THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1791 - Chương 1795

Chương 1791: Các học sinh của Trương lão sư (trung) (1)

- Hừ!

Chứng kiến công kích lượn ở chung quanh, Trịnh Dương cũng không có bối rối, ngược lại nhẹ nhàng cười cười, mắt sáng rực lên.

- Tới thật đúng lúc!

Thấp giọng hô một tiếng, không để ý đến bất luận công kích gì của đối phương, ngược lại thẳng tắp nhảy tới không trung.

- Đây là muốn làm gì? Người ở trên không trung, lỗ thủng càng lớn, sẽ chỉ thua nhanh hơn!

- Gặp phải công kích, tránh cũng không thể tránh, sẽ lâm vào cục diện càng thêm bị động, đây là muốn nhận thua sao?

- Làm như vậy tuy có thể tạm thời tránh né tiến công, lại làm cho bản thân lâm vào tình thế nguy hiểm mới, là chiêu số thất bại nhất rồi...

...

Dưới đài xôn xao.

Vừa rồi Trịnh Dương này, vô luận chiêu số hay ý thức chiến đấu, đều làm người kinh diễm, thế nào thời điểm mấu chốt nhất, lại xuất hiện sai lầm lớn như vậy?

Tàm Phong cảnh là không thể phi hành, thành thành thật thật ở trên mặt đất, còn có khả năng chiến thắng, bay đến không trung chẳng khác nào thành mục tiêu công kích cho người khác, một khi tiến công liên tiếp không ngừng, còn nghĩ trốn tránh cũng không kịp rồi.

Trong lúc mọi người khiếp sợ, Trịnh Dương người ở trên không trung, di động vài mét, trong nháy mắt liền tránh khỏi toàn bộ công kích ở phía dưới, sau một khắc, bàn chân đạp trên hư không, lăng không lơ lửng, biến thành một tư thế đầu dưới chân trên, mũi thương đâm xuống.

- Hắn đây là phi hành?

- Tại sao Tàm Phong cảnh có thể bay?

Tất cả mọi người ngây người.

Chỉ có tu vi đột phá Bán Thánh, mở ra Không Huyệt, tu luyện giả mới có cơ hội bay đến bầu trời.

Thiếu niên trước mắt này, chỉ là Hóa Phàm cửu trọng Tàm Phong cảnh, làm sao có thể ở trên không trung tùy ý bay lượn, mà không rơi xuống?

- Xem ra lão sư cũng truyền thụ cho hắn Hồng Trần Đạp Thiên Bộ...

Vương Dĩnh cười cười.

Lão sư mới tiến nhập Hóa Phàm, có thể tùy ý phi hành ở trên không trung, chính là tu luyện chiêu này, hiện tại Trịnh Dương cũng phi hành, rõ ràng lấy được chân truyền.

- Trịnh Dương rất thông minh, dựa theo tình huống bình thường, ba người này thi triển ra tuyệt chiêu, hắn là không cách nào chiến thắng. Cố ý lộ ra kẽ hở, khiến tất cả mọi người công kích tập trung lại, mà hắn lại mượn nhờ tư duy theo quán tính không thể phi hành của mọi người, một lần hành động đi vào không trung, không chỉ hóa giải tình thế nguy hiểm, còn chuyển hóa bị động thành chủ động, ba người kia xong... Lưu Dương nói.

Người bình thường đều cho rằng Tàm Phong cảnh không thể phi hành, căn bản không có phòng ngự không trung, cái này cho Trịnh Dương cơ hội rất lớn.

Lời còn chưa dứt, liền thấy trường thương trống không, hóa thành vạn điểm hào quang bắn xuống, bao phủ ba vị Chiến Sư ở bên trong.

Bành! Bành! Bành!

Lực lượng kích xạ bốn phía, sắc mặt ba vị Chiến Sư trắng nhợt, đồng thời bay ngược ra, thậm chí có hai cái trực tiếp té ra lôi đài.

- Ngại ngùng, ta thắng...

Cầm chặt trường thương, đứng ở trên đài, Trịnh Dương nhàn nhạt ngắm nhìn bốn phía, một cỗ khí thế ngạo nghễ tự nhiên sinh ra.

Long Bối khảo hạch làm cho người ta cảm thấy hoàn toàn không có hy vọng, cũng thuận lợi thông qua.

Thông qua cửa ải này, Trịnh Dương cũng không có sốt ruột đi về phía trước, mà khoanh chân ngồi dưới đất, lấy ra một viên đan dược khôi phục thể lực, khôi phục chân khí hao tổn.

Chứng kiến cử động của hắn, bốn phía đều giảm thấp xuống thanh âm, sợ quấy rầy hắn tu luyện.

Liêu Tùng ở dưới đài càng xiết chặt nắm đấm, kích động đến sắc mặt đỏ lên.
Thông qua Long Vĩ cùng Long Bối đã nói rõ thực lực, tiến nhập Chiến Sư Đường, huấn luyện thật tốt, một khi thực lực đạt tới, ít nhất đều là cấp bậc Thống Lĩnh, cường giả loại này bị bản thân phát hiện, chỗ tốt không thể nghi ngờ.

Có thể nói coi như không có thông qua Long Thủ, cũng kiếm lợi lớn.

Nghỉ ngơi tiếp cận nửa canh giờ, lúc này Trịnh Dương mới đứng dậy, giờ phút này lực lượng trong cơ thể giống như gió bão quét sạch, phát ra lôi âm trầm lắng.

Mỗi tiến về phía trước một bước, khí thế trên người liền tăng cường một phần, đi đến bước thứ tám, đột nhiên nổ vang, tu vi Tàm Phong cảnh sơ kỳ đột phá, đạt đến trung kỳ!

- Đây là lâm chiến đột phá?

Ô Thiên Khung ngẩn ngơ, nhịn không được nhìn về phía Liêu Tùng cách đó không xa:

- Người canh giữ ở cửa thứ ba cũng sẽ tương ứng tăng lên thực lực sao?

Long Môn Trận Long Vĩ, Long Bối, Long Thủ dựa theo thực lực người xông cửa tiến hành xếp đặt, hiện tại đột phá, cửa khẩu đằng sau có thể cũng căn cứ tình huống thực tế, tiếp tục tăng lên độ khó hay không?

- Không biết, khảo hạch chỉ có một canh giờ, thời điểm chiến đấu tạm thời đột phá, thuộc về ứng biến, đằng sau sẽ không sửa đổi.

Liêu Tùng nói.

Khảo hạch Chiến Tử, công bằng công chính, có thể ở thời điểm chiến đấu đột phá, là bản lãnh của ngươi, coi như đằng sau chênh lệch giảm bớt, cũng không có khả năng tạm thời sửa đổi.

Dù sao, lâm trận đột phá, một tiểu cấp bậc mà thôi, không ảnh hưởng chút nào, cũng không thể, trực tiếp đột phá một đại cấp bậc đi!

Đang khi hai người nói chuyện, Trịnh Dương ở trên bục tiếp tục đi thẳng về phía trước, sau ba bước, tu vi vừa mới tấn thăng đến Tàm Phong cảnh trung kỳ đã triệt để củng cố.

Tiếp tục đi về phía trước, chân khí trong cơ thể sôi trào như sấm, giống như vừa rồi, khí tức tiếp tục kéo lên.

Ầm ầm!

Sau bước thứ tám, như lần nữa phá vỡ gông cùm xiềng xích, đạt đến Tàm Phong cảnh hậu kỳ.

- Cái này...

Tất cả mọi người ở dưới đài đều nhíu mày, gặp qua đột phá nhanh, nhưng chưa thấy qua nhanh như vậy.

Đi tầm mười bước, tu vi đã đột phá hai cấp, quả thực chính là không thể tưởng tượng.

Chương 1792: Các học sinh của Trương lão sư (trung) (2)

Bất quá Trịnh Dương tựa hồ còn không có đình chỉ, tiếp tục đi tới, lực lượng tinh thuần cuồn cuộn không ngớt.

Chờ đi vào vị trí Long Thủ, đã đạt đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong!

- Mấy ngày nay, Trịnh Dương một mực súc tích lực lượng, áp chế tu vi không đột phá, rốt cuộc làm được góp ít thành nhiều...

Vương Dĩnh nở nụ cười.

Sau khi có tin tức muốn khảo hạch Chiến Sư, vị sư đệ này một mực nỗ lực tu luyện, lại áp chế tu vi, không đi đột phá, mục đích đúng là vì hiện tại, một lần hành động chạy nước rút cảnh giới cao hơn, đánh cho đối phương trở tay không kịp.

Đương nhiên, có thể làm được điểm ấy, cũng là lão sư truyền thụ công pháp thần kỳ, đổi lại người khác, có thể tấn cấp một tiểu cấp bậc, coi như rất lợi hại, một hơi tăng lên ba cấp, quả thực chính là không thể tưởng tượng, nghe rợn cả người.

- Chiêu này của hắn rất chính xác, lúc trước cùng Long Thủ chênh lệch còn rất lớn, hiện tại không ngừng thu nhỏ, nếu như ta xông cửa mà nói, cũng có thể dùng một chút...

Lưu Dương cười nói.

Hai người nói chuyện với nhau, ở trên bục, Trịnh Dương cũng không có sốt ruột tiến công, mà cổ tay khẽ đảo, để một trái cây màu đỏ thắm vào trong miệng.

- Đây là... Xích Huỳnh Quả?

Dưới đài Ngô Hư cùng Lộc Thành nhận ra, khóe miệng kìm lòng không được co lại.

Lúc trước bọn hắn đi sơn cốc kia, chính là vì tìm thứ này, kết quả tay không mà về, một mực suy đoán có phải Trương Huyền lấy đi trái cây hay không, hiện tại xem ra đúng là như thế.

Vật này là lợi khí đột phá Bán Thánh, gia hỏa ở trên đài sẽ không ở sau khi liên tục tăng lên ba tiểu cấp bậc... Còn muốn trực tiếp trùng kích Bán Thánh chứ.

Bán Thánh cùng Tàm Phong cảnh chênh lệch rất lớn, một khi thành công, thực lực tất nhiên có bay vọt về chất, đến lúc đó xông qua Long Thủ, có thể dễ như trở bàn tay rồi.

- Qua sông không vượt giữa dòng...

Không chỉ hắn nhìn ra vấn đề này, Liêu Tùng cũng nhìn ra, nhịn không được hét lớn.

Oanh long long!

Ba vị Chiến Sư ở trên Long Thủ, nghe được tiếng la, tất cả đều nhướng mày, giơ lên binh khí trong tay, đồng loạt công kích đến.

Dù sao đối phương đã đi tới phạm vi chiến đấu, làm như vậy cũng không tính trái lệ.

- Hắc hắc, vừa vặn không cách nào tiêu hóa cỗ lực lượng này, liền lấy các ngươi tới luyện thương đi!

Nhướng mày, trường thương của Trịnh Dương tiến lên đón. Xích Huỳnh Quả là bảo vật đột phá Bán Thánh, đơn độc luyện hóa mà nói khả năng cần ít nhất một hai canh giờ, nhưng có đối phương công kích áp lực bức bách, tốc độ sẽ nhanh lên rất nhiều.

Ban đầu ở Vạn Quốc Liên Minh, Trương Huyền hay dùng loại phương pháp này, từ Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh Cảnh cấp tốc tăng lên.

Giờ phút này, muốn bình thường thắng được Long Vĩ, hầu như không có khả năng, mượn nhờ Xích Huỳnh Quả, khả năng tuyệt đối sẽ gia tăng gấp bội!

Quả nhiên, kèm theo Trịnh Dương cùng bọn họ giao thủ thời gian càng dài, lực lượng trong cơ thể lại càng cường đại càng bành trướng, thật giống như cả người hắn là động cơ không biết mệt mỏi.

Không chỉ như thế, cỗ lực lượng này vẫn còn liên tục chuyển hóa tới Bán Thánh, liên tục chiến đấu hơn 100 chiêu, trong cơ thể nổ vang kịch liệt, thực lực cả người như cá chép vượt long môn, đã xảy ra bay vọt về chất.

Bán Thánh, đến!

Tu vi đạt tới Bán Thánh, sức chiến đấu tăng lên không chỉ một lần, lúc trước, ba vị Long Thủ đã rất khó chiến thắng, giờ phút này làm sao có thể ngăn cản, sau mười chiêu, ba người đã bị trường thương cứng rắn quét xuống lôi đài.

Long Môn Trận, thông qua!

- Cái này... Thực thành công?

Kích động xiết chặt nắm đấm, cho dù tận mắt nhìn thấy, nhưng đến bây giờ Liêu Tùng cũng có chút không dám tin tưởng.

Sự tình vô số thiên tài của Chiến Sư Đường đều làm không được, thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi ngay cả Danh Sư cũng không phải, làm được dễ dàng... Quả thực chính là không thể tưởng tượng.

- Thông qua! Tổng bộ ý niệm ở trên bầu trời chịu trách nhiệm giám sát, lưu lại hai chữ, sau đó chậm rãi thối lui, nói cách khác, lần khảo hạch này lấy được Tổng bộ của Chiến Sư Đường nhận thức.

Về sau Trịnh Dương lại đi Tổng bộ, chỉ cần khảo hạch vị trí Long Châu là được, ba cửa ải trước, đã không cần thiết lặp lại khảo nghiệm!

Tuy đây không phải Long Môn Trận hoàn chỉnh, nhưng mà 300 năm qua có thể thông qua cũng không cao hơn mười vị... Nói rõ một ít, giờ phút này Trịnh Dương đã trở thành Chiến Tử hậu tuyển rồi.

- Ta thành công...

Trịnh Dương xiết chặt nắm đấm, trong mắt chảy ra nước mắt.

Hắn chỉ là thiếu niên đối với thương pháp tương đối nhiệt tâm, coi như hơi có chút thiên phú, nếu như không phải gặp được lão sư, khả năng về sau nhiều nhất là ở Thiên Huyền Vương quốc làm một huấn luyện viên thương pháp, tu vi bất quá Thông Huyền, tuổi thọ chỉ khoảng trăm năm, tầm thường vô vi, trăm năm sau hóa thành bụi bặm, dấu vết mảy may cũng sẽ không lưu lại.

Là lão sư cải biến vận mệnh của hắn, cho hắn nhân sinh thứ hai.

Là lão sư để hắn đi tới tình trạng hôm nay, tu vi đột phá cảnh giới trước kia nằm mơ cũng không dám nghĩ.

Là lão sư cho hắn tự tin, cho mục tiêu nhân sinh, cho hắn biết vì cái gì mà phấn đấu.

- Lão sư yên tâm đi, ta nhất định sẽ càng chạy càng xa, ở Chiến Sư Đường, xông ra thanh danh, sẽ không phụ lòng ngươi kỳ vọng!

Nắm đấm xiết chặt, trong lòng Trịnh Dương âm thầm thề.

- Tốt rồi, Trịnh Dương, khảo hạch thông qua... Các ngươi còn muốn tiếp tục khảo hạch không?

Trịnh Dương đi xuống lôi đài, Liêu Tùng quay đầu nhìn về phía đám người Vương Dĩnh.

- Đương nhiên!

Vương Dĩnh cười cười.

Coi như không trở thành Chiến Sư, cũng muốn chứng minh thực lực của mình, vì lão sư dương danh!

- Sư tỷ, sư huynh, nếu không để cho ta tới trước thử xem, ta nhập môn trễ nhất, nếu như ta có thể thông qua, các ngươi khẳng định cũng được!

Vương Dĩnh đang muốn nhảy lên đài cao, liền nghe được một thanh âm hơi nhu nhược vang lên.

Quay đầu nhìn lại, liền thấy ánh mắt của Ngụy Như Yên tản ra hào quang cực nóng.

Chương 1793: Các học sinh của Trương lão sư (hạ) (1)

- Ngươi?

Vương Dĩnh nhíu mày.

Tuy đều là học sinh thân truyền của lão sư, nhưng Ngụy Như Yên này mới nhập môn hai tháng, lấy được chỉ điểm rất ít.

Khảo hạch Chiến Sư bình thường có lẽ không có vấn đề quá lớn, nhưng nghĩ xông Long Môn Trận mà nói, hầu như không có khả năng.

Dù sao coi như là Trịnh Dương cũng dùng một chút tâm cơ, hao tốn vô số tâm huyết mới thành công.

Nếu như cuối cùng không phải áp chế thực lực, thời điểm chiến đấu đột phá, muốn xông qua Long Thủ, là hầu như không thể nào.

- Tuy đi theo lão sư học nghệ thời gian rất ngắn, nhưng ta cũng muốn thử xem...

Ánh mắt kiên định, Ngụy Như Yên tựa hồ không phải ý tưởng tạm thời, mà là đã sớm có quyết định.

- Vậy được rồi, gặp phải nguy hiểm, liền lập tức nhận thua!

Thấy thái độ của nàng kiên định, Vương Dĩnh nhẹ gật đầu.

- Đa tạ sư tỷ!

Ngụy Như Yên lên tiếng, thân thể mềm mại dướn ra, bay lên đài cao.

- Vị này là người nào? Cũng là học sinh thân truyền của Viện trưởng sao?

Nhìn nàng lên đài, tất cả thầy trò dưới đài đều lộ ra vẻ nghi hoặc.

Đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương đều ở Học Viện đảm nhiệm dạy học, làm Khách Khanh Trưởng lão, mọi người có thể nhận thức, không coi vào đâu, mà vị này, chưa bao giờ xuất hiện qua, hơn nữa nhìn dung mạo, hình thể gầy yếu như thế, thật có thể chiến đấu?

- Nghe nói là học sinh hơn hai tháng trước Viện trưởng mới thu!

- Mới thu hai tháng? Ngắn như vậy?

- Đúng vậy...

Trong đám người có hiểu rõ tình hình, truyền ra tin tức.

Nghe được mới thu hai tháng, liền muốn khiêu chiến Chiến Sư, tất cả mọi người có chút không dám tin tưởng.

Hơn hai tháng này, Viện trưởng một mực khảo hạch Danh Sư lục tinh, mấy ngày hôm trước mới vừa về... Coi như có lên lớp, cũng không nhiều a, thật có thể thông qua khảo hạch khó khăn như thế?

Mọi người đều thấy được, lần khảo hạch này so với Chiến Sư đại tái trước kia, khó khăn ít nhất gấp mười lần!

- Thực lực của ngươi là Tàm Phong cảnh đỉnh phong, thực lực tu luyện giả đối ứng, từ Tàm Phong cảnh đỉnh phong một đường tăng lên, đạt tới Tòng Thánh đỉnh phong!

Kiểm tra đo lường tu vi của Ngụy Như Yên một chút, Liêu Tùng nói.

Vừa rồi mọi người chịu trách nhiệm khảo thí, mặc dù có một cái bị Trịnh Dương đâm thủng, nhưng còn có người thay thế, lấy ra chín người vẫn có thể làm được. Về phần người khác, đều là vết thương nhẹ, hiện tại đã khôi phục không sai biệt lắm, tiếp tục khảo hạch, vấn đề không lớn.

- Tốt!

Ngụy Như Yên gật đầu.

Nếu như không tính Trịnh Dương lâm trận đột phá, thực lực của nàng, ở trong mấy vị thân truyền của Trương Huyền, coi như là mạnh nhất, sớm đã đạt đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong, cách Bán Thánh chỉ kém một cước.

- Bắt đầu đi!

Sau nửa canh giờ, Long Môn Trận lần nữa chuẩn bị hoàn tất, Liêu Tùng thấp giọng hô.

Ngụy Như Yên nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt ngưng trọng, tâm cảnh cũng trở nên cổ sóng không sinh.

Bị ốm đau tra tấn nhiều năm như vậy, muốn nói tâm cảnh trầm ổn, nàng còn lợi hại hơn Lộ Trùng, có thể tùy thời làm cho mình trở nên tỉnh táo, sẽ không bối rối.

Rầm ào ào!

Kèm theo xông cửa bắt đầu, ba vị Chiến Sư trên Long Vĩ đồng thời vận chuyển chân khí, một cỗ lực lượng cường đại lật úp ra, tạo thành uy áp kịch liệt.

Bàn chân Ngụy Như Yên dậm trên mặt đất, thẳng tắp vọt tới đám người.

- Nàng không cần binh khí?

Thấy nàng tay không tấc sắt, liền phóng tới Long Vĩ, tất cả mọi người nhăn mày lại.

Vừa rồi Trịnh Dương, tay cầm trường thương cũng bị động như thế, nàng một con gái yếu ớt, tay không tấc sắt liền xông lên, có phải quá trò đùa hay không? - Nàng... Mới tu luyện hai tháng, còn không biết sử dụng binh khí...

Vương Dĩnh cười khổ.

- Mới tu luyện hai tháng?

Ô Thiên Khung ở một bên, con mắt trợn tròn.

- Ân, lúc trước nàng một mực bệnh nặng, lão sư chữa khỏi, thu làm thân truyền, cũng chính là ở khi đó mới bắt đầu tu luyện, đến bây giờ, bất quá hơn hai tháng, miễn cưỡng ba tháng mà thôi...

Vương Dĩnh giải thích.

- Tu luyện hai tháng, không biết sử dụng binh khí? Cái này... Đánh như thế nào?

Ô Thiên Khung thiếu chút nữa ngất đi.

Long Môn Trận đáng sợ, vừa rồi tận mắt nhìn thấy, có thể nói khủng bố, trận pháp cường đại như thế, một người tu luyện hai tháng, ngay cả binh khí cũng không biết sử dụng, liền tiến lên... Các ngươi đây là tới đùa giỡn a?

Nghe nói như thế, khóe miệng của Liêu Tùng cũng co quắp.

Vô số Chiến Sư của Chiến Sư Đường, đều không thông qua được khảo hạch, các ngươi... Còn nghĩ đơn giản?

Bành! Bành! Bành!

Mấy người nói chuyện, Ngụy Như Yên ở trên đài đã cùng ba người Long Vĩ giao chiến.

Nhìn thoáng qua, da mặt Liêu Tùng lần nữa run lên.

- Nàng... lý giải võ kỹ có lẽ cũng không nhiều?

Đối phương hầu như không có bất kỳ chiêu số võ kỹ, cũng không có học qua quyền pháp, chỉ bằng vào Chân khí trong cơ thể, đánh tới đập đi, là đấu pháp không biết võ công a.

Phàm là học qua võ kỹ, làm sao sẽ dùng chiêu số như thế?

- Võ kỹ... Hai tháng này, chỉ tăng lên tu vi, lão sư còn chưa kịp truyền thụ...

Vương Dĩnh lúng túng.

Ngụy Như Yên vừa tỉnh dậy liền có được thực lực Tàm Phong cảnh, mặc dù thực lực cao, lại đều là đan dược chồng chất thành, lão sư cho quy định, để nàng tu luyện lần nữa.

Hơn hai tháng qua, một mực nỗ lực, cũng không quá đáng triệt để củng cố tu vi mà thôi, làm sao có thời giờ học tập võ kỹ?

Lại nói, lão sư đối với nàng tổng cộng chỉ điểm không cao hơn ba lượt, coi như muốn học, cũng phải có thời gian mới được.

Chương 1794: Các học sinh của Trương lão sư (hạ) (2)

- Không có truyền thụ võ kỹ?

Thân thể nhoáng một cái, Liêu Tùng thiếu chút nữa phun ra máu tươi:

- Như vậy... Ngươi cũng dám để nàng đi lên xông Long Môn Trận?

Coi Long Môn Trận là trò đùa?

Binh khí không có học qua thì thôi, võ kỹ cũng không học... Mấu chốt mới tu luyện hai tháng, các ngươi để cho nàng lên... Thực cho rằng tất cả Chiến Sư của Chiến Sư Đường chúng ta là ngồi không?

Sở dĩ Trương viện trưởng để cho bọn họ cảm thấy lợi hại, là bởi vì lĩnh ngộ võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu, đạt đến tình trạng không thể tưởng tượng, chỉ cần nghe hắn nói qua tiết học, sức chiến đấu đều có thể tăng nhiều.

Vị thân truyền này, ngay cả cái này cũng không có học, chạy đi lên chiến đấu... Không cần nghĩ, nhất định phải thua!

Đám người Liêu Tùng cùng Ô Thiên Khung đồng thời toát ra ý nghĩ này, nhịn không được lắc đầu.

- Không có việc gì, nếu như nàng muốn lên, liền đi thử xem, cũng chưa chắc thất bại...

Cùng mọi người ý tưởng khác biệt, Vương Dĩnh lắc đầu.

Người khác không biết Ngụy Như Yên đáng sợ, nàng là rất rõ ràng, coi như là nàng chiến đấu, cũng sẽ bị nhẹ nhõm áp chế, Chiến Sư ở trên đài tuy mạnh, cũng chưa chắc có thể thắng được.

Lão sư tùy theo tài năng tới đâu mà dạy, không có truyền thụ nàng võ kỹ, tự nhiên có ý tưởng, nếu không, người khác nghe nửa canh giờ, liền vô cùng cường đại, nàng làm sao có thể một chút cũng không có học được?

- Ý nghĩ của ngươi quá ngây thơ rồi, nói thiệt cho ngươi biết, Chiến Sư chúng ta, là rất mạnh... A? Ta móa!

Thấy nàng tự tin như thế, Liêu Tùng lắc đầu, đang muốn khuyên bảo đối phương, để cho bọn họ coi trọng một chút, đây không phải vui đùa, đột nhiên ánh mắt nhìn lên đài, ngừng lại, nước miếng sặc đến yết hầu, liên tục ho khan.

- Đây là có chuyện gì? Chiến Sư các ngươi... Thế nào đều giống như uống rượu say, đánh chậm như vậy?

Không chỉ hắn như thế, Ô Thiên Khung cũng thấy rõ tình huống ở trên đài, con mắt trợn tròn.

Chỉ thấy trên đài, ba người Long Vĩ cùng Ngụy Như Yên giao thủ, giờ phút này giống như uống quá nhiều, thân thể liên tục lắc lư không nói, công kích chiêu số cũng càng ngày càng chậm, giống như trong nháy mắt từ người trẻ tuổi biến thành người già.

- Nhường cũng không phải như vậy a!

- Đánh như vậy, ta cũng có thể thông qua...

Không chỉ hắn kỳ quái, mọi người ở dưới đài cũng bối rối.

Vừa rồi thấy Trịnh Dương xông cửa, mấy vị thủ quan khí thế rộng rãi, chiến lực vô địch, làm cho lòng người kinh hãi, thế nào gặp phải mỹ nữ, liền trở nên mềm nhũn như thế, lực lượng cũng thi triển không ra?

Coi như muốn nhường, cũng không phải như vậy a!

Quá trắng trợn rồi!

- Bọn hắn... Không phải cố ý đánh chậm... Mà là trúng độc!
Xem một lát, Liêu Tùng như nhìn ra điều gì, đồng tử co rụt lại.

Người của hắn, biết rõ rất rõ ràng, tuyệt đối không có khả năng bởi vì đối phương lớn lên xinh đẹp mà thả cửa, loại tình huống này, chỉ có một khả năng, đó chính là... Trúng độc!

Quá trình song phương đối chiến, hắn đều xem, lực lượng tàn sát bừa bãi, chân khí kích động, căn bản không có cơ hội phóng độc a...

Hơn nữa, bây giờ chiến đấu, có Tổng bộ giám sát và điều khiển, lặng lẽ dùng độc, thi triển thủ đoạn cạnh tranh bất chính, nhất định sẽ buột dừng lại.

Không có đình chỉ, cũng không có nói gì, đã nói rõ, nàng không mượn nhờ dược vật, hoặc là đồ vật gì!

Chiến đấu là quang minh chính đại!

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Liêu Tùng sắp cào tóc xuống, hoàn toàn không rõ ràng cho lắm.

- Bảo Như Yên sư muội khắc chế, xem ra cuối cùng vẫn sử dụng...

Lưu Dương cười khổ một tiếng.

Sự tình Ngụy Như Yên là Tiên Thiên Độc Thể, bọn họ cũng đều biết, nguyên nhân chính là như thế, mới dám yên tâm để nàng đi xông cửa.

Vốn tưởng rằng, có thể khắc chế lực lượng, không phóng thích độc khí, hiện tại xem ra... là nghĩ quá đơn giản.

Tiên Thiên Độc Thể, Tiên Thiên Độc Hồn Thể... Có thể nói, toàn thân Ngụy Như Yên đều là kịch độc, trong chân khí cũng có độc, coi như là Chiến Sư ở trước mặt, có thể vượt cấp chiến đấu, gặp gỡ kịch độc như thế, cũng không có bất kỳ năng lực phản kháng.

- Ba người này phải thua...
Nhẹ gật đầu, Vương Dĩnh vừa dứt lời, liền nghe được trên đài phù phù! Phù phù! Phù phù! Ba tiếng, ba vị Chiến Sư thủ hộ Long Vĩ nằm trên mặt đất, trong miệng liên tục phun bọt mép, hôn mê bất tỉnh.

- Cửa thứ nhất thông qua!

Ba người ngã xuống đất, Ngụy Như Yên không có lưu lại quá nhiều, tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Vài bước đi vào trước Long Bối.

- Yêu nữ, ngươi sử dụng thủ pháp quỷ dị gì?

Ba vị Chiến Sư ở trên Long Bối như lâm đại địch, không còn khinh thường như lúc trước.

- Thủ pháp quỷ dị? Không có a...

Ngụy Như Yên lắc đầu:

- Bắt đầu đi!

Nói xong, không hề nói nhảm, vọt tới ba người, chân khí trong cơ thể bao phủ xung quanh.

Mặc dù nàng không có chiêu số, nhưng chân khí ẩn chứa kịch độc, chỉ cần tiếp xúc, tất nhiên sẽ bị nhiễm, Thần Tiên cũng khó đào thoát.

Tiên Thiên Độc Thể, nguyên nhân chính là đáng sợ như thế, mới khiến cho người chùn bước.

Phù phù! Phù phù! Phù phù!

Thời gian không lâu, ba vị Chiến Sư trên Long Bối cũng nằm trên mặt đất, liên tục phun bọt mép.

Không đến năm phút đồng hồ, một nữ hài không biết dùng binh khí, không biết võ kỹ, chỉ tu luyện hai tháng, đã xông qua hai cửa ải.

Ngay sau đó, đi đến vị trí Long Thủ.

Lại năm phút đồng hồ sau, ba vị Chiến Sư ở Long Thủ cũng nằm trên mặt đất.

Tuy thực lực của bọn hắn cường đại hơn Ngụy Như Yên không ít, nhưng trúng độc... là chẳng phân biệt được thực lực mạnh yếu, đồng dạng ngăn cản không nổi.

- Nàng... Thực thông qua được?

Nhìn một màn này ở trong mắt, Liêu Tùng sắp khóc.

Trong lòng có một cái ý nghĩ xông ra, khiến hắn kìm lòng không được run rẩy...

Chẳng lẽ... Chiến Sư bọn hắn, thật sự là ngồi không?

Chương 1795: Trở lại mặt đất (1)

Lúc trước đã từng nói qua, Chiến Sư bọn hắn rất cường đại, không phải ngồi không, kết quả bị hai thiếu nam thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi đánh hôn mê bất tỉnh, bất tỉnh nhân sự...

Một cái mạnh mẽ thì thôi, liên tục hai cái, mấu chốt thứ hai mới tu luyện hai tháng, thậm chí ngay cả võ kỹ cũng không biết...

Tiến vào Học Viện, bị đệ tử bình thường đánh một trận; Long Môn Trận tiến hành ba trăm năm qua, hầu như không có người nào thông qua, kết quả, liên tục hai cái thông qua...

Nói thật, hắn cũng có chút hoài nghi nhân sinh rồi.

Trương viện trưởng, coi như ngươi rất lợi hại, rất cường đại, thế nhưng không cần phải hung tàn như vậy a!

Bản thân mạnh mẽ liền thôi, tùy tiện dạy đệ tử cũng lợi hại như vậy? Để cho mặt mũi Chiến Sư Đường chúng ta đặt chỗ nào?

- Liêu chiến sư, giống như... Người của các ngươi không thể tiến hành tràng tỷ thí tiếp theo, hai người chúng ta làm sao bây giờ?

Đang tràn đầy phiền muộn, liền nghe Vương Dĩnh ở một bên hỏi.

Nghe nói như thế, lúc này mới nhớ tới, chín người ở trên đài tất cả đều trúng độc hôn mê, đến bây giờ không có thanh tỉnh.

Trước kia khảo hạch, đều là Chiến Sư bọn hắn đánh người khác hôn mê bất tỉnh, bây giờ đối phương chỉ lên hai đệ tử, người của mình trọng thương liền trọng thương, hôn mê thì hôn mê...

Liêu Tùng cảm thấy trái tim của mình nguội lạnh.

- Để người của chúng ta nghỉ ngơi một chút... Ba ngày sau lại tiếp tục a! Thuận tiện, lại từ Chiến Sư Đường triệu hoán một ít Chiến Sư tới...

Xoắn xuýt một chút, Liêu Tùng nói.

Hiện tại cũng không có biện pháp nào khác rồi.

Chín thuộc hạ của mình trúng độc nghiêm trọng, coi như có thể giải độc, không có vài ngày thời gian, là không cách nào hoàn toàn khôi phục.

Không có khôi phục lại đỉnh phong, coi như khảo hạch cũng không chính xác.

Còn không bằng trước nghỉ ngơi vài ngày, lại tiếp tục khảo hạch, thuận tiện điều những người khác tới đây!

Không tin đường đường Chiến Sư Đường, ngay cả mấy người này cũng giải quyết không được!

- Cũng tốt!

Chần chừ một chút, Vương Dĩnh nhẹ gật đầu.

Trịnh Dương là dựa vào mưu kế mới thông qua khảo hạch, Ngụy Như Yên dựa vào Tiên Thiên thể chất, nàng cùng Lưu Dương, đều không có chỗ dựa, chỉ dựa vào thực lực mà nói, muốn thông qua độ khó thật lớn. Có ba ngày hoà hoãn, lão sư sẽ trở lại, đến lúc đó học tập hắn, lại khảo hạch mà nói, sẽ đơn giản hơn không ít.

Cũng không phải nói thực lực của các nàng không bằng Trịnh Dương, rất nhiều kỹ xảo, phía trước thi triển qua, Chiến Sư chịu trách nhiệm khảo hạch đều biết, lần thứ hai chiến đấu, tất nhiên đã có phòng bị.

Còn muốn thành công liền khó khăn.

Thấy nàng đáp ứng, Liêu Tùng nhẹ nhàng thở ra, hiện tại hắn chỉ sợ đối phương khảo hạch, đường đường Chiến Sư Đường, ngay cả người khảo hạch cũng cầm không ra, như vậy sẽ tức đến chết.

- Quá đặc sắc rồi!

- Có thể nhìn chiến đấu như vậy, kiếp này không uổng!

- Không hổ là thân truyền của Trương viện trưởng, Trịnh Dương thật cường đại!

- Đó là tự nhiên, Viện trưởng lợi hại như thế, học sinh của hắn làm sao có thể đơn giản?

Tuy chỉ chiến đấu hai trận, hơn nữa Ngụy Như Yên khảo hạch, rất nhiều người không có xem hiểu, nhưng Trịnh Dương chiến đấu vô cùng đặc sắc, khiến vô số người đến đây quan sát, tất cả đều cảm thấy chuyến đi này không tệ, tận mắt chứng nhận một truyền kỳ ra đời.

- Không biết muốn trở thành thân truyền của Viện trưởng cần điều kiện gì...

- Ta cũng muốn...

Không ít người, trong lòng đều tính toán, như thế nào mới có thể trở thành thân truyền của Trương viện trưởng, một bước lên trời, ngay cả đám đệ tử của tứ đại học viện khảo hạch Chiến Sư không thành công, ánh mắt từng cái lập loè, động tâm suy nghĩ. Bất quá, bọn hắn không biết là, vị bọn hắn vẫn muốn bái sư kia, lúc này vẫn còn ở chỗ sâu trong địa quật, khoanh chân ngồi.

Qua không biết bao lâu, rốt cuộc mở mắt.

- Còn kém một chút!

Hít sâu một hơi, Trương Huyền đứng dậy.

Mấy ngày nay một bên tu bổ phong ấn, một bên dựa theo kết cấu phong ấn lần nữa tu luyện Phong Thánh Giải, thực lực quả nhiên có tiến bộ thật lớn, tuy tu vi còn là Tòng Thánh đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu cùng lực lượng lần nữa bạo tăng.

Trải qua tu luyện, Nguyên Thai trong cơ thể càng thêm củng cố, tựa như một viên đan dược màu vàng, quay tròn xoay tròn, giờ phút này đã tu luyện đến một bước cuối cùng, còn kém một bước nữa mà thôi.

Căn cứ hắn suy tính, một khi hoàn thành, tất nhiên cần tiêu hao lượng lớn linh khí, tiếp tục dừng lại ở trong phong ấn mà nói, sẽ tạo thành ảnh hưởng, lúc này mới ngừng lại.

Vù vù!

Thân thể nhảy tung, từ bên trong nhảy ra ngoài.

Cái phong ấn này, đối với Nhân tộc không có trở ngại quá lớn, nhưng đối với Dị Linh Tộc mà nói, lại giống như không gian bình chướng, khó có thể vượt qua.

Trở lại địa quật, tìm cái địa phương an toàn, lấy ra một đống trận kỳ, ngón tay búng, bố trí Tụ Linh Trận cấp sáu, lúc này mới ngồi ở trong đó, ném ra mấy trăm viên Linh Thạch thượng phẩm, bắt đầu tu luyện.

Chém giết hơn hai trăm Dị Linh tộc, hơn nữa Thẩm gia cho lợi nhuận, trước mắt hắn không thiếu Linh Thạch thượng phẩm, lại nói chỉ cần có thể tăng thực lực, tiêu phí nhiều hơn nữa cũng không coi vào đâu.

Hít sâu một hơi, huyệt đạo toàn thân mở ra, Linh khí chung quanh như cuồng phong cuốn tới, tiến nhập thân thể của hắn.

Từng đạo chân khí, dựa theo phương pháp đặc thù ngưng tụ thành Phong Thánh Giải, từng tầng một tu bổ tới.

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, một tiếng nổ vang, linh khí trong Tụ Linh Trận, trong nháy mắt bị rút lấy sạch sẽ, mấy trăm viên Linh Thạch thượng phẩm vỡ thành bột phấn, ngay sau đó, Trương Huyền liền cảm thấy trong đan điền lắc lư mãnh liệt, đan dược màu vàng đột nhiên xảy ra lột xác, biến thành màu tử kim.

Nguyên Thai màu tím này, trầm trọng như núi, lại giống như một hành tinh, chậm rãi vận chuyển, làm cho người ta có cảm giác lực lượng liên tục không ngừng.

- Nguyên Thai thật mạnh...

Ánh mắt sáng lên, Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau