THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1761 - Chương 1765

Chương 1761: Thật giả Kim Diệp Vương (trung) (1)

- Không có Linh Thú, Thánh Thú?

Thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền thiếu chút nữa thổ huyết.

Thật vất vả suy nghĩ cái lý do, cảm thấy có thể lừa dối vượt qua kiểm tra, liền nghe nói như thế, thiếu chút nữa không có khóc tại chỗ.

Dị Linh tộc không có Linh Thú, Thánh Thú?

Vậy có cái đồ chơi gì?

Chúng ta còn có thể vui sướng nói chuyện phiếm sao?

- Đây không phải là trọng yếu!

Trong lòng phiền muộn sắp bạo tạc nổ tung, trên mặt lại không có biểu hiện ra ngoài, Trương Huyền khoát tay áo:

- Ta nói thú sủng, kỳ thật là hậu bối từ nhỏ nuôi lớn, một mực đối đãi như sủng vật, nuôi nhiều năm như vậy, toàn bộ tâm huyết đều gửi ở trên người hắn, không nghĩ tới... lại luôn giả mạo ta, thật sự là nuôi hổ gây họa!

- Ngươi thối lắm!

Kim Diệp Vương cũng nhịn không được nữa.

Con mẹ nó ngươi mới là sủng vật, cả nhà ngươi đều là sủng vật!

Ầm ầm!

Nổi giận gần một tiếng, cổ tay khẽ đảo, một cỗ lực lượng hùng hậu mãnh liệt mà ra, như vật che chắn màn trời, bổ tới Trương Huyền.

Hắn là thật nổi giận.

Vốn tưởng rằng gặp phải gia hỏa giả mạo bản thân này, một khi bản thân ra mặt, khẳng định sợ tới mức chân đều mềm nhũn, không dám nhiều lời nửa câu, ai ngờ... Cái đồ chơi này, còn càng nói càng hưng phấn, trực tiếp coi hắn trở thành nhi tử...

Gặp qua không biết xấu hổ, chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy!

Ngụy trang người khác, ngụy trang lớn gan như vậy, thật sự là phách tuyệt cổ kim.

Hí...iiiiii á!

Chân khí như kiếm, một chiêu đánh xuống, không khí bốn phía lập tức vỡ ra, tựa như màn sân khấu bị cắt mở.

- Thật mạnh...

- Xong...

Tất cả Danh Sư lục tinh ở sau lưng Trương Huyền, chứng kiến một chiêu này, tất cả đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Lúc trước bọn hắn đối với thực lực của mình, còn cảm thấy có lòng tin, so với những Dị Linh tộc này không chút nào kém, chứng kiến thế mới biết, chênh lệch không phải lớn bình thường.

Hoàn toàn không thể sánh bằng.

Có thể đoán được, một chiêu này một khi rơi xuống, nhất định sẽ ngay tại chỗ tử vong, Thần Tiên cũng cứu không được.

- Chó cắn chó, đáng đời!
- Giết gia hỏa này...

Hai vị Danh Sư khẽ nói.

Dị Linh tộc tranh đấu, bọn hắn vui thanh nhàn, đánh càng lợi hại càng tốt, tốt nhất tất cả đều chết.

- Dám động thủ với bổn vương, gan chó thật lớn!

Không có nghĩ tới tên này nói không lại, trực tiếp xuất thủ, Trương Huyền nhíu mày, cũng không tránh né, ngón tay nâng lên, chỉ điểm một chút.

Vù vù!

Ngón tay này của hắn, tốc độ cũng không nhanh, lực lượng thoạt nhìn cũng không tính rất mạnh, rồi lại trong nháy mắt, tản mát ra sát lục chi khí làm lòng người kinh hãi, tựa như một Vương giả cường đại, đột nhiên mà ra, làm cho người ta có cảm giác huyết mạch nghiền ép.

- Chân khí thật tinh thuần...

Đồng tử của Thanh Diệp Vương co rụt lại.

Thân là Dị Linh Tộc, có thể rõ ràng cảm nhận được chân khí của đối phương cường đại.

Tuy trên lực lượng có khả năng không bằng Kim Diệp Vương xuất thủ trước, nhưng chân khí tinh thuần, lại có thể cao minh hơn hắn.

Nói cách khác, thân phận Vương tộc của đối phương, là không thể thật hơn, còn cao hơn hắn!

- Coi như hắn không phải Kim Diệp Vương, cũng nhất định là Vương giả lợi hại nào đó...

Trong lòng khẽ động.

Dị Linh Tộc lấy độ tinh thuần của sát lục chân khí định đẳng cấp, độ chân khí tinh khiết của gia hỏa này vượt xa hắn, nói rõ thân phận, tuyệt đối đạt đến Vương giả, coi như không phải Kim Diệp Vương, địa vị cũng sẽ không kém hắn.

Thân phận như thế, vì sao đi giả mạo người khác?
Vù vù!

Trong lòng đang suy nghĩ lung tung, ngón tay của đối phương cùng công kích của Kim Diệp Vương va chạm, đầu ngón tay của người phía trước lóe lên hào quang, tạo thành một bình chướng.

Cái bình chướng này, tựa hồ là rất nhiều ý niệm hình thành, không thể phá vỡ, trong nháy mắt ngăn công kích ở bên ngoài, ngay sau đó, ngón tay cùng khí mang đụng chung một chỗ, nhẹ nhàng búng một cái.

Bành!

Lực lượng tuôn ra, sắc mặt Kim Diệp Vương đỏ bừng, kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước.

Hai bên va chạm, công kích trước tiên, bị đối phương đơn giản phá vỡ không nói, lực lượng phản xung còn khiến hắn khí huyết sôi trào... thực lực của đối phương, lại còn cường đại hơn hắn!

Cái quái thai này từ đâu xuất hiện?

- Nguy hiểm thật!

Không giống đối phương khiếp sợ, Trương Huyền âm thầm thở dài một hơi.

Hiện tại hắn chỉ có thực lực Bán Thánh, Mà đối phương là Thánh Vực tứ trọng, cả hai chênh lệch cách xa vạn dặm, căn bản không thể so sánh.

Dưới tình thế cấp bách, liền mượn lực lượng của Viện Trưởng Lệnh.

Viện Trưởng Lệnh có ý niệm của vô số thầy trò Học Viện hội tụ thành, có thể hình thành phòng ngự tuyệt đối, coi như đối phương là Thánh Vực tứ trọng, muốn phá vỡ cũng rất khó.

Chặn công kích, sau đó mượn nhờ xương ngón tay của Ngoan Nhân phản kích.

Ngoan Nhân cách khôi phục đỉnh phong, còn có một khoảng cách rất lớn, nhưng đơn thể công kích, Thánh Vực tứ trọng vẫn có thể đối kháng, chỉ bất quá kiên trì một hai chiêu coi như rất giỏi, nhiều hơn sẽ lòi đuôi.

- Ta một mực niệm tình cũ, không muốn ra tay giết ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết chủ?

Đánh lui đối phương, Trương Huyền nhướng mày, lớn tiếng quát lớn.

Tiếp tục chiến đấu, nhất định là thua, trước hù dọa ở đối phương rồi hãy nói!

- Ngươi rút cuộc là người nào?

Đối chiến một chiêu, biết rõ thực lực của đối phương, so với hắn không yếu chút nào, thực đánh nhau, ai thắng ai thua còn chưa biết được, Kim Diệp Vương không động thủ nữa, mở miệng hỏi.

- Vừa rồi ta đã nói, ta là Kim Diệp Vương!

Hừ một tiếng, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Thanh Diệp Vương:

- Chúng ta tranh luận như thế này, đoán chừng ngươi cũng không tin, vẫn là ngươi làm ra bình luận đi!

- Ta?

Thanh Diệp Vương sửng sốt.

Vừa rồi nói xong, ngươi là giả dối, bên người là thật... Còn để cho ta bình luận? Bình luận thế nào?

Chương 1762: Thật giả Kim Diệp Vương (trung) (2)

- Đúng vậy, Kim Diệp Vương chính thức, có lẽ đối với thiếu sót cùng lỗ thủng trên việc tu luyện của mình, biết rất rõ ràng a?

Trương Huyền nói.

- Cái này... phải!

Thanh Diệp Vương gật đầu.

Tu luyện giả thiếu sót cùng lỗ thủng, là bí mật lớn nhất, chưa bao giờ tiết ra ngoài, nếu như đối phương có thể biết rõ ràng, vô cùng có khả năng nói là thật.

Chỉ là, hắn là ngoại nhân, đối với thiếu sót của Kim Diệp Vương cũng không biết, làm sao phán đoán chính xác hay không?

- Rất đơn giản, ta có thể cùng gia hỏa này, đồng thời nói ra khuyết điểm của mình, sau đó ngươi tới bình phán, người nào nói càng nhiều càng chính xác, người đó là chính thức Kim Diệp Vương!

Tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của hắn, Trương Huyền nói.

- Nói ra?

Thanh Diệp Vương chần chừ một chút, nhìn về phía Kim Diệp Vương cách đó không xa:

- Ân huynh...

- Đừng nghe hắn nói bậy, Đại Chân Nguyệt Công của ta, tu luyện đến cực hạn, căn bản không có thiếu sót!

Kim Diệp Vương khẽ nói.

- Có thiếu sót hay không? Chỉ có mình biết rõ, lúc đầu ta cùng ngươi nói mấy lần vấn đề tu luyện, nhưng mà nguyên nhân căn bản nhất không có giảng tinh tế, ngươi không biết, cũng là rất bình thường! Nếu như không dám so, vậy nói rõ là giả, còn muốn làm phiền Thanh Diệp Vương bắt lấy hắn...

Trương Huyền khoát tay áo.

- Ta là giả?

Khuôn mặt Kim Diệp Vương trầm xuống:

- Ngươi thối lắm!

- Không phải giả, so một chút lại có làm sao? Chẳng lẽ ngươi còn cảm thấy, người giả mạo, có thể biết rõ còn nhiều hơn bản thân mình?

Trương Huyền nhấc mí mắt.

- Cái này...

Kim Diệp Vương chần chờ.

Đổi lại những người khác, khẳng định đã sớm xuất thủ, giết chết ngay tại chỗ, nhưng vừa rồi thử một chiêu, lực lượng của đối phương hung mãnh, coi như hắn dùng toàn lực, cũng không nhất định là đối thủ.

Thậm chí gây chuyện không tốt, thất bại còn là bản thân.

Hiện tại quan trọng nhất là, biết rõ thân phận của đối phương, rút cuộc là người nào, vì sao phải giả mạo bản thân.

- Tốt, so liền so! Nếu như thua, ngươi liền ngoan ngoãn nói ra thân phận của mình...

Không dừng lại bao lâu, Kim Diệp Vương nói.
Hắn tu luyện công pháp, cùng bản thân thiếu sót, là bí mật trong bí mật, chưa bao giờ cùng bất luận kẻ nào nói qua, đối phương giả mạo, không tin có thể lý giải càng sâu hơn hắn.

- Đây là tự nhiên, bắt đầu đi, ngươi, ta tất cả truyền âm cho Thanh Diệp Vương... Ngươi có thể bắt đầu trước!

Cười cười, Trương Huyền khoát tay.

Nói cái khác dễ dàng lộ ra chân tướng, nói khuyết điểm, hắn là tổ tông!

Bản thân đối phương khả năng cũng không biết được nhiều bằng hắn.

- Tốt!

Kim Diệp Vương hừ một tiếng, truyền âm qua:

- Gia hỏa này có chút cổ quái, trên việc tu luyện của ta là có chút thiếu sót, nhưng không nhiều lắm, ta nói một ít cho ngươi nghe, ngươi nghe hắn có thể nói cái gì, một lát nữa, truyền âm cho ta...

Dặn dò một câu, lúc này Kim Diệp Vương mới nói ra mấy chỗ thiếu sót trên việc tu luyện của bản thân.

Chỉ cần là tu luyện, liền không khả năng không có thiếu sót.

Hắn nói mấy loại, là lỗ thủng bình thường trên công pháp, coi như cho người khác biết được, cũng không có gì.

Dù sao, khuyết điểm là chỗ mệnh môn của mình, tuyệt đối không thể để cho ngoại nhân biết được.

Sở dĩ đáp ứng đối phương, chỉ là muốn biết rõ đối phương có thể nói cái gì, nếu quả thật đối với khuyết điểm của mình rõ như lòng bàn tay mà nói, thì quá đáng sợ!

- Ân!

Nghe hắn nói xong thiếu sót, Thanh Diệp Vương nhẹ gật đầu, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa:

- Đến lượt ngươi rồi!
- Tốt!

Tuy không biết nội dung hai người truyền âm, nhưng từ nét mặt của bọn hắn, có thể thấy được chuyện ẩn ở bên trong, Trương Huyền cười cười, cũng không bóc trần, mà mở miệng truyền âm.

- Ta tu luyện công pháp là Đại Chân Nguyệt Công, bộ công pháp này, đã đắm chìm một nghìn bảy trăm ba mươi mốt năm, trước mắt tu luyện đến đệ tứ trọng, thiếu sót tổng cộng bảy chỗ...

- Thứ nhất, bộ công pháp này, sát lục chi khí mạnh, làm cho người ta dễ sinh ra sát lục chi tâm, vì vậy, tính tình của ta tương đối bạo ngược, tùy thời có thể giết người...

- Thứ hai...

- Thứ ba...

...

Thanh âm của Trương Huyền hờ hững, rất nhanh nói thiếu sót mình biết rõ một lần.

Hắn nói thiếu sót, tuy kỹ càng, lại giống như đối phương, không tổn thương căn bản.

Nói cách khác, coi như là cho Thanh Diệp Vương biết được, cũng không cách nào tìm được phương pháp phá giải, sinh ra công kích.

Hắn nói kỹ càng, Thanh Diệp Vương ở đối diện lại mở to hai mắt nhìn, trong mắt tràn đầy kinh hãi, khó mà tin được.

Gia hỏa kia nói những thứ này, cùng Kim Diệp Vương nói không sai chút nào không nói, thậm chí càng thêm kỹ càng, thậm chí ngay cả một ít chi tiết tu luyện cũng nói ra, cẩn thận cân nhắc mà nói, không sai chút nào.

- Chẳng lẽ gia hỏa này, thật là Kim Diệp Vương?

Trong lòng có chút chần chờ.

Nếu như không phải Kim Diệp Vương, làm thế nào biết kỹ càng như vậy?

Dù sao tu luyện là sự tình của mình, hảo hữu chí giao, thậm chí đạo lữ, cũng có rất nhiều sự tình không thể nói tỉ mỉ... mà người trước mắt, lại thuộc như lòng bàn tay, muốn nói không phải bản thân, hắn cũng có chút hoài nghi.

- Tốt rồi, ta nói đúng là những thứ này... Hai người chúng ta nói ngươi cũng nghe được, ai đúng ai sai, chắc hẳn có thể đoán được!

Nói xong, Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

- Cái này...

Thanh Diệp Vương chần chừ một chút, nhịn không được nhìn sang Kim Diệp Vương, đã thấy hắn có chút nôn nóng truyền âm.

- Tên kia nói mấy thứ gì đó?

- Hắn nói...

Thanh Diệp Vương dừng lại một chút, thuật lại lời Trương Huyền nói một lần.

Nghe xong những lời này, sắc mặt Kim Diệp Vương trắng bệch, thân thể không tự chủ được cứng ngắc, nhịn không được nhìn lại, như gặp quỷ rồi:

- Ngươi rút cuộc là người nào? Tại sao lại đối với chuyện của ta biết rõ nhiều như vậy?

Chương 1763: Thật giả Kim Diệp Vương (hạ) (1)

Cũng khó trách Kim Diệp Vương nổi điên.

Thanh Diệp Vương truyền âm nói, bới hắn từ trong ra ngoài mấy lần, ngay cả màu sắc đồ lót cũng rõ như lòng bàn tay a.

Bị một người chưa bao giờ thấy qua, nói kỹ càng như thế, mấu chốt nhất còn không biết hắn là ai... sợ hãi khiến hắn có chút phát điên.

- Ta là người nào? Ta là Kim Diệp Vương!

Trương Huyền hất ống tay áo lên:

- Ta ngược lại muốn hỏi một chút ngươi là ai? Vì sao phải giả mạo ta?

- Giả mạo ngươi? Ngươi thối lắm...

Kim Diệp Vương hô hấp dồn dập.

- Thanh Diệp Vương, chắc hẳn ngươi cũng thấy, vừa rồi ta nói, càng kỹ càng hơn.

Lười để ý đối phương, Trương Huyền nhìn về phía Thanh Diệp Vương cách đó không xa, sắc mặt ngưng trọng:

- Bất quá, hiện tại truy cứu những thứ này cũng không có ý nghĩa, chúng ta tiếp tục như vậy, ngược lại khiến bọn Danh Sư này xem chê cười! Không bằng như vậy, các ngươi rời đi trước, lo lắng mà nói, có thể phong tỏa chung quanh. Ta có một số việc, muốn đơn độc tiến hành hỏi thăm, không tiện để ngoại nhân biết được... Cái này liên lụy cơ mật lớn nhất của tộc nhân chúng ta, là nhiệm vụ phía trên dặn dò xuống, không thể sai lầm!

Mục đích của hắn cũng không phải nhất định để đối phương tin tưởng mình là Kim Diệp Vương.

Đây không phải là quá sự thật, dù sao thật ở phía đối diện.

Chỉ cần kéo dài thời gian... Chỉ cần làm cho đối phương cảm thấy khó bề phân biệt, đầu óc choáng váng, cũng đã hoàn thành mục đích.

- Đơn độc hỏi thăm?

Thanh Diệp Vương nhíu mày.
- Yên tâm đi, bên ngoài nhiều người như vậy, coi như bọn hắn muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, ta thẩm vấn hoàn tất, liền ra giằng co lần nữa, chứng minh thân phận chân thật của ta!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Không biết muốn thẩm vấn cái gì, chúng ta có thể ở đây dự thính hay không?

Thanh Diệp Vương nói.

- Đương nhiên không được! Ta tới phá vỡ phong ấn trước, đi tới nơi này, chính là gánh vác trách nhiệm vô cùng trọng đại, một khi xảy ra vấn đề, phá hủy toàn bộ đại kế, các ngươi người nào chịu trách nhiệm được?

Nhướng mày, ánh mắt Trương Huyền như điện.

- Ít nghe hắn nói bậy, nhất định là nói sang chuyện khác...

Kim Diệp Vương nói.

- Nói sang chuyện khác? Gan chó thật lớn! Năm đó tộc nhân chúng ta bị Khổng Sư đuổi đi, ở ẩn nhiều năm như vậy, thật vất vả tìm được cơ hội... Ta liền hỏi ngươi một câu, một khi xảy ra chuyện, chỉ bằng một Vương giả như ngươi, chịu đựng nổi sao?
Mãnh liệt xoay mặt, khí tức của Trương Huyền áp bách đến, hai mắt nhìn chằm chằm Kim Diệp Vương, giống như muốn ăn tươi hắn.

- Ta...

Cảm nhận được áp bách mãnh liệt, Kim Diệp Vương nghẹn lời.

Năm đó tộc nhân bọn hắn bị Khổng Sư đuổi đi Đại Lục, trốn ở chiến trường ngoại vực không mặt trời, vô cùng âm trầm, bao nhiêu năm rồi, một mực lấy đoạt lại Đại Lục làm mục tiêu, chuyện này thật muốn bị hắn phá hư... Chết một vạn lần cũng chưa đủ.

Đang không biết trả lời như thế nào, liền nghe được Thanh Diệp Vương ở cách đó không xa truyền âm tới:

- Ân huynh, ngươi đến cùng có biết hắn hay không?

Từ sâu trong nội tâm, Thanh Diệp Vương vẫn tin tưởng vị trước mắt này.

- Ta chỗ nào nhận thức?

Vẻ mặt Kim Diệp Vương tràn đầy phiền muộn.

- Không được... Chúng ta trước hết đi ra ngoài! Dù sao chung quanh đều là người của chúng ta, không có khả năng đào tẩu! Vạn nhất hắn nói là thật, làm trễ nải đại sự, chúng ta liền mang tội lớn!

Chần chừ một chút, Thanh Diệp Vương nói.

Tuy hắn tin tưởng vị này chính là Kim Diệp Vương, nhưng đối phương đơn giản nói ra thiếu sót, trong cơ thể càng có được sát lục chân khí vô cùng tinh thuần, không một không cho thấy, thân phận không đơn giản.

Vạn nhất là người cấp trên phái tới, thật sự có chuyện quan trọng muốn làm, ngược lại bị bọn hắn chậm trễ, thì phiền toái.

- Cái này...

Kim Diệp Vương chần chờ.

Chương 1764: Thật giả Kim Diệp Vương (hạ) (2)

Cũng có chút nghi hoặc.

Mặc dù đối phương giả mạo thân phận của hắn, vô cùng phẫn nộ, nhưng gia hỏa này dám không có sợ hãi như thế, thậm chí đối với hắn rõ như lòng bàn tay, tất nhiên có dựa vào.

- Bất kể là hắn giả mạo ngươi, hay ngươi giả mạo hắn, đều là sự tình nội bộ của chúng ta, chỉ cần thời gian sung túc, rất dễ giải quyết! Cùng lắm thì các ngươi riêng phần mình thi triển tuyệt chiêu am hiểu nhất, thông qua chiêu số, cũng có thể nhìn ra được!

Thanh Diệp Vương tiếp tục nói:

- Mà bây giờ, đối phương muốn thẩm vấn Danh Sư, thực dính dáng đến quyết định phía trên, chúng ta đảm đương không nổi...

- Ân!

Kim Diệp Vương gật đầu.

Mặc dù bọn hắn là Vương giả, ở trong tất cả Dị Linh tộc địa vị tôn sùng, nhưng trên thực tế lại biết rõ, loại thân phận này không đáng giá nhắc tới.

Trong Vương giả, cũng là yếu ớt nhất.

- Ý của ngươi là, chúng ta đi ra ngoài trước?

Nghĩ tới những thứ này, Kim Diệp Vương nhìn qua.

- Đúng vậy, chúng ta đi ra ngoài trước, ngươi không phải am hiểu trận pháp sao? Thật sự lo lắng, có thể ở chung quanh bố trí trận pháp, để cho bọn họ không cách nào đào tẩu, sau đó, chờ hắn thẩm vấn xong, lại thương nghị như thế nào giải quyết vấn đề thật giả, yên tâm đi, ta và ngươi chung một chỗ xuyên qua phong ấn tới đây, ta đối với ngươi khẳng định càng thêm tín nhiệm!

Thanh Diệp Vương nói.

- Cũng tốt!

Kim Diệp Vương nhẹ gật đầu.

Cũng đúng, hiện tại xoắn xuýt nhiều như vậy, vô dụng, đối phương vô luận thực lực hay độ tinh thuần chân khí, đều không thấp hơn hắn, thậm chí cao hơn một bậc, cưỡng ép trở mặt, ở chỗ này chiến đấu mà nói, gây chuyện không tốt cá chết lưới rách, ngược lại ảnh hưởng tới đại kế.
Phía trên vì để cho bọn hắn thông qua phong ấn, tiêu phí to lớn, có thể nói khủng bố, vạn nhất bởi vì chút việc nhỏ này, tử thương một mảng lớn, tin tức truyền trở về, tội danh liền lớn!

Nhỏ không nhẫn sẽ bị loạn đại mưu.

Dị Linh tộc đợi đến cơ hội này, đợi đã quá lâu, cũng không thể bởi vì hắn, trở thành tội nhân lịch sử.

Thấy hắn đồng ý, Thanh Diệp Vương mới thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn Trương Huyền cách đó không xa, liền ôm quyền:

- Nếu như ngươi muốn thẩm vấn, cũng tốt, chúng ta trước ra bên ngoài đợi chờ, cho ngươi nửa canh giờ!

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền xoay người sang chỗ khác, không hề nhìn đối phương, tùy ý khoát tay áo.

Thanh Diệp Vương cùng Kim Diệp Vương liếc mắt nhìn nhau, quay người đi ra ngoài, còn chưa đi xa, liền nghe được một Danh Sư tức giận nói.

- Ngươi không vừa nói mình là Danh Sư Học Viện Viện trưởng Trương Huyền ngụy trang, hơn nữa muốn thả chúng ta đào tẩu sao? Thế nào biến thành Kim Diệp Vương?
Nói chuyện đúng là Lục Phong.

Gia hỏa này, cho rằng Trương Huyền chính là Dị Linh tộc, đã thâm căn cố đế, biết mình giết không được hắn, muốn mượn tay đối phương chém giết, để cho Dị Linh tộc bọn họ chó cắn chó!

- Ngươi...

Nghe nói như thế, Trương Huyền thiếu chút nữa thổ huyết ngất đi.

Thật vất vả tiêu trừ nghi hoặc của mấy người này, mắt thấy liền muốn đại công cáo thành, lại xảy ra chuyện này... Con mẹ nó ngươi là cảm thấy ta chết không nhanh sao?

Đường đường Danh Sư Học Viện Luyện Đan Học Viện Viện trưởng, thế nào không có suy nghĩ như vậy...

Tuy tức giận, muốn bóp chết tên khốn này, nhưng cũng có thể hiểu được vì sao đối phương làm như vậy.

Vừa theo chân bọn họ nói xong, mình là Trương viện trưởng, đón lấy liền biến thành Kim Diệp Vương, hơn nữa nói lẽ thẳng khí hùng như thế... Đổi lại người nào, trong lòng khẳng định sẽ có nghi kị, thừa cơ để cho bọn họ nội đấu.

Trong lòng phiền muộn, muốn bạo tạc nổ tung, nhưng cũng biết, bây giờ không phải là thời điểm tức giận, vội vàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Thanh Diệp Vương cùng Kim Diệp Vương ngừng lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn qua.

- Trương viện trưởng?

- Cứu bọn họ? Đây là có chuyện gì?

Ánh mắt hai người sáng ngời, muốn xem thấu ngụy trang của Trương Huyền.

- Cái này...

Toàn thân cứng ngắc, trong đầu Trương Huyền cấp tốc vận chuyển, đột nhiên nhẹ nhàng cười cười, trên mặt lộ ra hờ hững:

- Đúng vậy, ta chính là Danh Sư Học Viện Viện trưởng, Trương Huyền!

Chương 1765: Tin tưởng Trương Huyền (1)

- Danh Sư Học Viện Viện trưởng?

Ầm ầm!

Nghe được một nhân loại, hơn nữa còn là Viện trưởng, lẫn vào bọn hắn, giả mạo tộc nhân, sắc mặt của Thanh Diệp Vương, Kim Diệp Vương trầm xuống, lực lượng trên thân lập tức nổ tung, như Lão Ưng săn bắn, tùy thời sẽ bộc phát.

Lúc trước liền hoài nghi thân phận của gia hỏa này, nếu thật là một Danh Sư, không cần nghĩ, nhất định phải lập tức chém giết.

- Phải, ta là Trương viện trưởng, bọn hắn cũng chuẩn bị đối phó ta, hiện tại đã tin tưởng chưa! Còn không nói ra sự kiện kia, chẳng lẽ nhất định muốn mang bí mật vào quan tài?

Không để ý tới hai người tùy thời động thủ, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Lục Phong viện trưởng nói.

- Sự kiện kia?

Lục Phong sững sờ.

Gia hỏa này vừa đến đã nói cứu bọn hắn đi, cũng không nói qua chuyện gì a!

- Ta giới thiệu cho các ngươi một chút!

Thấy vẻ mặt hắn mộng bức, Trương Huyền không để ý tới nữa, quay người nhìn về phía Thanh Diệp Vương cùng Kim Diệp Vương, cười cười:

- Vị này chính là Danh Sư Học Viện thay mặt Viện trưởng, nửa bước Danh Sư thất tinh Lục Phong...

- Thay mặt Viện trưởng?

Nhìn nhau, hai người Thanh Diệp Vương lần nữa nhíu mày.

- Đúng vậy, ta là Lục Phong, muốn giết cứ giết, muốn từ trong miệng ta biết rõ cái gì, nằm mơ!

Lục Phong đứng thẳng thân thể, đầu lâu giơ lên, mang theo đại nghĩa lăng nhiên.

- Danh Sư Học Viện thay mặt Viện trưởng, làm sao sẽ tới nơi này?

Thanh Diệp Vương kỳ quái.

- Giết ngươi, làm sao sẽ giết ngươi? Ta còn muốn cứu ngươi, ngươi không thèm nghe nói nữa sao, ta thật sự là Viện trưởng của các ngươi, xin ngươi tin tưởng ta...

Vẻ mặt Trương Huyền chân thành.

- Hặc hặc! Không tệ, ta có thể làm chứng, hắn chính là Viện trưởng của các ngươi!

- Ta cũng có thể làm chứng, vừa rồi chúng ta liền hoài nghi thân phận của hắn, hiện tại đã xác nhận...

Thanh Diệp Vương, Kim Diệp Vương nhìn nhau, đồng thời hiểu được, cười hặc hặc.

Danh Sư thề sống chết bất khuất, bọn hắn sớm có nghe thấy, đoán chừng vị tộc nhân này, đang giả mạo Viện trưởng của bọn họ, nghĩ biện pháp thu hoạch tín nhiệm, để được biết càng nhiều bí mật.

Học Viện Viện trưởng, phì! Viện trưởng có thể như vậy? Sẽ có sát lục chân khí tinh thuần như thế?

Nói đùa gì vậy!

Viện trưởng vô cùng cao quý, làm sao có thể chạy đến địa quật, còn đi tới nơi này? Không phải chịu chết sao?

Quan trọng nhất là, Lục Phong này đường đường là thay mặt Viện trưởng, có khí tiết như vậy, làm sao có thể bán đứng lãnh đạo của mình? Còn cố ý nói thân phận cho bọn hắn nghe?

Rất rõ ràng, là muốn châm ngòi quan hệ giữa bọn họ, gây ra mâu thuẫn.

Chút quỷ kế ấy, cũng muốn gạt chúng ta? Quá non nớt, chúng ta là Vương giả, chút thủ đoạn ấy liền nghĩ gạt người, buồn cười!

- Ngươi xem, bọn hắn cũng thay ta làm chứng rồi...

Nghe hai người nói ra lời này, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, cười nói.

Tình huống vừa rồi, mặc kệ giải thích như thế nào, đối phương khẳng định đều sẽ không tin tưởng, đã như vậy, còn không bằng không giải thích, trực tiếp thừa nhận.

Như vậy, ngược lại làm cho đối phương càng thêm nghi hoặc, sau đó... tiến hành não bổ.

Vừa vặn thân phận của gia hỏa Lục Phong này cực kỳ mẫn cảm, chung vào một chỗ, hoàn toàn có thể cho bọn hắn mặc sức tưởng tượng.

Hiện tại xem ra, hiệu quả cũng không tệ lắm.

- Hừ, để cho ta tin tưởng ngươi, nằm mơ...

Không biết bị lợi dụng, giải quyết xong nguy cơ, Lục Phong như trước tức giận nghiến răng. - Ai, ta đã cho thấy thân phận, ngươi không tin tưởng, ngươi làm người sao cứng ngắt như vậy...

Cười khổ một tiếng, Trương Huyền nhìn hai vị Vương giả ở nơi xa làm cái động tác bất đắc dĩ.

- Theo ta thấy, cùng hắn nói nhãm làm gì, trực tiếp treo lên lửa nướng, chờ hắn da tróc thịt bong, lại ném vào băng tuyết, liên tục mấy lần, không tin hắn không nói!

Nhướng mày, Thanh Diệp Vương hừ lạnh.

- Đúng vậy, loại tiện nhân này, nên trọng hình, cái gì có cốt khí, cái gì có khí tiết, trong mắt ta, đều là giả dối, hung hăng bào chế vài ngày, tin tưởng hắn cái gì cũng sẽ ngoan ngoãn nói ra!

Kim Diệp Vương cũng nhẹ gật đầu.

- Ân, thật sự không được, ta sẽ dùng phương pháp các ngươi nói...

Khoát tay áo, ánh mắt Trương Huyền lóe lên, nói:

- Bất quá, ta bây giờ còn có thủ đoạn khác muốn sử dụng! Các ngươi ra ngoài trước đi...

- Tốt!

Thanh Diệp Vương, Kim Diệp Vương đồng thời nhẹ gật đầu, lui ra ngoài.

Két..!

Cửa phòng đóng lại, lần nữa còn lại Trương Huyền cùng tất cả Danh Sư.

- Muốn giết cứ giết, muốn lăng trì liền lăng trì, muốn từ trong miệng chúng ta bắt lấy cơ mật, không có cửa đâu!

- Đúng vậy, dù sao chúng ta cũng đã sống đủ, cùng lắm thì chết!

- Muốn Danh Sư chúng ta khuất phục Dị Linh tộc các ngươi, quả thực nằm mơ.

Thấy Trương Huyền muốn thẩm vấn bọn hắn, tất cả Danh Sư mang theo khí tiết cao ngạo.

Danh Sư có thể chết, nhưng không thể hạ thấp!

Đây là chuẩn tắc nội tâm bọn hắn thủ vững, cũng là sinh mệnh tôn nghiêm.

Chứng kiến nét mặt của bọn hắn, Trương Huyền lắc đầu.

Danh Sư làm như vậy, đúng là không gì đáng trách, nhưng bản thân thật sự là tới cứu bọn họ!

Sau khi chần chờ, thở dài một tiếng:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau