực lực này... có tư cách qua hay không?

Chương 1805: Ngô sư xấu hổ (1)

- Cái này...

Nhìn một màn này ở trong mắt, lông mày Ngô sư nhảy dựng.

Tòng Thánh tay không đánh bại Chiến Sư Thánh Vực nhị trọng... Cái này có chút quá kinh khủng a.

Mấu chốt nhất là hắn vừa nói người ta không có thực lực, hiện tại ngay tại chỗ đánh bại Trác chiến sư, quả thực chính là trần trụi làm mất mặt.

- Căn cứ tin tức ta biết rõ, trong di tích này có rất nhiều cường giả Dị Linh Tộc, một khi bị bắt, ngay cả Danh Sư lục tinh đỉnh phong như Vưu Hư cũng không thể chống lại! Ngươi có tự tin gì, cảm giác mình có thể chống cự?

Chắp hai tay sau lưng, Ngô sư lạnh lùng nhìn qua, mang theo ngữ khí chất vấn:

- Ngươi gặp qua Dị Linh Tộc sao? Cùng bọn họ đã từng quen biết sao? Biết rõ bọn họ đáng sợ sao?

- Ta...

Trương Huyền đang muốn trả lời, liền thấy Danh Sư thất tinh ở đối diện lần nữa khoát tay áo.

- Nói thiệt cho ngươi biết, ta cùng bọn hắn chiến đấu qua, tự tay chém giết 52 tên, bọn hắn không chỉ thực lực mạnh, có thể vượt cấp chiến đấu, càng trọng yếu là trong cơ thể toả ra sát lục chi khí, làm cho không người nào có thể ngăn cản!

- Gặp phải loại người này, cũng không phải sức chiến đấu của ngươi mạnh mẽ có thể chống cự, càng trọng yếu là tâm cảnh cùng ý chí, nếu như không có loại năng lực này, tốt nhất không đi cho thỏa đáng.

Hắn không phải cố ý nhằm vào Trương Huyền, mà là lần này thực sự quá nguy hiểm, không thể xuất hiện bất kỳ một tia sai lầm, nếu không gây chuyện không tốt sẽ toàn quân bị diệt.

Coi như sức chiến đấu của đối phương rất mạnh, có một lão sư rất lợi hại, cũng không quá đáng là một người trẻ tuổi chưa tới 20 tuổi, loại thiên tài này hắn thấy cũng nhiều, gặp phải Dị Linh tộc đáng sợ, rất dễ dàng bị công phá tâm lý, xuất hiện biến cố không thể biết được.

- Đối với Dị Linh tộc...

Biết rõ đối phương bổn ý cũng không xấu, chỉ là làm lãnh đạo lâu, có chút chủ quan ước đoán, Trương Huyền lắc đầu, đang muốn giải thích, liền thấy một Trưởng lão vội vã từ bên ngoài đi vào.

- Viện trưởng...

Đi vào trước mặt vội vàng ôm quyền.

Thấy sắc mặt của hắn không đúng, Trương Huyền nhíu mày:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Vị Trưởng lão này xoắn xuýt một chút, mở miệng nói:

- Bẩm báo Viện trưởng, Lục Phong viện... Lục sư cầu kiến!

Lục Phong cùng vị Trương viện trưởng này có mâu thuẫn, thiếu chút nữa bị khai trừ tư cách Danh Sư, tuy chỉ ở trong phạm vi nhỏ truyền bá, nhưng mà hắn cũng biết rõ... Từ đó có thể thấy, hai người quan hệ khẳng định không hợp lắm, bây giờ chạy tới tìm Viện trưởng, khiến hắn cảm thấy lúng túng, không biết nên bẩm báo như thế nào.
- Lục Phong?

Không biết ý nghĩ của hắn, Trương Huyền sửng sốt một chút, ngẫu nhiên bật cười.

Rời khỏi phong ấn, chuyên môn đi tìm đám người kia, nhưng không tìm được, hiện tại xem ra, bọn hắn thật đi ra địa quật.

- Cho mời!

Khoát tay áo.

- Vâng...

Thấy Viện trưởng cũng không bởi vậy trách cứ, vị Trưởng lão này nhẹ nhàng thở ra, quay người vội vã đi ra ngoài.

Thời gian không lâu, một lão giả liền theo ở phía sau đi đến, không phải Lục Phong thì là ai.

Lúc này Lục Phong không có phong mang như lúc trước, hai mắt chất phác, thoạt nhìn làm cho người ta có cảm giác càng thêm bình tĩnh ổn trọng.

Xem ra trải qua sự tình lần trước, tâm tính cả người đã có biến hóa cực lớn.

- Viện trưởng, ngươi quả nhiên không có việc gì? Thật sự là quá tốt...

Chứng kiến thanh niên an ổn ngồi ở trong đại sảnh, Lục Phong nhẹ nhàng thở ra.

Tuy đoán ra hắn không có việc gì, đã rời địa quật, nhưng tận mắt thấy, vẫn cảm thấy đáy lòng buông lỏng. Nếu như không phải vị này, bọn hắn khẳng định đã chết, đối phương bất chấp nguy hiểm cứu, hơn nữa chém giết nhiều Dị Linh tộc như vậy, ân tình to lớn, như là tái tạo.

- Đương nhiên không có việc gì, ngược lại là các ngươi, thương thế đều tốt chứ?

Trương Huyền cười cười.

- Thương thế của chúng ta đã khỏi hẳn, là Viện trưởng phấn đấu quên mình, xuất thủ cứu giúp mới khiến cho chúng ta còn sống, không đến mức gây thành sai lầm lớn, xin nhận Lục Phong cúi đầu...

Nói xong, liền muốn quỳ rạp xuống đất.

- Lục sư khách khí...

Thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền đi vào trước mặt, đở lên.

Chứng kiến hai người nguyên bản còn có mâu thuẫn, bây giờ khách khí như thế, đám người Mi Trưởng lão cùng Triệu Trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt kỳ quái.

- Đây là có chuyện gì?

Tưởng Thanh Cầm Viện trưởng ở một bên nhịn không được hỏi.

- A, là như thế này…

Nghe được hỏi thăm, Lục Phong nhẹ gật đầu:

- Năm ngày trước, Trương viện trưởng đích thân xuống địa quật, cứu 40 vị Danh Sư lục tinh chúng ta, hơn nữa một mình chém giết hơn hai trăm Dị Linh tộc Thánh Vực cấp cùng hai vị Vương giả Thánh Vực tứ trọng... Ta đã hồi báo chuyện này cho Tổng bộ, vừa mới đạt được trả lời thuyết phục, vốn chỉ nghĩ không thể để cho công huân của Trương viện trưởng mai một, không nghĩ tới Viện trưởng đã đi ra địa quật...

- Đích thân xuống địa quật?

- Cứu hơn 40 vị Danh Sư?

- Chém giết hơn hai trăm Dị Linh tộc Thánh Vực cấp, còn có Vương giả?

...

Nghe được lời của hắn, chung quanh yên lặng, Ngô sư mới vừa rồi còn khí thế hung hăng, càng mở to hai mắt, thiếu chút nữa không có ngay tại chỗ ngất đi.

Vừa nói đối phương chưa thấy qua Dị Linh tộc, vị Lục Phong này chạy tới nói hắn đã giết hơn hai trăm... Thật hay giả?

Coi như là hắn, đường đường cường giả Thánh Vực tứ trọng, cũng không có giết qua nhiều như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau